Pages

October

Bảo Mai xin kính chào quý vị. Cám ơn quý vị đã ghé thăm trang blog của Bảo Mai.
Hy vọng quý vị sẽ được hài lòng với những tin tức BM sưu tầm và chia sẻ trong trang blog này.
Đừng phí phạm thời gian chơi game, TV, bóng đá, nhậu... Hãy đọc những tài liệu Blog Bảo Mai để thêm kiến thức.

Người Việt Nam theo ai ?: http://www.google.com/reviews/polls/display/-1785566938104638294/blogger_template/vote?hideq=true&lnkclr=%23c30&chrtclr=%23c30&purl=baomai.blogspot.com&font=normal+normal+14px+Arial,+Tahoma,+Helvetica,+FreeSans,+sans-serif&txtclr=%23300

Thursday, September 3, 2015

Cộng đồng người Việt hồi phục mạnh mẽ 10 năm sau Katrina

https://www.youtube.com/watch?v=biBzKW7VLA8
NEW ORLEANS, LOUISIANA – “Kìa,” ông Trần Hữu An chỉ tay về phía góc vườn.
Một tấm bạt màu xanh da trời lấp ló giữa mớ đồ đạc hỗn độn lẫn với đất và cỏ khô. Người đàn ông 66 tuổi này bước nhanh tới và lôi nó ra trong niềm ngạc nhiên thích thú, như thể ông vừa phát hiện được thứ gì đó đã ẩn sâu trong ký ức mà ông quên là đã từng tồn tại.
“Chứng tích của Katrina đó,” ông nói.

http://baomai.blogspot.com/
Ông Trần Hữu An bên căn nhà trailer của mình, New Orleans, Louisiana, ngày 28 tháng 8, 2015.
Katrina. Ông không quên. Làm sao có thể quên được? 10 năm trước tấm bạt này là mái nhà che mưa che nắng cho ông - không chỉ riêng ông mà biết bao nhiêu người khác nữa. Những tấm bạt phủ xanh những mái nhà khắp thành phố miền duyên hải phía nam của Mỹ bên bờ Vịnh Mexico, nơi hứng chịu một trong những trận bão gây tổn thất nặng nề nhất trong lịch sử nước này.

http://baomai.blogspot.com/
Trận cuồng phong thổi tróc một phần mái nhà của ông An, giật sập buồng để máy giặt và máy sấy, và hất văng hai thứ đó đi một khoảng khá xa. Những cành cây gãy nát nằm ngổn ngang quanh nhà.
Đó là thiệt hại mà Katrina gây ra đối với nơi ông sinh sống. Những nơi khác không được may mắn như vậy.
Nếu không phải là cơn ác mộng tồi tệ nhất.

Quá sức tưởng tượng

Ông Đỗ Quang Trường bàng hoàng đứng trước nơi mà ông gọi là nhà.
Trở về lần đầu tiên vào tháng 9 năm 2005 sau khi di tản, khoảng một tháng sau khi Katrina ập vào, cựu chiến binh Việt Nam Cộng hòa này chứng kiến khung cảnh tan hoang chẳng khác gì bãi chiến trường. Lần này kẻ thù là nước lụt.

Cây cối tràn hết ra đường và bùn dày khiến ông gần như không thể lái xe được. Chiếc ca nô Sea Chaser của ông chồm lên hàng rào và đè xuống chiếc xe hơi Corolla của vợ ông. Bước vào trong nhà, mùi tôm cá chết “hôi không chịu nổi” xộc vào mũi. Toàn bộ trần nhà đã sập xuống, để trơ những đà gỗ. Một cái áo phao mắc trên cái quạt trần vẫn chưa bị nước cuốn đi. Dưới chân, lớp bùn dày tới 30 centimetre tràn ngập mọi ngóc ngách.

http://baomai.blogspot.com/
Ông Đỗ Quang Trường chỉ vào một bức hình chụp lại những thiệt hại trước nhà ông sau khi nước rút đi, New Orleans, Louisiana, ngày 29 tháng 8, 2015.
Không có gì trong nhà có thể xài được, ông kết luận.
Lúc đó ông mới nhận thức đầy đủ sức tàn phá của Katrina. Cơn bão khiến nước triều dâng cao đến mức cả hệ thống đê chắn biển của thành phố New Orleans không chịu nổi và bị vỡ. Kết quả là 80 phần trăm thành phố ngập lụt suốt mấy tuần.

