Monday, June 24, 2019

Nàng dâu Mỹ viết về món ăn Việt

BM
  
Khi tôi khởi sự dùng nước mắm – fish sauce – trong hầu như bất cứ và mọi thứ món ăn, tôi biết rằng tôi bắt đầu trân quí lối nấu bếp của dân Việt Nam rồi đó. Cái món gia vị đậm đà tuyệt hảo này đã cung hiến cho thực phẩm một mùi vị ngon ngọt và mặn mòi, khiến ta một khi ghiền nó rồi, thực khó mà bỏ quên nó khi nấu ăn. Thịt, cá, rau cỏ… hầu như tuốt luốt mọi thứ chỉ cần rẩy chút nước mắm đều ngon trội hơn lên.

Nhiều người thường khuyến cáo tôi chớ kê mũi ngửi hay tệ hơn là rây vãi nó ra (Tôi đã từng kinh nghiệm cái nỗi khổ này khi tôi đánh vỡ tung tóe cả chai nước mắm trên sàn bếp, làm cho mùi hôi khắm lừng lên cả mấy ngày sau tẩy không hết).

BM
  
Câu chuyện tôi kể sau đây cho quí bạn biết tôi đã hâm mộ món nước mắm thế nào và cái điều tôi kỳ vọng minh chứng hơn cả là lý do làm sao một cô gái Mỹ cao lớn, mắt xanh như tôi lại trân quí và trọng vọng thức ăn và văn hóa Việt Nam.

Kinh nghiệm đầu lưỡi của tôi với thức ăn Việt là món súp bò phổ biến của Việt Nam – mệnh danh thông thường là Phở. Tôi được một cô bạn thân người Việt làm cùng sở đưa tới tiệm phở Công Lý. Bạn tôi đã kỹ lưỡng dạy một điều quan trọng là muốn ăn “Phở” ngon thì phải tìm đến một nơi chuyên môn nấu phở. Bước vào tiệm này, tôi vẫn còn nhớ dai đẳng cái mùi thơm nồng của nước dùng phở nấu với đại hồi và các mùi rau thơm tươi. Cái mùi này nực nồng khiến bạn thực sự phải thay áo mình mặc sau khi ăn Phở vì y trang của mình quả tình đã ướp tràn trề với đủ thứ hương thơm.

BM

Thế là chúng tôi ngồi xuống và gọi món ăn trong khi tôi lắng nghe thích thú cô bạn tôi líu lo trao đổi bằng tiếng Việt gọi “một tô Phở tái lớn” giá chỉ có $4.95 thôi. Khi phở dọn ra, tôi hơi kinh hãi thấy thịt bò tươi sống nằm vắt vẻo trên miệng tô khiến tôi hoảng hốt ngó về phía cô bạn. (Tôi vẫn tự hào mình chút ít đảm lược trong chuyện nếm món ăn , nhưng không ngờ rằng mình sẽ ăn thịt bò còn sống nhăn!). Cô bạn bèn trấn an tôi bằng cách nhúng thịt bò của mình trong tô phở nóng, làm cho nó chín ngay tức khắc.

BM
  
Giây phút chân lý quả đã đến, nên tôi xúc ngay một muỗng đầy nào giá sống, nào thịt bò, nào bánh phở, nào nước dùng và nếm cái món súp cổ truyền của Việt Nam. Mùi vị nói giản dị là ngon tuyệt và kể từ đây tôi là một đệ tử hâm mộ Phở. Kinh nghiệm này cũng dạy tôi cái điều mà tôi gọi là “ba căn bản” cho thức ăn Việt Nam: 1) Rẻ 2) Ngon 3) Nhiều.

Có lẽ cái chuyến du hành vỡ lòng này vào địa khu của Phở đã dọn đường đắp lối cho tôi lấy chồng là một thanh niên Việt Nam. Tôi thực tình nói không hẳn chắc, nhưng tôi biết rằng Thái chồng tôi là Đấng Phu Quân xứng đáng cho tôi. Kết hôn với chàng ta đã khiến tôi như có một giấy thông hành độc nhất vô nhị vào cái lãnh thổ mênh mông và muôn hình sắc của thực phẩm và văn hóa của nước Việt Nam. Cái viễn kiến của chàng đã chỉ dạy cho tôi làm sao yêu mến cái tinh thần về một quốc gia của con người bất khuất và học hỏi càng lúc càng tăng về mối duyên tình thắm thiết của họ về chuyện thực phẩm.

