Pages

October

Bảo Mai xin kính chào quý vị. Cám ơn quý vị đã ghé thăm trang blog của Bảo Mai.
Hy vọng quý vị sẽ được hài lòng với những tin tức BM sưu tầm và chia sẻ trong trang blog này.

Tuesday, July 22, 2014

Cơn ác mộng bất bình thường của Vladimir Putin

image
Một Cơn Ác Mộng có thể giải thích một cách rất khác với cái ý nghĩa vốn có thông thường của nó, trong bài viết này “Một Cơn Ác Mộng” được giải nghĩa là một người có “Một Ước Muốn Làm Điều Ác Đã Lên Cơn” và đương sự đang rất khó kìm chế được nó.  “Một Ước Muốn Làm Điều Ác Đã Lên Cơn” của TT Nga Vladimir Putin khi đã không e ngại bày tỏ nỗi khổ tâm thương tiếc cái xác chết Liên Sô mà ông ta muốn làm cho nó sống lại bằng nhiều hình thức khác nhau.  

image
Hiện nay có một hình thức Liên Sô, còn gọi là Nga Sô, giống nhất và độc ác nhất vừa mới xảy ra là hai sự việc dùng những tên lửa của Nga Sô chế tạo đã bắn rơi hai chiếc máy bay dân sự, đó là chiếc Boeing 747 chuyến bay KAL-007 của Korean Airlines vào ngày 1/9/1983 và chiếc Boeing 777 chuyến bay MH-17 của Malaysian Airlines vào ngày 17/7/2014, giết chết tất cả hành khách nước ngoài và phi hành đoàn vô tội.  

image

Thật rõ ràng đây là một “Cơn Ác Mộng Bất Bình Thường Của Putin” được hiểu bằng cả hai ý nghĩa ác mộng thông thường và ác mộng bất bình thường qua cách giải thích của bài viết này.

Trong Cơn Ác Mộng Bất Bình Thường của Putin ở nước Ukraine, TT Nga Vladimir Putin đã được tự mình nhận thấy một Putin đã hoá thân hành động như là một tên Phù Thuỷ có nhiều bùa phép quỷ quyệt đang sai khiến một đám Âm Binh Ukraine gốc Nga thân Nga phải làm việc theo chỉ thị của ông ta để thực hiện cái mưu đồ làm sống lại Nga Sô ngày xưa.

image
Kể từ ngày bắt đầu phong trào vũ trang ly khai chống chính phủ Ukraine thì người ta đã nhận thấy rõ ràng là tên Phù Thuỷ Putin hoàn toàn tạo ra cái đám Âm Binh Ukraine gốc Nga thân Nga này và chặt chẽ sử dụng bọn chúng dưới sự chỉ huy của các cựu sĩ quan tình báo Nga Sô.  TT Putin đã nuôi dưỡng, nung đúc tinh thần, khuyến khích hành động, và trang bị súng đạn kể cả xe tăng, đại pháo, cao xạ phòng không để cho cái đám Âm Binh Ukraine gốc Nga thân Nga có được khả năng bắn rơi máy bay vận tải quân sự của chính phủ Ukraine.  Một cách khách quan người ta cũng đã nhìn thấy rõ ràng các loại vũ khí và những người Nga tình nguyện đã đang liên tục vượt biên giới Nga-Ukraine để xâm nhập khu vực phía đông nước Ukraine, một khu vực có chung đường biên giới với nước Nga và hiện nay đang bị các phe nhóm ly khai thân Nga kiểm soát. Trong thời gian gần đây TT Putin đã lên tiếng mạnh mẽ cảnh cáo Chính Phủ Ukraine là nước Nga sẽ trả thù nếu các phe nhóm ly khai thân Nga bị Chính Phủ Ukraine đàn áp ở ngay trong nước Ukraine.

Cũng có lẽ vì Chủ Thuyết Putin đã được xây dựng trong một Cơn Ác Mộng Bất Bình Thường như là TT Nga Putin tự cho mình cái quyền lực vô hạn không ai có thể ngăn cản được Putin “lợi dụng cái danh nghĩa bảo vệ an toàn cho “Người Gốc Nga”, (ở đây cần phải phân biệt rõ ràng tư cách pháp lý của Người Gốc Nga là công dân của nước sở tại, nó khác hẵn tư cách pháp lý của Công Dân Nga sống ở nước đó là ngoại kiều), để Putin có thể dùng vũ lực can thiệp và xâm chiếm lãnh thổ, như trường hợp Putin đã xâm chiếm Khu Tự Trị Crimea của nước Ukraine”.

image
Mặc dù sự việc tên Phù Thuỷ Putin đã đẻ ra một đám Âm Binh Ukraine gốc Nga thân Nga quá lộ liễu đến như thế, Chính Phủ Nga vẫn luôn luôn mạnh miệng nói rằng chuyện xung đột vũ trang giữa các phe nhóm ly khai thân Nga chống lại Chính Phủ Ukraine là vấn đề nội bộ của nước Ukraine, nó không có liên quan gì tới nước Nga của Putin.  Thế thì công việc nước Ukraine ra sức dẹp nội loạn đòi ly khai chính là công việc giải quyết nội bộ của nước Ukraine, nó không mắc mớ gì tới nước Nga tại sao Putin đe doạ trả thù?  Mọi người đều biết rõ nước Nga nói vậy nhưng mà không phải vậy, bởi vì các phe nhóm ly khai thân Nga đã chiếm giữ và kiểm soát được khu vực rộng lớn ở phía đông nước Ukraine là nhờ có sức trợ giúp của các đơn vị đặc nhiệm Nga.  Quả thật các lực lượng đặc nhiệm Nga đã thực sự bắn những tên lửa tầm ngắn vào các vị trí phòng thủ của lính Chính Phủ Ukraine để yểm trợ cho các phe nhóm ly khai thân Nga chiếm giữ và kiểm soát những nơi này.

Lịch sử Nga Sô cũng cho thấy có những Cơn Ác Mộng Bất Bình Thường giống nhau được lặp lại. Kể từ khi Joseph Stalin đã ra lệnh lưu đày Tây Bá Lợi giết chết nhiều người dân tộc thiểu số Tartar ở khu Crimea để chiếm khu Crimea này cho người Nga di cư tới sinh sống.  Sau khi Stalin chết, người dân tộc Tartar được trở về quê hương Crimea và đã trở thành một Khu Tự Trị Cộng Hoà Crimea của nước Ukraine.  Mặc dù bây giờ Nga Sô không còn nữa, nhưng Cơn Ác Mộng Bất Bình Thường của Stalin đối với người dân tộc Tartar ở khu Crimea cũng được lặp lại, cũng giống hệt như Cơn Ác Mộng Bất Bình Thường của Putin hiện nay.  Người ta cũng đã nhận ra Putin là hoá thân của Stalin ở nước Nga và Một Ước Muốn Làm Điều Ác Đã Lên Cơn khi Putin đã gian xảo vẽ lại ranh giới bản đồ địa chính trị của nước Nga làm thay đổi nguyên trạng khu vực biển Hắc Hải bằng cách chiếm đóng rồi sáp nhập khu Crimea vào nước Nga.  Quả thật, cái Cơn Ác Mộng Bất Bình Thường của Putin đã khiến cho người dân tộc Tartar phải mất Khu Tự Trị Cộng Hoà Crimea thuộc nước Ukraine, và đồng thời cũng khiến cho nước Ukraine phải chịu đựng một nguy cơ bị nước Nga tấn công xâm lăng, hay ít nhất cũng bị lâm vào tình trạng nội chiến do các phe nhóm người Ukraine gốc Nga thân Nga ở khu vực phía đông nước Ukraine giáp biên giới với nước Nga đã được Putin ủng hộ trợ giúp những phương tiện vũ khí nổi dậy chống Chính Phủ Ukraine để đòi hỏi ly khai, và có một điểm đáng chú ý là các phe nhóm người Ukraine gốc Nga thân Nga này đã có đề nghị TT Nga Vladimir Putin cho họ được sáp nhập vào Liên Bang Nga! Thật quá rõ ràng là một lũ âm binh thì phải tuân phục vâng lời làm theo những mệnh lệnh bùa chú của thầy phù thuỷ.

image 
Cái Cơn Ác Mộng Bất Bình Thường của Putin đã được nhận thấy xảy ra trong cuộc xung đột vũ trang ở nước Ukraine khi hầu hết số người chỉ huy các đơn vị địa phương cầm súng chống chính quyền Ukraine lại là những cựu sĩ quan tình báo Nga Sô và những nhân viên lực lượng đặc nhiệm Nga đã trở thành những người tình nguyện phục vụ giúp đỡ cho cái phong trào ly khai của người Ukraine gốc Nga thân Nga và ước muốn được sáp nhập vào Liên Bang Nga của TT Putin.  Bởi những lý lẽ vừa nói trong bài viết này cái Cơn Ác Mộng được giải thích theo một ý nghĩa bất bình thường vì nó chỉ rõ là một người có “Một Ước Muốn Làm Điều Ác Đã Lên Cơn” và đương sự không thể nào kìm chế được nó nữa.  Trong Cơn Ác Mộng Bất Bình Thường của Putin ở nước Ukraine, TT Putin  đã được tự mình nhận thấy một Putin đã hoá thân hành động như là một tên Phù Thuỷ có nhiều bùa phép quỷ quyệt đang sai khiến một đám Âm Binh Ukraine gốc Nga thân Nga phải làm việc theo chỉ thị của ông ta. Tuy nhiên, có một thắc mắc đáng hỏi là cái đám Âm Binh Ukraine gốc Nga thân Nga này sẽ còn vâng lời tên Phù Thuỷ Putin tới chừng nào?  Sẽ có lúc bùa phép quỷ quyệt hết linh nghiệm, thì cả bọn âm binh này quay lại bóp cổ tên Phù Thuỷ Putin không?