Khu Chalmette ở mạn đông New Orleans, nơi ông Trường sinh sống, là một trong những nơi bị ngập nặng nhất. Nhà ông chìm dưới gần 3 metre nước lụt, ngấp nghé tới mái.
Đến định cư ở New Orleans từ những năm 1980, ông đã quá quen thuộc với những cảnh báo bão và lệnh di tản, và gia đình ông luôn có những sắp đặt trước và sau khi chạy bão. Như những lần khác, ông nghĩ lần này “cũng bình thường thôi.”

“Cứ nghĩ rằng bão cũng không quá tai hại, vì vậy mà đi đồ đạc không có đem theo,” ông Trường kể lại trong một cuộc gặp gỡ nhân kỷ niệm 10 năm Katrina vào ngày 29 tháng 8. “Không ngờ bão quá sức tưởng tượng,” ông cao giọng, như thể vẫn chưa tin được những gì cơn bão đã làm với căn nhà và cuộc sống của ông.

http://baomai.blogspot.com/
Tôm cá chết trong xe (Chụp từ hình của gia đình)

Định mạng an bài

“Có ai ở nhà không?” ông Trung Chính dùng loa phóng thanh hô to.
Tiếng ông văng vẳng giữa những con đường vắng tanh chìm dưới nước lụt.
Không một lời hồi đáp. Sự im lặng “kinh hoàng” bao trùm.

Nhưng ông vẫn lội nước đi tiếp, tiếp tục hô lớn để thông báo sự hiện diện của ông cho những người đang bị mắc kẹt trong nhà.

Ông Trung Chính là một trong những tình nguyện viên chọn ở lại New Orleans để tập hợp những người Việt Nam còn mắc kẹt về Nhà thờ Maria Nữ Vương Việt Nam.

Đó là trọng trách mà ông quyết định phải làm tròn đối với cộng đồng. Một “định mạng an bài” theo lời ông mô tả.
Trong những ngày tăm tối nhất của New Orleans theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, ông Trung Chính là tia sáng hy vọng cho hàng trăm người Việt Nam ở làng Versailles sống trong cảnh mất điện, hệ thống thông tin liên lạc bị cắt đứt, và nước lụt đang dâng lên sau khi đê vỡ.

Làng Versailles là cái tên mà cộng đồng ở đây dùng để chỉ nơi họ sinh sống ở rìa phía đông thành phố, xuất phát từ “Versailles Arms Apartment” - khu dân cư mà những người Việt Nam tị nạn đầu tiên được tái định cư vào năm 1975.

Đứng trên bãi cỏ xanh tươi trong khuôn viên nhà thờ, ông Trung Chính kể lại hoạt động giải cứu mà ông và những người khác đã thực hiện 10 năm trước.
“Cha xứ ra lệnh cho chú kêu gọi tất cả đồng bào nào sống sót trong vùng này quy tụ vào đây để cho ngài tìm cách thông báo với các cơ quan chính quyền địa phương tới cứu,” ông nói. “Tụi chú quy tụ vào đây khoảng độ gần 300 người Việt.”

Ông cho biết cha xứ vào phút cuối cùng khám phá ra rằng trong số những người này có khoảng 40 bệnh nhân và có người già không thể di chuyển được nên đã quyết định ở lại chăm sóc cho đoàn con chiên của ngài.

Rồi ông chỉ tay về phía một lễ đài có mái che kiên cố đằng sau nhà thờ, nơi sinh hoạt của ông và những người khác trong những ngày bám trụ lại New Orleans năm đó.
Tất cả với ông dường như chỉ mới xảy ra ngày hôm qua.

http://baomai.blogspot.com/
Nhà thờ Maria Nữ Vương Việt Nam từ là nơi nương náu của hàng trăm người Việt Nam bị mắc kẹt trong nước lụt ở sau Bão Katrina năm 2005, New Orleans, Louisiana, ngày 29 tháng 8, 2015.

Trở về

http://baomai.blogspot.com/
Mấy ngày sau khi Katrina quét qua, những thi thể người phân hủy trên đường phố và hàng ngàn người cầu cứu trên mái nhà thành phố, trong khi chính quyền Tổng thống George W. Bush hứng chịu chỉ trích kịch liệt vì điều bị cho là sự ứng phó chậm trễ.

