Tuesday, April 20, 2021

Sự phủ nhận cái ác _ Trường hợp của chủ nghĩa cộng sản

 image

Một trong những cuốn sách được đánh giá cao nhất trong thế kỷ 20 là “Sự phủ nhận cái chết” của tác giả Ernest Becker. Cuốn sách đạt giải thưởng Pulitzer năm 1974 này đã được xem là một tác phẩm kinh điển vì những phân tích về cách mà con người phủ nhận cái chết của mình.


Nhưng có một thứ mà người ta đang phủ nhận còn hơn cả cái chết: đó là tội ác. Cần phải có ai đó viết một quyển sách về việc phủ nhận cái ác; điều này quan trọng hơn nhiều, bởi vì chúng ta không thể ngăn chặn cái chết, nhưng chúng ta có thể ngăn chặn cái ác.


image


Một ví dụ rõ ràng cho việc phủ nhận cái ác chính là chủ nghĩa cộng sản, một hệ tư tưởng mà chỉ trong vòng vỏn vẹn 60 năm, đã tạo ra một chủ nghĩa toàn trị hiện đại, và đã tước đoạt nhân quyền, tra tấn, bỏ đói, và lấy đi mạng sống của nhiều người hơn bất cứ hệ tư tưởng nào trong lịch sử.

 

Nguyên nhân người ta phớt lờ hay thậm chí phủ nhận sự tàn ác của cộng sản là một chủ đề trong chuyên mục trước và trong một video của Đại học Prager, “Tại sao chủ nghĩa cộng sản không bị ghét như chủ nghĩa quốc xã?” Do đó, tôi sẽ không trả lời câu hỏi đó tại đây. 

 

Tôi sẽ chỉ đơn giản là đưa ra những dữ kiện.

 

Nhưng trước khi làm việc đó, tôi cần trả lời một câu hỏi khác: Tại sao việc chúng ta cần biết những gì chủ nghĩa cộng sản đã làm lại quan trọng đến vậy?

 

Đây là ba nguyên nhân:


image

Lính Khmer Đỏ vẫy súng ra lệnh cho các chủ cửa hàng phải bỏ cửa hàng của họ ở Phnom Penh, Campuchia vào ngày 17/4/1975, khi thành phố thủ đô này rơi vào tay cộng sản.


Đầu tiên, chúng ta có một nghĩa vụ đạo đức đối với các nạn nhân để họ không bị lãng quên. Cũng giống như người Hoa Kỳ có nghĩa vụ đạo đức trong việc tưởng nhớ các nạn nhân của chế độ nô lệ, chúng ta cũng có một nghĩa vụ tương tự đối với hàng tỷ nạn nhân của chế độ cộng sản, đặc biệt là đối với 100 triệu người đã bị sát hại.


image


Thứ hai, cách tốt nhất để ngăn chặn sự tái diễn của cái ác chính là đối diện với mọi mặt kinh hoàng của nó. Việc con người chúng ta hôm nay, đặc biệt là những người trẻ tuổi, tin rằng chủ nghĩa cộng sản là một lựa chọn khả thi–thậm chí là vượt trội hơn về mặt đạo đức –cho xã hội hiện đại, đã chứng minh rằng họ không hề hiểu gì về hồ sơ vi phạm đạo đức của chủ nghĩa cộng sản. Vậy nên họ không thực sự sợ hãi trước chủ nghĩa này, và điều đó có nghĩa là cái ác có thể tái diễn.

 

Và tại sao nó có thể tái diễn?


image


Điều này đưa chúng ta đến với vấn đề thứ ba. Các lãnh tụ cộng sản và một số lượng lớn những người góp phần trong việc tra tấn, nô dịch, và sát hại–cộng thêm rất nhiều người đã tố giác những người hàng xóm của mình vì đã nói những lời phản đối chế độ cộng sản–hầu hết đều là người bình thường. Tất nhiên, có một số có nhân cách biến dị, nhưng phần lớn thì không phải. Điều đó có nghĩa là bất cứ xã hội nào–bao gồm cả xã hội tự do–đều có thể trở thành chủ nghĩa cộng sản hoặc một dạng thức tà ác tương tự.

 

Và sau đây là một vài dữ kiện:


image


Theo “Sách Đen về Chủ nghĩa Cộng sản” viết bởi sáu học giả người Pháp và đã được xuất bản tại Hoa Kỳ bởi nhà xuất bản Đại Học Harvard, số người bị sát hại bởi các chế độ cộng sản (không tính những người tử vong trong chiến tranh mà chỉ tính những thường dân) là:


Mỹ La-tinh: 150,000.

Việt Nam: 1 triệu.

Đông Âu : 1 triệu.

Ethiopia: 1.5 triệu.

Bắc Hàn: 2 triệu.

Campuchia: 2 triệu.

Liên Xô: 20 triệu (nhiều học giả tin rằng con số thực phải lớn hơn nhiều).

Trung cộng: 65 triệu.


image


Đây là những con số khá cẩn trọng. Ví dụ,  chỉ ở Ukraine, chế độ Xô Viết và những tay sai thuộc Đảng Cộng sản Ukraine đã bỏ đói 5–6 triệu người đến tử vong trong vòng 2 năm. Khó mà tin được khi chỉ có 14–15 triệu người dân Liên Xô khác bị sát hại.