Người ta không thể nào quên sự việc xảy ra vào buổi sáng sớm ngày 1/9/1983 ở trên không phận của đảo Sakhalin thuộc lãnh thổ Viễn Đông Nga Sô có một chiếc máy bay đánh chặn Sukhoi Su-15 của Không Quân Nga Sô đã bắn tên lửa vào một chiếc Boeing 747 chuyến bay KAL-007 của hãng Korean Airlines đang trên đường bay từ Anchorage, Alaska đến Seoul, Hàn Quốc và đã giết chết tất cả 269 hành khách nước ngoài và nhân viên phi hành người Đại Hàn.

image
Không Quân Nga Sô đã bắn rơi chiếc máy bay hành khách của hãng Korean Airlines bởi vì nghi ngờ nó là một máy bay thám báo của Mỹ! Thế giới bày tỏ sự kinh hoàng trong những cuộc biểu tình đốt cờ Nga Sô, và giương biểu ngữ lên án hành động của những tên Nga Sô máu lạnh giết người hàng loạt.  TT Mỹ Ronald Reagan đã tuyên bố “đây là một hành động man rợ phát sinh từ một xã hội bị thống trị bởi những tên độc tài không biết tôn trọng quyền lợi cá nhân và giá trị của đời sống con người, chúng luôn tìm cách bành trướng và thống trị các nước khác”. Giới lãnh đạo quốc gia của các nước tự do trên thế giới đã có cùng quan điểm với TT Reagan.  Sau sự việc chuyến bay KAL-007 của hãng hàng không Korean Airlines bị Không Quân Nga Sô bắn rơi, quan hệ quốc tế của Nga Sô càng bị cô lập hơn nữa.  Chuyến bay KAL-007 bị bắn rơi lại là sự bắt đầu một tiến trình làm tan rả chế độ Nga Sô.

image
Sự việc chuyến bay MH17 của hãng hàng không Malaysia Airlines bị tên lửa SAM do Nga chế tạo bắn rơi, làm chết tất cả 298 người gồm có hành khách già trẻ lớn nhỏ và cả phi hành đoàn, đã đẩy cái Cơn Ác Mộng Bất Bình Thường của Putin lên tới đỉnh điểm ác mộng, bởi vì nước Nga không thể nào tiếp tục giả vờ không dính líu gì tới các phe nhóm ly khai chống Chính Phủ Ukraine. Nước Nga đã cung cấp xe tăng, đại pháo, cao xạ phòng không, thì cũng có thể gồm có cả tên lửa BUK-còn gọi là SAM cho phiến quân ly khai bắn rơi chuyến bay MH17 của Malaysia Airlines trong khu vực phía đông nước Ukraine do phiến quân chiếm giữ, kiểm soát. Nước Nga đã đang tiếp tục phủ nhận trách nhiệm, nhưng có một dữ kiện chắc chắn nước Nga phải xác nhận là nếu không có sự bảo vệ và trợ giúp kỷ thuật của những chuyên viên quân sự Nga thì các phe nhóm phiến quân ly khai không có khả năng bắn tên lửa phòng không có tính kỷ thuật cao như vậy.

Chiếc máy bay Boeing 777 thuộc chuyến bay MH-17 của hãng hàng không Malaysian Airlines đang bay ở độ cao trên 33000 bộ, có nghĩa là nó đang bay ở độ cao an toàn trên đường bay từ Amsterdam, Hoà Lan đi ngang qua nước Ukraine và bay vào vùng trời của nước Nga trước khi về tới Kuala Lumpur, Mã Lai. Nhưng chuyến bay MH-17 đã bị bắn rơi trên vùng trời biên giới Ukraine-Nga, nó chưa bay vào nước Nga.  Người ta cũng ghi nhận rằng có vài giờ trước khi chuyến bay MH-17 bị bắn rơi thì nước Nga đã công bố lệnh cấm bay thấp dưới 32000 bộ trên không phận chủ quyền của nước Nga.  Người ta cũng ghi nhận rằng có những hình ảnh do vệ tinh trinh sát cho thấy vài ngày trước đó có các đoàn xe kéo những giàn phóng tên lửa phòng không SAM-11 (Buk) từ phía nước Nga đi ngang biên giới vào khu vực phía đông nước Ukraine.  Vào ngày 17/7/2014 chuyến bay MH-17 đã bị một tên lửa SAM-11 bắn rơi.  Tên lửa SAM-11 là loại hiện đại kỷ thuật cao, và chỉ có các chuyên viên phòng không Nga mới biết sử dụng nó để bắn chính xác vào một mục tiêu di động ở rất cao trên không.

image
Lịch sử nước Nga có những sự kiện lặp lại rất giống nhau đến độ kỳ cục! Điều này có lẽ là vì tự cái bản chất của những người cầm quyền nước Nga từ thuở còn chế độ cộng sản cho tới nay cái chế độ đã không còn cộng sản nhưng vẫn còn tồn đọng lại cái bản chất độc tài, bưng bít sự thật. Vào ngày 1/9/1983 Không Quân Nga Sô bắn rơi chuyến bay KAL-007 của hãng hàng không Korean Airlines, trong thời kỳ này Yuri Andropov cầm quyền nước Nga Sô. Andropov là ông Trùm KGB lâu năm nhất và là thần tượng của Vladimir Putin hiện nay, và Putin cũng từng là ông Trùm KGB của Nga Sô. Yuri Andropov đã chủ trương tấn công xâm lăng nước Afghanistan nên đã bị cộng đồng quốc tế cô lập. Tiếp đến sự việc chuyến bay KAL-007 bị bắn rơi trong lãnh thổ Nga Sô, Andropov đã chấp thuận cho thuộc cấp không hợp tác điều tra tìm kiếm xác máy bay và cái Hộp Đen. Trên thực tế trong cùng lúc đó Nga Sô đã bí mật cất giấu kín đáo cái xác máy bay và cái Hộp Đen của chuyến bay KAL-007.

image
Mãi tới năm 1992 TT Nga Boris Yeltsin công khai cái bí mật che giấu xác máy bay và cái Hộp Đen.  Bởi vì cái bản chất gian manh, bưng bít sự thật, phủ nhận trách nhiệm đã thúc đẩy những người cầm quyền nước Nga Sô làm chuyện khốn nạn đê hèn như vậy. Bọn họ không có tình thương con người để có thể cảm nhận được những nỗi đau thương của mấy trăm gia đình thân nhân của nạn nhân chết thảm trong chuyến bay đã bị bọn họ bắn rớt.

Sự việc bắn rơi chuyến bay MH-17 của hãng hàng không Malaysian Airlines thực sự đã đưa Cơn Ác Mộng Bất Bình Thường của Putin lên tới đỉnh điểm và đã đặt Putin vào một tình thế khó giải quyết thoả đáng nhanh; ngược lại, cái hậu quả của việc giết chết 298 người vô tội trên một chuyến bay dân sự không vi phạm không phận nước Nga là một tội ác nghiêm trọng mà một Toà Án Quốc Tế trong tương lai sẽ chờ đợi xét xử Putin sau khi nhiệm kỳ tổng thống chấm dứt.


Thế thì bây giờ tên Phù Thuỷ Putin phải chọn ra một tên Âm Binh Ukraine gốc Nga nào đó để làm con vật tế thần gánh chịu tội lỗi thay cho Phù Thuỷ Putin. Khi có nhận định như thế người ta có thể hiểu được tại sao những tên chỉ huy cái đám Âm Binh Ukraine gốc Nga kia đã ra lệnh ngăn cản những chuyên viên điều tra không được tới gần chỗ máy bay bị rớt. Người ta phải thắc mắc hỏi rằng cái đám Âm Binh Ukraine gốc Nga kia đang che giấu cái gì.

Việc ngăn cản những chuyên viên điều tra chuyện rớt máy bay do tên lửa Nga bắn trúng vào năm 1983 và hiện nay năm 2014 rất giống nhau là những người cầm quyền nước Nga ở thời kỳ nào cũng gian manh, bưng bít sự thật, cản trở công lý và ngăn chặn sự điều tra minh bạch của cộng đồng quốc tế.

image
Hơn nữa những người cầm quyền nước Nga lại có thói quen đổ lỗi cho người khác. Hãy nói cụ thể như Putin bây giờ đang kết tội Chính Phủ Ukraine về việc chuyến bay MH-17 Malaysian Airlines bị bắn rơi. Hệ thống thông tin báo chí Nga cũng đang phụ hoạ theo Putin loan tin rằng Không Quân Ukraine đã bắn rớt chuyến bay MH-17 bởi vì đã nhận lầm rằng nó là chiếc máy bay của TT Nga Putin đang bay trên không phận nước Ukraine.  

image
Rõ ràng đây là một chuyện bịa đặt không hợp lý, không có tính thuyết phục và không làm cho ai tin được. Nhưng tại sao TT Nga Putin lại vội vàng kết tội Chính Phủ Ukraine như thế trong khi cuộc điều tra quốc tế đang tiến hành thì các bên có liên quan đều không được miễn trừ trách nhiệm. 

