Sunday, April 21, 2024

Giáo dục Con khi nào và như thế nào?

 BM

Trong khi tôi còn đang suy nghĩ chưa biết phải nói gì, thì anh đã tự đưa ra câu trả lời: “Có tư tưởng cho rằng là dạy cho đứa trẻ khả năng để biết về những giá trị của tự lập và tự tồn tại”. Và anh đưa ra một dẫn chứng:


Bà cô của tôi có ba người con, một gái đầu và một gái út, giữa là một con trai. Không hiểu vì ý nghĩ “trọng nam khinh nữ” hay vì quá chiều con, mà thằng con trai được từ mẹ đến chị, đến em săn sóc, lo lắng. Nó không phải làm một chuyện gì dù lớn hay nhỏ trong nhà. Việc làm chính của nó là ăn và lêu lổng suốt ngày. Kết quả là cho đến nay, dù ở tuổi 50 mà nó chưa làm được một cái gì ra hồn. Lấy vợ rồi bị vợ bỏ. Sống nhờ vào sự giúp đỡ của mẹ qua chị và em gái. Hai người này đã có gia đình, nhưng vì thương mẹ nên vẫn gửi tiền về cho mẹ, và dĩ nhiên, mẹ lại đi nuôi báo cô cái thằng vô dụng ấy. Tôi không biết vài ba năm nữa cô tôi chết thì tương lai của nó sẽ ra sao? Rồi anh kết luận: Chắc là tại cô tôi nuông chiều nó, nên nó không trưởng thành nổi, và cũng tại nó quá lười biếng!


Trường hợp trên cũng tương tự như một trường hợp mà tôi gặp tại văn phòng. Một thanh niên gần 30 tuổi, có trình độ đại học mà không biết luộc một quả trứng, nấu một tô mì. Tất cả là do mẹ làm, mẹ lo cho từng miếng cơm, manh áo, từng giấc ngủ, chỉ việc ăn rồi học. Kết quả là tuy đã tốt nghiệp đại học, người thanh niên này vẫn sống lệ thuộc vào mẹ, vẫn không dám lăn xả vào đời. Anh ta vẫn cô đơn, không xã giao, không bạn bè, và cũng không tìm được một việc làm thích hợp.


Tóm lại, hai câu truyện trên phần nào đã nói lên rằng nền giáo dục gia đình hết sức quan trọng. Chiều con, thương con nhưng không dạy con biết sống tự lập, biết tự tồn tại, biết sống có ý nghĩa bằng cuộc sống của mình là một sai lầm trong vai trò làm cha mẹ.


GIÁO DỤC CON KHI NÀO?


BM


-Lý thuyết: Có tư tưởng cho rằng phải giáo dục đứa trẻ 20 năm trước khi nó chào đời. Điều này hàm ý là để giúp những ai đang chuẩn bị bước vào đời sống hôn nhân, gia đình và mong muốn làm cha mẹ. Họ cần phải sẵn sàng, nghiêm túc về vai trò làm chồng, làm cha, làm vợ và làm mẹ của mình.


-Thực tế: Khi người mẹ biết mình có thai và khi người cha biết vợ mình có thai. Trong y khoa gọi thời gian là thai kỳ. Và người cha, người mẹ tương lai phải ăn uống, ngủ nghỉ, suy nghĩ, hành động như thế nào để ảnh hưởng tốt đến đứa trẻ sắp sửa sinh ra. Hành động này gọi là thai giáo.


-Tâm lý giáo dục: Theo tâm lý giáo dục, lúc đứa trẻ lên 3 tuổi là thời gian tốt nhất để bắt đầu việc giáo dục. Ca dao Việt Nam có câu: “Dạy con từ thuở lên ba”. Cũng theo tâm lý giáo dục, thời gian quan trọng nhất cho việc giáo dục là 5 năm đầu đời. Đây là thời điểm hết sức quan trọng để một em bé phát triển về thể lý, trí thông minh, xã hội tính.


DỰA THEO TÂM LÝ PHÁT TRIỂN


BM


Tuổi nào khó khăn nhất của một đứa trẻ? Bình thường chúng ta vẫn nghe nói các em khi bước vào tuổi dậy thì sẽ gặp những khó khăn về mặt tâm lý và giáo dục. Thật ra, các em nhỏ từ 7 đến 10 tuổi đã bắt đầu cảm thấy bị căng thẳng khi tìm kiếm những điều đúng và tốt cho mình. Chúng sợ bị đánh đòn, bị chê, bị coi thường. Chúng cũng biết buồn, biết căng thẳng về bầu khí gia đình, vì chúng đang phát triển khả năng để đón nhận sự chấp thuận, đối đãi tử tế của người khác. Do đó rất thích được cha mẹ, anh chị, hoặc người khác khen và khích lệ.


