Pages

October

Bảo Mai xin kính chào quý vị. Cám ơn quý vị đã ghé thăm trang blog của Bảo Mai.
Hy vọng quý vị sẽ được hài lòng với những tin tức BM sưu tầm và chia sẻ trong trang blog này.
Đừng phí phạm thời gian chơi game, TV, bóng đá, nhậu... Hãy đọc những tài liệu Blog Bảo Mai để thêm kiến thức.

Người Việt Nam theo ai ?: http://www.google.com/reviews/polls/display/-1785566938104638294/blogger_template/vote?hideq=true&lnkclr=%23c30&chrtclr=%23c30&purl=baomai.blogspot.com&font=normal+normal+14px+Arial,+Tahoma,+Helvetica,+FreeSans,+sans-serif&txtclr=%23300

Tuesday, June 30, 2015

Nhạc khúc: Vào lũ Ba Tàu

image

Rumba (Am) Nhạc từ bài: "Đêm Buồn Tỉnh Lẻ"

image

image

image


http://baomai.blogspot.com/

Câu trả lời thâm thúy nhất lịch sử
Facebook: mạng xã hội và đời sống chính trị
Những kiểu sợ Vợ
Internet đang giết chết báo chí?
Cần làm gì để không bao giờ thất nghiệp?
Lee's Sandwiches bị Recall thực phẩm
R.I.P: Nhà văn, nhà báo Nguyễn Trường Sơn
Đi với Mỹ có mất Đảng?
Xuất hiện người ngồi thay chiếc ghế Phùng Quang Th...
Máy bay năng lượng mặt trời khởi hành từ Nhật đi H...
Để báo Bưu điện VN nhanh như điện
Khí phách Trần Quang Cơ
Món nợ Thành Đô 1990
HKMH USS Gerald Ford
Trái Đất và Sao Hỏa
Nhân quyền Việt Nam và Asean theo báo cáo Mỹ
Vì sao TC lại 'xê dịch' giàn khoan HD981?
Quán: Đảng Chuột Chồn Lùi
Đánh ngay bộ chỉ huy
Tại đồn công an Lý Thái Tổ
Chàng lao công gốc Việt trở thành khoa học gia
Tiền chỉ là phù du?
Uber taxi là 'nhà cách mạng' kinh tế?
Ngựa phi nhanh hơn cả âm thanh
Từ Tam Quốc tới Biển Đông
Bác sĩ Ý: cắt và ghép đầu một người
CSVN xây thì ít cất thì nhiều (Xây Cất)
Vô trách nhiệm và vô cảm
Dàn chiến đấu cơ hùng hậu của Nasa
Cơn nghiện cell phone của tuổi trẻ
Đất lành chim đậu !
Nghĩ thoáng về chuyện đọc thơ
Ðiền Nguyễn: tác giả bài hát Nation of America
Suy nghĩ về Giáo sư Trần Văn Khê
Tiền và hạnh phúc: Mối liên hệ bí mật
Bài diễn thuyết hay nhất từ Charlie Chaplin gửi tớ...
Putin: "không liên minh với Trung Cộng"
Dễ như làm công an xã
Công an muốn truy tố Trang Trần
Một vụ lừa ngoạn mục của giới luật sư Đức

Câu trả lời thâm thúy nhất lịch sử

image
Tổng Thống Pháp Charles de Gaulle
ĐUỔI MỸ VỀ NƯỚC :   Vào đầu thập niên 60 , trong cuộc họp với các nhà lãnh đạo Châu Âu  để  thỏa hiệp sống chung hòa bình với các nước CS Đông Âu. Tổng Thống Pháp Charles de Gaulle muốn lấy lòng CS nên đã đơn phương quyết định rút ra khỏi Liên Minh Phòng Thủ Bắc Đại Tây Dương ( NATO ). Ông ta nói với Ngoại trưởng Dean Rusk của Tổng Thống Kennedy là : " Ông muốn Quân Đội Hoa Kỳ PHẢI RÚT RA KHỎI NƯỚC PHÁP CÀNG SỚM CÀNG TỐT . "

image
Ngoại Trưởng Rusk nhìn thẳng vào mặt Tổng Thống De Gaulle từ tốn hỏi :
"Thưa Tổng Thống ! lệnh này có bao gồm luôn cả các Quân Nhân Hoa Kỳ  từng được chôn cất tại đây hay không ???? "


image
image
( Chúng ta biết lính Mỹ tử trận nhiều nhất là trong cuộc đổ bộ lên bờ biển Normandie cùng với quân Canada năm 1944 để Giải Phóng Nước Pháp thoát khỏi sự chiếm đóng của Đức Quốc Xã trong  Đệ Nhị Thế Chiến...)  TT De Gaulle cứng họng không trả lời. Tiếp theo là một  sự yên lặng như  tờ. Yên lặng đến đổi có thể nghe cả hơi thở người đối diện.



image
Robert Whiting
TRÌNH SỔ THÔNG HÀNH : Cụ già Người MỸ 84 tuổi, Robert Whiting tới Paris bằng phi cơ. Tại  văn phòng Sở Di Trú phi trường. Vì già cả chậm lụt , nên cụ phải mất thời gian lục tìm sổ thông hành trong xách tay. Thấy cụ cứ lục lọi, nhân viên Sở Di Trú sẵng giọng với cụ : " Thưa Ông ! Ông đả từng đến nước Pháp bao giờ chưa?

" Cụ Whiting khai là trước đây cụ đã từng đến nước Pháp rồi. "

" Vậy ông có biết là ông Cần Phải Sẵn Sàng Để Xuất Trình Sổ Thông Hành không? "

image
Cụ già Hoa Kỳ trả lời :
" Trước đây khi tôi đến Pháp tôi không cần phải xuất trình Sổ Thông Hành gì hết cả.."

