Thursday, March 15, 2012

Nhạc Việt: O

image


Ở Bên Nhà Em Không Còn Đứng Đợi Chờ Anh

Phạm Duy

Ở bên nhà em không còn đứng chờ đợi anh
Ðợi anh về anh hôn vào mắt nàng màu nhớ
Ở bên nhà em đi lao động
Ở bên này anh ra biển rộng
Gọi trùng dương

Trùng dương nào đang chia lìa đôi vợ chồng son
Trùng dương còn thêm cắt sợi cha mẹ và con
Trùng dương nào hay chế độ nào
Ðày con người số kiếp nghẹn ngào
Kiếp xa nhau

Nhớ đôi tay em xưa xinh như mộng
Tay vuốt tóc chồng tay nựng con thơ
Nhớ đôi môi em ôi đôi môi mộng
Ca hát cho đời thêm sắc thêm hương

Ở bên nhà đôi tay ngà em vục bùn đen
Ở bên nhà đôi môi mềm thu vạn tủi oán
Ở bên này sống với ác mộng
Từng đêm ngày anh ra biển rộng
Khóc thương em

Ở bên nhà em không còn đứng chờ đợi anh
Ở bên này anh căm thù lũ cộng tàn hung

Ô Kìa Đời Bỗng Dưng Vui

Hoàng Thi Thơ

Ô kìa, bầy chim bỗng tới líu lo, líu lo sau nhà
Ô kìa, người yêu bỗng tới tự tình với ta
Ô kìa, Ô kìa kìa vươn hoa bỗng dưng kết hoa, kết hoa muôn màu
Trời xanh mây trắng xóa
Người yêu xinh quá khiến ta bỗng yêu đời

Ô kìa, đàn em bỗng tới hát ca, hát ca vang rầng
Ô kìa, bồ câu bỗng tới tự tình trước sân
Ô kìa, Ô kìa kìa dàn hoa mướp kia bướm ong, bướm ong la đà
Người yêu duyên đáng quá
Trời hồng trên má khiến ta bỗng yêu đời

Ha! Xin cho ta vui, cơn vui như điên
Xin cho ta say cơn vui hôm nay
có bao giờ đâu
Dù trong phút giây đời ta biết say
Ha! Xin cho ta vui cơn vui đang lên
xin cho ta say cơn vui đang lay
có bao giờ đâu đời ta bỗng vui

Ha ha ha, Ô kìa bầy ngang bỗng tới cắn yêu, cắn yêu  chân người
Ô kia người yêu bỗng khóc giận hờn với tôi
Ô kìa, Ô kìa kìa một đôi bướm say lướt bay, lướt bay trên trời
Người yêu như bối rối, lặng nhìn không nói khiến tôi bỗng yêu đời

Khiến đời bỗng thành vui

Ở Lại

Trần Quảng Nam
Du Miên

1.
Người bỏ tôi đi ngàn đời chia biệt
Đây không còn người biết nói cùng ai
Ngọn đèn xưa không còn người đứng đợi
Cổng trường xưa không còn áo dài bay

2.
Người bỏ tôi đi mình tôi ở lại
Mây không còn trời đứng mãi chờ ai
Vườn cỏ xưa không còn người  đón chờ
Đường nhỏ xưa không còn nắng vàng tươi
Người yêu ơi ....

3.
Người bỏ tôi đi tóc bù tóc rối
Vai xuân thì bánh mật ngả màu đen
Tội cho tôi từ sáng chiều sớm tối
Hết rồi người đâu bóng dáng thân quen

4.
Người bỏ tôi đi mình tôi ở lại
Đây không còn người, biết hát cùng ai
Một dòng thư đi, một dòng lệ dài
Chờ người hay không còn có mình tôi
Người yêu ơi ...

(Hát lại từ 2 cho tới 5)
5.
Biết hẹn cùng ai cho tôi còn chờ
Biết thề cùng ai cho tôi còn đợi
Thành phố đổi tên nhắc người  còn nợ
Cuối cuộc đời xin cho được gần nhau

Ở Lại Ta Đi

Diệu Hương

Ở lại nhé em để ta đi về nơi ấy
Ở lại nhé em, cho ta quên hết cuộc tình gầy
Đường dài có ai bên ta mỗi chiều mưa xuống
Lòng còn nơi đây, cho ta thầm nhớ những ngày qua

Ở lại xót xa, đừng quên tay còn hơi ấm
Từng giọt yêu thương, ta nghe rơi rớt vào thinh không
Ở lại nhớ cho, trong ta tình còn cơn nắng
Một ngày bên em, nơi ta là nỗi nhớ ngàn năm

Chiều mưa, chiều mưa nơi đây ngập tràn thương nhớ
Hồn ta ngẩn ngơ chôn sâu kín một cõi lòng
Dòng sông bình yên, bổng dưng một chiều dâng sóng
Để ta cuồng điên, yêu em một tình yêu vô vọng

Ở lại biết không, dòng sông muôn đời vẫn thế
Tình vừa sớm mai, môi em cho ấm một đời dài
Hẹn lại giấc mơ cho ta trở về, vỗ về yêu dấu
Ở lại ta đi yêu thương thay tiếng khóc chia lìa.