Về mặt tính chất, từ  8 tuổi các em đã bắt đầu có những dấu hiệu bướng bỉnh, khó chịu. Những hành động như đóng sầm cửa khi không vừa ý, la hét, trợ mắt, giận hờn, nắm tay, dậm chân vừa bày tỏ thái độ phản đối, vừa là dấu hiệu chúng muốn chứng tỏ sự tự lập và tính thích độc lập. Ở tuổi này chúng bắt đầu thử thách sự nhẫn nại của cha mẹ.  


Bước sang tuổi dậy thì, khó khăn của tuổi này thuộc cả hai phái, trẻ nam cũng như trẻ nữ. Cha mẹ có con ở tuổi 12 tới 14 thường cảm thấy khó chịu hơn cả. Đây cũng là tuổi khó khăn nhất cho các em gái. Các tuyến nội tiết dậy thì bắt đầu hoạt động gây ra những cảm xúc khó chịu, trong khi đó, các em lại chưa hoàn toàn phát triển khả năng để thích ứng với những thay đổi ấy.


Về mặt tình cảm, con gái tuổi 16 là tuổi đẹp và duyên dáng. Tình yêu phát triển, các em trai gái ở tuổi này bắt đầu tìm hiểu và hẹn hò. Một số em trai phát triển sớm đã có bạn gái ở tuổi 15. Nếu chưa trưởng thành ở tuổi 16 thì phải chờ một hay hai năm sau.  


GIÁO DỤC NHƯ THẾ NÀO?


BM


-Bằng gương sáng chính mình: Sách Huấn Ca (Sirach) có viết: “Khi người cha nhắm mắt thì ông vẫn chưa chết, vì ông còn để lại sau ông một kẻ giống ông” (30:4).  


Như vậy, tầm quan trọng nhất của giáo dục. Nghệ thuật giáo dục cao nhất vẫn là gương sáng và đời sống gương mẫu của cha mẹ. Chính Chúa Giêsu cũng đã nói: “Thầy đã làm gương để các con noi theo mà bắt chước” (Gioan 13:15). Theo gương Chúa, cha mẹ cũng phải biết giáo dục con cái về phần tâm linh, đạo đức. Nếu con người không được hướng dẫn bằng những giá trị đạo đức, họ sẽ chỉ sống theo lý trí và bản năng. Sẽ coi nhẹ nhân phẩm, tư cách và giá trị của một con người.   


-Sự đồng nhất của cha mẹ: Đây là chìa khóa thành công trong vấn đề giáo dục con cái. Sự bất hòa trong đường lối sẽ dẫn đến những tai hại trong giáo dục. Đứa trẻ sẽ mất định hướng, và sẽ nghiêng về phía người nào chiều chúng hơn.  


-Tránh so sánh giữa các con: Dù là con cùng một cha mẹ sinh ra nhưng tâm lý con trai khác với con gái. Tâm lý anh, chị khác với các em. Nên phải dựa theo từng lứa tuổi, từng hoàn cảnh và từng tâm tính của mỗi con để giáo dục và hướng dẫn. Sai lầm lớn nhất của cha mẹ là so sánh con này với con khác, khen con này mà chê con khác.


TRẺ EM HỌC VÀ PHÁT TRIỂN


BM


-Sau khi sinh, trẻ em học bằng cách chơi hoặc khám phá các đồ vật và môi trường chung quanh.


-Những tiếp xúc hằng ngày giúp các em học những khả năng giao thiệp, suy nghĩ và giải quyết vấn đề. Nhờ đó, các em có thể tạo nên một hình ảnh lạc quan và tiếp tục trưởng thành trong tự lập. Chúng sẽ có khả năng để thử thách những tài năng mới trong phạm vy.


-Trẻ em học tốt nhất bằng cách trực tiếp qua việc học hành với cha mẹ, thầy cô, bạn bè, và qua va chạp thực tế với môi trường, cũng như qua sự cố gắng bằng nhiều hành động khác nhau. Một nền giáo dục sớm sủa có thế bắt đầu ngay trước 15 tháng tuổi và tiếp tục khi đứa trẻ lên 6 tuổi.  Những gì các em học được từ trường sẽ cung cấp những căn bản cho việc học hành tương lai, giúp phát triển khả năng xã hội, khả năng giao tiếp, và có những tương quan tốt hơn với những kết quả về tâm lý.


Như vậy một thanh niên gần 50 tuổi mà thiếu khả năng tự lập, không tự lo cho chính mình là người thiếu trưởng thành về tâm lý, thiếu tự tin, thiếu ý thức tự lập, và khả năng tự tồn tại. Cũng vậy, một thanh niên gần 30 tuổi, tuy có trình độ đại học, nhưng cũng vẫn chưa biết (hay không muốn) luộc một trái trứng, nấu một tô mì là thiếu khả năng tự sống, thu gọn trong không gian của riêng mình là thiếu khả năng giao tiếp xã hội, hoặc mang mặc cảm tự ty. Thanh niên này cũng chưa trưởng thành về tâm lý. Câu hỏi là lỗi tại ai? Vì người mẹ quá nuông chiều con hay không biết cách dạy con! Vì người con thiếu trưởng thành và không dám đối mặt với những khó khăn cuộc đời? Có lẽ cả hai.


