Thursday, March 15, 2012

Nhạc Việt: T_11

image


Trở Lại Phố Cũ

Ngoại Quốc (Trung Hoa)
Minh Khang

Chuyện tình ta hôm nay
Tựa như chiếc lá úa.
Chợt hình bóng mỗi người mỗi ngã.
Như cánh chim bay xa đến nơi em đợi chờ
Còn lại em một mình quay bước.
Đừng buồn chi em ơi
Vầng trăng đã khép kín
Gọi tên nhau chỉ để thêm đau.
Em ước mong cơn mưa xóa tan đi cuộc tình
Để lại đây dấu chân đôi tình nhân.

Từ khi anh ra đi về nơi rất xa.
đàn chim én ủ rũ bay về phố cũ.
Thà xa nhau yên vui còn hơn bên nhau hoài.
Trách chi khi ta đến trong lầm lỡ !

Người yêu ơi! Đêm qua anh nằm mơ thấy em.
Mà sao em vui với ai trong vòng tay.
Nhìn em anh ngỡ như hôm nào
tiếng bước chân em về
xóa tan đi cơn mơ dài tăm tối

Câu kinh xưa giờ đây dối gian.
Còn lại rêu phong lãng quên trên thềm xưa.
Thời gian xuân hết giấc mơ ngọt ngào,
sẽ mãi không quay về.
Biết trong tim ta luôn chờ nhau, chỉ là mơ!

Trách chi con tim ngủ say...!!!

Trở Về

Châu Kỳ


Trở Về

Lời Và Nhạc: Châu Kỳ

Blues
4/4

Về đây nhìn mây nước bơ vơ
Về đây nhìn cây lá xác xơ
Về đây mong tìm bóng chiều mơ,
mong tìm mái tranh chờ, mong tìm thấy người xưa

Về đây buồn trông cánh chim bay
Về đây buồn nghe gió heo may
Về đây đâu còn phút sum vầy,
đâu còn thắm niềm say, lạnh lùng ngắm trời mây

Nơi xưa, ôi giờ đây nát tan,
đò vắng không người sang, thôn xóm trông điêu tàn
Xa xa, nghe tiếng chim kêu đàn,
nghe suối reo bên ngàn, dường như oán như than!

Chiều nay buồn trông cánh chim bay
Chiều nay buồn nghe gió heo may
Chiều nay đâu còn phút sum vầy,
đâu còn thắm niềm say,
lạnh lùng ngắm trời mây

Trở Về

Mai Anh Tuấn - Hoàng Yến


Ta về một tối trăng trong
Hàng dừa rũ bến sông tiêu điều
Lối về nhà cô tịnh liêu
Thềm hoang phảng phất ít nhiều dấu xưa
Trăng treo lơ lửng ngọn dừa
Cội mai ngã bóng rào thưa mấy hàng

Cổng xưa sao bỗng ngỡ ngàng
Đường quen sao luống bàng hoàng bước chân
Đi về mấy nỗi phân vân
Tình mơ mấy nỗi bâng khuâng hỏi mình

Trăng xưa vẫn nước soi hình
Dậu xưa vẫn bướm trao tình hoa tươi
Gió xưa vẫn quện mây trời
Sân kia vẫn lá bàng rơi rụng đầy

Cung đàn xưa vẫn ngất ngây
Khúc xuân xưa níu tháng ngày chơi vơi
Gương xưa nào thấy bóng người
Vườn xưa vọng tiếng ai cười đêm xuân

Trở Về Bến Mơ

Ngọc Bích


Ngày nào một giấc mơ!
 Đâu những đêm trăng mờ ai ngóng chờ
  Khi áng mây thành thơ nhẹ gió đưa!
   Theo tiếng đàn thuyền mơ tìm bến xưa

Một chiều mùa chiến chinh
 Xuân ngát hương thanh bình say mối tình
  Khi ánh trăng về vui đời thắm xinh
   Bên dáng huyền thầm mơ lúc tuổi xanh!

Nhớ những phút sống bên nhau đêm nào?
 Trăng quyến đôi tâm hồn dìu về đâu?
  Nhớ những tiếng hát say sưa êm đềm
   Tuy vắng xa nhưng lòng còn xao xuyến!

Nghẹn ngào niềm nhớ nhau!
 Thương xót ai trăng sầu bên mái lầu!
  Hay đớn đau vì câu "Chờ kiếp sau!"
   Trăng úa màu lệ dâng ướt ngàn sao!


Trở Về Cát Bụi

Lê Dinh


Sống trên đời này người giàu sang cũng như
người nghèo khó.
Trời đã ban cho ta cám ơn trời dù sống thương đau 
Mai kia chết rồi trở về cát bụi giàu khó như nhau 
Nào ai biết trước số phận ngày sau ông trời sẽ
trao 

Này nhà lớn lầu vàng son
Này lợi danh, chức quyền cao sang
có nghĩa gì đâu ...sao chắc bền lâu
như nước trôi qua cầu

Này lời hứa ... Này thủy chung
này tình yêu ...chót lưỡi đầu môi
cũng thế mà thôi
Sẽ mất ngày mai như áng mây cuối trời

Sống trên đời này tựa phù du có đây lại rồi
mất.
Cuộc sống mong manh xin nhắc ai đừng đổi
trắng thay đen
Nào người sang giàu đừng vì tham tiền bỏ nghĩa anh em
Người ơi xin nhớ cát bụi là ta ...mai này chóng phai 

Người nhớ cho ta là cát bụi trở về cát bụi
Xin người nhớ cho


Trở Về Cát Bụi 2 (Cát Bụi Tình Đời)

Mạnh Quỳnh


2/4 Slow

Làm con người[Dm] trong cuộc đời có bấy nhiêu năm. Ai giàu sang[Gm] ai khốn khó bần hàn[Dm], ai lầu cao[C] tột đỉnh son vàng[F]. Ai dãi dầu[Dm] một nắng hai sương[A], mai lìa đo*`i[C] nhắm mắt xuôi tay[F]. Còn gì đâu[C] thể xác không hồn[F], trong quan tài[Am] vùi xuống huyệt sâu[Dm]. Còn lại gì[D] nào quyền tước uy danh[Gm], hay chỉ là[C] cát bụi hư vô[Dm].

ÐK : Có[Dm] nhiều đêm[F] trong giấc mơ dài[Bb], tôi mơ đời[Am] chẳng dối lừa nhau[Dm]. Người yêu người[D] bằng lẻ sống con tim[Gm], nhân nghĩa đời[C] đẹp tựa như mơ[F]. Bao[A] lứa đôi tròn mộng, người yêu người không thù oán vu vơ[Bb]. [A]Hỡi[Dm] tình nhân[F] thắm thiết không rời[Bb], đừng vì tiền[Am] phụ nghĩa phu thê[Dm]. Ðừng vì uy quyền[D] bội nghĩa thâm giao[Gm], cho nụ cười[C] ngự trị trên môi[F]. Ôi[A] ước mơ ngọc ngà, biết bao giờ tìm được ai ơi[Dm].

Rồi mai này[Dm] khi giã từ kiếp sống nhân sinh. Bao người thương[Gm] bao kẻ nhớ đời đơi[Dm], bia mộ kia[C] ghi khắc tên người[F]. Ôi lẽ thường[Dm] chỉ bấy nhiêu thôi[A], đua đòi gì[C] chỉ khổ thêm thôi[F]. Này bạn ơi[C] xin nhớ cho rằng[F], dù -đường đời[Am] vạn nẻo về đâu[Dm]. Cuộc đời mình[D] là bụi cát xa xôi[Gm], thế gian này[C] chẳng phải riêng ai[Dm]

Trở Về Cố Đô

Văn Phụng


Bao năm sống xa quê nhà cuộc đời phiêu lưu với nắng mưa
Nhìn về quê xưa biết bao tình thương chan chứa
Nơi đây chốn xưa bao tình thần kinh với nước non Hương bình
Kìa ai duyên dáng đang nghiêng mình đón người xa về

Dòng sông Hương vẫn trôi thời gian trôi chưa xóa màu xanh mơ hồ
Buồm ai theo gió đưa thuyền đi xa nhưng vẫn còn vang câu hò
Về nơi đây ấm êm nhìn muôn tà áo tím trên cầu Trường Tiền
Kìa làn tóc mây u huyền vờn đôi mắt bao dịu hiền
Làn môi thắm đang cười tươi khoe bao nét duyên

Ôi bao năm xa cách quê hương tình hoài hương tha thiết vấn vương
Trở về đây vui với quê xưa bao niềm thương
Nghe đâu đây ai hát với câu nhịp chèo đưa khua nước sông sâu
Giàn hoa xưa nay đã lên màu nhớ khi nào còn xanh mái đầu

Về đây bao thiết tha nhìn Nam Giao với bóng dừa xanh la đà
Ðường về thôn Vĩ Dạ lòng lâng lâng xao xuyến tình quê chan hoà
Giờ đây sau chiến chinh miền thần kinh non nước hương bình trữ tình
Về xa lánh nơi đô thành và xây đắp bao duyên lành
Cùng chung sống bên dòng sông Hương bao mến thương.


Trở Về Dĩ Vãng

Lâm Tuyền


Em! hồn anh đang sầu đau
Hồn anh đang thổn thức
Ai se tình duyên thắm đẹp
Kề mái tóc đầy hương
Tình như áng mây hồng

Anh lặng lẽ trong chiều vắng
Lòng nhớ nhung triền miên
Trăng xưa về khuya bẻ bàng
Dường như nhắn người yêu
Tình mây nước còn đâu

Bao nhiêu ngày xuân đau thương sầu mộng chờ giai nhân
Bao nhiêu xuân qua, bóng em mờ đắm
Bao nhiêu thu qua nỗi đau còn mãi không phai

Biệt ly tình đôi ta vời vợi
Thuở ấy hồn anh đắm chơi vơi ngoài khơi
Người em sầu mộng của muôn đời
Thề ước guồng tơ thắm không bao giờ phai
Tình em như tuyết giăng đầu núi
Tình anh nhu ánh trăng trầm suối
Tình ta như áng mây chiều trôi
Về tràn trên gối chăn mờ phai

Biêt ly! ôi biệt ly
Ngậm ngùi -dêm thâu âm thầm đôi câu
Biệt ly, anh theo cánh gió chơi vơi
Phiêu du khắp bốn phương trời
Xa xôi tiếc nhớ khôn nguôi
Men say lấp kín môi cười
Biệt ly - sầu bi


Trở Về Dòng Sông Tuổi Thơ

Hoàng Hiệp


Quê tôi ai cũng có một dòng sông bên nhà
Con sông quê gắn bó với tuổi thơ đời tôi
Bao năm xa quê ấy trong mơ tôi vẫn thấy
Hôm nay tôi trở về lòng chợt vui thấy sông không già

Sông vẫn in màu mây
Vẫn khi vơi đầy vẫn mang phù sa làm đẹp thêm làng quê yêu dấu
Sông vẫn như thuở ấy
Vẫn con đò ngang đón đưa người sang và từng đêm hát ru đôi bờ

Trong tim ai cũng có một dòng sông riêng mình
Tim tôi luôn gắn bó với dòng sông tuổi thơ
Con sông tôi tắm mát
Con sông tôi đã hát
Con sông cho tôi đậm một tình yêu nước non quê nhà

Sông cũng như người ấy
Có khi vui buồn có khi hờn ghen chỉ tình yêu tuổi thơ mới thấy
Ôi những con thuyền giấy những năm tuổi thơ đã đi về đâu ?
Ðể mình tôi nhớ nhung bây giờ

Trở Về Huế

Văn Phụng


Tango

2/4

Bao năm sống xa quê nhà
Cuộc đời phiêu lưu với nắng mưa
Nhìn về quê xưa, biết bao tình thương chan chứa
Đây nơi chốn xưa bao tình
Thần kinh bên nước non Hương Bình
Kìa ai duyên dáng đang nghiêng mình đón người xa về

Giòng sông Hương vẫn mơ
Thời gian trôi chưa xóa màu xanh mơ hồ
Buồm ai theo gió đưa
Thuyền đi xa nhưng vẫn còn vang câu hò

Về nơi đây ấm êm
Nhìn muôn tà áo tím trên cầu Tràng Tiền
Kìa làn tóc mây u huyền
Vờn đôi mắt bao dịu hiền
Làn môi thắm đang cười tươi khoe bao nét duyên

Ôi bao năm xa cách quê hương,
Tình hoài hương tha thiết vấn vương
Trở về đây vui với quê xưa bao niềm thương
Nghe đâu đây ai hát đôi câu
Nhịp chèo đưa khua nước sông sâu
Giàn hoa xưa nay đã lên mầu
Nhớ khi nào còn xanh mái đầu

Về đây bao thiết tha
Nhìn Nam Giao sau khóm dừa xanh la đà
Đường về Thôn Vỹ xa
Lòng lâng lâng xao xuyến tình quê chan hòa

Giờ đây sau chiến chinh
Miền Thần Kinh non nước Hương Bình tràn tình
Về xa lánh nơi đô thành
Và xây đắp bao duyên tình
Cùng chung sống bên giòng sông Hương bao mến thương

Trở Về Mái Nhà Xưa (Come Back To Sorrento)

Curtiss
Phạm Duy

Về đây khi mái tóc còn xanh xanh.
Về đây với mầu gió ngày lang thang
Về đây xác hiu hắt lạnh lùng.
Ôi lãng du quay về điêu tàn.
Đâu tiếng đàn ngoài hiên mưa ?
Và đâu bướm tơ, vui cùng mùa ?
Một mùa Xuân mới, mắt êm nắng hào hoa.
Về đây nghe tiếng hú hồn mê oan.
Về đây lắng trầm khúc nhạc truy hoan.
Về đây nhé ! Cắm xong chiếc thuyền hồn
Ôi thoáng nghe dây lòng tiếc đờn.
Mái tóc nhà lưu luyến vạt trăng xanh.
Nếu mưa về yêu lấy hạt long lanh.
Chờ mong nắng cho tươi đời xuân xanh.
Người xa vắng biết đâu nấm nhà buồn
Đốt ánh đèn in bóng vào rêu xanh.
Sẽ thấy cười tan vỡ hồn đêm thanh.
Và nghe thấy kiếp xưa bước nhẹ về
Đang khóc than trên đường não nề.
Thôi nhé đừng hoài âm xưa
Giọt mưa đã gieo trên thềm nhà
Người ngồi im bóng
Lắng nghe tháng ngày qua.

Back To Sorrento (Curtiss)

Vide'o mare quant'e  bello
Spira tantu sentimento
Comme tu'a chi tiene mente
Ca scetato'o faie sunnà
Guarda gua'chistu ciardino
Siente, sie'sti sciu-re'arance
Nu profumo accussì fino
Dinto'o core se ne va
E tu dice: I'parto addio!
T'alluntane da stu core
Da sta terra de l'ammore
Tiene'o core'e nun turnà?
Ma nun me lassà
Nun darme stu turmiento!
Torna a Surriento famme campa


Come Back To Sorrento (Ernesto DeCurtis)

Sunlight dances on the sea
Tender thoughts occur to me
I have often seen your eyes
In the nighttime when I dream

When I pass a garden fair
And the scent is in the air
In my mind a dream awakes
And my heart begins to break

But you said goodbye to me
Now all I can do is grieve
Can it be that you forgot?
Darling forget me not!

Please don't say farewell
And leave this heart that's broken
Come back to Sorrento
So I can mend

Trở Về Phố Cũ

Minh Khang


Chuyện tình ta hôm nay tựa như chiếc lá úa
Chợt hình bóng mỗi người mỗi ngã
Như cánh chim bay xa đến nơi em đợi chờ
Còn lại em một mình quay bước

Ðừng buồn chi em ơi vầng trăng đã khép kín
Gọi nhau mãi chỉ để thêm đau
Em ước mong cơn mưa xoá tan đi cuộc tình
Ðể lại đây dấu chân đôi tình nhân

Từ khi em ra đi về nơi rất xa
Ðàn chim én ủ rủ bay về phố cũ
Thà xa nhau yêu nhau còn hơn bên nhau hoài
Trách chi khi ta đến trong lầm lỡ

Ðêm qua anh nằm mơ thấy em
Mà sao em vui với ai trong vòng tay
Nhìn em anh ngỡ như hôm nào
Tiếng bước chân em về xóa tan đi cơn mưa dài tăm tối

Câu kinh xưa giờ đây dối gian
Còn lại rêu phong lãng quên trên thềm xưa
Thời gian thôi xóa đi kỷ niệm sẽ mãi không quay về
Biết trong tim ta luôn chờ nhau ... chỉ là mơ 

Trở Về Surriento - Torna a Surriento

Ernesto De Curtis
Trung Kiên

Biển hiền hòa lớp sóng đẹp bao la.
Đời ta như rộn vang ngàn câu ca.
Ôi đất nước xanh tươi như mộng đời.
Lưu luyến trong tâm hồn bao người

Khắp trên đồi cây cối mọc xanh tươi,
khắp trong vườn ánh nắng tràn nơi nơi.
Tình đất nước ngát trong mùi hương say,
Lòng ta khó quên được chốn này

Nếu ta từ biệt đất này đi xa,
khác chi từ biệt với người yêu ta,
phải xa chốn quê hương đã nặng thề.
Ai lẽ đâu không mong quay về

Xin chớ quên tình ai,
để cho nhớ nhung trong lòng hoài,
trở về Surriento,
hãy về người ơi,
người hỡi hãy trở về

==================================

Torna a Surriento

Vide'o mare quant'e  bello
Spira tantu sentimento
Comme tu'a chi tiene mente
Ca scetato'o faie sunnà
Guarda gua'chistu ciardino
Siente, sie'sti sciu-re'arance
Nu profumo accussì fino
Dinto'o core se ne va
E tu dice: I'parto addio!
T'alluntane da stu core
Da sta terra de l'ammore
Tiene'o core'e nun turnà?
Ma nun me lassà
Nun darme stu turmiento!
Torna a Surriento famme campa


Trở Về Thôn Cũ

Nhị Hà


Điệp khúc :
Làng tôi nghiêng mình soi bóng Hương Giang
Những đêm trăng sáng long lanh giòng sông
Dáng ai giặt yếm bên bờ dịu dàng
Thả tiếng "khoan hò" theo nhịp chèo vọng xa
Làng tôi những chiều khi gió lên khơi
Nắng hanh phơn phớt pha hồng gò má
Những cô thôn nữ trên đường về chợ
Và tiếng sáo diều diu dặt buông lời thơ

1.
Nhưng sao hôm nay ta trở lại quê hương
Tuy con sông xưa vẫn êm đềm uốn quanh
Còn đâu đồng xanh?
Còn đâu gia đình?
Còn đâu bóng hình mẹ già mến yêu?
Nơi đây điêu linh
Nơi đây quạnh quẽ
Nơi đây chẳng còn bóng người ngày trước
Nơi đây tang thương buông bức màn thê lương
Quê hương còn đó nhưng người về đâu?
Vì đâu thôn làng thành chốn nương hoang?
Cớ sao bao cánh chim xa tổ ấm?
Biết bao giờ gió tha hương trở về
Cùng tiếng sáo diều dìu dặt lời nhạc xưa?