Tóm lại, sự việc chuyến bay MH-17 của hãng hàng không Malaysian Airlines đã bị một tên lửa SAM-11 của Nga bắn rơi ở khu vực biên giới Ukraine-Nga trở nên một Cơn Ác Mộng của TT Nga Putin. Cho dù cái tên sát nhân khốn kiếp nào đó là một tên phiến loạn ly khai thân Nga hay là một tên lính Nga phòng không chuyên nghiệp đã trực tiếp bóp cò tên lửa SAM-11 để bắn rớt máy bay giết chết 298 người vô tội, TT Nga Putin vẫn là Người Thứ Nhất Chịu Trách Nhiệm trong thảm hoạ này.  

Thật rõ ràng đây là một “Cơn Ác Mộng Bất Bình Thường Của Vladimir Putin”.


Tristan Nguyen
San Francisco, 21/07/2014


Một số người Nga "sợ hãi, hổ thẹn, xin tha thứ" vì vụ MH17

image
Một số người Nga đang cảm thấy đất nước họ có trách nhiệm với những gì xảy ra trong thảm kịch MH17 tại Ukraine.
Nhiều người dân Nga đã tới đặt hoa và đồ chơi trẻ em tại một khu tưởng niệm tạm thời cho những người thiệt mạng trong vụ máy bay Malaysia bị rơi ở miền Đông Ukraine ở bên ngoài Đại sứ quán Hà Lan ở Moscow, Nga. Trong số 298 người nạn nhân xấu số có 2/3 là người Hà Lan.

Tại khu tưởng niệm, có một bức tranh vẽ chiếc máy bay bị vỡ tan trên bầu trời cùng dòng chữ viết tay của trẻ con: “Trẻ em không đáng phải chết thế này.”
Một tờ giấy khác ghi: "Chúng tôi sợ hãi, chúng tôi hổ thẹn, chúng tôi tiếc thương".

image
Đáng chú ý, "Xin hãy tha thứ cho chúng tôi" là cụm từ xuất hiện nhiều lần trong các mẩu giấy được đặt bên ngoài Đại sứ quán này. Một trong số đó ghi: "Làm ơn hãy tha thứ cho chúng tôi nếu có thể. Xin lỗi! Nga, Moscow".

Ông Muscovite Yuri Yemshanov chia sẻ với CNN: "Thật khó khăn để thừa nhận rằng đất nước chúng tôi có thể liên quan trong vụ tai nạn này. Tôi cho rằng có nhiều bằng chứng cho thấy chúng tôi có quan hệ và liên hệ chặt chẽ với lực lượng ly khai ở Ukraine. Tôi nghĩ rằng việc chúng tôi ủng hộ họ bằng cách cung cấp cho họ súng là đã quá rõ ràng, và tôi nghĩ rằng việc ai bắn tên lửa không phải là điều quan trọng. Chỉ bởi vì chúng tôi đã ủng hộ lực lượng ly khai, nghĩa là chúng tôi có liên quan".
Vợ ông, bà Marina, cho biết “Tôi nghĩ cần có một cuộc điều tra, nhưng tất nhiên là giờ đây, nhiều điều đã sáng tỏ, và chúng tôi có thể biết ai đã làm điều đó. Tôi cho rằng giờ là lúc nói câu xin lỗi. Đây là điều đầu tiên phải làm.”

image
Một phụ nữ khác tên là Olga thì bày tỏ rằng bà chắc chắn Nga không hề liên quan đến thảm kịch này và cuộc điều tra cần phải tìm ra ai là kẻ đã làm việc đó, nhưng bà nói: “Dù sao, tôi cũng sẽ nói ‘xin tha thứ’. Tôi cũng có cùng cảm giác đó.”
Ông Arnold van Sinderen, một công dân Hà Lan sống ở Moscow chia sẻ phương Tây đã vẽ lên hình ảnh sai lệch về ông Putin, nhưng dù thế đi chăng nữa thì nhà lãnh đạo Nga vẫn cần phải đứng lên để nhận trách nhiệm.

image
“Đã đến lúc nhận trách nhiệm và mang lại hòa bình trong khu vực đó. Ông ấy cũng nên nhận trách nhiệm với những gì đã xảy ra trong vụ máy bay rơi, điều này có thể giúp cải thiện tình hình.”



NL


Nạn nhân MH17 rơi xuống mái nhà như bom


Nghe con trai báo tin có một "quả bom" vừa xuyên thủng mái nhà, Inna Tipunovais tức tốc quay về. Nhưng vào trong phòng, điều bà thấy là một thi thể phụ nữ rơi qua mái nhà xuống sàn, những vết máu bắn lên các bức tường.

image
"Chỉ còn một nửa người, nhưng đó là một phụ nữ, có thể tầm 50 tuổi", bà Inna Tipunovais chỉ lên lỗ thủng trên mái kể.
Giống như nhiều người dân ở trong "ngôi làng chết chóc" Rassypnoye, ngoại ô Donetsk, phía đông Ukraine, bà Inna vẫn chưa hết bàng hoàng khi nhớ lại khoảnh khắc hôm ấy. Dù chỉ biết cái xác rơi xuống nhà mình được các nhà chức trách đánh số 26, nhưng người phụ nữ 60 tuổi tin rằng cuộc đời của hai người sẽ mãi mãi gắn bó với nhau.
"Tôi muốn biết về cô ấy, cô ấy là ai, tên gì, những điều tương tự như thế. Nhưng họ chỉ gọi cô ấy là 'số 26' ", bà Inna nghẹn ngào.
Đứng trong căn nhà của con trai nằm ngay sát nhà mình, chỉ lên phần mái nơi thi thể rơi xuống và bầu trời mùa hè xanh thẳm phía trên, bà Inna nhớ lại câu chuyện hôm 17/7.
Hôm đó, đang trên đường đến thăm một người bạn thì bà nhận được điện thoại từ cậu con trai Alexander báo rằng "một quả bom" đã xuyên thủng mái nhà của họ. 
Cậu lo sợ rằng "quả bom" có thể phát nổ, nhưng thực tế còn tồi tệ hơn một quả bom. Khi Inna quay về nhà, bà nhìn thấy máu và "nhiều thứ khác" dính khắp tường. Đó không phải bom mà là một thi thể hành khách rơi xuống từ chuyến bay MH17 của Malaysia Airlines khi nó bị tên lửa bắn trúng.

image
"Chỉ còn một nửa người, nhưng đó là một phụ nữ, có thể tầm 50 tuổi. Họ tìm thấy đầu và chân cô ấy trên mái nhà", Inna nói. "Chúng tôi biết đang có chiến tranh và cũng nhận thức được chuyện bom rơi nên chúng tôi nghĩ đó là một quả bom, nhưng còn tệ hơn. Tôi biết đây là một phần của chiến tranh nhưng thực sự đáng buồn".
Khi các nhà chức trách đến nơi, họ rải vôi bột khắp nhà, vào các vũng máu, nhưng mùi chết chóc vẫn bốc lên. Xoong chảo trong bếp vương vãi máu và trên những cái kèo nhà, một số phần thi thể vẫn còn mắc kẹt. 
"Cảnh sát nói với tôi rằng 'chúng tôi gọi cô ấy là số 26', trước khi họ thu gom tất cả những gì liên quan vào một cái túi đen và đưa đi. Phải mất một lúc mới tìm được đầy đủ cơ thể cô ấy. Thật đau lòng quá", Inna kể.
"Hãy nói cho mọi người sự thật như thế nào, mọi người cần phải biết", bà nói.
'Ngôi làng chết chóc'

image
Mái nhà ông Sascha cũng có một thi thể hành khách rơi xuống.
Mỗi người trong làng Rassypnoye đều có một câu chuyện tương tự, thậm chí kinh hoàng hơn chuyện ở nhà bà Inna. 
Đầu tuần trước, Rassypnoye vẫn còn là một ngôi làng thanh bình với hơn hai chục hộ gia đình làm nông. Nhưng đến hôm 17/7 vừa rồi, nó đã trở thành một ngôi làng của sự chết chóc.
Một thi thể hành khách của máy bay Malaysia rơi xuống mái nhà ông Sascha, người hàng xóm già của bà Inna. Bà Tatiana, một nông dân khác, thì nhìn thấy một "cơn mưa người" khi đang làm đồng và bây giờ không thể nào xóa bỏ hình ảnh ấy trong tâm trí. 
Liliya Alexandrovnr Kuhta, 43 tuổi, người đã chứng kiến những thi thể và mảnh vỡ rơi xuống khắp làng cùng con gái mình, cũng rơi vào tình trạng tương tự. Trong số 298 người trên chuyến MH17, có 39 nạn nhân đã rơi xuống làng Rassypnoye.

