Pages

BM

Bảo Mai xin kính chào quý vị. Cám ơn quý vị đã ghé thăm http://baomai.blogspot.com/. Hy vọng quý vị sẽ được hài lòng với những tin tức BM sưu tầm và chia sẻ trong trang blog này. Đừng phí phạm thời gian chơi game, TV, bóng đá, nhậu... Hãy đọc những tài liệu Blog Bảo Mai để thêm kiến thức.

Dư lun Video Bnh Nhc Images English

" " # A B C D E-F G H IJ K L M N O P Q R S T U V W-X-Y

Thursday, June 23, 2016

Mặt trái của việc yêu người cùng công ty

love kissing teenagers cory matthews ben savage
Tình công sở là chuyện thường xảy ra, và cũng là điều tốt đẹp.

Thật ra, việc này cũng không có gì lạ, vì chúng ta thường dành nhiều thời gian ở nơi làm việc.
Gần 40% các nhân viên ở Hoa Kỳ từng hẹn hò với một đồng nghiệp nào đó, theo khảo sát của trang CareerBuilder. Trong số này, một phần ba các đôi tiến tới hôn nhân.

Ở Đức, số người hẹn hò với bạn làm cùng thậm chí còn cao hơn. Đến 60% người làm việc thừa nhận họ từng yêu đồng nghiệp nào đó, theo một khảo sát từ trang web việc làm kalaydo.de.

Ở Nhật Bản, con số này thấp hơn nhiều, chỉ có một trong ba người được hỏi từng yêu đồng nghiệp, theo khảo sát của công ty nhân sự đa quốc gia Randstad.

Nhưng liệu chuyện gì sẽ xảy ra nếu tình yêu của hai người kết thúc trong cay đắng? Hẹn hò với một đồng nghiệp hấp dẫn, quyến rũ có đáng để mạo hiểm đánh đổi mọi thứ khác không?

Liệu chuyện gì sẽ xảy ra nếu người đó lại là sếp bạn, hoặc là nhân viên của bạn, hoặc thậm chí phức tạp hơn là người ấy đã lập gia đình? Bạn có buộc phải công bố mối quan hệ đó với các đồng nghiệp trong công ty không?

Những ngày mới yêu

love film kiss feelings emotions
Theo Kelly Finn, chuyên viên tư vấn tại Bộ phận Công nghệ Thông Tin ở công ty tuyển dụng người tài ở Bonston tên WinterWyman, đầu tiên nên giữ kín mối quan hệ mới này.

Finn gặp người yêu, sau này trở thành chồng cô khi họ làm việc ở hai bộ phận khác nhau ở công ty WinterWyman.

"Chúng tôi hẹn hò tám tháng và không cho ai trong công ty biết," cô nói trong email. "Mối quan hệ còn mới và chúng tôi không muốn bị quấy rầy hay trở thành chủ đề của những chuyện bàn tán xôn xao trong công ty."

Nhưng sau đó trong một chuyến đi do công ty tổ chức, cả Finn và chồng tương lai đều được sắp xếp để tham gia.

"Chúng tôi biết mọi việc đã trở nên nghiêm túc và không muốn giấu diếm mối quan hệ của mình trong chuyến đi, vì thế chúng tôi đề nghị một cuộc gặp với chủ tịch công ty và thông báo cho ông trước," Finn kể. "Chúng tôi không muốn ông ấy biết chuyện từ những tin đồn."

Finn nghĩ mọi người nên thông báo cho quản lý của mình về mối quan hệ khi đúng thời điểm. "Hãy đảm bảo với họ rằng mối quan hệ sẽ không làm ảnh hưởng tới chất lượng công việc của bạn, và cho họ biết bạn sẽ duy trì mối quan hệ này một cách nghiêm túc và chuyên nghiệp trong công ty," cô nói.

Giữ kín

Nhưng không phải ai cũng chọn cách tiết lộ chuyện yêu đương. Một phần ba số người có quan hệ tình cảm với đồng nghiệp đã giữ bí mật, theo khảo sát từ trang CareerBuilder.

"Dù bạn có chọn giữ bí mật mối quan hệ hay không, quan trọng là bạn phải kín đáo, chuyên nghiệp và ứng xử với nhau như đồng nghiệp ở nơi văn phòng, không phải như hai người tình,"

Rosemary Haefner, trưởng phòng nhân sự của CareerBuilder tại Chicago nói trong một email. "Hãy dành cho nhau một khoảng không gian và tôn trọng cả những đồng nghiệp khác."

image
Thể hiện tình cảm ở công sở cũng cần chú ý đến bạn đồng nghiệp và môi trường công việc

Gác lại tình yêu khi đến văn phòng

Elaine Varelas, thành viên điều hành của công ty quản lý nhân sự Keystone Partners ở Boston nói hẹn hò với đồng nghiệp có thể là một trải nghiệm tuyệt vời, nhưng bạn cần phải ý thức bạn đang ở đâu.

Bà nói trong một email: "Hai bạn có rất nhiều điểm chung và gặp nhau suốt ngày nhưng bạn cần nhớ những thể hiện tình cảm công khai nên diễn ra bên ngoài văn phòng," vì việc này có thể làm những người khác khó chịu và khiến bạn không còn là người làm việc chuyên nghiệp trong mắt người khác nữa.

"Trong khi nơi làm việc có thể là chốn để bạn tìm được người yêu thực sự, thời gian làm việc vẫn là lúc phải làm việc - đó không phải là lúc để nâng niu cuộc tình."

Hiểu nguyên tắc của công ty

Rất ít nhân viên thực sự đọc hết các quy định công ty. Nhưng nếu bạn đang chuẩn bị có quan hệ tình cảm với đồng nghiệp thì đã đến lúc bạn cần phải đọc tài liệu này.

Valeras cho biết bằng cách đọc cuốn cẩm nang các quy định chung, bạn sẽ biết liệu có bất cứ hướng dẫn chính thức nào dành cho chuyện tình cảm trong văn phòng hay không.

"Quan trọng là bạn cần phải làm việc này trước khi công bố mối quan hệ cho bất cứ ai, bao gồm cả phòng nhân sự," bà nói. "Bạn sẽ bước vào cuộc gặp đó và hiểu liệu có vấn đề nào bạn cần phải đối mặt không."

Và, theo Sharon Schweitzer, nhà sáng lập và CEO của Tập đoàn Protocol & Etiquette Worldwide, người từng là luật sư về luật lao động, thì tùy theo quy định của từng công ty, có thể bạn sẽ không được quyền giấu kín mối quan hệ này.

Bà nói trong một email: "Mối quan hệ có thể vi phạm chính sách chống xâm hại tình dục của công ty" đặc biệt là nếu một trong hai người giữ vị trí cao hơn người kia. "Bạn phải báo cáo việc mình đang hẹn hò, hay có quan hệ yêu đương với người cùng công ty."

Mặc dù hai bạn có thể không làm cùng một phòng ban hay đơn vị khi mới hẹn hò, vị trí công việc vẫn có thể thay đổi, theo Schweitzer. "Hãy nhớ rằng bạn có thể được thuyên chuyển vị trí và cuối cùng trở thành sếp của người yêu ở một phòng ban khác," bà cảnh báo.