BM
  
Từ Bánh Cuốn cho tới Bò Nhúng Dấm và Cá Kho Tộ, bao nhiêu món ăn yêu chuộng của tôi bây giờ là món Việt Nam. Dù tôi là người Mỹ, gia đình của chúng tôi là gia đình Việt Nam. Nhà tôi bây giờ đã ngửi thấy cái mùi cơm nấu chín đặc thù cho một mái nhà Á Đông và ít khi mà chúng tôi không trữ trong nhà một bao gạo thơm hảo hạng kếch xù và Nước Mắm. Và đương nhiên chúng tôi không mang giầy dép đi trong nhà và có rất nhiều đũa. Ngay cả con chó chúng tôi nuôi cũng có khuynh hướng Việt Nam, và thường đớp ngồm ngoàm nhanh như chớp những thức ăn thừa đã được nấu với nước mắm.

BM
  
Một đôi dịp cần quyết định đi ăn tiệm, thì cái lựa chọn của chồng tôi luôn luôn vẫn thế: “Nếu để tùy anh chọn, thì em thừa biết rằng anh thích Việt Nam!” Những dịp thường xuyên đi ăn những tiệm Việt Nam đã lưu lại cho tôi cảm tưởng ghiền vài món căn bản của kiểu nấu nướng Việt Nam: thịt heo, giá sống, rau thơm tươi và dĩ nhiên là nước mắm! Và ít lâu sau, tôi nghiệm rằng đối với tôi, thưởng thức thực phẩm quả là chưa đã, tôi muốn tự tay tôi có thể làm chúng để ăn sốt dẻo. Mặc dù chồng tôi đôi lúc cũng chịu ăn món burger Mỹ, nhưng trái tim, bao tử và kỷ niệm ấu thời của anh ấy đã kết chặt với thức ăn Việt Nam. Do đó tôi mơ ước trở thành một tay nấu thuần thục về bếp Việt Nam.

Tôi đã cẩn thận khai thủ với món Cơm Thịt nướng, kể ra khá ngon (ấy cũng nhờ nước mắm thôi). Rồi tôi tiến lên Cá Kho Tộ, món này đã khiến tôi phải thử đi thử lại dăm lần mới thắng nước mầu cho đúng mức.

Ít lâu sau, tôi cảm thấy sẵn sàng để chạy những dặm đường dài xa hơn: làm Bánh Xèo! Tôi hoạch định một bữa ăn tối thịnh soạn cho gia đình nhạc gia tôi gồm ông cha chồng, mẹ chồng, chị chồng và em chồng (mục đích là nhắm coi mọi người thấy tôi thành công hay thất bại).

Đúng là căng thẳng biết bao, nhưng tôi cảm thấy tôi có thể ganh đua. Trong khi tôi đứng bên bếp lò mướt mồ hôi và tinh thần căng thẳng, xoay trở luôn tay đổ món bột quậy màu vàng, tôi cẩn thận liếc mắt nhìn trộm những người khách trong khi họ ăn và hỏi: “Bây giờ tôi đủ tư cách làm dân Việt chưa?” Ông cha chồng nhìn tôi cười rạng rỡ trong miệng còn nhồm nhoàm nhai Bánh Xèo và tuyên bố: “Ồ, Đủ quá đi thôi !” Đây là giây phút tưởng thưởng cho tôi, nó luôn thôi thúc tôi hưởng thụ và kiện toàn cách nấu nướng Việt Nam.