 

Ô Mê Ly

Văn Phụng
Văn Khôi


Nhịp 2/4 Vui tươi, rộn ràng Điệu Fox/ Calypso Hợp âm Rê trưởng

Ô mê ly, mê ly!
Ô mê ly, mê ly đời ta!

Ô mê ly đời sống với cây đàn
Tình tính tang dạo phím rồi ca vang
Chiều êm êm nhìn phía xa mây vàng
Dục lòng ta dạo khúc ca với đàn

Một chiều mưa ta hát vang "Mưa rơi!"
Rồi cùng ta mưa đáp: "Cho tươi đời!"
Một ngày nắng ta hát vang: "Nắng tươi!"
Đàn cầm tay say sưa hát là nguồn vui

Gió sớm đã về, cùng tiếng hát tiếng cười
Thấp thoáng bóng người ngoài đám lúa cất lời
Thấy tiếng hát cười là gió sớm đến mời: "Người ơi, đàn đi!"

Ô mê ly, mê ly!
Ô mê ly, mê ly đời ta!

Đứng giữa cánh đồng nhìn ánh nắng phớt hồng
Có tiếng hát chòng từ đám lúa lướt về
Thoáng thấy tiếng nàng và thoáng có tiếng cười, đàn ta hòa vang

Ô mê ly, tơ duyên!
Ô mê ly, khúc ca triền miên!

Ô mê ly đời sống bao duyên tình
Trời về trưa ngồi dưới hàng cây xanh
Nhìn bao la đồng lúa xa xa mờ
Đàn hòa vang tựa sóng xô đến bờ

Đường về thôn em bé vui câu ca
Dục hồn thơ tha thiết yêu quê nhà
Đàn cùng ta reo khúc ca chơi vơi
Nhạc còn vang nhịp nhàng đưa ngàn nơi

O Nhỏ Của Anh

Mai Xuân & Hoàng Hạc

Này O yêu dấu, ngăn mắt O buồn
 Chiều ni mưa đổ nên môi O xanh
 Chiều về vắng anh, một mình O lạnh
 Nên mắt O ướt, giọt nước tròng trành

 Chiều về chung bước nên mắt O tình
 Lòng O xao động nên mi O cong
 Chiều về có anh, một vòng tay đệm
 Môi O mướt nên lòng anh bỗng mềm

 Một chiều nắng hanh, một chiều nắng vàng
 Anh về với nàng, lòng bao hớn hở
 Đường xưa thơm ngát những đoá tường vi
 Mà thuở tình si mình hay hẹn hò

 Một chiều nắng lên, một chiều nắng lên
 Anh về, anh về cùng con nắng chiều
 Tìm nàng năm trước, môi ướt chờ mong
 Một làn mi cong, tình anh động vọng

 Chiều xưa mưa ướt nên mắt O buồn
 Chiều xưa mưa lạnh nên môi O xanh
 Chừ thì nắng hanh, trời không còn lạnh
 Môi O hết xanh, lòng O cũng tạnh

Ở Nơi Nào Em Còn Nhớ

Ngô Thụy Miên

Từ em đi mùa Xuân lặng lẽ cánh hoa u sầu
Từ em đi Hạ thêm buồn vắng nắng mưa phai mầu
Vòng tay cũ lối xưa em về
Bờ môi ấm ngát hương câu thề
Ngậm ngùi trong nỗi buồn vương vấn những tháng ngày qua

Từ em đi mùa Thu tàn úa lá rơi bên thềm
Từ em đi mùa Đông lạnh giá bước chân âm thầm
Chờ em mãi mắt môi ơ thờ
Lời yêu cuối thoáng nghe mơ hồ
Chỉ mình tôi với một góc trời hư vô

ĐK:

Hạnh phúc là tiếng hát chơi vơi
Ngày vui là dĩ vãng xa xôi
Người ơi đời đã cách chia đôi muôn trùng khơi

Còn đây là tiếc nhớ khôn ngưôi
Còn đây là rã nát tim côi
Mình tôi và cơn đau xót xa một thời

Chiều lang thang về căn nhà cũ mất nhau muôn đời
Hồn mênh mang nhạc dâng sầu tới dáng em xa rồi
Tìm đâu thấy tháng năm võ vàng
Tìm đâu thấy ái ân phai tàn
Giòng thời gian xóa nhòa nỗi buồn em mang

 

