Saturday, July 13, 2019

Nội chiến trong đảng Dân Chủ

BM

Cuộc chạy đua vào Tòa Bạch Ốc bên phiá đảng Dân Chủ bắt đầu sôi động thật sự. Thời gian không còn bao lâu trong khi số ứng cử viên còn quá nhiều, mà tỷ lệ hậu thuẫn của cụ Joe Biden lại quá lớn, bắt buộc các ứng cử viên với hậu thuẫn thấp hơn phải ra tay trước khi quá muộn.

Bây giờ không còn là lúc lễ phép, kính lão đắc thọ gì nữa, tình đồng chí đồng rận hay tình bạn gì thì cũng phải nhường chỗ cho tham vọng cá nhân. Tức là đã đến lúc phải săn tay áo đánh nhau chết bỏ thật rồi.

BM
  
Cái gương bà Harris thành công nhờ đánh dập mặt ông ‘bạn gia đình’ Joe Biden, ai cũng thấy rõ nó hiệu quả như thế nào.

Đảng DC sẽ gặp rất nhiều vấn đề cực lớn. Trong khi bên CH, chỉ có ông Trump độc tấu dương cầm, khỏe ru.

Vấn đề ‘đầu tiên’ dĩ nhiên vẫn là vấn đề ‘tiền đâu’? Trong khi tất cả tiền yểm trợ bên CH đều vào túi một mình ông Trump, thì tiền yểm trợ bên DC bị chia ra tới hai tá ứng cử viên. Mà đảng DC không lớn hơn đảng CH bao nhiêu, nghĩa là số tiền hai đảng nhận được xấp xỉ ngang ngửa nhau thôi. Tức là đại khái ông Trump nhận được gấp hơn 20 lần trung bình của một ông/bà DC.

BM

Chuyện đáng phiền, vì trong cái thể chế bầu cử Mỹ, không có tiền là không có gì hết. Không có tiền là không mua được quảng cáo trên truyền thông, không có tiền in truyền đơn, gửi thư xin tiền, không mua được hậu thuẫn của các chính khách địa phương,  không thuê được nhân viên, chuyên gia và cố vấn để giúp việc vận động tranh cử, không mua được thống kê, thăm dò dư luận, không có tiền bay đi khắp mấy trăm thành tỉnh để vận động, không có tiền khách sạn cho đám tùy tùng cả mấy chục người đi chu du khắp nước,...

Nhu cầu tiền bạc để vận động tranh cử không có gì là mới lạ, nhưng lúc sau này đã trở thành sinh tử, nhất là sau khi thiên hạ thấy một anh ‘tổ chức cộng đồng’ vô danh có thể hạ được cả guồng máy chính trị của nhà Clinton, rồi cả guồng máy chính trị của đảng CH để vào được Tòa Bạch Ốc, nhờ thu được và chi ra tới hơn 700 triệu đô.

Dĩ nhiên, tiền bạc không phải là tất cả khi bà Hillary chi ra gấp ba lần ông Trump mà vẫn thua. Biết vậy, nhưng như các cụ ta vẫn nói, “tiền không mang lại hạnh phúc, nhưng là chìa khoá mở cửa cho hạnh phúc chui vào”.

Dù sao, tiền bạc cũng là chuyện nhỏ. Chuyện lớn hơn là chuyện ‘tranh cử tổng thống để làm gì?’

Đưa đến vấn đề lớn thứ nhì của đảng DC.

BM

Ai cũng thấy đảng DC đang loay hoay, vật lộn với chính mình. Cho đến nay, ai cũng thấy là toàn đảng DC chỉ có đoàn kết, nhất trí trong đúng có một vấn đề: chống TT Trump. Ngoài ra không có ‘nhất trí’ chuyện gì hết. Cãi nhau đủ thứ chuyện. Chuyện tranh cãi nổi đình nổi đám hiện nay là chuyện xe buýt chở học sinh đen trắng, là chuyện đã cãi nhau cách đây hơn nửa thế kỷ!

Mà thật ra, ngay cả việc chống Trump cũng chẳng có ‘nhất trí’. Người thì đòi đàn hạc, người thì đòi để yên ông ta làm hết nhiệm kỳ rồi bắt đi tù, người thì lo đánh bại ông ta trong cuộc bầu cử tới.

Trở lại câu hỏi “Hạ Trump bằng cách này hay cách khác, chiếm được Tòa Bạch Ốc, rồi thì làm gì?” Cho đến nay chưa ai có câu trả lời rõ rệt mặc dù ai cũng thấy quà cáp các ứng cử viên tranh nhau tặng cho cử tri. Đó có phải là những lý do chính đáng để bầu cho đảng DC không? Bầu cho một ông/bà DC chỉ để nhận quà thôi sao? Thế còn những chuyện như đối phó với Nga, Tàu, đồng minh Âu Châu thì sao? Chính sách quốc phòng ra sao? Phát triển kinh tế như thế nào? Giá xăng nhớt? Lạm phát? Công ăn việc làm của dân? Qũy tiền già? Công nợ? Thâm thủng ngân sách? Cả triệu chuyện sao không nghe ai có chương trình gì?

BM

Nhất là khi những món quà cáp đó, hầu hết những người đầu óc còn chút tỉnh táo đều thấy rõ chỉ là bánh vẽ không bao giờ thành bánh thật được. Ngân sách cả nước hiện nay có chừng 4.000 tỷ đô trong khi các chương trình hứa hẹn đều lớn hơn cỡ 10-15 lần, nếu không phải là bánh vẽ thì là gì? Y tế miễn phí, giáo dục miễn phí, xóa cả ngàn tỷ tiền nợ của sinh viên, lương tối thiểu gấp hai lần mức hiện hữu, lợi tức tối thiểu bảo đảm cho tất cả, trợ cấp tối đa đủ loại, bớt thuế cả nước, chưa kể Mỹ đóng tiền cho cả thế giới về đủ chuyện của thế giới như hâm nóng địa cầu, môi sinh sạch, quốc phòng, an toàn chống khủng bố, phát triển mậu dịch,...
Thế nếu bánh vẽ đó không thành sự thật được thì sao? Mặt nghệt ra chấp nhận bị gạt sao?

