Thursday, March 15, 2012

Nhạc Việt: D_1

image

Đã Bao Lần

Lan Anh
Đã bao lần tình đến rồi đi
Như cơn gió lạnh về cuối đông
Tim buốt giá vướng bao âu sầu xót xa.

Nhiều đêm miên mang xây giấc mộng lành
Tìm thương nhớ trong tiếng nhạc buồn
Còn đâu nữa cho em những ngày tháng êm đềm cũ.

Mưa rơi rơi cho lòng nhớ
Những chuỗi ngày thơ ngây
Mắt môi còn thắm.
Khi con tim yêu nồng ấm
Chưa biết đau thương
Hận sầu ngăn cách.
Rồi một chiều nghe tan vỡ
Giấc mộng thôi như đã
Theo áng mây trôi.
Ôi duyên xưa nay đã lỡ
Nước mắt rơi trong ngỡ ngàng.

Tình yêu mong manh, duyên kiếp ngậm ngùi
Chiều nay bỗng mưa gió ngập trời
Lòng em thấy dâng bao nỗi chua xót đắng cay.

Đã Biết Có Hôm Nay

Trịnh Nam Sơn
Mình xa nhau mà lòng vẫn nhớ
Ngày xa xưa tình mình như mơ
Chuyện yêu đương hẹn hò hôm nào
Mà giờ đây cuộc tình đã lỡ

Mình xa nhau mà lòng cứ ngỡ
Chuyện chia tay tựa một cơn mơ
Lòng xôn xao bàng hoàng nuối tiếc
Cuộc tình tan đời mình như mơ

Ngồi nơi đây lòng chợt nhớ đến
Người em gái mà nghẹn ngào trong tim
Nhìn khói thuốc quyện hồn đơn côi
Trong bóng tối mình là sao đêm

Ngồi nơi đây lòng chợt nhớ đến
Người em yêu mà lòng u mê
Gọi tên anh giọt lệ rưng rưng
Ôi phố vắng làm mình buồn thêm

Đ.K.:

   Đã biết có hôm nay
   Mà chúng ta vẫn không ngại ngùng
   Sống với nhau chia nhau nỗi vui
   Ôi tình yêu thiết tha nồng nàn

   Và mình quên đi thời gian trôi quá mau
   Đã biết có hôm nay
   Mà chúng ta vẫn yêu dại cuồng
   Dưới ánh trăng
   Đôi chúng ta đã cùng nhau gối chăn mặn nồng
   Và quên đi ngày mai chúng ta chia ly


Dã Ca Ngày Mùa

Phạm Duy
Hầy Hồ Hây Hô Hấy Hố
Ta đi vô vườn dừa
Hây Hô Hây Hô Hây Hô
Nhịp nhàng khoan thai bước khẽ
Đi trong mưa nhè nhẹ
Hây Hô Hây Hô Hây Hô
Gà chuồng le le gáy rõ
Ta nghe ta đợi chờ
Hây Hô Hây Hô Hây Hô
Ngoảnh nhìn bên ta vẫn nhớ
Ôi êm ru ngày mùa
Hây Hô Hây Hô Hây Hô

ĐIỆP KHÚC
Hây Hố Hây Hô Hây Hô Ngày mùa
Hây Hố Hây Hô Hây Hô Êm ru...

Hây Hồ Hây Hô Hấy Hố
Ta đi qua cầu này
Hây Hô Hây Hô Hây Hô
Nhịp cầu tre soi nước soáy
Ta nghe ta lạnh đầy
Hây Hô Hây Hô Hây Hô
Và dòng sông con nhấp nháy
Di quanh quanh hoài hoài
Hây Hô Hây Hô Hây Hô
Ngoảnh nhìn bên ta vẫn thấy
Ôi êm ru ngày dài
Hây Hô Hây Hô Hây Hô
ĐIỆP KHÚC

Hây Hồ Hây Hô Hấây Hố
Ta đi qua vườn ngoài
Hây Hô Hây Hô Hây Hô
Dạt dào dăm ba gốc chuối
Cây không cao buồng dài
Hây Hô Hây Hô Hây Hô
Ôm ộp oang oang ếch nói
Ta nghe ta nguôi ngoai
Hây Hô Hây Hô Hây Hô
Ngoảnh nhìn bên ta vẫn đấy
Ôi êm ru ngày dài
Hây Hô Hây Hô Hây Hô
ĐIỆP KHÚC

