Wednesday, March 14, 2012

Nhạc Việt: B_2

image


Bên Bờ Đại Dương


Hoàng Trọng


Đất nước tôi màu thắm bên bờ đại dương

Bắc với Nam, tình nối qua lòng miền Trung

Đất nước tôi từ mái tranh nghèo Bắc Giang

Vượt núi rừng già Trường Sơn

Vào tới ruộng ngọt phương Nam



Dân nước tôi từng đấu tranh diệt ngoại xâm

Trên máu xương từng hát ca bài thành công

Dân nước tôi nòi giống hùng cường Lạc Long

Làm gái toàn là Trưng Vương

Làm trai rạng hồn Quang Trung



Đ.K.:



Hôm nao, ai đã mơ mộng

Chia mối tơ đồng

Của một khối non sông vinh quang

Ai ơi, ai nhớ chăng rằng

Gươm súng đâu diệt

Được nòi giống muôn năm hiên ngang



Anh với tôi còn sống bên bờ đại dương

Tôi với em còn thắm trong lòng niềm thương

Đất nước tôi còn gió độc lập Trường Sơn

Còn lúa tràn đồng phương Nam

Còn xóa được hờn quê hương

Bên Bờ Long Beach


Trường Hải


(Slow Rock)


Tôi đứng bên này đại dương trời bên kia là quê hương là đất nước yêu dấu Việt Nam

Từ ra đi ngày mất nước nhiều nước mắt rơi nhạt nhòa trên xứ lạ quê người

Tôi đứng bên này đại dương nhìn bên kia nào thấy bóng mẹ thương yêu năm tháng chờ mong

Chờ mong con từ phút cuối ngày nước mất con lên đường nay tóc mẹ bạc sương


Ôi thương quá là thương!

Ôi nhớ quá Việt Nam.

Làm sao? Làm sao tôi trở về khung trời quê hương ngày cũ cho lòng vơi nỗi nhớ mong


Tôi đứng bên này đại dương nhìn bên kia trào nước mắt người thân tôi đang sống lầm than

Trời quê hương biển chắn lối làm sao tôi hôn được đôi mắt mẹ sầu thương



Bên Bờ Sông Seine Ta Ngồi Ta Khóc


Phạm Duy


Bên bờ sông Seine ta ngồi ta khóc

Nỗi đớn đau tràn ngập cả kinh thành

Như gió lạnh làm băng giá nẻo đường

Như tuyết phủ vùi chôn nghĩa địa buồn

Bên bờ sông Seine ta ngồi ta nhớ

Tiếng võng đưa đều đặn buổi trưa hè

Tiếng sáo diều chiều xa vắng, vọng về

Trẻ gọi trâu rộn rã bờ đê.

Bên bờ sông Thương ngày xưa phơi phới

Nước chẩy đôi dòng nhưng lòng ta vui

Ta hát say sưa tiếng hát đong đưa

Bên bờ sông Hương tình ta thấp thoáng

Câu hát câu hò ta tặng người thương

Ta hát vang vang tiếng hát quê hương

Bây giờ ta xa dòng sông năm cũ

Như chim lạc tổ như ma lạc mồ

Thương nhớ ơ hờ giọng hát nghìn xưa

Bây giờ tìm đâu cầu tre lắt lẻo

Qua khúc sông đào tới nẻo người yêu

Câu hát trong chiều, giọng hát tìm nhau.

Bên bờ sông Seine ta ngồi ta khóc

Đã thấm sâu khổ nhục kiếp lưu đầy

Ma mất mộ, tìm không thấy cuộc đời

Bên bờ sông Seine ta thành tượng đá

Ta lắng thinh bỏ mặc những nhân tình

Trong hiu quạnh, chờ mong tháng ngày lành

Sưởi hồn ta, đổi kiếp... tái sinh.