2.
Sau bao thu qua oán than ngập quê hương
Thu nay dâng lên gió thanh bình ngát hương
Dập tắt sầu thương
Dẹp hết u buồn
Đồng quê tưng bừng dân cày ấm no
Xua tan điêu linh
Xua tan quạnh quẽ
Nơi đây chẳng còn oán hờn ngày trước
Quê hương vươn lên
Xua bức màn thê lương
Non sông chào đón bóng người ngày xưa
Cùng nhau trở về nơi chốn yêu thương
Lắng nghe câu hát yên vui ngàn hướng
Lắng nghe lời gió êm đềm rì rào
Cùng tiếng sáo diều hòa lại bản đàn xưa

Trời Chưa Muốn Sáng

Trần Thiện Thanh


 Lạy Chúa tôi con người không đạo
 Nhưng tin có Chúa ở trên cao
 Con nghe trong đêm Việt Nam tối tăm
 Những mìn bom hoen dấu
 Lạy Chúa trên cao Chúa ở nơi nào
 Lạy Chúa tôi tuy người không đạo
 Nhưng yêu nhớ lắm nhạc chuông khuya
 Khi con bơ vơ chắp tay nguyện cầu
 Cho người thương còn xa mãi xa
 Mà suốt đêm dài ánh sáng chưa qua

 Xác người nào trôi sông
 Quay đầu về biển Đông
 Những bước chân nào đi
 Có khi không trở lại
 Đứa nhỏ ngồi ôm em
 Không còn nghe đạn nổ
 Một người phơi tóc bạc
 Đếm thầm 20 năm

 Chúa ơi Chúa ơi con người không đạo
 Nhưng tin Chúa giúp đời thương đau
 Như con tin trong một lần đã lâu
 Những hờn đau thu ngắn
 Để đám mây hồng âu yếm giăng ngang


Trời Còn Mưa Không Anh

Nhật Ngân


Trời ngoài kia còn mưa không anh
Trời ngoài kia còn mưa không anh
Nơi đây ấm cúng, tràn ngập ánh sáng.... mênh mông
Nay nhạc đây mời anh vui đi
Xin gửi anh lời ca say mê
Hôm nao anh đến, hôm nao anh về ... chia ly

Hằng đêm vừa cất giọng hát
Tưởng đời ngàn muôn màu sắc nhịp đàn
Ðưa hồn lạc về chốn, thần tiên
Hằng đêm vừa cất giọng hát
Người người vỗ tay ngợi khen
Giòng đời kết bằng vạn hoa thơm, đồng cỏ biếc,
Hạt mưa thầm rơi thầm rơi
Ðiệp khúc điệp khúc ngàn năm
Nhạc nức nở tiếng đời u sầu theo về xóm nhỏ tôi
.... nghẹn ngào

Xin được vui cùng anh đêm nay
Rồi ngày mai người ta quên em
Bao nhiêu nước mắt
Tô lên môi hồng..... chua cay


Trời Còn Mưa Mãi

Ngoại Quốc
Nhật Ngân

Trời còn mưa mãi cho nhớ
  thương dâng đầy vơi
Cuộc tình mình ngày qua
  ngỡ tan như bọt mưa
Nào ngờ đâu ta vẫn mang
  những vấn vương bâng khuâng ngày tháng
Hỡi những cánh chim về đâu
  cho ta nhắn tới ai nỗi niềm

Đ.K.:
  Em từ xa vẫn có bao giờ
    nhớ thương bao ngày cũ
  Có thấy tâm hồn mình chợt
    bâng khuâng khi thu về
  Để trời làm mưa gió
  Anh từ xa vẫn mang đầy xót xa
    những dấu yêu ngày cũ
  Vẫn mãi cứ mong chờ một ngày
    tình ta thôi chia lìa

Trời còn mưa mãi khiến cho ta buồn thêm
Làm một mình ngồi đây
  ngắm mưa bay ngoài song
Người dạt trôi nơi nao đêm vắng
  có nghe tâm tư sầu nhớ
Tới những phút xưa mình còn nhau
  môi ấm ngất ngây trao tình


Trời Huế Vào Thu Chưa Em

Trịnh Lâm Ngân


Trời Huế vào thu chưa em ?
Ở đây trời làm mưa bay
Mây xa bể rất nhiều
Hàng cây mưa lá vàng
Anh thấy mình cô đơn

Từ anh rời xa kinh đô
Mùa thu buồn không em ơi ?
Áo tím xưa có còn
Chiều Nam Giao gió lộng
Hay đã bỏ lấy chồng ?

Mùa thu về ngoài nớ
Cầu Trường Tiền thân yêu
Có mưa bay nón ai nghiêng nghiêng ?
Nước Hương Giang lững lờ
Chắc buồn khi có người
Bỏ dòng sông xa bến xa bờ

Từ sau mùa xuân tang thương
Ngoài nớ còn gì không em ?
Thu sang em có chờ
Và thương ai cuối trời
Ðang mãi mê bước sông hồ.



Trời Mưa

(chưa biết)


Ðón em về lại gặp cơn mưa
Gió nghiêng cành lài lùa vai tôi
Ôi giọt mưa sao nỡ vô tình
Rơi vào lúc đón đưa chúng mình
Mưa rơi nhiều không tách vào đâu

Vẫn mưa hoài chẳng hiểu cho nhau
Ướt vai mềm lạnh đầy trong tim
Mưa làm chi mưa ướt đôi bờ
Cây còn vắng bóng xanh lối mòn
Mưa rơi rã đường lầy trớt mưa.

ÐK:

Mưa rơi mưa rơi rơi
Rào rát lá trên cành
Vẫn vờ mưa trôi lá
Nghe mưa rơi mưa rơi
Ước gì mưa biết chừa
Chờ lối em đi về
Mong trời gió mưa lặng mưa qua.

Tóc em xõa vào bờ vai tôi
Nếu ông Trời mãi còn cho mưa
Bao giọt mưa giăng lối tôi vào
Cho phòng vắng lối xưa đón chào
Trời mưa mãi vỗ về bên nhau...!!!

Trời Tháng Giêng Mưa Bay

Trang Thanh Trúc


Buổi chiều bối rối qua nơi đây, người xưa có hay?
Nhặt một chiếc lá me trên tay
Mềm vương theo tháng ngày
Chợt buồn nắng xuống hôn vai gầy
Hàng cây lá bay
Dịu dàng mái tóc đan thơm hoa ngọc lan ngất say
Buổi chiều bối rối qua nơi đây, mùa mưa có còn?
Nhẹ nhàng khoác áo tương tư giăng
Màu mây tím ngỡ ngàng
Muộn phiền réo rắt trong khu vườn
Để lại ánh mắt trong kỷ niệm
Tuổi đời vừa lớn !
Đi trong cơn mưa
Màu khói mây
Tiếng mưa rơi xa xôi
Lòng ta vẫn nhớ người
Ơi mưa trở về
Tháng giêng xa vời
Chờ ai …
Buổi chiều bối rối qua nơi đây, ngồi thương dáng ai
Nhìn màu nắng vỡ trên tay
Về gieo bao tiếng buồn
Chờ người chiếc lá rơi trong vườn
Thầm thì tiếng khóc rơi trong chiều
Mùa mưa có hay?

Trôi Vào Xứ Mộng

Châu Kỳ


Bao con nước trôi về
cho lòng em lê thê
bao con tàu đổ bến
Về tình anh rồi đê mê
xuôi chăng nước hương tình
cho vườn yêu ta mang
xuôi cho lòng nhung nhớ
khi tình lên ngổn ngang

ĐK:
tình tang rồi tình tang
buớm còn bay hoang mang
lá xanh chiều lá đổ
theo cơn gió thênh thang
mình sao vẫn  nai vàng

hoàng hôn còn em ơi
tung tăng bốn phương trời
mây trôi về đâu đó
sóng vỗ ngoài ngàn khơi
xé tan tình chơi vơi

Bao con nước trôi về
nghe mình hay  nghe ai
mênh mông sầu viễn xứ
thôi tình yêu đắng cay
(ĐK)

Trời Về Đêm Mưa

Từ Công Phụng


Trời đêm nay đi về trong tiếng mưa buồn, nằm nghe cô đơn đưa vào nhớ. Tôi xin em giọt nước mắt đêm nào rơi vào lòng bàn tay còn trắng trên đời. Tôi cho em nụ cười đó đem về làm niềm tin trong cuộc tình hôm nay. Ôi, tình yêu đó cho em bằng đôi cánh tay đêm nên bây giờ thương nhớ.

Trời đêm nay mưa về mãi.
Làm sao cho em đừng khóc nữa.
Thôi em ơi đừng khóc nữa.
Xin trời đi về đêm nay không còn tiếng mưa này.

Xin cho em trọn ngàn giấc mơ dài đẹp và có tôi về làm một loài chim. Thôi em anh đừng khóc nữa khi trời về đêm mưa thương đôi mình bên nhau. Trời về đêm nay còn nhiều mưa bay xin cho những giọt mưa rơi không làm ướt nhòa mi em.

Trời Xanh Thắm

Dương Thiệu Tước


còn đâu như lúc xưa ngày đôi ta còn thơ
so phím tơ bên thềm anh hòa theo với em
ngàn lời ca êm ái khiến em đắm say hoài
mà giờ đây em thấy muôn ngàn đời phong úa phai
còn đâu như lúc xưa ngày đôi ta còn thơ
em nắn cung đàn thầm còn anh thì  biệt tăm

hôm nay đông đã trôi qua
hôm nay xuân nay đến thái hòa
Thây nắng xuân êm đềm mà chẳng thấy anh đến
Bên song em đứng đón trong chờ
Mây xanh bao la tuyệt vời
Nắn nót mấy cung đàn lòng thấy nát tan

còn đâu như lúc xưa ngày đôi ta còn thơ
so phím tơ bên thềm anh hòa theo với em
ngàn lời ca êm ái khiến em đắm say hoài
mà giờ đây em thấy muôn ngàn đời phong úa phai
còn đâu như lúc xưa ngày đôi ta còn thơ
em nắn cung đàn thầm còn anh thì  biệt tăm

Trộm Nhìn Nhau

Trầm Tử Thiêng


Đôi khi trộm nhìn em
Xem dung nhan đó bây giờ ra sao
Em có còn đôi má đào như ngày nào
Kể từ khi vắng anh em như tấm vải lụa nhầu
Thương thâu đêm giấc mộng xanh xao
Anh có bề nào ai đón đưa em
Cuộc đời là vách chắn là rào thưa
Thương em tiếng hát sang mùa
Một mai mưa ướt áo em áo mỏng đường mòn
Dáng nhỏ thân quen

Đôi khi  em trộm nhìn anh xem đôi tay rắn  phong trần năm xưa
Anh có còn mê sông hồ qua từng ngày
Kể từ khi vắng anh em như tấm vải lụa nhầu
Đêm thâu đêm giấc ngủ xanh xao
Anh có bề nào ai đón ai đưa
Cuộc đời là vách núi là tường mây
Quê hương nắng cháy đêm ngày
Mà anh chim vút cánh bay thăm thẳm đường dài
Không về thăm em
 

Trọn Đời Vẫn Nhớ  (N'oubliez Jamais)

Ngoại Quốc (Pháp)
LV: Lê Xuân Trường

Papa, Ngày xa xưa đó những ngày con bé thơ
Tình cha yêu mến như biển sâu sông dài
Đời con muôn kiếp không thể quên những ngày...
nồng nàn, êm ấm bên Mẹ Cha sớm ngày
Nay khôn lớn con vẫn nhớ ngày xưa đó
Năm tháng ấy ôi! Thần tiên
Cha yêu dấu con muôn đời thương nhớ
Qua bao điêu linh, nay tha hương nơi miền xa

chorus:
Vẫn nhớ trọn một đời. Mãi mãi không hề quên
Nơi quê hương con đã sinh ra
Những tháng năm tuổi thơ
Vẫn nhớ trọn một đời. Mãi mãi không hề quên
Cha nuôi dưỡng nên con, với dòng sữa trái tim Mẹ yêu
Vẫn nhớ trọn một đời.
Mãi mãi không hề quên.

Mama; Tình Mẹ như núi, như đại dương ngút ngàn
Lời ru êm ái câu tình ca nước Việt
Đời con muôn kiếp không thể quên những ngày
Cùng Cha yêu dấu bên Mẹ yêu sớm ngày
Nay khôn lớn con vẫn nhớ ngày xưa đó
Năm tháng ấy ôi! Thần tiên
Mẹ yêu dấu con muôn đời thương nhớ
Qua bao điêu linh, nay tha hương nơi miền xa

(repeat chorus)

Sống trong cuộc đời...
Biết bao cuộc tình chua cay, bao nỗi buồn
Dẫu cho đời có ra sao, tình mãi chia phôi ngàn Thu (con sẽ vẫn nhớ...)

(repeat chorus)

Trọn Ngày Nhớ Anh

JB Thanh Binh


 Bình minh mới lên,
em đã nhớ anh .
Người yêu ơi! anh là mộng mơ,
Của tình em chan chứa .
Ngươi yêu hỡi! anh là nguồn thơ,
Rải tràn ngập tim em .

Hoàng hôn sắp tàn,
Thương nhớ ngút ngàn .
Người yêu ơi! xin đừng than khóc,
Đễ hồn em thổn thức,
Người yêu hỡi! xin anh chớ u sầu,
Đễ lòng em quằn quại đau .

Yêu anh em yêu từ thuở quen nhau ban đầu,
Thương anh em thương từ lúc ta chưa biết sầụ
Mơ anh em mơ thiết tha trong giấc mộng du,
Cuộc tình ta giờ sao bỗng phù dủ
Yêu anh em yêu từ lúc chưa biết ngỡ ngàng .
Thương anh em thương từ những đắng cay phủ phàng .
Xa anh em nghe xót xa trong giấc mộng mơ .
Cuộc tình ta giờ sao đã thờ ở

Màn đêm xuống dần,
Em đớn đau thầm.
Người yêu ơi! anh là tất cả,
Những gì em mơ ước .
Người yêu hỡi! anh là lẽ sống,
Trọn đời em mòn mỏi trông .

Giờ đêm đã tàn,
Sao mãi ngỡ ngàng .
Người yêu ơi! em trọn đời yêu anh,
Và mình anh duy nhất .
Người yêu hỡi! xin anh nói lời yêu,
Để trái tim em hết cô liêu .



Trong Ánh Chớp Số Phận

Phú Quang


Trong ánh chớp bất ngờ của số phận
Em đã kịp nhìn thấy anh
Trong vòng quay điên cuồng của số phận
Em đã dừng lại đúng nơi anh

Và từ đó em lặng lẽ nói cười, lặng lẽ nát tan
Và từ đó em thành sương thành lửa
Tình nào không một nửa là mơ !

Xe cấp cứu đang rút còi đó phải chăng ?
Hàng giậu ấy, hoa Quỳ vàng đã nở
Hay nỗi buồn xưa một thuở vẫn chưa tan ?

Em lặng lẽ cầu xin, lặng lẽ chờ mong
Lặng lẽ vỡ òa, lặng lẽ khô cạn
Lặng lẽ hồi sinh chứa chan trong tiếng gọi thầm tên anh !
Lặng lẽ hồi sinh chứa chan trong tiếng gọi thầm tên anh !
Lặng lẽ hồi sinh chứa chan trong tiếng gọi thầm tên anh !

Trống Cơm

(Dân Ca)


 Tình bằng có cái trống cơm
Khen ai khéo vỗ
Ố mấy bông mà nên bông
Ố mấy bông mà nên bông

  Một đàn tang tình con xít
  Một đàn tang tình con xít
  Ố mấy lội, lội, lội sông
  Ố mấy đi tìm, em nhớ thương ai
  Đôi con mắt ố mấy lim dim
  Đôi con mắt ố mấy lim dim

    Một bầy tang tình con nhện
    Ô ố ô ô mấy giăng tơ
    Giăng tơ ô mấy đi tìm, em nhớ thương ai
    Duyên nợ khách tang bồng
    Duyên nợ khách tang bồng...

(quay lại từ đầu ... )



Trong Cơn Mưa

Phú Quang


Mưa chiều nay buồn rơi
từng hạt mưa rơi mãi trong lòng tôi
Mưa hoài trên đường xa
Mưa như câu hát nhớ thương ngày qua
Ôi vì đâu, vì đâu?
Mà lòng ta nghe nhói lên niềm đau
Thương tình xưa chìm sâu
Vô tình hạt mưa nặng trĩu u sầu

Sao tim ta muốn quên, muốn quên đi những tháng ngày
Khi đôi ta bên nhau anh đã trao bao nồng say
Chỉ còn niềm đắng cay, đắng cay trong trái tim này
những khiến mưa chiều nay gọi về tháng năm vời xa 

Trong Cơn Mưa

Trúc Hồ
Phạm Thị Hoàng Anh

Mưa qua trời hay mưa qua biển
Biển chiều nay không tiếng cười
Mưa qua trời hay mưa qua phố
Phố buồn tênh phố vắng em

Trong cơn mưa có em đi về
Vạt áo dài rung trong gió bay
Trong cơn mưa có em âm thầm
Trong cơn mưa có em xuôi ngược
Ðời buồn tênh cầm như lá cây

Mưa qua đời cho em bối rối
Chôn niềm đau trong phố biển
Xin mưa đời một chút ấm êm
Và quên đi vài nỗi ưu phiền

Trong Cuộc Tình Sầu

(chưa biết)


Ai đón Xuân với những bồi hồi
Mà riêng ta sầu nhớ lâu rồi
Anh đi đi xây nghìn dang dở
Hương tóc bay trong đời
Quên ngày xưa ngày xưa hoa bướm chung đôi
Ta đón anh với cả nồng nàn
Chuyện môi thơm rẻ lối Xuân hồng
Nghe đam mê trùng hơi thở
Hoa lá dan tay mời
Vai kề vai nhìn nhau mắt nói thay lời

ĐK:

Cây trái nâng lời tình yêu
Tay vinh tuổi cân Xuân thì
Mà nay lỡ duyên thề
Hết rồi người đành ra đi

Ta đứng đây mấy nẽo đường nhòa
Đời lang thang trọn kiếp sông hồ
Nghe rong rêu mờ sương phủ
Sương ướt đôi vai gầy
Thôi giã từ anh thời gian rót cuộc tình sầu

Trong Đêm Vắng

Văn Phụng


Nhịp 4/4 Chậm, lê thê Điệu Blues Hợp âm Rê thứ

Đàn . . . vương tiếng tơ . . . êm đềm
Gieo nhớ thương . . . muôn vàn
Trong tiếng mưa . . . âm thầm
Đàn . . . ơi . . . vương tiếng tơ
Chắp . . . con tim

Đàn ơi . . .
Tiếng gió về . . .
Trong đêm buồn . . .
Mưa rơi . . .

