Sunday, May 28, 2017

TO LIVE BY THE SWORD AND DIE BY THE SWORD

image

On the occasion of the recent attendance of the International Congress on Prisoners held in Costa Rica, a Latin America country, from April 26 to 28, 2017, several participants from free and democratic countries around the world came to participate, and none from three countries: North Korea, China and Vietnam; the absence of representatives from these three countries is understandable, and needless to explain. I was the only Vietnamese National present in the Congress, and when the Head of the Organizing Committee introduced the names of the countries attending the Congress, being concerned that people may misunderstand the country which I represented, he automatically introduced me as a US citizen and being one of the speakers of the US Panel Guest Speakers. Soon after, I thanked him for the accurate introduction of my citizenship in front of the attendees.

image

During the three days of the International Congress on Prisoners, the second day was dedicated to the attendees for visiting the woman prisoner camp. Our group of 40 people was divided into three teams, each team visiting one of the compounds of the woman prisoner camp. Before we came in direct contact with the inmates, a female employee, on behalf of the Prison Director, talked briefly about the main features of the woman prison camp, that there is no death penalty in Costa Rica,the longest serving time is 50 years and particularly the woman prison camp includes two types: one for those pregnant before the imprisonment and the other for those pregnant while in prison, each was given a separate room, and after giving birth, the mother is entitled to raise her child right in the same room until the baby is reaching 3 years old.  After that, if his or her father or a family member does not take the child home for raising him/her, the government would put him/her in an orphanage.

 image

While our group was directly meeting with about 20 prisoners, incidentally, among these female prisoners, a woman over 30 years old, suddenly ran to me and wanted to talk to me for seeking my advice before she will be released from prison within three years according to the Costa Rican government's leniency parole process that she will be granted. She confided in me that she was a Catholic and that she was a lawyer in this country. She practiced law for more than a year. Three years ago, she was sentenced to 18 years in prison for falsifying a will in which a father intended to give his properties to his children, and one of them is her client. The client promised to give her 40% the value of the fortune. The story happened as follows:

image

She loved a boy, her high school sweetheart, he was a poor child, his mother is a single woman; he had to drop out of school before finishing high school to work as a bricklayer to take care of his young and beautiful mother, who was bed ridden because of her hemiplegia. While she, the female prisoner - a former lawyer, continued to finish high school, and soon after graduation she enrolled in Law school, then she earned a Jurist Doctor degree. She opened her private law practice. As a young lawyer who had just graduated from Law school, lacking experience in the profession, she had very few clients asking her to defend them in the Court; but she still hoped that in a near future, she might win a big lawsuit in Court, and she would make a lot of money, so she could have a great wedding party inviting relatives, friends, colleagues to enjoy of the day when she marry with the poor bricklayer, the most beloved husband, with whom she would swear faithfully for their whole life even in sickness or in poverty, and both of them would have a honey moon in Europe and USA. Then her wish was almost coming true, as she has been longing for, suddenly one day, a son of a millionaire came to her office asking her to write a will. He told her that his father passed away last night and he left no will to divide his assets and cash to the only two surviving sons: his eldest brother and him, the youngest son, who is 10-year younger than his brother who have been married for a long time, and he asked her to write a will stating that all of the assets and cash would be given to him.

image

As soon as she thought out of her plan as mentioned above, she accepted to write a fraud will, that meant she was forging his father's signature; she was concerned that his father might have made a will and hid it somewhere in the house and nobody could find it, or he would have given the will to somebody to keep it, and the family members did not know. In avoiding such circumstance and to protect herself and her client from being prosecuted under the criminal law for collusion between her and the client for making a false will, along with the two false witnesses who signed on the will, she put down in large letters “The Last Will” on the front page of the will. But God knew, the prosecutor charged her in Court that she had master minded the falsification of the will with concrete evidence, and the confession of the client himself in front of the Court that she had made false will for the litigant so he would be entitled to all the inheritance of his father. The litigant also presented to the Court a signed agreement between the litigant and her clearly specifying that the sum of the total value of existing assets, investments in special government and private funds, and all money deposited in the bank accounts of his father, and the huge sum of cash and properties as listed above would go to only one person who is the litigant. The agreement also stated that, after deducting the costs of executing the testament, all the remaining resources from real estate to cash must be divided by a ratio of 6/4, 60 percent for litigant and 40 percent for his attorney. She, the female attorney, told me that after paying income tax on the 40%that she would earn, she would still get a large sum of money estimated to be equivalent to $4 million.  She also said that with the amount of cash she would be able to pay for a magnificent wedding party as planned, they could go on honeymoon to several countries, and still can afford to buy a spacious and comfortable house without borrowing any money from a bank.