Bên Bờ Suối Vắng


Ngọc Trung & Thanh Sơn



Bên bờ suối vắng một chiều lộng gió

Nghe ngàn thông vút tựa ngàn bài thơ

Lòng ngờ như những bức tranh hiền

kìa là con suối như tóc huyền

đẹp sao một nét thiên nhiên



Hỡi người thi sĩ tâm hồn mộng mơ

Tôi đàn tôi hát người dệt bài thơ

Trời còn mưa nắng luôn giao hòa

mình còn thương mến nhau thêm nhiều

thì mong thiếu chi tình yêu



Ðôi khi thấy lòng thầm mơ ước nhiều

mà sao tim vẫn cô liêu

Nhờ dòng suối vắng khắc ghi trong lòng

phút giây tâm hồn say sưa



Bên bờ suối vắng một ngày nào đó

Bây giờ xa cách mà lòng còn mơ

Người về bên suối nhắn đôi lời

kỷ niệm êm ái xưa qua rồi

còn ghi mãi trong lòng tôi

Bên bờ suối vắng một chiều lộng tôi

Bên Bóng Dừa


Lê Toàn


Bên bóng thân dừa tươi mát

Anh với em nhìn áng mây xa vời

Chim líu lo bài ca mới

Làn sóng biếc nhẹ nhàng trôi



Cơn gió ru vào hồn ta

Như giấc mơ vàng ngất ngây bên mình

Anh khẽ hôn lên đôi má

Làn da lúc thẹn càng xinh



Bên nhau ta quên cuộc đời

Chìm sâu vào đáy mơ

Mầu xanh ngát trên khung trời

Tình êm ái tựa mây gió



Trong ph'ut giây tuyệt vời ấy

Ta hát lên vài khúc ca êm đềm

lòng nghe nhẹ nhàng phơi phới

Tình bên bóng dừa lả lơi

Bên Cầu Biên Giới


Phạm Duy


Lento Expressivo



4/4



Ngừng đây soi bóng bên giòng nước lũ

Cầu cao nghiêng dốc bên giòng sông sâu

Sầu vương theo sóng xuôi về cuối trời

Một vùng đau thương chốn làng cũ quê xưa



Người đi chưa hết hương sầu lữ thứ

Hồn theo cánh gió quên tình xa xưa

Tuổi xanh như lá thu rụng cuối mùa

Mộng về đêm đêm khát vừng trán ngây thơ



"Em đến bên tôi một chiều khi nắng phai rồi

Nắng (ư) ngừng bên chiếc cầu biên giới

Xa xa thoáng đàn trầm vô tư

Đâu đây dáng huyền đền duyên mơ



Bên cầu biên giới

Tôi lặng nghe dòng đời từ từ trôi

Sông nước xa xôi,

Mây núi khắp nơi

Không tỏ một đôi lời ...



Ôi giấc mơ qua

Mộng đời phiêu lãng giang hồ

Sống trong lòng người đẹp Tô Châu

Hay là chết bên bờ sông Da - nube

Những đêm sáng sao



Nhưng đường quá xa vời

Hương trời vẫn mê mài

Lòng tôi sao vẫn còn biên giới !

Lòng tôi sao vẫn ngừng nơi đây

Ôi dòng tóc êm đềm!

Ôi bể mắt đắm chìm!

Đời phong sương cũ, chỉ là thương nhớ

Mộng bền năm xưa

Chỉ là mơ qua" !!!

Bên Cầu Ngó Mong


Lý Dũng Liêm
Thơ: Nguyên Thảo


Bên cầu ngó mong

Thương mong đến ngày bạc đầu

Bao lần ước hẹn bên cầu gặp nhau

Em ơi ! em đẹp làm sao

Hôm nao em vắng... lòng nao nao buồn



Anh buồn anh biết anh buồn

Anh buồn anh ngắm chiều buông u hoài...

Từ ngày chim vhút cánh bay

Ven sông chiều xuống ngóng ai bên cầu

Bên cầu... bên cầu... ngóng ai.....



Ơ... Con chim đa đa đậu nhành đa

Chồng gần chằng lấy lấy chồng xa

Một mai cha mẹ yếu già

Chén cơm mà đôi đũa

Bộ kỹ trà... mà ai dâng!



Ơ... con chim bay xa rộng cánh bay xa

Tình người không phụ phụ tình ta

Hỡi ai có nhớ quê nhà

Nhớ thương bờ ao nhỏ

Cạnh luống cà mà bơ vơ...



Ai xui sáo sổ lồng rồi

Bay về xứ lạ quê người bỏ ta

Thương nhau cam bổ làm ba

Nghe em đi lấy... chồng xa anh buồn...



Anh buồn ai biết anh buồn

Anh buồn anh để lệ tuôn trong lòng...

Lục bình ngơ ngác bên sông

Em thôi giặt áo ngó mong bên cầu

Bên cầu... bên cầu... ngó mong...!!!


Bến Cũ


Anh Việt
Ngọc Quang


Bến ấy ngày xưa người đi vấn vương biệt ly

Gió cuốn muôn phương về đây, thấy bóng người về hay chăng?