Nhân viên Di Trú nổi nóng :
" Xin Ông nói chuyện cho đàng hoàng một chút. Chuyện vô lý ! Người Mỹ bao giờ cũng phải xuất trình Sổ Thông Hành khi tới Pháp.

image
Cụ Whiting đưa mắt nhìn nhân viên Di Trú thật lâu rồi nhẹ nhàng giải thích: "Thật vậy sao ! trước đây khi tôi đổ bộ lên bãi biển OMAHA nước Pháp trong ngày D day năm 1944 để giải phóng nước Pháp thoát khỏi sự thống trị của Đức Quốc Xã, tôi ĐÃ KHÔNG TÌM THẤY MỘT NGƯỜI PHÁP NÀO Ở ĐÓ ĐỂ MÀ TRÌNH SỔ THÔNG HÀNH CẢ......."

Yên lặng như tờ. Yên lặng đến đỗi có thể nghe làn gió thoảng nhẹ nhàng xuyên qua cửa sổ phi trường.

http://baomai.blogspot.com/

Facebook: mạng xã hội và đời sống chính trị
Những kiểu sợ Vợ
Internet đang giết chết báo chí?
Cần làm gì để không bao giờ thất nghiệp?
Lee's Sandwiches bị Recall thực phẩm
R.I.P: Nhà văn, nhà báo Nguyễn Trường Sơn
Đi với Mỹ có mất Đảng?
Xuất hiện người ngồi thay chiếc ghế Phùng Quang Th...
Máy bay năng lượng mặt trời khởi hành từ Nhật đi H...
Để báo Bưu điện VN nhanh như điện
Khí phách Trần Quang Cơ
Món nợ Thành Đô 1990
HKMH USS Gerald Ford
Trái Đất và Sao Hỏa
Nhân quyền Việt Nam và Asean theo báo cáo Mỹ
Vì sao TC lại 'xê dịch' giàn khoan HD981?
Quán: Đảng Chuột Chồn Lùi
Đánh ngay bộ chỉ huy
Tại đồn công an Lý Thái Tổ
Chàng lao công gốc Việt trở thành khoa học gia
Tiền chỉ là phù du?
Uber taxi là 'nhà cách mạng' kinh tế?
Ngựa phi nhanh hơn cả âm thanh
Từ Tam Quốc tới Biển Đông
Bác sĩ Ý: cắt và ghép đầu một người
CSVN xây thì ít cất thì nhiều (Xây Cất)
Vô trách nhiệm và vô cảm
Dàn chiến đấu cơ hùng hậu của Nasa
Cơn nghiện cell phone của tuổi trẻ
Đất lành chim đậu !
Nghĩ thoáng về chuyện đọc thơ
Ðiền Nguyễn: tác giả bài hát Nation of America
Suy nghĩ về Giáo sư Trần Văn Khê
Tiền và hạnh phúc: Mối liên hệ bí mật
Bài diễn thuyết hay nhất từ Charlie Chaplin gửi tớ...
Putin: "không liên minh với Trung Cộng"
Dễ như làm công an xã
Công an muốn truy tố Trang Trần
Một vụ lừa ngoạn mục của giới luật sư Đức
Chữ Nghĩa Việt Cộng

Facebook: mạng xã hội và đời sống chính trị

http://baomai.blogspot.com/
Chủ đề "bảo vệ lợi ích quốc gia trên mạng", một trong bảy nhóm vấn đề chính trong Dự luật An toàn thông tin được thảo luận tại kỳ họp Quốc hội Việt Nam lần này, càng trở nên nóng khi Bộ trưởng Truyền thông và Thông tin Nguyễn Bắc Son mới đây tuyên bố phải 'nghiêm trị' đối với việc sử dụng Facebook để "nói xấu Đảng, nhà nước".

image
Trong lúc thừa nhận rất khó áp dụng các biện pháp chế tài đối với hoạt động trên Facebook, Bộ trưởng Son khẳng định giới chức vẫn đang "tìm cách giải quyết" bởi "nếu đăng thông tin bôi xấu người khác thì quyền tự do của anh lại vi phạm pháp luật, vi phạm quyền tự do của người khác".

Facebook là mạng xã hội được ưa chuộng tại Việt Nam, với tổng số người dùng hàng tháng lên đến 30 triệu người, theo số liệu được đưa ra gần đây.
Phản ứng ngay lập tức của Nguyễn Tiến Trung, một cựu tù nhân chính trị ở TP. HCM, là: "Tôi và cộng đồng mạng thấy bất bình về câu nói của Bộ trưởng Son. Cộng đồng mạng phản đối chuyện này."

Theo Tiến Trung, "cần phân biệt giữa 'nói xấu, bôi nhọ' với việc nói ra sự thật. Nếu người dân nói ra sự thật và sự thật đó đúng là xấu xa thì chúng ta không thể nói rằng đó là họ nói xấu được. Đó là họ nói thật."

http://baomai.blogspot.com/
"Không thể cấm dân phê phán chính phủ. Chính phủ là do dân bầu ra, thậm chí dân có quyền phế truất, thay đổi chính phủ thông qua lá phiếu của mình. Bản thân tôi khi ở trong quân đội thì suốt ngày phải phê bình và tự phê bình. Vậy khi người dân phê bình Đảng Cộng sản thì không thể quy chụp là họ nói xấu Đảng được."

Ông Đinh Đức Hoàng, một chuyên gia về truyền thông xã hội ở Việt Nam, cũng cho rằng tuyên bố của ông Son là không cần thiết. "Các hoạt động xâm phạm lợi ích của Đảng và Nhà nước trước nay vẫn đang được điều chỉnh bởi các điều 258 và điều 88 Bộ luật Hình sự."

"Việc điều chỉnh này trên bất kỳ môi trường nào, dù là Facebook hay báo chí chính thống cũng không có gì khác nhau."

Sự kiểm soát của nhà nước

http://baomai.blogspot.com/
Giới chức cho rằng việc các trang mạng như Facebook đặt máy chủ ở nước ngoài khiến công tác kiểm soát thông tin trở nên khó khăn. Đó là một trong những lý do khiến chính phủ quy định các nhà cung cấp dịch vụ phải đặt ít nhất là một máy chủ ở Việt Nam để "dễ dàng giải quyết những vấn đề phát sinh", theo lời Bộ trưởng Son.