image
"Mọi người đã khóc suốt hai ngày, khóc và khóc và khóc, khóc không ngừng, làm sao không khóc được? Sau đó chúng tôi biết chúng tôi phải làm gì", Liliya nói. 
"Chúng tôi đã kề vai sát cánh với các công nhân mỏ than địa phương đi vào các cánh đồng hướng dương để tìm những con người ấy. Họ xứng đáng được tôn trọng và chúng tôi đã đi tìm họ", cô kể. Những công nhân mỏ than hôm qua đã đảo khắp những ruộng lúa mì và hướng dương quanh làng để tìm kiếm các thi thể.

image
Thợ mỏ làng Rassypnoye đi tìm thi thể các nạn nhân trong những cánh đồng hướng dương.
Liliya chỉ vào nơi hai nạn nhân được phát hiện trong làng cô ngày hôm qua, sau đó đi qua ba con đường làng và chỉ vào bên trái. Cô lại rẽ phải, sau đó chỉ vào một mái nhà, một nhà kho và một cánh đồng. Đó đều là nơi mà các nạn nhân xấu số rơi từ máy bay xuống.

image
"Có một em bé 9 tháng tuổi, chỉ mới 9 tháng thôi", cô nói. "Khi những cây hướng dương tàn đi, chúng tôi sẽ còn tìm thấy nhiều hơn, chúng tôi biết điều đó. Thật kinh khủng và đau lòng", cô nói. "Mọi người ở đây tin rằng một chiếc chiến đấu cơ Ukraine đã bắn hạ chiếc máy bay. Ai mà biết được. Nhưng người Australia và các nước sẽ đến đây, những con người, những người ấy cần được tưởng niệm. Hãy bảo họ xây một đài tưởng niệm ở đây". 


Anh Ngọc

image

Ánh sáng cuối đường hầm
Những hình ảnh khiến cả thế giới bàng hoàng về thả...
LHQ thông qua nghị quyết về vụ bắn rơi máy bay MH1...
Chỉ vì có quỷ sống lẫn với người
Việt Nam khó cấm bán bia rượu sau 22 giờ?
Thủ tướng Hà Lan cảnh báo Putin về “cơ hội cuối cù...
Cẩn thận với sữa đậu nành làm từ... hóa chất Trung...
Từ thời còn trẻ… đến lúc về già
Tham, Dốt, Ngu không lối thoát của Cộng Sản
Chiến tranh Iraq: Bài học về tạo cớ gây chiến
Sáu mươi năm lưu lạc
MOOCs, cuộc cách mạng trong giáo dục
Thánh địa Đạo Dừa Việt Nam
Lệ Rơi, Lê Văn Tám & Những suy ngẫm về giá trị ảo
Cuộc sống căng thẳng, người Mỹ quay sang thiền tìm...
Việt Nam kỷ niệm 60 năm hiệp định Geneva
Địa đạo Củ Chi
Văn học và chính trị
Huỳnh Tấn Mẫm, đảng viên cộng sản phản tỉnh muộn m...
Máy bay Malaysia chở 295 người bị bắn rơi ở miền đ...
Lý do Samsung bỏ Hàn Quốc sang Việt Nam
Angela Merkel: ước gì bà là người Việt
Dân tộc đuổi xâm lăng Tàu, chống Mỹ móc ngoéo với ...
Nghệ Thuật Phản Kháng: tiếng gào phẫn nộ
Thị trấn mỗi nhà có một chiếc máy bay
Vì sao Trung Cộng rút giàn khoan vào thời điểm này...
Hai toan tính của Trung Cộng khi dời giàn khoan
Tờ khai sinh oan nghiệt
Sức mạnh biệt kích hải quân Israel vừa tấn công Ga...
Tại sao họ viết văn bằng tiếng Việt
Nạn bè phái và chủ nghĩa tư bản thân hữu trong giá...
Tân Cương cấm người Hồi giáo nhịn ăn
Chiến binh đào tẩu kể về Isis
Israel: Một đất nước thần kỳ
Đừng sống bằng sự dối trá
William Hague và ngoại giao Anh với VN
Tầm quan trọng của kiều hối
Hai nhóm chính trong cộng đồng người Việt hải ngoạ...
Hội thảo: Xu hướng gần đây ở Biển Ðông và Chính sá...
Hãy thôi lừa dối nhau và lừa dối chính mình

Ánh sáng cuối đường hầm

image
Sau khi lên ngồi phía sau xe taxi, Hiền nói với người tài xế: “Tôi muốn đi tìm nhà người quen ở Thanh Khê. Lâu quá rồi tôi không đến đây nên chỉ còn nhớ mang máng. Từ ngã ba Thanh Khê vào một con hẻm lớn chừng hai trăm thước, rồi lại quẹo phải chừng năm mươi thước, căn nhà đó nằm bên phải. Người bạn tôi tên Lượm, dân cố cựu vùng nầy. Nhờ anh tìm giùm. Anh đừng lo, tôi sẽ bồi dưỡng cho anh hậu hỉ”.

Người tài xế hỏi lại: “Thế chị không tới đây từ bao lâu rồi?”

Hiền trả lời, hình như đã tính trước: “Chừng mười lăm năm”

 “Mười lăm năm, biết bao nhiêu vật đổi sao dời, sợ rằng mọi vị thế đều thay đổi, nhận không ra. Hy vọng anh ấy là dân sống ở đây lâu năm thì hàng xóm láng giềng biết sẽ chỉ cho chị, hy vọng không khó lắm”.

Người tài xế cho xe chạy ra đường Hùng Vương, con đường huyết mạch của Đà Nẵng ngày xưa, xe cộ tấp nập nhưng chị không để ý, suy nghĩ miên man. Chị quyết tâm gặp lại Lượm và đứa con gái của chị, sau mười lăm năm chị vượt biên biệt tích, không có một tin tức nào về cha con họ. Dù Lượm có xỉ vả mắng nhiếc chị, có xua đuổi thì chị cũng phải gặp họ để nói một lời xin lỗi, để nhìn lại đứa con gái mà khi chị ra đi nó chỉ mới bốn tuổi. Đứa con mà bao nhiêu năm sống cơ cực ở quê nhà, chị không gửi một đồng bạc nào về cho con bởi lòng ích kỷ vì sợ Lượm sẽ bắt liên lạc, gây khó khăn cho chị. 

image
Note: Ảnh trong bài này là hình minh họa
Trong lúc chị muốn tránh tất cả, để mọi người nghĩ rằng chị đã chết. Khi ra đi trong lúc Lượm còn trong trại cải tạo, gia đình nghèo khổ, tất cả đồ đạc trong nhà đều bán sạch. Cũng vừa lúc đó có những chuyến vượt biên bán chính thức dành cho người Hoa, chị được một người đàn ông quen biết đề nghị giúp chị với điều kiện chỉ một mình chị đi, con phải để lại. Chị đắn đo bao nhiêu ngày, nếu ở lại với tình trạng nầy mẹ con đều chết đói, chi bằng gửi con về bên nội rồi qua đến Mỹ chị gửi tiền về nuôi con.  Chỉ có một con đường nầy giải quyết ổn thỏa bức bách về sự sống còn của chị và con. Thế nhưng oan nghiệt thay…

Xe ngừng trước một con hẻm, tài xế quay qua nói với chị: “Đã đến nơi, chị cứ ngồi trên xe, để tôi xuống hỏi những người quanh xóm nầy có biết ông Lượm còn ở đây không?”

Chị nhìn quanh nhưng không thể nhận ra có cái gì quen thuộc mà trước đây chị sinh sống. Mọi vật đều thay đổi xa lạ. Tự nhiên chị hồi hộp, tim chị đập mạnh không biết chuyện gì sẽ xẩy ra với chị khi đứng trước mặt anh. Bây giờ chị mới thật sự thấy lo lắng. Chị lấy kính đen ra mang để mọi người trong xóm này không ai nhìn ra được chị, người đàn bà có một thời gian dài sống ở đây. Làm sao chị có thể bước xuống xe đi bộ vào con hẻm trước bao nhiêu cặp mắt soi mói nhìn mình. Có phải chăng đây cũng là một hình phạt về cái chuyện mình đã gây ra cho cha con họ. Vì sự ích kỷ của mình, vì gặp một hoàn cảnh nhục nhã mà mình không muốn cho cha con họ biết, nên mình đã cắt đứt liên lạc với chồng con, để bây giờ mọi chuyện đều ngỡ ngàng, cảm thấy xấu hổ.