Xa nhau bến xưa ngày ấy

Anh đi thế thôi từ đây

Sầu chết bên lòng

Hồn nặng nhớ mong



Biết đi sầu em mong

Nhưng ngàn dân đang ngóng

Dưới trời gió mưa

Làn gió chiều đưa



Xa nhau bến xưa ngày ấy

Anh như bóng mây hồng trôi

Về chốn xa vời

Lòng nặng nhớ mong



Cố quên sầu thương đi

Anh nguyện đi theo gió

Chớ buồn khóc chi

Càng khổ người đi



Bến ấy chiều sương chờ mong vấn vương lòng ta

Gió cuốn mây trôi về đâu

Cố nén sầu lòng bao năm

Bến Đàn Xuân


Ngọc Bích
Moderato


 
Lênh đênh theo gió hồn về đâu?

Chơi vơi trong khúc nhạc vương sầu!

Mùa xuân đến mơ giáng em về,

Nụ cười đê mê, bên làn tóc thề!

mênh mang thương nhớ trôi về đâu?

Xa em anh nhớ mùa trăng nào?

Đời phiêu lãng theo sóng giang hồ,

Từ ngàn kiếp xưa, neo thuyền bến mơ!

Đàn ơi! lên khúc yêu rồi,

Hồn lả lơi say với làn môi!

Người xa ân tình chớ phai!

Chốn dương trần đừng theo lệ rơi!

Phiêu linh theo áng mây về đâu?

Yêu em trong mối tình tươi mầu!

Ngừng đây gió cho nhắn đôi lời

Gửi cùng ánh sao, cung đàn nhớ nhau


Bến Đò Xưa


Đào Thừa Liệt
Nguyễn Kim


Slow

4/4


Chiều xưa, có ai qua bến sông Hồng mộng mơ

Dìu dặt đôi lời hò còn vương vấn nhớ nhung

Chiều đó, khách tha hương đà qua một chiều vui

Rồi đi, chưa hết yêu vui vội xa



Bên giòng nước sông lờ đờ

Ta hòa mươi tiếng tơ u hoài

Âm thầm ta nắn cung đàn

Nhìn theo cô lái đò trôi xuôi



Lời xưa thiết tha đầm ấm

Nay còn lưu luyến dư âm

Thuyền ai buông lái chơi vơi

Xa xa dần khuất mây núi



Đò ơi! Kiếp phiêu lưu giống con đò giạt trôi

Chiều chiều, ta mơ màng về nơi cũ bến xưa

Gặp gỡ, phút say sưa sớm reo sầu biệt ly

Rồi đi, thương nhớ ai nơi đò xưa


 

Bến Đợi Đò Trông


(chưa biết)
Tôi ngồi đếm sao rơi cuối đêm

   Bến sông xưa con đò cũ

   Nay anh đi rồi chỉ còn lại tôi ngày tháng đơn côi

   Như bọt nước tan theo sóng trôi

   Lời hứa trên môi còn giữ mãi bên lòng

   Hò hẹn ven sông, để bây giờ bến đợi đò trông

 

   ĐK:

   Còn đâu nữa khi tình yêu dang dở

   Hỏi ai không buồn, không nhớ hỡi ai ơi

   Tìm đâu thấy bóng người xưa thuở ấy

   Hình ảnh còn đây, lời thề theo khói theo mây

  

   Ngày xưa ấy kỷ niệm biết đâu tìm

   Từ đây riêng mình đau nhói mãi con tim

   Đường hai ngã mỗi người đi một hướng

   Ngày tháng dần xa mà lòng sao khó phôi pha

  

   Ân tình đó như qua giấc mơ

   Như trang thư luôn gợi nhớ

   Bao năm mong chờ, ước mộng dệt mơ, đời vẫn bơ vơ

   Ai tìm đến nhưng ai đã quên

   Đời nhớ thương thêm, kỷ niệm đó êm đềm

   Ngày ngày bên sông, tình héo mòn, bến đợi đò trông

Bên Đời Hiu Quạnh


Trịnh Công Sơn


Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa

Giọng người gọi tôi nghe tiếng rất nhu mì

Lòng thật bình yên mà sao buồn thế

Giật mình nhìn tôi ngồi hát bao giờ

Rồi một lần kia khăn gói đi xa

Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà

Lòng thật bình yên mà sao buồn thế

Giật mình nhìn tôi ngồi khóc bao giờ


Đường nào quạnh hiu tôi đã đi qua

Đường về tình tôi có nắng rất la đà

Đường thật lặng yên không gì nhớ

Giật mình nhìn quanh ồ phố xa lạ


Đường nào dìu tôi đi đến cơn say

Một lần nằm mơ tôi thấy tôi qua đời

Dù thật lệ rơi lòng không buồn mấy

Giật mình tỉnh ra ồ nắng lên rồi

Bên Dòng Nước


(chưa biết)