BM

Các bạn có thể tự hỏi tại sao tôi, một người Mỹ, lại hân hoan ôm món ăn Việt vào lòng. Một trong những lý do chính là tôi phải ý thức để thấu hiểu cái ý nghĩa rộng lớn hơn của thực phẩm trong văn hóa Việt Nam. Mỗi khi mẹ chồng tôi mời chúng tôi lại ăn cơm, đó là một dịp họp mặt xã hội. Chúng tôi quây quần quanh bàn ăn, uống rượu và trao đổi những chuyện trò, món ăn hầu như trở thành thứ yếu đối với thời khắc sum họp gia đình. Lớn lên trong truyền thống ăn Hamburger làm sẵn, tôi luôn luôn trân quí món ăn tươi ngon được chế biến từ không nhiều vật liệu với hương thơm bổ khỏe của các thứ rau tươi!

Cũng ngộ thay lối ăn theo Việt Nam, nghĩa là món ăn dọn trên bàn vô số kể (chẳng tốt gì cho vòng eo đó) và mặc bạn tùy thích gắp cho mình. Hầu như không nghe họ nói ăn theo kiểu Mỹ là dọn ra cho mỗi dĩa thực khách những phần chia cố định của mỗi món ăn. Tôi vẫn không hiểu nổi làm sao những người thân Việt Nam của tôi thân hình vẫn thon gọn mặc dù tôi từng chứng kiến những buổi ăn nhậu no tuyệt đối cành hông. Một điều tương phản mà tôi thực sự nhận xét giữa cách ăn của dân Mỹ và dân Việt là cảm tưởng của họ về chuyện ăn.

Dân Mỹ thường rất bị ám ảnh và lo âu về chuyện ăn. Họ ăn những món họ hưởng thụ, tuy nhiên họ lại tuồng như hối hận vì ăn. Dân Mỹ yêu món ăn fast food, tuy nhiên lại đồng thời lên án nó. Dân Việt thì lại thoải mái hơn rất nhiều và thực sự hưởng thụ chuyện ăn, dù là thức ăn béo bổ hay không. Tôi thích cái thái độ lành mạnh này về thức ăn.

BM
  
Sự dinh dưỡng của món ăn Việt cũng là một lý do khác mà tôi thích nó. Trong khi món ăn Mỹ tiêu biểu thường nặng, béo và ít khi chứa rau xanh, món ăn Việt thì lại quân bình nhiều hơn về mặt dinh dưỡng. Xin chớ cho tôi nói sai, dân Việt thích món thịt bò, và chả giò của họ cùng mỡ heo, nhưng những món này được quân bình hóa với một vài dĩa cơm và hầu như luôn luôn với ít nhiều lê ghim và rau xanh.

Bây giờ thì tôi cảm thấy làm chủ được tài nấu ăn Việt, chặng đường kế tiếp là ngôn ngữ. Tôi phải chấp nhận rằng đôi lúc tôi cảm thấy bị gạt một bên khi mọi người nói tiếng Việt (dù rằng người chồng yêu quí tôi luôn luôn mau lẹ phiên dịch cho tôi). Chúng tôi đôi lúc nói về sự sống ở Việt Nam, điều nay tôi rất thích. Đây chính là phương cách duy nhất mà tôi cảm thấy tôi thực sự có thể học ngôn ngữ. Và tôi chắc chắn tôi sẽ học thêm vài mánh khóe nấu ăn từ dân địa phương.

Trong khi tôi ngắm Alexandra, đứa con gái mới thôi nôi của chúng tôi, mỗi ngày mỗi lớn, tôi cảm thấy nó thực sự có phước. Nó được cha mẹ nó thương, và càng đặc biệt hơn, nó đã thoát thai từ hai văn hóa: Hoa kỳ và Việt Nam. Cũng như nét vẻ của chồng tôi và tôi đã được trộn lẫn giao hòa trên khuôn mặt xinh đẹp của nó, nó sẽ kính yêu cả hai ngôn ngữ, cả hai lối ẩm thực, cả hai văn hóa, cả hai dân tộc. Và một ngày nào đó, chính tôi sẽ cố gắng dậy nó làm Bánh Xèo.