Người tài xế trở ra nói với chị: “ Anh Lượm còn ở đây, nhưng không có ở nhà, đang bán phở ngoài đường cái. Tôi đưa chị ra đó”.

image
Xe chạy ra đầu hẻm thì ngừng, quán phở nằm bên kia đường. Chị ngồi trên xe nhìn qua quán phở nhận ra anh ngay. Anh đang đứng phía sau nồi nước lèo đang bỏ bánh phở vào tô cho khách. Vẫn bộ râu mép rậm rạp, vẫn nụ cười luôn luôn trên môi mà ngày xưa anh đã chinh phục chị. Chỉ khác một điều là ngày xưa anh là một phi công, còn bây giờ anh là người bán phở. Chị ôm mặt cúi đầu khóc nức nở, thương cho anh quá nhưng bây giờ làm sao đây. Tóc anh nhuốm bạc, da sạm, đôi gò má hóp đủ biết anh sống trong cơ cực, bần hàn, thế mà bao nhiêu năm nay chị không chi viện một đồng bạc nào cho anh và con để sống. Nghĩ tới sự bạc tình của mình, chị cảm thấy xấu hổ. Làm sao cha con anh không oán trách?

Người tài xế hỏi chị:
 “Chị xuống xe, hay còn đi đâu khác?”
 “Anh cho tôi xuống đây”. Rồi chị móc ví trả tiền xe, không quên gửi tiền thêm cho tài xế.

Chị vào một quán nước đối diện với tiệm phở của anh bên kia đường, tìm một chỗ ngồi thích hợp để nhìn qua. Chị phân vân không biết làm cách nào để gặp anh, trong lúc khách khứa còn ra vào. Chị gọi một ly café đá rồi hỏi chuyện người bán quán:
 “Tiệm phở bên kia đường bán có khá không chị?”

 “Phở bình dân rẻ tiền, bán cho khách lao động quen biết, kiếm đủ sống?”

Chị muốn hỏi về đứa con gái của chị, nhưng không biết cách nào chị phải hỏi một cách lòng vòng, mông lung:
 “Có một mình anh đó đứng bán, không có ai giúp anh ấy sao?”

 “Trước đây thỉnh thoảng có đứa con gái phụ với cha, bây giờ nó đi học xa chỉ một mình ổng làm”.

Chị ngạc nhiên:
 “Bộ ở đây không có trường sao mà phải đi học xa?”

 “Con bé học giỏi lắm. Lên đại học, ở đây không có ngành đó, nên nó phải vào Sài Gòn”.
Chị cuối mặt thoáng một vẻ vui mừng. Chị nói một cách bâng quơ:
 “Bán phở bình dân mà nuôi con lên đại học, giỏi thiệt”.

Người bán quán dừng tay pha café, nhìn chị như soi mói và trách móc một cách nhẹ nhàng:
 “Ông đó có vợ đi Mỹ nhưng biệt tích, nghe nói bà ta có chồng khác không giúp gì cho cha con ông ấy hết. Tệ thật”.

image
Một lời cố ý hay vô tình đã làm cho chị thấm đau. Một người dưng bên ngoài không ở trong cuộc, nhưng thấu hiểu được hoàn cảnh của cha con anh, lời của họ như muối xát vào mặt chị, huống gì cha con anh làm sao tránh được sự phẩn nộ? Chị tự hỏi có nên gặp anh ngay bây giờ không? Chị có chịu nổi sự chửi bới nặng nề của anh giữa lúc tiệm đang có khách, có mặt những người lạ.

Chị hỏi người bán café:
 “Quán phở bên kia mấy giờ mới đóng cửa?”

 “Sắp đóng cửa bây giờ. Quán chỉ bán buổi sáng và trưa, hai giờ chiều đóng cửa để ông ấy đi chợ lấy hàng về nấu, chuẩn bị cho sáng mai. Ngày nào cũng vậy, tội nghiệp”.

 “Anh ấy không lấy vợ khác sao?”

 “Ông ấy bảo rằng mình nghèo quá không lo cho người ta trọn vẹn, làm khổ thêm một người nữa, mình không đành. Thôi ở vậy nuôi con. Ông ấy cũng có nhiều bà thương, cũng có bà lắm của nhiều tiền, nhưng ông không màng tới, hình như ông sợ chuyện lấy vợ. Một con chim bị thương nên sợ hãi tiếng bật của cung”.

image
Chị cuối xuống, khóc nức nở như có ai thọc trúng yếu huyệt. Sau cơn giằng xé con tim,  chị gỡ kiếng đen ra lấy khăn lau nước mắt. Ngày xưa anh đẹp trai, một trung úy phi công bay bướm. Nhưng khi kết hôn với chị, anh từ bỏ tất cả các thú vui về sống với vợ con. Lương trung úy của anh cộng với lương giáo viên của chị, hai vợ chồng không giàu có nhưng sống thoải mái. Những ngày sống với nhau thật hạnh phúc, buổi chiều anh chở vợ con trên chiếc xe lambretta đi hóng mát trên bờ sông Hàn. Thứ bảy gửi con cho bà ngoại, vợ chồng đi xem ciné hay nhảy đầm. Một khoảng thời gian ngắn đó đã cho chị hiểu được thế nào là hạnh phúc, mà suốt cuộc đời sau nầy chị không thể nào tìm lại được. Chính chị là người đánh rơi mất cái hạnh phúc tuyệt vời đó, chối bỏ chồng con, chạy theo một thứ danh lợi phồn hoa. Đày ải anh và con lâm vào cảnh bần cùng tồi tệ.  

Chị nói thật với người bán café:
 “Tôi là vợ của anh Lượm trước đây và là mẹ của cháu Hậu. Không ngờ rằng tôi đã gây ra nhiều oan nghiệt cho cha con họ quá. Chính tôi cũng không thể tha thứ cho lầm lỗi của mình, thì làm sao tôi đòi hỏi chồng và con tôi tha thứ cho tôi được”.

 “Tôi không ngạc nhiên, vì Hậu giống bà như đúc. Khi nghe bà hỏi thăm ông Lượm là tôi có linh tính đoán ra được bà là vợ của ông ấy trước đây. Bà cứ qua đó gặp ổng, chắc ông mừng lắm”.

 “Không đâu. Tôi nghĩ anh ấy có thể giết tôi cho hả giận, nhưng tôi không sợ. Có lẽ như vậy tôi cảm thấy thanh thản hơn”.

Chị trả tiền café, đứng dậy, cám ơn, rồi băng qua đường. Người bán hàng nhìn theo chị vừa lo lắng, vừa thương hại, và cũng vừa có chút trách móc. Anh đang chuẩn bị đóng cửa tiệm, chị bước tới đứng phía sau, gọi khẻ:
 “Anh Lượm”.

Anh quay lui, sững sờ, mắt anh sáng rực, đôi mày anh nhíu lại, rồi anh thốt lên:
 “Hiền đó à, khỏe không em?”

image
Em không muốn anh hỏi em như vậy. Hãy tát vào mặt em, chửi rủa hành hạ em và nếu cần có con dao thái thịt trên bàn, anh có thể chém em một nhát. Em sẳn sàng tất cả rồi, phải dùng những phương tiện tồi tệ nhất đối với em chứ đừng nhỏ nhẹ với em như vậy. Em không có quyền nhận sự mềm mỏng, sự tha thứ nào của Anh và con…

 “Hiền vào quán, anh khóa cửa. Chúng ta nói chuyện không có ai quấy rầy”

Chị nhìn quanh cửa tiệm, vỏn vẹn có năm cái bàn nhỏ, một quày tính tiền, hai bếp lò than kê sát vách tường. Một quán phở bình dân dành cho dân lao động. Tài sản sơ sài của anh khoảng chừng một trăm dollars, thế mà nuôi con ăn học đàng hoàng. Chị kéo ghế ngồi vào bàn, hai tay chống trên bàn mặt cúi xuống, chị gỡ kính ra lau nước mắt, nhưng nước mắt cứ trào. Chị khóc cho ai, cho chị hay cho anh? Chị không còn phân biệt được, nhưng có một điều nước mắt sẽ làm cho người đàn ông phấn chấn và xiêu lòng. Anh kéo ghế ngồi đối diện, không nói một lời, nhìn chị khóc cho hả bớt sự tức tối, đay nghiến chính mình. Sau một hồi lâu, anh mới lên tiếng:

 “Em đừng chống tay lên bàn dơ tay áo. Hôm nay anh chưa lau bàn”.

 “Anh đừng lo, cái dơ bẩn nầy nhằm nhò gì cái dơ bẩn của em đang mang trong người. Mọi người biết chuyện đều xa lánh khinh bỉ em, chửi rủa mắng nhiếc em. Còn anh, sao anh lại tiếp em, không hành xử thô bạo với em, để cho hả dạ mà em đã gây ra cho anh…”

Anh nhìn chị rồi cười:
 “Như vậy thì ích gì cho anh? Thú thật với em, từ lâu anh không còn biết giận hờn là gì cho nên lòng anh mới được thanh thản. Nếu cứ mang hận thù mãi trong người, chồng chất cái nầy lên cái kia, đến bây giờ chắc nó đã dìm anh chết mất. Nhưng thôi, lâu quá mới gặp em, nói chuyện khác cho vui”.