 

Và dĩ nhiên, những con số này không mô tả được những thống khổ mà hàng trăm triệu người không bị sát hại phải chịu đựng: họ bị buộc từ bỏ một cách có hệ thống đối với quyền tự do ngôn luận, tự do tín ngưỡng, kinh doanh, hoặc thậm chí là đi lại mà không được sự cho phép của đảng; không có thể chế tư pháp hoặc truyền thông phi cộng sản; tình trạng cận nghèo trong hầu hết những quốc gia cộng sản; việc một số lượng lớn người dân bị giam cầm và tra tấn; và tất nhiên là nỗi đau thương của hàng trăm triệu người là bạn bè hoặc thân nhân của những người bị sát hại và giam cầm.


Những con số này không cho quý vị biết về việc nhiều người Ukraine khi đang chết dần vì đói đã phải ăn thịt người, thường là trẻ em, đôi khi là chính con của họ; hay những tín đồ Cơ Đốc giáo người Romania đã bị những tên cai tù cộng sản ép phải ăn phân để bắt họ từ bỏ đức tin; hay hàng triệu người đã bị chết cóng trong hệ thống trại tù rộng lớn ở Siberia của Liên Xô gọi là Gulag Arcipelago; hay việc cộng sản Việt Nam thường chôn sống nông dân để khủng bố và buộc người dân phải ủng hộ cộng sản; hay việc Mao Trạch Đông thường sử dụng cách tra tấn để  trừng phạt đối thủ và đe dọa các nông dân, như dắt đàn ông đi trên đường với một cọng dây rỉ sét xuyên qua tinh hoàn hay đốt âm đạo của vợ các đối thủ bằng đèn đang cháy–đó là những cách của Mao để khủng bố nông dân nhằm buộc họ ủng hộ Trung Cộng trong những ngày đầu thành lập.

 

Nguồn của các thông tin trên đến từ:


image

Ukraine: Anne Applebaum, “Nạn đói đỏ: Cuộc chiến của Stalin ở Ukraine.”


image

Romania: Eugen Magirescu, “Nhà máy của quỷ dữ: Hồi ức về nhà tù Pitesti” (Được trích dẫn trong cuốn “Ác quỷ và Karl Marx: Hành trình dài của chết chóc, lừa dối và xâm nhập của chủ nghĩa cộng sản”).


image

Việt Nam: Max Hastings, “Việt Nam: Một bi kịch vĩ đại, 1945–1975”.


image

Trung cộng: Jung Chang và Jon Halliday, “Mao: Chuyện chưa biết”.

 

Tôi trở lại chủ đề phủ nhận cái ác.


image


Người ta liên kết cái ác với bóng tối. Nhưng nó không chính xác: nhìn vào bóng tối thì rất dễ, nhưng nhìn chăm chú vào ánh sáng mạnh thì rất khó. Do đó chúng ta nên liên kết cái ác với nguồn sáng cực độ, bởi vì người ta hiếm khi nhìn vào cái ác thực sự. Và những ai không đương đầu với cái ác thực sự thường sẽ tự bịa ra cái ác (như “phân biệt chủng tộc có hệ thống”, “sự nam tính độc hại”, và “thuyết dị thời gian” tại Hoa Kỳ thế kỷ 21), là những thứ dễ đương đầu hơn nhiều.

 

Sách Thánh Vịnh đã viết “Những ai trong quý vị yêu mến Đức Chúa Trời–thì phải ghét cái ác”.

 

Nói cách khác, quý vị không thể yêu mến Đức Chúa Trời nếu quý vị không ghét cái ác.


Và nếu quý vị không tin vào Đức Chúa Trời, thì đây là một cách nói khác: “Những ai trong quý vị yêu mến con người–thì phải ghét cái ác”. Và nếu quý vị không ghét chủ nghĩa cộng sản, thì quý vị không quan tâm đến con người, chứ đừng nói đến việc yêu mến họ. 


image


Tác giả Dennis Prager là một ký giả và là người dẫn chương trình radio được phủ sóng toàn quốc.

 

 

 

Dennis Prager _ Thiên Minh


Báo chí Ba Lan lên án HCM là tên diệt chủng

BM

https://baomai.blogspot.com/2013/03/bao-chi-ba-lan-len-hcm-la-ten-diet-chung.html


Những lựa chọn giúp bạn vượt qua sợ hãi
Con trai bị nứt đốt sống _ người cha vượt qua sợ hãi nhờ đức tin
Truyền thông Hoa Kỳ trong chiến tranh Việt Nam
Tương lai buồn của những công trình xây trên băng tan
Hai người thiệt mạng trong vụ đi xe Tesla 'không tài xế'
Khiếu hài hước giúp bạn vượt qua căng thẳng trong công việc
9 thói quen xấu khiến người khác ‘xa lánh’ bạn
Kimono _ Hanbok và Hán phục: Những nét đẹp văn hóa vượt thời gian
Sự nghiệp của Raul Castro trong hơn sáu thập kỷ
Cuba hiện nay là quá khứ của Việt Nam?
Những bài học từ ‘Các trận chiến cuối cùng’
Lợi ích cho sức khỏe của trái kiwi
Thành phố Trang Thái Lan mê ăn sáng
Tìm hiểu sự tích về rét nàng Bân
Tại sao Trung cộng lại thực hiện Ngoại giao ‘Chiến lang’
Chính sách đối ngoại của Biden
Dùng rác thải nhựa để làm những con đường bền chắc
Trào ngược dạ dày thực quản
Trung cộng đơn độc trong liên minh chống Hoa Kỳ
Chiến tranh tâm lý của Hoa kỳ chọc giận Hồ Tích Tiến và CCTV