Thuyên chuyển công tác là một trong các lựa chọn. "Nếu bạn yêu đồng nghiệp, hãy nghĩ nghiêm túc đến việc chuyển sang bộ phận khác hoặc thậm chí là công ty khác," bà nói.

"Đừng hủy hoại sự nghiệp của bạn, của người hướng dẫn bạn và cả của các đồng nghiệp trong suốt quá trình yêu đương của bạn."

Cách ứng xử khi tình cảm tan vỡ

Ứng xử chuyên nghiệp ở nơi làm việc luôn là điều quan trọng, theo Tiến sỹ Lorraine Tilbury, nhà sáng lập của công ty phát triển cá nhân và chuyên nghiệp HorsePower International có trụ sở tại Loire Valley, Pháp.

Nhưng sẽ thật khó khăn nếu mối quan hệ kết thúc trong đổ vỡ.

twin peaks laura palmer broken heart hands break
Bạn có nghĩ tới việc sau khi chia tay, hai người sẽ là đồng nghiệp ra sao không?

"Hai bạn vẫn phải làm việc chung," bà nói. Hãy tự hỏi, "cả hai đã đủ trưởng thành để chữa lành vết thương lòng ở chốn riêng tư trong lúc vẫn cư xử văn minh với nhau nơi công cộng và vẫn cùng hoàn thành các mục tiêu nghề nghiệp?"

Tilbury nói bà biết nhiều đồng nghiệp bị rơi vào vòng xoáy tình cảm sau đổ vỡ của cuộc tình công sở. Họ bị suy sụp và thường vắng mặt vì không thể đối diện với người yêu đã chia tay tại nơi làm việc.

Bà nói: "Nếu ý nghĩ phải gặp người cũ mỗi ngày sẽ khơi lại nỗi đau của bạn, bạn nên tránh việc yêu đồng nghiệp ngay từ đầu.”

Không chỉ ảnh hưởng đến bạn

love fashion like follow repost
Với Rachel Sutherland, cũng đáng để mạo hiểm sau khi bà gặp người chồng tương lai tại tờ báo The Battle Creek Enquirer, một tờ báo nhỏ ở Michigan.

"Chồng và tôi đều còn trẻ, nhưng chúng tôi rất nghiêm túc với công việc và biết rằng việc có quan hệ tình cảm với nhau ở nơi công sở có thể có tác động tiêu cực," bà nói trong một email.

"Đó là lý do vì sao chúng tôi cực kỳ chú ý và đảm bảo chúng tôi làm mọi việc đều đúng."

Nhưng Sutherland cho biết bà có thể sẽ cảm thấy khác biệt nếu tình cảm đó chỉ thuần túy là để có ai đó để tiêu phí thời gian cùng nhau.

"Chia tay luôn là điều để lại cảm giác nặng nề dù ở nơi nào," bà nói. "Việc phải gặp lại nhau khi đi chơi với bạn bè hay tại nơi làm việc là điều khó khăn đối với cả bạn lẫn người đó, và nó có nguy cơ hủy hoại sự nghiệp của bạn nếu bạn không thể vượt qua được cảm giác khó chịu trong tình huống này."



Elizabeth Garone

OneRepublic dance work friday office

Cái thời người ta sống để...hại nhau?
Vấn nạn dạy thêm, học thêm ở Việt Nam
Father’s Day – Mother’s Day: Ngày Phụ Mẫu
Thói quen cướp công có từ đâu?
Áo Dài Mini sống lại giữa Sài Gòn
COCC: Hay, dở và xấu xí
Những vụ liên quan đến các quan chức báo hiệu sự t...
Nguyễn Tư Nghiêm: Người gửi hồn dân tộc qua nét vẽ...
Dân tộc và dấu hiệu một cơn bão tố
Hồ sơ tay súng tấn công ở Orlando Florida
Ma dzê in Việt Nam
Chia sẻ trên mạng để làm gì?
Có nên yêu khi đã ngoài 60 tuổi?
Quảng Trị phát hiện 30 tấn cá đông lạnh cực độc
Johannes Stoetters: tác phẩm nghệ thuật từ ba cô g...
Đại sứ Hoa Kỳ nói về vụ cá chết
Cô giáo kiện hiệu trưởng vì bị trù dập
Bạn hối tiếc điều gì nhất khi nhìn lại cuộc đời mì...
Gởi con yêu dấu
Ngành du lịch Việt Nam đi về đâu?

Wednesday, June 22, 2016

Cái thời người ta sống để...hại nhau?

image
Người dân biểu tình phản đối vụ cá chết với biểu ngữ 'Chúng tôi muốn sống'.

Mấy hôm nay các trang mạng xã hội lẫn nhiều tờ báo Việt Nam nhuốm đậm màu xám. Xám vì nhiều nỗi buồn cứ chồng chất lên nhau. Xám vì hầu hết các tin tức nóng nhất là các tin thương tâm, đau lòng hay ghê sợ. Xin cúi đầu vĩnh biệt những người lính đã nằm xuống thời bình, dù bất cứ lý do gì phải ra đi, thì các anh cũng là những người đáng được trân trọng, đáng để ghi tên cho những thế hệ trẻ sống một cách không hèn mọn.

image
Tôi xin phép gác màu xám đầy thương tâm của vụ những người lính biển ra đi rồi chẳng thấy về. Thương tâm đủ rồi, đau đớn và xót xa tràn ngập rồi. Gạt nước mắt quay về thực tại, người ta lại hoảng hồn. Bên cạnh sự ra đi đầy nhân văn, thì những người ở lại phía sau vẫn còn đang lo sợ, hãi hùng trong một xã hội mà nhiều người bảo “sống để...tự hại nhau”. 

Tôi xin phép đặt tên cho cái lối sống, không phải bao trùm xã hội nhưng hiện diện khắp mọi nơi, chính là lối sống “không tử tế, thiếu tính con người”.

Khái niệm tử tế quả thật không phải cao siêu hay xa xỉ. Và sống thiếu tử tế xuất phát từ những hành động nhỏ bé nhất, nhưng mang lại những hậu quả to lớn không cùng. Không tử tế là khi người ta coi thường nhân mạng hàng chục người, hàng vài chục người trên những tuyến xe mang danh là cao cấp, ba bốn năm sao, nhưng tài xế thích chạy sao thì chạy, lấn đường vượt tuyến, đua nhau tranh khách,... để rồi hết vụ tai nạn này đến tai nạn khác: xe cháy, người chết không nhận dạng, gia tình tan nát, điêu linh.

image
Không tử tế là khi hàng chục người ăn bánh mì rồi phải nhập viện, có người tử vong. Chưa có kết luận chính thức của các cơ quan chức năng, nhưng nỗi sợ về việc đồng bào hại đồng bào vẫn cứ len lỏi một khách khó nắm giữ và vô cùng khó chịu. Không tử thế là khi biến hóa thịt heo thành hàng loạt thứ thịt “quý hiếm” như nai, cừu, đà điểu... để rồi miếng thịt nào cũng nhiễm vi sinh, đe dọa sức khỏe, an toàn tính mạng của người tiêu dùng: tiền mất, tật mang. Còn chưa kể, thiếu tử thế là khi bán thức ăn cho sinh viên, những thế hệ tương lai của đất nước, mà trong thức ăn tràn lan những con giòi khiến người xem còn buồn nôn nói chi đến người dùng.