BM


Tóm lại, dạy con khi con bắt đầu lên ba. Dạy con sống trưởng thành, song song với việc phát triển lý trí và tâm linh.




Trần Mỹ Duyệt

***

Giáo dục trước và sau năm 1975

BM
Hai nữ sinh trên đường phố Sài Gòn.
Giáo dục các thế hệ trở thành những con người có đầy đủ lòng yêu thương và nhân cách để bước vào đời, hòa điệu cùng xã hội hay đào tạo ra những cỗ máy biết đi, đứng, nằm ngồi và biết đào ra tiền nhưng lại nhanh chóng làm nghèo đất nước? Đó là câu hỏi chung của mọi nền giáo dục. Vấn đề giáo dục tại Việt Nam trước và sau 30 tháng 4 năm 1975 là một câu chuyện dài. Trong giới hạn của tường trình này, chúng tôi chỉ xin phép đề cập đến những lát cắt thông qua các nhận định của những người từng có kinh nghiệm trong lĩnh vực này, trong phép so sánh của họ về giáo dục trước và sau 1975 tại Việt Nam.
***

Cha Mẹ bắt đầu dạy Con từ lúc nào?

 BM

Thời gian gần đây thỉnh thoảng tôi vẫn nhận được những cuộc gọi nhờ giúp đỡ hoặc hỏi ý kiến qua điện thoại. Phần lớn những thắc mắc đều quy về hai điểm chính: Hôn nhân và giáo dục con cái.

https://baomai.blogspot.com/2023/07/cha-me-bat-au-day-con-tu-luc-nao.html


http://baomai.blogspot.com/
Thể chế cha truyền con nối của gia tộc họ Kim ở Bắc Hàn
Kế hoạch kinh tế của ĐCS_TC cho thấy những bất cập lớn
Dương Thu Hương lý giải về sự hình thành "Sư Quốc Doanh"
Bí ẩn về người ‘tí hon’
Ơn Sâu Nghĩa Nặng
Bí ẩn vụ mất tích MH370: Cựu điều tra viên NTSB đề xuất giả thuyết mới
Người Mỹ lo ngại hơn về tình trạng mất việc
Nhập cư bất hợp pháp khiến Mỹ thiệt hại hàng tỷ USD
Nhịn ăn gián đoạn 14:10 có thể giúp giảm cân
9 món ngon chính gốc của Hoa Kỳ thường bị hiểu sai thành món ăn của nước khác
Xe hơi an toàn nhất năm 2024: SUV của Nhật và Nam Hàn
Chàng cao bồi hoặc là một gã yếu đuối
IRAN chờ chết?
4 thói quen làm suy giảm sức khỏe lá gan
Nước đun sôi & nước đóng chai
Xin Hãy Ghé & Chuyện lạ nước Ta
Iran không kích Israel: phóng hàng loạt thiết bị bay điều khiển từ xa
Hàng triệu người nhập cư bất hợp pháp cho nền kinh tế Hoa Kỳ
Chiến dịch tranh cử năm 2024 của TT Biden khác với năm 2020
Nhà văn Nguyễn Thanh Việt: HBO giới thiệu ‘The Sympathizer’

Saturday, April 20, 2024

Thể chế cha truyền con nối của gia tộc họ Kim ở Bắc Hàn

 BM

Gần đây, giới lãnh đạo cấp cao của Bắc Hàn đã chứng kiến một số diễn biến mới, với việc cô con gái đương tuổi thiếu niên của ông Kim Jong-un, cô bé Kim Ju-ae, được truyền thông chính thức ca ngợi là “nhà lãnh đạo hàng đầu.” Các nhà quan sát chính trị cho rằng điều đó có thể là được dự định để tuyên bố rằng gia tộc họ Kim đã xác định được người kế vị và nhà lãnh đạo tương lai của chế độ này.


Thách thức chính mà các chế độ chuyên quyền đương thời phải đối mặt, đặc biệt là các chế độ có tính chất cộng sản, là sự chuyển giao liền mạch quyền lực tối cao. Việc không thiết lập được tính hợp pháp trong quá trình này thường dẫn đến sự sụp đổ của hệ thống và kéo theo tình trạng bất ổn xã hội.


Vì vậy, phải chăng đây là lối thoát để Bắc Hàn áp dụng phương pháp kế thừa quyền lực lâu đời thông qua dòng dõi gia tộc? Liệu các chế độ chuyên quyền khác, chẳng hạn như Trung cộng, có thể làm theo không?