Nguyễn Tiến Trung nêu quan điểm "chính quyền không thể làm cảnh sát mạng được".
Giải pháp thích hợp nên là "những người cảm thấy bị xúc phạm hãy tự đưa đơn lên tòa yêu cầu phân xử, thay vì chính quyền phải đi theo dõi từng tài khoản Facebook xem có ai nói xấu ai, rồi bắt bớ đàn áp", tuy Tiến Trung nói anh thấy việc nhà nước có kiểm soát ở chừng mực nhất định là điều hợp lý.

image
Ông Đinh Đức Hoàng thì cho rằng trong lĩnh vực kiểm soát thông tin và chống tình trạng bôi nhọ, nói xấu, giới chức cần bảo vệ quyền lợi các công dân như nhau.
"Gần đây trên mạng xã hội xuất hiện nhiều loại thông tin mang tính công kích cá nhân hoặc tung hoang tin về vấn đề sức khỏe, thậm chí cả về sự sống hay cái chết của một số cá nhân. Tôi cho rằng đó là vấn đề cần có sự quản lý của nhà nước, không phân biệt đó là thông tin nhắm vào lãnh đạo Đảng và nhà nước hay nhắm vào người bình thường."

Sự kiểm soát quá chặt chẽ là điều không chỉ không phù hợp với xu thế phát triển xã hội, mà còn là không khả thi, theo đánh giá của ông Hoàng.

"Việc đặt trang chủ ở bất kỳ đâu trên thế giới là xu hướng tất yếu, không thể tạo ra một biên giới cứng nhắc về lãnh thổ trong lĩnh vực này được. Ở Việt Nam, có một giai đoạn người dùng khó vào Facebook và người ta giải thích đó là do lỗi kỹ thuật," ông Hoàng nói.

"Tôi cho rằng ở Việt Nam, việc mọi người gặp khó khăn khi vào một trang nào đó không phải là do biện pháp quản lý của nhà nước. Bởi một khi Facebook còn hoạt động, Google còn hoạt động thì việc chặn một vài trang web sẽ là không có ý nghĩa--thông tin vẫn lây lan trên internet mà hoàn toàn không thể kiểm soát được, trừ phi đóng cửa hoàn toàn như Trung Cộng."

"Tôi tin rằng để hạn chế tự do trên internet thì giới chức sẽ có nhiều cách. Chúng ta từng chứng kiến mô hình Trung Cộng, nơi họ áp dụng chính sách rất thẳng thắn, mạnh tay. Nếu muốn thì [giới chức Việt Nam] đã áp dụng mô hình như thế, giống như Trung Cộng cấm Facebook và Google hoạt động vậy. Chính phủ Việt Nam đã không chọn phương thức này," ông Hoàng nói thêm.

Vai trò của truyền thông xã hội tại Việt Nam

Tuy nhiên, theo ông Hoàng thì truyền thông xã hội chưa thực sự đóng vai trò quan trọng vào đời sống chính trị ở Việt Nam.

Ông nói: "Cho đến giờ, truyền thông xã hội chưa phát huy tốt hiệu quả trong hoạt động phản biện hay tham gia vào đời sống chính sách của Việt Nam. Các hoạt động phản biện mới chỉ diễn ra một cách nhỏ lẻ. Việc này cần có thêm thời gian mới có thể thấy tác động của truyền thông xã hội lên đời sống chính trị Việt Nam."

image 
Về vấn đề này, cựu tù nhân Nguyễn Tiến Trung cho rằng nhiều người dân vẫn có tâm lý e dè, không dám bày tỏ chính kiến trên mạng xã hội là bởi "Đảng Cộng sản từ trước tới nay thường đàn áp những người lên tiếng phản kháng nhà cầm quyền".

Tuy nhiên, Tiến Trung nhận xét rằng ngày càng có nhiều người nhận thức được "quyền làm chủ" của mình. "Họ không sợ hãi và dám công khai lên tiếng phê phán chính quyền. Đó là điều đáng mừng bởi nó thể hiện là người dân đã ý thức mạnh mẽ về dân chủ, chính quyền không thể tiếp tục quản lý xã hội theo cách thức cũ được nữa," Tiến Trung nói.

image
Với những kinh nghiệm từng trải qua, Tiến Trung cho rằng những ai đang còn ngần ngại "hãy cứ nói thẳng, nói thật những gì họ nghĩ".

"Họ cần hiểu rằng chúng ta, những người dân bình thường, chính là những người làm chủ đất nước. Những gì chúng ta nói ra là để góp phần làm đất nước tươi đẹp hơn, không có gì sai trái hay vi phạm pháp luật. Họ không cần phải lo lắng."

"Nếu như có chuyện đàn áp bắt bớ xảy ra thì những người như chúng tôi, vốn đã nói thẳng, nói thật từ lâu nay rồi, sẽ phải đi tù trước tiên chứ không thể đến lượt họ. Việc đàn áp diện rộng hàng ngàn, thậm chí hàng chục ngàn người trên mạng xã hội sẽ không thể xảy ra như trước kia được nữa."

http://baomai.blogspot.com/

"Tuy nhiên, chúng ta có quyền bày tỏ chính kiến của mình trên Facebook hay các mạng xã hội khác, nhưng chúng ta không nên nói chuyện cực đoan, thù hận hay kích động bạo lực. Khi phê phán bất kỳ vấn đề gì, chúng ta cũng nên đề ra giải pháp để giới chức và Đảng Cộng sản thấy rằng chúng ta là những người đàng hoàng, biết nói chuyện phải trái chứ không phải chỉ đả phá, chống đối," Tiến Trung nhấn mạnh.