image
Những câu chuyện thiếu tử tế, sống hại nhau như vậy vẫn cứ xuất hiện đều đặn và dường như có xu hướng ngày càng tinh vi hơn, nguy hiểm hơn, ghê rợn hơn. Sự thiếu tử tế ấy một phần có thể xuất phát từ một môi trường thiếu đạo đức, thiếu niềm tin vào đạo đức. Con người được sinh ra với tính bản ác hay tính bản thiện, đó hiện vẫn còn là điều gây tranh cãi.

sexy smile laughing legend evil
Tuy nhiên, nếu người đó lớn lên trong môi trường có giáo dục và hướng đến bản thiện, ắt sẽ có khuynh hướng bản thiện nhiều hơn, tử tế nhiều hơn.

Nhớ câu chuyện người Việt hay kể, rằng khi kêu gọi dân làng góp rượu mở hội cho làng, thì kết quả hồ rượu thành hồ...nước lã. Ai cũng tin rằng nếu chỉ có mình mang nước lã, thì không ảnh hưởng đến hồ rượu chung, không ngờ ai cũng mang nước thay vì góp rượu. Phải chăng xã hội chúng ta nghĩ rằng chỉ có vài ba người xấu, cái xấu sẽ không ảnh hưởng đến xã hội, hóa ra thành một bể người xấu, đang ngoài kia, làm những chuyện thiếu tử tế: từ chén cơm, bó rau, con cá, miếng thịt đến những đại dự án sặc mùi nhóm lợi ích.

image
Sự thiếu tử tế còn xuất phát từ một bộ phận lãnh đạo thiếu tử tế. Đó là câu chuyện hàng ngày mà người Việt nào có quan tâm đều nghe, hoặc có khi không quan tâm đến thời cuộc cũng vô tình thấy nhắc ở đâu đó: trong quán chè lá vỉa hè, trong quán ăn hàng rong, hay thậm chí trong nhà hàng sang trọng, trên báo chí truyền hình.

obama fish vietnam
Nhiều nhà nghiên cứu lẫn báo chí phản ánh, và dường như chưa ai đủ thuyết phục để phủ nhận sự tồn tại của các nhóm lợi ích, những gã độc quyền đang thao túng phía sau những ông lớn của nhiều ngành kinh doanh mang tính thiếu lành mạnh. Vụ việc cán bộ công an lại dám tự ý kinh doanh, chống lưng cho doanh nghiệp sân sau của mình là một điển hình như vậy. Đó là chưa nói đến sự tắc trách, hoặc đôi khi trở thành nạn nhân và bất lực của ngành quản lý trước thời cuộc vốn tồn tại nhiều tiêu cực: từ tuyên bố “thực phẩm đa phần là sạch nhưng người dân không biết”, đến việc “cá này được chứng nhân sạch, nhưng an toàn lại là chuyện khác”. Những phát ngôn ấy cho thấy sự bế tắc về quản lý, sự nhút nhát trước việc đối diện với những nguy cơ bệnh tật, sống chết đang tràn đến từng nhà, leo lên bàn ăn, chui vào nhà bếp.

image
Sự bế tắc là khi trên một tuyến đường thênh thang, dẫu có quanh co cũng không ngặt nghèo như những tuyến đường vượt rừng vượt biển tại nhiều nơi ở Mỹ, châu Âu hay như Thái Lan, nhưng tai nạn thương tâm cứ ngày đêm âm ĩ. Mới hôm trước là tông nhau hàng chục người chết, vài hôm sau lại một vụ tương tự xả ra. Ai cũng hoảng hồn, ai cũng mất niềm tin, dù không đi xe (vốn chỉ có vài ba hãng lớn) thì cũng chẳng biết đi bằng gì. Ngành chức năng lúc thì lên tiếng, lúc chẳng thấy tăm hơi. Không lẽ việc quản lý đường bộ với vài ba tuyến xe khách khó khăn đến mức như vậy hay sao?

image
Cuối cùng, cá nhân tôi cho rằng việc những kẻ thiếu tử tế tràn lan ngoài kia phần lớn cũng vì cơ chế xử lý vẫn còn nhẹ nhàng quá. Có một nghịch lý về môi trường pháp lý ở Việt Nam, mà một vị đại biểu quốc hội Việt Nam từng thẳng thừng tuyên bố, đó là môi trường pháp lý thiếu an toàn. Vài ba người tốt thì không được bảo vệ, trong khi lắm kẻ xấu vẫn cứ ung dung. Xây quán cà phê, mở cái chuồng gà có khi phải hầu tòa hình sự, trong khi vi phạm kỷ luật ngành công an, tự ý kinh doanh khi còn làm quan chức, chống lưng cho doanh nghiệp sân sau,... thì cũng chỉ bị điều đi nơi khác mà vẫn tiếp tục làm nghề.

image
Doanh nghiệp gây ô nhiễm môi trường gây ảnh hưởng xã hội thì đền bồi cũng ở mức thấp, xá gì với cái lợi chất ngất mà họ làm trong suốt chục năm. Nhiều doanh nghiệp ảnh hưởng môi trường vẫn cứ trốn chui giấy phép, chẳng hiểu sao với cơ chế giám sát chặt chẽ đến tận gánh bún lề đường của quân nhà mình mà lại để sót những ông lớn doanh nghiệp không giấy phép?

Than ôi, cái thời nhiều người sống chỉ biết để...hại nhau!




Cao Huy Huân

image

Vấn nạn dạy thêm, học thêm ở Việt Nam
Father’s Day – Mother’s Day: Ngày Phụ Mẫu
Thói quen cướp công có từ đâu?
Áo Dài Mini sống lại giữa Sài Gòn
COCC: Hay, dở và xấu xí
Những vụ liên quan đến các quan chức báo hiệu sự t...
Nguyễn Tư Nghiêm: Người gửi hồn dân tộc qua nét vẽ...
Dân tộc và dấu hiệu một cơn bão tố
Hồ sơ tay súng tấn công ở Orlando Florida
Ma dzê in Việt Nam
Chia sẻ trên mạng để làm gì?
Có nên yêu khi đã ngoài 60 tuổi?
Quảng Trị phát hiện 30 tấn cá đông lạnh cực độc
Johannes Stoetters: tác phẩm nghệ thuật từ ba cô g...
Đại sứ Hoa Kỳ nói về vụ cá chết
Cô giáo kiện hiệu trưởng vì bị trù dập
Bạn hối tiếc điều gì nhất khi nhìn lại cuộc đời mì...
Gởi con yêu dấu
Ngành du lịch Việt Nam đi về đâu?
Lấy luật gì mà xử nó?