Tammy Dewitt Le


Note: Bài viết được bố chồng của tác giả là Bác sĩ Lê Văn Lân dịch sang Việt ngữ.
Theo Le Canard épilé de l’Amicale Epatente des Joyeux-Jeunes Retraités

BM

Chiến lược toàn cầu: thực tế đối chọi với ảo tưởng
Việt Kiều Mỹ bị tuyên 12 năm tù tội 'âm mưu lật đổ chính quyền'
Có phải Trung cộng đang trong thời điểm tan rã?
Tại sao chúng ta hành xử giống những người xung quanh?
Hệ thống vũ khí của Iran bị Mỹ tiến hành tấn công mạng
Ký hiệu đô la ra đời như thế nào
Trump nói quân đội Mỹ đã nạp đạn và lên cò' đáp trả Iran
Cách viết thư tự động 'tôi đang đi vắng' đạt hiệu quả
Tội phạm 'giả điên' để thoát tù như thế nào
Tàu cộng điếng hồn khi hay tin FED hạ lãi suất ngân hàng
Cảnh sát di trú ICE ruồng bắt các gia đình di dân bất hợp pháp
Giả sử phương Tây lại cấm vận Trung cộng lần nữa
Tàu cộng chơi ngu gắp lửa bỏ tay Iran nhưng phồng chân
G20 tại Osaka là đấu trường để ông Trump “nổ tung” Tàu cộng với WTO
51 năm sau, đứa trẻ mồ côi thành tướng…
Việt Nam có đang xích lại gần Hoa Kỳ, xa Trung cộng?
Dọn dẹp gọn gàng khiến ta hạnh phúc hơn
Nancy Pelosi là nỗi ô nhục đối với gia đình bà ta
Tập Cận Bình rất sợ gặp Trump tại G20 ở Osaka
Đất hiếm không khan hiếm với Mỹ

Chiến lược toàn cầu: thực tế đối chọi với ảo tưởng

BM
Tuy đặt miếng ăn lên hàng đầu, nhưng, dân Hồng Kông biết rõ hơn ai hết về hệ thống chính trị dân chủ đã vực họ từ đói nghèo lên sung túc so với nền độc tài toàn trị của Trung Cộng (TC).

BM

TC có 1.4 tỉ dân với nền kinh tế đứng thứ hai trên thế giới, sau Hoa Kỳ và có triển vọng vượt qua vào thập niên tới. Tuy nhiên, lợi tức bình quân đầu người năm 2018 (theo IMF) chỉ được 9,700 USD so với 63,000 USD của Hoa Kỳ, và 49,000 của Hồng Kông.

Các khảo sát của Đại học Hồng Kông ghi nhận chỉ có 15% trong số 7.4 triệu công dân Hồng Kông tự nhận là người Trung Hoa. Khảo sát năm 2017 cho biết 3% công dân Hồng Kông lứa tuổi 18-29 tự nhận là người Hoa.

Năm 1997, Luân Đôn thoả thuận trao trả Hồng Kông cho TC vì hết hạn thuê 99 năm với điều kiện phải duy trì tình trạng “một quốc gia, hai hệ thống” suốt 50 năm trước khi sát nhập vào Trung Hoa năm 2047.

BM

Với 150 năm dưới sự cai trị của Anh Quốc, công dân Hồng Kông đã thấm nhuần quyền hạn của mỗi người đối với xã hội và nền pháp trị minh bạch, bình đẳng, công bằng cho mọi người. Khát vọng độc lập, tự chủ của người Hồng Kông sẽ tiêu tan nếu phải sống dưới gót giày cộng sản!

Tuy nhiên, Bắc Kinh muốn đốt giai đoạn thống nhất nên tăng cường các biện pháp kiểm soát chính trị đối với cư dân Hồng Kông, đầu cầu xuất/nhập Hoa Lục của cộng đồng quốc tế, nên chạm phải phản ứng ngày càng quyết liệt.

BM
 
Kể từ khi Anh Quốc giao hoàn Hồng Kông cho Bắc Kinh vào năm 1997 thì các cuộc biểu tình ngày càng đậm màu sắc chính trị liên quan đến quyền bầu cử, hoặc để tưởng niệm vụ đàn áp ở Quảng trường Thiên An Môn năm 1987.