http://baomai.blogspot.com/

Những kiểu sợ Vợ
Internet đang giết chết báo chí?
Cần làm gì để không bao giờ thất nghiệp?
Lee's Sandwiches bị Recall thực phẩm
R.I.P: Nhà văn, nhà báo Nguyễn Trường Sơn
Đi với Mỹ có mất Đảng?
Xuất hiện người ngồi thay chiếc ghế Phùng Quang Th...
Máy bay năng lượng mặt trời khởi hành từ Nhật đi H...
Để báo Bưu điện VN nhanh như điện
Khí phách Trần Quang Cơ
Món nợ Thành Đô 1990
HKMH USS Gerald Ford
Trái Đất và Sao Hỏa
Nhân quyền Việt Nam và Asean theo báo cáo Mỹ
Vì sao TC lại 'xê dịch' giàn khoan HD981?
Quán: Đảng Chuột Chồn Lùi
Đánh ngay bộ chỉ huy
Tại đồn công an Lý Thái Tổ
Chàng lao công gốc Việt trở thành khoa học gia
Tiền chỉ là phù du?
Uber taxi là 'nhà cách mạng' kinh tế?
Ngựa phi nhanh hơn cả âm thanh
Từ Tam Quốc tới Biển Đông
Bác sĩ Ý: cắt và ghép đầu một người
CSVN xây thì ít cất thì nhiều (Xây Cất)
Vô trách nhiệm và vô cảm
Dàn chiến đấu cơ hùng hậu của Nasa
Cơn nghiện cell phone của tuổi trẻ
Đất lành chim đậu !
Nghĩ thoáng về chuyện đọc thơ
Ðiền Nguyễn: tác giả bài hát Nation of America
Suy nghĩ về Giáo sư Trần Văn Khê
Tiền và hạnh phúc: Mối liên hệ bí mật
Bài diễn thuyết hay nhất từ Charlie Chaplin gửi tớ...
Putin: "không liên minh với Trung Cộng"
Dễ như làm công an xã
Công an muốn truy tố Trang Trần
Một vụ lừa ngoạn mục của giới luật sư Đức
Chữ Nghĩa Việt Cộng
Việt Nam lại như thời Tự Đức?

Những kiểu sợ Vợ

http://baomai.blogspot.com/
Bệnh sợ vợ không biết có phải là một hidden desease (bệnh ngầm) chung ở đa số nam nhi đại trượng phu hay không hay là một bệnh bẩm sinh sẵn có từ khi chào đời bởi vì ngay chính bản thân họ, họ không thể nào tự phát giác ra được mà chỉ có người ngòai mới nhận thấy thôi, còn riêng đối với họ thì đó là normal  đương nhiên phải vậy, vợ không sợ chớ sợ cái gì, đầu óc họ dường như đã mụ mị, đã bị trúng tà hay bị mê hoặc bằng một thứ bùa mê tự chế của các bà vợ  yêu quý nhưng đầy phù phép khiến họ có ảo tưởng là họ yêu vợ, chìu vợ chớ chẳng hề có chuyện sợ ở đây .      

Ai dám nói rng ta s v
Ch ga-lant mc m chi ai
Bi mun cho êm m trong ngòai
Yêu chìu v phi đâu s v

***

http://baomai.blogspot.com/
Ông supervisor của tôi là một người Úc gốc Anh chính cống có bà vợ người Hoa đến từ Mã Lai. Hai ông bà có ba đứa con tòan là gái cho nên trong gia đình dĩ nhiên là âm thịnh dương suy  như mẫu hệ. 

Bà vợ ông không phải chằng tinh gấu ngựa dữ dằn gì nhưng không biết sao ông lại… sợ, một nỗi sợ không tên tuổi, vô căn cớ và vô thời hạn. Ông đã nhiều lần thố lộ với đám đệ tử rằng xưa nay ông chưa hề làm trái ý nàng hay quyết định một chuyện gì mà không thông qua "lệnh của bà". Bất cứ chuyện lớn chuyện nhỏ gì trong nhà cũng do nàng "phê chỉ" mặc dù trước đó cả hai đã có bàn bạc với nhau cho có vẻ đồng vợ đồng chồng. Nhưng thật ra nếu như muốn tát cạn biển đông thì phần thắng phải thuộc về nàng, biết thân thì đừng bao giờ "say no" mà bị thất sủng chỉ khổ thân thôi. Cứ "say yes" tất tật thì sẽ yên nhà yên cửa lại còn được vợ cưng yêu, chăm sóc hết lòng hết dạ. Nghe đến đây chắc có nhiều đấng ông chồng  ấm ức tức cành hông cho là cha này râu quặp trùm sò quá, tại sao lại để cho vợ cầm quyền "nhiếp chính" thì còn ra cái thể thống gia trưởng đại trượng phu cái nổi gì. Ấy vậy mà đối với ông thì:

Lý ca v bao gi cũng đúng
Đừng bn tâm thc mc chi chi
V mun sao cũng c ‘’ ‘’đi
Ri s thy gia đình hnh phúc

http://baomai.blogspot.com/
Hoặc là "khôn ngoan cãi lý người ngòai, vợ nhà đừng cãi có ngày ra sân". Ông đã mặc nhiên coi đó là luật mặc dù bất thành văn và ông còn rất tự hào về chuyện nể vợ của ông nữa là khác. Mỗi khi đề cập tới vợ con ông, ông đều tỏ ra trân trọng và sùng bái gọi bằng ba chữ "My little ladies". Nhà có bốn little ladies để cho ông phục vụ nuông chìu làm ông già trước tuổi và sớm bạc đầu nhưng ông sẵn sàng chấp nhận coi đó là hạnh phúc trời ban, do đó ông chẳng bao giờ phản kháng hay bất mãn than phiền với vợ con mà chỉ thỉnh thỏang chia sẻ với đồng nghiệp trong sở làm những khi giải lao tea break hoặc lunch time  

Tuy là cấp trên của chúng tôi nhưng sau nhiều năm làm việc chung, ông coi đám “lâu la’’ chúng tôi như em út thân tình nên thường đem chuyện nhà kể lể tâm sự.  Lúc nào ông cũng bắt đầu bằng mấy chữ "You know mate" và làm bộ ngập ngừng cà lăm cà lặp ở chữ "little", "my litt.. littl…  little lady…" để cho người nghe chú ý và thấy là "little lady" của ông rất quan trọng, (mà quan trọng thật vì vợ ông là một mục sư giáo hội tin lành, cả ông cũng vậy). Rồi ông bắt đầu tả oán thế này thế nọ nhưng bằng một vẻ mặt rạng rỡ thích thú chừng như ông rất sung sướng khi có dịp khoe ra cái "thú đau thương" đó với mọi người chớ không có vẻ gì là fed up phiền hà.