Tiếng tim se . . . lại
Biết bao năm . . . rồi
Đã xa quê . . . nhà
Những khi mưa . . . dầm
Mưa phùn . . . mưa rơi

Ôi nhớ khi . . . thơ dại
Nghe tiếng ru . . . êm đềm
Trong cánh tay . . . mẹ hiền . . . thương yêu


Trong Đôi Mắt Em

Trần Quang Lộc


 Hòn bi xanh trong đôi mắt em
Cả ngàn sao lung linh muôn màu
Này cô em xinh xắn
Nụ cười làn môi thắm
Tim ta dường như hát câu ca yêu đời
Một hồ thu trong đôi mắt em
Từng giọt nước long lanh êm đềm
Nụ tình nào vừa hé
Nụ tình nào vừa trao
Để tiếng yêu trong hồn tôi xanh ngất ngây

Những viên bi tròn cho ta thấy ước mơ
Cùng ngày nào em đến
Dịu dàng anh nghe xôn xao ước mơ
Chúm chím nét hoa cười
Khép nép dáng hương thề
Ngọt ngào trìu mến
Tình nào vừa chớm trên môi em hồng
Một vầng trăng trong đôi mắt em
Là tuổi thơ trong tôi nhiệm màu
Một hồn nhiên em trong trắng
Một hồn nhiên trang giấy trắng
Ngày tháng trôi êm đềm, chim hoa bướm bay 

Trong Em Tình Vẫn Sáng

Ngoại Quốc
Nhật Ngân

Anh đi rồi buổi chiều chỉ còn lại một mình
Lệ vương trên bờ mi u buồn
Người yêu ơi sao chia tay nhau làm chi khi con tim vẫn còn say
Em nơi này chỉ còn lại một trời đầy kỷ niệm
Gợi lên trong tim em niềm xót xa
Người yêu ơi mưa rơi rơi âm thầm rơi trong tim em đêm từng đêm
Anh, chốn xa vời đó mưa có rơi buồn không
Từng đêm lạnh giá anh có mơ về em
Tình em dù cách xa không chung một hướng
Vẫn thiết tha nào nguôi, vẫn nhớ anh từng ngày
Tình em còn mãi trong trái tim tuyệt vời
Dù xa ngàn lối vẫn nhớ anh không rời
Dù cho ngày tháng không đi chung một lối
Trong tình em vẫn sáng
Vắng xa nhau anh có mơ về em
Từng đêm lạnh giá anh có mơ về em
Tình em dù cách xa không chung một hướng
Vẫn thiết tha nào nguôi, vẫn nhớ anh từng ngày
Tình em còn mãi trong trái tim tuyệt vời
Dù xa ngàn lối vẫn nhớ anh không rời
Dù cho ngày tháng không đi chung một lối
Trong tình em vẫn sáng


Trong Giấc Chiêm Bao

Lê Xuân Trường


Nằm mơ thấy em được mọc đôi cánh mềm
Được bay khắp nơi trên toàn thế giới
Em bay đến nơi bao người đang ngóng chờ
Ngày mai sáng tươi mong hòa bình đến

Nằm mơ thấy bao nhiêu người đang nói cười
Cùng nhau nắm tay ân tình thắm thiết
bao em bé thơ vui đùa trong nắng hiền
Cùng anh bước đi trong niềm vui mới

Tỉnh trong giấc mộng mới biết rằng trên cõi đời đầy trái ngang
bao nỗi đau thương tình còn gian dối
Tình yêu chúng mình mới sáng này ta vẫn còn nhìn thấy nhau
nhưng đã tan trong màn đêm...

Tìm trong giấc mơ đã làm em khóc nhiều
ngàn năm giấc mơ không là ý muốn
khi xưa đã sinh phải chịu một kiếp người
triền miên sống trong bể khổ nhân thế

Này anh dấu yêu trong lần gặp gỡ đầu
dù cho thế gian trăm ngàn cay đắng
sao anh với em muôn đời không hứa rằng:
" Ngàn năm vẫn yêu không hề xa cách"

Trong Góc Nhỏ Linh Hồn

Nguyên Bích
Trường Đinh

Chiều buồn giăng mi sương
nỗi niềm vương bạt gió
em có nhớ quê hương
cánh diều bay vấn vương

Từng ngón tay linh hồn
Từ cuối mùa lá gọi
Em cơn nhớ sóng dồn
Tình mưa ngâu hoàng hôn

Hoa thời gian trắng tay
Áo em buồn tuổi dại
Kỷ niệm đời sánh vai
Tóc rơi đêm miệt mài

Lời trong tim nhớ mong
Ru chính mình là mộng ... ước ...
Mắt duyên em giòng sông
Môi ái ân hạt nồng

Tình ơi trong thoáng mơ
Nụ cười xưa Vỹ Dạ
Anh nỗi nhớ ngàn thơ
Trong anh : EM, mặt trời

Trong Lần Tái Ngộ

Trần Thiện Thanh


 Tôi xin gởi về anh lời mừng tái ngộ
Mười mấy năm qua mà ngỡ như giấc chiêm bao
Ôi! giấc chiêm bao, lặng lẽ từng cơn tiếc, cơn đau
Ôi! giấc chiêm bao, chập chùng đại dương nhớ thương nhau

Tôi xin gởi về em lời mừng tái ngộ
Con mắt xưa em cười giờ in dấu chân chim
Tôi tóc xanh đã bồi hồi sợi tơ trắng sương đêm
Em có nghe trong lòng mình một ray rứt không tên?

Gặp lại nhau trên xứ người ngập hoa vàng
Những cánh hoa màu vàng của ngày đầu yêu đương
Ấp úng mãi thôi buổi hẹn xưa trong chiều hồng
Cũng những cánh hoa màu vàng, nhận rồi cho lại cho nhau

Gặp trên con phố giàu rực ánh đèn,
Cơn gió núi xa lạ nào còn làm chạnh lòng không em?
Có vẫn như xưa, hẹn hò nhau tuổi học trò
Bàn tay tìm bàn tay, mà ngẩn ngơ, rồi ngẩn ngơ ...

Thân thương lời trao nhau
Mừng ngày tái ngộ,
Một thoáng nhớ nhung điệu hò, giờ xa quá quê xưa,
Ôi! đã lâu, những giọt lệ cạn khô lắng trong tôi
Ôi! phút giây tái ngộ ... lạ lùng mưa cứ tuôn rơi

Trong Lúc Cần Ra Đi

(chưa biết)


Người yêu ơi giờ đây anh mới hay
Tình yêu xưa đã xa rồi
Nỗi nhớ không nguôi về cuộc tình đã xa cho anh ngậm ngùi
Từng ngày qua đời không có nghiã chi vì em đã cách ra rồi
Chiếc lá uá rơi, còn đâu mơ ước xây tình nồng
Bao câu yêu thương ngày xưa nay đâu còn
Kỷ niệm rơi chìm trong bóng đêm
Xin em cho anh một giây phút bên em
Dù một thoáng qua mau rồi mãi xa
Người yêu ơi lòng anh như cố quên
Tình yêu xưa vẫn theo hoài
Chiếc bóng cô đơn mình anh lê gót trên đường dài
Người tình nơi đâu tìm cho ra bóng em
Ngày xưa đó giấc mơ hồng
Bóng tối vây quanh lòng ngập tràn xót xa đêm sao còn dài
Rồi ngày sau, đời mãi mãi vắng em
Sầu đơn côi đến bao giờ
Muốn nói với em rằng em có thấu cho tình này
Bao câu yêu thương ngày xưa nay đâu còn
Kỷ niệm rơi chìm trong bóng đêm
Xin em cho anh một giây phút bên em dù một thoáng qua mau rồi mãi xa
Người yêu ơi lòng anh như cố quên
Tình yêu xưa vẫn theo hoài
Chiếc bóng đơn côi mình anh lê gót trên đường daì


Trong Màn Đêm

Trúc Sinh


Trong màn đêm
Mù sương lệ rót đầy
Em thầm trách
Tình anh sao giả dối
Bao ngày tháng
Đời em như mưa dạt cuối đường
Ôi hạnh phúc
Từng đêm sao anh không về
Hỡi nhân tình hỡi
Vắng anh mưa rơi trong lòng
Với bao ngày tháng
Nhớ anh em mong gần anh
Nhớ câu hẹn ước
Nói yêu em yêu em hoài
Hỡi nhân tình hỡi
Hãy nói sẽ yêu mình em

Trong Mắt Em Là Biển Nhớ

Ngô Thụy Miên
Trường Đinh

Sâu lắng, khát vọngTừng đêm em về như môi sương từng lời em ru như gió buồn Anh đan giấc mơ trên mây trời xa Trên sóng tay em, anh là nhẫn cỏ Em trong anh là màu hoa Em trong anh là cơn sóng Người ơi, như cánh diều bay trên đồng vắng Giấc mơ anh cho em long lanh mình gọi tên nhau trong nắng hồng mình gọi quê hương trong mong manh Tình ơi, dĩ vãng miền thật trắng Kỷ niệm chiều xin mãi còn xanh... Từng làn thu êm như hương hoa từng mùa thơ trao nắng quê nhà Em thêu nhánh hồng bên giòng sông xưa Trong mắt môi nồng, em là biển nhớ Anh trong em là cơn mưa Anh trong em là gió mùa Người ơi, những lá me rơi bên sân trường Đóa hoa gầy bay ngàn tha phương mình gọi tên nhau trong dỗi hờn mình gọi xuân về trên quê hương Bao giờ, nắng nở trên nhụy trắng Cho vơi nỗi nhớ một trời thênh thang... Tuyết Dung trình bày theo điệu SlowĐoàn Thanh Tuyền trình bày theo điệu Rhumba

Trong Miền Ký Ức

Phú Quang


Mất rồi con đường bụi đỏ
Mất rồi những chuyến xe đông
Nắng dần chạy vào đôi hàng lá thẫm
Mất rồi anh ở đâu
Con đường ngong ngóng
Em ngu ngơ giữa chợ người
Xa xa trong miền ký ức
Có lẽ một dòng sông
Xa xa đôi bờ dốc nắng
Mênh mang một chiều đông
Một nóc nhà thờ và gió
Xa lắm rồi, xin đừng gặp lại
Em về bụi đỏ tìm anh


Trong Mùa Lúa (Tía Em Má Em)

Văn Lương


1.
Tiá em hừng đông đi cày bừa
Má em hừng đông đi cày bừa
Tía em là một người nông dân
Má em cũng là người nông dân
Cùng sống trên đồng bao la

Những đêm trời trăng lên tròn tròn
Gió đưa ngàn cây nghe xạc xào
Chúng em cùng họp đoàn vui chơi
Chúng em cùng họp đoàn vui ca
Trong ánh trăng ngà lung linh

Ngày mùa về nơi nơi
Ðồng vàng đầy thênh thang
Chúng em cùng vui múa hát trên đồng lúa
Hòa bình về nơi nơi cuộc đời mình đang lên
Sáng như vùng trăng sáng giải trên đồng làng

2.
Có em hừng đông đã nhọc nhằn
Có em hừng đông đã lùa bò
Có em vì nghèo mà chăn trâu
Gió mưa nào ngại ngày mai đâu
Cuộc sống trăm phần cam go

Có em thầm mơ đi học hành
Ước mong ngày sau sẽ thành tài
Sướng vui một cuộc đời hơn xưa
Tiến lên thành một người dân ngoan
Tươi sáng như đồng ban mai

Ngày mùa về nơi nơi
Ðồng vàng đầy thênh thang
Chúng em cùng vui múa hát trên đồng lúa
Hòa bình về nơi nơi cuộc đời mình đang lên
Sáng như vùng trăng sáng giải trên đồng làng


Trong Nắng Trong Gió -Dans Le Soleil Et Dans Le Vent

Nourouic, Dorde
Phạm Duy

Thu đang êm đềm trôi qua, lũ em bé đang cắt lúa
Đống gỗ kia khô, em đã mang vô...
Anh mặc binh phục oai nghiêm với bạn hữu ra chiến tuyến
Chiến tuyến xa xăm, em nhớ trong năm... anh hát bâng khuâng...

Tơ không gian, bụi không gian, bám trên điếu trên ống thuốc
Muốn nhắc em luôn anh chốn muôn phương...
Nhưng còn đây lời ca vang, những câu hát thấp thoáng,
Những tiếng ru em, câu hát hân hoan, câu hát mênh mang...

   Nhẹ nhàng trong gió, hòa với nắng tơ
   Từng vòng cánh to chạy tròng giấc mơ
   Và còn quay mãi, vòng cánh cối say
   Ngày nào những ai còn đẹp lứa đôi...

Hôm qua anh bạn phương xa ghé qua chốn xưa bến cũ
Thấy dáng anh ta em đoán ngay ra
Anh bạn không cần đưa tin, thế nhưng đã, em đã biết
Tiếng hát trong năm ôi đã xa xăm... nay sẽ im luôn...

   { Điệp Khúc }

   Tưởng rằng quay mãi, vòng cánh cối say
   Nào ngờ nắng lên, nào ngờ gió lên
   Nào ngờ nắng gió còn vẫn thiết tha
   Mà đành cối say phải ngừng cánh quay...


- France - interprète par Nana Mouskouri,
paroles et musique par: Dorde de Nourouic
1969

C'est presque l'automne
Les enfant moissonnent
Et j'ai déjà
Rentré le bois
Toi, en uniforme
Avec d'autres hommes,
Très loin d'ici
Tu es parti
Toi qui chantais

{Refrain:}
Dans le soleil et dans le vent
Tournant les ailes du vieux moulin
Elles tourneront aussi longtemps
Que nous vivrons main dans la maỉn
Un peu de poussière
Sur la tabatière
Me prouve bien
Que tu es loin
Mais, je crois entendre
Le refrain si tendre
Que l'an dernier
Pour me bercer
Tu me chantais

{Refrain}

Ton ami hier
Est rentré de guerre,
Il n'a rien dit
Mais j'ai compris
En voyant ta chaîne
Ton blouson de laine
Que plus jamais
Tu ne viendrais
Me rechanter.

{Refrain}

Tournent les ailes dans la lumière
Tourne le temps rien n'a changé
Mais dans mon cœur, depuis hier
Le vieux moulin s'est arrêté ...

Trong Niềm Thất Vọng

Mai Anh Tuấn


Hãy nhớ dội nước cho hoa tình hồng tươi,
Khi còn thiết tha mộng đời.
Dù ai hửng hờ dù ai sắt đá,
Có em, có tôi,
Có nhũng con tim chơi vơi.

Hãy cất giọng hát lên cho tình nổi trôi,
Cho đẹp giấc mơ tuyệt vời.
Còn ai hửng hờ, còn ai sắt đá,
Có em, có tôi,
Có con tim nhịp lời hát cho người.

Nước mắt nào, còn mãi buông rơi trong đời,
Bóng dáng người, còn người, còn người trong tôi.
Cánh tay nào đượm mùi ân ái,
Vết thương nào còn nhiều khoan khoái,
Trên bờ môi, trong tim người, trong tim tôi.

Nhớ, nhớ rồi cũng quên cơn mộng triền miên,
Ta ngồi lấp chôn muộn phiền.
Còn trong thất vọng còn trong nuối tiếc,
Có em, có tôi,
Có những con tim đơn côi.

Hãy thắp một nén hương cho mộ còn xanh,
Ta nằm thiếp cơn tội tình,
Còn trong vỗ về, còn trong quyến luyến.
Có em, có tôi,
Có con tim buồn gọi mãi tên người.


Trong Nỗi Đau Tình Cờ

Trịnh Công Sơn


Tôi đã yêu em bao ngày nắng
Tôi đã yêu em bao ngày mưa
yêu em bên đời lặng lẽ
Tôi đã đưa em qua nhiều phố
những sáng mênh mông tôi ngồi nhớ
yêu em trái tim thật thà
yêu đầy mùa nắng mùa mưa
yêu trong nỗi vui đợi chờ

Đâu ngờ tình như lá úa
khiến tôi chia lìa từng giấc mơ
Tôi đã yêu em trong mùa gió
khi lá cây khô bay đầy ngõ
yêu em không cần vội vã
Tôi đã yêu em như trẻ thơ
Đâu biết đôi khi có lìa xa
yêu trong nỗi đau tình cờ....


Trong Nỗi Nhớ Muộn  Màng

Ngô Thụy Miên


        Tưởng như là tình yêu sống lại
        Bao năm qua đi tìm bóng dáng
        Tưởng như là người yêu trở lại
        Em ở nơi dâu? Anh ở nơi đâu?

        Nhớ tới người ngày xưa ước thề
        Bao yên vui một đời thương nhớ
        May ngỡ ngàng buồn trôi khắp trời
        Em ở nơi đau có nhớ tình sầu?

        Ở nơi ấy mây mùa thu có buồn?
        Em có còn ngồi đếm lá thu rơi?
        Em có còn mơ say chăn gối mộng?
        Em có còn ngồi nhớ đến anh o?

        Tìm đâu thấy con đường xưa gió lộng
        Và tà áo em mềm trong nắng hồng
        Dù trăm năm trôi nhẹ trên phím buồn
        Anh vẫn còn tưởng nhớ người yêu xưa

        Ngày tháng hạ buồn vương tóc mềm
        Mây lang thang bên trời một bóng
        Chôn giáo đường còn vang tiếng trần
        Em ở nơi đâu? Có thấu tình sầu?

 

Trong Tầm Mắt Đời

(chưa biết)


Nhiều khi tôi muốn bỏ đi thật xa
Bạn thân ngoảnh ngơ như người xa lạ
Người mình bao năm chăn gối
Bây giờ còn dối gian nhau
Mấy ai trong đời hiểu thấu.