Ơ Rừng Thu Illinois Ta Nhớ Em

Hoàng Quốc Bảo

Chiều nắng vàng bên đường
Hồn trôi về nẻo xưa
Chiều lắng tiếng đàn thương nhớ người mơ
Nhặt lá vàng trên đường
Thầm mơ một thời qua,
Quạnh quẽ chim buồn kêu cuối rừng xa
Cơn gió qua đời ta,
Làm rụng bay rất nhiều lá úa, rất nhiều lá úa ...
Có nơi chốn nào, 
Có nơi chốn nào về không, 
Và đời ta, và đời ta, và đời ta ...
Đã chẳng còn mới lạ,
Biết em có thèm nhận không

Chiều hát lời chim rừng
Vội bay về trời không
bỏ nắng bên vườn quê cũ hoài mong
Mở dấu bầy chim trời
về đâu bao ngày vui
Chiều đi mơ hồ trong tiếng đàn rơi

Ở Rừng U Minh Ta Không Thấy Em

Phạm Duy
Nguyễn Tiến Cung

Ta không thấy em từ bấy lâu nay
Ta không thấy em từ bấy lâu nay
Ta không thấy em từ bấy lâu nay
Và mùa mưa làm rừng nước dâng đầy
Trên cao gió hát, trên cao gió hát
Mây như tóc cuốn, mây như tóc cuốn
Tràm đứng như em một dáng gầy gầy
Tràm đứng như em một dáng gầy gầy

Ta không thấy em từ lúc ta đi
Ta không thấy em từ lúc ta đi
Ta không thấy em từ lúc ta đi
Nước phèn nhuộm vàng mầu quần '' trây di ''
Đạn nổ lùng bùng, đạn nổ lùng bùng
Trong nòng súng ướt, trong nòng súng ướt
Tình đã xa rồi, thôi nhớ chi
Tình đã xa rồi, thôi nhớ chi

Mỗi con lạch là mỗi xót xa
Mỗi dòng sông là mỗi tuổi già
Thành phố đâu đây mất hình mất dạng
Cuộc chiến già nua theo với tiếng ca...

Ở Trọ

Trịnh Công Sơn

Con chim ở đậu cành tre
Con cá ở trọ trong khe nước nguồn
Cành tre ... í ... a
Dòng sông ... í ... a
Tôi nay ở trọ trần gian
Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời
í ... a ... í ... à ... í ... à ... a ...
Xưa kia ở đậu miền xa
Cơn gió ở trọ bao la đất trời
Miền xa ... í ... a
Trời đất ... í ... a
Nhân gian về trọ nhiều nơi
Bâng khuâng vì những đôi môi rất hồng
í ... a ... í ... à ... í ... à ... a ...
Mây kia ở đậu từng không
Mưa nắng ở trọ bên trong mắt người
Từng không ... í ... a
Người xinh ... í ... a
Tim em gửi trọ là tôi
Mai kia về chốn xa xôi cũng gần
í ... a ... í ... à ... í ... à ... a ...
Môi xinh ở đậu người xinh
Đi đứng ở trọ đôi chân Thúy Kiều
Người xinh ... í ... a
Kiều xinh ... í ... a
Xin cho về trọ gần nhau
Mai kia dù có ra sao cũng đành
í ... a ... í ... à ... í ... à ... a ...
Trăm năm ở đậu ngàn năm
Đêm tối ở trọ chung quanh nỗi buồn
Ngàn năm ... í ... a
Buồn như ... í ... a
Ơ hay là một vòng xinh
Tôi như người bỗng lênh đênh giữa đời
í ... a ... í ... à ... í ... à ... a ...
í ... a ... í ... à ... í ... à ... a ...

Oai Phong Hồng Gia

Ngoại Quốc (Trung Hoa)

(Nhạc Phim Hoàng Phi Hồng)

Như cánh chim vút trên trời xanh
Quên hết bao khát khao nhỏ nhoi núi đồi dâng mắt
Sóng sâu cuối gềnh, mây xám vầng trăng trời
Giông tố gầm tơi bời
Đời ta quyết không thẹn lòng cùng đất trời

ĐK:

Câu nghĩa nhân thầm mang chí trai cho đời
Dẹp tan phường lợi danh, cầu ước nguyệt từ nay
Dù khó nguy không sờn vẫn luôn vượt qua
Bình tâm lấy câu kiên trì vì quê hương quyết vùng lên

Hát vang khúc ca anh hùng chung vai đấu tranh bên Hồng Phi Đường
Cánh chim bằng theo gió bay bay
Đời xông pha lắm khi trái ngang nao lòng buồn tái tê
Lợi lòng nay tiếng ru lời núi sông quanh co
Dương thế không đổi thay
Ta quyết tâm từ đây tung cánh ngàn trùng xa

Câu nghĩa nhân thầm mang
Ta quyết tâm từ nay tung cánh ngàn trùng xa

Oan Trái

Đỗ Lễ

Nhịp 4/4 Điệu Slow Hợp âm Rê thứ

1.