Sự tàn phá của cơn bão đã khiến New Orleans trở nên tiêu điều và hàng trăm ngàn cư dân rời bỏ thành phố.

Thống kê cho thấy đến mùa thu năm 2006, dân số của New Orleans xấp xỉ khoảng 200.000 người, tức là chưa đầy phân nửa trong số 455.000 người quay trở lại thành phố một năm sau Katrina.

Những cuộc khảo sát cho thấy tỉ lệ người dân quay trở về có sự khác biệt đáng kể giữa các nhóm sắc dân, với cộng đồng người gốc Á (đa phần là người Việt Nam) có tỉ lệ quay trở về vào khoảng 70 phần trăm mức trước Katrina tới thời điểm mùa thu năm 2006.
“Trong vòng hai năm sau bão, tỉ lệ trở lại xây dựng cuộc sống của người Việt Nam có thể nói là cao nhất so với các nhóm người dân khác ở New Orleans,” Tiến sĩ Đỗ Phương Mai của Trường Y tế Công và Y học Nhiệt đới thuộc Đại học Tulane ở New Orleans cho biết.
Tiến sĩ Mai là một trong những thành viên tham gia dự án KATIVA-NOLA nghiên cứu những tác động của Katrina đối với người Mỹ gốc Việt sống ở New Orleans, Louisiana từ năm 2005 tới nay.

“Về tác động của bão Katrina đến sức khỏe thể chất thì hầu như không có thay đổi gì, đó là điều tương đối ngạc nhiên đối với chúng tôi,” Tiến sĩ Mai nói. “Về sức khỏe tinh thần thì có đi xuống trong năm 2006, nhưng khi chúng tôi đánh giá lại vào năm 2007 và năm 2010 thì sức khỏe tinh thần lại quay trở lại tương đương với mức độ trước Bão Katrina.”
Tiến sĩ Mai cũng lưu ý một nửa số người Việt Nam tham gia nghiên cứu báo cáo rằng thiệt hại của họ lên tới trên 100.000 đôla.

Lý giải về kết quả nghiên cứu này, bà dẫn ra giả thuyết là cộng đồng người Việt Nam đã trải qua rất nhiều chấn thương tinh thần có tác động lớn hơn nhiều như những cuộc di dân từ Bắc vào Nam năm 1954 và rời bỏ Việt Nam vào năm 1975 đến những trại tị nạn và định cư tại Mỹ.

Kỹ sư Lê Hồng Thanh, Chủ tịch Cộng đồng Việt Nam tại Louisiana, có chung nhận định:
“Cộng đồng người Việt ở Louisiana có thể nói là cộng đồng đã trở về xây dựng lại nhà cửa của mình sớm nhất so với các sắc dân khác,” ông Thanh nói. “Cái bản chất của người mình thứ nhất là có kinh nghiệm trong chiến tranh, thứ hai là mình làm việc rất gian khổ... mái gia đình là chuyện căn bản thành ra người nào cũng quyết tâm trở về xây dựng lại mái gia đình.”

Ông Thanh nói thêm sự trở về của cộng đồng người Việt Nam cũng là động lực cho những cộng đồng sắc dân khác trở về tái thiết.

Hồi sinh từ đổ nát

Bà Hoàng Thân đã không định quay trở về.

Mỗi năm đều chạy bão và chỉ vài ngày là trở về, song bà không ngờ là trận bão để lại nhiều thiệt hại như vậy. Dù không bị ngập lụt, hai tiệm may sửa quần áo và làm móng cũng như nhà bà ở đều bị bay nóc.

“Tôi trở lại nơi tôi ở chỉ vì tôi chỉ có một con đường,” bà Hoàng Thân chia sẻ. “Nhà tôi mất vào năm 2003, 2005 cơn bão Katrina nặng như vậy, tất cả khi chúng tôi lập nghiệp đời sống chính trông vào cái nơi đó cho nên tôi không thể bỏ chỗ đó đi được. Tôi phải trở về để làm lại từ đầu.”

http://baomai.blogspot.com/
Làm lại từ đầu. Rất nhiều người Việt Nam ở đây đã quyết định như vậy trong đó có ông Đỗ Quang Trường.

Sau khi căn nhà của ông bị tàn phá “không còn một cái gì,” ông quay trở lại New Orleans vì công việc của bà xã, nhưng ổn định chỗ ở lại là một vấn đề lớn.