Hầy hồ Hây hô Hấy Hố
Ta đi trong vườn đời
Hây Hô Hây Hô Hây Hô
Lòng mình ươm cây kết trái
Ươm hoa ươm cỏ dại
Hây Hô Hây Hô Hây Hô
Ngọt nhạt hay chua cũng khoái
Ta yêu khu vườn này
Hây Hô Hây Hô Hây Hô

Dạ Cổ Hoài Lang - Từ Phu Kiếm

Cao Văn Lầu
Từ là từ phu tướng
Bảo kiếm sắc phong lên đàng
Vào ra luống trông tin chàng
Năm canh mơ màng
Em luống trông tin chàng
Ôi gan vàng quặn đau í a

Đường dù xa ong bướm
Xin đó đừng phụ nghĩa tào khang
Ðêm luống trông tin bạn
Ngày mỏi mòn như đá vọng phu
Vọng phu vọng luống trong tin chàng
Sao nỡ phủ phàng

Chàng hỡi chàng có hay
Đêm thiếp nằm luống những sầu tây
Bao thuở đó đây sum vầy
Duyên sắc cầm đừng lạt phai

Là nguyện cho chàng
Nguyện cho chàng đặng chữ bằng an
Mau trở lại gia đàng
Cho én nhạn hiệp đôi í a

Dạ Hành

Phạm Duy
Người đi trong đêm tối, trong đêm thâu,
Trong đêm vắng, trong đêm sâu
Trong đêm dầy, trong đêm dài Việt Nam, hự ! (1)
Người đi giương đôi mắt, khua đôi tay,
Đưa chân bước trên chông gai,
Trên đất gầy, trên vũng lầy bùn nhơ, hự !
Người đi không ai dắt, không ai đưa
Như đui mắt, đi bơ vơ
Đi trong vòng vây quanh của bầy ma, hự !
Bầy ma chuyên uống máu nơi dân đen
Moi tim óc bao thanh niên
Ăn linh hồn, ăn da thịt Việt Nam, hự !
Bầy ma giơ tay níu, giơ tay mua
Giơ tay đón, giơ tay đưa
Giơ tay dọa không cho người vượt qua, hự !
Bầy ma giơ tay kéo, giơ tay ôm
Lôi ta cúi, lôi ta khom
Như con vật cong lưng bò trong đêm, hự !
Thế nhưng người là NGƯỜI nên không chịu làm thú
Thế nhưng người là NGƯỜI nên không sợ loài ma
Người đi, đi đi lên ! Người đi, đi đi lên
Người đi tìm ánh sáng mặt trời
Thế nhưng người là NGƯỜI nên không chịu làm thú
Thế nhưng người là NGƯỜI nên không sợ loài ma
Người đi, đi đi lên ! Người đi, đi đi lên
Người đi tìm ánh sáng trời lên.

Người đi trong đêm súng, trong đêm bom,
Trong đêm máu, trong đêm sương,
Trong đêm buồn, trong đêm hận thù vương, hự !
Người đi mang nước mắt, đeo khăn tang
Nhưng la hét, nhưng kêu vang
Trong ô nhục, trong muôn vàn hờn căm, hự !
Người đi trong kinh hãi, trong cô đơn
Nhưng đi tới, nhưng đi vươn
Đi ra ngoài, đi ra ngoài màn đêm, hự !
Bầy ma thêm hung dữ, thêm hung hăng
Thêm ngoan cố, thêm nhe răng
Thêm điên cuồng, thêm căm người hùng anh, hự !
Bầy ma giơ tay đánh, giơ tay phang,
Vung cây súng, vung thanh gươm
Không cho người, không cho người vùng lên, hự !
Bầy ma vung tay giết anh thanh niên
Trong đêm trắng, trong đêm đen,
Trong đêm tàn, nhưng soi bật niềm Tin, hự !
Thế nhưng người là NGƯỜI nên không chịu làm thú
Thế nhưng người là NGƯỜI nên không sợ loài ma
Người đi, đi đi lên ! Người đi, đi đi lên
Người đi tìm ánh sáng mặt trời
Thế nhưng người là NGƯỜI nên không chịu làm thú
Thế nhưng người là NGƯỜI nên không sợ loài ma
Người đi, đi đi lên ! Người đi, đi đi lên
Người đi tìm ánh sáng trời lên.