Hình thức quản trị không điển hình về chính trị


BM

Hôm 03/04, trong chương trình “Diễn đàn Tinh anh” (Pinnacle View), nhà bình luận chính trị Hoành Hà (Heng He) đã chia sẻ quan điểm của mình rằng chế độ họ Kim của Bắc Hàn hơi khác so với Đảng Cộng Sản Trung cộng (ĐCS_TC) của Trung cộng về các hình thức vận hành chính phủ.


Theo ông Hoành, ở Trung cộng, Cách mạng năm 1911, hay Cách mạng Tân Hợi, đã lật đổ chế độ đế quốc, nhưng không có sự chuyển dịch xã hội tương tự như ở Bắc Hàn. Nhật Bản đô hộ Bắc Hàn trong nửa thế kỷ và sau đó, Bắc Hàn trực tiếp chuyển sang chủ nghĩa xã hội, một chế độ độc tài. “Nói chính xác là, Bắc Hàn chưa từng trải qua một quá trình dân chủ nào.”


Mặt khác, ông Hoành khẳng định Bắc Hàn không thể được coi là một quốc gia cộng sản, dẫn chứng rằng quốc gia này đã loại bỏ chủ nghĩa cộng sản khỏi Hiến Pháp từ lâu. “Trong bản sửa đổi Hiến Pháp năm 1992, chủ nghĩa Marx đã bị loại bỏ và thay thế bằng một điều gì đó giống như hệ tư tưởng duy nhất của gia tộc họ Kim, thậm chí còn cao hơn cả luật cơ bản.”


“Gia tộc họ Kim giữ vị thế được tôn kính và thần tượng ở Bắc Hàn mà không nhất thiết phải tuân thủ các nguyên tắc cộng sản.”


Trong phong tục truyền thống với nền văn hóa tín thần, các nước Đông Á, trong đó có đất nước Trung Hoa cổ đại, đều có một điểm chung: chế độ quân chủ cha truyền con nối và sự kế vị triều đại [được công nhận là] ‘quân quyền thần thụ’ (quyền lực của nhà vua do Thần ban cho).


Nhưng ngày nay mọi thứ đều đã thay đổi.


Mặc dù chính thức tuyên bố là Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên (DPRK), nhưng Bắc Hàn đã từ bỏ tập tục truyền thống để thực thi chế độ cha truyền con nối, điều mà ông Hoành tin là bất thường vì chế độ này không dựa vào thiên ý cũng như không được bầu chọn trong một nền dân chủ.


“Hiện tại, trong số các quốc gia xã hội chủ nghĩa ở Đông Á, hệ thống kế vị quyền lực dựa trên gia tộc của Bắc Hàn dường như tương đối ổn định so với Trung cộng Cộng sản, nơi hệ thống kế vị quyền lực của ĐCS_TC là mong manh nhất.”


Biểu tượng quyền lực ‘Núi Paektu’      


BM

Gia tộc họ Kim, còn được gọi là triều đại họ Kim hoặc huyết thống Núi Paektu (hay núi Baekdu) trong lối thuyết giảng tư tưởng của Đảng Lao động Triều Tiên (WPK) cầm quyền, là dòng dõi ba thế hệ lãnh đạo Bắc Hàn.


Người Bắc Hàn hay nhắc đến một bối cảnh lịch sử để nhấn mạnh nguồn gốc quyền lực của Núi Paektu trong khi loại trừ hệ tư tưởng cộng sản Marx.


Theo ông Hoành, vào đầu những năm 1950, để bảo đảm quyền lực của mình, ông Kim Nhật Thành (Kim Il-sung) đã tàn sát các thành viên và lãnh đạo phe phái khác. Cuộc thanh trừng đã sát hại hơn 6,000 người vào khoảng năm 1957. “Sau khi tiêu diệt tất cả các đối thủ, ông [Kim Nhật Thành] đã đặt nền móng cho quyền lực của mình và truyền cho con trai vì không ai có thể thách thức ông ấy nữa.”


Kể chi tiết về quá trình củng cố quyền lực của ông Kim Nhật Thành, ông Hoành cho biết: “Vào thời điểm đó, ở Bắc Hàn có bốn phe lớn, bao gồm phe thân Liên Xô, phe thân ĐCS_TC hay phe Diên An, Đảng Cộng Sản Bắc Hàn, và phe do chính ông Kim Nhật Thành lãnh đạo, tức là lực lượng du kích.”


Núi Paektu, được gọi là Núi Trường Bạch trong tiếng Hoa, nằm ở biên giới giữa Cát Lâm, Trung cộng và Bắc Hàn. Vào những năm 1920, khi Nhật Bản xâm chiếm hoàn toàn Bán đảo Triều Tiên, một số người dân Bắc Hàn đã đào thoát đến khu vực núi Trường Bạch, Diên Biên của Trung cộng để tiếp tục các hoạt động chống Nhật khác nhau, bao gồm một số vụ ám sát.