Ai nỡ, nói người ngoài xa

Em nhớ gió mưa khi xưa, đã tan đi rồi còn đâu ngăn cách cớ sao ta hoài yêu dở dang

Em vẫn nhớ người nào hay, sao mãi vẫn xa xăm

Hãy mau quay về cùng em anh hỡi, ôi nhớ thương nên lìa phai

Ôi lúc xưa tình tràn dâng êm đềm, sao bỗng dưng chia lìa nhau

Em ước mơ tình xưa còn dâng đầy, và người xưa quay về với chốn này

Tình ái như những bông hoa, đừng để tan như làn mây khói trong trời phiêu lãng

Chua xót ai ngờ

Ân tình mong manh, một đời qua nhanh, hỡi người


Bên Dòng Sông Seine(Au bord de la Seine)


Lê Mộng Nguyên

Lento


Bên dòng sông Seine

Theo gió xuân về ngày xưa

Trời Paris ước mơ

Ta ngừng lại bước giang hồ

Bên dòng sông Seine

Bóng ai trong chiều vấn vương

Làm ta xao xuyến nhớ ngày em đi trùng dương



Con moto

Sông Seine, người ta hằng mơ ước

Paris là muôn đời say thái bình

Nơi đây là đất nước tự do

Paris cùng nước non đầy gấm hoa...

Risoluto

Sông Seine, bao giờ ta về nước Nam ?

Ta đem linh hồn muôn người mến yêu tự do

Sông Hương, hôm nào dưới cờ xâm lăng !

Hôm nay xuân về khóc thầm nước non căm hờn !

Bên Em Chiều Mưa


Trường Huy


Chiều nay ta sánh vai, trên phố mưa rơi mịt mùng

Hạt mưa trên mắt ai long lanh đắm say

Lắng nghe tiếng nhạc dịu êm trong quán vắng bên nhau không rời

Và em mong được bên anh mỗi khi trời mưa



Mưa nhạt nhào phố vắng, bên anh tình em say đắm

Em mong trời sao mưa mãi, bên nhau quên hết thời gian

Cho em một lần anh nhé, hôn lên bờ môi say đắm

Con tim ngập ngừng muốn nói, yêu anh yêu suốt một đời



Và đêm nay có ta thương nhớ đôi môi ngọt ngào

Hạt mưa tí tách rơi cho ai nhớ ai

Nhớ sao tiếng cười hồn nhiên, xinh xinh bên tóc ngất ngay bao chiều

Và em mong được bên anh mỗi khi chiều mưa


Bên Em Đang Có Ta


Trúc Hồ

Trầm Tử Thiêng

Bao nhiêu em bé thơ, như nụ hoa dưới mặt trời

Cười hồn nhiên tung tăng hát vang, mừng nắng tươi

Bao nhiêu em bé thơ, như nụ hoa dưới mặt trời

Rời lòng nôi trong đêm gió mưa, ra biển khơi



  Mẹ yêu em thiết tha, hơn mùa xuân trong cuộc đời

  Chờ nhìn con theo hoa hướng dương, tìm nắng soi

  Cha yêu em thiết tha, mang gởi con cho tình người

  Mặc đại dương mênh mông khoác lên, thân nhỏ nhoi



Bên em đang có ta, hát về em tương lai xót xa

Hát dùm em cơn mơ thiết tha, giấc mơ tuổi hoa

Bên em đang có ta, thống thiết kêu vang lương tâm thế gian

Cứu vớt em rời khỏi ngày u ám, giữa trại giam

Khóc trong lầm than

Khóc trong trại giam



  Khi con tim thế nhân, chưa thờ ơ, chưa lạnh lùng

  Thì cùng nhau đêm nay hát lên, lời hát chung

  Cho em tôi héo hon, đang ngửa tay xin tình người

  Dòng lệ rơi trên đôi má khô trong lẻ loi...

Bên Em Đời Ngẩn Ngơ


(chưa biết)
Ngồi đây ôm kỷ niệm đã qua mà thương sao thuở thời chúng ta

Ngày xưa đó em còn ngu ngơ và thường hay dỗi vu vơ

Rồi một hôm anh đã bỏ đi bỏ lại đây em lệ ướt mi

Từng đêm nhớ từng đêm thương mong rồi yêu anh yêu ngập lòng.