-------------------------------------------------------
(1) sau mỗi câu hát là có tiếng "hự", tức là tiếng đấm vào lưng.

 

Dạ Khúc

Lê Trọng Nguyễn

Andante (Ad. lib)
3/3

Đêm đêm gió lay lời nến
Nhớ thương lại đến
Nghe hoa rụng bên thềm
Đàn ôi! Tiếng em ta đâu rồi ?
Mầu tối buông sầu muôn lối

Tranh xưa đính trên thành úa
Mắt trinh lệ ứa
Duyên em còn trên lụa
Mà chừ nhà vương hương khói tang
Mầu sắc ghi nét thời gian

Mẹ hiền gục đầu dâng hoa trước án hương
Nghẹn ngào lệ già hoen thêm nét má nhăn
Tưởng rằng đàn lên cho xóa bớt nhớ thương
Mà là chỉ cào sâu hố phím giá băng

Đêm đêm gió đông lệ nến
Ngắm tranh trìu mến
Bên dương cầm êm đềm đợi
Chờ hồn hoa xưa thoát hương
Dạ khúc gây gió ngàn phương

Dạ Khúc

Nguyễn Trung Cang
Tình đã như mùa thu
Ngày qua tưởng như  trong cơn mộng du
Hạnh phúc những thuở ấy nay qua rồi
Một mình thao thức với đêm trôi
Lắng nghe những đêm dài
Từng đêm phiêu lãng ru hồn say
Hương xưa trên môi tình yêu dấu
Bóng dáng thuở ấy nay còn đâu
Này gió mang tình ta
Người đi những yêu thương bao ngày qua
(Người đi câu ca, chuyện đồng xa)
Bằng tiếng hát thổn thức trong đêm dài
Chuyện tình sao lắm những u hoài .

Dạ Khúc

Nguyễn Đình Toàn
Đêm trở về trên cánh hồng héo hoa rơi
Tàn hương chưa hết như chút duyên phai
Thầm run như tiếng lòng tôi
Còn nuôi mãi giấc mơ dài
Ngậm ngùi từng cơn gió hoài nhắc đây

Ôi  son trên môi còn in dấu người 
Và tóc như dáo chia tình đôi
Đêm hay gương soi nỗi buồn xa ấy
Yêu người  đã bỏ đời vui

Thuyền tình còn trôi lạc ngoài trời mây
Đàn lòng còn thương nhớ nhau từng giây
Chim ơi chim bay
Trăng ơi trăng soi
Chim đau chim có bầy
Trăng soi trăng có ngày nghỉ ngơi
Riêng tôi nhớ(ư) người

Rồi  thuở nào đây tình sẽ nguôi  ngoai
Hồn như cây đứng đã chết ngang vai
Lạnh không hỡi đá tuổi tôi
Buồn không son xóa môi cười
Đổi  gì được đây  lấy lại thơ ngây
Tay em che ngang cành non đã gầy
Còn trói ai trong cơn buồn ngây
Thu reo trong cây hay lời sương khói
Xui sầu xưa nhập  đàn tôi

 

Dạ Khúc

Nguyễn Mỹ Ca
Hoàng Mai Lưu

Gió gây hương nhớ
Nâng tiếng đàn xa đưa
Sầu vương vấn
Gây mơ khóc trên dây tơ
Trong sầu nhớ bóng ai thoáng về cô phòng
Nào đâu thấy tình xưa mơ mòng

Đàn ai lên cung oán (tang tình) gieo hờn
Đàn ai ngân theo gió (xế xang) gieo buồn
Bồn chồn trong đêm tối
Lần dò chơn theo lối mấp mô

Ôi cung đàn réo vang đêm trường
Giây tơ gào gío đê mê lòng
Lệ tràn vì đâu ?
Bao tình tê tái
Nương làn gío bay tìm ánh trăng sao .