Ở đây, vấn đề ‘tiền đâu’ cũng là cái nhức đầu lớn cho đảng DC, nhưng không phải tiền để vận động tranh cử, mà là để thực hiện những lời hứa khi tranh cử. Hay là đảng DC bất cần chuyện này mà chỉ cốt làm sao thắng thôi? Sau đó, nếu không thực hiện được lời hứa thì sẽ tìm cách ‘rằng thì là mà’ sau? Dù sao thì cũng đã thắng rồi, những chuyện hứa hẹn trở thành... chiệng nhỏ. Ai tin theo thì... “So sorry! Re-elect me and I’ll try to do better!” Xin lỗi nhe, bầu lại cho tôi, tôi sẽ cố làm khá hơn!

Toàn là bánh vẽ mà không có tiền mua, đó chính là vấn nạn thứ hai của đảng DC.

Vấn đề thứ ba còn lớn hơn nữa là hướng đi của đảng.

BM
  
Điều tất cả các chuyên gia đều nhìn thấy là đảng DC hiện đang bị khủng hoảng ý thức hệ, bế tắc về hướng đi lâu dài của đảng.

Đảng DC từ hồi nào đến giờ là đảng khoác cái áo thiên tả, đưa ra những chương trình nghe có vẻ thân thiện với giới cử tri thấp cổ bé họng như dân nghèo, dân lao động, dân da màu,... trong khi lớn tiếng hô hào chống cường hào ác bá, chống tài phiệt,...

Sự thật có phải vậy không?

BM

Kẻ này đã viết nhiều bài về cái gọi là ‘những huyền thoại’ của đảng DC, vì tất cả những chính sách có vẻ thân thiện nêu trên thật ra vẫn chỉ là bánh vẽ ảo để che mắt giới thấp cổ bé họng mà cũng là giới ít hiểu biết nhất. Nói trắng ra, đảng thiên tả DC cũng áp dụng phần nào sách lược lừa gạt dân ngu khu đen giống y chang mô thức của cộng sản thôi. Cái khác biệt giữa đảng DC Mỹ và các đảng CS là đảng DC Mỹ khôn hơn, lừa gạt giỏi hơn với sự tiếp tay của một hệ thống truyền thông hữu hiệu hơn, khiến nhiều người sẵn sàng tự nguyện làm con thiêu thân lao mình vào bóng đèn, trong khi các đảng CS ngu hơn, lừa gạt dở hơn nên phải dùng nhà tù và súng đạn.

Cái huyền thoại đầu tiên mà cũng là lớn nhất là ‘đảng DC là đảng của dân nghèo chống tài phiệt’.

Tại sao hô hào chống tài phiệt? Chỉ vì giới tài phiệt có chưa tới 1% tổng số cử tri trong khi tất cả 99% còn lại, nếu không nghèo thì cũng phải vật lộn mỗi ngày giữa đồng lương và đồng thuế. Bên nào nhiều phiếu hơn? Chưa kể cái đám tài phiệt đó thật ra chẳng bao giờ đi bầu. Có ai tưởng tượng được ông Bill Gates đứng xếp hàng cả nửa ngày trời để bỏ phiếu gì không?

BM
  
Có chống tài phiệt thật không? Thực tế, những đại tài phiệt giàu nhất Mỹ đều là DC hết. Từ các đại gia Bill Gates, Warren Buffett, Steve Jobs, đến các chủ báo Jeff Bezos (Washington Post), Sulzberger (New York Times), Jane Harman (Newsweek), Marc Benioff (TIME), các chủ đại tập đoàn tài chánh Golden Sachs, JP Morgan, Bank of America, các đại  ca sĩ, tài tử Hồ Ly Vọng và các đại thể tháo gia lãnh vài chục triệu một năm,... tất cả đều là phe DC hết. Ngay cả những bà Feinstein, Pelosi cũng đều là triệu phú mặc dù lương chỉ có chưa tới hai trăm ngàn một năm. Thượng nghị sĩ giầu nhất Thượng Viện trước đây là ông John Kerry, ứng viên tổng thống của đảng DC năm 2004.

Tin báo chí cho biết cụ Biden trong hai năm sau khi hết làm phó tông tông đã có lợi tức 15 triệu đô, phần lớn là tiền đi đọc diễn văn theo kiểu ông bà Clinton, hơn 200.000 đô một bài. Trong khi các bà Warren, Harris và cụ Sanders đều có lợi tức vài triệu một năm hết. Ai là dân nghèo vậy?

BM
  
Tất cả các chính khách DC đều miệt thị và sỉ vả tài phiệt. Nhưng tài phiệt lại nhất tề ủng hộ DC.

Tài phiệt hoan hỷ chấp nhận các chính khách DC mạt sát họ vì họ hiểu quá rõ chỉ là khẩu hiệu chính trị mỵ dân chứ không phải chính sách được thi hành trên thực tế. Họ cứ việc chửi tài phiệt nhưng nếu nhận tiền của tài phiệt để thi hành những chính sách có lợi cho tài phiệt thì ô-kê thôi. Cứ nhìn vào số tiền hai ông bà Clinton nhận được từ giới tài phiệt đại ngân hàng thì biết. Hay nhìn vào số tiền 400.000 đô mà cựu TT Obama được một đại ngân hàng New York trả cho bài diễn văn đầu tiên sau khi ông rời Tòa Bạch Ốc thì biết.

Tại sao giới tài phiệt lại ủng hộ các chính khách DC mà không ủng hộ CH?