However, her dream did not come true, as I presented at the beginning of this story she was sentenced to 18 years in prison for forgery of probate papers of a will. However, she was still fortunate, after three years in prison with good behavior, the Case Reviewing Board reviewed her case and granted her a probationary status at home after she completing six years in prison.  As we leaving the prison for the hotel, before I said good-bye to her, she asked me to give her an advice; and I told her that: Even though she was a criminal offender and lost her law practice; but once she getting out of jail, with the sound experience of a practicing lawyer, she could easily find a research job in a law firm, where she would dedicate her time in review and research of case law and prepare the pleadings for eloquent trial lawyers who represent the firm in defending clients of the firm in the Court.  These lawyers do not have time to look up and review legal documents and to write their own statements, they need an assistant attorney to do the work.

image

Considering her strong faith in God's Words, I recommended her not to wait until she can earn so much money, as she had always hoped for, in order to hold a big wedding with the young man whom she loved wholeheartedly, and to go on a honeymoon in some foreign countries, including the United States; it is absolutely unnecessary; the important matter is the couple must keep their vows to love each other forever. The simpler the marriage, the more meaningful it is, and when she is out of the prison, they should get married as soon as possible, through legal procedures of getting a marriage license and through the sacramental marriage with the vows taken in a Catholic Church. Those are the two most important recommendations that she has to memorize and I prayed the Almighty God to bless her.

In short, the fact that this lawyer has been indefinitely disbarred, is no stranger to me; since over 32 years of experience in charge of the US. Attorney Admissions in Oklahoma, and to comply with the order, I directly handled legal and administrative procedures for withdrawing the licenses to practice law of the lawyers, who violated the rules and regulations of practicing laws, for long or short suspensions, or indefinite disbarment. Therefore, the story of this female prisoner could be comparable to our forefathers' saying:“to live by the sword and die by the sword”, she was born then became a lawyer, but the law profession has failed her badly. On the other hand, there was a true story occurring in the United States and recently revealed in the press; however, the content of the story is completely in contrary to the content of the story above.  Rather than dying by the “sword”, it actually helped him succeeding in life.

image

A young male prisoner, 23 years old, a drug addicted, he and his partner, who is older than him, made a force entry into a bank, using guns to intimidate the employees working there, they robbed a large sum of money, but when stepping out of the bank for escaping they were immediately surrounded and arrested by police, and they were sentenced to prison for several years. For the young detainee, during his years in prison, he spent time in the prison's library to study Law.

Immediately after being released from the prison he went back to school and earned his Bachelor's degree. Then he continued on for another three years to get his doctorate in Law and became a Law professor at a famous university in the United States.  This story exemplified a Vietnamese proverb: “With time and effort one can transform an iron bar into a needle”; the meaning is equivalent to an U.S. proverb: “Where there’s a will, there’s a way”.  This story is contrary to the case of a female lawyer in Costa Rica mentioned above: a lawyer became a prisoner, and in this case, a prisoner became a lawyer and a law school professor.