Tuesday, June 21, 2016

Vấn nạn dạy thêm, học thêm ở Việt Nam

teacher movie 1974 the teacher angel tompkins
Dạy thêm, học thêm ở Việt Nam từ lâu đã trở thành vấn đề nhức nhối, bị xã hội lên án. Từ hình thức dạy thêm công khai tại nhà, thậm chí mở cả trung tâm dạy thêm - luyện thi đến hình thức dạy thêm "hợp thức" tại các "trung tâm", rồi dạy thêm "có giấy phép" ngay tại trường. Hiện nay việc quản lý dạy thêm, học thêm đi vào vòng "luẩn quẩn", dư luận có nhiều ý kiến đa chiều : kẻ nói cấm, người nói không; kẻ nói lợi, người nói hại; kẻ nói chính đáng, người nói lạm dụng ...

Rốt cuộc vấn đề như thế nào ? Bài viết này sẽ phân tích nguyên nhân, hệ lụy của dạy thêm, học thêm và kết luận phải dứt khoát "nói không" với vấn nạn này, đồng thời đề xuất một số giải pháp để xóa bỏ dạy thêm học thêm.

Tràn lan và biến tướng

image
Hiện nay tình trạng dạy thêm, học thêm đang phát triển tràn lan. Trước đây phổ biến ở bậc trung học, bây giờ cả ở bậc tiểu học. Đáng thương cho con trẻ phải học nhồi nhét suốt cả tuần, học như cái máy, không có thời gian nghỉ ngơi, giải trí để tái tạo chất xám, lấy lại cân bằng thể chất và tinh thần. Phụ huynh đã trả học phí, lại còn trả khoản học thêm nặng hơn học phí gấp nhiều lần.

Vấn nạn dạy thêm, học thêm ngày càng biến tướng. Giáo viên chia nhỏ các nhóm học sinh thành năm, bảy em để dạy ở nhà, gọi là dạy kèm. Giáo viên không dạy ở nhà thì đăng ký dạy ở trường, gọi là dạy thêm có tổ chức. Các sở giáo dục đưa dạy thêm, học thêm vào quản lý bằng hình thức yêu cầu giáo viên dạy thêm phải đăng ký, khai báo thời gian, địa điểm dạy thêm, số lượng học sinh, các tiêu chuẩn về phòng ốc, bàn ghế, ánh sáng, học phí, cam kết không dạy học sinh lớp mình đang dạy chính khóa. Thế nhưng trên thực tế, do quản lý còn lỏng lẻo, thiếu kiểm tra giám sát nên không tránh khỏi những điều trái quy định như : số lượng học sinh học quá đông, thu tiền học phí cao hơn quy định, dạy học sinh lớp mình dạy chính khóa, dạy trước chương trình, không phân loại học sinh khi chia lớp dạy, dạy bài tập mẫu cho bài kiểm tra ở lớp (một kiểu “bật mí” đề kiểm tra), thiên vị đối với học sinh học thêm ... Ngành giáo dục đã ban hành nhiều văn bản chấn chỉnh dạy thêm, học thêm nhưng hiệu quả còn rất hạn chế. Các cơ sở giáo dục hợp thức hóa các quy định về dạy thêm, học thêm bằng văn bản, giấy tờ hơn là chấp hành đúng trong thực tế.

Thông tư 17 năm 2012 của Bộ Giáo dục và Đào tạo quy định “học sinh có nguyện vọng học thêm phải viết đơn xin học thêm gửi nhà trường”, giáo viên có nguyện vọng dạy thêm phải có đơn đăng ký dạy thêm; trong đơn có cam kết với nhà trường về việc hoàn thành tốt tất cả các nhiệm vụ của giáo viên theo quy định”, “hiệu trưởng nhà trường xét duyệt danh sách giáo viên dạy thêm”.

Thông tư này mở rộng cánh cửa cho dạy thêm - học thêm “có tổ chức”, đưa dạy thêm học thêm vào “quản lý”, công khai. Quy định học sinh “tự nguyện” viết đơn xin đăng ký học thêm, phụ huynh ký xác nhận; hiệu trưởng ký duyệt đơn cho phép giáo viên dạy thêm … rất dễ bị hợp thức hóa. Có học sinh nào học thêm mà dám không chịu viết đơn không ? Đã là giáo viên trong biên chế, ai mà chẳng đủ tiêu chuẩn để dạy thêm (trừ khi đang bị kỷ luật). Giáo viên thì có thu nhập “chính đáng”, nhà trường được trích phần trăm tiền quản lý phí, vậy có hiệu trưởng nào lại không ký đơn cho giáo viên dạy thêm ?

Học sinh viết đơn xin học thêm, nghĩa là các em tự nguyện, nhà trường không bắt buộc. Hiệu trưởng đã duyệt đơn cho phép dạy thêm, nghĩa là giáo viên không tự ý dạy thêm, họ “chính danh”, vì được cấp phép hẳn hoi. Tất cả đều đúng quy định, hợp thức. Học sinh tự nguyện học thêm, phụ huynh đồng ý, vậy còn kêu ca nỗi gì ?

Sự biện hộ. Nguyên nhân

image
Có quan điểm cho rằng nhu cầu học thêm của học sinh là chính đáng, thu nhập dạy thêm của giáo viên cũng chính đáng, có gì phải cấm ? Xin thưa, chỉ cần học thêm 3 môn, lịch học của học sinh sẽ kín cả tuần, các em không có thời gian để tự học, tự nghiên cứu, sáng tạo, trải nghiệm cuộc sống. Sự thụ động, rập khuôn sẽ chiếm chỗ trong tư duy của các em, nhất là những em không đủ sức khỏe hoặc lười biếng.

Về thu nhập dạy thêm, chính đáng ra sao khi phụ huynh nghèo phải gồng lên trả tiền học cho con ? Thù lao được hưởng là chính đáng, nhưng đưa học sinh vào tình thế phải đi học thêm là không chính đáng.

Phụ huynh vì mong muốn con em “bằng bạn bằng bè”, sợ giáo viên “phân biệt đối xử” nên phải cho con đi học thêm. Điều đó vô tình thỏa hiệp với dạy thêm, học thêm. Nhiều em học không tệ nhưng phụ huynh muốn con em mình phải học khá, giỏi, ép các em đi học thêm nhiều môn, vô hình trung vừa biến các em thành nạn nhân của bệnh thành tích, vừa tiếp tay cho dạy thêm, học thêm. Có học sinh sợ giáo viên bộ môn “phân biệt đối xử” nên dù đã học thêm giáo viên bên ngoài, vẫn học thêm giáo viên đang dạy chính khóa trên lớp.

Chương trình học quá tải cũng là nguyên nhân khiến học sinh phải đi học thêm. “Tiêu hóa” chưa hết kiến thức vừa học, các em phải “nạp” thêm nhiều kiến thức khác, vậy là sinh ra “bội thực” kiến thức, rồi tìm đến học thêm như một “cứu cánh”.