Tiền khô cháy túi có ai hiểu ai
Nhiều khi bỏ đi như kẻ không nhà
Đọa đày trong cơn men đắng
Ôi đời còn lắm phong ba
Biết bao ước vọng trôi qua.

Còn nhớ bao năm xa rồi
Đời thơ tuổi đó rong chơi
Chưa yêu đương, chưa lần thương nhớ một người
Bây giờ tình đến với tôi, như mây hững hờ mây trôi.

Từ khi biết nhớ, biết thương rồi yêu
Là khi biết đau, biết khổ trong chiều
Người đời điêu ngoa, gian dối
Ước hẹn thù kiếm xa xôi
Có chăng chỉ là mơ thôi.


Trong Tay Nhau

Vũ Thành An


Tình mình đã chết khi nhìn rõ người
Tay mù sờ bóng tối
Chân tù quơ lối thú
Mắt lòa cõi đời chói chang
Mắt lòa cõi đời chói chang

Trùng nào đã hóa ra hình dáng người
Môi thừa lời hứa dối
Tim thừa nhịp nhức nhối
Có sầu cũng đành nuốt sâu
Có sầu cũng đành nuốt sâu

Trong tay em chợt ta nhìn thấu đời
Trong tay anh linh hồn em rữa nát
Vớt tiếng hát nâng tình ái lên cao
Cây thương đau đem ngày tháng vun vào

Cuộc đời đã thế xin người cố cười
Đem tình vào tiếng nói
Cho người giờ hấp hối
Có sầu cũng đành nuốt sâu
Có sầu cũng đành nuốt sâu


Trong Tay Thánh Nữ Có Đời Tôi

Trần Duy Đức
Thơ: Nguyễn Thanh Trúc


Hãy hỏi Chúa đi rồi em sẽ hay
Tôi buồn như phố cũ như tay
Bàn chân từng ngón ngưng không thở
Lạc mất đường đi tận dấu bày

Hãy hỏi nắng đi rồi em sẽ hay
Tôi gầy như lá, lá như mây
Rừng khuya thổi suốt bao tâm sự
Thiên đàng tôi là người hay ai ?

Hỏi môi đi ! Môi còn muối mặn
Hỏi tóc đi ! Sông những buồn vui
Và hỏi chúa đi ! Chúa sẽ trả lời
Trong tay thánh nữ có đời tôi.

Hãy hỏi gió đi rồi em sẽ hay
Thiên đàng trong mỗi bước ta đi
Biển sâu chùng thấp.
Đêm quê nhà, tiếng gọi trời xa
Ơi thánh nữ ơi !


Hỏi Chúa đi rồi em sẽ hay
Tôi buồn như phố cũ mưa bay 
Bàn chân từng ngón ngưng không thở
Lạc mất đường đi tận dấu bay

Hỏi nắng đi rồi em sẽ hay
Tôi gầy như phiến lá trên cây
Gió khuya thôi rớt ngàn tâm sự
Thiên đường tôi là người hay ai

Sông chẳng thể không trôi về biển lớn
Người bên bờ buông tóc thả cho mây
Nên suốt kiếp tôi vẫn là đứa trẻ
Buồn vui theo chiếc kẹo ở tay người 

Hỏi gió đi rồi em sẽ hay
Tôi chờ em đến thắp đêm vui
Có đêm nhìn xuống bàn tay lạnh
Và chỗ em ngủ đã bỏ không

Hỏi Chúa đi rồi em sẽ hay
Tôi về thương nỗi nhớ trên tay
Trái tim giòng máu lệ chưa cạn
Đời đóng lên hoài vạn dấu đinh

Trong Tiếng Đàn Của Anh

Phạm Duy


Trong đàn của anh, em thấy một niềm đau
Em thấy nỗi buồn theo tang tóc nơi quê nghèo
Trong tiếng đàn của anh, em thấy mối âu sầu
Rơi rớt theo giọt châu thương nữ, chốn giang đầu
Qua tiếng đàn của anh, em thấy nhạc Ly Tao
Em thấy như đời sao vun vút, sớm phai mầu
Đôi khi đàn buồn thương, tức tối với nghẹn ngào
Đã đứt dây thì sao cho nối được lòng nhau ?
Ôi tiếng đàn của anh, của anh !

Trong tiếng cười của em, anh thấy một mầu xanh
Anh thấy khung trời thanh, anh thấy bao tia lành
Trong tiếng cười của em, anh thấy bao ân tình
CHồ tái sinh niềm tin nơi ngón tay bập bềnh
Trong tiếng cười của em, anh thấy tình mẹ cha
Anh thấy đồng bào ta, không thấy đâu hận thù
Trong tiếng cười của em, anh thấy mối giao hoà
Anh thấy như trời xa cũng ghé lại gần ta
Ôi tiếng cười của em, của em !

Ôi tiếng đàn của anh, xin vẫn chẳng hề quên
Những oái oăm về trên non nước ta ngoan hiền
Ôi tiếng đàn của anh, xin vẫn chứa ưu phiền,
Nhưng cũng xin được vơi, vơi bớt chút oan nghiệt.
Ôi tiếng cười của em, xin vẫn cứ cười vang lên
Ôi tiếng cười của em, xin vẫn mãi mãi êm đềm
Ôi tiếng cười của em trong những tiếng anh đàn
Ôi tiếng đàn của anh trong tiếng cười của em !
Ôi tiếng lòng của ta, của đôi ta !

Trống Vắng

Quốc Hùng


Ngồi nhìn chiếc lá rụng rơi theo cội nguồn
Lá rơi lá rơi
Rồi khi anh đến dịu êm trong cuộc đời
Nhớ thêm nhớ thêm
Giờ đây sao trống vắng nhớ anh em buồn
Buồn vì ai
Vì sao tôi bỗng thấy nỗi cô đơn trong lòng
Ai vì ai
Những lúc gặp nhau anh đâu nào có biết
Có những hờn ghen nhỏ nhoi
Tiếc nuối làm chi yêu thương và dĩ vãng
Thà rằng anh nói tiếng chia tay
Thà rằng biết đến để em không buồn đau
Thà rằng biết đến làm chi
Trống vắng chiều nay dâng trong hồn em
Tình em còn đây còn trong nồng say
Và em ngồi đây chờ ai đợi ai


Trong Vòng Tay Của Mẹ

Lê Quốc Thắng


 Nơi quê nhà mẹ ngồi thương nhớ, đợi con dấu yêu một mình phương xa. Thân hao gầy nuôi con mau khôn lớn, ấm trong vòng tay như thuở còn thơ. Đêm dài có những lúc nửa khuya mẹ ơi lòng con thơ luôn nhớ mẹ yêu, hát khúc hát ngày xưa mẹ ru ngày mai đây con gắng học để... nên người

Dưới giảng đường, ngày ngày trong đám bạn thân kia, dưới ánh đèn, cùng bên nhau sớt chia buồn vui, giọt nước mắt rơi từng đêm, lòng đau xót khi nghe gió mùa giông bão, mẹ một mình vượt ngàn sâu, đời sinh viên biết bao buồn lo....

Lá lá lá là la là la là la la la lá là la...
lá lá lá là la là la là la la la lá la là...

Trót Yêu

Long DJ
Lê Hựu Hà


Tình yêu kia trốn nơi đâu? Từ khi anh bỏ ra đi. Để lại cho em trái tim đau. Đau đến nghẹn ngào em sẽ mất anh.
Ngày đôi ta mới quen nhau. Tình đơn sơ vẫn như thợ Giận hờnh vu vơ để thêm yêu. Giây phút đợi chờ. Yêu anh đến cuối đời

Điệp khúc:
Mấy ai biết được ngày sau chuyện yêu đương sẽ ra sao. Mấy ai có biết được tình yêu nhiều khi như giấc chiêm bao.
Nếu ai hối hận tại sao ngày xưa yêu đến ngu ngợ Hãy nên trách mình vì yêu là không hối tiếc bao giờ.

Repeat điệp khúc

Tình yêu …….. mất anh.

Mấy ai biết …. giấc chiêm bao.
Nếu ai đã trốn chạy. Tại sao ngày xưa yêu đến ngu ngợ Hãy nên cố tránh mình. Vì yêu là không hối tiếc bao giờ.
Mấy ai biết …. giấc chiêm baọ
Nếu ai đã trốn chạy. Tại sao ngày xưa yêu đến ngu ngơ. Hãy nên cố tránh mình. Vì yêu là không hối tiếc bao giờ

Trú Mưa

Võ Thiện Thanh


Đang trưa rơi xuống cơn mưa
Ta theo em chưa hết cơn mơ
Trú mưa a à á ( lá la la la la là lá )
Dang đôi tay em hứng bên này
Mưa rơi rơi thấm ướt môi cười
Em cứ vui mỗi mùa mưa tới
Đang lơ ngơ giữa chốn bơ vơ
Đi bên em như là ngơ
Thấy con tim cứ là như thơ

Ngấp nghiêng bên hiên đợi chờ
Thấy em con tim nôn nao dại khờ
Biết yêu em sao còn bỡ ngỡ

Mưa rơi rơi cho ngày nắng tới
Đứng bên hiên nghe ước mơ nào xa xôi
Mưa rơi rơi cho đời bão tố
Em về người còn một mình bơ vơ

Đang trưa rơi xuống cơn mưa
Ta theo em đi suốt cơn mơ trú mưa
A à á ( lá la la la là lá )
Dang đôi tay che mắt môi này
Nghe trong tim mưa vẫn rơi đầy
Em có vui mỗi mùa mưa tới
Đang loay hoay giữa cơn mơ này
Đi bên em ngỡ như là say
Thấy con tim như ngây thơ ấy

Nhớ mãi cơn mưa ngày nào
Đứng bên hiên tim ta nghẹn ngào
Nói yêu em nhưng sao còn bỡ ngỡ

Muốn nói yêu em nhưng lòng bối rối
Lắng ngjhe xôn xao tiếng mưa còn rơi rơi
Muốn nắm lấy tay em trao tình chơi vơi
Nghe tíc tách rớt xuống buồn lòng tôi
.... Nói yêu em yêu em tình đắm say ....


Trưa Vắng

Huy Tuấn
Dương Thụ

Trưa nay phố xá đầy nắng
Riêng em với con đường vắng
Biển ngoài kia sóng nói thầm
Nói thầm rằng em nhớ thương anh

Hàng phi lao đứng trên bờ cát
Nghe em bỗng cất lời hát
Và trời xanh cũng hát cùng
Phố biển lời yêu thương

Vẫn biết mây trời bay về một nơi xa
Vẫn biết anh giờ đây ở một nơi xa
Vẫn thương thật nhiều
Vẫn yêu thật nhiều
Vẫn luôn chờ mong
Để trưa nay phố biển đẹp như mơ

Vẫn biết mây trời bay là bay đi mãi
Vẫn biết anh chẳng như lời anh vẫn nói
Vẫn thương thật nhiều
Vẫn yêu thật nhiều
Vẫn luôn chờ mong
Dù trưa nay phố biển không có anh

Vì trưa nay gió không thể nói
Nên cây lá cất lời hát
Và trời xanh cũng hát cùng
Phố biển lời yêu thương

Gió đưa mây trời bay về nơi xa lắm
Sóng nhấp nhô nơi ngoài xa
Biển chiều lấp lánh
Gió không ngừng thổi
Áng mây bồi hồi vẫn không ngừng trôi
Để trưa nay phố biển mình em thôi

Vẫn biết mây trời bay là bay đi mãi
Vẫn biết anh chẳng như lời anh vẫn nói
Vẫn thương thật nhiều
Vẫn yêu thật nhiều
Vẫn luôn chờ mong
Dù trưa nay phố biển không có anh

Vẫn biết mây trời bay là bay đi mãi
Vẫn biết anh chẳng như lời anh vẫn nói
Vẫn thương thật nhiều
Vẫn yêu thật nhiều
Vẫn luôn chờ mong
Dù trưa nay phố biển không có anh

Trúc Đào

Anh Bằng
Nguyễn Tất Nhiên

Chiều xưa có ngọn trúc đào
Muà thu lá rụng bay vào sân em.
Chiều thu lá rụng êm đềm
Vàng sân lá đổ cho mềm chân em
Tại vì hai đứa ngây thơ
Tình tôi dạo ấy là ngơ ngẩn nhìn
Nhìn vằng trăng sáng lung linh
Nhìn em mười sáu như cành hoa lê
Rồi mùa thu ấy qua đi
Chợt em mười tám chợt nghe lạnh lùng
Thuyền đành xa bến sang sông
Hàng cấy trút lá tình đi lấy chồng
Chiều nay nhớ ngọt trúc đào
Mùa thu lá rụng bay vào sân em
Người đi biết về phương nào
Bỏ ta với ngọn trúc đào bơ vơ.

Truly Madly Deeply

Ngoại quốc
LV: Quốc Bảo


Xin cho mây trôi, xin cho đêm xanh, xin như mùa xuân tràn nắng
Xin như cơn mơ xin như yêu thương trao về em không luyến tiếc
Xin yêu em hơn em ơi em ơi không bao giờ ta ccách xa nhau đâu
Khi anh yêu em bao nhiêu lo âu tan mau làm đêm bình yên
Không còn buồn đau

Đời sống quanh ta nở hoa và trái tim hiền hoà
Có em dịu dàng núi kia không còn cao vời
Có em dịu dàng sóng thôi dâng đời vơi
Có em hiền lành giấc mơ thật an hoà
Có em hiền lành tóc buông chùng vai


Trưng Nữ Vương

Thẩm Oánh


Trưng Nữ-Vương lau phấn son mưu thù nhà,
Mài gươm vang khúc toàn thắng hùng ca,
Thu về giang-san cho lừng-uy gái Nam,
Bầu-trời Á sáng ngời ánh quang.

Nợ nước phó tay người nhi-nữ,
Tình riêng cứu nguy cho toàn-dân,
Một lòng trung-trinh son-sắt bên Hát-giang sóng rền.

Trưng Nữ-Vương dày đức cao ơn,
Xin ứng-linh ban phúc cho giang-san hoà-bình.
Trưng Nữ-Vương, nước-non còn đó,
Giống Lạc-Hồng quyết kiên-lòng bồi-đền non-sông.

Hồn quốc gia mờ phai má-đào,
Nhà Việt lặng buồn, rầu-rĩ, sầu-đau,
Xui lòng nhi-nữ mau phục thù,
Mê-Linh ngợp trời cờ Việt sóng xô.
Mang phấn-son to màu sơn-hà,
Lòng vì nước, vì nhà.
Cho Việt Nam muôn đời hùng-cường,
Nhờ ơn-đức Trung-Vương.

Trưng Nữ-Vương lau phấn son mưu thù nhà,
Mài gươm vang khúc toàn thắng hùng ca,
Thu về giang-san cho lừng-uy gái Nam,
Bầu-trời Á sáng ngời ánh quang.

Nợ nước phó tay người nhi-nữ,
Tình riêng cứu nguy cho toàn-dân,
Một lòng trung-trinh son-sắt bên Hát-giang sóng rền.

Trưng Nữ-Vương dày đức cao ơn,
Xin ứng-linh ban phúc cho giang-san hoà-bình.
Trưng Nữ-Vương, nước-non còn đó,
Giống Lạc-Hồng quyết kiên-lòng bồi-đền non-sông.


Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu

Peterson, Ray
Nam Lộc

(Tell Laura I love her)

Tim em chưa nghe rung qua một làn
Làn môi em chưa hôn ai cho thật gần
Tình trần mong manh
Như lá me xanh
Ngơ ngác rơi nhanh

Thu giăng heo may cho bóng cây lạnh đầy
Người cho em nghe câu nhớ thương từng ngày
Những ngày đợi chờ
Trong nắng vu vơ
Trong mắt ngây thơ

Nhớ khói xưa lạc vấn vương
Cho hơi ấm lên môi người
Lùa sương kín nhẹ vây ngập trường
Làm mây yêu thương
Vương trong hồn em

Người cho em nghe quen môi hôn ngọt mềm
Tình cho tim em rung những đêm lạnh lùng
Từng chiêỒ cùng người
Về trong cơn mưa bay
Nghe thương nhớ tràn đầy
Lên đôi mắt thật gầy

Trưng vương hôm nay mây vẫn giăng đầy trời
Công viên năm xưa hoa vẫn rơi tuyệt vời
Bóng người thì mịt mùng
Từng hàng me rung rung
Trong cơn gió lạnh lùng
Trong nắng ngại ngùng

Nắng vẫn vương nhẹ gót chân
Trưng vương vắng xa anh dần
Mùa thu đã qua một lần
Chợt nghe bâng khuâng
Lá rơi đầy sân


Trước Biển

Đình Nghi
Minh Thông


Ta chẳng muốn tình yêu như sóng biển
Xô trắng bờ lại tan biến ngay đi
Ta chỉ muốn tình yêu như trời biếc
Xanh hết mình xanh đến ngây thơ

Thôi chẳng sóng chẳng trời xanh chi hết
Ta và em có thật trên đời
Ta yêu em cả khi đời đắng chát
Sóng mãi xô biển tự hát nên lời



Trước Biển Ngỏ Lời

(chưa biết)


Đêm nằm nghe tiếng ai thở dài, nước mắt tự dưng chảy xuôi lúc nào
Còn thao thức nhiều đêm nhớ thương vô vàn, còn tiếc nuối cho đôi mi cay
Đi về đâu tiếng yêu hôm nào, về đâu hỡi nụ hôn ngất ngây thiên đường
Giờ yên vắng còn đâu tiếng chân trong vườn
Ngày em đến cho tôi thương đau
Giờ em đi để lại chốn đau, cho tình thêm buồn như lá bay
Nâng chén say mơ hình ai nước mắt bỗng rơi
Những nỗi đau đầy khắc sâu trọn đời

Này buồn sao cứ theo nhau về cứ ngỡ bao lấp trong ngàn cơn sóng
Nhắm mắt nghe thương nhớ làm tim anh nhói đau
Gọi tên em sóng xa tràn dâng
Này buồn sao cứ theo nhau về cứ ngỡ bao lấp trong chiều bão tố
Nhắm mắt anh mơ thấy em cùng nhau ta dấu yêu
Gọi tên em sóng xô đại dương

Trả lại tôi những tháng năm, trả lại tôi những đắm say
Biển đợi chờ bao nhiêu năm dậy sóng
Trả lại tôi những nỗi đau dòng đời sao mãi cứ tuôn
Vì cuộc tình như sông ra biển lớn
Biển nào sẽ chôn dấu gúp tôi mối tình si

Trước Giờ Tạm Biệt

Hoài An


Chỉ còn một đêm nay nữa thôi
Mai chúng ta mỗi người một nơi
Đã trót yêu thương nhau đầy vơi
Chớ cho hương nhạt màu trôi
Vì cuộc đời người đi cuối trời

Nhìn hành trang lệ rưng cuối mi
 Cố nén trong tim một điều gì
  Thôi hãy vui lên trước giờ đi
   Xóa tan bao giận hờn chi
    Ai tránh khỏi phút giây phân kỳ...