Quen biết nhau một lần
Đã nhớ nhau một lần
Trên nét môi bờ mi
Cho nhau cho thật nhiều
Yêu nhau yêu thật nhiều
Rồi nhớ nhau muôn đời

Là mang bao đắm say
Tình yêu bỗng bẽ bàng
Khi duyên tình dở dang
Em khóc cho phận mình
Đời sao lắm trái ngang
Để tình yêu lỡ làng

Điệp khúc

Thôi nay vỡ tan rồi
Còn đâu nữa mà chờ
Xin em hãy cúi mặt
Còn gì đâu nhớ nhau

Hãy quên đi chuyện mình
Cố quên đi tình đầu
Ráng quên đi vơi sầu
Cuộc tình đã nát tan

Thôi nay đã thôi rồi
Còn đâu bóng một người
Xin ghi câu chuyện buồn
Một lần mang xót xa

Xiết tay nhau một lần
Khóc cho nhau một lần
Lúc chia tay tạ từ
Chuyện mình đã dở dang

2.

Ôi ! trước khi tạ từ
Trong cánh tay gục đầu
Em khóc ân tình cũ
Yêu nhau yêu muộn màng
Cho nhau cho lỡ làng
Để nhớ nhau vô vàn

Càng yêu càng đớn đau
Dù cho biết phũ phàng
Sẽ mang nhiều hận sâu
Em cúi xin tủi hờn
Đời sao lắm đắng cay
Để tình yêu khuất dần

Oanh Oanh

Nguyễn Việt

Lời và nhạc: Nguyễn Việt

To di Valza Moderato
3/4

Oanh, oanh, tiếng vàng
Ai mang rỡ ràng
Ngày thắm dần vang
Mùa xuân nhẹ nhàng

Ôi đôi mắt huyền
Ghi bao đức hiền
Chìm trong ý duyên
Lời nào nói nên

Phút mong chờ êm ái bóng xuân sang cho lòng tươi thắm
Ôi tưng bừng mơ hoa sắc hương bao nguồn êm ấm
Áng mây chiều vương xuống mái tây sương mơ hồ du dương
Một dư khúc tơ tình man mác trên muôn hoa nhẹ nhàng vấn vương

Non sông mơ màng
Oanh, oanh, tiếng vàng
Ngày thắm còn vang
Chờ đón tình nàng

Oãnh Tù Tì

Nguyễn Ngọc Thiện

H:    Hai người hát (G & T)
   G:    Nữ (Gái)
   T:    Nam  (Trai)

H:   Oánh tù tì ra cái gì?  Ra cái này!
     Oánh tù tì ra cái gì?  Ra cái này!
G:   Em ra cái kéo cắt tình vu vơ
T:   Anh ra bao thơ gởi tình thương nhớ
G:   Đền em đi nhé thua rồi làm ngơ
T:   Đền em một đoạn bài thơ chung tình.


H:   Oánh tù tì ra cái gì?  Ra cái này!
     Oánh tù tì ra cái gì?  Ra cái này!
G:   Em ra cái búa đánh đòn ăn gian
T:   Anh ra cây kim tặng em may áo
G:   Ngày nay may máy ai cần kim đâu
T:   Ừ thôi anh để về khâu cuộc tình.


H:   Oánh tù tì ra cái gì?  Ra cái này!
     Oánh tù tì ra cái gì?  Ra cái này!
G:   Em ra cái giếng bất ngờ anh thua
T:   Anh ra cơn mưa đổ vào trong giếng
G:   Tù tì lại nhé anh nầy ăn gian
T:   Nhìn em anh gật ừ ta tù tì.


Oh My Sweet Love

Ngoại Quốc

Anh nơi phương xa nào anh có biết,
 Có hay tình ta nhớ thương vơi đầy.
Anh ơi! anh ơi! ở nơi xa đó,
  Có bao giờ anh thiết tha ngày cũ,
  Đắm đuối, say sưa khi sống gần nhau???
Hay anh quên mau như cơn mơ???

Kỷ niệm là tiếng hát lên chơi vơi.
ôi! lung linh tuyệt vời.
Nghe rã rời.

Kỷ niệm là nước mắt hoen đôi mi,
  Sao vấn vương đến bên ta hoài.
Này người tình hỡi!
Có nghe không anh bao nhiêu trông chờ,
  bao nhiêu gọi mời ???
Tình ta tha thiết.

     Oh! my sweet love.  Please hear me now.
     Life waits for you to live somehow.
     Don't be afraid!  Somehow you must know.
     I'm here to stay.  I'll never go.
     I give to you my love, my heart.
     I love my love.  I hate my life.

     Oh! my sweet lovẹ
     I can't believe our hope is gonẹ
     Don't be afraid.  I'm with you now.
     We'll get it made, keep thru somehow.
     Oh! my sweet love......