Không còn lựa chọn nào khác, ông bắt tay dọn dẹp lại căn nhà ngập trong bùn và bị hư hại nặng nề.

http://baomai.blogspot.com/
Ông Đỗ Quang Trường đứng trong mảnh vườn to rộng sau nhà ông, New Orleans, Louisiana, ngày 29 tháng 8, 2015.
“Cũng phải hai, ba tháng dọn dẹp nhà mới xong... Lúc đó thì có một mình làm thôi,” ông Trường nói. “Hai cái nhà một mình tôi sửa tám tháng, tới bây giờ cũng chưa xong nữa, khoảng chừng 80 phần trăm.”

Ông Trường nói ông không nhận được sự giúp đỡ nào của người thân hay cộng đồng nhưng có nhận được sự hỗ trợ của chính phủ dù không dễ dàng suôn sẻ.
Trong suốt giai đoạn hồi phục, động lực chính giúp ông vượt qua khó khăn chính là gia đình và niềm tin nơi Chúa.

Ở mạn tây của thành phố, tiệm bán đồ cưới và đồ vũ hội của bà Nguyễn Phạm Dung đã khuếch trương kể từ khi bà bỏ tiệm cũ 10 năm trước.

Bà niềm nở chào đón khách ghé vào hỏi han. Dù tháng 8 không phải là tháng bán chạy nhất, hoạt động kinh doanh dường như rất phát đạt.

Total loss. Mất trắng. Từ mà bà dùng để mô tả những thiệt hại mà Katrina gây ra cho tiệm cũ của bà cách đó không xa.  

Mỗi lần có bão lớn là bà lại phải tất tả chuyển đồ đạc đi khỏi tiệm, nhưng bà chưa bao giờ hoài nghi quyết định quay trở về New Orleans từ Houston, Texas sau khi di tản.

“Dầu nơi này đầm lầy nước đọng nhưng mà người ở đây ở nó có cái tình hơn ở những nơi khác,” bà Báu nói bằng giọng trìu mến. Báu là tên của chồng mà bà dùng làm tên cho tiệm.
Rồi bà kể bà cứ nhắc lại câu nói tâm đắc này trong những lần bà làm MC.

Gương mặt bà sáng lên một niềm vui.


Giản dị và chân thành.

http://baomai.blogspot.com/

Mỹ phẩm quá hạn sử dụng chứa vi khuẩn độc hại
Màu sắc làm thay đổi tâm trạng ra sao?
Trần Hạnh: 'Người đem lại thay đổi'
Nguyễn Đăng Thường và những bài thơ & nhạc chế
Làng Thái Xuân: In south Houston apartments, a pie...
Cà phê và triển vọng kết cục cay đắng
Bí ẩn hố đen: Nơi con người phân thân?
Vì sao thịt xông khói ngon khó cưỡng?
Thế hệ sinh sau 2000 có gì đặc biệt?
Tổng thống Obama đổi tên ngọn núi cao nhất Bắc Mỹ
Vì sao em bé hay cười khanh khách?
Người dân An Giang không cho treo cờ việt cộng
45 năm tù cho một bác sĩ Mỹ gốc Hồi giáo
Đất nước tôi mỗi ngày là một tháng tư... đen
2 phóng viên truyền hình bị bắn chết tại Virginia
Những sự thật thú vị về ngôi trường Harvard
Victor Noir: bị sờ mó nhiều nhất Paris
Tù nhân Mỹ đóng ghế tặng Đức Giáo Hoàng
Sáu vấn đề đằng sau vụ chứng khoán TC
Một tử tội người Việt
Bà la sát, Tam bành, Lục tặc là gì?
Chiến lược an ninh mới của Mỹ về Biển Đông
Nổ tàu cá Việt Nam theo lệnh tòa án
Bị bắt vì kêu gọi "cách mạng màu" trên FB
TC lại chấn động với vụ nổ mới tại Sơn Đông
Robot sát thủ của Nam Hàn
Những nguồn tin đáng tin
Bác sĩ "bệnh hoạn"
Thành tựu của Campuchia là nỗi hổ thẹn của Việt Na...
Sự tự nguyện không tồn tại?
Cách tạo năng lượng từ nước
Mát xa yoni là mát xa cái chi?
ĐCS_VN cướp tiền của dân bằng cách đổi tiền
Tại sao chúng ta nghèo?
Cạn tàu ráo máng
Giáo dục VN và ‘thói chửi' đặc 'Chí Phèo’
Mại dâm là tệ nạn hay giải pháp?
Đàng sau vụ nổ Thiên Tân
Mỹ không nói suông với Trung Cộng!
Nước Mỹ và những tượng đài