BM

Ông CH Trump là tỷ phú, làm việc không thèm lãnh lương. Ông DC Clinton trước khi làm thống đốc Arkansas, ở căn nhà thuê, chưa tới 100 thước vuông, rồi khi ra khỏi Tòa Bạch Ốc thì như chính bà Hillary khai báo, rơi vào tình trạng phá sản vì tiền luật sư bào chữa cho các vụ thưa kiện sách nhiễu tình dục của ông Clinton. Giữa hai ông này, mua chuộc ông nào dễ hơn?

Tập thể quần chúng, 90% dân, khách hàng của tài phiệt, từ giới nghèo đến trung lưu, mới đúng là những người mang tiền về cho họ. Họ cổ võ Nhà Nước trợ cấp cho ‘dân nghèo’ tối đa để đám dân này có tiền làm khách hàng của họ. Họ nịnh dân nghèo để tạo cảm tình, cho dân nghèo mua hàng của họ dễ hơn.

Những chuyên gia xách động chính trị không ngừng quảng bá DC tranh đấu cho đủ thứ quyền lợi cho “người nghèo”. Tất cả đều như là quà của Ông Già Noel cho vậy. Quanh năm ngày tháng đều là mùa Giáng Sinh. Một số người nghe vậy, nghĩ rằng bầu cho CH thì đương nhiên sẽ mất medicare, mất medicaid, mất tiền thất nghiệp, mất tiền già, các nghiệp đoàn sẽ bị giải tán, không còn ai tranh đấu bảo vệ quyền lợi cho nhân công thấp cổ bé họng nữa, nhân công sẽ bị sa thải hết, ngồi nhà không đủ tiền uống trà ngắm trăng. Tất cả mọi người sẽ bị các đại gia bóp cổ chết.

Nghe thì khó tin, nhưng sự thật lại có rất nhiều người tin. Thế mới nói là tuyên truyền có kỹ thuật. Cái kỹ thuật đó chỉ thuần túy dựa trên sự thiếu hiểu biết hay lười suy nghĩ của thiên hạ.

Ta thử nghĩ lại xem.

BM
  
Từ sau Đệ Nhị Thế Chiến đến nay, chưa khi nào medicare, medicaid, tiền già, tiền thất nghiệp đã bị cắt, kể cả dưới 36 năm của 6 tổng thống CH. Trong thời gian đó, cũng chẳng có một người dân Mỹ nào chết vì nghèo, đói, hay bệnh mà không được chữa. Gần đây nhất, chương trình trả tiền thuốc cho người già, gọi là Part D của Medicare, tốn kém của công quỹ cả trăm tỷ, chính là phát minh của ông CH Bush con. Đây là cải tổ y tế lớn nhất từ thời TT Johnson, thập niên 1960, trước khi có Obamacare.

Nói đảng DC lo cho dân nghèo trong khi đảng CH lo bóc lột dân nghèo là nói mà không biết mình nói gì vì thiếu hiểu biết, hay biết mình nói sai nhưng vẫn nói vì muốn lừa gạt người khác.

DC cũng như CH đều nhìn nhận trách nhiệm của Nhà Nước đối với dân. Khác biệt là đến mức nào. Trong khi DC rải tiền vô hạn để rồi Nhà Nước nợ hơn Chúa Chổm, người dân bị nô lệ vào trợ cấp và bắt buộc phải bầu cho đảng DC, thì CH chủ trương có giới hạn cho an sinh xã hội, cho tiền thất nghiệp, chứ không thể có chuyện vài bà ăn welfare nhưng vẫn… đầu năm con trai, cuối năm con gái, hay vài ông nằm nhà chiều chiều nướng barbecue uống bia coi football tháng này qua năm nọ, với tiền của những người cong lưng cầy xâu cuốc bẩm.

Chuyện CH là đảng của nhà giàu chủ trương cắt thuế bạc tỷ cho các đại gia cũng chỉ là huyền thoại nằm trong bài bản tuyên truyền che mắt những người thiếu hiểu biết. Vấn đề ở đây là vấn đề lý luận về kinh tế học.

BM
  
DC lý luận theo thuyết khuynh tả tân-Keynesian mà kẻ viết này đã bàn qua trước đây, chủ trương Nhà Nước là công cụ phát triển kinh tế, tức là Nhà Nước đánh thuế lấy tiền của dân để tài trợ những dự án lớn lao của Nhà Nước, tạo công ăn việc làm quy mô cho dân chúng, và bành trướng tối đa guồng máy công chức. Chỉ cần nhích thêm một bước nữa là ta sẽ thấy các cụ Mác và Lê-nin mỉm cười ngay.

CH thì ngược lại, cho rằng kinh tế chỉ có thể phát triển dựa trên sáng kiến tư nhân chứ không thể trông cậy vào mấy ông công chức lờ mờ làm kế hoạch trong tình trạng cha chung có chết cũng chẳng ai khóc. Do đó cần phải giảm thiểu bộ máy công quyền, không đánh thuế cắt cổ, bóp chết hết kinh doanh, để khuyến khích khu vực tư nhân có tiền khuyếch trương kinh doanh, thuê nhân viên nhiều hơn. Giảm thuế cho các đại công ty, cho các ‘nhà giàu’ thì họ sẽ dùng tiền đó để đầu tư mở hãng xưởng, tạo công ăn việc làm cho thiên hạ.

Hãy thử nhìn vào Âu Châu, đất dụng võ của các ông tân Keynesian. Thực tế, Âu Châu bây giờ chỉ là một khối những nước trên bờ khánh tận. Từ Hy Lạp đến Bồ Đào Nha, qua Anh, Pháp, Aí Nhĩ Lan, Tây Ban Nha, Bỉ, … đang vật lộn với những khó khăn kinh tế và chính trị không lối thoát. Hình ảnh mới nhất của dân áo vàng xuống đường tại khắp nước Pháp để chống sưu cao thuế nặng mang ý nghĩa thật rõ ràng.