Bà Quách Quân (Guo Jun), tổng biên tập ấn bản Hồng Kông của The Epoch Times, cho biết trong chương trình “Diễn đàn Tinh anh” (Pinnacle View) rằng lực lượng du kích này đã trở thành trụ cột tinh thần quan trọng đối với người dân Bắc Hàn. Khi người Nhật chiếm đóng Mãn Châu ở Trung cộng vào những năm 1930, những người du kích này đã đào thoát sang Liên Xô và nắm quyền lãnh đạo chung của quốc gia trong suốt Đệ nhị Thế chiến. Sau này, khi Nhật Bản đầu hàng, và Liên Xô cần quản lý khu vực phía bắc Vĩ tuyến 38 ở Bắc Hàn, một sĩ quan đã được bầu từ lực lượng du kích này, và người đó chính là ông Kim Nhật Thành (Kim Il-sung), bà Quách cho biết.


Ông Kim Chính Nhật (Kim Jong-il), con trai của ông Kim Nhật Thành, là người đầu tiên kế thừa huyết thống Núi Paektu. Người ta nói rằng ông Kim Chính Nhật sinh năm 1942 tại căn cứ của quân du kích Bắc Hàn ở Núi Paektu, một con đường rất chính thống trong nền chính trị Bắc Hàn. Tuy nhiên, ông Kim Nhật Thành được sinh ra ở Liên Xô. “Vì vậy, vì nhu cầu chính trị, các tài liệu chính thức đã soạn lại [một cách bịa đặt để ông ấy được ‘sinh ra’ ở Núi Paektu.”


Do “tầm quan trọng chính trị thiêng liêng” của Núi Paektu vào những năm 1950, Bắc Hàn đã yêu cầu ĐCS_TC nhượng lại ngọn núi này cho họ. Sau đó, ĐCS_TC đã bàn giao hơn 47% diện tích ngọn núi cho Bắc Hàn, bà Quách cho biết.


Chủ nghĩa toàn trị siêu nô lệ mới


https://baomai.blogspot.com/

Bà Quách cho rằng lý luận của sự cai trị độc tài gia tộc họ Kim phải kế thừa dòng dõi Núi Paektu có chung quan niệm với thế hệ thứ hai của ĐCS_TC: “Tôi đã chiến đấu vì vương quốc, và tất nhiên, con cháu của tôi luôn là những người sẽ ngồi trên ngai vàng.”


Trong những ngày đầu, dòng dõi Núi Paektu đề cập đến một nhóm quân sự gồm những cộng sự thân cận của ông Kim Nhật Thành, nhưng sau này, là đề cập trực tiếp đến gia tộc họ Kim.


Toàn bộ sự cai trị chính trị của gia tộc họ Kim đều nhấn mạnh đến tính chính thống, tính hợp pháp của người thừa kế tương lai nhằm bảo đảm quá trình chuyển giao quyền lực diễn ra suôn sẻ trong gia tộc. Chủ nghĩa cộng sản, chủ nghĩa Marx, và chủ nghĩa xã hội đã bị xóa bỏ khỏi bản sắc chính trị của họ, và về phương diện này, “Bắc Hàn đã chuyển từ một chế độ độc tài cộng sản sang một chế độ độc tài quân chủ,” như bà Quách đã nói.


Theo bà Quách, tình trạng lạc hậu và khép kín kéo dài là hai điều kiện tiên quyết không thể thiếu để Bắc Hàn duy trì chế độ độc tài quân chủ đó.


“Hiện nay, Bắc Hàn là một hệ thống công xã; mọi hoạt động kinh tế, doanh nghiệp, đất đai, tài nguyên khoáng sản đều thuộc sở hữu nhà nước. Thậm chí, mỗi cá nhân không thuộc về bản thân mình mà thuộc về nhà nước. Người dân không có tự do và không có quyền sở hữu tài sản cá nhân.”


“Quốc gia đó (Bắc Hàn) là một hệ thống siêu nô lệ. Mọi người đều bị bắt làm nô lệ ngoại trừ người có quyền lực cao nhất.”


BM

Một vấn đề khác của Bắc Hàn là sự cô lập về chính trị và đóng cửa biên giới. “Người dân bị kết án tử hình vì nghe lén các chương trình phát thanh của Nam Hàn hoặc thậm chí xem phim truyền hình Nam Hàn. Ngoài ra còn có một bộ máy quan liêu ở Bắc Hàn được đối xử ưu ái hơn nhiều về kinh tế và chính trị so với người dân thường, và điều duy nhất họ cần làm là trung thành về mặt chính trị. Tất nhiên, có thể thấy đây là một cơ cấu chính trị không ổn định, và các cuộc tranh đấu chính trị cấp cao trong nội bộ diễn ra rất gay gắt và đẫm máu. Một khi chính trị cấp cao đi vào bế tắc, cả quốc gia có thể sụp đổ,” bà Quách cho biết, trích dẫn một cuộc họp đảng vào tháng 12/2013. Lúc đó, ông Kim Jong-un đã ra lệnh lôi người chú của mình, ông Jang Song-thaek, ra xử tử tại nơi công cộng.