http://baomai.blogspot.com/
Mỗi ngày ông đi làm, nàng đều pack lunch cho ông, thường là sandwiches và trái cây, tiện lợi gọn gàng để ông có thể ngồi tại bàn làm việc mà ăn. Một bữa nọ có lẽ nàng muốn đổi khẩu vị cho ông nên làm cơm hộp thay vì sandwich như thường lệ. Giờ lunch hôm đó, ông xuống phòng ăn chung của nhân viên lục lạo trong tủ lạnh tìm hộp cơm của mình ra hâm nóng lại. Reheat xong ông ngồi vào bàn cạnh bên tôi  mở hộp ra, nhìn thấy mấy miếng  gà hấp béo ngậy bóng mướt thơm nức mùi  gừng hành được sắp đều trên mặt hộp cơm, ông hít một hơi khoan khóai rồi chép miệng reo lên:

-Oh! My little lady is wonderful. She always look after me perfectly. Today she prepares Hai Nam chicken rice for me. What a yummy! (Nàng tiên bé nhỏ của tôi thật tuyệt vời. Lúc nào nàng cũng chăm sóc tôi chu đáo. Hôm nay nàng cho tôi ăn món cơm gà Hải Nàm. Ngon làm sao!) 

Trong mỗi bữa ăn trưa, bọn nhân viên chúng tôi hay có thói quen là "đấu đồ ăn" với nhau, đứa nào cũng đứng núi này trông núi nọ, ngồi trước hộp cơm của mình mà mắt thì cứ nhìn qua hộp cơm thằng khác coi nó có ăn món gì ngon lạ hơn mình để mà so bì rồi về nhà mè nheo với vợ, với mẹ hay với chị, đòi ăn món đó cho được như con nít vô trường mà thấy mấy đứa bạn có đồ chơi gì mới thì về nhà nhất định đòi ba má phải mua cho giống như vậy. Không mấy thuở mới có dịp ngồi ăn chung với chúng tôi nhưng hình như ông cũng bị lây cái tật "nhìn qua nhà hàng xóm" như chúng tôi hồi nào không biết mà trước khi cho chiếc nĩa vào hộp cơm, bất giác ông cũng đảo mắt liếc vòng quanh một lượt rồi mỉm cười đắc ý khi thấy hộp cơm của mình ngon lành bắt mắt nhất trên bàn. Tôi thấm ý giả bộ súyt soa  thèm thuồng:            

- Yours one is the best John, just delicious! You’re so lucky to have your little lady! That is why! (món ăn của ông là ngon nhứt đó John, ông may mắn có được nàng tiên bé nhỏ, hèn chi!).   

Ông gật gù hả hê nói:

-That’s why, you know mate!(Bởi vậy, cậu biết đó!)

http://baomai.blogspot.com/
Ông nói như vậy với tôi là vì ông biết rằng tôi là người thấu hiểu ông nhứt ở cái sự nể vợ của ông qua những mẩu chuyện "thờ bà" ly kỳ mà ông thường chia sẻ, chẳng hạn như câu chuyện sau đây.

Có một buổi sáng nọ ông tới sở làm sau tôi (thường thường ông có thói quen tới sớm hơn mọi người) với vẻ lờ đờ mệt mỏi như thiếu ngủ. Tôi máy móc chào:

- Good morning, John, how are you?

Một thành ngữ xã giao, hỏi mà không cần câu trả lời, ai dè ông đáp lại rằng:

-No, no mate, not good at all!  So sleepy !(không khỏe chút nào hết, buồn ngủ quá!)

Tôi ngạc nhiên hỏi lại:

-Why? What’ s up? (Sao vậy? Bộ có chuyện gì hả?)

Hình như chỉ chờ có người khơi lên là ông tuôn ngay "mạch sầu":

-You know mate, litt…littl…little lady drove me crazy. (Cậu biết không, nàng tiên nhỏ làm tôi khùng luôn). 

Ông nói chiều hôm qua đi làm về, vì mùa hè cho nên dù đã 6 giờ chiều trời vẫn còn sáng chói, sau khi cho ông giải khát một ly cam vắt ngon tuyệt vời, little lady của ông mới bảo ông ra làm vườn với nàng vì hồi trưa nàng đã đi nursery mua một mớ hoa đủ lọai để trồng ở vườn sau. Gì chớ làm vườn là chuyện nhỏ thôi, cũng là một thú tiêu khiển giúp thư giản đầu óc sau một ngày làm việc căng thẳng nên ông rất hăng hái chìu nàng.  Đào xới, nhổ cỏ dại, trồng bông tới khi mặt trời sắp lặn nàng mới chịu cho nghỉ, lúc đó ông đã bủn rủn tay chân vì đói, tưởng đâu vào nhà sẽ được ăn ngay ai ngờ nàng thỏ thẻ nói hôm nay em không có nấu cơm, chúng mình đi nhà hàng ăn vậy. Thế là ông phải lẹ lẹ đi tắm rửa thay đồ lấy xe chở nàng ra ngoài kiếm một quán ăn có những món nàng thích. Ăn xong nàng bỗng nổi hứng đề nghị đi movie, lúc đó là đã hơn 10 giờ đêm. Ông nghe như sét đánh ngang mày, lấp vấp nói:

-Hôm nay mới thứ năm mà, ngày mai anh còn phải thức sớm đi làm nữa, để weekend đi cưng. 