Còn nhiều huyền thoại lắm, nhưng vì khuôn khổ bài bình luận này cũng như vì chủ đề bài này, ta sẽ không bàn thêm nữa, mà trở về vấn nạn của đảng DC hiện nay.

Vấn nạn này đã đưa đến phân hóa nội bộ trầm trọng trong đảng DC. Đảng DC đã sống quá lâu trong những huyền thoại đó, tin tưởng người dân có thể vĩnh viễn sống bằng bánh vẽ của họ. Cho đến năm 2016, khi cử tri nổi loạn, nhất là dân lao động, mang Nhà Trắng tặng cho ông Trump, đồng thời tặng luôn cả Thượng Viện, Hạ Viện, 30 ghế thống đốc và cả ngàn chức vụ tiểu bang và địa phương tặng cho đảng CH.

BM
  
Đảng DC bối rối, mổ xẻ cái xác đã chết của đảng để tìm hiểu xem chuyện gì đã xẩy ra. Đối với những lão đồng chí như cụ Biden thì chính trị Mỹ giống như quả lắc đồng hồ, nay chạy qua bên phải, mai chạy qua bên trái, mốt ngược lại, cứ thế mà xoay chuyển. Dân Mỹ chẳng qua là chán Obama sau tám năm, muốn thay đổi, thử nếm món Trump, rồi bây giờ sau mấy năm, bắt đầu chán món Trump mà trở lại món Obama. Đó chính là hy vọng của lão đồng chí Biden.

Nhưng không phải trong đảng DC, ai cũng nghĩ vậy. Sau khi một số những dân cử cấp tiến nhất chiếm lại được đa số tại Hạ Viện năm 2018, thì thế hệ mới của đảng DC kết luận là đảng DC cũ của các lão đồng chí đã không đáp ứng nhu cầu của người dân. Và người dân đã chán những bánh vẽ cũ mèm đã hôi mùi mốc. Bây giờ là lúc phải đổi món. Chẳng những đổi bánh vẽ mà còn phải tặng bánh vẽ lớn gấp năm gấp mười lần những bánh vẽ trước. Cũng như phải sáng tạo hơn, chế ra nhiều kiểu bánh vẽ mới.

Nói trắng ra, họ nhìn vào thắng lợi của một số mấy bà dân biểu nhí hung hãn như Ocasio-Cortez, Tlaib, Omar,... và quyết định ‘thừa thắng xông lên’, phải ‘tiến nhanh, tiến mạnh’ hơn, bỏ qua cái ển ển xìu xìu của đảng DC của thế hệ trước. Họ tính toán đúng hay chỉ là chuyện ‘bé cái lầm’? Đó là chuyện tương lai sẽ trả lời. Chỉ biết trong hiện tại, đây là nhóm ồn ào nhất, lại được TTDC ham tin giựt gân sốt dẻo tình nguyện làm loa phóng thanh cho tất cả những tuyên bố của họ, cho dù là những tuyên bố ngông nghênh lố bịch nhất. Càng lố bịch càng được TTDC thổi lên cho to, nên họ càng trở nên lố bịch. Khi cô Ocasio-Cortez tố di dân trong các trại tạm cư phải uống nước nhà cầu thì tên cô được đưa lên trang nhất các mặt báo lớn ngay cho dù trên cả nước Mỹ không có tới ba người tin những tố giác vô lý của cô.

Thế hệ mới của đảng DC trách cứ các đồng chí trưởng bối là ‘hiện tượng Trump’ chính là hệ quả trực tiếp của cái chính sách ẫm ờ và ển ển xìu xìu của đảng DC từ mấy chục năm nay. Theo họ, các bô lão DC đã phụ bạc niềm tin và mong mỏi của người dân, hay chính xác hơn, kỳ vọng của dân nghèo, dân da màu, dân lao động,...

BM

Trong cái đám trẻ cuồng cấp tiến đó, lại có một cụ ông lạc vào, đó là cụ Sanders. Năm 2016, cả đảng DC né qua một bên, nhường chỗ cho bà Hillary. Cụ Sanders, ngủ gật từ hơn 30 năm trước, được khuyến khích nhẩy ra tranh cử chơi để tránh cảnh độc diễn của bà Hillary, không ngờ được hậu thuẫn của giới trẻ thiên tả cực đoan, không ưa bà gian tham Hillary. Cụ tưởng bở nhẩy ra nữa. Vẫn phất cờ xã nghiã, nhưng giải thích cờ của cụ giống cờ của Na Uy chứ không giống cờ của Liên Xô. Vấn đề là Na Uy là cái nước mà tổng số dân chỉ có 5 triệu trong khi xứ Mỹ có tới gần 350 triệu dân. Tất cả miễn phí cho 5 triệu người khác xa miễn phí cho 350 triệu người.

Dù sao thì cái mà thế hệ DC mới mong muốn là cấp tiến thẳng thừng cho ra cấp tiến. Cái ‘tứ diệu đế’ của đảng DC tân thời rất dễ thấy: 1) y tế miễn phí, 2) giáo dục miễn phí, 3) mở toang biên giới, và 4) sex thả giàn bất kể giới tính rồi phá thai thả cửa.

Phải nói ngay, hiện nay đảng DC đã bị khối cực tả chi phối hoàn toàn, chấp nhận đánh canh bạc xả láng, nhất chín nhì bù.

Họ sẽ thành công hay không thì khó ai đoán được trong giai đoạn này. Chỉ biết là họ sẽ giúp cho dân Mỹ có một lựa chọn rất rõ ràng. Tiếp tục là thành đồng của tự do dân chủ, của kinh tế tư bản? Hay là đâm đầu lao vào tân xã hội chủ nghĩa ma-dzê in USA?