BM

Lần xuống đường của 500,000 người vào năm 2003 buộc Nhà cầm quyền Đặc khu Hành chính Hồng Kông phải huỷ bỏ một dự luật an ninh muốn hạn chế quyền tự do của dân chúng.

Phong trào Dù Vàng năm 2014 suốt hai tháng do một học sinh 17 tuổi chủ xướng để đòi được quyền bầu cử lãnh đạo bị dẹp tan mà không làm cho Bắc Kinh nhượng bộ nên nhóm lãnh đạo đều bị bắt giam.

Đặc khu trưởng Hồng Kông, Carrie Lam (Lâm Trịnh Nguyệt Nga) được 1,200 thành viên trong Uỷ ban Bầu cử thân-Bắc-Kinh, đưa lên năm 2017 trong khi chỉ có 6% trong tổng số cử tri được quyền bầu các Ủy viên này. Quyền của người Hồng Kông ngày càng bị thu hẹp.

BM

Carrie Lam thúc đẩy việc thông qua “Dự luật Dẫn độ Tội phạm” ở Hồng Kông để xét xử tại Hoa Lục được sự đồng ý của Bắc Kinh đã làm bùng nổ vụ xuống đường với một triệu người Hồng Kông hôm 9 tháng 6-2019 đòi huỷ bỏ Dự luật vi phạm nhân quyền và hệ thống tư pháp độc lập. Họ không muốn Bắc Kinh xét xử tội phạm theo kiểu luật rừng.

Bị cảnh sát đàn áp nên công dân Hồng Kông và dư luận quốc tế lên án đã buộc Đặc khu trưởng Lam chỉ xin lỗi người dân, hứa hoãn lại Dự luật, mong được tiếp tục phục vụ công dân một nhiệm kỳ nữa.

BM

Nhưng, ngày 16 tháng 6 có khoảng 2 triệu người tuần hành đòi huỷ bỏ Dự luật Dẫn đổ Tội phạm, kêu gọi Carrie Lam từ chức.

Thái độ dứt khoát của dân chúng Hồng Kông đã làm thất bại cách tiếp cận cứng rắn của Chủ tịch Trung Cộng, Tập Cận Bình.

Đa số 23 triệu người Đài Loan không muốn hội nhập vào TC do khác biệt về hệ thống chính trị, kinh tế, xã hội mặc dù 95% thuộc Hán tộc. Tuy phải từ chức Chủ tịch Đảng Dân Tiến sau thất bại trong cuộc bầu cử địa phương, nhưng, Tổng thống Thái Anh Văn vẫn được đề cử tham gia cuộc đua vào chức tổng thống Đài Loan năm 2020 do chủ trương cứng rắn đối với TC.

Kinh nghiệm Việt Nam Cộng Hoà thịnh vượng năm 1975 cho dân chúng Đài Loan một thí dụ cay đắng, thê thảm khi bị lọt vào tay cộng sản. Hoa Kỳ không cho phép Bắc Kinh chặt đứt một mắt xích của chuỗi đảo bao vây TC. Dù thuộc Đảng Dân Chủ hoặc Quốc Dân Đảng, đa số dân chúng Đài Loan vẫn phải dựa vào Hoa Kỳ để tránh “hoạ Cộng sản”.

BM

Ung thư cộng sản đã di căn tới 25 triệu người Triều Tiên buộc 50 triệu dân Triều Tiên ở phía Nam vĩ tuyến 38 phải dựa vào sức mạnh của Hoa Kỳ để vừa giữ yên bờ cõi, vừa tạo ra Kỳ tích Sông Hàn. Do đó, dân chúng Đại Hàn ủng hộ tinh thần đòi tự do, dân chủ của người Hồng Kông. Tổng thống Đại Hàn, Moon Ja-in đang cố gắng lôi kéo Chủ tịch Kim Chính Ân hướng về độc lập, tự chủ để phát triển toàn thể dân tộc trên Bán đảo Triều Tiên.