Những lựa chọn giúp bạn vượt qua sợ hãi

 image

Nếu chúng ta không thể phá vỡ vòng luẩn quẩn của cortisol, nỗi sợ hãi lờ mờ là công thức dẫn đến bệnh mãn tính. Đắm chìm triền miên trong tình trạng sợ hãi khiến hệ miễn dịch suy yếu, hệ tiêu hóa rối loạn và quá trình lão hóa diễn ra nhanh hơn.


Mục đích không phải là để phong bế cơ chế sinh tồn này mà là để nuôi dưỡng lòng can đảm và lắng nghe thông điệp của nỗi sợ.

 

Nỗi sợ hãi về đại dịch toàn cầu chắc hẳn đã đeo bám chúng ta hơn một năm qua, và nó vẫn đang tiếp tục đeo bám. Những cảnh báo nghi ngờ về các biến thể virus dễ lây lan hơn và dễ gây chết người hơn đã vượt ra ngoài tầm hiểu biết của chúng ta. Số ca nhiễm, số người tử vong  tăng nhanh khiến chúng ta đứng trước sự lựa chọn tiếp tục kiên trì hoặc chấp nhận buông xuôi.


image


Cảm giác sợ hãi là phản ứng sinh tồn tự nhiên của chúng ta nhằm bảo toàn mạng sống, nhưng cái giá phải trả cho nó quá đắt. Năm vừa qua, các cảnh báo cao độ đã dẫn đến tình trạng gia tăng đột ngột số lượng các ca tự tử, các vấn đề sức khỏe tâm thần, sử dụng ma túy quá liều và ngược đãi trong gia đình.

 

Nghiên cứu cho thấy sợ hãi có thể ảnh hưởng rõ rệt đến hành vi của cộng đồng, nhưng đồng thời cũng làm tổn hại mọi người trong quá trình này. 

 

Trong một bài báo được xuất bản vào tháng 6/2020 trên tạp chí Health and Behavior, các nhà nghiên cứu đã chỉ rằng các chiến dịch sức khỏe cộng đồng gây sợ hãi cũng có thể là tác nhân dẫn đến sự từ chối, phản ứng dữ dội, né tránh, phòng thủ, kỳ thị, trầm cảm, lo lắng, gia tăng hành vi nguy cơ và cảm giác thiếu kiểm soát.


image


Các nhà nghiên cứu đã viết: “Những tuyên truyền gây sợ hãi, còn được gọi là phương sách gây sợ hãi, đã được sử dụng rộng rãi để buộc người ta thực các hành vi phòng ngừa theo khuyến nghị. Chúng tôi cho rằng có thể đây là nguyên nhân dẫn đến những kết quả tiêu cực ngoài ý muốn, làm trầm trọng thêm đại dịch và những nỗ lực ngăn chặn vốn đã phức tạp này.”

 

Sợ hãi là một cảm giác kinh khủng, nhưng đó là cơ chế sinh tồn bẩm sinh giúp  chúng ta hành động khi đối mặt với những tình huống nguy hiểm đến tính mạng.

 

Thật không may, cảm giác này đôi khi không đạt hiệu quả như mong muốn. Khi đó, nỗi sợ có thể phóng đại các mối đe dọa nhỏ khiến chúng ta phải sống trong áp lực triền miên.


image


Theo Brandon LaGreca, tác giả của cuốn sách mới, “Ung thư, Căng thẳng và Tư duy: Tập trung tinh thần cho khả năng chữa lành và hồi phục”, những gì chúng ta nhận được từ nỗi sợ hãi phụ thuộc vào cách chúng ta nhìn nhận nó như thế nào.

 

Sợ hãi tức thời và sợ hãi lờ mờ

 

Để có cái nhìn rõ hơn về bản tính hai mặt kỳ lạ của cảm xúc thô sơ này, LaGreca chia nỗi sợ hãi thành hai loại cơ bản: tức thời và lờ mờ. Một cái chúng ta có ít quyền kiểm soát, và cái kia chúng ta lại kiểm soát quá nhiều.


image


Những nỗi sợ hãi tức thời là những nỗi sợ hãi tấn công không báo trước và yêu cầu chúng ta hành động ngay lập tức. “Giả sử có ai đó lái xe đâm vào bạn và [bạn] đạp mạnh chân thắng.

 

Cơ thể của bạn phải phản ứng lại.” LaGreca cho biết. “Điều đó giúp bạn bảo toàn tính mạng.

 

Bạn đạp thắng, bạn chuyển hướng đột ngột/ rẽ gấp, và bạn làm những gì bạn cần làm.”