Có một cách tóm lược lại cái vấn đề gai góc lớn của đảng DC trong vấn đề này: đảng DC hứa hẹn thiên đường thiên tả từ hồi nào đến giờ, nhưng thực tế chẳng bao giờ thật sự muốn thực hiện những lời hứa, hay cho dù muốn, cũng chẳng thể biến bánh vẽ thành bánh thật được.

Bây giờ thế hệ mới của Đảng DC bắt ngay tẩy của các lão đồng chí, ép buộc các lão đồng chí phải thực hiện những lời hứa đó. Cái thế hệ mới đó đưa những bà to mồm nhất ra làm những ‘chiến sĩ xung phong’ của cuộc cách mạng của đảng DC.

Phe ‘ôn hoà’ của đang DC chống đỡ dĩ nhiên. Nhưng lựa một cụ ngái ngủ để dương cái cờ cũ lên lại thì quả là không có gì thất sách hơn.

Ai sẽ là người lèo lái con thuyền DC trong tương lai? Phe cực tả của các dân biểu nhí chưa đủ uy tín, chưa đủ kinh nghiệm, và cũng chưa đủ tuổi để ra đóng vai lãnh đạo. Cái hai tá ứng cử viên tổng thống chính là những người đang tranh dành cái vai thuyền trưởng đó. Ai nổi lên là chuyện chưa ai đoán được. Nhưng điều có thể đoán được là trong tương lai, đảng DC mới sẽ là đảng tả khuynh như chưa bao giờ thấy trong lịch sử cận đại Mỹ. 

Nắm được quyền hay không cũng là chuyện khác.



Vũ Linh

BM

Việt Nam chào hè với 5 sắc hoa phượng

BM  
Đỏ thắm, tím biếc, vàng kiêu sa, hồng trang nhã và trắng tinh khôi, 5 sắc hoa phượng cùng tụ hội ở thành phố Đà Lạt làm say lòng người yêu hoa mỗi dịp hè về.

BM
  
Phượng vàng (có nguồn gốc từ Brasil) là một trong những loài cây khá hiếm ở Việt Nam, đã thích nghi với điều kiện khí hậu, thổ nhưỡng của Đà Lạt – Lâm Đồng. Loài phượng vỹ này cùng họ với cây phượng đỏ; thân, lá, hoa gần giống như phượng đỏ; thời gian nở hoa cũng vào mùa hè.

BM
Phượng vàng nở hoa sum suê trên cao nguyên

Khi phượng vàng nở rộ, các đóa hoa ken dầy kết thành những chùm sum suê màu vàng tươi trông thật cuốn hút, sau đó nhẹ nhàng rơi theo làn gió dệt nên những thảm hoa vàng trên cỏ xanh. Miền đất cao nguyên này còn có loài phượng vàng khác thuộc họ đậu nở hoa vào mùa xuân.

BM
  
Phượng vĩ đỏ rực vốn là đặc sản vùng nhiệt đới nhưng những thập niên gần đây cũng đã nở hoa ở Đà Lạt vào mùa hè, mùa nóng nhất trong năm, góp thêm một sắc màu tươi thắm cho Đà Lạt. Phượng đỏ nở hoa ở Đà Lạt cũng là dấu hiệu cho thấy xứ lạnh đang ngày càng nóng lên.

BM
Phượng đỏ chào đón mùa hè  

BM

Hiện phượng hồng đang nở hoa sum suê trong công viên đầu đường Nguyễn Du, nơi tiếp giáp với đường Quang Trung. Loài phượng với sắc hồng trang nhã này làm phong phú thêm bộ “sưu tập” hoa phượng độc đáo trên cao nguyên.

Đây vốn là loài hoa dại trong các cánh rừng ở Tây Nguyên, được di thực về trồng trong công viên nhiều năm qua, mỗi độ hè về lại khoe sắc thắm, thu hút các loài chim đến hút mật, hót líu lo.

BM
Phượng hồng đang nở rộ trên đường Nguyễn Du, Đà Lạt

Quý hiếm nhất là loài phượng trắng. Ở Việt Nam chỉ có duy nhất một cây phượng trổ hoa trắng tinh khôi trên đường Phù Đổng Thiên Vương (TP Đà Lạt). Tiến sĩ sinh học Hà Ngọc Mai cho biết đã mua cây phượng hiếm hoi này trong một vườn cây cảnh ở Sydney (Australia) cách đây hơn 20 năm. Người bán hoa nói rằng đây là cây được ghép bởi phượng tím và cây phượng bị đột biến cá thể có hoa trắng trong rừng.

BM
Phượng trắng trên đường Phù Đổng Thiên Vương

TS Mai cũng đã thu hạt của cây phượng trắng và tiến hành nhân giống để tặng bạn bè và cung cấp cho người yêu hoa ở một số tỉnh thành trong nước. Nhiều cây phát triển tốt nhưng trổ hoa màu tím chứ không có được sắc trắng tinh khiết như cây mẹ.

Nhiều du khách chọn mùa phượng tím đến Đà Lạt, để được chụp ảnh với những tán hoa phượng tím ngát. Loài hoa màu xanh tím dịu dàng này được cố kỹ sư Lương Văn Sáu mang hạt giống từ Pháp về trồng vào năm 1962.

BM
  
Điều nan giải là cây ra hoa nhưng không cho quả, không có khả năng sinh sản tự nhiên bởi phượng tím cần những chú chim mỏ công đưa phấn vào đài hoa để thụ phấn nhưng tiếc thay, loài chim này không có ở Việt Nam.
  
Sau hơn 30 năm không ngừng tìm kiếm, học hỏi qua sách báo, Kỹ sư Sáu mới thành công trong việc nhân giống bằng biện pháp chiết cành để Đà Lạt rợp trời hoa phượng tím.