Memoir -Deacon San  Manh  Nguyen

***

Sinh nghề tử nghiệp

image


Những ngôi nhà có hình thù giống động vật
Chửi đảng viên cộng sản như chửi chó
Bài học từ Sri Lanka
Mấy ngọn rau thơm
Nền giáo dục ‘tô son trét phấn’
Thiếu tướng Lương Xuân Việt
Biển chết Hà Tiên
Ba chuyện tiếu lâm...
Nghiện Facebook nguy hiểm hơn nghiện rượu?
Trang phục của Melania Trump đi công du nước ngoài...
Năm Lực Lượng “Diệt Trump”
Sinh viên yêu nước TC: Hồng Vệ Binh kiểu mới
Quán rượu ở Anh phục vụ lợi ích cộng đồng
Những con dao gấp Thiers của Pháp
Thảm họa khi tin tặc tấn công trí thông minh nhân ...
Stalin: tư tưởng độc tài và gia đình bất hạnh
Chè xứ Bắc
Lãnh tiền hưu SSA, làm sao xin tiền SSI
Những thói quen hàng ngày tiết lộ tính cách của bạ...
Vì sao người Việt ở lại Mỹ dù quá hạn visa?

Những ngôi nhà có hình thù giống động vật

image
Cấu trúc hình voi khổng lồ cao 20m, được xây dựng từ năm 1981, và hiện nó được coi là một di tích lịch sử tại thị trấn Margate, Tiểu bang New Jersey, Mỹ.

 image
Khi tới nước Bỉ, du khách có cơ hội nghỉ tại khách sạn có hình giống ngựa thành Troy ở thành phố Durbury.

 image
Một cửa hàng có hình giống vịt khổng lồ ở New York, Mỹ (trái). Tổ hợp du lịch Gấu túi khổng lồ ở Australia.

 image
Được xây dựng tại thành phố Tirau ở New Zealand, tòa nhà hình cừu là một cửa hàng bán đồ lặn nhưng chưa bao giờ hoạt động.

 image
Ngôi nhà hình mèo được xây dựng để khám bệnh cho những chú mèo của người dân tại thành thị trấn Karlsruhe, nước Đức.

 image
Khách sạn Dog Bark Park Inn được xây dựng tại thành phố Cottonwood, Tiểu bang Indiana, Mỹ. Đây là công trình do cặp đôi Frances Conklin và Dennis Sullivan thiết kế với hình dạng giống những chú chó cưng của họ.

 image
Tòa nhà chó được xây dựng tại thành phố Tirau ở New Zealand, với sự sử dụng như một Trung tâm Thông tin du lịch,  và nhà vệ sinh công cộng.

 image
Hai cửa sổ hình tròn sát mái khiến nhà thờ này ở thành phố Tampa, thuộc Tiểu bang Florida, Mỹ, trông giống như một chú gà.

 image
Đài quan sát chim được thiết kế giống một con chim khổng lồ trong khu bảo tồn ngập nước Martin Mere ở Lancashire, nước Anh.

 image
Tòa nhà có hình giống cá chó đang nhảy tại thị trấn Hayward, Tiểu bang Wisconsin, Mỹ.

 image
Tòa nhà hình cá viễn tưởng là văn phòng của Ủy ban phát triển thủy sản quốc gia ở thành phố Hyderabad, Ấn Độ.

image
Khách sạn Kakadu ở Australia có hình giống một con cá sấu khổng lồ và sử dụng vật liệu thân thiện với môi trường.

image

image

image

image 

Chửi đảng viên cộng sản như chửi chó
Bài học từ Sri Lanka
Mấy ngọn rau thơm
Nền giáo dục ‘tô son trét phấn’
Thiếu tướng Lương Xuân Việt
Biển chết Hà Tiên
Ba chuyện tiếu lâm...
Nghiện Facebook nguy hiểm hơn nghiện rượu?
Trang phục của Melania Trump đi công du nước ngoài...
Năm Lực Lượng “Diệt Trump”
Sinh viên yêu nước TC: Hồng Vệ Binh kiểu mới
Quán rượu ở Anh phục vụ lợi ích cộng đồng
Những con dao gấp Thiers của Pháp
Thảm họa khi tin tặc tấn công trí thông minh nhân ...
Stalin: tư tưởng độc tài và gia đình bất hạnh
Chè xứ Bắc
Lãnh tiền hưu SSA, làm sao xin tiền SSI
Những thói quen hàng ngày tiết lộ tính cách của bạ...
Vì sao người Việt ở lại Mỹ dù quá hạn visa?
President Trump @ the Vatican with Pope Francis 5/...