 

So sánh điều này với loại nỗi sợ hãi lờ mờ – những thứ như bị từ chối, bị bỏ rơi, cái chết, sự bất hòa trong xã hội, tình trạng hỗn loạn chính trị và nỗi sợ hãi về điều chưa biết. Những nỗi sợ hãi này có thể đè nặng chúng ta trong nhiều tuần, nhiều tháng hoặc trong phần lớn cuộc đời của chúng ta. Một lúc nào đó chúng đe dọa tương lai chúng ta, nhưng bạn không bao giờ biết khi nào. Những nỗi sợ hãi âm ỉ buộc chúng ta phải đề phòng mọi lúc. Đối với người ngoài cuộc/ người đứng ngoài nhìn, những nỗi sợ hãi này có vẻ tầm thường và không có lý do chính đáng, nhưng chúng ta vẫn phải chịu đựng.

 

Phản ứng của chúng ta đối với nỗi sợ hãi tức thời và lờ mờ cũng khác nhau về mặt sinh hóa. 


image


LaGreca nói rằng khi đối mặt với nỗi sợ hãi tức thời, tuyến thượng thận của bạn sẽ tiết ra epinephrine và norepinephrine. Điều này giúp cho mức năng lượng của bạn tăng lên nhanh chóng và sự tập trung để xử lý tình huống cấp bách. Khi nguy hiểm đã qua đi và khi chúng ta lấy lại được nhịp thở, trạng thái chiến đấu hay bỏ chạy sẽ mất dần, và các hormone căng thẳng giảm trở lại mức ban đầu.

 

Hormone chủ yếu giúp chúng ta giảm thiểu nỗi sợ hãi lờ mờ là cortisol. Tuy nhiên, bản chất ám ảnh của nỗi sợ hãi lờ mờ không bao giờ cho phép loại hormone này nghỉ ngơi. Và khi cortisol tăng cao kinh niên, nó có thể dẫn đến tổn thương tinh thần và thể chất. Ngoài việc xử lý căng thẳng, cortisol điều chỉnh tình trạng viêm và lượng đường trong máu. Tuy nhiên, cơ thể [chúng ta] được thiết kế để ưu tiên cho các mối đe dọa, ngay cả khi các chức năng khác bị ảnh hưởng. Trong một môi trường căng thẳng trường kỳ và cortisol tăng cao, mọi người thường dễ hấp thụ chất béo hơn và có khoảng thời gian khó khăn hơn/ mất nhiều thời gian hơn để tiêu thụ nó. Chức năng miễn dịch của họ bị ảnh hưởng. Lượng đường trong máu bị mất cân bằng. Và toàn bộ cơ thể phải chịu sự hao mòn và hư hỏng lớn hơn.


image


Chúng ta đang tự làm cho bản thân trở nên ốm yếu bằng cách tiếp xúc với cortisol kinh niên này và sau đó bị tất cả các chứng viêm đi kèm theo đó. Chúng ta biết rằng cortisol là chất dị hóa đối với ruột. Điều đó gây ra những tổn thương lâu dài cho cơ thể.”

 

Nỗi sợ hãi có một chức năng quan trọng, nhưng bạn phải có thể dừng nó vào một lúc nào đó. Chúng ta cần chuyển từ trạng thái chiến đấu hay bỏ chạy sang nghỉ ngơi và lĩnh hội – một trạng thái lâu dài khỏe mạnh và trầm ổn hơn nhiều.

 

Bạn có thể thấy sự chuyển đổi từ trạng thái này sang trạng thái khác trong tự nhiên. Một con thỏ [sau khi] chạy thoát một con chó hung hăng sẽ sớm vui vẻ nhai rau ráu những chiếc lá tím chỉ cách đó một hàng rào.


image


Tuy nhiên, con người có xu hướng nghiền ngẫm về quá khứ và băn khoăn về tương lai; duy trì nỗi sợ hãi của chúng ta, duy trì căng thẳng và luôn làm cho cortisol tăng cao.

 

Nếu chúng ta không thể phá vỡ vòng luẩn quẩn của cortisol, nỗi sợ hãi lờ mờ là công thức dẫn đến bệnh mãn tính. Đắm chìm triền miên trong tình trạng sợ hãi khiến hệ miễn dịch suy yếu, hệ tiêu hóa rối loạn và quá trình lão hóa diễn ra nhanh hơn. 

 

Bệnh mãn tính là kẻ thù của y học hiện đại. Nó diễn biến chậm, âm thầm, thường gắn liền với lối sống không lành mạnh và tình trạng căng thẳng. Nó không dễ dàng chữa trị bằng thuốc hoặc phẫu thuật. 

 

Đặt tên cho nỗi sợ hãi đó


image

Nỗi sợ hãi có thể khiến chúng ta suy sụp hoặc giúp chúng ta có dịp nhìn nhận thấu đáo bản thân và thế giới.


Hãy bắt đầu bằng cách xem xét nỗi sợ hãi mà bạn cảm thấy. Nếu bạn có thể chia sẻ nó với những người khác thì sẽ có nhiều lợi ích. 