Quyền lực cha truyền con nối


Theo ông Hoành, lãnh đạo ĐCS_TC Tập Cận Bình không thể bắt chước hệ thống quyền lực cha truyền con nối của gia tộc họ Kim dù đã thành công trong việc bảo đảm nhiệm kỳ thứ ba và đảo ngược thông lệ của ĐCS_TC. “Ông Tập không có uy tín như vậy và mọi người chỉ là sợ ông ấy, chứ không giống như gia tộc họ Kim, vốn đã tạo dựng được uy tín cho riêng mình trong chính quyền.”


Ông Hoành tin rằng nhà lãnh đạo độc tài nhất của ĐCS_TC, ông Mao Trạch Đông, đã cân nhắc đến việc truyền lại ngai vàng cho con trai mình, ông Mao Ngạn Anh (Mao Anying). Tuy nhiên, hy vọng của ông cuối cùng đã tan thành mây khói khi ông Mao Ngạn Anh qua đời trong một cuộc ném bom vào chiến trường Bắc Hàn hồi tháng 11/1950.


Bản chất quyền lực cha truyền con nối trong các chế độ độc tài có nghĩa là mỗi thế hệ phải có một nấm đấm sắt mới có thể nắm chắc quyền lực, nhưng theo ông Hoành, xác suất này là “ngẫu nhiên.”


“Từ thời ông Kim Nhật Thành đến ông Kim Chính Nhật rồi đến ông Kim Jong-un, ba thế hệ đã sản sinh ra những nhà lãnh đạo đáng gờm và có ảnh hưởng để cai trị xã hội. Tuy nhiên, vẫn còn phải xem liệu thế hệ thứ tư có tạo ra được một nhà lãnh đạo có tầm cỡ tương tự hay không. Nếu không, và nếu xuất hiện một nhà lãnh đạo yếu hơn, thì kiểu kế nhiệm này có thể sớm thất bại.”


Ông Hoành giải thích thêm, “bởi vì tính hợp pháp của hệ thống Bắc Hàn không mạnh bằng tính hợp pháp của một triều đại truyền thống, trong bối cảnh nước này là một quốc gia cộng hòa trên hình thức. Do đó, có thể có một số điều không chắc chắn về quyền kế vị của gia tộc họ Kim.”




Hân Nhi

***

Chín điểm so sánh chính giữa Bắc Hàn và Nam Hàn

 BM

Trong lúc Bắc Hàn và Hoa Kỳ tiếp tục hăm dọa lẫn nhau thì chúng ta không biết gì nhiều về việc cuộc khẩu chiến được người dân Bắc Hàn đón nhận ra sao, bởi chính quyền ông Kim Jong-un vẫn kiểm soát chặt người dân và quản lý cẩn trọng việc dân chúng tiếp cận với thế giới bên ngoài.

Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên thường được mô tả là một quốc gia cô lập, lạc hậu trong thế kỷ 21. Các số liệu thì khó mà có được, và thường được đưa ra dựa trên ước đoán.

Nhưng liệu những thứ ước đoán đó có cho chúng ta biết gì về cuộc sống ở Bắc Hàn không?


https://baomai.blogspot.com/
Kế hoạch kinh tế của ĐCS_TC cho thấy những bất cập lớn
Dương Thu Hương lý giải về sự hình thành "Sư Quốc Doanh"
Bí ẩn về người ‘tí hon’
Ơn Sâu Nghĩa Nặng
Bí ẩn vụ mất tích MH370: Cựu điều tra viên NTSB đề xuất giả thuyết mới
Người Mỹ lo ngại hơn về tình trạng mất việc
Nhập cư bất hợp pháp khiến Mỹ thiệt hại hàng tỷ USD
Nhịn ăn gián đoạn 14:10 có thể giúp giảm cân
9 món ngon chính gốc của Hoa Kỳ thường bị hiểu sai thành món ăn của nước khác
Xe hơi an toàn nhất năm 2024: SUV của Nhật và Nam Hàn
Chàng cao bồi hoặc là một gã yếu đuối
IRAN chờ chết?
4 thói quen làm suy giảm sức khỏe lá gan
Nước đun sôi & nước đóng chai
Xin Hãy Ghé & Chuyện lạ nước Ta
Iran không kích Israel: phóng hàng loạt thiết bị bay điều khiển từ xa
Hàng triệu người nhập cư bất hợp pháp cho nền kinh tế Hoa Kỳ
Chiến dịch tranh cử năm 2024 của TT Biden khác với năm 2020
Nhà văn Nguyễn Thanh Việt: HBO giới thiệu ‘The Sympathizer’
Nhật Bản sẽ tặng 250 cây hoa anh đào nhân dịp 250 năm thành lập Mỹ quốc

Friday, April 19, 2024

Kế hoạch kinh tế của ĐCS_TC cho thấy những bất cập lớn

 BM

Ông Tập Cận Bình và Đảng Cộng sản Trung cộng (ĐCS_TC) lại khiến cho người ta thất vọng một lần nữa.