Chửi đảng viên cộng sản như chửi chó


Nếu cứ đứng trên quan điểm phân biệt bạn thù của đảng CS, thì tôi nói thật, hận thù đó không nguôi được.

Vì sao ư?  Vì quá nhục.

Này nhé. Ta chiến đấu vì lý tưởng cộng sản, coi Mỹ là kẻ thù giai cấp, kẻ thù của hoà bình thế giới.

Ta thắng nó với lòng tin rằng chẳng bao lâu sau thằng tư bản sẽ quỳ gối trước mặt phe cộng sản để cầu xin ân huệ.

Thế mà tất cả những gì ta hy sinh cho cuộc chiến 20 năm máu lửa đó, trong phút chốc bỗng biến thành trò cười rẻ tiền.

Chủ nghĩa cộng sản sụp tan thành mây khói.  Nay ta quay lại cầu xin nó, theo đuôi nó xây dựng chủ nghĩa tư bản, năn nỉ nó công nhận ta là kinh tế thị trường.

image

Bao thế hệ hy sinh chống Mỹ để thấy những thế hệ sau chiến tranh lớn lên hướng về văn hoá Mỹ, cuồng Mỹ.

Hoá ra những gì ta làm trong quá khứ đều sai, đều ngu muội, đều vì ta có tầm nhìn không quá lũy tre làng.

Hỏi như thế có nhục không?  Mà nhục như thế thì quên thế nào được.  Nay ta trãi thảm đỏ mời Mỹ quay lại. 

Cái mặt dày đểu cáng ta biết giấu vào đâu?  Đành phải lôi lại chuyện quá khứ rằng Mỹ giết dân ta.

Thì sao, nó không giết ta để ta giết nó hay sao? 

Trong cuộc chiến tranh do ta chủ trương, có thằng nào không phải là Việt Cộng trong mắt người Mỹ. 

Ta sống trong dân, ta giấu vũ khí trong vườn nhà dân.  Dân và ta đều quần đùi đen, áo bà ba đen, tay cầm liềm cắt cỏ mà AK-47 giấu trong bờ ruộng.  Ta đánh úp nó chết nhăn răng vì nó tưởng du kích ta là dân lành.

Trong khi đó ta giết chính đồng bào ta, ta trói đồng bào ta như trói gà, rồi ta chặt đồng bào ta làm ba khúc sau vườn.

image

Ta dùng cuốc đập đồng bào ta vỡ sọ.  Ta chôn sống đồng bào ta sau khi bắt chính họ đào huyệt...

Ta tuyệt đối không nhắc lại chuyện đó. Ta tuyệt đối tìm cách quên rằng thằng đàn anh Trung Cộng đã giết đồng bào ta còn tệ hơn giết chó, máu chảy thành sông ở biên giới phía Bắc. Và ta vẫn tiếp tục thờ lạy nó.

Ta là ai?  Ta là đảng cộng sản VN.  Ta là thứ cặn bã của dân tộc này.  Ta là thứ mọi rợ đạo đức giả. 

image

Ta là loài khỉ đột đã xua đuổi được mọi nền văn minh để tiếp tục tự sướng với nhau trong bóng tối của thời trung cổ.

Và còn nữa? Hãy chờ xem ta sẽ nghiến nát kẻ thù (nhân dân) như đàn anh Trung Cộng của chúng ta dùng xe tăng xay thịt nhân dân chúng nó thành thức ăn cho súc vật trên quảng trường Thiên An Môn.

Ta là quái thai thời đại. Ta không xứng đáng đứng ngang hàng với loài người văn minh trên trái đất này.