Tổng thống Donald Trump khuyến cáo TC và Hồng Kông nên ngồi lại với nhau để thoả hiệp một vấn đề có lợi cho cả đôi bên. Bắc Kinh không thể cáo buộc Hoa Kỳ can thiệp vào vấn đề nội bộ của TC. Bởi lẽ, nếu Bắc Kinh muốn thoả hiệp với dân chúng Hồng Kông ắt phải dựa vào thoả thuận năm 1997 giữa TC và Anh Quốc được gọi là Luật Căn bản của Hồng Kông “một quốc gia, hai chế độ”.

BM

Vô cùng đáng tiếc và rầu thúi ruột khi loài người có-lương-tri chứng kiến thanh thiếu niên ở Việt Nam, rường cột nước nhà, chỉ lo ăn chơi, đàng điếm, nhậu nhẹt mút mùa lệ thuỷ bỏ mặc cho đất nước bị Hán tộc dày xéo và bè lũ tay sai chuyên hiếp đáp, đàn áp dân lành từ ngày này qua năm khác. Người Việt quốc nội quá cuồng nhiệt khi đội banh Việt Nam thắng một trận bóng đá do một người Đại Hàn huấn luyện và dẫn dắt mà không thấy nhục. Trong khi đó, đảng Cộng sản Việt Nam ngang nhiên bắn giết đồng chủng, tướt đoạt của cải cá nhân mà cứ bình chân như vại.

BM

Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Võ Văn Thưởng đặt hàng một bài viết “Truyền thông xã hội đối với ổn định chính trị, xã hội ở Việt Nam” dài 4,620 chữ từ đám trí thức xã hội chủ nghĩa Việt Nam để nêu lên các căn bệnh trầm kha trong xã hội, mà cứ như Chú Cuội ngồi gốc cây đa.

1_ Không một quốc gia nào trên thế giới mà bị gây chia rẽ hận thù sâu đậm và khủng khiếp như dưới chế độ cộng sản. Xã hội bị ức chế do hành vi đàn áp của Đảng Cộng sản mất nhân tính.

2_ Độc quyền thông tin cho truyền thông chính thức, đồng nghĩa với giết chết tự do tư tưởng, nguồn lực phát triển của một dân tộc. Bắc Kinh đang lộ rõ khả năng ăn bám vào sự phát triển của các dân tộc khác. Đảng Cộng sản độc quyền truyền thông nên toàn dân chỉ như con ngựa kéo xe. (3) Sau hơn 30 năm “Đổi Mới” từ mức độ GDP cao hơn Đại Hàn khi khởi sự phát triển mà bây giờ lợi tức bình quân đầu người của Việt Nam chỉ được 2,600 USD so với 31,000 USD của Đại Hàn. Dân xứ Kim Chi đi “cho việc” còn Con Hồng Cháu Lạc lo “xin việc”. (4) Chưa một quốc gia cộng sản nào lọt vào “Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OECD)”. (5) Đảng Cộng sản nào cũng tuyên truyền “dân là gốc”, nhưng, chỉ áp dụng “Đảng cử Dân bầu” nên dân chưa bao giờ được quyền làm chủ vận mệnh của đất nước dân tộc nên:

BM  

Độc tài kiểu Tổng thống Đại Hàn Dân Quốc đã đưa đất nước từ hạng nghèo đói nhất thế giới trở thành quốc gia công nghiệp xếp hạng tư trên trường quốc tế (Hoa Kỳ, Trung Cộng, Nhật Bản, Đại Hàn). Độc tài kiểu Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dẫn đất nước từ hạng trung bình trở thành dân tộc đói rét phải ngữa tay xin tiền và nhận làm mướn, đánh thuê cho thiên hạ.

BM  



Đại-Dương

BM

Việt Kiều Mỹ bị tuyên 12 năm tù tội 'âm mưu lật đổ chính quyền'

BM
Ông Michael Phương Minh Nguyễn sẽ bị trục xuất khỏi Việt Nam sau khi mãn hạn 12 năm tù

Phiên xét xử sơ thẩm Việt Kiều Mỹ, ông Michael Phương Minh Nguyễn cùng 3 bị cáo người Việt khác kết thúc trong sáng 26/4 với kết quả ông Micheal Phương Minh Nguyễn bị tuyên 12 năm tù giam và sẽ bị trục xuất sau khi hoàn thành án tù.