Nàng bèn bỏ giọng Điêu Thuyền tình tứ ngọt lịm:

- Không được, em muốn đi ngay bây giờ mới thú vị bởi vì em muốn tìm lại cái cảm giác thơ mộng buổi  ban đầu thuở chúng mình mới gặp gỡ hò hẹn yêu thương. Lâu quá mình không có dịp romantic, đi chơi khuya với nhau, chìu em đi mà. Mai sáng dậy không nổi thì lấy sick leave một bữa ở nhà nghỉ ngơi chớ gì, đời người có mấy khi được phóng túng lãng mạn buông thả như vậy. Lúc nào mình cũng phải đóng mình trong khuôn khổ đạo mạo gương mẫu  trước mặt mọi người, lúc nào mình cũng bị công việc và áp lực bao vây thật ngột ngạt mệt mỏi. Lâu lâu cũng nên dễ dãi thỏai mái với mình một bữa cho đời còn chút gì đáng yêu đáng sống chớ ngày nào cũng như ngày nấy anh không thấy chán hay sao?

http://baomai.blogspot.com/
Thế là ông thấy little lady của ông có lý, ông phải méo mặt làm theo ý nàng cho nàng khỏi mất hứng thất vọng chớ chẳng còn cách nào khác hơn. Coi phim xong về tới nhà là đã 1 giờ rưởi khuya, may phước nàng cũng đã quá mệt nên nhào ra ngủ ngay chớ không còn đòi romantic gì thêm nữa, nếu không thì hôm nay ông chỉ có nước lấy sick leave  ở nhà for sure. 

Đó chỉ mới là một trong ngàn lẻ một chuyện mà ông phải làm vui lòng little lady thần tượng của ông để giữ hạnh phúc gia đình, còn biết bao nhiêu chuyện mà ông đã ép mình chịu đựng để vượt qua  từ khi ký giấy chung thân với nàng. Nghĩ tới việc này nếu là tôi, chắc tôi phát sốt nổ bùng cái đầu lên được. Tôi nghĩ có lẽ vì ông là một mục sư nên mới có đức tính nhẫn nại độ lượng như vậy hoặc là ông muốn chứng tỏ ông là một người chồng galant đúng điệu tây phương, một real gentleman, người đàn ông lịch sự dịu dàng, nhất là với bà đầm của mình. Poor gentleman! 

http://baomai.blogspot.com/
Và đó cũng chỉ mới là chuyện little lady vợ ông thôi, còn những ba little ladies con gái ông nữa. Khi một trong ba đứa kết hôn, nó đòi tổ chức đám cưới theo kiểu trong film "Father of the bride", ông phải lấy family leave nghỉ một tuần ở nhà để che lều dựng rạp và trang hòang nhà cửa theo đúng như trong movie. Các con ông đã quen được nâng như trứng hứng như hoa cưng chìu từ nhỏ, tôi nghĩ tội nghiệp cho những tên nào xấu số phải làm rể ông, làm chồng mấy cô little ladies này. Thà chết sướng hơn.   

***

Tôi có quen vài thằng bạn tuy không thân lắm nhưng thỉnh thoảng cũng đi chơi đi ăn chung với nhau vào dịp cuối tuần. Trong nhóm có một thằng tên Bảo rất ghiền thuốc lá nhưng con vợ nó đã cấm tuyệt từ khi  hai đứa nó cưới nhau. Biết tánh vợ rất cương quyết, Bảo giả vờ ngoan ngoãn như con ngựa đã thuần, tuyệt đối không đụng tới điếu thuốc trước mặt vợ. 

Có một tối weekend, cả đám ba bốn cặp rủ nhau đi club ăn uống nghe nhạc, trong lúc vợ Bảo đang miên man hừng chí tán gẫu với bạn bè, anh ta bèn đứng dậy giả vờ đi toilet rồi trốn luôn trong đó mồi  một điếu thuốc đã lận sẵn trong túi quần. Vừa hút anh ta vừa nhìn chừng ra chỗ vợ ngồi coi cô nàng có sinh nghi rảo mắt kiếm mình hay không. Vừa lúc ấy, tôi bước vào, thấy tôi anh ta để ngón tay trỏ lên miệng “sụyt suỵt’’ ra dấu bảo im và lấm la lấm lét chỉ bà vợ bên ngòai :

-Đừng có nói tui ở trong này nghe cha, bả mà biết tui hút thuốc là chết với bả.    

http://baomai.blogspot.com/
Tôi lấy làm lạ nghĩ thầm trong bụng sao kỳ lạ vậy,  hút có điếu thuốc chớ có phải mèo mỡ ăn vụng gì đâu mà phải trốn chui trốn nhủi, sợ gì mà sợ vô lý quá nhưng tôi giả vờ như mình cũng là người đồng cảnh cùng xuồng với anh ta, tôi xởi lởi trấn an:

-Ối xời, cần gì phải dặn, vụ này tui biết quá mà, bà xã tui cũng không cho tui hút thuốc đâu nhưng lâu lâu ra ngòai chơi với anh em thì hút xã giao một hai điếu bả cũng thông cảm không nói gì.

Bảo nghiêm chỉnh lắc đầu:

-Với bà xã tui thì không có vụ xí xóa thông cảm đó đâu, bả biết tui lén hút thuốc là bỏ tui cái rụp đó. Thôi bây giờ tui ra trước,  coi như không có gì nghe.

Và anh ta rửa tay rửa mặt, súc miệng hai ba lần cho hết mùi khói thuốc rồi mới lấy vẻ điềm tĩnh bước ra ngòai. Tôi nhìn theo chỉ biết lắc đầu… không hiểu nổi. 

http://baomai.blogspot.com/
Còn một thằng bạn khác tên Cường có cô vợ người Hoa nhưng sinh đẻ ở Lào. Mỗi khi muốn làm chuyện gì anh ta cũng nói "tao tính vậy đó nhưng phải hỏi lại "bà Lào" cái đã, chớ tao mà qua mặt bả là  không qua nổi con trăng này". Cường không sợ vợ đến nỗi mất hồn bạt vía nhưng rất nể vợ bởi vì cô nàng là cái phao, là thần tài của anh ta những khi anh ta xấc bấc xang bang cháy túi cạn tiền. 