Chia tay lối rẽ ánh đèn nửa đêm
Mưa bay giăng mắc phố phường ngã nghiêng
Tiễn người nhẹ bước chinh yên,
Cùng chung một chí hướng
Mộng ngày về đoàn viên...

Ba lô cất bước lên đường
 Đôi tay gắn bó câu nguyền
  Ngó nhau lần cuối
   Mỉm cười câu hẹn mới
    Lúc quay về vui lứa đôi...

Dù giờ đây tạm chia cách xa
Nhưng cách chia sao được lòng ta?
Xin chớ quên kỷ niệm ngày qua
Những đêm chong đèn ngồi ca
Tin chắc ngàn kiếp không phai nhòa...
Tâm Đoan trình bày


Trường Ca Con Đường Cái Quan

Phạm Duy



Phần Thứ Nhất - TỪ MIỀN BẮC

1. ANH ĐI TRÊN ĐƯỜNG CÁI QUAN

Cô Cắt Cỏ:

Hỡi anh đi đường cái quan
Dừng chân đứng lại
Dừng chân đứng lại
Cho em đây than đôi lời
Đi đâu vội mấy anh ơi...

2. TÔI ĐI TỪ ẢI NAM QUAN

Lữ Khách:

Tôi đi từ ải Nam Quan sau vài ngàn năm lẻ
Chia đôi một họ trăm con đã lên đường
Năm mươi người ngược núi rừng
Đã dựng vòng biên ải
Năm mươi người trẩy theo sông tới khơi chừng
Tôi theo người vượt quan san
Ơi người ơi Ơi người ơi
Vẽ lối mòn gìn giữ quê hương ngăn dường giặc Hán
Tôi chưa về Ải Chi Lăng
Ơi người ơi Ơi người ơi
Dưới chiến bào người thấy băn khoăn thương ai đầu nguồn...

3. ĐỒNG ĐĂNG CÓ PHỐ KỲ LỪA

Tô Thị:

Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa
Có nàng Tô Thị (ý y a) đứng (a) chờ... đợi (ỳ) ai
Và khuyên người chẳng tái hồi
Cho ngàn năm được (ý y a) sống đời... vọng (a à) phu...


4. NGƯỜI VỀ MIỀN SUÔI

Dân thượng du:

Người về miền suôi đem theo tình người miền núi
Nhà sàn lả lơi đứng bên đường hoang vắng soi
Đưa chân anh qua đồi
Cơm lam đem theo người
Lên cao anh ôm trời
Để dòng suối lẻ loi...

Lữ Khách:

Đường về ruộng dưới ngát hương củi rừng gạo núi
Vượt tầm đèo khơi thấy con đường lúa tươi cười
Đường về miền suôi biết bao đò bao quán mới
Đường dài mà vui hỡi người bạn đường nặng vai
Rồi một ngày mai có qua nhịp cầu tả tơi
Nhìn bọt bèo trôi nhớ chăng mầu tóc xanh ngời...

Hát chung:

Đường ngược đường suôi
Nhớ nhau vì chuyện đầu môi
Tạm biệt một nơi
Thấy nhau ở cuối chân trời...

5. NÀY NGƯỜI ƠI

Cô lái đò miền trung du:

Này người ơi ghé bến (y) sang sông
Lên đường đi tới bõ công em chèo thuyền
Mừng người đi tìm thấy tình duyên
Con đường đất nước nối liền lòng dân.

Lữ khách:

Sông Thương ơi nước chẩy đôi ba dòng
Anh về Hà Nội một lòng, lòng yêu em
Sông Thương ơi nước đục người đen
Anh về thành phố không quên cô mình.


6. TÔI ĐI TỪ LÚC TRĂNG TƠ

Lữ Khách:

Ra đi từ lúc trăng tơ, trăng một miền hoa cỏ
Trăng lên đầu của ô xa vẫn chưa mờ
Im nghe lời Thủ Đô chào, ôi lời mừng đông đảo
Đi trong lịch sử dân ta, luống nghẹn ngào.
Lữ khách và dân chúng thủ đô:
Hai bên nhà cửa thân yêu
Ơi người ơi Ơi người ơi
Đã mấy lần để đám rêu xanh thay mầu gạch ngói
Thăng Long buồn tủi chia phôi
Tháp, Tháp Rùa ơi Tháp, Tháp Rùa ơi
Gió tiễn người về đến quê hương câu ca giọng Hời.


Phần Thứ Hai - QUA MIỀN TRUNG

7. AI ĐI TRÕNG GIÓ TRÕNG SƯƠNG

Lũ trẻ:

Ai đi trong gió trong sương ơ
Phải mau ơ phải mau để mà tới người ơi
Kẻo đường ơi, người ơi còn xa
Kẻo đường ơi, người ơi còn xa...


8. AI VÔ XỨ HUẾ THÌ VÔ

Bà mẹ:

À á ơ a a à á ơi
Ai vô xứ Huế thì vô
Chớ sợ Truông nhà Hồ, chớ sợ Phá Tam Giang à ơi
À á ơ a a à á ơi
Ngó ra quê cha đường xa sông rộng
Ngó về quê mẹ núi lộng đèo cao
À á ơ a a à á ơi
Nhưng con ơi, con ngú ngủ sâu
Chứ nối lại nhịp cầu
Chứ đã có o ó ư... người đi
À á ơ a a à á ơi.


9. AI ĐI TRÊN DẶM ĐƯỜNG TRƯỜNG

Dân làng:

Hò hô hò hò ơi hò
Ai đi trên đường là dặm đường
Đi mô mà vội vã à, cùng là hò khoan
Hố hô hò khoan
Hò hô hò hò ơi hò
Khoan khoan tôi mời là mời bạn
Vui là họp đoàn đêm nay chừ là à nay
Hố hô hò khoan.

Lữ khách:

Năm tê trong lúc sang Xuân
Tôi theo Công Chúa Huyền Trân tôi lên đường
Đường máu xương đã lắm oán thương
Đổi sắc hương lấy cõi giang san
Tôi đi theo bước ái tình
Đi cho trăm họ được hòa bình ấm no
Đèo núi cao nghe gió vi vu
Thổi phấn son bay tới kinh đô.

Dân miền Trung:

Hò hô hò hò ơi hò
Anh đi trên đường là gập ghềnh
Mau mau đi kẻo lỡ a truyện tình nước non
Hố hô hò khoan.
Hò hô hò hò ơi hò
Mau mau đi kẻo là kẻo lỡ
Câu chuyện tình năm xưa là tình à xưa
Hố hô hò khoan.

10. NƯỚC NÕN NGÀN DẶM RA ĐI

Huyền Trân Công Chúa:

Nước non ngàn dặm (à a a) ra đi
Nước non ngàn dặm (à a a ra) đi
Dù đường thiên lý xa vời
Dù tình cố lý chơi vơi
Cũng không dài bằng lòng thương mến người
Bước đi vào lòng (ừ ư ư) muôn dân
Bước đi vào lòng (ừ ư ư) muôn dân
Bằng hồn trinh nữ mơ màng
Bằng tình say đắm ơi chàng
Ước nuôi dần hòa bình trong ái ân
Nhưng ánh Tháp vàng
Cây quế giữa rừng
Chỉ một mùa tang là hương là sắc (ứ) tan
Tàn cả tình yêu
Vì hận còn gieo
Đất nước cháy theo với ngọn lửa thiêu
Mới hay tình nhẹ (è e e) như tơ
Mới hay tình nhẹ (è e e) như tơ
Mộng ngoài biên giới mơ hồ
Chẳng ngăn được sóng vỡ bờ
Với đêm mờ hồn về trên Tháp ma.

11. GIÓ ĐƯA CÀNH TRÚC LA ĐÀ

Cô gái Huế:

Ớ ơi hò ! Ớ hò ơi
Gió đưa cành trúc la đà
Tiếng chuông Thiên Mụ canh gà điểm sương
Người về chưa ghé sông Hương
Đã nghe tiếng gọi đôi đường đắng cay
Anh đi mau ơ để nối lại duyên may
Tình xưa là nghĩa cũ anh đắp xây cho thiệt bền
Ớ ơi hò ! Ớ hò ơi


12. TÔI XA QUÊ NGHÈÕ RUỘNG NGHÈO

Lữ khách:

Hò hô hò hò ơi hò
Tôi xa quê nghèo là ruộng nghèo
Tôi leo qua cồn cát à, vượt đèo Hải Vân
Hố hô hò khoan.
Hò hô hò hò ơi hò
Tôi trông én liệng là từng đàn
Tôi gọi đàn chim ơi kià là à chim
Hố hô hò khoan.

Dân miền Trung:

Vua Lê dắt lính vô Trung
Anh theo Chúa Nguyễn vượt Cù Mông anh qua đèo
Để núi cao ngơ ngác trông theo
Để tháp son thương nhớ trong chiều
Anh đi chân cứng đá mòn
Đi chưa thấy mỏi mà lòng còn say sưa
Biển thắm ru tiếng hát thiên thu
Làn gió xanh theo gót phiêu du.

Lữ khách:

Hò hô hò hò ơi hò
Lênh đênh ven bờ là biển sâu
Hương thơm là thoang thoảng à đất mầu miền Nam
Hố hô hò khoan
Hò hô hò hò ơi hò
Lênh đênh ven bờ là biển giàu
Nghe nhịp cầu đã nối tình là à xưa
Hố hô hò khoan.


Phần Thứ Ba - VÀO MIỀN NAM

13. ANH ĐI ĐƯỜNG VẮNG ĐƯỜNG XA

Cô gái miền Nam:

Hò ơ ơ ớ ơ... hò
Bớ anh đi đường vắng đường xa
Dừng chân đứng lại (i ì)
Hò ơ ơ ớ ơ... hò
Nghe em đây ca đôi lời
Chiều về trên cánh Đồng Nai
Chờ người xây đắp ngày mai...

14. NHỜ GIÓ ĐƯA VỀ

Lữ khách:

Nhờ gió đưa về, về miền gió chan hòa
Thơm lòng đất phù sa
Trời nắng huy hoàng, trời sưởi ấm con đường
Cho ta vô miền sông nước
Chiến đấu với sình lầy
Với thú dữ ư tràn đầy
Với lũ muỗi ư đặc dầy như đám mây
Chiến đấu với rừng tràm
Ta như ong từng đàn
Lập cuộc đời trên đất rừng hoang
Vào tới xóm dừa, vào vườn chuối la đà
Ôi là mát lòng ta
Bầu vú sữa tròn và mảnh trái thơm ròn
Hương sầu riêng ngọt ngon
Có mái tóc xuề xoà, có khoé mắt thiệt thà
Đôi môi xinh hàm răng xít xa
Có áo ngắn mặn mà, có tiếng nói đậm đà
Người yên lành như một giấc mơ...

15. ĐI ĐÂU CHO THIẾP THEO CÙNG

Cô gái miền Nam:

Đi đâu cho thiếp theo cùng
Đói no thiếp chịu, lạnh lùng thiếp cam
Ví dầu tình có dở dang
Thì cho thiếp gọi đò ngang thiếp về...

Lữ khách:

Tới đây lạ xứ quen người
Trăm bề nhũn nhặn đừng cười tôi nghe
Ví dầu tình bén duyên thề
Thi xin kết bạn đền nghì trúc mai...


16. ĐÈN CAO CHÂU ĐỐC GIÓ ĐỘC GÒ CÔNG

Dân chúng miền Nam:

Hò lơ hó lơ
Lắng tai nghe tiếng ai đang hò lờ
Hò lơ hó lơ
Đèn nào cao cho bằng đèn Châu Đốc
Gió nào độc cho bằng gió Gò Công
Vợ chồng son đã nuôi lòng ước mong
Thuận vợ chồng sẽ cùng tát Biển Đông
Hò lơ hó lơ
Lắng tai nghe tiếng ai đang hò lờ
Hò lơ hó lơ.


17. CỬU LONG GIANG và VỀ MIỀN NAM

Đôi vợ chồng trẻ:

Cửu Long Giang gió về vui trên sóng sông
Uốn quanh như chín con rồng ôm chặt đứa con
Người từ Tiền Giang đi về xa xăm
Cuối con đường say đắm là miền rộng thênh thang
Cửu Long Giang trôi về ôm ấp đất hoang
Thiết tha như gái yêu chồng trong chiều mênh mông
Người về Hậu Giang xây tổ uyên ương
Có cánh đồng lúa chín uốn mình trên sóng sông...
Đôi vợ chồng trẻ và dân chúng:
Về miền Nam ôi quê hương mới ơi
Về Cần Thơ khơi kinh, khơi nước ngòi
Về Hà Tiên ta tiễn Chúa ra đảo khơi
Về Cà Mâu ta đốt biết bao lửa vui
Về miền Nam ta theo cơn gió đưa
Về miền sông ăn cá nướng thơm ngày mưa
Về đồng dưa ta tắm nắng vui đời ta
Về miền Nam... Về miền Nam
Người về đây trong gió bình an...


18. GIÃ ƠN CÁI CỐI CÁI CHẦY và VỀ MIỀN NAM

Đôi vơ chồng trẻ:

Giã ơn cái cối cái chầy
Đêm khuya giã gạo, có mầy, có tao
Giã ơn cái nhịp cầu ao
Đêm khuya vo gạo, có tao có mầy.

Dân chúng:

Về miền Nam đem theo sương gió xưa
Về đồng khô đem cơn mưa rét về
Người về đây thương nhớ lắm con đường xa
Về miền Trung, ra xứ Bắc yêu mẹ cha
Đường từ xa đem ta đã tới đây
Chùa chiều nay rung chuông trên luống cầy
Người gửi ơn ra bốn phía chân trời mây
Ngẩng đầu lên dâng vút đóa linh hồn say
Đường về đây... Đường về đây
Trời về Tây nghe gió cuồng bay...


19. ĐƯỜNG ĐI ĐÃ TỚI

Toàn thể nhân dân:

Đường đi đã tới... Lòng dân đã nối...
Người tạm dừng bước chân vui người ơi
Người mơ ước tới... Đường tan ranh giới
Để người được mãi
Đi trong một duyên tình dài
Con đường thế giới xa xôi
Trong lòng dân chúng nơi nơi...


Trường Ca Hàn Mặc Tử

Phạm Duy


PHẦN I - TÌNH QUÊ

TÌNH QUÊ

Trước sân anh thơ thẩn
Đắm đăm trông nhạn về
Mây chiều còn phiêu bạt
Lang thang trên đồi quê
Gió chiều quên ngừng lại
Dòng nước luôn trôi đi
Ngàn lau im tiếng nói
Lòng anh dường đê mê
Cách nhau xa muôn dặm
Nhớ chi tới trăng thề

Ai dù không lắng đợi
Hay ai không lặng nghe
Dù ai không lắng đợi
Hay dù ai không lắng nghe
Tiếng buồn trong sương đục
Tiếng buồn sau lũy tre
Dù ai bên bờ liễu
Hay dù ai dưới cành lê
Với ngày xanh hờ hững
Cố quên tình phu thê

Trước sân anh thơ thẩn
Đắm đăm trông nhạn về
Mây chiều còn phiêu bạt
Lang thang trên đồi quê
Dưới trời Thu bàng bạc
Lả lướt khắp thôn quê
Rồi khi nhìn mây nước
Lòng não nề tình quê
Trước sân anh thơ thẩn
Đắm đăm trông nhạn về
Mây chiều còn phiêu bạt
Lang thang trên đồi quê...

ĐÂY THÔN VĨ GIẠ

Sao anh không về chơi thôn Vĩ
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền
Gió theo lối gió, mây đường mây
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay
Thuyền ai neo bến sông trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nay

Sao anh không về chơi thôn Vỹ
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền
Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà.


ĐÀ LẠT TRĂNG MỜ

Đây phút thiêng liêng đã khởi đầu (3 lần)
Trời mơ trong cảnh huyền mơ thực huyền mơ
Trời sao đắm đuối trong sương nhạt
Như đón từ xa một giấc mơ
Xin hãy nín thinh chớ nói nhiều
Xin hãy nín thinh chẳng nói nhiều
Để nghe đáy nước hồ reo nước hồ reo
Để nghe tơ liễu run trong gió
Và để nghe trời giải nghĩa chữ YÊU
Đây phút thiêng liêng đã khởi ý đầu
Hàng thông lấp loáng đứng trong im lìm
Cành lá in như đã lặng chìm
Hư thực làm sao phân biệt được
Sông Ngân Hà nổi giữa màn đêm

Đây phút thiêng liêng đã khởi đầu (2 lần)
Trời mơ trong cảnh huyền mơ thực huyền mơ
Trời sao đắm đuối trong sương nhạt
Như đón từ xa một giấc mơ
Xin hãy nín thinh chớ nói nhiều
Xin hãy nín thinh chẳng nói nhiều
Để nghe đáy nước hồ reo nước hồ reo
Để nghe tơ liễu run trong gió
Và để nghe trời giải nghĩa chữ YÊU.
Đây phút thiêng liêng đã khởi đầu
Cả trời say nhuộm một mầu trăng
Cả lòng tôi chẳng nói rằng
Không một tiếng gì nghe đụng chạm
Dẫu rằng tiếng nổ vỡ sao băng
Đây phút thiêng liêng đã khởi đầu.

PHẦN II .- TRĂNG SAO

TRĂNG SAO RỚT RỤNG

Lạy Chúa tôi, lạy Chúa tôi, lạy Chúa tôi
Ôi vầng trăng cao sáng
Lạy Chúa tôi, lạy Chúa tôi, lạy Chúa tôi
Xin ban cho sáng thêm lên
Sáng thêm lên cho không gian rất đẫm
Cho hồn thơ mát rợn tới hương nguyền
Lạy Chúa tôi, lạy Chúa tôi, lạy Chúa tôi
Lạy Chúa tôi
Lạy Chúa tôi, lạy Chúa tôi, lạy Chúa tôi
Lạy Chúa tôi.

Tôi đi trong ánh trăng mờ
Tìm con trăng lạc ngoài bờ bên kia
Ban khuya ý tứ tôi dò
Liều thân bát ngát tôi lìa xứ yêu
Tôi gò mây lại tôi tìm sao bay
Gió nào, gió tràn, gió ngập nơi đây
Không tràn nước mắt, không thảm thê buồn
Tôi doạ không gian, tôi rủa tới cùng
Tôi khát vô cùng, khát vô cùng
Khát vô cùng, khát vô cùng...