 

“Hãy nghĩ về một bệnh nhân ung thư. Nếu họ đóng kín/ kìm nén tất cả những thứ đó, sẽ khiến nó tồi tệ hơn gấp đôi,” LaGreca nói. “Thay vì chỉ nghĩ, ‘Đây là một chẩn đoán kinh khủng. Tôi sợ chết,’ hãy lấy nó ra. Hãy nói điều đó với gia đình hoặc các nhà trị liệu. Làm bất cứ điều gì. Để có thể gọi tên nỗi sợ hãi của bạn, bạn phải nhổ nó tận gốc.”

 

Nếu bạn không làm gì để nhận biết nỗi sợ hãi của mình, bạn thậm chí có thể không nhận ra nó đang ở đó. Bạn chỉ có thể cảm nhận được một cảm giác lờ mờ nào đó rằng bạn luôn cố gắng thoát khỏi một cách tuyệt vọng. [Là một] y tá chính quy và huấn luyện viên phục hồi chấn thương, Jami Carder cho biết cô ở độ tuổi 40 và lần đầu tiên biết rằng nỗi sợ hãi đã dẫn dắt hầu hết mọi quyết định mà cô từng đưa ra. Khi cô quyết tâm đón nhận nỗi sợ hãi của mình, mọi thứ đã thay đổi.


image


Carder nói: “Mỗi lần tôi phải đối mặt với một điều gì đó sợ hãi, nó lại cho tôi một cơ hội để trở nên dũng cảm.”

 

Khi xem xét những nỗi sợ hãi của mình, cô thấy rằng tất cả chúng đều hướng đến một chủ đề giống nhau: Cô sợ bị từ chối. Khi bắt đầu đối mặt với những cảm giác này và vượt qua nỗi sợ hãi, cô ấy cảm thấy mình trở nên mạnh mẽ hơn.

 

“Nhiều lần, những điều tôi lo sợ đã không bao giờ xảy ra. Trên thực tế, là hầu hết các lần. Nhưng đôi khi tôi bị từ chối hoặc bị bỏ rơi. Và tôi cảm thấy thật không tốt chút nào. Nhưng tôi vẫn sống sót,” cô nói. “Tôi đã phải đối mặt với sự từ chối và bị từ chối nhiều lần đến mức tôi gần như cảm thấy mình bất khả chiến bại.”

 

Tất nhiên, cảm giác bất khả chiến bại đó thường không xảy ra trong một sớm một chiều.

 

Nhưng, LaGreca nói, ngay cả những người chưa đủ mạnh mẽ để đối mặt với nỗi sợ hãi, họ vẫn có thể học cách ở cùng với chúng và trở nên thoải mái hơn khi chúng xuất hiện.


image


“Chúng ta không nhất thiết phải phong bế phản ứng sợ hãi đó, nhưng chúng ta có thể làm dịu nó bằng những thứ như tập thở và thiền,” anh nói. “Chắc chắn có thể thay đổi xuất phát điểm của bạn để bạn không phản ứng với những căng thẳng như khi chúng xuất hiện. Bạn có thể xây dựng khả năng phục hồi nhanh chóng bằng cách làm như vậy.”

 

Chuyển trọng tâm cảm xúc của bạn

 

Có một sự khác biệt rõ ràng giữa việc xem xét nỗi sợ hãi và sự ám ảnh về nó. Một bên là động lực. Còn bên kia là một gánh nặng.

 

Mục đích không phải là tắt cơ chế sinh tồn này, mà là lưu tâm đến thông điệp của nó và nuôi dưỡng lòng can đảm để kiểm soát nó.


image


Đối với nhà thiết kế thời trang và huấn luyện viên cuộc sống hạnh phúc Evey Rosenbloom, nỗi sợ hãi mà cô nuôi dưỡng là một điều gì đó khủng khiếp có thể xảy ra với gia đình cô. Mọi chuyện bắt đầu khi một vụ cháy rừng và một vụ nổ súng xảy ra trong khu vực của cô. Các sự kiện khiến Rosenbloom không ngừng lo lắng về sự an toàn của các con mình. Cô nói rằng cô đã bị mắc kẹt trong chế độ chiến đấu hay bỏ chạy.

 

Rosenbloom có thể thấy nỗi ám ảnh này đang hủy hoại tâm trí và cơ thể cô, nhưng cô không thể dừng lại. Cô đã dành hàng giờ nghiên cứu về cách ngăn chặn tội phạm bạo lực và theo dõi tất cả các mối đe dọa tiềm ẩn mà cộng đồng của cô có thể phải đối mặt. Sức khỏe của cô tiếp tục xấu đi.

 

“Càng đọc, tôi càng lo lắng, cho đến khi nó ập đến với tôi. Đột nhiên, tôi nhìn thấy những tia sáng lóe lên và cảm thấy như mình sắp gục ngã,” Rosenbloom nói. “Cơn chóng mặt kéo dài hàng tháng trời. Tôi được chẩn đoán mắc chứng đau nửa đầu tiền đình, và khi các bác sĩ nói với tôi rằng không có cách nào chữa khỏi, tôi cảm thấy cuộc đời mình như kết thúc. Tôi bắt đầu cảm thấy một nỗi buồn bủa vây, ước gì tôi có thể cho các con tôi một cuộc sống hạnh phúc.”


image


Điều cuối cùng đưa Rosenbloom thoát khỏi vòng luẩn quẩn của nỗi sợ hãi vô tận là khi đứa con gái 4 tuổi của cô phát hiện ra cô đang khóc. Đứa trẻ đã nói, “Mẹ ơi, mẹ có thể chọn hạnh phúc.”