Có người lên diễn đàn báo chí biện hộ cho dạy thêm, học thêm, xem học thêm là như cầu chính đáng của học sinh, “có cầu ắt có cung”. Biện hộ như vậy là không thể chấp nhận được, xa rời thực tế đang nhức nhối về dạy thêm, học thêm. Học thêm khác học bồi dưỡng, học phụ đạo. Nạn dạy thêm, học thêm đang bị xã hội lên án, vì nó gây tốn kém thời gian, tiền bạc vô ích, làm cho học sinh học hành căng thẳng và hình thành tâm lý ỷ lại, học tập thiếu động não, mất dần khả năng tự học, tự nghiên cứu. Nên nhớ khả năng tự học, tự nghiên cứu là điều rất cần trong giáo dục, bồi dưỡng nhân tài. Chương trình dạy quá tải, giáo viên lợi dụng dạy thêm kiếm thu nhập ngoài lương. Dạy thêm, học thêm từ lâu đã bị xã hội lên án, thế mà có người lại đi so sánh với Hàn Quốc, Trung Quốc, rằng nước họ còn dạy thêm, học thêm nhiều hơn nước mình !(?). Sao không so sánh với các nước có nền giáo dục tiên tiến trên thế giới như Anh, Pháp, Mỹ ... ?

Mức lương giáo viên chưa phù hợp cũng là một nguyên nhân khác của dạy thêm, học thêm. Một sự thật quá phũ phàng, lương nhà giáo hiện nay xếp thứ … 14 trong hệ thống thang bảng lương hành chính sự nghiệp. Một giáo viên THPT (đạt chuẩn) đứng lớp thời gian 12 năm có mức lương chỉ 5 triệu đồng (kể cả phụ cấp đứng lớp), thực là khó “sống bằng lương” trong thời bão giá này. Một số giáo viên dạy thêm cũng vì miếng cơm manh áo, dạy được lớp nào thì dạy, kiếm thêm thu nhập trang trải cuộc sống gia đình. Nhưng cũng không ít giáo viên có nguồn thu nhập đáng kể từ dạy thêm, thu nhập vài chục triệu một tháng, thậm chí gấp đôi, gấp ba, nhất là mùa luyện thi. Đây là chia sẻ về thu nhập “khủng” từ dạy thêm của một giáo viên dạy Văn (đăng trên “Tuổi trẻ cuối tuần” online (bài “Dạy thêm Văn”) : “Tôi dạy tại nhà nhưng dưới danh nghĩa dạy thêm do trường tổ chức, trường thu của tôi 10% phí quản lý, mỗi tháng tôi đóng cho trường 20 triệu đồng”. Còn đây là thu nhập của một giáo viên dạy Tiếng Anh (phản ánh trên “Thanh Niên” online (bài “Dạy thêm vẫn là thu nhập chính”) : “Có ngày, HS đông quá, thầy quản không nổi thì nhờ một "trợ giảng" tên Lan quản lý lớp nhỏ bên trong. Do vậy mà tiếng giảng bằng micro bên ngoài của thầy hòa cùng với lời giảng của cô Lan bên trong nhiều khi tạo thành tạp âm, HS rất khó phân biệt. HS học 2 buổi/tuần, mỗi buổi 90 phút, tùy từng khối lớp, học phí dao động từ 130.000 đến 150.000 đồng/tháng. Trung bình mỗi tháng khoảng 10 lớp, mỗi lớp khoảng 50 HS. Với mức học phí như trên, hằng tháng thầy thu nhập khoảng 75 triệu đồng”. Đây là phần nổi của “tảng băng trôi”, được công khai, còn bao nhiêu giáo viên Toán, Lý, Hóa khác dạy thêm lén lút hoặc núp bóng “dạy thêm do nhà trường tổ chức”, đăng ký dạy thêm ở trường một vài lớp nhưng ở nhà dạy năm, bảy lớp nữa. Hiện tượng này là gì, nếu không phải “làm kinh tế” trong giáo dục ?

Vậy thì dễ có chuyện dạy thêm trở thành dạy chính. Mỗi khi đồng tiền chi phối thì tiêu cực rất dễ nảy sinh, nếu người ta không làm chủ nó. Bao giờ giáo viên chưa “sống được bằng lương”, lấy dạy thêm cải thiện thu nhập hoặc lợi dụng dạy thêm để trục lợi thì vẫn còn đó vấn nạn dạy thêm, học thêm.

Giám sát và chế tài

image
Thiết nghĩ, để chấm dứt dạy thêm, học thêm, trước hết phải thay đổi từ gốc, đó là chương trình dạy học. Chương trình phải được giảm tải, vừa sức học sinh, coi trọng kỹ năng ứng dụng và thực hành, đổi mới phương pháp kiểm tra, đánh giá. Nhà trường, gia đình và xã hội không chạy theo thành tích. Phụ huynh không thỏa hiệp, tiếp tay cho dạy thêm, học thêm. Không tổ chức dạy thêm trong trường, thay vào đó là dạy bồi dưỡng đối với học sinh giỏi, phụ đạo đối với học sinh yếu, kém. Cần động viên, khuyến khích học sinh tự học ở nhà. Những năm gần đây xuất hiện nhiều thủ khoa đại học là học sinh nông thôn, tự học, không học thêm. Điều đó cho thấy, nếu học sinh có kỹ năng tự học, sẽ học rất giỏi, đạt thành tích cao.

Để quản lý chặt chẽ dạy thêm, học thêm, nhân dân phải là người giám sát thông qua các mặt trận đoàn thể của địa phương, không để ngành giáo dục vừa “đá bóng vừa thổi còi”.

Hiện nay chế tài xử lý dạy thêm sai quy định (theo Điều 7 Nghị định 138/2013/NĐ - CP), xử phạt vi phạm hành chính từ 4 đến 6 triệu đồng đối với hành vi tổ chức hoạt động dạy thêm không đúng nội dung đã được cấp phép là quá nhẹ, chưa đủ tính răn đe. Đối với giáo viên dạy thêm thu mỗi tháng hàng chục triệu đồng thì với mức phạt trên, họ “sẵn sàng” chấp nhận đánh đổi, bất quá thì một năm không đạt danh hiệu “Lao động tiên tiến” (tiền thưởng bằng 0.3 lần mức lương tối thiểu chung, tức 1.210.000 đồng X 0.3 = 363.000 đồng !). Đó là chưa nói hiện tượng lãnh đạo nhà trường bao che, “làm ngơ” cho giáo viên dạy thêm dưới danh nghĩa vì “đời sống” của anh chị em giáo viên (và tất nhiên cũng vì “có qua có lại” nữa).

Chế tài xử phạt dạy thêm cần mạnh hơn, đặc biệt cần thêm quy định trách nhiệm đối với người đứng đầu khi để tổ chức, cá nhân trong đơn vị thực hiện sai quy định về dạy thêm, học thêm.
Bên cạnh đó, việc cải thiện mức lương nhà giáo theo mức ưu tiên cao nhất (trong hệ thống thang bảng lương hành chính sự nghiệp) cũng là biện pháp lâu dài, ổn định để vấn nạn dạy thêm, học thêm không còn diễn ra.