 “Chuyện gì với em cũng không thể vui được. Từ khi ngồi trên máy bay em khóc mãi cho đến bây giờ. Em nghĩ gặp anh, em sẽ bị xua đuổi, sẽ bị nguyền rủa thậm tệ. Em đã chuẩn bị những tình huống xấu nhất. Dù thế nào, dù có chết em cũng phải gặp anh và con, để cho em thấy được mặt, rồi sau đó ra sao cũng mặc”.

image
“ Cái gì mà ghê gớm đến thế. Tụi mình cũng đã bắt đầu mấp mé đến tuổi già, không bằng lòng cái gì thì nói với nhau, gây cho nhau khó khăn để làm gì? Con Hậu nó đi học ở Sài Gòn, em cần thì anh cho địa chỉ để vào gặp nó. Còn anh bao giờ cũng vậy, tà tà sống qua ngày, không còn bị ràng buộc những bon chen, những tranh giành. Bây giờ anh không còn gì để mất, một cơn bão đã bật tung cội rễ, một canh bạc đã làm khánh tận. Có ngồi than thân trách phận cũng chẳng được gì. Chi bằng mình gạt bỏ tất cả để sống cho mình, cho con. Đủ rồi”.

Chị ngồi trước mặt anh, cách nhau một cái bàn, có thể nắm lấy tay nhau được. Thế nhưng sao hai người có một khoảng cách rộng lớn quá. Anh sống cho mình, cho con, nhưng chị cứ nghĩ anh đang sống cho tha nhân, lòng anh mở toang. Anh rộng lượng như Bồ Tát, tính tình anh thay đổi một cách lạ kỳ. Ngày xưa chị khiếp sợ trước cơn giận dữ của anh, đôi mắt anh sáng quắc nhìn chị như ăn tươi nuốt sống. Chị tránh nhìn vào đôi mắt đó, hình như nó có một cái gì đó làm cho chị khiếp sợ, thuần phục. Thế nhưng sau cơn giận, bao giờ anh ôm chị rồi xin lỗi chị trước. Còn bây giờ cũng đôi mắt đó sao nó có vẻ lung linh dịu hiền, có một thần lực sâu kín, một cái nhìn vị tha. Còn chị, chỉ biết bo bo sống cho mình, hẹp hòi, ích kỷ. Luôn luôn nghĩ tới lợi ích, chà đạp lên tất cả, bất chấp dư luận. Chị đã ruồng bỏ  chồng con, xem như họ không có mặt trên cuộc đời nầy. Chị quên họ để dễ bề tái lập một cuộc sống mới cho đỡ hổ thẹn với lương tâm. Mà làm gì có lương tâm khi con người không còn tình thương yêu đồng loại, đừng nói gì đến tình máu mủ ruột thịt. Anh đang ngồi bên kia đối diện. Cái áo thun cũ mèm, chiếc quần tây mốc thếch, đôi dép Nhật mòn lẳng. Vẫn đôi lông mày rậm rạp, mái tóc muối tiêu bềnh bồng một chút phong trần, vẫn hồn nhiên tươi cười, thanh thản. Một tấm lòng rộng lượng. Trông anh sao oai vệ, lớn lao quá. Còn chị, trong bộ áo quần đắt tiền, sang trọng. Khuôn mặt hồng hào trắng trẻo. Sao chị vẫn cảm thấy mình thấp hèn và u tối quá.

 “Anh thù ghét em, khinh bỉ em, phỉ nhổ em... anh làm đi, hãy làm đi để em được thấy mình bị trừng phạt, bị nguyền rủa. Em không mong anh và con tha thứ, mọi thứ nầy em không xứng đáng nhận lãnh. Về đây, em chỉ mong thấy được anh và con, rồi em có chết cũng thỏa lòng”.

image
“Tại sao em phải đày ải mình như vậy để làm gì? Được em còn nhớ tình xưa đến thăm cha con anh, đó là diễm phúc lắm rồi. Chúng ta không còn nợ gì với nhau, hãy để mọi chuyện yên nghỉ. Nếu em còn ở đây thỉnh thoảng đến thăm anh, còn vào Sài Gòn thì đến thăm Hậu, nếu em có thì giờ. Cuộc sống của cha con anh như một cổ máy vận hành đều đặng, mười mấy năm không ngơi nghỉ. Em về, tự nhiên anh cảm thấy có một chút giao động, cuộc sống như chựng lại. Hy vọng mọi chuyện sẽ trở lại như cũ”.

 “Có phải chăng đó là lời cảnh cáo? Đừng làm phiền anh phải không?”

Anh nhìn đi chỗ khác:
 “Em nghĩ sao cũng được, bây giờ không phải lúc tranh cãi những chuyện vu vơ. Anh không nói như vậy. Nhưng nếu em nghĩ như vậy thì cũng chẳng sao. Từ lâu anh sống trong cô đơn quen rồi, em về khuấy động lòng anh không ít. Dù có dửng dưng thì cũng bị một cái ”sốc”. Anh thấy tủi thân. Hay là em đừng tới nữa, để anh yên vị với cách sống xưa nay của mình”.

Chị bật khóc nức nở, anh đã thẳng thừng đuổi chị nhưng chị cảm thấy như vừa lòng. Bây giờ chị mới nhận được một chút hất hủi, ít ra nó phải mang một cái gì đó thể hiện sự trừng phạt. Mười lăm năm, anh đã đắng cay trong cực khổ, chờ vợ thương tình gửi cho một ít tiền nuôi con, vợ lờ đi. Anh bữa đói bữa no, hy sinh cho con. Những nhọc nhằn trong thời kỳ khó khăn đó, anh không quên được. Bây giờ đời sống đã tạm ổn dù vẫn nghèo khó, vẫn chật vật, nhưng không ở trong tình trạng bức bách như hồi trước. Anh tự cảm thấy bằng lòng với mình. Mỗi tháng gửi cho con một ít tiền ăn học, dặn dò con cố gắng dè xẻn trong số tiền ít ỏi đó. Tội nghiệp con bé, biết cha khổ cực nên không dám tiêu một đồng bạc nào phung phí. Con bé nói với cha nhiều lần là nó phải học. Chỉ có học sau nầy mới giúp được cha thoát khỏi cái cảnh nghèo khó. Con bé khôn lanh từ nhỏ, đã lăn lóc với cha trong mưu sinh, trưởng thành trong chật vật, nên hiểu cái giá trị đồng tiền tạo ra từ mồ hôi, từ khổ nhọc. Chính vì vậy nên anh cũng yên lòng khi phải xa con.

Sau khi những xúc động, những ngỡ ngàng gặp lại nhau trôi qua. Bây giờ anh nhìn chị một cách kỹ càng, để xem một con người hiền hậu, thương yêu chồng con của thủa nào, sau một thời gian ngắn đến Mỹ, đã chối bỏ quá vãng của mình một cách dễ dàng, ruồng bỏ chồng con. Anh lắc đầu, không thể hiểu nổi lòng dạ con người, khéo léo che đậy bên trong một sự phản phúc thối tha. Cái nhận xét của anh có trung thực không? Có cay nghiệt không? Hay anh là một nạn nhân của hoàn cảnh nên phán xét sự việc nghiệt ngã như vậy. Anh đã cố quên đi những uất hận, những khổ đau của một con người sống cô thế nghèo hèn, bằng lòng với những gì mình tạo ra được, cuốn mình trong cô đơn. Từ lâu đã quen sống trong một môi trường chật vật, không còn tha thiết đến chuyện lập lại gia đình. Anh ngán ngẩm với lòng người. Khi mới học tập trở về, nghe tin vợ đến Mỹ, anh mừng lắm. Như vậy đời sống của cha con anh có một tia hy vọng, sẽ được vợ trợ cấp, rồi một ngày nào đó sẽ được vợ bảo lãnh. Thế nhưng năm nầy qua năm khác, trông ngóng dài cổ vợ vẫn biệt vô âm tín. Cha con anh sống trong khổ cực, trong thiếu thốn phải cắn răng chịu đựng. Tất cả các ước mong trong anh đều tan biến, không còn một tia hy vọng nào. Cũng may, giữa lúc khó khăn như vậy thì một người bạn được gia đình bảo lãnh đi Mỹ, bán lại tiệm phở bình dân nầy bằng cách trả góp. Một cái phao vớt anh ra khỏi sự ngụp lặn trong bon chen, dù nó không đắt khách lắm nhưng sau khi trang trải mọi thứ, cha con anh cũng có một cuộc sống tạm ổn.

image
Anh nói với chị:
 “Con Hậu giống em như tạc, nhưng nó không hiền hậu khéo léo bằng em. Nó sống với cha từ nhỏ nên tính tình của nó cứng rắn, dứt khoát”.

Không hiền hậu khéo léo bằng em, sao anh không nói nó không điêu ngoa, không lừa lọc như em. Để em dễ dàng nhận thấy mình còn được một diễm phúc, là con em ít ra nó khác xa mẹ nó về tính nết, về xử sự, về nhân tính…Anh đã ném cho em một cục đường, mà khi nuốt vào mắc ngang cổ họng. 
Cái đau của sự ngọt ngào nầy như một chất cường toan thiêu đốt em. Sao anh vẫn còn đối xử với em nhẹ nhàng để làm gì? Khi mà em muốn mọi người phải hành hạ em, phải chửi rủa em. Mười lăm năm nay em chưa thấy mặt con, nhưng em biết nó là một đứa bé ngoan, một mình đi xa trọ học, quyết tâm thay đổi cuộc sống khá hơn sau nầy, để giúp cha thong thả trong tuổi già sức yếu. Nội cái suy nghĩ đã đượm cả một nhân sinh quan đạo đức đó thôi, đủ biết nó sống hết mình với thân thuộc. Hậu là con em, nhưng bỏ xa một khoảng cách dài trong quan niệm sống của em. Nó rộng rãi với người thân bao nhiêu thì em nhỏ nhen ích kỷ bấy nhiêu. Quả thật em không còn xứng đáng một người mẹ, nhưng cũng may cho em, an ủi được em là con em đang là một thiên thần, trong lúc em đã là một quỷ sứ.