Hỏi người người có nhớ tình yêu đó hay đã quên rồi

Người con gái đêm thường hay ngồi lạnh lùng ôm thương thương nhớ nhớ

Tình mình nhiều đắm đuối và nhớ tới em lệ tuôn trào

Từng câu nói anh từ hôm nào từng nụ hôn ôi tuyệt vời sao.



ĐK:



Nhiều khi biết anh chẳng ghé thăm

Mà sao em luôn ngồi ngóng trông

Người yêu hỡi anh giờ nơi đâu

Để đời em ngơ ngẩn đợi ... !!!

Bên Em Là Biển Rộng


Bảo Chấn
[4/4 - Gm]

*

Tình ơi sao đi mãi nên sông dài mênh mông

Bàn tay ôm nỗi nhớ xôn xao biển rộng

Vì em mất anh mất anh

Mùa xuân đã qua rất nhanh

Còn chăng nỗi đau nỗi đau tuổi xanh

**

Tình anh như cơn lũ cuốn đôi bờ mưa giông

Tình em như sông vắng trong xanh phẳng lặng

Mùa thu đã qua đã qua

Mùa đông đã sang đã sang

Tình đã ra đi vội vàng



***

Khi anh xa em, sóng thôi không xô bờ

Khi em xa anh, đá bơ vơ

Con sông lang thang đã khô nơi đầu nguồn

Bên em bên em, biển đã chết



(Repeat **)



(Repeat from * to ***)



(Repeat ** and *** and **)

Bên Em Mùa Xuân


Hoài An
Rock 'n Roll

Nhịp bước nhịp bước trên hè phố rộn ràng

Hoa thắm hoa thắm hương mùa Xuân dịu dàng

Xa mây trời một màu xanh,

Em tươi cười và cùng anh, đón.... xuân về.

Giọt sương mang long lanh thế

Lòng ai bâng khuâng vai kề.



Trong nắng Xuân mới áo hoa rực rỡ lụa mềm

Là dáng em đó hay nàng tiên ngoài thềm

Em nghe xuân lời tơ vương,

Em nghe anh lời yêu thương, ngất.... ngây lòng

Mình vui lên đi anh hỡi,

Em yêu anh trọn đời!



ĐK:



Mùa Xuân là tiếng hát em bên anh

Mùa Xuân đẹp những ước mơ ngày xanh

Mùa Xuân hồng thắm má em hoa đào

Mùa Xuân là ánh mắt ai vừa trao!



Tình yêu vừa chớm với em tóc thề

Lời yêu người nói với anh còn say mê

Cầm tay cùng bước dáng em yêu kiều

Bờ môi hàm tiếu hé mở chiếc hôn đầu tiên!


Bên Em Ngày Cuối


Diệu Hương


Từng mùi hương cỏ mới gió thổi về đêm đêm

ta bên em ngày cuối, mắt lệ buồn mênh mông

Đêm im không lời nói ...mà lời buồn qua tiếng thở dài



Từng nhịp tim thổn thức nghe vọng về bên tai

Ta chưa bao giờ biết cuộc tình rồi phôi pha

Đưa em qua đường phố, cho một lần xa mãi ngàn trùng



Em đi xa vời em hỡi

Em về có nhớ đến một người

Đêm nay sẽ là đếm cuối rồi

Cho ta hôn lên đôi mắt người

Để còn tìm mãi trong dòng đời

hình bóng người xa khuất trôi



Một ngày trong đời bỗng ...

hấy mình là hư không

Em đi như là gió,

gió lộng chiều qua sông

Đem mưa mau đầy mắt,

ôi giọt buồn se sắt trời đông.

Bến Giang Đầu (Nắng Chiều 2)


Lê Trọng Nguyễn
Bolero

4/4


Bước nặng nề qua thềm nhà vắng vương xác hoa

Khi nắng chiều nghiêng ghé bên vai ướp vào má

Lách cỏ vườn xưa tìm lại chỗ ta vẫn đùa

Ngắt hoa anh cười, nhưng em trách rồi lệ ứa



Gió dào dạt thưa rằng một sớm trên bến sông

Em xuống thuyền hoa, pháo vang đưa lướt ngược sóng

Ước nguyện chìm sâu từ ngày ấy xuân úa mầu

Bến duyên giang đầu nơi chôn kín một niềm đau



Chiều nhạt nắng, nhắc anh lời em

Nói khi lời trăng, dưới khung trời êm:

"Nếu mà ngày mai giàn hoa tím kia héo gầy

Rồi đời ta vỡ tan làm đôi

Mắt ta càng xa cách nhau ngàn đời

Thì cứ nhìn vừng trăng mà thôi trách duyên lỡ làng"



Có phải vì anh bềnh bồng mãi trong gió sương

Trong lúc đời em dưới mái hiên tranh khói lạc hướng

Rã rời chờ anh, tình rạn nứt, xuân nát nhầu

Bến duyên giang đầu nay che kín một niềm đau



Bến Hàn Giang


Dương Thiệu Tước


Điệu Tango Habanera

Đây bến Hàn Giang

Sông nước mênh mang

Chơi vơi nhấp nhô làn sóng

Xa xa thoáng in buồm trắng

Ôi bến Hàn Giang

Non nước thê lương

Mây u ám khi chiều xuống

Rầu lòng khách phong sương

Làn gió vi vu hát hiu buồn

Mây ơi! Lướt trôi về đâu

Gây niềm mong nhớ nhau

Ôi! Bến Hàn Giang

Sông nước mênh mang

Nơi đây tiễn đưa người đi

Bừng dậy chí nam nhi



Còn nhớ năm xưa

Một chiều thu vàng trời mây u ám

Chinh chiến khắp nơi tràn lan

Non nước đó đây lầm than

Biết bao gia đình nát tan vì chiến tranh

Chiều ấy năm xưa

Bên bờ Hàn Giang một chàng trai tráng

Thấy nước non nhà điêu tàn

Nung nấu gan vàng căm hờn

Đem thân nam nhi trả nợ quê hương mến yêu



Đây bến Hàn Giang

Sông nước mênh mang

Chơi vơi nhấp nhô làn sóng

Xa xa thoáng in buồm trắng

Ôi bến Hàn Giang

Non nước thê lương

Mây u ám khi chiều xuống

Rầu lòng khách phong sương

Làn gió vi vu hát hiu buồn

Mây ơi! Lướt trôi về đâu

Gây niềm mong nhớ nhau

Ôi! Bến Hàn Giang

Sông nước mênh mang

Nơi đây tiễn đưa người đi

Bừng dậy chí nam nhi

Bên Hồ Gươm


Trần Văn Nhơn


(A.P.N.C.)

Nhịp 3/4, valse


Bên hồ Gươm ánh trăng chiếu soi,

Đây hồ xinh bức tranh thiên nhiên,

Gió chiều thu hiu hắt êm đềm,

Lòng tha phương lắng ưu phiền!



Trông hồ Gươm nước soi tháp xưa,

Cầu Thê Húc màu tươi đỏ thắm;

Có tiếng chuông lắng buông trầm ngân,

Khiến hồn lãng nhân mộng mơ.



Hồ Gươm thủ đô:

Là minh châu điểm tô Thăng Long,

Ngày xưa liễu xanh,

Bóng tha thướt đứng nghiêng ven hồ,

Ngày đêm nước xanh:

Đấy ánh gương cho khách thầm mơ,

Tìm bóng quê hương

Đời chim gió tha phương.



Luôn tám tiết Xuân Hè Thu Đông,

Dầu mưa nắng gió sương ngày tháng,

Khói chiến tranh mấy năm tràn lan,

Chẳng mờ ám phai màu



Hồ Gươm thủ đô:

Là minh châu điểm tô Thăng Long!

Hồ Gươm thủ đô:

Chốn ghi ngàn muôn sử xanh.


 

Bên Hồ Than Thở


Lê Uyên Phương


Chờ em đến đây đem ngàn phấn hương

Màu môi vẫn tươi trong nắng chiều

Vòng tay âu yếm muôn ngàn mến thương

Đàn ơi hãy quên đi ngày gío sương



Yêu trong lời ca đôi chim bay xa

Lướt cánh tung mây nắng ấm đem vui

Đến yêu thương này

Những năm lìa chốn kinh kỳ

Vẫn mơ tìm đến nơi này

Áo em màu trắng yêu kiều

Tóc xanh cuộn mây .

Yêu trong cuồng si Yêu đôi bờ vai

Mắt biếc thơ ngây áo trắng tung bay

Nắng hôn chân mày

Biết trong màu nắng tươi này

Biết trên hồ mến yêu này

Biết em ngại những mong chờ

Khóc trên bờ vai . . .



La la la la la la . . . . .



Nắm tay cùng đến nơi này cùng hát bài ca sum vầy

Mà quên đau thương .