Thảm họa diệt chủng đã hiện ra trước mắt, không ai có thể cứu được dân tộc Việt Nam khỏi thảm họa này, ngoài 90 triệu người Việt.

Mỗi người cần nhìn thấy cái chết đang đến với chính mình và con cháu mình. 

Hãy chuyển tải thông tin này tới tất cả mọi người, tới mọi tờ báo, mọi phương tiện thông tin để mọi người cùng biết.

Cùng nhau đứng lên chống thảm họa diệt chủng đã đến trước mắt, để cả thế giới cùng biết và lên tiếng bảo vệ chúng ta.



Minh Đức Lê

image

Bài học từ Sri Lanka
Mấy ngọn rau thơm
Nền giáo dục ‘tô son trét phấn’
Thiếu tướng Lương Xuân Việt
Biển chết Hà Tiên
Ba chuyện tiếu lâm...
Nghiện Facebook nguy hiểm hơn nghiện rượu?
Trang phục của Melania Trump đi công du nước ngoài...
Năm Lực Lượng “Diệt Trump”
Sinh viên yêu nước TC: Hồng Vệ Binh kiểu mới
Quán rượu ở Anh phục vụ lợi ích cộng đồng
Những con dao gấp Thiers của Pháp
Thảm họa khi tin tặc tấn công trí thông minh nhân ...
Stalin: tư tưởng độc tài và gia đình bất hạnh
Chè xứ Bắc
Lãnh tiền hưu SSA, làm sao xin tiền SSI
Những thói quen hàng ngày tiết lộ tính cách của bạ...
Vì sao người Việt ở lại Mỹ dù quá hạn visa?
President Trump @ the Vatican with Pope Francis 5/...
Ivanka Trump: Ái nữ Tổng thống Mỹ

Bài học từ Sri Lanka

image
Trung Cộng đang đầu tư hàng tỷ đô la vào cơ sở hạ tầng và phát triển ở Sri Lanka, nhưng nhiều người dân địa phương cảm thấy đất nước này đang bị bán cho người Trung Cộng.

image
Hàng trăm nhà hoạt động và các nhà sư Phật giáo phản đối các đầu tư của Trung Cộng tại Hambantota hồi đầu năm nay

Thông thường các con đường dẫn đến các cảng châu Á luôn sôi động. Xe tải chở đầy hàng. Các cửa hàng nhỏ là nơi tài xế xe tải và công nhân dừng chân nghỉ ngơi.

Cảng Hambantota ở miền nam Sri Lanka lại khác hẳn.

Mặc dù mở cửa đã bảy năm, con đường dẫn vào cảng dường như hầu không một vết chân.

image
Cảng Hambantota được xây dựng bằng tiền vay của Trung Cộng

Và khi chúng tôi tìm thấy cảng này (biển báo không phải là điểm mạnh của cảng ày, và người dân địa phương dường như không biết nó ở đâu) thì xe của chúng tôi là chiếc duy nhất tới đây.

Ngoài một vài nhân viên an ninh đi cùng chúng tôi thì chẳng có ai ở đó. Một chiếc xe dùng để chở xe hơi từ từ rời khỏi cảng, sau khi đã thả hàng xuống cảng từ công ty xe hơi khổng lồ của châu Á. Nhưng tàu nhận hàng phải hai ngày nữa mới tới.

Với một cảng có chi phí hơn 1 tỷ đô la thì kinh doanh như vậy là không đủ.

Không đủ tiền chi trả

image

Hambantota được một công ty Trung Cộng xây dựng từ tiền tài trợ từ các khoản tiền vay của Trung Cộng.
Nhưng nay Sri Lanka đang vật lộn để hoàn trả khoản nợ đó, và vì thế đã ký một thỏa thuận để cho một công ty Trung Cộng cổ phần ở cảng này như một hình thức trả một phần món nợ đó.

image
Ravi Karunanayake từng là Bộ trưởng Tài chính nhưng khi lên nắm chức vụ Ngoại trưởng tuần này, ông nói Sri Lanka cần "quảng bá chính mình"

Các điều khoản của thỏa thuận vẫn đang được tranh luận tại quốc hội Sri Lanka, nhưng cổ phần cho công ty này có thể lên đến 80%.