Mỹ phẩm quá hạn sử dụng chứa vi khuẩn độc hại

http://baomai.blogspot.com/
Các nhà nghiên cứu khuyến cáo phụ nữ nên vứt bỏ mỹ phẩm quá hạn.
Một nhóm các nhà nghiên cứu tại Đại học London Metropolitan nghiên cứu những ảnh hưởng đối với sức khỏe liên quan đến mỹ phẩm quá hạn sử dụng.

Một nghiên cứu, được ủy nhiệm của công ty bán lẻ trực tuyến Escentual, tiến hành trên 5 sản phẩm làm đẹp được gửi đến từ các phụ nữ và blogger. Trong đó có 4/5 sản phẩm đã hết hạn sử dụng. Các sản phẩm bao gồm phấn nền, son môi, son bóng, mascara và phấn má.

Toàn bộ 5 sản phẩm đều chứa một hàm lượng cao các vi khuẩn có khả năng gây chết người.

Phấn má quá hạn sử dụng 9 tháng chứa nhiều vi khuẩn nhất và mascara quá hạn 4 tháng đứng thứ 2.

Mặc dù son bóng vẫn còn hạn sử dụng nhưng vẫn đứng thứ 3 về hàm lượng vi khuẩn. Lý do là vì nó được sử dụng để bôi lên miệng, nơi có rất nhiều vi khuẩn cư trú.

http://baomai.blogspot.com/
Các vi khuẩn được tìm thấy bao gồm: Aeromonas, gây nhiễm viêm dạ dày và vết thương; Propionibacterium, gây ra mụn trứng cá và các bệnh về da khác; Staphlyoccocus epidermidis có khả năng kháng thuốc kháng sinh; và Enterobacter, gây nhiễm trùng đường tiết niệu và đường hô hấp.

Giám đốc điều hành Escentuals Rakesh Aggarwal cho biết: “Hầu hết phụ nữ hoàn toàn không biết rằng mỹ phẩm của họ là một ổ vi khuẩn có khả năng gây chết người. Mọi người sẽ không giữ đồ ăn nhiều tháng sau khi hết hạn sử dụng, vậy thì tại sao lại không làm điều đó với mỹ phẩm”.

Ông nói thêm: “Phụ nữ có thai hoặc các bà mẹ có con nhỏ cần phải hết sức cẩn thận sau khi phát hiện của chúng tôi cho thấy vi khuẩn viêm màng não đã được tìm thấy trong nhiều mỹ phẩm khác nhau đã quá hạn sử dụng”.

http://baomai.blogspot.com/
Các nhà nghiên cứu khuyến cáo phụ nữ nên vứt bỏ mỹ phẩm quá hạn.




Daily Mail, Net Doctor

http://baomai.blogspot.com/

Màu sắc làm thay đổi tâm trạng ra sao?
Trần Hạnh: 'Người đem lại thay đổi'
Nguyễn Đăng Thường và những bài thơ & nhạc chế
Làng Thái Xuân: In south Houston apartments, a pie...
Cà phê và triển vọng kết cục cay đắng
Bí ẩn hố đen: Nơi con người phân thân?
Vì sao thịt xông khói ngon khó cưỡng?
Thế hệ sinh sau 2000 có gì đặc biệt?
Tổng thống Obama đổi tên ngọn núi cao nhất Bắc Mỹ
Vì sao em bé hay cười khanh khách?
Người dân An Giang không cho treo cờ việt cộng
45 năm tù cho một bác sĩ Mỹ gốc Hồi giáo
Đất nước tôi mỗi ngày là một tháng tư... đen
2 phóng viên truyền hình bị bắn chết tại Virginia
Những sự thật thú vị về ngôi trường Harvard
Victor Noir: bị sờ mó nhiều nhất Paris
Tù nhân Mỹ đóng ghế tặng Đức Giáo Hoàng
Sáu vấn đề đằng sau vụ chứng khoán TC
Một tử tội người Việt
Bà la sát, Tam bành, Lục tặc là gì?
Chiến lược an ninh mới của Mỹ về Biển Đông
Nổ tàu cá Việt Nam theo lệnh tòa án
Bị bắt vì kêu gọi "cách mạng màu" trên FB
TC lại chấn động với vụ nổ mới tại Sơn Đông
Robot sát thủ của Nam Hàn
Những nguồn tin đáng tin
Bác sĩ "bệnh hoạn"
Thành tựu của Campuchia là nỗi hổ thẹn của Việt Na...
Sự tự nguyện không tồn tại?
Cách tạo năng lượng từ nước
Mát xa yoni là mát xa cái chi?
ĐCS_VN cướp tiền của dân bằng cách đổi tiền
Tại sao chúng ta nghèo?
Cạn tàu ráo máng
Giáo dục VN và ‘thói chửi' đặc 'Chí Phèo’
Mại dâm là tệ nạn hay giải pháp?
Đàng sau vụ nổ Thiên Tân
Mỹ không nói suông với Trung Cộng!
Nước Mỹ và những tượng đài
Kỳ thị: kinh nghiệm của người Việt tị nạn