Ôi Chưa Kịp Nói Với Nhau Một Lời

Hoàng Thi Thơ

Ra đi ôi chưa kịp nói với nhau một lời
Một lời lời yêu trăn trối người ơi vào giây phút cuối
Ra đi ôi chưa kịp tới thăm nhau một lần
Một lần dù trong đau đớn thế rồi ngàn đời chia phôi

Không ta không vô tình đời thì như cơn bão
Không không bông hoa nào ngỡ rằng bay theo gió
Không ta không bao giờ tưởng đời ta thế đó
Giống như giấc mơ, mơ như hư vô
mơ trong phong ba ta thương cho ta lặng lẽ xa cành

Xa nhau nhưng chưa kịp nói với nhau một lời
Một lời như tiếng thánh cầu cho tình ta hấp hối
Xa nhau nhưng chưa kịp tới hôn nhau một lần
Một lần dù trong nước mắt thế rồi ngàn đời ly tan

 

Ôi nước Việt buồn

(chưa biết)

Lại một người nữa bước chân ra đi
Bỏ lại khoảng trông chờ vơ trong đời
Mình ta trên bến trông xa khơi xa
Chiều về dần buông chìm theo câu hát

Biết bao giờ còn được thấy nhau
Phố hoang buồn, giờ người ở đâu
Ôi, nước Việt buồn, nước Việt sao mãi ly tan

Đời ta sao mãi đây đưa chân ai
Đưa đàn chim dã bay không trở lại
Nào ai đã khóc cho thân tha hương
Ngồi lại cùng nhau và lău nước mắt

Biêt sao được cuộc đời trò trêu
Đầy đưa người vào thói xót xa
Ôi, nước Việt buồn, nước Việt sao mãi ly tan


Ôi Quê Hương

(chưa biết)

Cứ ngỡ rằng tuổi trẻ đã quên
Bỗng chợt nhói trước cơn mưa ngày bão
Có giọt mưa không thấm qua lần áo
Mà ướt tim mình giữa lúc xa quê

Tôi nhớ từng gợn nước liếm chân đê
Miếng ngói vỡ phía tây hiên chùa cổ
Con rô đồng loạt choạt trườn trên cỏ
Ngón tay trần lỗ chỗ móc hang cua

Nhớ ngụm nước mát tâm hồn tôi uống
Đất bao dung cho hạt lúa ngọt ngào
Gương mặt người ngời lên sau lam lũ
Lại cồn cào day dứt bởi vì đâu ?

Mái trường cũ ngày xưa tôi đi học
Nét phấn đơn sơ tôi viết chữ con người
Quả bàng chín trốn tìm trên tán lá
Hạnh phúc nào mỏi cổ ngóng chưa rơi

Yêu lắm lắm những bờ ao, gốc mít
Bà nuôi tôi mòn mỏi tấm lưng còng
Để chân trần tôi chạy tìm kỷ niệm
Gốc rạ cứng quèo đâm nhói gót chân son

Đêm tha hương tôi thức cùng với gió
Ngụ ngôn xưa cũng sống lại theo mùa
Tuổi bây giờ nếu hoá thành nước mắt
Nợ ơn người xin khóc trả bằng thơ

 

Ôi Quê Xưa

Dương Thiệu Tước

Trong vườn chiều êm nắng tươi.
đàn bướm lượn bay tưng bừng
Màu cánh vàng xanh trắng hồng
Rung rinh lướt êm lẫn cùng sắc hoa.
Vui đùa lững lờ bên hoa.
Bầy én lượn bay tưng bừng.
Ngàn tiếng đồng ca vang lừng
Hầu như lãng quên tháng ngày dần trôi.
Nhưng bên luống hoa
Kìa ai còn thở than.
Thương cho đời hoa khéo sao sớm nở tối tàn.
Mà giờ đây muôn hoa thắm tươi hương theo
gió đưa trong muôn sắc huy hoàng
Ai có ngờ đâu khi
ánh tà dương vắng sau màn sương.
Hoa lìa cành biếc hồn theo gió vương
Nhưng bên luống hoa
Kìa ai ngồi thở than
Lo thay hồng nhan giống hoa sớm nở tối tàn.
Trong vườn chiều êm nắng... tàn
đàn ai tơ vương.
Cho khuây mối sầu thương.

 

Ôi Tình Yêu !

Ngoại Quốc (Thái Lan)
LV: Trần Minh Phi

[Dance Pop - 4/4 - Bm]

(Bm ) Nà nà nà ná na nà ( A ) na na na
(F#7) Nà nà nà ná na nà ( G ) na na na
(Bm ) Nà nà nà ná na nà ( A ) na na na
(F#7) Nà nà nà ná na nà (Bm) nà nà nà

Em-F#7     x   x   Bm,   x     x     x      x      x     Em
1. Có những mối tình, có những có những nỗi buồn.
Có những tháng ngày, yêu nhau yêu nhau mê say.
Yêu với con tim, yêu hết yêu hết con tim.
Khi yêu khi yêu, cho hết những gì dấu yêu.

2. Có những mối tình, có những có những nỗi buồn.
Có những tháng ngày, yêu nhau yêu nhau mê say.
Không tính toan chi, yêu với giây phút hân hoan.
Khi yêu khi yêu, ta đã cho nhau rất nhiều.