 

Kể từ thời điểm đó, Rosenbloom chuyển trọng tâm của mình từ hoả hoạn và bạo lực sang niềm vui. Cô ngừng kết nối với bất cứ điều gì khiến cô căng thẳng, bắt đầu từ tin tức. Cô lấp đầy khoảng trống bằng những podcast nâng cao tinh thần và âm nhạc vui vẻ.

 

Cô nói: “Thật không thể tin được là tôi đã có thể chuyển thành cảm giác như chính mình một lần nữa nhanh chóng khi tôi có thể nhận ra và loại bỏ nội dung căng thẳng và kích thích bộ não của mình thông qua những suy nghĩ và hành động tích cực. Thật thoải mái khi quyết định rằng tôi sẽ không còn để nỗi sợ hãi ngăn cản tôi tận hưởng cuộc sống. Thay vào đó, ưu tiên của tôi là tạo ra một môi trường tích cực cho các con tôi.”


image


Sợ hãi là một cơ chế bảo vệ bẩm sinh, nhưng các thế lực thao túng biết được và tận dụng lợi thế của phản xạ bẩm sinh này. Các tuyên truyền luôn có tiếng là vận dụng tốt việc đánh lừa cảm xúc để đạt được lợi ích chính trị và khiến người ta đưa ra lựa chọn vì sợ hãi hơn là logic.


Giống như Rosenbloom, LaGreca nói rằng hãy tập trung vào điều tích cực. Anh ấy đề xuất lòng biết ơn như một điều then chốt.

 

“Lấy ví dụ, vào tháng 3 năm ngoái, khi bạn không biết liệu mình có đủ giấy vệ sinh hay thức ăn hay không,” LaGreca nói. “Đó là lúc bạn nên hỏi, ‘Tôi có gì? Tôi có thể biết ơn điều gì? Những người trong cộng đồng hiện đang hỗ trợ tôi là ai?’ Hãy đúc kết tất cả những khía cạnh tích cực trong cuộc sống mà bạn có thể khai thác. Nó rất lớn.”

 

Sự sống còn của chúng ta phụ thuộc vào khả năng ứng phó với các mối đe dọa mà chúng ta gặp phải, nhưng chúng ta cũng phải nhận thấy sự phong phú và hỗ trợ mà chúng ta có được. Nếu nỗi sợ hãi của bạn giống như một căn bệnh, thay vì nghĩ về nó như một giáo viên. Hãy lắng nghe những bài học mà nó mang lại.

 

“Sự mất cân bằng trong cuộc sống của bạn là gì? Và làm thế nào bạn có thể sử dụng điều này như một lời cảnh tỉnh để trở thành một người tự chủ hơn ở một khía cạnh khác?” LaGreca cho biết.

 

Khả năng chữa lành về cơ bản là trở thành một người khác ở khía cạnh khác từ bất cứ điều gì bạn đang trải qua.

 

 

 

Conan Milner _ Tân Dân


image


Con trai bị nứt đốt sống _ người cha vượt qua sợ hãi nhờ đức tin
Truyền thông Hoa Kỳ trong chiến tranh Việt Nam
Tương lai buồn của những công trình xây trên băng tan
Hai người thiệt mạng trong vụ đi xe Tesla 'không tài xế'
Khiếu hài hước giúp bạn vượt qua căng thẳng trong công việc
9 thói quen xấu khiến người khác ‘xa lánh’ bạn
Kimono _ Hanbok và Hán phục: Những nét đẹp văn hóa vượt thời gian
Sự nghiệp của Raul Castro trong hơn sáu thập kỷ
Cuba hiện nay là quá khứ của Việt Nam?
Những bài học từ ‘Các trận chiến cuối cùng’
Lợi ích cho sức khỏe của trái kiwi
Thành phố Trang Thái Lan mê ăn sáng
Tìm hiểu sự tích về rét nàng Bân
Tại sao Trung cộng lại thực hiện Ngoại giao ‘Chiến lang’
Chính sách đối ngoại của Biden
Dùng rác thải nhựa để làm những con đường bền chắc
Trào ngược dạ dày thực quản
Trung cộng đơn độc trong liên minh chống Hoa Kỳ
Chiến tranh tâm lý của Hoa kỳ chọc giận Hồ Tích Tiến và CCTV
Đã 25 ngày nhận lệnh _ Harris vẫn khiếp sợ Biên Giới!?

Con trai bị nứt đốt sống _ người cha vượt qua sợ hãi nhờ đức tin

 image

Đức hy sinh và niềm tin trọn vẹn nơi Chúa đã giúp một người cha thay đổi ngoạn mục cuộc đời một đứa trẻ.


Gạt bỏ nỗi sợ hãi và kiên định với đức tin, một cặp vợ chồng ở Louisiana đã giữ lại thay vì phá thai khi biết đứa con trong bụng của họ bị nứt đốt sống. Cuộc hành trình từ 12 năm trước của họ đã khẳng định sức mạnh của “đức hy sinh”.