Ông Michael đã bị tạm giam gần một năm trước khi bị đem ra xét xử.

BM
  
Ông Huỳnh Đức Thanh Bình 10 năm tù giam, 3 năm quản chế.
Ông Trần Long Phi 8 năm tù giam, 3 năm quản chế.
Ông Huỳnh Đức Thịnh (cha ông Bình): 1 năm tù giam.
Ông Michael, ông Bình và ông Phi chịu chung cáo buộc 'hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân' theo Điều 1, Khoản 109 Bộ luật Hình sự 2015 của Việt Nam.

Ông Huỳnh Đức Thịnh bị cáo buộc 'không tố giác tội phạm' theo điều 1, khoản 309 Bộ luật Hình sự Việt Nam.

'Án quá nặng'?

BM
  
Trao đổi với Mỹ Hằng của BBC hôm 24/6, luật sư Nguyễn Văn Miếng, người được chỉ định bào chữa cho ông Huỳnh Đức Thanh Bình, cho hay mức án được tuyên đối với các bị cáo là quá nặng dù không đủ bằng chứng.

"Các án mà tòa đưa ra là quá nặng so với hành vi của ác bị cáo. Các bị cáo có ý thức về vấn đề biểu tình nhưng không có một bằng chứng gì là họ dùng vũ khí để chống lại các lực lượng chức năng."

"Căn cứ duy nhất mà tòa đưa ra là email đầu tiên của người khởi xướng phong trào là ông Lê Quốc Phong, trong đó có nói đề cập tới việc dùng vũ lực. Nhưng ông Phong đã bỏ trốn từ lâu."

"Ví dụ như trường hợp của ông Thịnh là bố ông Bình, ông ấy không hề biết gì về việc làm của con mình, chỉ nghe phong thanh vậy thôi nhưng thay vì án treo, tòa tuyên ông 1 năm tù."

Theo quan sát của luật sư Miếng, thái độ của ông Michael Phương Minh Nguyễn tại tòa rất 'điềm đạm'. Và cũng như các bị cáo khác, ông Michael 'khai nhận tất cả những gì ông làm'.

BM
  
"Ông Michael nói rằng ông ấy sống ở Mỹ từ nhỏ, không am hiểu pháp luật và văn hóa Việt Nam, nhưng ông rất có tấm lòng với quê hương đất nước. Ông nói ông không biết hành vi muốn giúp ích cho quê hương của ông lại vi phạm pháp luật Việt Nam."

Luật sư Miếng cũng cho hay bị Huỳnh Đức Thanh Bình nói rằng ông ý thức được hành vi 'kích động biểu tình là vi phạm pháp luật Việt Nam', nhưng ông Bình cho rằng việc ông làm "sẽ mang lại lợi ích cho quê hương, đất nước", đồng thời đề nghị tòa xem xét giảm hình phạt để có thể sớm trở về gia đình.

BM
  
Theo luật sư Miếng, trong hầu hết các vụ án an ninh, tòa Việt Nam đều đưa ra các mức án quá nặng. Ông Miếng cho rằng tinh thần của tòa có thể là để 'răn đe' các công dân, nhưng thực sự không có tác dụng.

"Các bị cáo tại tòa hôm nay đều nói họ không quan tâm đến án tù nặng hay nhẹ mà cái họ ý thức được là những việc họ làm sẽ mang lại lợi ích cho quê hương, đất nước," luật sư Miếng cho hay.

BBC đã liên hệ với Đại sứ quán Mỹ tại Việt Nam để hỏi về phản ứng trước án tù dành cho ông Michael Phương Minh Nguyễn, nhưng chưa nhận được phản hồi.

Báo Việt Nam nói gì?

BM
Ông Michael Phương Minh sinh sống cùng gia đình ở Quận Cam, California, Hoa Kỳ

Tờ Pháp luật TP Hồ Chí Minh hôm 24/6 tường thuật nhận định của Hội đồng Xét xử rằng hành vi của ông Michael Phương Minh Nguyễn và các đồng phạm "là đặc biệt nghiêm trọng gây nguy hiểm cho xã hội, đã trực tiếp xâm phạm đến sự tồn tại vững mạnh của chính quyền nhân dân và nhà nước cần phải xử lý nghiêm".