Ta cùng nhau bay lên với trăng sao.
Tâm hồn say ôi thân xác thăng hoa.
Ta chìm trong mênh mang nỗi lo âu
Yêu rồi xa, yêu nhau rồi xa sao xa cách nhau ?

Khi tình yêu đến, dẫn ta đến bờ bến lạ.
Nỗi đau khác lạ, xót xa cũng là êm đềm
Khi tình yêu đến, chiếc hôn nhớ mùa nắng hạ.
Khát khao mái nhà, ấm êm với nhau tháng ngày...

(Là là la lá la là la la la.....)

 

Ôi Tổ Quốc Ta

La Hữu Vang

Ôi tổ quốc ta đã nghe lời réo gọi
Trong tiếng hờn trong máu lưả ngập trời
Từng giây nghe quê hương xót xa đầy trong cơn thê lương
Thù ai gieo đau thương bao suối lệ tràn dâng muôn phương
Tổ quốc ơi ta đã nghe lời sông núi
Hận thù này tràn đầy sục sôi trong tim gan nồng
Ta đi chiến đấu quyết đánh tan quân bạo tàn
Baỏ vệ VN quê hương ta.

Ôi tổ quốc bao tiếng ca giờ lên đường
Đem máu hồng tô thắm đẹp cuộc đời
Lời xưa vang đâu đây chí kiêu hùng muôn phương tung bay.

Đường ta đi hôm nay bao xác thù gục ngã tan thây
Tổ quốc ơi ta đã nghe lời sông núi
Thề nguyện cả cuộc đời trọn dâng cho quê hương này.
Muôn hoa tươi thắm ngát hương trên bao nụ cười
Gian khổ nề chi ta ra đi

Ôi! Quê Xưa

Dương Thiệu Tước & Minh Trang

nhạc và lời: Dương Thiệu Tước và Minh Trang

Tango Habanera
2/4

Rồi một chiều thu
Tôi về cố-hương,
Nhìn cảnh làng xưa,
Vêt hoang-tàn đìu-hiu gió sương

Nhìn xóm nhà vắng thưa
Nhớ chốn đây năm nao
Chiều-chiều bao người hẹn nhau
đến bên nhịp cầu

Tối-tối quây-quần mơ, đón trăng lên, vui lời trao duyên
Hôm nay chốn đây, thôn-làng quạnh-hiu, người vắng xa

Rồi một chiều thu
Trông về cố-hương
Lòng nặng sầu vương
Thiết-tha niềm thuơng


ĐIỆP KHÚC 1

Trên nếp tranh xưa, kìa bóng khói lam, mờ trong sương chiều
Trên bến cô-liêu, đâu còn quán xưa, đâu còn đò xưa

Gió thu đìu-hiu, bên cầu thanh vắng, ngàn thông reo lắng
Dưới bóng cây xanh, kìa bao nếp tranh, ấp-ủ tâm-tình


ĐIỆP KHÚC 2:

Non nước xa khơi, vui bước giang hồ, xa vắng phương trời
Đâu bóng quê hương, tấc lòng vấn vương, reo nặng sầu thương

Gió thu đìu-hiu, gây niềm thương nhớ, làng xưa quê cũ
Dưới bóng cây xanh, kìa bao nếp tranh, ấp-ủ tâm-tình

Ơn Em

Từ Công Phụng

(Capo 1.TIME 2/4)
INTRO: | Bm7 | E | Dm | A | Bm7 | E | Dm | A | E | E

| A | F#m | C#m | Bm
Ơn em thơ dại từ trời, theo ta xuống biển, vớt đời ta trôi.
| B | E | D E7 | A
Ơn em dáng mộng mưa vời, theo ta lên núi, về đồi yêu thương.
| Bm | E7 | Dm | A
Tạ ơn em .. tạ ơn em.

| D | A | F#m | E
Ơn em ngực ngải môi trầm, cho ta cỏ mặn, trăm lần lá ngoan.
| Bm | E | D E7 | A
Ơn em hơi thoáng chỗ nằm, dấu quanh dấu quẩn nỗi buồn một nơi.
| Bm | E7 | Dm | A
Tạ ơn em .. tạ ơn em.

| F#m | Bm | E7 | A
Ơn em tình như mù lòa, như con sâu nhỏ bò qua giấc vùi.
| Bm | E | D E | A
Ơn em hồn sớm ngậm ngùi, kiếp sau xin giữ lại đời cho nhau.
| Bm | E7 | Dm | A
Tạ ơn em .. tạ ơn em


Ơn Nghĩa Sinh Thành

Dương Thiệu Tước



Uống nước nhớ nguồn
 Làm con phải hiếu
  Em ơi hãy nhớ năm xưa
   Những ngày còn thơ
    Công ai nuôi dưỡng.
     Công đức sinh thành
      Người hỡi đừng quên
       Công cha như núi Thái Sơn
          Nghĩa mẹ như nước
           Trong nguồn chảy ra.
            Người ơi, làm người ở trên đời
           Nhớ công người sinh dưỡng
          Đó mới là hiền nhân.
       Vì đâu, anh nên người tài ba
      Hãy nhớ công sinh thành
     Vì ai, mà có ta?
    Uống nước nhớ nguồn
   Làm con phải hiếu
  Công cha như núi Thái Sơn
 Nghĩa mẹ như nước
Trong nguồn chảy ra...