 “Em à, anh phải đi chợ chiều nay, rồi về nhà nấu, để ngày mai dậy sớm bán hàng. Bây giờ đã trễ quá rồi, sợ người ta không chờ mình được”.
 “Anh có thể đóng cửa vài hôm được không? Em năn nỉ anh, cho em xin một cơ hội được gần anh với con vài ngày. Rồi sau đó em sẽ ra đi không còn làm phiền lòng anh nữa”.

“Anh nghĩ, chúng ta đã trao đổi với nhau đủ rồi, cái gì cần thì đã nói. Không cần phải kéo dài ra thêm để làm gì. Chân đã bước qua khỏi lằn ranh, không rút lại được. Tiếc nuối làm gì thì cũng vậy thôi”.

Chị gục xuống bàn khóc. Cũng tiếng khóc nầy, cũng con người nầy mà ngày xưa khi giận dỗi chị vào buồng lên gường nằm khóc, dù có tức giận cách mấy nghe chị khóc anh không làm sao chịu được, nó rưng rức, nghẹn ngào đã làm cho anh xốn xang. Bao giờ anh cũng thua cuộc trước. Lấy khăn lau nước mắt, dỗ dành chị. Còn bây giờ, cũng tiếng khóc đó nhưng sao anh cảm thấy xa lạ. Nó không đánh động được lòng anh. Sao vậy? Mười bảy năm từ khi anh vào trại cải tạo, anh không còn được nghe chị khóc. Bao nhiêu năm xa nhau đã làm cho con người anh chai lì, không còn biết rung động, ngược lại anh thù ghét tất cả. Cũng may anh còn đứa con gái là chiếc phao cuối cùng anh vịn vào đó để sống. Những năm đầu, anh oán hận chị nhưng dần dần về sau nguôi ngoai, mang làm gì cái đó trong người cho thêm nặng nề. Tự nhiên cuộc sống được bảo hòa, anh cố quên đi tất cả để sống thoải mái an lạc.

 “Thôi được, anh treo bảng đóng cửa vài ngày vì bận việc gia đình, để khách khỏi phải đợi”.

Anh vẫn chìu chị, anh cứng rắn lắm kia mà, sao lạ vậy? Anh cũng không biết tại sao mình lại mềm lòng như thế. Chỉ vài ngày rồi chị ra đi, anh không nỡ khi chị trở qua bên kia mà còn mang trong lòng u uất, dù điều nầy xứng đáng với hình phạt bỏ bê chồng con của chị. Thôi, mọi chuyện đâu vào đấy. Gây thêm làm gì những rắc rối cho người khác. Anh phân vân có nên gọi Hậu về thăm mẹ, hay để mẹ vào Sài Gòn rồi đến thăm con. Hậu là đứa con gái cứng đầu, thù ghét dai dẳng chắc gì nó tiếp mẹ, mặc dù nó cần có mẹ. Anh đề nghị với chị nên đánh điện tín gọi Hậu về, dù gì có anh bên cạnh nó cũng không dám đay nghiến mẹ hay lỡ lời với mẹ. Anh về nhà tắm rửa thay đồ rồi lấy chiếc xe honda cà tàng của mình chở chị ra bưu điện. Chiếc xe nầy thuộc loại cũ mèm, khi qua tay anh nó chưa có hân hạnh chở người, mỗi ngày anh dùng nó chở thịt, bánh phở, rau v.v.. mọi thứ cho tiệm phở của anh. Đây là lần đầu tiên chở người. Sau khi suy nghĩ, anh đánh điện tín cho Hậu với nội dung: “Hậu, Ba đau nặng. Mua vé máy bay về gấp”.

image
Sau hơn mười bảy năm, bây giờ chị mới ngồi phía sau xe anh chở. Chị cảm thấy thật hạnh phúc, tay chị ôm ngang lưng anh, đầu tựa vào vai, chị được ngửi lại mùi da thịt quen thuộc của những ngày êm ả thủa nào. Chị cảm thấy thương quá, thân hình anh ốm o, vóc dáng như nhỏ lại. Ước gì hai tay chị được ôm siết anh thật chặt như ngày xưa, cái mơ ước thật nhỏ bé, thật đơn giản, đang ở trong vòng tay chị. Thế nhưng nó quá xa vời, chị không đủ can đảm tiến tới thêm, hình như nó đang có một lực cản mà chị không tiến tới được, vừa xấu hổ vừa quý trọng đang âm ĩ trong người chị.

 “Em có cần đi đâu nữa không?”

 “Anh chở em đi vòng thành phố một chút được không? Em muốn nhìn thấy lại thành phố”.

Anh không thấy gì ở chị một sự thay đổi, vẫn nhỏ nhẹ như ngày nào, vẫn còn thùy mị mà sao trong lòng chị thay đổi nhiều như vậy. Anh không muốn hỏi về gia đình của chị ở Mỹ, vì anh sợ đụng tới một sự thật phủ phàng. Thôi hỏi để làm gì, khi mà mọi thứ đều nằm ngoài tay với, biết để rồi ấm ức chứ ích gì. Anh đưa chị đi những nơi mà ngày xưa vợ chồng hay lui tới, khung cảnh tuy có đổi khác, nhưng trong lòng của hai người vẫn còn đọng những dấu ấn. Chị xin anh cho chị về nhà ở vài ngày được không, để chờ con Hậu về rồi tính sau. Anh phân vân, lại làm khó cho anh nữa rồi. Cũng may căn nhà anh mới xây lại năm vừa qua, tuy không tiện nghi nhưng cũng có nơi để chị nghỉ. Ghé qua khách sạn để chị lấy đồ đạc. Anh ngạc nhiên, đi bao lâu mà mang đồ nhiều quá vậy, bốn cái va-li và một cái xách tay, phải nhờ khách sạn gọi taxi chở đồ.

Khi xe về tới đầu hẻm, cả xóm chạy ra nhìn chị. Chị cảm thấy thẹn thùng, cúi đầu đi nhanh vào nhà. Chị còn nghe tiếng trằm trồ: “Bà đẹp quá, giống con Hậu như đúc”. Hàng xóm phụ anh mang va-li vào nhà, không quên chúc mừng anh đoàn tụ. Anh nghe như có cái gì mỉa mai, thấm đau. Có ai biết được nội tình của anh bây giờ. Vợ sờ sờ ở đó mà không phải của mình. Xa nhau lâu ngày khi gặp lại mà trong lòng vẫn bình lặng.

 “Tối rồi, em muốn ăn gì anh chở đi”.

 “Em ăn chay, mười lăm năm nay”.

Anh nghe như có cái gì đó chói tai. Ăn chay mười lăm năm nay để rồi bỏ bê chồng con như vậy sao? Con người nầy càng gần càng thấy khó hiểu. Những người có tâm nguyện ăn chay thì phải hướng về những điều lương thiện. Việc của chị đối xử với cha con anh mười lăm năm nay không có chút lương thiện tí nào. Anh không thể nào hiểu nổi lòng dạ đàn bà.

Hai ngày sau, Hậu về tới nhà. Bước vào cửa, Hậu nhìn thấy chị, kinh ngạc và biết ngay người đó là mẹ mình. Hậu quay mặt vào vách khóc nức nở, tiếng khóc mang nhiều suy nghĩ lẫn lộn: trách móc, thù ghét, mừng tủi v.v.. chị lại gần ôm con. Mười lăm năm bao giờ chị cũng nghĩ tới con, chính vì nó mà chị giữ lại mạng sống nầy. Ai hiểu được cái đau khổ tột cùng của chị. Nước mắt chị rơi trên vai con.

image
Hậu nói trong nước mắt:
 “Từ lâu con cứ nghĩ mẹ đã chết”.

 “Vâng, chính mẹ cũng nghĩ rằng mẹ đã chết. Hãy tha thứ cho mẹ”.

Khi ra đi, con mắt của con cứ đau đáu trông chờ chị. Mỗi ngày qua đi là mỗi ngày chị cầu nguyện cho chồng con chóng quên chị, xem như chị đã bỏ thây trên biển đông. Chị không liên lạc để cho chồng con nghĩ rằng chị đã chết. Nhưng mỗi lần toan tính quyên sinh là mỗi lần chị thấy đôi mắt của đứa con hốt hoảng nhìn chị, nên chị phải dừng lại ý định nầy. Thế mà chị không đủ can đảm bắt liên lạc với chồng con. Chị sợ rằng sẽ gây cho họ một sự đau khổ, một nhát chém trên lưng mà không bao giờ lành được. Mười lăm năm, chị không thể chờ thêm được nữa. Phải trông thấy được mặt con, mặt chồng rồi qua lại Mỹ quyết định mọi chuyện”.