Theo hồ sơ vụ án, ông Michael Phương Minh Nguyễn và các đồng phạm được cho là đã thành lập tổ chức "Quốc nội quật khởi" và "lập kế hoạch mua vũ khí, lôi kéo người tham gia biểu tình..."

Các bị cáo bị cáo buộc 'có tư tưởng chống lại nhà nước Việt Nam từ đầu năm 2017' và đã sử dụng các tài khoản Facebook và thư điện tử để 'câu kết' với 'người nước ngoài' để trao đổi về tình hình chính trị, xã hội ở Việt Nam.

Ông Michael Phương Minh Nguyễn bị cáo buộc gặp các đồng phạm tại nhà ông Nguyễn Đức Thịnh vào 30/6/2018 để chuẩn bị truyền đơn, bom xăng để 'tấn công lực lượng công an'.

Bắt người không thông báo?

Theo thông cáo báo chí của gia đình sau khi ông Michael Phương Minh Nguyễn bị bắt năm ngoái, ông Michael sinh sống ở Quận Cam, bang California, về Việt Nam hôm 27/6/2018 và dự định sẽ quay trở lại Hoa Kỳ vào 26/7/2018.

Tuy nhiên, lần cuối cùng gia đình liên lạc được với ông là hôm 6/7/2018.

Ông Michael thường xuyên chia sẻ các bài viết của giới bất đồng chính kiến về hiện tình đất nước trên mạng xã hội.

BM

Ông là một doanh nhân 54 tuổi, có vợ và bốn con gái nhỏ. Ông cũng hay về Việt Nam để thăm viếng người thân bạn bè.

Hôm 2/8/2018, phát ngôn viên Đại sứ quán Hoa Kỳ Pope Throwers cho BBC biết "đã nắm được thông tin từ truyền thông về một công dân Hoa Kỳ đang bị bắt giữ ở Việt Nam. Sự an toàn và an ninh của công dân Hoa Kỳ ở nước ngoài là ưu tiên hàng đầu của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ."

Tháng 11/2018, bốn Dân biểu Liên bang Alan Lowenthal, Lou Correa, Ed Royce và Mimi Walters đã viết thư cho Ngoại trưởng Mike Pompeo, kêu gọi chính quyền Hoa Kỳ tìm mọi cách để đưa ông Michael Phương Minh Nguyễn trở về một cách an toàn.

BM

Có phải Trung cộng đang trong thời điểm tan rã?
Tại sao chúng ta hành xử giống những người xung quanh?
Hệ thống vũ khí của Iran bị Mỹ tiến hành tấn công mạng
Ký hiệu đô la ra đời như thế nào
Trump nói quân đội Mỹ đã nạp đạn và lên cò' đáp trả Iran
Cách viết thư tự động 'tôi đang đi vắng' đạt hiệu quả
Tội phạm 'giả điên' để thoát tù như thế nào
Tàu cộng điếng hồn khi hay tin FED hạ lãi suất ngân hàng
Cảnh sát di trú ICE ruồng bắt các gia đình di dân bất hợp pháp
Giả sử phương Tây lại cấm vận Trung cộng lần nữa
Tàu cộng chơi ngu gắp lửa bỏ tay Iran nhưng phồng chân
G20 tại Osaka là đấu trường để ông Trump “nổ tung” Tàu cộng với WTO
51 năm sau, đứa trẻ mồ côi thành tướng…
Việt Nam có đang xích lại gần Hoa Kỳ, xa Trung cộng?
Dọn dẹp gọn gàng khiến ta hạnh phúc hơn
Nancy Pelosi là nỗi ô nhục đối với gia đình bà ta
Tập Cận Bình rất sợ gặp Trump tại G20 ở Osaka
Đất hiếm không khan hiếm với Mỹ
Trump 'hoàn toàn hài lòng' khi đánh Trung Cộng bằng thuế quan
Trung cộng vớ phải Trump là đáng đời