Ơn Thầy

(học trò)

Đêm khuya thầy chưa ngủ
Bên trang vở chúng em
Miệt mài ghi chăm chú
Bao khó nhọc dưới đèn.

Ơn tình thầy bao la
Bát ngát như rừng hoa
Vì đàn em thân yêu
Vì đàn em thân yêụ

Nghe tiếng thầy còn vang
Nghe giọng nói nghiêm trang
Mà sao lời êm ái
Cao cao vượt núi ngàn.

Ơn tình thầy hôm nay
Em gắng công học chăm
Để đền bao công ơn
Công ơn thầy thầy ơi.

 

One More Try

Ngoại Quốc (English)

Từ lúc chúng ta đôi lứa chia đôi đường.
Đã thấy xót xa len lén vào hồn.
Như dáng em đang héo hon sầu.
Nhớ mắt môi em, nhớ nụ cười.
Ngày ấy cớ sao ta mãi giận hờn.
Lúc cách xa cho nhớ nhung hoài.
Vòng tay ấy, từ rất lâu hơi ấm trong mong chờ.
Nụ hôn ấy, từ rất lâu khao khát trên môi hồng.
Trong đêm đen thanh vắng, giữa trời nhớ người.
Em yêu ơi! sao không đến bên ân tình này.

Từ lúc vắng em nên tiếng yêu xa dần.
Hạnh phúc đã bay theo gió khuất trời.
Đường phố tuyết thưa như nhớ thương người.
Niềm sống nhấp nhô chôn dấu tủi hờn.
Ngày ấy cớ sao ta mãi giận hờn.
Mỏi bóng anh đứng trông chờ.

Về đây hỡi! Người dấu yêu xin hãy nguôi dỗi hờn.
Về đây hỡi! Người dấu yêu anh nhớ em vô ngần.
Đôi tay anh mong muốn kéo ghì sát lòng.
Thương yêu ơi! Xin hãy đến thêm một lần thôi.


Ông Nỉnh, Ông Nang

Lê Thương


Ông Nỉnh ông Ninh
Ông ra đầu đình
Ông gặp ông Nảng ông Nang
Ông Nảng ông Nang
Ông ra đầu làng
Ông gặp ông Nỉnh ông Ninh

Nang Ninh đầu đình
Và Ninh Nang đầu làng
Và Nang Ninh đầu đình
Và Ninh Nang đầu làng
Cả Nang Ninh làng đình Nang Ninh
Cả Nang Ninh làng đình Nang Ninh làng đình Ninh



Ông Nội Trợ

Lữ Liên

Nói:
Kính thưa quý-vị,

Ông nội-trợ của chúng tôi, từ ngày vâng lệnh song-thân để khoác áo cưới lên xe hoa về nhà vợ, ông ta đã hãnh-diện với bà con lối xóm là đã trao thân gửi phận cho một bà vợ tài-ba. Trong khi ông ta chỉ có cái tài là đảm-đang công việc tề-gia nội-trợ mà thôi. Nhưng rồi một ngày kia, bà vợ đã mang một cái bầu. Ông ta không thể thay thế bà vợ để làm những công việc của người đàn ông được. Cho nên trong gia đình thường xảy ra những chuyện lục-đục.

Và, kính thưa quý-vị,

Đây, bà vợ trách khéo ông chồng:

Ô chao răng mà chán chồng con gớm!

Hát:
Tôi chán chồng con, thật là tôi chán chồng con!
Ăn rồi lại ngủ biết còn nhờ chi!
Buồn thay cho đấng nam nhi,
Non sông hữu sự mong gì cậy trông!
Kiếp sau quyết chẳng lấy chồng!

Ông nói-trợ nói:
Sao bu mày cứ rầy la tôi hoài? Ở đời này có cái gì sướng bằng chữ nhàn nữa cơ chứ!

Ông nội-trợ ngâm:
Ai ơi! muốn thọ dài lâu,
Ăn nhiều ngủ kỹ không mau (mau) già người.
(Không mau già người, không mau già người.)
Sớm hôm vui sống thảnh-thơi,
Chẳng hơn cứ bịnh tả-tơi suốt đời!
Bu mày đừng có rầy tôi!
Rầy la làm chi, rầy la làm chi.

Bà vợ nói:
Không rầy không la không được!
Người ta nói phải có ăn phải có làm, anh ăn không ngồi rồi, ai mà chịu thấu!