Tôi riết thời gian trong nắm tay
Cất tiếng cười ròn đụng vùng mây
Tôi nhập hồn mình trong khúc hát
Để nhờ khúc hát đẩy lên trăng
Lên chơi cung Quế đây lần đầu
Để hớp tinh anh của Nguyệt Cầu
Để thoát ly ra ngoài thế giới
Để cười để khóc để yêu nhau

Ha ha tôi đuổi theo trăng (2 lần)
Trăng bay tơi tả trăng tan
Trăng ngã trên cành, ngã trên cành vàng
Về đây tôi sẽ gặp nàng
Về đây tôi lại gặp nàng, nàng ơi!

Lòng giếng lạnh sao chẳng ai hay
Nghe nói mùa thu ẩn náu nơi này
Cả âm dương đều tụ họp (2 lần)
Để cả trăng mây ngừng lại nơi đây
Để nghe, à để nghe lời nói thời loạn ly
Giọng buồn thương gió, trăng gió đã thề
Của bầy trai gái trong gió não nề, tự tình bên giếng
Lời oán hận của tuổi si mê
Lòng giếng lạnh mở miệng bao la
Giếng nuốt vì sao rụng với trăng ngà
Loạn rồi loạn rồi, tôi hoảng hốt (3 lần)
Nhẩy ùm xuống giếng vớt trăng lên.

HỒN LÀ AI

Hồn là ai, là ai, hồn là ai, tôi chẳng biết (3 lần)
Hồn theo tôi, theo tôi, hồn như muốn cợt tôi chơi
Tôi chết giả và no nê vô vạn
Cười như điên sặc sụa sụa cả mùi trăng
Tôi đã cấu đã cào nhai ngấu nghiến
Tôi đau vì rùng rợn đến vô biên
Tôi dìm hồn xuống một vũng trăng êm
Cho trăng ngập trăng dồn lên tới ngực
Hai chúng tôi lặng yên trong thổn thức
Rồi bay lên cho tới một hành tinh...
A a a à
Cùng ngả nghiêng lăn lộn giữa muôn hình (2 lần)
Để gào thét một hơi cho rởn óc
Cả Thiên Đàng, Địa Ngục, Trần Gian
Hồn là ai, là ai, hồn là ai, tôi chẳng biết (3 lần)
Dẫn hồn đi, hồn đi ròng rã một đêm nay!
(hát lại đoạn cuối)


TRÚT LINH HỒN

Sáng như gươm lạnh như ma (2 lần)
Ngọn bút thần khai phước lộc nhà
Mực lùa khí vị vô hồn chữ
Văn hút hào quang ở miệng ta
Giấy trắng tinh khôi tuôn huyết mạch
Lời vàng nguyên vẹn trổ tài hoa.

Thơ chưa ra khỏi bút, giọt mực đã rụng rời (2 lần)
Lòng tôi chưa kịp nói, giấy đã toát mồ hôi (2 lần)
Máu đã khô rồi thơ cũng khô rồi
Tình ta cũng đã, đã chết từ lâu
Từ nay trong gió và mây gió
Lời thảm thương rền mọi nẻo mơ (2 lần)

Ta còn trìu mến biết bao người
Vẻ đẹp xa hoa của một thời
Đầy lệ đầy thương đầy tuyệt vọng
Ôi giờ hấp hối sắp chia phôi
Ta trút linh hồn giữa nơi đây
Gió sầu vô hạn nuối trong cây
Còn em sao chẳng hay gì cả
Xin để tang anh đến vạn ngày
(hát lại hai đoạn)

PHẦN III .- AVE MARIA

LẠY BÀ LÀ ĐỨC TINH TUYỀN THÁNH VẸN

Ma ri a Ma ri a
Ma ri a linh hồn tôi ớn lạnh
Ma ri a Ma ri a
Run như run thần tử thấy long nhan
Ma ri a Ma ri a
Run như run hơi thở chạm tơ vàng
Ma ri a Ma ri a
Nhưng lòng nhuần ơn trìu mến
Ma ri a Ma ri a

Lạy Bà là Đấng tinh truyền thánh vẹn
Giầu nhân đức, giầu muôn hộc từ bi
Cho tôi dâng lời cảm tạ dâng phò nguy
Cơn lâm lụy vừa trải qua dưới thế.
Tôi cảm động rưng rưng hai hàng lệ
Dòng thao thao bất diệt của nguồn thơ
Trí tôi hút bao nhiêu là khí vị
Bút tôi reo như châu ngọc đền vua
Lạy Bà, Bà rất ư nhiều phép lạ.
Ngọc như Ý vô tri còn biết cả
Huống chi tôi là Thánh thể kết tinh (2 lần)
Tôi ưa nhìn Bắc Đẩu rạng bình minh
Chiếu cùng hết khắp ba ngàn thế giới
Sáng nhiều quá cho thanh âm vời vợi
Thơm dường bao cho miệng lưỡi khong khen.
Lạy Bà, Bà rất ư nhiều phép lạ
Ngọc như Ý vô tri còn biết cả
Huống chi tôi là Thánh thể kết tinh (2 lần)...


HỠI SỨ THẦN THIÊN CHÚA GABRIEL

Hỡi Sứ Thần Thiên Chúa Ga bri en (2 lần)
Khi Người xuống truyền tin cho Thánh Nữ
Người có nghe thơ mầu nhiệm ra đời
Người có nghe náo động cả muôn trời
Người có nghe xôn xao nghìn tinh tú
Để ca tụng bằng hoa hương sáng láng
Bằng tràng hạt bằng Sao Mai chiếu rạng
Một đêm Xuân là rất đỗi anh linh
Hỡi Sứ Thần Thiên Chúa Ga Bri en (2 lần)

Lạy Bà là Đấng ban đầy ơn phước
Cho tình tôi nguyên vẹn tợ trăng rằm
Thơ trong trắng như một khối băng tâm
Luôn luôn reo trong hồn trong mạch máu
Lạy Bà là Đấng ban đầy ơn phước
Cho đê mê âm nhạc và thanh hương
Cho vỡ lở cả muôn nghìn tinh đẩu
Cho đê mê âm nhạc và thanh hương
Chim hay tên ngọc đá biết tuổi vàng (4 lần)

Hỡi Sứ Thần Thiên Chúa Ga bri en (2 lần)
Khi Người xuống truyền tin cho Thánh Nữ
Người có nghe thơ mầu nhiệm ra đời
Người có nghe náo động cả muôn trời
Người có nghe xôn xao nghìn tinh tú
Để ca tụng bằng hoa hương sáng láng
Bằng tràng hạt bằng Sao Mai chiếu rạng
Một đêm Xuân là rất đỗi anh linh
Hỡi Sứ Thần Thiên Chúa Ga Bri en (2 lần)
Lòng vua chúa như lòng lê thứ
Sẽ ngất ngây bởi thơ đầy ứ
Nguồn thiêng liêng yêu Mẹ Sầu Bi... (2 lần)

PHƯỢNG TRÌ ÔI PHƯỢNG TRÌ

Ma ri a Ma ri a
Ma ri a linh hồn tôi ớn lạnh
Ma ri a Ma ri a
Run như run thần tử thấy long nhan
Ma ri a Ma ri a
Run như run hơi thở chạm tơ vàng
Ma ria a Ma ri a
Nhưng lòng nhuần ơn trìu mến
Ma ri a Ma ri a
Phượng Trì ôi Phượng Trì ôi Phượng Trì

(Lạy Bà là Đấng tinh truyền)
Phượng Trì ôi Phượng Trì ôi Phượng Trì
(Lạy Bà là Đấng tinh truyền)
Phượng Trì ôi Phượng Trì ôi Phượng Trì
(Lạy Bà là Đấng tinh truyền
Phượng Trì ôi Phượng Trì ôi Phượng Trì
(Lạy Bà là Đấng tinh truyền
Thơ tôi bay suốt một thời chưa thấu
Hồn tôi bay biết bao giờ mới đậu
Trên triều thiên ngời chói vạn hào quang (2 lần)
A Men

Trường Ca Mẹ Việt Nam

Phạm Duy


Phần I.- ĐẤT MẸ

1. MẸ TA
Mẹ Việt Nam, không son không phấn
Mẹ Việt Nam, chân lấm tay bùn
Mẹ Việt Nam, không mang nhung gấm
Mẹ Việt Nam, mang tấm nâu sồng.

2. MẸ XINH ĐẸP

Đôi má tươi hồng, má tươi hồng, với bàn tay trắng
Nhỏ người vai lẳn, vú căng tròn, tròn lưng ong
Mẹ nằm phơi gió trăng
Ôi Mẹ Việt Nam
Nghiêng mắt xanh chải tóc mây ngàn
Mẹ Việt Nam
Bên bờ đại dương
Mẹ duỗi chân dài chờ mưa tuôn
Mẹ Việt Nam
Mẹ mong, mong chồng
Cũng như là ruộng sâu nông
Ruộng cứng hay mềm
Cũng êm đềm đón lưỡi cầy tìm da thơm
Mẹ cười trong gió sương
Ôi Mẹ Việt Nam
Dâng tấm thân nhuộm nắng nâu ròn
Mẹ Việt Nam
Đây ruộng đồng trinh
Mẹ khát khao mầm, mầm tươi ngon
Mẹ Việt Nam
Trời Đông ánh dương hồng
Cũng như chiều vàng mênh mông
Có đàn chim én lượn trên đất xinh
Chứa chan tình, là tình mong chờ
Mẹ Việt Nam.

3. MẸ CHỜ MONG
Mẹ chờ mong Ngày trông tháng đợi
Đợi Thần Trai đội đá vá trời Với hồn Nữ Oa
Mẹ giơ tay đón
Với tình nước non
Mẹ còn chờ mong.

4. LÚA MẸ
Yêu nhau khi lúa chưa mòng
Thương nhau khi nắng khô đồng
Ôm nhau nghe nước mưa ròng
Chẩy vào lòng cập tình nhân
Bên nhau khi lúa xanh rờn
Chia nhau bông chĩu thơm vàng
Đem nhau ra giữa sân làng
Nhìn đèn trăng kể truyện xưa
Xinh xinh bãi lúa xanh rì
Ngoan như cơn gió đêm hè
Nghe hơi dưới đất vỗ về
Một lời thề nặng tình quê.
Vươn vai lúa nhớn dậy thì
Mưa thu cưới lúa đem về
Nâng niu lúa chín tới kỳ
Kỳ nở hoa, đẹp lòng ta.

5. MẸ ĐÓN CHA VỀ
Mẹ đón cha về, đón cha về
Duyên thề chắp nối
Cuộc đời trôi nổi, vẫn tươi cười vì lòng vui
Đời nghèo nhưng có đôi.
Ôi Mẹ Việt Nam
Năm tháng lo gạo gánh nuôi chồng, mẹ Việt Nam
Đêm ngày thầm mong
Lửa bếp thơm nồng tình uyên ương, mẹ Việt Nam
Mẹ yêu, yêu chồng có khi Mẹ là Châu Long
Nợ trả thay chồng vẫn giữ lòng
Trắng như ngần và sạch trong.
Mẹ là tiểu Kính Tâm
Lên chùa giải oan
Ôi sót thương trẻ khóc trong vườn, trẻ con hoang
Ôi Mẹ từ bi
Giọt máu rơi này, Mẹ nhận là con, mẹ Việt Nam.
Việt Nam có anh hùng, mắt nhung và môi son
Giữa mùa Xuân giết giặc
Yêu nước non, hé môi cười
Nụ cười thanh bình
Mẹ Việt Nam.

Phần II.- NÚI MẸ

6. MẸ HỎI

Lính vua ! Lính chúa ! Lính làng !
Trời ơi ! Giết bao nhiêu giặc
Cho chàng, chàng phải đi ?

7. MẸ BỎ CUỘC CHƠI
Gió mùa Xuân, Mẹ bâng khuâng hỏi :
Hoa trên đồi, hoa trên đồi sớm tối còn tươi
Giữa ngày xuân mới, giữa hội mùa vui
Sao vắng tiếng cười ?
Sao vắng bóng người ?
Tiếng trống, trống năm xưa, trống đổ, đỏ đêm khuya
Trên trường thành trăng ngả, cho tàn cuộc vui nhỏ
Cho ai tiễn đưa người
Ra đi chốn xa vời, hỡi ai.
Gió hè qua, Mẹ ra con hỏi
Khi trên đồi, khi trên đồi nắng quái chiều hôm
Có phải chàng Trương gốc miền Nam Xương
Xa vắng xóm làng vì cha ở chiến trường
Nắng sẽ sẽ không đi, bóng Mẹ ngả trên đê
In hình người chiến sĩ, cho Mẹ nhìn con trẻ
Con ơi hỡi cha kìa
Mau ra đón cha về với con.

8. MẸ TRONG LÒNG NGƯỜI ĐI
Đồi cao, cao núi cao
Rừng sâu, sâu rú sâu
Cũng có, có lối leo đường trèo
Đường treo, treo giữa đèo
Đường dẫu, dẫu hiểm nghèo
Đường ta, ta vẫn có lối theo
Đường lên, lên núi Lam
Đường sang, sang Thất Sơn
Đường tới những chiến công ngọn nguồn
Hoành Sơn nghiêng dẫy nằm
Vạn kiếp chốn dung thân
Đường đưa ta đến với người thương.
Ra đi còn nhớ ngày nao
Nuôi con Mẹ vẫn nguyện cầu
Người sinh ra có nhau
Phải thương nhau mến nhau
Nhưng đã có biết bao phen khổ đau
Giặc xâm lăng nước nhà
Phải cứu lấy đân ta
Thì ta lên núi với Mẹ già
Anh ơi ! Phải lính thì đi
Nơi quê em gìn giữ lời thề
Vườn dâu em đốn sâu
Trẻ thơ khôn lớn mau
Cho chiến sĩ bước theo tiếng Mẹ kêu
Mẹ giơ tay đón chào
Gìn giữ lũ con yêu
Vì yêu, con chiến đấu dài lâu.

9. MẸ TRẢ LỜI
Giữ dân ! Giữ nước ! Giữ làng !
Giữ thân cho Mẹ !
Cho nàng dậy con.

10. MẸ HOÁ ĐÁ
Gió mùa Thu, Mẹ ru con ngủ
Con vẫn chờ bóng cũ người xưa
Bốn nghìn năm qua, bóng về rồi đi
Bóng ngã chiến trường làm phân bón cánh đồng
Tóc núi đã phơi xương, máu nhuộm cả vai non
Ai làm dòng sữa cạn?
Xin mời Mẹ lên ngọn
Nghe tin nước vui mừng
Cho nên Mẹ ứa đôi dòng sữa ngon.
Gió mùa Đông, Mẹ không thấy mỏi
Đứng trông về, đứng trông về bốn cõi trời xa
Sót người nông phu chắp từng manh áo
Thương gái gánh về thùng bánh ế cuối ngày
Biết mấy nỗi thương vay, thấy trẻ nhỏ giơ tay
Con ngựa người vất vả, xe nặng nề qua ngõ
Thương thi sĩ hay buồn
Cho nên Mẹ hóa ra hòn núi cao.

Phần III.- SÔNG MẸ

11. MUỐN VỀ QUÊ MẸ
Chiều chiều ra đứng bờ sông
Muốn về quê Mẹ
Muốn về quê Mẹ
Mà không có đò !

12. SÔNG CÒN MẢI MÊ
Khoan hời hò khoan, ơi khoan khoan hò hò khoan
Ai bảo là sông, ơi sông không có đò ngang
Khoan hời hò khoan, ơi khoan khoan hò hò khoan
Ai bảo là sông, ơi sông không chờ người sang
Sông Hồng cuộn sóng lôi cuốn Sông Lô
Sông Đà, Sông Đuống trôi xuống Sông Cầu
Nghe Bạch Đằng Giang chôn bao nhiêu xác quân Tầu
Sông nào cũng muốn đến trước tranh lấy công đầu
Khoan hời hò khoan
Sông còn ngổn ngang cho nên chưa được bình an
Khoan hời hò khoan
Sông còn mải mê cho nên chưa về Mẹ quê
Khoan hời hò khoan Khoan hời hò khoan

13. SÔNG VÙI CHÔN MẸ
Nhớ xưa, nhớ Mẹ, nhớ Mẹ xưa
Mẹ xuống sông rửa nhục anh hùng
Mẹ trôi trên dòng sông Hát
Nước ngược suôi đưa Mẹ đi muôn nơi
Nhớ chăng, nhớ Mẹ, nhớ Mẹ chăng?
Chôn đáy sông mối hận yêu chồng
Chàng Trương có buồn thương khóc
Rước Mẹ lên, nước thiêng sẽ giải oan
Nhớ Mẹ, nhớ Mẹ
Yêu đàn con, thương đàn con
Nên trao thân cho nước ngoan.
Nhớ Mẹ, nhớ Mẹ
Trên trường giang mong đàn con
Sông trôi xuốt đời trong trắng
Hỡi ôi ! Có ngày, có Mẹ vui
Ôm sóng bơi, vớt củi sông dài
Ngờ đâu sông đảo điên say máu
Nước cuộn mau khiến cho Mẹ chìm sâu.

14. SÔNG KHÔNG ĐƯỜNG VỀ
Khoan hời hò khoan, ơi khoan khoan hò hò khoan
Ai bảo là sông, ơi sông không dìm Mẹ oan
Khoan hời hò khoan, ơi khoan khoan hò hò khoan
Ai bảo là sông, ơi sông không đổi mầu luôn
Sông đỏ như máu tranh đấu sông nâu
Sông vàng xanh yếu kêu cứu sông giầu
Sông nhuộm vàng mau chia nhau uốn khúc khoe mầu
Sông rồng lôi kéo lũ rắn đi cắn sông đào
Khoan hời hò khoan
Sông tìm vẻ vang cho nên quên lời Mẹ khuyên
Khoan hời hò khoan
Không tìm tình thương cho nên không đường về tim
Khoan hời hò khoan
Khoan hời hò khoan.