Đàn ai lên cung oán (tang tình) gieo hờn
Đàn ai ngân theo gió (xế xang) gieo buồn
Bồn chồn trong đêm tối
Lần dò chơn theo lối mấp mô

Dạ Khúc

Nguyễn Văn Quỳ
Andante Rubato
4/4

Đêm về trong bước phong sương, lùa gió phũ phàng
Ai cười kiếp sống mong manh, lệ thắm cung đàn
Ai cất chén mong say sưa quên hận sầu
Mơ bóng dáng xưa trong tiếng tơ ngập ngừng, ai oán

Đêm về trên bến cô liêu mờ xóa chiều tà
Lan thầm xơ xác run nghe sương chìm băng giá
Hồn ai về rền tiếng than như chập chờn
Hòa tan cùng nhịp sóng nước reo mịt mùng vẳng xa

Còn tiếc như hoa lòng tưới sắc dương
Ngời ánh mắt in hình xuân trắng trong
Mái tóc xanh ngát hương đời
Gió dịu hiền nhẹ rung lên ngàn lời thơ
Niềm trinh ngất ngây trong bao đợi chờ

Nhưng ngày xanh thắm mau phai tàn áng mây vàng
Cây buồn xao xuyến thương hoa rã rời theo gió
Màu đêm lạnh lùng lấp cánh nhung mịn màng
Giọt sương sầu nặng lá ... thầm buông

Dạ Khúc (Serenade)

Franz Schubert
Phạm Duy

Nhạc :  Franz Schubert  (1716)
Lời Việt : Phạm Duy (1948)

1. Chiều buồn nhẹ xuống đời
Người tình tìm đến người
Thấy run run trong chiều phai...
Vẻ sầu của đóa cười
Tình bền của lứa đôi
Thoáng hương trong chiều rơi...

Chiều nay hát cho xanh câu yêu đời
Cho người thôi khóc thương ai !
Cho niềm yêu đến bên tôi !
Chiều nay lỡ ghé môi trên mi sầu
Ru người qua chốn thương đau
Cho làn nước mắt... chìm sâu...

ĐK 1
   Dù một ngày đời sẽ vỡ tan rồi
   Người về khuất chân trời
   Nhớ nuôi cho hương một chiều vương vấn đời
   Cuộc tình vĩnh viễn xa vời
   Chỉ còn thương nhớ...mà thôi...

2. Tình đời tỏa ngát màu
Chiều nay là lúc đầu
Nói cho nhau nghe đời sau
Nhẹ nhàng người đắm sầu
Kể lể chuyện kiếp nao
Có ai chia lìa nhau

Một ngày đó tóc mây đã phai màu
Có chờ ta oán trách đâu ?
Có vì duyên kiếp không lâu !
Đời sẽ thấy chúng ta sống không cầu
Cho tình cứ úa phai mau
Cho người cứ mãi... phụ nhau...

ĐK 2
   Dù một ngày đời sẽ vỡ tan rồi
   Người về khuất chân trời
   Nhớ nuôi cho hương một chiều vương vấn đời
   Cuộc tình vĩnh viễn xa vời
   Chỉ còn thương nhớ... mà thôi...
   ... Bóng tối buồn... không... lời...


Dạ Khúc Buồn

Thái Hùng
Tìm về cõi nhớ ta còn nghe tiếng ai vọng về
Người em yêu hỡi xin đừng quên dù trong phút giây
Và hãy nhớ xin xin nhớ một lời
Rằng em vẫn yêu anh trọn đời
Nhưng cớ sao đôi mình vẫn mãi xa nhau
Thời gian trôi mãi vẫn là anh của em thuở nào
Và em cũng thế chẳng đổi thay và yêu anh đắm say
Tình tan vỡ em khóc thật nhiều giọt nước mắt xót xa trong chiều
Vì chót yêu thương nhiều càng khổ đau thêm
Tình yêu đẹp như vườn hoa hồng thắm
tình cho đắm say vào bao hồn thơ
rồi tình vụt bay về nơi trời xa tựa như cánh chim chôn vào mưa bão.
Ngày em tìm đến rộn vang lời ca
dường nghe thiết tha phủ quanh đời ta
giọt sầu ngày nay nào riêng mình anh
vườn hoa thắm kia đã phai tàn mau, Vì đâu ???
Từ đây em sẽ cố tìm quên ái ân thuở nào
Vòng tay ân ái vẫn còn trong hồn em giá băng
Một lần lỡ xa cách nghìn trùng
Hay biết nói khúc ca tương phùng
Lời thiết tha chỉ còn một giấc mơ qua


Dạ Khúc Cho Tình Nhân

Lê Uyên Phương
* Ngày em thắp sao trời
Chờ trăng gió lên khơi
Mà mưa bão tơi bời
Một ngày mưa bão không rơi
Trên đôi vai thanh xuân
Ướp hôn nồng bên gối đắm say
Ánh sao trời theo gió rụng rơi đầy
Cùng rót bao nhiêu ngày hoang
Cùng đếm bao nhiêu mộng tàn
Ru người yêu dấu trong vùng trời đêm