Bà vợ hát:
Có ăn (có ăn) thì phải có làm!
Làm chưa hết việc đã toan ai ơi đi nằm!
Lại còn biện-thuyết chứ lăng-nhăng!

Ông nội-trợ hát:
Biện-thuyết lăng-nhăng?
Thằng tôi biện-thuyết lăng-nhăng?
Bu mày chỉ biết nói sằng nói xiên!
Tôi ngờ bu nó ra điên!

Bà vợ nói:
Anh nói tôi điên?
Anh nói tôi điên?
Anh làm những việc chi anh kể tôi nghe coi một chút coi!

Ông nội-trợ nói:
Ờ thì bu mày cứ thủng-thỉnh rồi tôi sẽ kể cho mà nghe.

Ông nội-trợ hát:
Một ngày hai bữa mà lo xong,
Chứ nhà còn bây giờ mà phải quét từ trong (trong) ra ngoài.
Giặt từ chậu áo mà rời tay
Quay vào mà nồi cám, luộc khoai (khoai) vớt bèo.
Suốt ngày mà vẫn còn kêu!
Mà vẫn còn kêu, suốt ngày mà vẫn còn kêu!
Xét ra mẹ đĩ nhiều điều hơn ai.
Này, đừng chê đây kẻ bất-tài!

Bà vợ nói:
Anh nói anh có tài?
Anh nói anh có tài?
Tài răng, anh ra anh đi làm việc ni việc khác để giúp đỡ vợ con, mà anh ở nhà anh ăn hại vợ con chi rứa hỉ?

Ông nội-trợ nói:
Tôi cũng muốn ra đi nhưng mà thấy bu mày đang bụng mang dạ chửa nên đi không có đành tâm.

Ông nội-trợ hát:
Tôi đi (tôi đi) nhà bắc nhà đông,
Bu mày bụng lớn gánh gồng làm sao ?
Tôi đi (tôi đi), ai kẻ tát ao ?
Vườn khoai, bãi sắn, ai đào ai vun ?
Lỡ khi bu nó đập chum,
Lấy ai tắm-táp bọc-đùm cho con ?
Rồi đây qua những tháng hàn,
Ai người săn-sóc lò than sớm chiều ?
Ai lo cơm lạt muối tiêu ?
Kể sao cho xiết bao nhiêu nỗi buồn!
Còn gì đâu xót cho hơn ?
Ấy ớ bu mày ơi!

Bà vợ nói:
Thôi được rồi anh đi đi!
Để em ở nhà, chừng mô mà em sôi bụng thì em vô nhà-thuơng Từ-Dũ, kệ em!

Ông nội-trợ nói:
Bu mày đã nói như vậy thì tôi cũng đành phải ra đị Nhưng tôi dặn bu mày khi nào tới ngày sinh nở thì ráng làm sao kiếm cho toi lấy một tí con trai, nghe không!

Ông nội-trợ hát:
Bu mày ơi!
Có mà (mà) đẻ tí (tí) con trai nhé!
Có mà (mà) đẻ tí (tí) con trai nhé!
Sau này nó lớn học tài làm nên, ấy nó lớn học tài làm nên.
Họ sinh con gái thời nhiều.
Sinh thằng cu-tí, sinh thằng cu-tí ấy nó được chiều (chiều) được cưng.

Tình tính tang, tang tính tình,
Bu mày rằng, bu mày ơi!
Rằng ráng tí (tí) con trai mà nó giống (giống) như tôi!

BU MÀY ƠI!


Ông Trăng Xuống Chơi


Phạm Duy


Ông trăng xuống chơi cây cau thì cau sẽ cho mo

Ông trăng xuống chơi học trò thì học trò cho bút

Ông trăng xuống chơi ông bụt thì ông bụt cho chùa

Ông trăng xuống chơi nhà Vua thì nhà Vua cho lính

Ông trăng xuống chơi đền thánh thì cụ chánh cho mõ...



Ông trăng xuống chơi nồi chõ thì nồi chõ cho vung

Ông trăng xuống chơi cành sung

Thì cành sung cho nhựa

Ông trăng xuống chơi con ngưạ thì con ngựa cho tầu

Ông trăng xuống chơi cần câu thì cần câu cho lưỡi

Ông trăng xuống chơi cây bưởi thì cây bưởi cho hoa

Ông trăng xuống chơi vườn cà thì vườn cà cho trái

Ông trăng xuống chơi gái đẹp thì gái đẹp cho chồng

Ông trăng xuống chơi đàn ông thì đàn ông cho vợ.

Ông trăng trả vợ đàn ông

Trả chồng cô gái

Trả trái  cây cà

Trả hoa cây bưởi

Trả lưỡi cần câu

Trả tầu cho ngựa

Trả nhựa cây sung

Trả vung nồi chõ

Trả mõ ông chánh

Trả lính nhà vua

Trả chùa cho bụt

Trả bút học trò

Trả mo cây cau

Trả mo cây cau

Trả mo cây cau

Trả mo cây cau...

No comments:

Post a Comment