 

Năm 2008, Chad và Ashley Judice ở Lafayette, Louisiana có đứa con trai thứ hai, nhưng họ phải đối diện với một tin dữ. Chad là một diễn giả và tác giả từng đạt giải thưởng, anh chia sẻ với The Epoch Times rằng sự ra đời của cậu bé Eli đã thay đổi cách anh nhìn nhận về tình yêu, Chúa và tình cảm cha mẹ. 


image


“Tôi tôn kính Chúa trong suốt cuộc đời, nhưng tôi chưa bao giờ tuyệt vọng vì Ngài”, Chad nói. 


“Chúng tôi đi siêu âm thường xuyên khi có đứa con thứ hai, nhưng điều này đã biến nỗi sợ hãi lớn nhất của tôi thành hiện thực. Tôi cầu nguyện Chúa hãy thay đổi tình cảnh này nhưng thay vào đó Ngài dùng hoàn cảnh này để thay đổi tôi. Chúa đã khơi gợi trong tôi lòng nhân đạo và sự thiêng liêng”.


image

Chad Judice và vợ anh, Ashley cùng 3 con trai: con trai cả Ephraim Joseph 16 tuổi; Elijah “Eli” Paul 12 tuổi, học lớp 5; và Ezra Joseph 6 tuổi học mẫu giáo

 

Khi Ashley, một y tá phòng NICU (Phòng chăm sóc tích cực dành cho trẻ sơ sinh), mang thai đứa con thứ hai; cặp đôi không nghĩ rằng sẽ có điều bất thường nào xảy ra. Chad cho biết vợ anh thậm chí còn không bận tâm đây là con trai hay con gái cho đến khi các bác sĩ nói rằng con đã khoẻ mạnh.

 

Tuy nhiên, khi máy siêu âm bắt đầu quét, Chad thấy gương mặt của bác sĩ và Ashley đầy lo lắng. Bác sĩ sau đó rời phòng và quay trở lại với đồng nghiệp. Họ thông báo ngắn gọn cho vợ chồng Judice rằng họ nghĩ đó là con trai. Sau đó, bác sĩ khoa sản chẩn đoán rằng Eli (con trai thứ 2) đã mắc phải chứng nứt đốt sống dạng nặng. Chad nói rằng họ từng tin rằng họ kiểm soát tốt cuộc đời mình, cho đến khi chẩn đoán của Eli thay đổi tất cả.

 

“Ngày hôm đó tôi nhận ra rằng tôi chẳng kiểm soát được điều gì, và Chúa mới là người an bài mọi thứ. Ban đầu, tôi tin rằng Chúa mang đến cho tôi một bé trai khuyết tật để tôi chăm sóc cho cậu bé, nhưng thực tế là Chúa đã ban Eli cho gia đình chúng tôi để cậu bé có thể chăm sóc chúng tôi.” 


image

Chad Judice bế cậu con trai mới sinh Eli

 

Chad nói rằng các bác sĩ không ép gia đình anh phải phá thai. Tuy nhiên, nỗi sợ về cuộc đời sau này của con trai mình đã khiến Ashley nảy sinh ý nghĩ đó trong một giây phút yếu đuối. 

 

“Những gì chúng tôi đọc cho thấy rằng 80% người gặp phải tình huống này đều chọn phá thai”, Chad chia sẻ và nói thêm rằng nếu Eli sống sót, thì theo như các nghiên cứu trước đó, cậu bé sẽ không thể đi lại được, và sẽ bị tổn thương tâm lý nghiêm trọng, dẫn đến những vấn đề sức khỏe mãn tính. 

 

Nhưng Chad đã quyết định nghe theo đức tin, trấn an Ashley rằng chẩn đoán của Eli không phải do lỗi của ai cả và Chúa đã gửi cậu bé này xuống nhân gian là có lý do.


image


“Sinh học hiện đại chỉ ra rằng có một chuỗi DNA không thể lặp lại sẽ tạo ra một con người riêng biệt từ khi hình thành”, Chad nói. 

 

“Không tôn trọng nhân phẩm của một người có nghĩa là không tôn trọng nhân phẩm của tất cả mọi người. Con trai tôi dạy tôi rằng làm cha mẹ cần đức hy sinh. Sẽ chẳng ai có thể chịu đựng được đau khổ mà không có tình yêu hay có được tình yêu mà không phải chịu đựng đau khổ”. 

 

Gia đình Judice cầu nguyện một phép màu xảy ra, 1,100 học sinh trung học của Chad cùng cha mẹ chúng, khoa của anh và cộng đồng Lafayette cũng ủng hộ anh. Eli đã chào đời ở New Orleans sau một ca mổ vào ngày 17/2/2009. 


image

Ashley Judice và con trai cô Eli

 

Chad mô tả quyết định của gia đình dựa vào đức tin trong quyển sách đầu tiên của anh: “Waiting for Eli: A Father’s Journey from Fear to Faith” (Tạm dịch: “Chờ đợi Eli: Chuyến đi từ sợ hãi đến đức tin của một người cha).


image


“Mẹ của Ashley là Ann và tôi được yêu cầu mặc quần áo vô trùng và đợi bên ngoài phòng phẫu thuật cho đến khi một y tá đến gọi chúng tôi vào. Đó là giây phút kỳ lạ, cuộc hành trình dài và đầy cảm xúc này đã lên đến đỉnh điểm”, Chad viết.