Cô nàng có job ngon, làm senior accountant đồng thời là supervisor trong một công ty lớn, lương một năm gần 100K chớ không như anh ta bá nghệ buông cái này bắt cái kia rốt cuộc không có job nào nên thân nên hình. Không biết có phải tại vì anh ta sinh nhằm năm con ngựa  nên có cái huông chạy lọc xọc hòai không thể nào ngồi yên một chỗ  "nhất nghệ tinh nhất thân vinh" như người ta. Ba hồi làm công, bốn hồi làm chủ, hết nhập cảng thực phẩm Á châu bỏ mối cho các shops tới mở tiệm bán computer accessories. 

Cuối cùng con ngựa không chịu nổi tù túng dẹp tiệm xổng chuồng xoay qua làm camera vác máy đi quay phim đám cưới cho thiên hạ mỗi cuối tuần. Lúc đầu Cường làm ăn có uy tín cũng đắt khách lắm nhưng lần hồi sanh tật chểnh mảng lôi thôi, hẹn với khách hàng ba tuần sẽ giao phim nhưng kéo dài đến ba tháng rồi một năm. Đôi uyên ương cưới xong đẻ con ra đầy tháng cũng chưa thấy được phim đám cưới của mình.  Chừng ấy thì hai đứa cũng đã biết tỏng nhau quá xá, đã không còn romantic như thuở ban đầu chưa cưới cho nên cũng không còn tha thiết muốn thấy lại hình ảnh ngày tân hôn dại dột đút đầu vào gông của mình chi nữa cho ê chề. 

http://baomai.blogspot.com/
Partner hợp tác làm ăn với Cường là một anh thợ chụp hình tên Hiệp, mỗi khi có ai book quay phim đám cưới là Cường phải gọi Hiệp theo chụp hình. Hiệp làm chủ một tiệm ăn khá lớn nhưng giao cho vợ quản lý vì thường xuyên phải chạy vòng ngòai. Cô vợ của Hiệp mặt mày  xinh xắn, dáng dấp yêu kiều, ăn nói lịch thiệp rất vui lòng khách đến và vừa lòng khách đi nhưng nào ai biết được chân tướng của nàng nếu không có chuyện liên quan tới vụ chụp hình đám cưới. 

Có một lần nọ, Cường nhận được booking, vội gọi báo tin cho Hiệp  nhưng liên lạc mãi chỉ nghe máy trả lời,  gởi SMS cũng không có hồi đáp. Qua ngày sau, Cường gặp một tên bạn thân của Hiệp, Cường  đem chuyện ra nói:

-Hôm qua tới giờ tao liên lạc với thằng Hiệp cả chục lần mà nó không bắt máy, mày có ghé qua quán nó không, nhắn nó giùm tao là cuối tuần sau có cái đám cưới, kêu nó gọi cho tao để tao cho biết chi tiết.  

Quân, tên thằng bạn của Hiệp hỏi nhóng Cường:

-Ủa, bộ mày không hay gì hả, thằng Hiệp nó bị con vợ nó đánh và chém bị thương nằm nhà thương hổm nay mấy ngày rồi, mày làm ăn với nó tới bây giờ mà không biết thằng này nó sợ vợ lắm hay sao? 

Cường nhìn Quân chòng chọc với vẻ ngờ vực:

http://baomai.blogspot.com/
-Thiệt hay giỡn vậy cha? Làm gì có chuyện đó. Tao thấy con vợ nó hiền quá mà, còn thằng Hiệp thì "ngầu" như dân anh chị, đời nào chịu  để yên cho  con vợ nó đánh. Dóc tổ mày, tao không tin. 

Quân bật miệng chưởi thề:

-"Lựu đạn", vậy là mày lầm to rồi con. Thằng Hiệp bị vợ nó ăn hiếp như cơm bữa, không phải chì chiết chưởi rủa bình thường như mấy bà vợ khác đâu mà tòan là xách dao rượt đâm với chém hay là nện gót giày đạp nó, đá nó tới tét lưng lỗ máu đầu, nhẹ thì ở nhà xức thuốc đỏ uống trụ sinh còn nặng như lần này thì phải vô nhà thương, mày không tin hả, không tin thì lên xe tao chở mày đi nhà thương ngay, nó còn đang ở trỏng kìa.

Nghe vậy Cường cũng nổi nóng văng tục:

-"Lựu đạn" ! Vậy sao thằng Hiệp không kêu police bắt nó cho nó tởn tới già. Gặp con vợ như vậy sao không ly dị phứt cho rồi đi, tụi nó chưa có con dễ tính quá mà, chớ sống với con sư tử cái đó có ngày bị nó xé xác làm hai ba khúc cho vô nồi ninh nước lèo oan mạng. Cái thằng này, tao tưởng đâu nó ngầu lắm ai dè sợ vợ hết thuốc chữa. Khi nào  gặp nó, tao phải "lên lớp" nó mới được.

Quân lắc đầu cười thiểu não:

-Vô ích thôi, tao chơi thân với nó hơn mày nên còn nóng ruột hơn mày nữa, mấy lần đầu tao cũng bảo nó thưa cảnh sát nhưng nó nói sợ cho con vợ nó bị ra tòa rắc rối lôi thôi. Tình nghĩa gì không biết với cái con quỷ sứ này. Thiệt tình tao cũng không hiểu nó nghĩ sao.  Thôi mặc kệ nó, đèn nhà ai nấy sáng, chuyện mình mình lo. Chừng nào nó cầu cứu mình hẳn hay. 