Sau tất cả những phiên họp, các bài diễn văn, và những lời lẽ lạc quan, giới lãnh đạo quốc gia này đã cung cấp rất ít giải pháp thực chất để giải quyết những thách thức kinh tế đa dạng và nghiêm trọng của Trung cộng một cuộc khủng hoảng địa ốc lan rộng, thiếu hụt xuất cảng, thất nghiệp ở thanh niên, mức độ tin cậy của người tiêu dùng sụt giảm, và thái độ miễn cưỡng đầu tư vào tương lai của các doanh nghiệp tư nhân.


BM


Chính sách cụ thể mà Bắc Kinh đưa ra để giải quyết cuộc khủng hoảng địa ốc chỉ có thể được mô tả là “vụn vặt.” Trong nhiều năm, chính quyền này đã bỏ qua hậu quả kinh tế và tài chính của cuộc khủng hoảng địa ốc, và khi cuối cùng có hành động, thì họ chỉ đưa ra hai cử chỉ nhỏ.


Một là lời hứa của Ngân hàng Nhân dân Trung cộng (PBOC) về việc cắt giảm lãi suất nhiều hơn mức hiện có. Điều kỳ lạ là ngay sau khi đưa ra lời hứa này tại kỳ họp lưỡng hội của ĐCS_TC, ngân hàng này, tại cuộc họp của chính họ, đã quyết định giữ lãi suất ổn định. Ngay cả khi tiến hành các đợt cắt giảm lãi suất trong những tháng tới, vẫn có nhiều lý do để nghi ngờ tính hiệu quả của biện pháp này.


Rốt cuộc, PBOC đã cắt giảm lãi suất năm lần trong 24 tháng qua, nhưng thị trường địa ốc vẫn tiếp tục suy giảm. Đáng chú ý, trong hai tháng đầu năm nay, doanh số bán nhà ở đã giảm 33% so với mức một năm trước và số lượng xây dựng mới giảm 30% so với mức của năm trước. Dựa trên hồ sơ như vậy, chỉ có lý khi đặt câu hỏi rằng liệu chính sách này có đáp ứng được tính bức thiết của vấn đề hay không.


Gần đây hơn, Bắc Kinh đã phát động một chương trình gọi là “danh sách trắng.”


BM


Chương trình này có nhiệm vụ ổn định thị trường địa ốc bằng cách yêu cầu chính quyền địa phương xác định các dự án phát triển địa ốc không thành công cần tài trợ để các ngân hàng quốc doanh cung cấp vốn sau khi họ xem xét đề nghị. Về nguyên tắc, đó không phải là một ý tưởng tồi. Biện pháp này có triển vọng hứa hẹn hơn là các đợt cắt giảm lãi suất nhỏ lẻ thêm nữa từ phía PBOC. Sẽ hiệu quả hơn nếu Bắc Kinh khai triển một chương trình như vậy cách đây hai năm, khi cuộc khủng hoảng lần đầu tiên xuất hiện, và chưa có thời gian làm suy yếu niềm tin vào tương lai của việc đầu tư vào địa ốc và các giao dịch tài chính nói chung. Biện pháp này vẫn có thể hữu ích nếu không được tiến hành ở quy mô nhỏ như vậy. Khoản tiền tương đương 17 tỷ USD dành cho “danh sách trắng” cho đến nay chỉ chiếm hơn 5% so với tổng số 300 tỷ USD nợ mà Evergrande đã công bố vào năm 2021 rằng họ không có khả năng chi trả, chứ chưa nói đến những vụ phá sản tiếp sau đó.


Ngoài những cử chỉ nhỏ này, giới lãnh đạo Trung cộng dường như đã chuyển sự chú ý của họ ra khỏi vấn đề địa ốc, ít nhất là nếu như những bình luận tại kỳ họp lưỡng hội là bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy điều đó. Đây là một điều đáng tiếc vì vấn đề địa ốc của quốc gia này là gốc rễ của những thách thức kinh tế nghiêm trọng khác. Những thất bại trong phát triển địa ốc không chỉ hạn chế nguồn tài chính của Trung cộng, làm giảm doanh số bán nhà và xây dựng mà còn khiến giá trị địa ốc giảm xuống. Vì địa ốc là tài sản chính của hầu hết người dân Trung cộng, nên việc mất giá trị trong lĩnh vực này đã ảnh hưởng sâu sắc đến tài sản của các gia đình và là nguyên nhân chính dẫn đến sự mất niềm tin của người tiêu dùng và thái độ miễn cưỡng chi tiêu, những điều đã gây ra lực cản lớn cho nền kinh tế chung.