Dứt khoát “nói không”

image
Không còn nghi ngờ gì nữa, học thêm tạo sự căng thẳng về học tập đối với học sinh, đánh mất khả năng tự tin, khả năng tự học, tự nghiên cứu của các em; tạo gánh nặng về chi phí đối với phụ huynh. Chính vì vậy vừa qua tại cuộc họp với đoàn công tác của Bộ GD&ĐT do Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ dẫn đầu bàn về phát triển giáo dục và đào tạo TP HCM, Bí thư Thành ủy Đinh La Thăng khẳng định, nhất quyết trong năm học tới phải dứt khoát bỏ dạy thêm, học thêm :

“Tại sao các trường quốc tế thu học phí cao, không dạy thêm học thêm mà phụ huynh người ta vẫn vào. Năm nay thành phố dứt khoát không dạy thêm học thêm, tuyệt đối không mở các lớp dạy thêm tại các trường học. Hội nhập mà còn dạy thêm học thêm, chạy trường chạy lớp thì sao là hội nhập được”.




Lê Xuân Chiến

teacher movies writers biopic hilary swank

Father’s Day – Mother’s Day: Ngày Phụ Mẫu
Thói quen cướp công có từ đâu?
Áo Dài Mini sống lại giữa Sài Gòn
COCC: Hay, dở và xấu xí
Những vụ liên quan đến các quan chức báo hiệu sự t...
Nguyễn Tư Nghiêm: Người gửi hồn dân tộc qua nét vẽ...
Dân tộc và dấu hiệu một cơn bão tố
Hồ sơ tay súng tấn công ở Orlando Florida
Ma dzê in Việt Nam
Chia sẻ trên mạng để làm gì?
Có nên yêu khi đã ngoài 60 tuổi?
Quảng Trị phát hiện 30 tấn cá đông lạnh cực độc
Johannes Stoetters: tác phẩm nghệ thuật từ ba cô g...
Đại sứ Hoa Kỳ nói về vụ cá chết
Cô giáo kiện hiệu trưởng vì bị trù dập
Bạn hối tiếc điều gì nhất khi nhìn lại cuộc đời mì...
Gởi con yêu dấu
Ngành du lịch Việt Nam đi về đâu?
Lấy luật gì mà xử nó?
Khỉ đột có nguy hiểm cho người không?

Father’s Day – Mother’s Day: Ngày Phụ Mẫu

image
Phó Tế Nguyễn Mạnh San Cựu Phụ Tá Trưởng Phòng Tố Tụng Tòa Án Liên Bang Hoa Kỳ Oklahoma City, Oklahoma.
Bài này tôi mới viết xong trong dịp Mùa Báo Hiếu Cha Mẹ và tất cả 4 câu chuyện trong​ đề tài này là có thật 100%​, để cho giới trẻ nào​ biết tiếng Việt đọc được​, vì 4 câu chuyện này​ rất thiết thực và hữu ích cho giới trẻ​ phải biết cư xử hiếu thảo với Cha Mẹ mình.​
​PT. NMSan

***

Hallmark eCards dad father fathers day happy fathers day
Người Việt Nam chúng ta có lễ Vu Lan để tưởng nhớ đến công lao của cha mẹ, vào ngày 7 tháng 7 Âm lịch. Còn người Mỹ có hai ngày đó là Ngày Của Mẹ – “Mother’s Day” và Ngày Của Cha – “Father’s Day”. Đây là cơ hội quý báu để con cái bày tỏ một phần biết ơn công lao trời biển của cha mẹ. Cũng là dịp để nhắc nhở, khơi dậy chữ “hiếu” trong mỗi chúng ta. Người Việt Nam chúng ta có câu:

image

Công ơn của cha đã được ví như trời cao vút, như ngọn núi Thái Sơn, còn nghĩa mẹ thì bao la tràn trề như nước chảy từ thượng nguồn. Cha mẹ là người đã dành cả cuộc đời cho con, mọi cố gắng, mọi sự hy sinh, vất vả… đến cuối cùng cũng chỉ mong con nên người. Cha mẹ là vầng trăng, là tinh túy của mọi tình yêu thương cao đẹp trong đời.

Người Việt Nam chúng ta, từ xưa đến nay luôn lấy chữ hiếu làm đầu. Đối với thế hệ trẻ ngày nay, sống trên đất Mỹ, họ phải thích nghi với văn minh Mỹ. Hơn nữa, điều kiện sinh sống ở đây cũng không cho phép chúng ta thờ cha kính mẹ theo cách các thế hệ người Việt trước đây đã làm. Xã hội ngày càng phát triển, vì những mục đích, lý do hay đơn thuần chỉ là sự bất đồng trong đời sống hàng ngày mà có nhiều người con đối xử bất hiếu, tệ bạc với cha mẹ của mình. Hiếu thảo với cha mẹ là việc mà mỗi người con cần làm và phải làm.

Nhân dịp ngày “Father’s Day” trong tháng 6 này và ngày “Mother’s Day” mới đi qua hồi tháng 5, tác giả xin được thuật lại những câu chuyện điển hình về chữ “hiếu” mà chính tác giả đã được chứng kiến, đôi khi là được mời đến để đóng vai trò tư vấn cho cả hai bên.

Câu chuyện thứ Nhất: Con có hiếu với cha

Internet Famous movie comedy youtube wtf
Ông bà Huy có 3 người con, 2 gái và một trai. Hai người con gái đã lập gia đình và theo chồng ở nhà riêng, còn người con trai út 30 tuổi vẫn độc thân và sống chung cùng với cha mẹ. Cách đây 6 năm, vợ ông qua đời vì bệnh ung thư. Anh con trai này là kỹ sư cho một hãng điện tử.

Bất ngờ, cách đây hơn 2 năm, ông Huy bị tai biến mạch máu não, bán thân bất toại nằm liệt giường, việc ăn uống tắm rửa phải có người săn sóc ngày đêm. Vì lợi tức của ông khi còn đi làm quá thấp, nên ông được chính phủ trợ cấp mọi nhu cầu hoàn toàn miễn phí. Sau khi được chữa trị ở nhà thương một tuần lễ, đáng lý ông phải được gửi vào viện dưỡng lão (Nursing Home), nhưng anh con trai ông tình nguyện nghỉ việc làm ở sở, để ở nhà săn sóc cho cha 24/24, kể cả 2 ngày nghỉ cuối tuần. Người con trai bằng lòng chấp nhận tiền thù lao tối thiểu của chính phủ trả cho mình mỗi tháng là $1400 để chăm nom cha tại nhà theo lời yêu cầu của anh. Bằng không, cơ quan y tế xã hội sẽ gửi ông vào viện dưỡng lão, trong khi anh lãnh lương ở hãng mỗi tháng là $5500.

Nhưng anh cho tôi biết là anh cảm thấy rất sung sướng khi được ở nhà săn sóc cho cha. Cha anh đã phải làm việc lao động vất vả đến 12 tiếng đồng hồ mỗi ngày, để nuôi dưỡng 2 chị gái và anh ăn học thành tài và có được ngày hôm nay. Anh nhận thấy, đây chính là cơ hội để mình có thể đền đáp công ơn trời biển của cha, người đã chăm lo cho anh từ tấm bé cho tới khi anh ra trường và là một kỹ sư điện tử. Anh muốn được trực tiếp phụng dưỡng cha già trong những ngày cuối đời còn lại của ông. Ngay lập tức, anh nạp đơn xin nghỉ việc ở hãng để ở nhà chăm sóc cho cha, liên tục được hơn 2 năm cho đến ngày ông qua đời.