***

http://baomai.blogspot.com/
Trong số những người láng giềng của chị tôi, đặc biệt có một chị đàn bà nhỏ người, bộ tướng  loắt choắt, nhan sắc dưới trung bình nhưng không bao giờ biết tự ti là gì mà trái lại còn đanh đá hung dữ đụng đâu  gây sự đó. Chồng con trong nhà ai cũng sợ chị ta một phép, háng xóm cũng sợ luôn vì cái tánh ngang ngược phi lý của chị ta. Thật ra chị ta là một người vợ đảm đang, rất biết thương chồng con nhưng khi nổi tam bành lên thì biến thành ác phụ.  Hai đứa con chị ta lúc còn nhỏ ham chơi học kém, chị ta bất kể luật lệ gì của Úc, bắt hai đứa nhỏ cột vào chân giường răn dạy, đánh vài lần cho bỏ tật làm biếng, vậy mà có "ếp phê", từ đó về sau bọn chúng ngoan ngoãn chăm học, tháng nào cũng được bằng khen của cô giáo làm chị ta càng thêm oang oang tự đắc. Chồng chị ta hiền như cục bột, chỉ biết đi làm đem tiền về còn mọi việc trong ngòai gì khác đều do chị ta giải quyết tất tật một mình, không tới phiên ông chồng có ý kiến. 

Có một bữa,  ông chồng được day off ở nhà, chị ta giao xe cho chồng chở con đi học còn chị ta thì kéo giỏ đi tà tà ra chợ. Trước khi đi chị ta dặn chồng là khi nào chị ta mua xong sẽ gọi anh ta ra chở về. Nhưng sau khi đưa con tới trường, ông chồng tắp qua nhà ông già ruột thăm viếng chớ không về thẳng nhà cho nên khi chị ta gọi về nhà thì không có ai bắt máy, gọi điện thọai di động thì không nghe reo có lẽ vì đã hết battery. Chị ta hầm hầm kéo trolley đi bộ về, về nhà mở cửa vô không thấy ông chồng lại càng sôi gan hơn. Chừng ông chồng về chị ta sấn sả chưởi cho cho một trận rồi "tuyên án":

-Tui cấm hổng cho anh ăn cơm ba ngày về cái tội lơ đãng vô trách nhiệm, có cái  điện thọai cầm tay mà để tới hết bin không chịu sạt, báo hại tui phải lội bộ về, chưa kể rủi như tui có chuyện gì làm sao liên lạc được với anh. 

http://baomai.blogspot.com/
Ông chồng dỗ ngọt nói sorry hai ba lần nhưng chị ta vẫn không hạ hỏa nên lẩn ra ngòai lánh mặt. Tưởng trong lúc nóng giận chị ta thị oai cho hả hơi rồi thôi, tới chiều thấy mẹ con đang dọn cơm, ông chồng xấn lại ngồi xuống chẳng dè chị ta sừng sộ la oang óac :

-Tui đã nói không cho ông ăn cơm ba ngày mà sao còn vác xác lại bàn ăn vậy. Phải thi hành "lệnh án" nghiêm nhặt làm gương cho con cái chớ, kiểu này làm sao tui dạy con cho được. Ra ngòai kiếm gì ăn đi, tui không có nấu phần của ông. Nhớ là ba ngày lận đó nghe. 

Thì ra chị ta dạy chồng như dạy con. Ông chồng nín khe đứng dậy đi te te ra cửa.  Hai đứa con riu ríu nhìn má nó chẳng dám hó hé xin can. 

Tôi nghe bà chị tôi kể lại mà đầu óc lùng bùng. Có chuyện như vậy thật hay sao trời?! Sợ vợ cũng có năm bảy đường để sợ và cũng phải coi vợ mình có đủ tư cách đáng cho mình sợ  hay không chớ làm gì mà khiếp nhược co đầu rút cổ như thế còn mặt mũi đâu ra đường. Thiệt là hết ý kiến! Tôi có đọc đâu đó một câu rằng đàn ông lúc nhỏ sợ mẹ, lớn lên một chút sợ chị, khi lập gia đình rồi thì sợ vợ, về già lại sợ con gái. Oh my God!, chẳng lẽ tất cả đàn ông chúng ta  sinh ra đời là để sợ đàn bà hay sao?!.. 

Ai có ý kiến gì xin lên tiếng. Mong lắm thay!




Người Phương Nam

http://baomai.blogspot.com/

Internet đang giết chết báo chí?
Cần làm gì để không bao giờ thất nghiệp?
Lee's Sandwiches bị Recall thực phẩm
R.I.P: Nhà văn, nhà báo Nguyễn Trường Sơn
Đi với Mỹ có mất Đảng?
Xuất hiện người ngồi thay chiếc ghế Phùng Quang Th...
Máy bay năng lượng mặt trời khởi hành từ Nhật đi H...
Để báo Bưu điện VN nhanh như điện
Khí phách Trần Quang Cơ
Món nợ Thành Đô 1990
HKMH USS Gerald Ford
Trái Đất và Sao Hỏa
Nhân quyền Việt Nam và Asean theo báo cáo Mỹ
Vì sao TC lại 'xê dịch' giàn khoan HD981?
Quán: Đảng Chuột Chồn Lùi
Đánh ngay bộ chỉ huy
Tại đồn công an Lý Thái Tổ
Chàng lao công gốc Việt trở thành khoa học gia
Tiền chỉ là phù du?
Uber taxi là 'nhà cách mạng' kinh tế?
Ngựa phi nhanh hơn cả âm thanh
Từ Tam Quốc tới Biển Đông
Bác sĩ Ý: cắt và ghép đầu một người
CSVN xây thì ít cất thì nhiều (Xây Cất)
Vô trách nhiệm và vô cảm
Dàn chiến đấu cơ hùng hậu của Nasa
Cơn nghiện cell phone của tuổi trẻ
Đất lành chim đậu !
Nghĩ thoáng về chuyện đọc thơ
Ðiền Nguyễn: tác giả bài hát Nation of America
Suy nghĩ về Giáo sư Trần Văn Khê
Tiền và hạnh phúc: Mối liên hệ bí mật
Bài diễn thuyết hay nhất từ Charlie Chaplin gửi tớ...
Putin: "không liên minh với Trung Cộng"
Dễ như làm công an xã
Công an muốn truy tố Trang Trần
Một vụ lừa ngoạn mục của giới luật sư Đức
Chữ Nghĩa Việt Cộng
Việt Nam lại như thời Tự Đức?
Chuẩn bị cho những xáo trộn nghiêm trọng ở Nga