Màu sắc làm thay đổi tâm trạng ra sao?

http://baomai.blogspot.com/
Chúng ta có thể tốn nhiều tiếng đồng hồ để chọn màu sơn giúp căn phòng tạo ra tâm trạng mà mình muốn.
Chúng ta nghiên cứu các biểu đồ màu sơn, mang về nhà những hộp sơn mẫu.
Các phòng phẫu thuật được sơn màu trắng để tạo cảm giác sạch sẽ, các cửa hàng thức ăn nhanh được sơn đỏ hoặc vàng và một số phòng giam nhà tù được sơn màu hồng với hy vọng làm giảm sự hung hăng từ các tù nhân.

Chúng ta cứ ngỡ rằng mình biết bản thân thích màu gì. Quan niệm phương Tây lâu nay vẫn cho rằng màu đỏ sẽ làm trỗi dậy các cảm xúc, trong khi xanh dương làm đằm tính, đến nỗi nhiều người trong chúng ta tin rằng đó là thực.
Thế nhưng liệu màu sắc có tác động đến cử chỉ của chúng ta theo cách mà chúng ta nghĩ?
Các kết quả nghiên cứu khoa học về chủ đề này cho đến nay vẫn thiếu đồng nhất và đôi lúc, gây tranh cãi.

Màu đỏ là màu được nghiên cứu nhiều nhất và thường được so sánh với màu xanh dương hoặc xanh lá cây.
Một số nghiên cứu cho thấy người ta thường làm các nhiệm vụ nhận biết tốt hơn nếu đối mặt với màu đỏ thay vì màu xanh dương hoặc xanh lá cây, nhưng một số người khác thì ngược lại.
Yếu tố thường được đề cập đến là môi trường. Nếu bạn nhiều lần trải qua điều gì đó trong một môi trường bao quanh bởi một màu sắc nhất định, bạn rốt cuộc sẽ liên hệ màu đó với cảm nhận hoặc hành động của mình.

Ví dụ, trong thời gian ngồi ghế nhà trường, nếu bạn phải nhìn thấy những vòng tròn đỏ của giáo viên khoanh vùng các lỗi trên bài vở của mình, bạn sẽ luôn liên tưởng màu đỏ với những mối nguy hiểm sau này.
Trong khi đó, màu xanh dương thường được liên hệ với những cảnh tượng thanh bình hơn, như bầu trời hay biển.
Tất nhiên sẽ luôn có các trường hợp ngoại lệ - bình luận 'làm bài tốt lắm' của giáo viên cũng được viết bằng màu đỏ.
Đúng là người ta thường liên hệ các màu với những thứ khác nhau. Nhưng liệu điều này có tác động đến hành động hay hiệu quả trong một số công việc nhất định hay không thì là một vấn đề khác.

Sau nhiều kết quả không đồng nhất, vào năm 2009, các nhà nghiên cứu tại Đại học British Columbia đã tìm cách làm rõ điều này.

Họ yêu cầu những người tham gia thí nghiệm ngồi trước màn hình máy tính có màu xanh dương, đỏ hay màu trung gian và làm một số nhiệm vụ.
Những người ngồi trước màn hình đỏ làm các bài kiểm tra trí nhớ hoặc phát hiện lỗi sai tốt hơn. Đây là các nhiệm vụ yêu cầu sự chú ý đến từng chi tiết.
Tuy nhiên, những người ngồi trước màn hình xanh làm tốt hơn các nhiệm vụ yêu cầu sự sáng tạo, ví dụ như nghĩ ra càng nhiều cách sử dụng một cục gạch càng tốt.
Các nhà nghiên cứu cho rằng màu đỏ đại diện cho tín hiệu ‘tránh né’ và vì thế, khiến những người đối mặt với nó phải tỏ ra thận trọng hơn.