Thay vì thừa nhận những loại tương tác kinh tế này và đề ra chính sách vượt ra ngoài những cử chỉ nhỏ nêu trên, Bắc Kinh đã quyết định là chỉ đơn giản thay đổi chủ đề. Bỏ qua cuộc khủng hoảng địa ốc và những vấn đề của các gia đình Trung cộng, các nhà lãnh đạo tại kỳ họp lưỡng hội của ĐCS_TC đã nói về việc thúc đẩy sản xuất. Họ khẳng định, lĩnh vực này là nơi Trung cộng sẽ thực hiện cái mà họ gọi là “một bước nhảy vọt mới” với “việc hiện đại hóa hệ thống công nghiệp” thông qua “khoa học và giáo dục.”


BM


Các diễn giả đã nhấn mạnh trí tuệ nhân tạo, xe cộ sử dụng năng lượng mới, năng lượng hydro, sản xuất sinh học, chuyến bay thương mại vào vũ trụ, những vật liệu mới, và thuốc cải tiến.


Không có gì sai khi chú ý đến hiện đại hóa, nhưng dù sao thì vẫn có những vấn đề. Thứ nhất, nguồn lực được phân bổ cho nỗ lực hùng hổ này là không đủ để tạo ra nhiều khác biệt. Bắc Kinh đã phân bổ 10.4 tỷ nhân dân tệ (1.5 tỷ USD) cho việc hiện đại hóa và đào tạo, một con số quá nhỏ so với một nền kinh tế trị giá 18 ngàn tỷ USD.


Hơn nữa, Bắc Kinh đã không đề ra đường hướng cụ thể nào về cách thức thúc đẩy sự thay đổi này. Điển hình là nhận xét của Thủ tướng Lý Cường. Theo bản dịch chính thức về bài nói chuyện của ông, Trung cộng sẽ “thúc đẩy đổi mới công nghiệp bằng cách thực hiện những đổi mới về khoa học và công nghệ.” Nhận xét này là vô nghĩa. Nhận xét của ông Lý Cường thực ra chỉ nói lên rằng quốc gia này sẽ đổi mới bằng cách đổi mới. Đó không phải là một kế hoạch. Đó là một lập luận theo logic vòng tròn.


Sự nhấn mạnh mới này cũng không xuất hiện trong đề nghị chính sách lớn duy nhất của Bắc Kinh: chi tiêu cho cơ sở hạ tầng, biện pháp kích thích mặc định của Trung cộng trong nhiều thập niên nay. Kế hoạch này kêu gọi 3.9 ngàn tỷ nhân dân tệ (541 tỷ USD) trái phiếu có mục đích đặc biệt để chính quyền địa phương tài trợ cho các dự án và thêm 1 ngàn tỷ nhân dân tệ (138.9 tỷ USD) trái phiếu do chính quyền Bắc Kinh phát hành để tài trợ cho các dự án khác.


Cho đến nay, Bắc Kinh vẫn chưa tiết lộ chi tiết cụ thể về các dự án sẽ sử dụng số tiền này. Thực tế về việc nguồn tài chính sẽ đến từ “trái phiếu siêu dài hạn” cho thấy rằng các nhà hoạch định chính sách không mong đợi biện pháp này sớm có hiệu quả. Một số gợi ý về những dự án lớn với quy mô phát triển kiểu Đập Tam Hiệp đã lộ diện. Dự án đó bắt đầu từ những năm 1990 và mãi đến năm 2015 mới đi vào hoạt động.


BM


Liệu chi tiêu cho cơ sở hạ tầng có liên quan đến thúc đẩy đổi mới hay không, thì một câu hỏi vẫn còn đó, là tất cả những hoạt động sản xuất đổi mới này rồi sẽ đi về đâu. Vì Bắc Kinh dường như quyết tâm tránh né giải quyết vấn đề tài chính gia đình và chi tiêu hạn chế của người tiêu dùng, do vậy lối thoát khả thi duy nhất sẽ là xuất cảng. Tuy nhiên, Trung cộng hiện đang phải đối diện với những nỗ lực đáng kể từ các doanh nghiệp Mỹ, Âu Châu, và Nhật Bản nhằm đa dạng hóa chuỗi cung ứng của họ ra ngoài Trung cộng, cũng như thái độ ác cảm ngày càng tăng đối với các hoạt động thương mại của Trung cộng tại Hoa Thịnh Đốn, Brussels, và Tokyo.


Từ tất cả những câu hỏi và kết cục mơ hồ này, ĐCS_TC đã không suy nghĩ được thấu đáo về kế hoạch của họ, không nhận ra rằng các bộ phận của nền kinh tế là có liên kết với nhau và rằng ngay cả một quốc gia tập trung quyền lực như Trung cộng cộng sản cũng không thể phát triển một lĩnh vực mà không tham chiếu đến những phần còn lại của nền kinh tế. Thất bại này gần như bảo đảm rằng các vấn đề kinh tế và tài chính của Trung cộng sẽ còn tồn tại trong một thời gian.




Milton Ezrati  _  Vân Du