 

“Ashley đã khóc và nắm chặt tay tôi đến mức tôi nghĩ ca sinh nở này sẽ thất bại. Nhưng tôi đã nghe thấy giọng của Eli lần đầu tiên. Cậu bé khóc to. Đó là một trong những điều đẹp nhất mà tôi và Ashley từng nghe”.

 

Cả căn phòng thở phào nhẹ nhõm khi bác sĩ nhận ra phần lưng của Eli, nơi có đốt sống bị nứt, chỉ có kích thước bằng một đô-la bạc trong khi nó có thể to bằng một chiếc xúc xích trên thực tế. 


image


Hiện tại, Eli đã trải qua 5 cuộc phẫu thuật não. Mặc dù co giật, nhưng cậu bé thể hiện tốt hơn những gì bác sĩ kỳ vọng. Dùng nạng và khung, cậu có thể đi lại. Chad mô tả cậu bé hạnh phúc này là “một người liệt cả đời nhưng lại có trí thông minh vượt trội”. 

 

Eli thích bóng rổ và cùng ông bà ngoại lập ra một đội bóng rổ bằng xe lăn cho các cậu bé cùng tuổi có tên “Cajun Wheelers”. 


image


Trong khí đó, Chad ấp ủ một chiến dịch vì sự sống của trẻ sơ sinh trên toàn quốc. Anh luôn muốn huấn luyện bóng rổ và dạy học sinh trung học lịch sử. Anh nói rằng anh chưa bao giờ chia sẻ câu chuyện của mình để chứng tỏ rằng gia đình anh đặc biệt mà bởi vì thông điệp trong đó. 

 

Ông bố này đã viết thêm 2 cuốn sách khác để ghi lại chặng đường của gia đình “Eli’s Reach: On the Value of Human Life and the Power of Prayer,” và “Growing with Eli: Our Journey into Life and Light. Cả hai đều được chuyển thể thành phim tài liệu.


image


Chad cũng dẫn một podcast có tên “The Art of Suffering” (Nghệ thuật chịu đựng đau khổ”, và Youtube tôn vinh anh vì thông điệp bảo vệ sự sống.


image

Chad và Eli.

 

Chad nói rằng một đứa bé khuyết tật là “tấm vé một chiều” để gặp gỡ đức hy sinh và tình yêu chân thành. Anh khẳng định rằng chúng ta có thể trải nghiệm sự viên mãn trong cuộc đời không phải bằng cách phớt lờ nhu cầu của người khác, mà là bằng cách chấm dứt đòi hỏi người khác. 

 

“Chúa đến với cuộc sống của mỗi chúng tôi thông qua sự không hoàn hảo của Eli, điều này là không thể đong đếm được và khiến câu chuyện trở nên vượt thời gian. Câu chuyện sẽ kết thúc trong bóng tối của phòng siêu âm nếu Ashley và tôi nói ‘không’ với sinh mệnh này”. 

 

“Cuộc hành trình của Eli đã thay đổi toàn bộ con người tôi để tôi trở thành một người chồng, người cha và người đàn ông như tôi cần. 


Cậu bé dạy cho nhiều người về tình yêu chân thật. Và đây là món quà vĩ đại nhất trong cuộc đời tôi nhận được. Cậu bé là ánh sáng trong đêm đen giữa một thế giới hỗn loạn”. 

 

Arshdeep đóng góp cho bài báo này. 

 

 

 

Louise Bevan _ Thiên An


image

Truyền thông Hoa Kỳ trong chiến tranh Việt Nam
Tương lai buồn của những công trình xây trên băng tan
Hai người thiệt mạng trong vụ đi xe Tesla 'không tài xế'
Khiếu hài hước giúp bạn vượt qua căng thẳng trong công việc
9 thói quen xấu khiến người khác ‘xa lánh’ bạn
Kimono _ Hanbok và Hán phục: Những nét đẹp văn hóa vượt thời gian
Sự nghiệp của Raul Castro trong hơn sáu thập kỷ
Cuba hiện nay là quá khứ của Việt Nam?
Những bài học từ ‘Các trận chiến cuối cùng’
Lợi ích cho sức khỏe của trái kiwi
Thành phố Trang Thái Lan mê ăn sáng
Tìm hiểu sự tích về rét nàng Bân
Tại sao Trung cộng lại thực hiện Ngoại giao ‘Chiến lang’
Chính sách đối ngoại của Biden
Dùng rác thải nhựa để làm những con đường bền chắc
Trào ngược dạ dày thực quản
Trung cộng đơn độc trong liên minh chống Hoa Kỳ
Chiến tranh tâm lý của Hoa kỳ chọc giận Hồ Tích Tiến và CCTV
Đã 25 ngày nhận lệnh _ Harris vẫn khiếp sợ Biên Giới!?
Cách nuôi dạy con khác thường của người phương Tây