Trong khi đó, màu xanh dương lại hoàn toàn ngược lại: Nó đại diện cho tín hiệu ‘tiến gần hơn’, giúp những người đối diện với nó thoải mái hơn trong cách nghĩ, từ đó mang lại sự sáng tạo.

Để thử nghiệm lý thuyết này, các nhà nghiên cứu đã yêu cầu những người tham gia thử nghiệm giải một vài câu đố đảo chữ cái - liên quan đến hành động né tránh hoặc tiến gần.
Những người này giải các chữ liên quan đến hành động né tránh nhanh hơn nếu những chữ này được đặt trên nền đỏ, và giải những từ liên quan đến hành động tiến gần lại nhanh hơn nếu chúng được đặt trên nền xanh - điều cho thấy có sự liên kết giữa màu sắc và hành động trong suy nghĩ của họ.
Nhóm nghiên cứu thậm chí còn phỏng đoán những ứng dụng thực tiễn của kết quả thử nghiệm.

http://baomai.blogspot.com/
Ví dụ, họ tự hỏi rằng liệu các bức tường có nên được sơn những màu khác nhau, tuỳ thuộc nhiệm vụ cần làm hay không - ví dụ như sơn màu đỏ đối với phòng làm việc của một nhóm nghiên cứu các tác dụng phụ của một loại thuốc mới, hoặc sơn màu xanh đối với phòng sử dụng cho việc sáng tạo.
Trên thực tế, điều này có thể khó thực hiện. Ví dụ như trong một văn phòng hoặc một lớp học, bạn sẽ muốn mọi người đôi lúc suy nghĩ sáng tạo và đôi lúc tập trung vào các chi tiết.
Dù gì đi nữa, kết quả thử nghiệm này vẫn còn gây nhiều tranh cãi.

Khi một nhóm nghiên cứu khác thử phương pháp đảo chữ đối với một nhóm tình nguyện viên lớn hơn vào năm 2014, tác động của màu sắc lại biến mất.
Nghiên cứu ban đầu có sự tham gia của 69 người, trong khi trong nghiên cứu sau đó, với sự tham gia của 263 người, màu hình nền lại không tạo nên sự khác biệt nào.
Cũng nhóm nghiên cứu này đã đặt nghi vấn trước một trong những thí nghiệm mang tính lịch sử khác, được thực hiện bởi Oliver Genschow từ Đại học Basel ở Thuỵ Sỹ.
Nhóm của Genschow đã đưa cho các tình nguyện viên một dĩa bánh quy và yêu cầu họ ăn một lượng bánh đủ lớn để giúp họ đưa ra đánh giá về mùi vị.

Có một phần sáu số người tham gia thử nghiệm bị loại khỏi nghiên cứu vì họ đã chia sẻ bánh cho người khác, khiến kết quả đi chệch mục tiêu của nghiên cứu.
Tuy nhiên màu đỏ một lần nữa được xem như là tín hiệu cảnh báo, vì những người được đưa bánh trên một dĩa màu đỏ lấy ít bánh hơn.

Mặc dù vậy, khi nhóm nghiên cứu từ Đại học Bang Appalachian lặp lại nghiên cứu này, những người được đưa bánh lại làm điều hoàn toàn ngược lại: những ai được đưa dĩa màu đỏ lại lấy nhiều bánh hơn.

Nhà tù màu hồng

http://baomai.blogspot.com/
Rõ ràng là nghiên cứu về tác động của màu sắc khó hơn chúng ta tưởng, hoặc có lẽ là màu sắc không có những tác động mà chúng ta vẫn nghĩ.
Tuy nhiên rõ ràng là chúng ta vẫn đủ tin vào điều này, đến nỗi một số nhà tù ở Hoa Kỳ, Thuỵ Sỹ, Đức, Ba Lan, Áo và Anh đã sơn phòng giam nhà tù bằng màu hồng.

Tại Thuỵ Sỹ, 20% nhà tù và đồn cảnh sát có ít nhất một phòng giam được sơn hồng.