Cách nhìn nhận về cảng Hambantota là nó sẽ đem lại nhiều tàu bè hơn đến Sri Lanka và giảm áp lực lên cảng Colombo, một trong những bến cảng chở container quan trọng nhất ở châu Á.
Sri Lanka nằm trên tuyến đường biển mà các tàu chở dầu đi từ Trung Đông sử dụng mà an ninh năng lượng là lý do chính khiến Trung Cộng muốn đầu tư.

image
Cảng Hambantota đang vật lộn để kiếm ra tiền

Đồng thời nó lại thích hợp với sáng kiến gây tranh cãi Một vành đai, một con đường của Trung Cộng xây dựng các tuyến đường bộ, đường sắt và đường biển để thúc đẩy thương mại với các nước trên thế giới.

Người dân địa phương nổi giận

image

Hambantota không kiếm ra tiền một phần vì nó khá cô lập. Không có trung tâm công nghiệp nào gần đó, không có các khách hàng tự nhiên ngay ngưỡng cửa.

Nhưng nay Trung Cộng sẽ kiểm soát cảng này và đó là vấn đề mà họ muốn thay đổi. Họ đang nói chuyện với chính phủ về kế hoạch tạo ra một khu kinh tế lớn - mua 15.000 mẫu đất để xây dựng nhà máy và văn phòng.

image

Nhưng nhiều người sống trong khu vực không muốn rời bỏ nhà cửa và trang trại của mình.

Tại một ngôi làng nhỏ gần bến cảng, người dân địa phương đã rất tức giận trước kế hoạch này. Hồi tháng Giêng, nhiều người trong số họ tham gia một cuộc biểu tình lớn phản đối xây dựng trung tâm đầu tư.

Cảnh sát đã dùng hơi cay và vòi rồng để giải tán người phản đối. Một số người biểu tình đã bị tống giam nhiều tuần lễ, và điều đó càng làm người dân thêm tức giận.

Nhưng những thỏa thuận này dường như là cách tốt nhất để Sri Lanka trả được một phần trong số 8 tỷ đô la vay của Trung Cộng.

Lãng phí tiền bạc

image

Tổng nợ của hòn đảo này là 64 tỷ đô la. Khoảng 95% tổng thu ngân sách của chính phủ là để trả nợ.

Và khi một phần tiền vay mượn dường như đã bị lãng phí vào cơ sở hạ tầng không có một dấu hiệu nào cho thấy đem lại lợi nhuận, thì điều đó còn tai hại hơn.

Tại sân bay quốc tế, cách Hambantota chừng 30km, chỉ có 5 chuyến bay mỗi tuần phục vụ vài trăm hành khách.

image
Sân bay Mattala Rajapaksa chỉ có vài chuyến bay một tuần

Rồi một trung tâm hội nghị hiện đại mà hầu như không được sử dụng, và một sân chơi criket nay chỉ thỉnh thoảng được cho thuê làm đám cưới.

Tạo công ăn việc làm

Tuy nhiên, không phải tất cả những phát triển của TC ở Sri Lanka đều đã thất bại.

Đường xá và đường cao tốc đang được đặt làm trên khắp đất nước, và một số đã thực sự rút ngắn thời gian đi lại giữa các thị trấn và thành phố. Điều này đã góp phần thúc đẩy du lịch, nguồn thu nhập ngoại tệ lớn nhất của nước này.

Nhiều dự án do Trung Cộng tài trợ đã được lên kế hoạch và xây dựng trong nhiệm kỳ của Tổng thống Mahinda Rajapaksa, và được đưa về đơn vị bầu cử của ông.