Anh có tâm sự cho tôi nghe là, lúc ban đầu anh cảm thấy rất vất vả khó khăn trong công việc tắm rửa và làm vệ sinh cho cha mình. Nhưng chỉ vài tháng sau, anh quen dần và cảm thấy thật sự có ý nghĩa, hạnh phúc mỗi khi làm những công việc này.

Câu chuyện thứ Hai: Cô đơn trong viện dưỡng lão

image
Ông bà Quỳnh có 4 người con, 2 trai 2 gái. Hai đứa con trai đều là bác sĩ y khoa, còn 2 đứa con gái, một là dược sĩ và một là nha sĩ. Khoảng thời gian khi đứa con gái út vừa ra trường trung học thì 2 vợ chồng ông ly dị, và chỉ một năm sau thì bà tái giá với một ông bác sĩ Mỹ già đã về hưu.

Vì mục đích chính trong đề tài này nói về chữ “hiếu”, nên tác giả xin phép không trình bày lý do vì sao 2 vợ chồng ông bà Quỳnh lại ly dị.

Ông Quỳnh là một nhà thương gia tài giỏi, thành công ngay từ hồi còn ở Việt Nam. Khi sang tới Hoa Kỳ thì ông tiếp tục xây dựng lại sự nghiệp thương mại, và mọi sự còn thành công nhiều hơn hồi ông còn ở Việt Nam. Chả thế mà vợ ông không cần phải đi làm việc, chỉ ở nhà và phụ giúp ông săn sóc 4 đứa con cho tới khi chúng khôn lớn, 3 đứa học hành thành tài và một đứa út ra trường trung học với hạng tối ưu. Gia đình ông quả là một hình mẫu mà bất cứ cặp vợ chồng nào cũng mong muốn.

Sau một năm sau ngày vợ chồng ly dị, ông bị bệnh nặng không đi đứng bình thường và không thể tự săn sóc vệ sinh cho mình. Ông phải vào sống trong một “nursing home” vì 3 đứa con lớn đều đã lập gia đình, còn đứa út thì được học bổng phải đi học xa nhà. Về vấn đề vật chất, quả thực ông không thiếu thốn bất kể thứ gì, nhưng về mặt tinh thần thì ông có tâm sự cho tôi biết rằng ông rất cô đơn. Đứa con út bận học hành ở xa, một năm chỉ có thể về thăm ông tối đa là 2 lần. Còn 3 đứa lớn, mặc dù sống chung một thành phố với ông nhưng chúng chỉ đến thăm ông mỗi tháng 1 lần, mỗi lần từ 30 đến 60 phút. Chúng nó viện đủ mọi lý do như bận rộn công việc, con cái…

image
Những người già cô đơn trong viện dưỡng lão.

Có lần, ông tâm sự với những giọt nước mắt chảy dài trên hai gò má gầy gò, nhăn nheo: “Thầy có biết không, lắm lúc tôi ngồi một mình nghĩ lại, cả một cuộc đời của tôi làm việc vất vả để kiếm đủ tiền mang về nhà phụng dưỡng cha mẹ già của mình. Cho đến khi cha mẹ tôi qua đời, sau đó 2 năm tôi mới lập gia đình và vợ tôi sinh cho tôi được 4 người con. Tôi lại làm việc vất vả, cố gắng kiếm được nhiều tiền hơn trước để cho vợ và 4 con của tôi được vui hưởng một cuộc sống sung túc, không thiếu thốn bất cứ một thứ gì, không thua kém bất cứ ai. Thế mà bây giờ Thầy thấy đấy, tôi thân tàn ma dại, bị vợ bỏ, con cái không đoái hoài gì đến, một mình lủi thủi trong viện dưỡng lão.

Ba đứa lớn, cả tháng chúng mới tới thăm tôi một lần chớp nhoáng, đến cho có lệ. Còn đứa út nó bận học hành tôi không trách cứ. Không biết kiếp trước tôi có làm điều gì ác độc, hay cha mẹ tôi có làm gì sai quấy không mà ngày hôm nay tôi phải chịu cảnh này. Nhiều khi buồn quá tôi chỉ muốn chết sớm ngày nào tốt ngày ấy...”

Câu chuyện thứ Ba – Người con trai chí hiếu

image
Bà Nghiêm là một góa phụ trẻ đẹp, bà sống một mình thờ chồng nuôi con. Biết bao nhiêu người có quyền thế công danh ngỏ lời hỏi lấy nhưng bà đều từ chối. Không chịu tái giá, bà quyết chí ở vậy nuôi con và cho đến nay đứa con trai độc nhất của bà đã 37 tuổi. Bà khuyến khích nó lập gia đình đi để bà có đứa cháu nội mà bế bồng.

Nhưng cậu con trai trả lời bà rằng: - Con mà lấy vợ thì có ai săn sóc mẹ, nhất là mẹ lại hay đau yếu. Còn độc thân như thế này thì con mới có thời giờ đưa mẹ đi nhà thờ, đi khám bác sĩ hay đi chơi chỗ này chỗ kia như mẹ muốn… Hơn nữa, con ít thấy có cô con dâu nào thương mẹ chồng như mẹ ruột. Nếu con lấy vợ, những điều này con sẽ không làm được nữa, mà đối với con việc săn sóc cho mẹ là điều quan trọng nhất bây giờ. Mẹ, người cả đời lo âu khổ nhọc vì con. Không chỉ cưu mang con 9 tháng 10 ngày mà còn nuôi con từ thuở lọt lòng cho đến ngày con khôn lớn. Mẹ đã hy sinh cả cuộc đời, cả tuổi trẻ, những ước mơ, những hoài bão của bản thân mẹ đặt hết vào con, mong con khôn lớn thành người. Nếu không có tình thương của mẹ thì con cũng khó có thể thành tài như ngày hôm nay. Mặc dầu trong Thánh Kinh có nói: “Đàn ông sống một mình không tốt”, nhưng cũng đâu có nghĩa là Chúa bắt buộc tất cả đàn ông phải lấy vợ đâu. Hơn nữa, con có mẹ ở bên cạnh mà, sao gọi là một mình được.

Nghe cậu con trai trả lời như vậy, bà đành giữ im lặng và không còn thúc giục nó đi lấy vợ nữa.

Trong lòng bà nửa vui nửa buồn, bà vui vì có một cậu con trai ngoan ngoãn, hiếu thảo. Buồn vì không biết ngày nào bà mới được bế cháu. Hai tháng sau, bà bị bệnh tim mạch nặng và phải đưa vào nhà thương cấp cứu. Hơn một tuần bà nằm trong nhà thương cũng là hơn một tuần cậu con trai xin phép nghỉ ở sở làm để có thể túc trực ngày đêm bên cạnh mẹ. Kể từ ngày bà về nhà cho đến nay đã hơn một năm nhưng tình trạng sức khỏe vẫn còn yếu.