BM
Phượng tím làm nên một mùa hoa ấn tượng ở Đà Lạt

Sự phong phú sắc màu hoa phượng trên cao nguyên Đà Lạt, là kết quả dày công tìm tòi, nghiên cứu của các nhà sinh học, những nghệ nhân đầy tâm huyết và có tình yêu sâu nặng với xứ sở ngàn hoa.

BM

Đại Sứ hay Tiểu Sứ?
Chuyện ăn uống, vệ sinh trong vũ trụ
Hong Kong năm 2047 và Việt Nam năm 2020!
Người Việt bị án tù vì nghịch ngợm tại Yellowstone
5 quốc gia trên tuyến đầu của công nghệ
Only in USA
Vạn Lý Trường Thành
Tổng thống Đài Loan ghé Mỹ, bất chấp sự phản đối của TC
Đài Loan với Tàu cộng, ai hủy diệt ai nếu xảy ra xung đột ?
Vì sao Ngũ Giác Đài được thiết kế đặc biệt như vậy?
Đừng tin báo chí Trung cộng hay báo chí Mỹ
Chứng khoán Mỹ lại lập kỷ lục mới
Đồng tính luyến ái và cuộc cách mạng tình dục mới
Vì sao đa số các ứng viên Dân Chủ đều sắp thất bại?
10 Tổng thống Mỹ giàu nhất mọi thời đại
Người Mỹ gốc Việt nói gì về đe dọa của Trump đánh thuế hàng VN?
Mỹ-Trung đàm phán sụp đổ vì không hiểu nhau?
Ly hương _ Sự chọn lựa nghiệt ngã !
Bản chất con người phần 'thiện' nhiều hơn phần 'ác'?
Cha mẹ nghiêm khắc khiến tôi vụng về và cô đơn

Đại Sứ hay Tiểu Sứ?

BM
Sir Kim Darroch đệ đơn từ chức tuy nhiệm kỳ đại sứ tại Hoa Kỳ của ông tới cuối năm mới hết
 
Bạn thân mến,

Trong hai tuần lễ vừa qua, sau khi Hạ Viện Dân Chủ thông qua dự luật Hỗ Trợ Tình Hình Khẩn Cấp ở biên giới Mỹ với tỷ lệ số phiếu 230/195, đã chấp thuận ngân khoản $4.5 tỷ để hỗ trợ cho cuộc khủng hoảng đang gia tăng ở biên giới phía Nam. Chủ Tịch Hạ Viện Nancy Pelosi đã chỉ trích bốn (4) Dân Biểu mới của đảng Dân Chủ tại Hạ Viện là đã chống dự luật, cho rằng 4 người này không có “quần chúng thực sự”, chỉ có trên… Twitter. Ngay lập tức, Dân Biểu “mồm loa mép giải” Alexandra Ocasio-Cortez nhẩy cỡn lên trả đũa, thóa mạ Chủ Tịch Nancy Pelosi một cách nặng nề. Bà Pelosi và các Hạ Viện Dân Chủ cảm thấy bị Alexandra Ocasio-Cortez xúc phạm một cách hỗn xược. Alexandra Ocasio-Cortez nhấn mạnh việc chống lại cả Hạ Viện lẫn Thượng Viện về dự luật hỗ trợ khủng hoảng biên giới. Thế là đảng Dân Chủ đang bị 4 thành viên thiên tả làm rối tung lên.

BM
  
Như Bạn đã rất chán ngán mà biết là đa số các ứng viên Tổng Thống DC đều ủng hộ khuynh hướng Xã Hội Chủ Nghĩa mà Alexandra Ocasio-Cortez đang hô hào, gồm tăng thuế từ 70% đến 90% đánh vào người giầu để chính phủ cho di dân mới được “Free đủ mọi thứ quyền lợi”, từ Chăm Sóc Sức Khỏe, Nhà Ở, đến học phí Đại Học và mở cửa biên giới, giải tán cơ quan di trú v… v… và v…v...

Trong các cuộc tranh luận giữa các ứng cử viên Tổng Thống, người ta cũng thấy sự chia rẽ và phân hóa trầm trọng của đảng Dân Chủ, vì hầu hết chỉ nhắm vào việc chiếm cho được Tòa Bạch Ốc, không cần biết đến an nguy của đất nước và dân chúng Mỹ Bạn ạ!

Có lẽ vì đang bận đấu đá trong nội bộ đảng Dân Chủ, nên trong vài tuần qua,  Tổng Thống Trump không bị đảng Con Lừa “vùi dập”. Nhờ đó mà “cuồng vọng” truất phế cũng có phần xẹp bớt…

Thế nhưng, Tổng Thống Trump vẫn không được yên thân để thi hành kế hoạch của mình cho đất nước Hoa Kỳ. Đùng một cái, tờ báo nổi tiếng của Anh Quốc là “Daily Mail” tung ra một tài liệu mật, trong đó vị Đại Sứ Vương Quốc Anh tại Mỹ đã báo cáo về chính phủ Anh rằng Tổng Thống Mỹ Donald Trump là một kẻ “bất tài”, “không biết cách làm việc”, “Tòa Bạch Ốc hỗn loạn”, “chính quyền bất bình thường”, “khờ khạo về ngoại giao…”, rồi kết luận Tổng Thống Trump sẽ sớm kết thúc sự nghiệp chính trị trong thảm hại”!

BM

Vị Đại Sứ tiểu tâm và ngu muội đó tên là Sir Kim Darroch. Vụ rò rỉ những ý nghĩ nhỏ nhen và ngu muội của Sir Kim Darroch đã trở nên ồn ào trên các báo tại nước Anh. Theo Daily Mail, những tài liệu được tiết lộ vào lúc 10 giờ tối (giờ Anh Quốc) ngày 6-7-2019 gồm những đánh giá của ông Darroch về chính phủ của Tổng Thống Trump từ năm 2017 tới nay.