Sầu không vấn vương

Yêu trong tình say

Em ơi từ đây Mãi mãi yêu em

Mãi mãi thương em tóc xanh vai gầy

Hái hoa nhặt bướm nơi này

Hát chung bài hát sum vầy

Áng môi ngời sáng ân tình

Nắng yêu bờ vai . . .


 

Bên Kia Đời Quạnh Quẽ


Từ Công Phụng


Em vội vã ra đi để lại những cơn mưa lạc loài trong hồn tôi

mưa hay giọt nước mắt khóc cho người đi biền biệt phương trời

Sao em vội đi xuống phố đời bên kia lặng lẽ một mình



Người đi sao vội quá người ơi

Chiếu chăn xưa vẫn còn hơi ấm

Và hồn tôi bỗng thành ngây ngô

Vắng em sao thấy đời hư vô



Đêm đêm ngồi thao thức một mình

Tưởng chừng gót chân em quay về đây

Đời em đã gẫy từng cánh phù du

đời tôi cũng úa vàng lá mùa thu

cánh hoa nào rời bên thềm vắng



Em vội vã ra đi để lại những cơn đau miệt mài trong hồn tôi

Trong đêm dài nhung nhớ bỗng nghe hồn tôi quạnh quẽ bên đời

Sao em vội đi xuống phố đời bên kia lặng lẽ một mình

Người đi sao quá vội bỏ mình tôi hiu hắt buồn người ơi


 

Bên Kia Sông


Nguyễn Đức Quang


Này người yêu, người yêu anh ơi!

Bên kia sông là ánh mặt trời

Này người yêu, người yêu anh hỡi!

Bên kia đồi, cỏ hoa đan lối

Bên kia núi, núi cao chập chùng

Bên kia suối, suối reo lạnh lùng

Là bài thơ, toàn chữ hư vô



    Này người yêu anh ơi!

    Cho anh nồng ấm cuộc đời

    Hoa thơm có ánh mặt trời

    Như núi mừng - vì mây đến rồi



    Này người yêu, người yêu anh hỡi!

    Yêu nhau mình đưa nhau tới

    Bước nhẹ - và nói lên môi

    Nói cho vừa ... mình anh nghe thôi!



Này người yêu, người yêu anh ơi!

Bên kia sông đường vẫn còn dài

Này người yêu, người yêu anh hỡi!

Bên kia đồi cỏ non đan lối

Trong cơn gió - thoáng nghe nụ cười

Trong khe núi - thánh thót lòng người

Lòng đòi tình vật vã khôn nguôi



    Này người yêu anh ơi!

    Đêm đêm lòng vỗ tình dài

    Dây xanh quấn quít vào đời

    Cho trái tình nở trên tiếng cười

    Này người yêu, người yêu anh hỡi!

    Bên trong lòng nôi êm ái

    Rắc nhẹ từng cánh hoa rơi (ánh sao rơi)

    Sẽ âm thầm mình em nghe thôi!

Bến Lạ


Song Ngọc


Hai mươi năm rồi người đã quên ta

Hay hai mươi năm ta đã quên người

Người đã ra đi hay người ở lại

Ta mù nẻo đời một bóng chim di



Người ở ta đi mình còn lại chi

Thiên thu mây trôi trên đường khép cửa

Trái tim lưu vong, trái tim ngục tù

Một kiếp đoạ đày tội lỗi thương vay



Người đành quên ta ta còn hoài nhớ

Nhớ Người thân xưa, nhớ mưa Sài Gòn

Nhớ hàng me nghiêng, áo dài nẻo phố

Nhớ lá sân trường một cõi ngây thơ

Hai mươi năm dài đời cùng ta đi

Lang thang trôi theo muôn trùng bến lạ

Con tim hoang mang con tim tội tình

Người ở bên trời còn nhớ hay quên ?

Bên Lở Bên Bồi


Vũ Hoàng

Xuân Kỳ

Moderato - Tình cảmDm 4/4

Rồi một ngày tôi trở lại thôi

Sông nước ấy có khi nào khô cạn

Mà thời gian cũng đứng yên chịu lỗi

Huống chi mình đâu phải vô tình !

Buổi em đi đinh ninh mấy bận

Giòng sông xưa phiến đá ta ngồi

Bao kỷ niệm sao đành ruồng bỏ

Ðể đôi ta xa nhau từ đó

Sông nước ấy khó lòng khô cạn

Như tình tôi chan chứa người ơi

Xin giữ mãi khoảng trời thơ dại

Mong tình yêu bên lở bên bồi


(quay lại từ đầu)


Bên lở bên bồi

Trái đất tròn

Phút chia ly: nước mắt

Ngày gặp gỡ: nước mắt

Giọt nước mắt.