Chị ôm vai Hậu lay nhẹ:
 “Hậu à, cho mẹ xin lỗi. Về đây mẹ mới biết được một điều là ba và con hận mẹ, nhưng không xua đuổi mẹ. Rồi đây con sẽ hiểu mẹ hơn. Cho đến bây giờ mẹ vẫn ở vậy, không có gia đình. Làm sao mà tái giá được khi mà lòng mẹ bao giờ cũng nghĩ về ba và con. Nhưng thôi chuyện nầy sẽ nói với con sau”.

Anh giật mình nhìn sửng chị. Hậu nín khóc ngay, quay lui nhìn mẹ. Tất cả chờ đợi.

Chị thong thả nói với con:
 “Mẹ không nói dối con. Mười lăm năm nay mẹ chỉ biết đi làm, về nhà tụng kinh rồi đi ngủ, ngày nào cũng vậy. Chỉ có cuối tuần đi chợ mua thức ăn. Mẹ nghĩ rằng Ba bây giờ đã có vợ khác. Không ngờ mọi chuyện không như vậy. Tội nghiệp, tất cả đều do mẹ”.

 “Thật hả mẹ, con mừng quá”.

image
Chị ôm con vò đầu:
 “Trong bốn cái va-li mẹ mang về, áo quần của con và Ba. Còn mẹ đồ dùng chỉ trong xách tay. Qua lại Mỹ dần dần mẹ sẽ chuyển tất cả tiền về cho con và Ba tùy nghi. Đó là số tiền dành dụm mười lăm năm của mẹ”.
                                                                        *

Thay đoạn cuối

Thưa chị Hiền,
Chị đã kể cho tôi nghe câu chuyện của đời chị. Chuyện quá sức thương tâm của một người đàn bà bị dày vò bởi những nghịch cảnh trên biển đông, trong lúc vượt biển. Mà sau nầy không dám nhìn lại chồng con. Luôn luôn bị dằn vặt, ám ảnh bởi những hình ảnh dã man của một lũ người mọi rợ, dày xéo trên thân thể của những người đàn bà cô thế, vô tội.  Làm cho nhiều người xem mình như đã chết, không dám nhìn lại những người thân, trong đó có chị. Có một điều, sau mười lăm năm chị mới tỉnh người và có một quyết định sáng suốt trở về gặp lại chồng con.

Tôi không đủ chữ nghĩa để mô tả lại cái đau khổ tột cùng của chị, cái chờ đợi mỏi mòn của chồng con chị. Tôi là người ghi nhận vô cùng thiếu sót, mong chị lượng tình tha thứ. Song tôi nghĩ dù sao đi nữa câu chuyện nầy cũng làm cho nhiều người cùng hoàn cảnh thấy được chính mình, cho người khác thông cảm những mảnh đời oan ức của những người đàn bà bị làm nhục, bị dày xéo, đọa đày. Tôi nghĩ, tất cả mọi người nghiêng mình kính phục những người như chị. Đó là vấn nạn khổ đau chung của dân tộc chúng ta, trong một hòan cảnh bi đát của đất nước. Thế giới phải sửng sốt, lương tâm của những con người được đánh động và tình thương đã thắng.

Tôi mong rằng chị sẽ được sống thanh thản với chồng con, với cộng đồng loài người và tự hào tình thương đã đùm bọc lấy nhau, san sẻ cho nhau và tương kính nhau để sống.

Chúc chị và gia đình thành công trên bước đường còn lại.




Phan xuân Sinh


Apr 17, 2011
Bước Không Qua Số Phận. image. 1.Tôi học chung với Nhân từ năm đệ ngũ. Trước đó, tôi có năm năm học nội trú trường Pellerin, một trường dòng Lasan ở Huế do các frère giảng dạy. Những năm học ở đó, tôi luôn đứng ...

Apr 19, 2011
Thù chồng. image. Năm đó tôi sửa soạn lên lớp đệ Tam. Trong suốt những năm ở bậc trung học, thường thường năm nào cha mẹ tôi cũng bắt đi học hè, nhưng vì lớp đệ Tam được xem là lớp dưỡng sức nên năm đó tôi tha ...

Jul 16, 2014
Thù chồng. image. Năm đó tôi sửa soạn lên lớp đệ Tam. Trong suốt những năm ở bậc trung học, thường thường năm nào cha mẹ tôi cũng bắt đi học hè, nhưng vì lớp đệ Tam được xem là lớp dưỡng sức nên năm đó tôi tha .

Apr 20, 2011
Xóm tôi có một nhân vật đặc biệt mà từ đứa trẻ nhỏ cho chí người lớn tuổi, ai cũng kêu là "chị Tám lại cái” hay "bà Tám lại cái". Đã là chị, là bà sao lại còn kêu là “lại cái” ? Nhìn dáng bên ngoài, chị đích thị là một một người ...

Apr 18, 2011
Chị Cả Bống. image. Xuất hiện đầu tiên trên báo Người Hà Nội, số ra ngày 8/6/05. Lập tức toàn bộ số báo bị tịch thu. Ông phó tổng biên tập cho in bài "nổi loạn" này bị mất chức. Tác giả đang bị công an hù dọa liên tục. Hiện tại số báo ngày 8/6 này đang được phô tô ..... Nó bảo đất chôn mặt tiền lối đi là 12 triệu, phía trong tám triệu, chưa kể tiền lo giấy phép chôn và công đào huyệt lấp đất xây mộ, tuỳ theo to nhỏ tính riêng. Nếu túng tiền thì chôn đứng. Chôn đứng rẻ ...

Apr 14, 2011
Các chợ chỉ bán bia với nồng độ 3 phần trăm. Kết hợp với "Lời Thông Sáng" của đạo Mormon, đạo hữu không cờ bạc, không hút thuốc, không uống các loại nước có ga và có màu khiến cho đời sống nơi đây yên bình hơn, ...

Apr 13, 2011
Không ngờ, tại đây, bà tình cờ gặp bố mẹ của người anh rể cũng đến viếng thăm con, và qua câu chuyện, tác giả đã giúp ông bà nội người Mỹ tìm thấy người con dâu Việt và đứa cháu nội chưa từng biết mặt... * Tháng tư ...

Aug 04, 2011
Cháo tóc. image. http://baomai.blogspot.com/. Trên hai mươi năm rồi còn gì ! Thế mà tôi không bao giờ quên nổi kinh hoàng xảy ra nửa khuya hôm đó... Cả gia đình đang yên giấc, bỗng nghe tiếng xe hơi từ lộ chính chạy vào, ...


image

Những hình ảnh khiến cả thế giới bàng hoàng về thả...
LHQ thông qua nghị quyết về vụ bắn rơi máy bay MH1...
Chỉ vì có quỷ sống lẫn với người
Việt Nam khó cấm bán bia rượu sau 22 giờ?
Thủ tướng Hà Lan cảnh báo Putin về “cơ hội cuối cù...
Cẩn thận với sữa đậu nành làm từ... hóa chất Trung...
Từ thời còn trẻ… đến lúc về già
Tham, Dốt, Ngu không lối thoát của Cộng Sản
Chiến tranh Iraq: Bài học về tạo cớ gây chiến
Sáu mươi năm lưu lạc
MOOCs, cuộc cách mạng trong giáo dục
Thánh địa Đạo Dừa Việt Nam
Lệ Rơi, Lê Văn Tám & Những suy ngẫm về giá trị ảo
Cuộc sống căng thẳng, người Mỹ quay sang thiền tìm...
Việt Nam kỷ niệm 60 năm hiệp định Geneva
Địa đạo Củ Chi
Văn học và chính trị
Huỳnh Tấn Mẫm, đảng viên cộng sản phản tỉnh muộn m...
Máy bay Malaysia chở 295 người bị bắn rơi ở miền đ...
Lý do Samsung bỏ Hàn Quốc sang Việt Nam
Angela Merkel: ước gì bà là người Việt
Dân tộc đuổi xâm lăng Tàu, chống Mỹ móc ngoéo với ...
Nghệ Thuật Phản Kháng: tiếng gào phẫn nộ
Thị trấn mỗi nhà có một chiếc máy bay
Vì sao Trung Cộng rút giàn khoan vào thời điểm này...
Hai toan tính của Trung Cộng khi dời giàn khoan
Tờ khai sinh oan nghiệt
Sức mạnh biệt kích hải quân Israel vừa tấn công Ga...
Tại sao họ viết văn bằng tiếng Việt
Nạn bè phái và chủ nghĩa tư bản thân hữu trong giá...
Tân Cương cấm người Hồi giáo nhịn ăn
Chiến binh đào tẩu kể về Isis
Israel: Một đất nước thần kỳ
Đừng sống bằng sự dối trá
William Hague và ngoại giao Anh với VN
Tầm quan trọng của kiều hối
Hai nhóm chính trong cộng đồng người Việt hải ngoạ...
Hội thảo: Xu hướng gần đây ở Biển Ðông và Chính sá...
Hãy thôi lừa dối nhau và lừa dối chính mình
TNS John Cornyn chào mừng cuộc tổng vận động cho V...