Sir Kim Darroch đã được cử làm Đại Sứ tại Mỹ vào tháng 1-2016, tức là dưới thời Tổng Thống Obama, khoảng một năm trước khi Trump đắc cử và nhậm chức Tổng Thống.

Sir Kim Darroch ăn phải bả của đảng Dân Chủ và ngậm phải đũa/nĩa của Obama & Hillary, nên đã trở nên ngu muội, dám làm những việc nguy hại cho Anh Quốc khi một Đại Sứ lại gièm pha, nói xấu Tổng Thống của một quốc gia đồng minh lâu đời và thân thiết. Trong các e-mail Darroch gửi về Anh Quốc toàn là Fake News tin đồn do truyền thông bất lương dàn dựng và đảng Dân Chủ Mỹ thổi phồng nào là “Đấu đá và hỗn loạn” tại Bạch Ốc, nào là chính sách “không mạch lạc về Iran” vân vân.

Tin cho biết Sir Kim Darroch là một nhà ngoại giao kỳ cựu của Vương Quốc Anh, được phong tước Hiệp Sĩ (Sir, tước thấp nhất trong hệ thống các tước), nhưng tại sao Darroch lại xuẩn ngốc đến như vậy? Đại Sứ Sir Kim Darroch dám nói là ông không cho rằng Tòa Bạch Ốc dưới thời ông Trump có lúc nào chứng minh được khả năng làm việc!

BM
Tổng thống Trump được Thủ tướng May trong chuyến thăm Anh

Anh và Mỹ là hai nước có mối quan hệ rất đặc biệt. Thế nhưng, một số quan chức và báo chí Anh không thích Tổng Thống Trump. Chẳng hạn như Thị Trưởng London đã dùng quả bong bóng hình em bé Trump để chế nhạo khi Tổng Thống Trump có chuyến thăm Anh Quốc vào tháng 7-2018.

Báo Daily Mail cho rằng vụ rò rỉ những ghi chép của Đại Sứ Sir Kim Darroch về Tổng Thống Trump có thể gây tổn hại cho chính phủ Hoàng Gia Anh. Bởi vì, chuyện này xẩy ra chỉ vài tuần sau khi Nữ Hoàng Anh long trọng đón tiếp Tổng Thống Trump và gia đình tại Hoàng Cung.

BM
  
Pháo binh đã bắn 41 phát đại bác để chào đón Tổng Thống Trump tại Điện Buckingham, London trong nghi thức vô cùng long trọng. 

Trong lần tiếp đón này, chính phủ Hoàng Gia Anh hy vọng sẽ ký được một thỏa hiệp về tự do thương mại với Mỹ để chuẩn bị cho quá trình rời khỏi liên minh Âu Châu, tức là thực hiện việc “Brexit” mà Nữ Thủ Tướng May chưa làm được và đã từ chức.

Đại Sứ Sir Kim Darroch là người được sự ủng hộ tuyệt đối của Thủ Tướng May, nhưng Tổng Thống Trump lại nhiều lần chỉ trích Bà May về cách thức thực hiện việc ra khỏi Liên Âu là vụng về, không thích hợp.

BM

Phải chăng Đại Sứ Sir Kim Darroch vì bênh vực cho nguyên thủ May của mình, nên đã có những nhận xét không thích đáng và láo xược về Tổng Thống Trump?

Cách đây hai năm, Tổng Thống Trump đã gợi ý rằng Nigel Farage, cựu lãnh tụ của Ukip và Văn phòng Phản Gián Bộ Ngoại Giao có thể nhậm chức Đại Sứ tại Mỹ. Tổng Thống Trump twisted rằng “He would do a great job!”. Phải chăng vì điều này mà Đại Sứ Sir Kim Darroch đem tiểu tâm oán hận, rồi trả thù Tổng Thống Trump bằng những lời miệt thị như “bất tài”, “không biết làm việc”, rồi trù yểu là “sẽ kết thúc sự nghiệp chính trị trong bi thảm”… Xem ra tâm địa của Đại Sứ Kim Darroch quá nhỏ mọn và bần tiện!

Thật ra, tin tức về sự gợi ý của Tổng Thống Trump không tới tai của Thủ Tướng May và ông Kim Darroch vẫn giữ nguyên chức Đại Sứ. 

Ông ta đã tiếp cận với các giới chức cao cấp của chính phủ Trump và đã nói những điều tốt đẹp về ông Trump. Darroch đã từng nói “I have met him seven or eight times and always found him to be absolutely charming.” – “Tôi đã gặp ông ta bẩy hoặc tám lần và nhận thấy ông ta hoàn toàn đáng mến.” Thế mà… Chả hiểu lòng dạ một con người, một quan chức đại diện cho một quốc gia đồng minh, Bạn nhỉ?

An Elizabeth, một nhà văn đã có lần nhận xét rằng một "vị Đại Sứ là một người tốt được gửi ra ngoại quốc để nói dối và mưu đồ ngầm nhằm đem lại lợi ích cho nước của họ.” - “an ambassador is a good man sent abroad to lie and intrigue for the benefit of his country”.

Trong trường hợp của Đại Sứ Sir Kim Darroch, ngoài tâm địa nhỏ nhen, còn có sự ngu muội.

BM
  
Bạn nhé, tôi viết ông ta “ngu muội”, chứ tôi không viết ông ta “ngu dốt”! Bởi vì Darroch đã không sáng suốt khi nói rằng “Tổng Thống Trump bất tài, không có khả năng làm việc…” giống như luận điệu của truyền thông ghét-Trump và đảng Dân Chủ Mỹ. Khi cho rằng Tổng Thống Trump bất tài, Darroch đã tỏ ra ngu muội vì rơi vào tội “khi quân phạm thượng”, bởi vì Nữ Hoàng Elizabeth Đệ Nhị đã đón tiếp Tổng Thống Trump vô cùng trọng thể và chính phủ Hoàng Gia còn kỳ vọng là Tổng Thống Trump sẽ giúp cho Anh Quốc trong việc ra khỏi Liên Âu với một Thủ Tướng mới.