Vừa hoa nở tươi môi
Tình nhân đã xa xôi
Ðời ngăn cách nhau hoài
Một lần thôi đã không thôi
Yêu nhau trong lo âu
Biết bao lần tha thiết nhớ mong
Lá hoa rừng màu xóa đường quay về
Làm ánh sao đêm lẻ loi
Màu tối gương bên đèn soi
Ân tình sâu vẫn trong đời thủy chung

ĐK:

Ðời mãi mãi mãi cách xa
Dòng nước mắt nóng tiễn đữa
Xin cho lần cuối
Tình ấy đắm đuối thiết tha
Vì qua bao nhiêu điêu linh
Xót xa đắng cay trong đời

** Màn đêm mở huyệt sâu
Mộng đầu xin dài lâu
Một vì sao lạ rơi, nghe hồn tê tái
trên dòng hương khói bay
Ái ân ơi đừng phụ lòng ta
Nhớ thương sâu xin gởi người xa
Khóc nhau trong cuộc đời
Giấc mơ xưa khăn phủ vành sô
Có yêu nhau ngọt ngào tìm nhau
Chết bên nhau thật là hồn nhiên!

Dạ Khúc Cuối

Hoàng Thanh Tâm
Đêm nao dìu em đi dưới ánh trăng mộng ước
Bên nhau nhạc lòng tấu muôn ngàn khúc yêu đương
Đêm nao tình dâng lấy ôm mở lối thiên đường
bàn tay dâng đan gối mộng
bờ môi thơm như đóa hồng
làn tóc ngát hương trời đông

Đêm xưa mình kề vai say kết bao mộng mơ
cho nhau nụ hôn đắm say còn ấm trên môi
cho nhau ngàn yêu dấu trên từng phím môi mềm
lòng còn trong như suối ngàn
mộng đời xanh như dáng trời
tình xuân rộn dâng ý thơ

Ngày nào tình vừa đến nghe gió mơn trên tuổi trời
Rồi một ngày tình đi ngỡ ngàng trong gió
Tình còn lại từng phím mây tím giăng ngang hồn sầu
tình yêu giờ xa khuất tầm tay

Đêm nay còn mình anh nơi chốn xa mờ xa
Em yêu giờ xa khuất mịt mờ dấu chân mây
Đêm nay gọi lòng nhớ viết nên khúc tơ lòng
Gởi về em nơi chốn nào ?
Để lòng vơi bao nỗi sầu
Tình duyên đành hẹn kiếp sau


Dạ Khúc Hoài Cảm

Hoàng Lang
Không biết tại sao tôi lại yêu
Lòng tôi tê tái hận cô liêu
Tôi yêu màu sắc hương huyền bí
Tôi yêu, yêu bóng hoa xoan tẩm nắng chiều.
Không biết tại sao tôi lại mơ
Đời tôi tha thiết mãi tiếng tơ
Tôi mơ câu hát vương mộng thắm
Tôi mơ, mơ bóng giai nhân với bóng mờ.

Không biết tại sao tôi lại sao tôi lại thương
Hồn tôi ngây ngất suốt đêm trường.
Tôi thương điệu nhạc mơ ngày tháng,
Thương kiếp phong sương chốn biên cương

Tôi biết hồn tôi vương niềm thương
Vì tin yêu đến khắp phố phường,
Vì cung đàn sống gieo ngàn hướng
Khắc ghi lòng tôi nguồn mến thương.

Dạ Khúc Mưa

Hồng Quang
Trong đêm mưa mù khơi
Từng giọt mưa rơi rơi tã tơi
Như nước mắt em chia ly hôm nào
Buồn miên man trong thương nhớ tràn mơ

Xa nhau bao mùa sang
Đời thênh thang, riêng ta dở dang
Mưa rơi chi, ta thêm bao hoang lạnh
Buồn riêng ta, ta xin mãi dành mang
Để bước em xuôi về bến mơ

Người yêu hỡi dẫu biết ly tan
Mà con tim vẫn mang tình em
Đành tìm vui trong bao đắng cay
Dấu mưa về lạnh buốt đêm nay