15. NHỮNG DÒNG SÔNG CHIA RẼ

Nước đi là nước không về
Chia đôi dòng nước chia lià dòng sông
Chia đôi bên bờ bến lạnh lùng
Cho Ngưu Lang và Chức Nữ ngại ngùng
Chia đôi dòng sông Thương
Nước bên đục bên trong
Nước ân tình đổi thành ra nước căm hờn
Chia sông Gianh phân tranh mộng đồ vương
Chia con sông Bến Hải buồn thương
Nước yên vui từ nguồn
Bỗng gây nên điều buồn
Dòng lệ tuôn thành sông không có linh hồn
Chia anh em vì quên tiếng gia đình
Chia tay chân và cắt đứt ngang mình
Chia thân hình yêu đương
Cắt da thịt chia xương
Trái tim buồn còn hằn in vết thương lòng
Sông tang thương trôi nghiêng nhịp cầu sương
Cho thê lương điếm cỏ Hiền Lương
Nước sông trôi bềnh bồng
Thiếu bao nhiêu mặn nồng
Vì dòng sông, dòng sông chia rẽ đôi đường
Lũ con lạc lối đường xa
Có con nào nhớ Mẹ ta thì về.

Phần IV.- BIỂN MẸ

16. MẸ TRÙNG DƯƠNG

Sóng vỗ miên man như câu ru êm của Mẹ dịu dàng
Nước biếc mênh mông như đôi tay ôm của Mẹ trùng dương
Mẹ Việt Nam cho quê hương muối trắng
Thêm thơm mâm cơm mặn nồng
Me còn cho con
Luôn luôn tôm to cá lớn tươi ngon đầy thuyền
Mẹ hiền không lên bão tố
Mẹ già không đem nỗi khó
Mẹ là mẹ nhà cho mưa với gió hiền khô
Ngày ngày vươn vai
Ra khơi đón ánh dương soi con tim bồi hồi
Chiều chiều chơi vơi
Không nguôi thương thương nhớ nhớ con trong cuộc đời
Mẹ tìm con trong gió Bắc
Mẹ về phương Nam nắng gắt
Tình nhà mở cửa đem ra góp với bao la
Sóng vỗ êm êm như khuyên con nên trở lại Mẹ hiền
Gió rít thông reo như kêu con mau trở về Mẹ yêu.

17. BIỂN ĐÔNG SÓNG GỢN

Hà à a hơ ơ hờ
Biển là biển Đông sóng gợn
Hà à a hơ ơ hờ
Biển là biển Đông sóng gợn
Biển Đông gợn sóng tư bề
Gọi thuyền viễn xứ quay về Biển Đông
Hà à a hơ ơ hờ
Hà à a hơ ơ hờ
Sông ra đi từ khi non dại
Từ miền ngoài sông lại Việt Nam
Có từ Hi Mã Lạp Sơn
Cũng về biển Mẹ thành con một nhà
Hà à a hơ ơ hờ
Hà à a hơ ơ hờ

18. THÊNH THANG THUYỀN VỀ

Buồm căng, buồm căng, lộng gió, lộng gió thênh thang
Thênh thang thuyền về
Trên sóng trường giang, thênh thang thuyền về
Thuyền về trên lớp sóng vui, trên sóng vui
Thuyền về trên lớp sóng vui, vui vui vui là vui
Đàn con về với, với, với biển khơi, khơi Mẹ già
Mẹ già đang đón chờ ta, đang đón ta
Mẹ già đang đón chờ ta, đang đón ta
Có đàn chim én, én, én từ xa về rồi
Quê ta đẹp lắm Mẹ ơi, ơi Mẹ ơi !
Quê ta đẹp lắm Mẹ ơi, ơi Mẹ ơi !
Biển êm sóng lặng, lăng, lắng nước nôi, nôi hiền lành
Về đây xây đắp mối tình, một mối tình
Về đây xây đắp mối tình ôi tình Việt Nam
Yêu nhà yêu nước, nước, nước và thương thương mọi người
Tình tính tang tang tính tình, yêu Mẹ già, thương Mẹ ta
Đàn con nhớ, nhớ yêu nhau
Đàn con nhớ, nhớ thương nhau.

19. CHỚP BỂ MƯA NGUỒN

Đêm qua chớp bể mưa nguồn
Để người trong nước hết buồn lại vui
Vui buồn chút lệ rơi
Vui buồn khóc lại cười
Mẹ cười Mẹ bốc thành hơi
Mây từ biển quý lên ngôi trời già
Mây về khắp cõi đời
Mưa rửa lỗi con người.

20. PHÙ SA LỚP LỚP MÂY TRỜI CUỘN BAY

Triều dâng, triều dâng, ngọn sóng, ngọn sóng theo trăng
Theo trăng vào bờ, ôm lớp phù sa, theo trăng vào bờ
Ngọn triều dâng sóng nhấp nhô, sóng nhấp nhô
Ngọn triều dâng sóng nhấp nhô, xa xa xa là xa
Đồng chua rộng nới, nới, nới thành ra, ra ruộng mềm
Đền bồi cho máu về tim, lên cõi tim
Đền bồi cho máu về tim, lên cõi tim
Có đàn cháu bé, bé, bé nhìn chim, chim ngoài trời
Mây bay đẹp lắm Bà ơi, ơi Bà ơi !
Mây bay đẹp lắm Bà ơi, ơi Bà ơi !
Làn mây trắng cuộn, cuộn, cuốn khắp nơi, nơi đợi chờ
Làn mây che nắng bốn mùa, cả bốn mùa
Làn mây che nắng bốn mùa, bốn mùa mộng mơ
Hay là cho nước, nước, nước Mẹ mưa, mưa ngọt bùi
Tình tính tang tang tính tình
Cho đời người thêm đẹp tươi
Vì đã biết, biết yêu nhau
Vì đã biết, biết thương nhau.

21. MẸ VIỆT NAM ƠI !

Mẹ Việt Nam ơi ! Mẹ Việt Nam ơi ! (2 lần)
Chúng con đã về khát khao hơi Mẹ
Chúng con xin thề giữ thơm quê Mẹ
Cuộc đời rồi phai tàn sau thế giới
Chỉ còn tình yêu của Mẹ mà thôi
Ôi ! Mẹ Việt Nam ! (2 lần)

CHUNG KHÚC

22. VIỆT NAM VIỆT NAM

Việt Nam, Việt Nam, nghe tự vào đời
Việt Nam, hai câu nói
Bên vành nôi: Việt Nam, nước tôi
Việt Nam, Việt Nam, tên gọi là người
Việt Nam, hai câu nói
Sau cùng khi lià đời.
Việt Nam đây miền xinh tươi
Việt Nam đem vào sông núi
Tự Do, Công Bình, Bác Ái muôn đời
Việt Nam không đòi xương máu
Việt Nam kêu gọi thương nhau
Việt Nam đi xây đắp yên vui dài lâu
Việt Nam trên đường tương lai
Lửa thiêng soi toàn thế giới
Việt Nam ta nguyền tranh đấu cho đời
Tình Yêu đây là khí giới
Tình Thương đem về muôn nơi
Việt Nam đây tiếng nói đi xây tình người
Việt Nam! Việt Nam!
Việt Nam quê hương đất nước sáng ngời
Việt Nam! Việt Nam!
Việt Nam muôn đời !

Trương Chi

Văn Cao


I.

Một chiều xưa trăng nước chưa thành thơ
Trầm trầm không gian mới rung thành tơ
Vương vất heo may hoa yến mong chờ
Ôi, tiếng cầm ca thu tới bao giờ.

Lòng chiều bơ vơ lúc thu vừa sang,
Chập chùng đêm khuya thức ai phòng loan
Một cánh chim rơi trong khúc nhạc vàng
Đây đó từng song the hé đợi đàn.

Tây hiên Mỵ Nương khi nghe tiếng ngân
hò khoan mơ bóng con đò trôi
giai nhân cười nép trăng sáng lả lơi, lả lơi bên trời

Anh Trương Chi, tiếng hát vọng ngàn xưa còn rung, Anh thương nhớ,
Oán trách cuộc từ ly não nùng.

Đò trăng cắm giữa sông vắng
Gió đưa câu ca về đâu?
Nhìn xuống đáy nước sông sâu
Tuyền anh đã chìm đâu!

Thương khúc nhạc xa vời
Tong đêm khuya dìu dặt tiếng tơ rơi.
Sương thu vừa buông xuống
Bng cây ven bờ xa mờ xoá giòng sông
Ai qua bến giang đầu tha thiết,
Nghe sông than mối tình Trương Chi
Dâng úa trăng khi về khuya,
Bao tiếng ca ru mùa thu.

Ngoài song mưa rơi trên bao cung đàn
Còn nghe như ai nức nở và than,
Trầm vút tiếng gió mưa
Cùng với tiếng nước róc rách ai có buồn chăng?
Lòng bâng khuâng theo mưa đưa canh tàn
Về phương xa ai nức nở và than,
Cùng với tiếng gió vương,
Nhìn thấy ngấn nước lấp lánh in bóng đò xưa.

Đò ơi! đêm nay dòng sông Thương dâng cao
Mà ai hát dưới trăng ngà
Ngồi đây ta gõ ván thuyền,
Ta ca trái đất còn riêng ta.
Đàn đêm thâu
Trách ai khinh nghèo quên nhau,
Đôi lứa bên giang đầu.
Người ra đi với cuộc phân ly,
Đâu bóng thuyền Trương Chi?

II.

Từ ngày trăng mơ nước in thành thơ,
Lạc loài hương thu thoáng vương đường tơ
Ngây ngất không gian rên xiết lay bờ,
Bao tiếng cấn ca rung ánh sao mờ

Nhạc còn lưu ly nhắc ai huyền âm,
Lạnh lùng đôi giây tố lan trầm ngận
Trong lúc đêm khuya ai lóng tiếng cầm,
Thu đã chìm xa xa ánh nguyệt đầm

Khoan khoan đò ơi! tương tư tiếng ca
Chàng Trương chi cất lên hò khoan,
đêm thu dài đến khoan tiếng nhạc ơi!
Nhạc ơi thôi đàn .

Anh Trương Chi, tiếng hát vọng ngàn xưa còn rung, Anh thương nhớ,
Oán trách cuộc từ ly não nùng.

Đò trăng cắm giữa sông vắng
Gió đưa câu ca về đâu?
Nhìn xuống đáy nước sông sâu
Tuyền anh đã chìm đâu!

Thương khúc nhạc xa vời
Tong đêm khuya dìu dặt tiếng tơ rơi.
Sương thu vừa buông xuống
Bng cây ven bờ xa mờ xoá giòng sông
Ai qua bến giang đầu tha thiết,
Nghe sông than mối tình Trương Chi
Dâng úa trăng khi về khuya,
Bao tiếng ca ru mùa thu.

Ngoài song mưa rơi trên bao cung đàn
Còn nghe như ai nức nở và than,
Trầm vút tiếng gió mưa
Cùng với tiếng nước róc rách ai có buồn chăng?
Lòng bâng khuâng theo mưa đưa canh tàn
Về phương xa ai nức nở và than,
Cùng với tiếng gió vương,
Nhìn thấy ngấn nước lấp lánh in bóng đò xưa.

Đò ơi! đêm nay dòng sông Thương dâng cao
Mà ai hát dưới trăng ngà
Ngồi đây ta gõ ván thuyền,
Ta ca trái đất còn riêng ta.
Đàn đêm thâu
Trách ai khinh nghèo quên nhau,
Đôi lứa bên giang đầu.
Người ra đi với cuộc phân ly,
Đâu bóng thuyền Trương Chi?



Trường Cũ Tình Xưa

Duy Khánh


Hôm nay tôi trở về thăm trường cũ
Nhiều nét đổ thay tường mái rêu mờ
Bên hiên hằng giờ tìm những bạn xưa
May ra có còn đôi đứa
Vẫn yên vui sống đời học trò..

Bâng khuâng đợi chờ người sao chẳng đến?
Hỏi lá hỏi hoa chỉ thấy im lìm
Cây dương đầu tr` còn khắc hàng tên
Hoa leo phũ phàng đan kín
Tiếng ve ru nghe gợi buồn thêm ..

Bạn cũ xa rồi, có người về đất buôn xuôi
Năm ba đứa bạt phương trời
Hai thằng chờ đầu quân năm tới..

Ve ơi, hát gì điệu nhạc lâm ly
Khóc người biền biệt sơn khê
Cố nhân đi bao giờ mới về..

Hôm nay trở lại nhiều khuôn mặt mới
Thầy đó trường đây bạn hưũ đâu rồi?
Bao nhiêu kỷ niệm hoa bướm ngày thơ
Vang trong nỗi niềm nhung nhớ
Có ai đi thương về trường xưa?


Trường Làng Tôi

Phạm Trọng


[3/4 - D] Moderato

Trường làng tôi cây xanh lá vây quanh
muôn chim hót vang lên êm đềm.

Lên trường tôi, con đê bé xinh xinh
len qua đám cây xanh nhẹ lướt.

Trường làng tôi hai gian lá đơn sơ
che trên miếng sân vuông mơ màng.

Trường làng tôi không giây phút tôi quên
nơi sống bao kỷ niệm ngày xanh.

ĐK:
Nơi sống bao mái đầu xanh màu
Đời tươi như bao lá xanh, lá xanh
Theo tháng ngày chiến cuộc lan tràn
qua xóm thôn nát ngôi trường xưa

Không bóng hình bao trẻ nô đùa,
Cùng nhau vang hát khúc ca vô tư
Mơ đến ngày nước non thanh bình
trong thôn xóm ấm ngôi trường xưa


Trường làng tôi nay vang tiếng ê a,
nay in bóng bao em nô đùa

Trường làng tôi không giây phút tôi quên
dù cách xa muôn trùng trường ơi

Truyện Tình Nghèo

Hàn Sinh


Thực tế thì anh đây rất nghèo
Không được như lòng em ước mơ
Anh chẳng cao sang quyền quý
Danh vọng tựa áng mây bay
Anh chỉ là Thư Sinh nghèo.

Thực tế thì em đây cũng rất nghèo
Gia đình chỉ nhà tranh vách tre
Không đẹp như anh thường nói
Vụng về chẳng biết đua chen
Chỉ một tấm lòng yêu anh.

ĐK:

Em ơi tình yêu thật là nhiệm màu
Tình yêu không là lụa gấm xa hoa
Những đêm buồn em thường một mình suy tư
Lo sợ tình ta tan vỡ không đẹp như mình hằng mơ.

Thực tế nhiều khi hay phũ phàng
Nhưng cầu mong Trời cho chúng mình
Sẽ vượt qua cơn bão tố
Chỉ cần một mái tranh thôi
Chúng mình vợ chồng yên vui ... !!!

Từ Biệt Mái Trường Xưa

Y Vân


Tôi yêu một giấc mơ
Chưa tan vì mới qua
Nhớ đâu hơn trường xưa
Hôm nao còn đứng kia
Môi xuân hồng cánh hoa
Tà áo bay sau hè

Bao nhiêu là vấn vương
Bao nhiêu là mến thương
Đã trôi theo thời gian
Chỉ còn đó không hơn
Một trường cũ rêu phong
Và tôi đứng lặng trông

Một ngày tôi còn nhớ
Đầy trường hoa phượng vĩ
Tạm xa bao bạn cũ
Nào ai biết ra đi
Là sẽ không quay về

Hôm nay về chốn đây
Nhưng đâu còn thấy tôi
Nón nghiêng nghiêng cầm tay
Tạm biệt hoá chia phôi
Kỷ niệm mấy khi nguôi
Còn ghi mãi lòng tôi


Từ Đàm Quê Hương Tôi

Thông Đạt


Quê hương tôi miền Trung
Sớm hôm chuông chùa nhẹ rung
Tiếng muôn đời hồn tổ tiên kiêu hùng
Ôi uy nghiêm bóng chùa Từ Đàm
Nơi yêu thương phát nguồn đạo vàng
Qua bao dông tố chùa Từ Đàm tôi vẫn còn

Quê hương tôi là đây
Sớm hôm hương trầm nhẹ bay
Vấn vương lời kinh chiều nay vơi đầy
Ôi thân yêu bóng chùa Từ Đàm
Nơi Bắc Nam nối liền một nhà
Tay trong tay quyết vì loài người đời lầm than

ĐK:
Bóng ai, từng đêm, đêm về
Còn nhớ thuở nào đây
Câu thề cùng ước nguyện cứu đời

Tiếng ai, chiều nay u hoài
Trầm lắng vọng về theo
Câu thề nguyện hiến mình cho đời

Ai đi qua miền Trung
Khoan khoan ơi người dừng chân
Lắng nghe về đây hồn ai u hoài
Ôi anh linh bóng chùa Từ Đàm
Ôi nơi đây nắng chiều dịu dàng
Ai hy sinh cứu đời phũ phàng, Từ Đàm ơi!

Từ Đó

Ly Hoàng Thao


Ngày đó anh bỗng dưng đi biền biệt xa. Cố nhiên tháng ngày hun hút đợi chờ. Chúng mình đã từng nhiều đêm gối súng xót xa đêm dài lạnh lùng. Nhìn trời cao nuối tiếc mông lung. Và nếu quê hương không chinh chiến đạn thù. Đất nước không khổ đau mịt mù. Quê hương ơi giờ sẽ biết bao sẽ ngọt ngào mình nói với nhau. Dìu nhau đi lên đỉnh yên bình . Như ánh sao trời đêm lung linh.

Nghe mùa Xuân trãi dài quê hương nỗi đau âm thầm chợt tới. Anh ơi muộn màng không anh? Xin còn giữ yêu thương về đây, còn trong trái tim hao gầy. Nên bao giờ cũng như hôm nay.

Ngày đó tôi với anh chỉ gặp lại nhau giữa đêm phố buồn hiu hắt tình cờ . Cuối đường im lìm nhìn theo khói thuốc bước anh xa rời bạn bè . Còn lại đây bóng tối vây che . Từ đó xa anh xa dấu chân lửa đạn . Mất mát trong trái tim bè bạn . Quê hương hay là vĩnh viễn xa Có buồn nào nhiều nỗi thiết tha . Và niềm tin tuy đến muộn màng Nhưng sẽ không buồn như ly tan.