Bà không làm được những việc nhà như trước nữa mà tất cả đều nhờ vào tay cậu con trai. Tôi có đến nhà thăm bà, bà nói với tôi: - Thật là phúc đức, nhờ ơn Chúa ban cho tôi có được người con trai biết hiếu thảo với mẹ, còn hơn tôi hiếu thảo với cha mẹ tôi trước kia rất nhiều. Nếu ngày đó nó nghe lời tôi lấy vợ, thì giờ này chắc tôi đang ở trong viện dưỡng lão thật.

Cho dù nó không phải đứa con bất hiếu, nhưng nếu có gia đình thì nó sẽ phải lo cho vợ con nó chứ thời giờ đâu mà chăm sóc cho tôi như bây giờ.

Câu chuyện cuối – Mẹ và vợ ai nặng hơn?

image
Bà Năm có 5 người con, chồng bà đã mất từ lâu và chỉ có một người con trai duy nhất vượt biên, được sang Hoa Kỳ tỵ nạn cộng sản. Sau 15 năm xa cách, người con trai bảo trợ cho bà sang đây theo diện đoàn tụ gia đình. Đáng lý bà không muốn sang Hoa Kỳ, một phần vì đã lớn tuổi, một phần thì còn 4 người con gái của bà, tất cả đã lập gia đình và còn đang sinh sống ở Việt Nam. Nhưng vì thương nhớ đứa con trai của mình và nhất là bà rất muốn gặp mặt 2 đứa cháu nội, nên cuối cùng bà quyết định sang đoàn tụ với cậu con trai.

Khi sang tới đây được một tháng thì không có chuyện gì xảy ra. Nhưng một hôm, bà nấu mắm, và mùi khó chịu của nó lan tỏa khắp trong nhà. Người con dâu của bà phàn nàn với chồng nên cậu con trai có nói là từ nay trở đi bà không được nấu mắm trong nhà nữa. Bà đồng ý không dám nấu nữa.

Tình và Hiếu bên nào nặng hơn? Ảnh minh họa NV sưu tầm. Một tuần lễ sau, tự nhiên con trai bà nói, nếu bà thỉnh thoảng muốn nấu mắm thì cậu sẽ đặt cái bếp điện cho bà nấu ở trong “garage”. Bà cũng nghe lời con trai nên một tháng thỉnh thoảng bà mới dám nấu 1 hay 2 lần.

Một hôm, cậu con trai đi làm về và tỏ thái độ giận giữ với bà. Cậu bảo là tại bà nấu mắm trong “garage” làm mùi hôi bám vào bên trong chiếc xe Lexus mà vợ anh mới mua được 3 tuần lễ.

Anh nói là nếu bà còn nấu mắm ở trong “garage” nữa thì anh ta phải thuê “apartment” cho bà ở riêng, không sống chung nhà với con cháu nữa. Hơn nữa, vợ anh sẽ dọn hết đồ đạc và dẫn theo 2 đứa con về ở nhà bà ngoại chúng.

Ngay hôm sau, bà gọi điện thoại cho tôi trong tiếng sụt sùi than khóc. Bà kể cho tôi nghe câu chuyện con trai bà nghe lời vợ, tỏ thái độ giận dữ, lời nói vô lễ, bất hiếu với bà. Rồi bà yêu cầu tôi đến nhà chở bà đi mua vé máy bay để về Việt Nam sớm ngày nào tốt ngày ấy. Nghe xong câu chuyện bà kể, tôi hiểu ngay đây là sự hiểu lầm giữa hai mẹ con, và người gây ra sự hiểu lầm này chính là cô vợ của con trai bà.

Sau đó, tôi có gọi điện thoại cho con trai bà. Thứ Nhất, chính anh ta là người đưa ra ý kiến đặt cái bếp điện ở “garage” để cho mẹ mình thỉnh thoảng nấu mắm. Thứ Hai, vợ anh đã đậu xe ở trong “garage” cả 3 tuần lễ rồi. Mà trước đó, lần đầu tiên mẹ anh nấu mắm trong “garage” cũng có thấy cô vợ ca thán gì đâu. Sao lần này lại phàn nàn? Và điều dễ hiểu là lần này vợ anh đậu xe trong “garage” nhưng đã quên không kéo cửa kính xe lên, cho nên mùi hôi của mắm mới bay vào trong xe.

Vậy đây là lỗi của ai? Của vợ anh, hay mẹ anh? Không cần nói thêm nữa chắc anh cũng đã rõ lỗi này là của ai rồi. Thêm nữa, tôi khuyên anh nên tế nhị một chút. Dù cho có phải lỗi của bà hay không thì anh cũng không nên nóng giận với mẹ của mình. Mẹ anh phải là người rất thương yêu con cháu thì mới chịu sang đây đoàn tụ với anh. Hơn nữa, bà ấy mới qua đây chưa đầy 3 tháng, anh nên cư xử cho phải đạo làm con, đừng để mẹ mình phải buồn tủi cho thân phận tuổi già mà suy nghĩ linh tinh. Anh nên rút kinh nghiệm từ chuyện này mà tránh những hiểu lầm không đáng có trong tương lai.

Một tuần lễ sau, bà có gọi điện thoại báo tin cho tôi biết là con trai và con dâu bà đã chắp tay xin lỗi trước mặt mẹ. Chúng xin bà tha thứ cho suy nghĩ vội vàng và nông cạn của mình, xin bà tiếp tục ở đây với con cháu và hứa là sẽ không bao giờ đề cập đến chuyện nấu mắm trong “garage” nữa.

Tôi có nghe được ở đâu đó bài hát như thế này:

image

Đúng vậy, cha mẹ chăm sóc cho con cả đời mà không một lời than vãn. Thế nhưng, khi họ già đi, chúng ta lại không đủ kiên nhẫn để chăm sóc cha mẹ một ngày. Hãy kiên nhẫn, đối xử tốt với cha mẹ khi họ còn trên đời. Đừng để khi họ ra đi, chúng ta mới nhận ra thì đã quá muộn màng.




PT. Nguyễn Mạnh San


Thói quen cướp công có từ đâu?
Áo Dài Mini sống lại giữa Sài Gòn
COCC: Hay, dở và xấu xí
Những vụ liên quan đến các quan chức báo hiệu sự t...
Nguyễn Tư Nghiêm: Người gửi hồn dân tộc qua nét vẽ...
Dân tộc và dấu hiệu một cơn bão tố
Hồ sơ tay súng tấn công ở Orlando Florida
Ma dzê in Việt Nam
Chia sẻ trên mạng để làm gì?
Có nên yêu khi đã ngoài 60 tuổi?
Quảng Trị phát hiện 30 tấn cá đông lạnh cực độc
Johannes Stoetters: tác phẩm nghệ thuật từ ba cô g...
Đại sứ Hoa Kỳ nói về vụ cá chết
Cô giáo kiện hiệu trưởng vì bị trù dập
Bạn hối tiếc điều gì nhất khi nhìn lại cuộc đời mì...
Gởi con yêu dấu
Ngành du lịch Việt Nam đi về đâu?
Lấy luật gì mà xử nó?
Khỉ đột có nguy hiểm cho người không?
Rút bài ‘thủ phạm’ khiến cá chết hàng loạt