BM
  
Cái ngu muội tiếp theo, đó là sau khi những lời thóa mạ, nói xấu Tổng Thống Mỹ bị rò rỉ, Tổng Thống Trump đã tuyên bố là không “dính dáng gì với ông này nữa”… nghĩa là không còn xem ông là đại diện cho một đồng minh nữa… Thế mà ông Darroch vẫn còn cố bám lại Tòa Đại Sứ thay vì khăn gói, dọn về Anh Quốc… Ông ta ngu muội, chưa chịu từ chức và không biết rằng thế nào cũng sẽ mất chức, vì Thủ Tướng May của ông đã rời chức vụ…

Văn phòng Thủ Tướng May vẫn ca tụng ông Kim Darroch là “một quan chức mẫn cán và đáng kinh”, khiến cho Tổng Thống Trump tức giận và nặng lời rằng “Đại Sứ của Anh tại Mỹ là một tên ngu ngốc mà vẫn được dung túng.”  

BM
BM

Trang Twitter ngày thứ Ba, 09-7, Tổng Thống Trump viết: Kim Darroch a “Wacky Ambassador that U.K. foisted upon the United States was not someone we are thrilled with, a very stupid guy.” –“một Đại Sứ điên điên khùng khùng mà Vương Quốc Anh gán cho nước Mỹ không phải là một người  khiến cho chúng ta xúc động, mà là một gã rất ngu ngốc.” Khổ thật cho “Sir” Kim Darroch Bạn nhỉ?

Tổng Thống Trump cho rằng “ông ta (Kim Darroch) nên nói về chuyện nước Anh và Thủ Tướng May và về sự thất bại trong vụ Brexit, không nên bất mãn với những lời phê phán của tôi về phương thức Brexit tồi tệ của bà May. Tôi không biết Đại Sứ, nhưng đã được thông tin rằng ông ta là một kẻ ngu ngốc nhưng hợm hĩnh. Hãy nói với ông ta rằng hiện nay Hoa Kỳ đang có nền kinh tế và quân sự tốt nhất so với bất cứ nơi nào trên thế giới… cả hai lãnh vực này đều chỉ càng ngày càng lớn hơn, tốt hơn và mạnh hơn mà thôi…”

Kết cuộc, lời trù yểu của Đại Sứ Sir Kim Darroch về tương lai chính trị thê thảm của Tổng Tống Trump đã vận vào xác phàm của chính Đại Sứ Sir Kim Darroch: vì ông vừa phải từ chức Đại Sứ tại Mỹ.

BM

Sở dĩ ông phải tuyên bố từ chức là vì trong một cuộc tranh luận được truyền hình, ông Boris Johnson, người dẫn đầu trong cuộc tranh chức lãnh đạo đảng Bảo Thủ hiện nay, khi được hỏi liệu ông có giữ lại vị Đại Sứ này không? Boris Johnson đã đáp bằng một câu rất hay rằng “tôi không quá tự phụ để nghĩ rằng mình có thể làm được điều đó.”

Ông Johnson cho biết là ông có mối quan hệ tốt với Tòa Bạch Ốc và điều quan trọng là phải giữ mối quan hệ đối tác chặt chẽ với Mỹ. Như vậy có nghĩa là không thể giữ Kim Darroch lại trong chức vụ Đại Sứ tại Mỹ vì Sir Kim Darroch đã xúc phạm tới Tổng Thống Hoa Kỳ, một người được Hoàng Gia Anh trọng vọng.

Khác với Johnson, ứng viên Thủ Tướng Hunt nói rằng ông sẽ giữ Đại Sứ Sir Kim Darroch cho đến lễ Giáng Sinh là lúc ông ta sẽ về hưu.

Vậy là Đại sứ Sir Kim Darroch đã kết thúc sự nghiệp chính trị của mình trong cay đắng, đúng như lời trù yểu của ông ta dành cho Tổng Thống Trump của chúng ta Bạn ơi!

Thư dài rồi. Hẹn Bạn thư sau.

Thân mến chào Bạn.



Tuyết-Lan

BM

Chuyện ăn uống, vệ sinh trong vũ trụ
Hong Kong năm 2047 và Việt Nam năm 2020!
Người Việt bị án tù vì nghịch ngợm tại Yellowstone
5 quốc gia trên tuyến đầu của công nghệ
Only in USA
Vạn Lý Trường Thành
Tổng thống Đài Loan ghé Mỹ, bất chấp sự phản đối của TC
Đài Loan với Tàu cộng, ai hủy diệt ai nếu xảy ra xung đột ?
Vì sao Ngũ Giác Đài được thiết kế đặc biệt như vậy?
Đừng tin báo chí Trung cộng hay báo chí Mỹ
Chứng khoán Mỹ lại lập kỷ lục mới
Đồng tính luyến ái và cuộc cách mạng tình dục mới
Vì sao đa số các ứng viên Dân Chủ đều sắp thất bại?
10 Tổng thống Mỹ giàu nhất mọi thời đại
Người Mỹ gốc Việt nói gì về đe dọa của Trump đánh thuế hàng VN?
Mỹ-Trung đàm phán sụp đổ vì không hiểu nhau?
Ly hương _ Sự chọn lựa nghiệt ngã !
Bản chất con người phần 'thiện' nhiều hơn phần 'ác'?
Cha mẹ nghiêm khắc khiến tôi vụng về và cô đơn
Ông Trump cho Tập ăn chén súp _ Nhưng Tập phải cắm cổ chạy ba quãng đồng