Không thể từ chối

image

Một chính phủ mới lên nắm quyền năm 2015 đã hứa hẹn sẽ giảm bớt phụ thuộc của Sri Lanka vào Trung Cộng, nhưng những áp lực tài chính đang buộc họ đi theo đường mòn đó.

Ban đầu họ đã ngưng một dự án lớn của Trung Cộng đầu tư - một thành phố hoàn toàn mới được dự định xây dựng ở bờ biển Colombo trên vùng đất khai hoang.

Nhưng con số 1,4 tỷ đô la mà dự án mang lại là quá lớn để có thể từ chối, và việc xây dựng này đã được tái tục vào năm ngoái.

image
Các nhà xây dựng nói một thành phố mới sẽ trở thành trung tâm tài chính ở Nam Á

Người ta hy vọng là nó sẽ trở thành một thành phố hiện đại vào năm 2040, với những tòa nhà sầm uất của các công ty, những căn hộ lấp lánh, khách sạn, khu nghỉ dưỡng, bãi biển, trung tâm thương mại và cả bến du thuyền. Phần đầu của dự án sẽ hoàn tất và đưa vào sử dụng trong hai năm tới.

Bảo vệ, không bán

image

Một lần nữa, chính phủ đã phải đối mặt với sự phản đối. Các nhóm ngư dân và người dân địa phương tổ chức biểu tình phản đối.

Một số người lo ngại về tác động môi trường của dự án. Họ không được thuyết phục trước các nghiên cứu của các cơ quan chính phủ, những người đã cho phép thực hiện dự án.

image
Một ngư dân, ông Aruna Roshantha, nói người dân Sri Lankans không muốn đất đai của họ bị giao cho nước ngoài

Nhưng nhiều người cũng lo ngại về ảnh hưởng ngày càng tăng của Trung Cộng ở đất nước này.

"Chúng tôi không thích đất đai của mình bị giao cho Trung Cộng", Aruna Roshantha, một ngư dân nói.

"Không chỉ Trung Cộng mà nếu bất cứ đất nước nào đến và lấy đất của Sri Lanka, chúng tôi cũng không thích. 

Chính phủ nên bảo vệ đất đai của chúng tôi chứ không bán nó".

Hiện tại, chính phủ Sri Lanka không có nhiều cơ hội để đàm phán.

Và Bộ trưởng Ngoại giao Ravi Karunanayake nói họ cần phải mở rộng vòng tay đón chào tất cả.

image

"Chúng tôi muốn người Ấn Độ đến đây, chúng tôi muốn người Trung Cộng đến đây, chúng tôi muốn người Nhật Bản đến đây. Người Hàn Quốc hoặc người châu Âu, chúng tôi đều không có vấn đề gì hết.

"Về cơ bản, chúng ta cần quảng bá về mình và quảng bá trên cơ sở nhất quán, và dùng ngoại giao kinh tế là công cụ quảng bá cho Sri Lanka."



Yogita Limaye

image

Mấy ngọn rau thơm
Nền giáo dục ‘tô son trét phấn’
Thiếu tướng Lương Xuân Việt
Biển chết Hà Tiên
Ba chuyện tiếu lâm...
Nghiện Facebook nguy hiểm hơn nghiện rượu?
Trang phục của Melania Trump đi công du nước ngoài...
Năm Lực Lượng “Diệt Trump”
Sinh viên yêu nước TC: Hồng Vệ Binh kiểu mới
Quán rượu ở Anh phục vụ lợi ích cộng đồng
Những con dao gấp Thiers của Pháp
Thảm họa khi tin tặc tấn công trí thông minh nhân ...
Stalin: tư tưởng độc tài và gia đình bất hạnh
Chè xứ Bắc
Lãnh tiền hưu SSA, làm sao xin tiền SSI
Những thói quen hàng ngày tiết lộ tính cách của bạ...
Vì sao người Việt ở lại Mỹ dù quá hạn visa?
President Trump @ the Vatican with Pope Francis 5/...
Ivanka Trump: Ái nữ Tổng thống Mỹ
Đừng 'sống thật' ở chốn công sở?