Vào năm 2014, nhóm nghiên cứu của Genschow đi vào một nhà tù được thắt chặt an ninh ở Thuỵ Sỹ. Các tù nhân đang bị biệt giam sau khi vi phạm quy định của nhà tù.
Những tù nhân này sau đó được đưa vào các phòng giam màu hồng hoặc màu xám bất kỳ, và có nóc màu trắng.

Các giám thị nhà tù được huấn luyện để sử dụng một thước đo độ hung hăng nhằm đánh giá hành động của tù nhân.
Sau ba ngày, các tù nhân trở nên ít hung hăng hơn trước khi bị biệt giam. Màu sắc của các bức tường không tạo nên sự khác biệt nào.

Các nhà nghiên cứu thừa nhận rằng một nghiên cứu với quy mô lớn hơn có thể tạo sự khác biệt, tuy nhiên màu sắc chỉ tạo nên sự khác biệt đối với một số người, cho nên giới chức cần quyết định liệu điều đó có đáng để họ phải để bận tâm không.

Các nhà nghiên cứu thậm chí còn cho rằng cho rằng một bức tường màu hồng có thể gây tác dụng ngược lại vì các tù nhân cảm thấy bị xúc phạm khi bị giam trong một căn phòng có màu nữ tính.

Như vậy, dù màu sắc có thể có những tác động nhất định, nhưng những tác động đó cho đến nay vẫn khó hiển thị và đôi lúc không hề tồn tại.

Các nghiên cứu được thực hiện tốt hơn đang dần xuất hiện, nhưng có lẽ phải một thời gian nữa chúng ta mới hiểu được hết màu sắc ảnh hưởng tới mình như thế nào, chứ chưa nói đến chuyện hiểu được toàn bộ quy trình nó tác động đến chúng ta ra sao.

Ở thời điểm hiện tại, màu sắc nội thất có vẻ như chỉ là vấn đề về thẩm mỹ và cảm nhận cá nhân.

http://baomai.blogspot.com/

Trần Hạnh: 'Người đem lại thay đổi'
Nguyễn Đăng Thường và những bài thơ & nhạc chế
Làng Thái Xuân: In south Houston apartments, a pie...
Cà phê và triển vọng kết cục cay đắng
Bí ẩn hố đen: Nơi con người phân thân?
Vì sao thịt xông khói ngon khó cưỡng?
Thế hệ sinh sau 2000 có gì đặc biệt?
Tổng thống Obama đổi tên ngọn núi cao nhất Bắc Mỹ
Vì sao em bé hay cười khanh khách?
Người dân An Giang không cho treo cờ việt cộng
45 năm tù cho một bác sĩ Mỹ gốc Hồi giáo
Đất nước tôi mỗi ngày là một tháng tư... đen
2 phóng viên truyền hình bị bắn chết tại Virginia
Những sự thật thú vị về ngôi trường Harvard
Victor Noir: bị sờ mó nhiều nhất Paris
Tù nhân Mỹ đóng ghế tặng Đức Giáo Hoàng
Sáu vấn đề đằng sau vụ chứng khoán TC
Một tử tội người Việt
Bà la sát, Tam bành, Lục tặc là gì?
Chiến lược an ninh mới của Mỹ về Biển Đông
Nổ tàu cá Việt Nam theo lệnh tòa án
Bị bắt vì kêu gọi "cách mạng màu" trên FB
TC lại chấn động với vụ nổ mới tại Sơn Đông
Robot sát thủ của Nam Hàn
Những nguồn tin đáng tin
Bác sĩ "bệnh hoạn"
Thành tựu của Campuchia là nỗi hổ thẹn của Việt Na...
Sự tự nguyện không tồn tại?
Cách tạo năng lượng từ nước
Mát xa yoni là mát xa cái chi?
ĐCS_VN cướp tiền của dân bằng cách đổi tiền
Tại sao chúng ta nghèo?
Cạn tàu ráo máng
Giáo dục VN và ‘thói chửi' đặc 'Chí Phèo’
Mại dâm là tệ nạn hay giải pháp?
Đàng sau vụ nổ Thiên Tân
Mỹ không nói suông với Trung Cộng!
Nước Mỹ và những tượng đài
Kỳ thị: kinh nghiệm của người Việt tị nạn
Vấn đề quản lý hóa chất độc hại bị chú ý sau vụ nổ...