Từ Độ Ánh Trăng Tan

Anh Bằng
Đặng Hiền

Buồn như áo em hôm nào ướt mưa đêm
Sầu như dáng em nhẹ gót bước qua thềm
Buồn như tóc em trên đường phố mưa đêm
Sầu như mắt em làm rét mướt tình yêu

Thôi mình lỡ mất nhau rồi
Nát đi hy vọng ban đầu
Sao nụ cười tươi thắm
Ngày em bỏ tôi đi lấy chồng

Tôi trở về Half Moon Bay
Đếm từng con sóng biển
Đêm từng nỗi ưu phiền
Lòng buồn như sương mù
từ độ ánh trăng tan

Ngờ như tiếng em
trên từng bước chân mưa
Tưởng như đã quên
mà nhớ đến bao giờ

Tình yêu thuỷ tinh
Rơi vụn vỡ trong tim
Từng đêm gió mưa
Hồn chắp cánh tìm em

Từ Đó Em Buồn

Trần Thiện Thanh


 Từ biệt nhau đi giữa mùa trăng xẻ đôi, lúc tình mới thành lời
Trông nhau lần cuối, nước mắt tuôn mặn môi, nước mắt chia đôi đời
Bóng anh khuất sau đồi, lúc mây tím giăng trời
Lúc giông tố tơi bời, lúc đường đời ngăn đôi
Đường đời ngăn đôi để một người sầu lên môi
Nên từ đó em buồn

Tạ từ anh hứa đến tròn hai mùa Xuân sẽ về nối lời thề
Xuân qua hè tới, thấm thoát đã mười đông không tin thư đưa về
Nhớ anh, nhớ vô vàng, nhớ anh nhớ muôn ngàn
Nhớ anh đã bao lần mắt nhòe lệ đêm mơ
Lệ nhòa đêm mơ, mong đợi người về lau khô
Nên từ đó em buồn

Từ đó đâu còn nữa, đêm hẹn xưa tha thiết gọi tên nhau
Từ đó đâu còn nữa, trăng ngày xưa lưu luyến soi đôi đầu
Gương xưa còn đó nhưng bóng hình nào thấy đâu
Áo xưa còn đó nhưng mùi hương phai nhạt rồi
Từ đó, nghe trong lòng, nghe trong lòng mưa gió  từng đêm

Vào một đêm sương có người trai hồi hương, báo một tin thật buồn
Tin anh gục chết giữa chốn nông trường xa
cho tơ duyên bẽ bàng
Phút giây cuối trong đầu, vẫn không nói nên lời
Vẫn xa cách phương trời, uất hờn nghẹn tim côi
Một đời ngăn đôi nhưng tình đầu làm sao vơi
Nên từ đó em buồn
Nên từ đó em buồn

Từ Đó Khôn Nguôi

Tuấn Khanh


Mỗi lần em về là gió lộng đường đi
Anh nhìn em bồi hồi trông theo tà áo
Nhẹ gót thắm vào mãi đáy tim tôi
Từ đó nhớ khôn nguôi và chiều chiều thấy đơn côi

Lúc gặp em lòng định nói rồi lại thôi
Nhưng hồn tôi tựa trời giông đang nổi gió
Tình nghệ sĩ là thắm cánh môi tươi
Là gió cuốn mây trôi là thì thầm nói "yêu em"

ĐK:

Một đời chờ mong nhau em ơi
Tìm nhau cuối trời, gặp nhau giữa đời
Này em! Hỡi em người yêu dấu
Môi hồng tươi thắm biết đâu! "Dành tặng mình anh"

Có nhiều khi lòng quạnh vắng tựa mùa Đông
Nhưng ngờ đâu một mùa Xuân đang triền tới
Hồn chới với tình ngỡ đã chia phôi
Chợt bỗng ngát lên ngôi và đường đời bước chung đôi.

Từ Giã

Vũ Thư Nguyên


Blue
4/4
Rồi một hôm, ta sẽ từ bỏ cả
Sẽ ra đi và không biết đi đâu
Sẽ cất bước trên con đường xa lạ
Lòng bình yên như đá dưới sông sâu

Rồi một hôm ta đành lòng để lại
Một trần gian ôi thơ mộng vô cùng
Trong giòng suối giữa cõi bờ cỏ dại
Với tiếng ca mãi mãi của côn trùng

Ta đã nghĩ suốt đời về cõi thế
Để thấy rằng cõi thế có gì đâu?
Và hiểu một lần cõi thế là như thế
Ra đi hay ở lại chẳng gì sầu

Rồi một hôm ta vui lòng giã từ
Nhìn giòng thác nước trắng đổ lưng chừng
Nghe giòng máu tim vang rền thúc giục
Soi bóng ta nhìn thấy tận sau cùng

Từ Giã Kinh Thành

Châu Kỳ
Hồ Đình Phương

Valse chậm[Gm 3/4]
Ra đi một sớm buồn
Sương mờ chập chùng buông
Mênh mang ôi lạnh lùng hồn xao xuyến !

Chia ly một bóng người
Âm thầm dìu chân tôi
Lưu luyến đưa vài tiếng lên đường[G]
Ngày nào bạn cùng tôi
Chung bước gieo khắp nơi
Say sưa trông thế nhân yêu đời

Ngày nào vượt thành kinh
Xa lắng trông núi xanh
Thông reo theo gió đưa ngàn lối[Gm]
Ra đi là hết rồi !
Quay nhìn đoạn đời trôi
Hôm nay sao lạnh lùng hồn lưu luyến !

Xa xa một bóng người
Tay buồn cầm khăn lay
Như nhắn lên vài tiếng: "tương phùng".

Từ Giã Mùa Đông

Xương Long


Quê hương tôi từ ngàn xa thương nhớ, xóm làng tôi nằm gần bến sông hiền.
Trời hạ về nghe hồn thơ khao khát, từng chiều vui thu vàng lá yêu thương.
Trời lập đông mưa về trên áo mẹ, dáng hao gầy vì mưa gió mùa đông.

Mùa đông mùa đông, mưa đầy trời, đau nhói vai mẹ tôi, mưa gió vô tình trôi, niềm đau dâng đầy vơi. Mẹ ơi mùa đông bao lần rồi, thêm đắng cay mẹ thôi, cho mắt vương lệ rơi, từ giã hỡi đông ơi.

Đông trôi theo nỗi lòng tôi ngơ ngác, vắng người xưa từng chiều nhớ quay về.
Lời hẹn thề chỉ còn trong xa vắng, tàn mùa đông tôi là cánh chim đêm. Tìm bình yên nép vào vai áo mẹ, ấm con nhiều mẹ run rét mùa đông.

Mùa đông mùa đông, mưa đầy trời, đau nhói vai mẹ tôi, mưa gió vô tình trôi, niềm đau dâng đầy vơi. Mẹ ơi mùa đông bao lần rồi, thêm đắng cay mẹ thôi, cho mắt vương lệ rơi, từ giã hỡi đông ơi.


Từ Giã Thơ Ngây

Nguyễn Hiền


Từ giã thơ ngây em đi lấy chồng
Người ấy hay tin có buồn lắm không
Mộng ước thôi đành tan vỡ khi mình dang dở
Bao kỷ niệm xưa mãi mãi không phai mờ
Bên rèm song thưa nhớ ánh trăng ngày xưa
Ngày ấy quen nhau dưới hiên mái trường
Chiều xuống đã lâu sao còn vấn vương
Thầm ước trong màu hoa trắng
Như đôi bướm vàng bên miền yêu thương
Với lá hoa tưng bừng
Tơ lòng hòa theo khúc âu ca mơ màng
Chào mi, hỡi năm tháng tươi màu
Từ đây đã tan giấc mơ đầu
Nắng loang trên sân trường một mùa nào
Khi lòng buồn dạt dào một lời chưa trao nhau
Và nhớ những giây phút êm đềm
Muà thu, ánh trăng rọi bên thềm
Dáng thơ ngây chưa gợn một niềm buồn
Xây mộng đời bằng vàng son huy hoàng
Từ giã thơ ngây em đi lấy chồng
Một chuyến sang ngang mang nhiều vấn vương
Tìm cánh hoa vàng khô ép trong lòng giấy lạnh
Trao về cho ai với những trang vơi đầy
Sân trường thân yêu, biệt ly từ đâỵ.


Từ Giọng Hát Em

Ngô Thụy Miên


Rồi từ giọng hát em chợt vút cao vút cao
   một trời một trời
Bài ca thánh đêm vang lên trong ngày dài
   mệt nhoài một phận đời
Ôi biết bao giờ ta đốt hết từng lời ca yêu
   mặn nồng trong tim buồn phiền
Người đem giá băng về trên tuổi đá buồn

  Rồi từng ngày tháng vui
    từng bước qua bước qua một lần thật gần
  Người ta dấu yêu xin em cho một lời
    miệt mài trọn đời mình
  Ta chết theo ngày em cất tiếng
    nhạc còn buông xuôi người còn chơi vơi tìm người
  Người còn xa xôi cho mùa thu úa tàn theo

Thấy tiếc nuối người yêu ơi xin em một lời
  tạ từ nhau thôi cho mưa bay ngút ngàn phương trời
Ca theo lời hát đó như theo ngàn mây trôi
  đẫm ướt trên bờ môi
Trời còn làm mưa rơi cho tình còn thắm tươi nồng nàn

Còn chờ ngàn kiếp sau một tiếng ca tiếng ca tạ từ tạ từ
Bàn tay đã như xanh xao đan cuộc tình mù lòa trọn đời mình
Ta vẫn thương người yêu dấu cũ
  dù hồn chơi vơi dù nhạc buông lơi tàn rồi
Người còn mai sau ôi nhạc kia mãi chờ nhau


Từ Khi Có Nhau


Ngoại Quốc (Trung Hoa)
LV: Nguyễn Ngọc Thiện



Ngày xưa em còn vô tư quá, ngồi hát ca ngoài trước sân. 

  Và anh dừng chân, dáng như thiên thần, trái táo em cắn vào. 

  Từ khi anh dìu em trong gió, ngồi ngó mây về trắng tinh. 

  Chợt nghe bình minh bước qua tim mình, thắp sáng đôi môi hồng.

  Giọt nắng lấp lánh, nằm hát trên ngàn lá xanh cho em mơ mộng.

  Đời đẹp như bài thơ, từng ngày em chắp cánh rong chơi bình yên.

  Hạnh phúc quấn quít còn mãi trên từng mắt môi nuôi bao hy vọng.

  Dù mùa đông vừa sang, sao lòng em nghe rực vàng hoa xuân.

  Từ khi có nhau từng nỗi đau thường đến muộn.

  Từ khi có nhau đời bỗng dưng tràn bao thương nhớ.

  Từ khi có nhau lòng khát khao ngày đến vội.

  Để ta vẫn muôn đời bên nhau mãi không xa rời.


Từ Khi Vắng Anh


(chưa biết)

Nhiều đêm nhớ anh thấy lòng ưu hoài,

Vắng nhau một phút nhớ nhau lâu dài

Ôi đời sao quá đắng cay, người đi để nhớ từ đây,

thiếu anh lòng hoang vắng chiều nay



Từ khi vắng anh phố phường thêm buồn

Lấy ai nhặt lá cuối thu bên đường

Ai tặng cho em cánh hoa, và ai ca nốt bài ca,

câu hát buồn ru lòng ngày qua



Đêm đêm nức nở, nhớ anh phương trời

Hỏi anh, anh biết hay không

Buồn thương em chờ mong và đêm đêm thầm nhớ

Chấp tay em nguyện cầu, ngày về trọn thương



Mùa hè vắng anh cũng thành đông dài

Thiếu anh mùa thu cũng vương mây mờ

Nghe buồn dâng lên lũy thơ

Hỏi anh có nhớ ngày xưa, hai đứa cùng chung dệt mộng mơ

Từ Khúc


Từ Công Phụng



Dìu nhau vào cơn mê bên lề cuộc sống.

Vòng tay đầy hơi thở nồng ấm.

Dìu nhau vào tiếng hát rong rêu suởi cho nhau tình yêu cho tuổi mộng không hắt hiu.



Kề vai dìu nhau đi dù đường lạc lối.

Trong sương mù vay hết kiếp u mê.

Một mai đời ta có phiêu bồng.

Ghép nụ sầu ngàn sau dõi tìm nhau

Dù biết lối đi này cuộc tình gãy cánh đêm trăng nào lẻ loi.

Và những chiếc hôn này người tình tôi dấu yêu muôn đời sầu nào sẽ ghé trên môi người như thoáng rơi trong giấc mơ tả tơi.



Dù mai cuộc tình ta vội vàng rụng xuống.

Trên tay người hoa khép kín đôi mi.

Thì xin người hãy ghé môi sầu

Cho lệ tình ngàn sau ấm lòng nhau.

Từ Khúc


Mai Xuân & Hoàng Hạc

Thôi nhé, anh về

 Đầy trong tim muộn phiền

 Từng giọt sầu rơi hay lòng anh khóc



 Thôi nhé, anh về

 Tình tan theo mây trời

 Sợi buồn từ nay giăng kín anh rồi



 Thôi nhé, trao người

 Tình yêu anh khờ dại

 Một thời ủ trong tim ngàn mơ ước



 Thôi nhé, trao người

 Tình yêu anh cuồng dại

 Một lần để tình anh dưới chân người



 Tháng năm mù khơi anh mong chờ mà người xưa đâu thấy

 Giấc mơ cuồng điên thôi cũng đành một mình anh thiết tha

 Cuộc tình rồi theo tháng ngày tàn rơi

 Tình em cũng rơi

 Mắt môi ngày xưa thôi cũng đành để thời gian cuốn trôi



 Thôi nhé, anh về

 Từ đây xa nghìn trùng

 Địa đàng từ nay thôi đành quên lối



 Thôi nhé, anh về

 Hạc thênh thang tầng trời

 Tình trần đành tan theo gót chân người


Tự Khúc Ngày Sinh


Trương Quý Hải

Đêm nguyên sơ khi tôi chào đời

mẹ vơi cơn đau yêu thương nghẹn lời

giọt sữa nóng ấm áp lời ru bên nôi

chắt chiu nuôi tôi nên người.



Mỗi sáng sớm ôm tôi vào lòng

tình cha mênh mông bao la biển rộng

chập chùng bước tôi đi tuổi thơ qua mau

chấp chới bay những khát khao.



Bao năm qua cánh chim muôn phương trời giữa nắng gió cuốn trôi.

Yêu thương ơi chốn nao nơi xa vời khi đơn côi rã rời.

Lúc nước mắt thay cho nụ cười gọi tên đêm xưa kiếp ngây thơ

Dịu êm trong mơ dòng sữa mẹ hiền vòng tay cha xóa tan bao ưu phiền.



Vượt qua ngàn sóng gió cánh chim về giữa muôn trùng

vang giữa đêm lạnh tiếng khóa nguyên sơ.

Vượt qua ngàn sóng gió cánh chim về giữa muôn trùng

giữa mái nhà xưa giấc mơ đêm hồng.

Tu Là Cõi Phúc


(chưa biết)

1.Ai nức nở quỳ bên chánh điện,

khi chuông chùa vừa điểm tiếng công phu

Tín nữ ơi, nguyên do nào người muốn đi tu,

vui kinh kệ và quen mùi khổ hạnh?



Nhưng tín nữ đi tu làm sao cho thành chánh quả,

bởi làn phấn son còn in rõ trên đôi má dạn phong trần.

Người đã giác ngộ hay vẫn vướng nợ trần?

Người đi tu vì chán mùi chung đỉnh và cảm thấy

cuộc đời là hố thẳm gành sâu ?

Hay là vì một phút giận hờn ghen tức khổ đau,

tín nữ mới toan mượn cửa am thiền để chôn lấp

mạch sầu thương và phôi pha nỗi niềm đau khổ?



2.Tín nữ có nghe không tiếng chuông vang

rền nơi chánh điện như đánh thức

kẻ trần gian đang hướng thiện hồi đầu.

Nhưng tu làm sao khi quỳ trước đấng

Từ Bi còn nức nở nghẹn ngào.

Tín nữ ơi, còn tủi thân còn đau khổ

thì lòng dạ còn nặng nợ trần ai.

Đây là cửa am thiền vẫn mở rộng

cho người đời chuông mõ công phu.

Vào chốn nầy không khó,

nhưng khó giữ cho bền tâm chí của một người tu .



3.Chấp hai tay ngước nhìn lên Phật Tổ mà đôi mắt còn

đầm đìa những giọt thu ba .



Nam Mô A Di Đà Phật.



Đây cũng là một nạn nhân của lục dục thất tình,

một tâm sự trái ngang, một đoạn đời bi thảm.

Tín nữ ơi, người ta thường bảo rằng thời gian là liều thuốc quý.

Vậy tín nữ hãy trở về đi, hãy rán phấn

đấu để vượt qua bao nhiêu trở lực.

Vì có sống trong gian khổ thì ta mới tìm

ra được lẽ sống của con người .



4.Nam Mô A Di Đà Phật.



Tóc chưa bạc đừng ngăn dòng nhiệt huyết.

Người còn xuân đừng tính việc đi tu.

Dẫu đời người tỉ như cánh phù du,

nhưng còn sống ta vẫn còn tranh đấu .



Sở dĩ bần tăng đi tu đây là vì ba mươi năm sương

gió cõi trần ai đã lỡ dở mộng công hầu.

Một kiếp phù sinh đã trắng nửa mái đầu.

Trước khi bước chơn vào nơi Phật tự,

bần tăng cảm thấy mình là một chiếc lá vàng rơi.

Tuổi thanh xuân không còn với

một lão già tóc bạc răng long mắt mờ tai yếu .

Thôi thì mượn lời kinh tiếng kệ để có ngăn chia

đôi ngã Đạo và Đời .



5.Nam Mô A Di Đà Phật.



Còn như tín nữ đây vốn người tuổi trẻ,

gái đôi mươi đang giữa độ xuân thời.

Đừng vì một phút buồn đau mà chán nản sự đời!

Đâu có phải lần chuỗi bồ đề niệm kinh sám hối

là dứt được dòng trần lụy thế gian.

Còn mặc chiếc áo nâu sòng là

còn mang ơn người đã dệt từng tấc vải.

Còn đỡ lòng bằng bữa cơm dưa muối

là còn nợ bác nông phu tay lấm chơn bùn.



6.Nam Mô A Di Đà Phật.



Đã có câu, "Sắc tức thị không, không tức thị sắc."

Và cũng có câu, "Tâm tức Phật, Phật tức tâm."

Tín nữ trước hãy lo tu thân

rồi sau sẽ lo tu Tiên tu Phật.

Còn như muốn nếm mùi khổ hạnh

thì năm sáu mươi năm nữa,

khi mắt đã mờ không còn nhìn

rõ vạn vật muôn màu,

tai đã lảng không còn nghe chuyện thị phi thiên hạ,

lưỡi đã tê vì tân khổ không còn

thiết đến những mùi mỹ vị cao lương.

Chừng ấy tín nữ đến đây quy y

thí phát để có gởi thân dưới bóng Phật đài.

Tín nữ nên biết rằng cửa thiền chỉ rộng

mở cho những ai không bận vòng trần lụy.

Bởi có câu:



Tu đâu cho bằng tu nhà

Thờ cha kính mẹ hơn là đi tu .

No comments:

Post a Comment