- Có tròn không em ?!

Bên Lưng Đèo


Văn Phụng

Nhịp 3/4 Chậm, khoan thai Điệu Boston Hợp âm Đô trưởng

1.

Hoàng hôn đã xuống trên . . . đồi thông . . . xanh xanh mơ

Một đàn chim trắng bay . . . về xa . . . tìm thương nhớ

Thác nước reo . . . thông hòa theo . . . bên lưng đèo

Tiếng vó câu . . . vang từ lâu . . . trong rừng sâu

Là đà . . . bên khe đá . . . lá chen hoa

Gió vi vu . . . êm nhẹ ru . . . bên rừng thu

2.

Một nàng sơn nữ bên . . . đồi thông . . . xanh xanh mơ

Chờ chàng trai tráng đi . . . từ lâu . . . mà thương nhớ

Suối vẫn reo . . . thông ngừng reo . . . bên lưng đèo

Đôi mắt câu . . . thêm cuồng nâu . . . thăm thẳm sâu

Vạn chiều . . . dường như thiếu . . . bóng thương yêu

Đã bao lâu . . . rơi hạt châu . . . trong rừng sâu

Gió vi vu . . . êm nhẹ ru . . . bên rừng thu . . .

Bên Mặt Tôi


(chưa biết)

Bên mặt tôi đây là người tôi yêu tôi thương

Bên trái tôi đây là người tôi yêu tôi thương

Trước mặt tôi đây là người tôi yêu tôi thương

Chung quanh tôi đây là người tôi yêu tôi thương

Chung quanh tôi đây là người yêu tôi thương tôi

Chung quanh tôi đây là bạn thân anh em tôi.

Bến Mơ


Hoàng Trọng


Trời thì bao la ...thuyền ai lướt trên dòng sông nước xanh

Chìm trong sương sa ...Muôn ánh sao huyền lấp lánh

Như cảm thương tình đã lỡ khuất xa

Sóng vàng triền miên

Lắng câu ca hò tình duyên

Vài bóng lau thưa

nhìn sông vắng ôi tiêu điều bến mơ

Đàn ai buông tơ

dưới ánh trăng mờ hơi sương

Trời thu vấn vương

Theo gió mây muôn ngàn lá úa bay

Tháng ngày chờ mong

Bấp bênh con thuyền trên giòng

Một chiều thu xưa

Lòng say mê theo gió đưa

Đắm say trên giòng này mơ màng

Tiếng ca trầm lắng

Rồi một ngày mai

thuyền ai trôi xuôi buông lái

Kiếp tha phương mặc giòng nước mờ

Quên tình bến mơ

Chiều nay trên sông

Tình đưa sóng trôi theo người viễn phương

Và trong mênh mông

Đôi én giang hồ không hướng

Vượt mây sánh đôi

Như nhắn ai hận lòng bao mối nguôi

Bẽ bàng đường tơ

Cho sầu vương bến mơ

Bến Nhạc Lòng


Ngọc Bích


Dưới ánh trăng mơ màng

Ngồi kề gần em mối tơ lòng

Khẽ hát câu êm đềm

Nhịp hòa cùng đường tơ ái ân

Gió cuốn đôi tâm hồn

Dịu dàng tìm về chốn thiên đường

Tiếng hát ru đôi lòng

Dìu hồn người về nơi ước mong

Trăng khuya như thầm ghen với em

Với muôn ngàn đường tơ ái ân

Muốn bay theo hương lòng, vào nơi mênh mông, sau phút chờ mong

Thoáng ánh môi em cười

Nhạc lòng cùng hòa khúc yêu đời

Đắm đuối trong đêm dài

Hẹn thầm rằng tình yêu chớ phai

Bên Nhau Mùa Đông


Phương Uyên


Khuất sau chân trời đám mây nhẹ bay,

Trời đông u ám buốt tâm hồn em

Có đôi nhân tình mắt môi trao tình

Và câu ân ái gửi trong đêm vắng

Anh bên tai thì thầm mùa đông sau sẽ không,

Cùng bên nhau mãi suốt

cuộc đời này của chúng ta tình ta

Sẽ mãi như tia nắng xuân chan hoà

Tình yêu say đắm làm tình nồng

Càng thiết tha mùa đông dấu yêu . . .

No comments:

Post a Comment