Tình còn đây, dĩ vãng năm xưa
Về cùng ta những đêm lẻ loi
Dạ khúc mưa ta hát đêm đêm
Cơn mưa buồn hoài nhớ tình sầu

Dạ khúc mưa ta hát đêm đêm
Như men nồng sưởi ấm tình đầu

Dạ Lai Hương

Phạm Duy
Đêm thơm như một dòng sữa
Lũ chúng em êm đềm rủ nhau ra trước nhà
Hiu hiu hương tự ngàn xa, bỗng quay về
Dạt dào trên hè, ngoài trời khuya.
Đường đêm sao yên vui, người đi quen lối,
Tình trai nở bốn phương trời !
Đàn em trong cơ ngơi,
Nhờ đêm đưa tới những ai làm ngát hoa đời.
Nhẹ bàn chân, hương đêm ơi !
Nhẹ bàn chân, hương đêm ơi !

Lung linh trăng lại về nữa
Cánh gió đưa hương ngả đầu mây phất phơ.
Đêm thơm không phải từ hoa
Mà bởi vì ta thiết tha tình yêu Thái Hòa.
Đời ngon như men say tình lên phơi phới
Đẹp duyên người sống cho ngườị
Đời vui như ong bay, ngọt lên cây trái
Góp chung mặt sống lâu dài.
Nhịp bàn tay nhân gian ơi !
Nhịp bàn tay nhân gian ơi !

Đêm đêm trước khi ngủ kỹ
Lũ chúng em ân cần cầu hương lúc tân kỳ.
Đêm thơm thêm một lần nữa
Rồi hẹn nhau thương nhớ.


Đà Lạt Gió Và Mây

Phạm Trọng Cầu
Nguyễn Lương Hiệu

Gió gập ghềnh
Mây bồng bềnh
Gió gập ghềnh thổi tóc chiêm bao
Và mây bồng bềnh hồ nước trên cao
Ư ư ....
Tôi đứng tựa bờ sương Đà Lạt bồng bềnh khăn bay thao thức
Tôi tìm em chỉ gặp bóng dáng Cao nguyên
Tôi tìm em, tìm em
Gió hồn nhiên, gió thơm hương đêm cỏ êm
Cuốn tôi, cuốn tôi qua rừng thông thênh thang che gió

Gió giật mình
Mây tự tình
Gió giật mình thao thức trắng đêm
Và mây tự tình, mây nhớ thương ai,
Nhớ thương ai, nhớ thương ai, nhớ hoài

Đà Lạt Hoàng Hôn

Minh Kỳ - Dạ Cầm
Lắng nghe chiều xuống thành phố mộng mơ
Màu lam tím Đà Lạt sương phủ mờ
Từng đôi đi trên phố vắng
Bước chân em giữa không gian, hoàng hôn thua màn đêm.

Đứng trên triền dốc nhìn xuống đồi thông
Hàng cây thẫm màu đèn lên phố phường
Giờ đây hơi sương giá buốt
Biết ai thương bước cô liêu
Người đi trong sương rơi

Đà Lạt ơi, có nghe chăng Cam Ly
khóc tình đầu dang dở
Đêm xuống Than Thở vang cung hờn,
thêm sắt se tâm hồn
Người đi trong bóng cô đơn.

Khách du tìm đến thành phố ngàn thơ
Nhặt hoa thấy lòng buồn không bến bờ
Gần nhau, xa nhau mấy nỗi
Hỡi quê hương xứ sương rơi
Đà Lạt ơi, Đà Lạt ơi!


Đà Lạt Nhớ

(chưa biết)
Chiều nhìn mưa rơi rơi Đà Lạt nhớ,
chiều nhìn mưa rơi rơi
Đà Lạt thương. Mưa rơi! như những giọt rơi.
Mưa ơi! mưa có nhớ người thương.
Chiều nào ta bên nhau Đà Lạt nhớ một nụ hoa trao nhau nguyện bờ môi,
bên nhau xao xuyến ngàn thâu, yêu nhau, yêu tiếng hát cỏ non.

Đà Lạt nắng, và gió, và hoa, trong lòng tôi.
Đà Lạt mưa, nhẹ rơi, nhớ mãi khi xa rồi.
Lao xao trôi nhẹ lên cao, lời thì thầm dung thấu.
Yêu nhau, yêu ngàn thông reo, yêu nắng gió lập đông.
Đà Lạt nắng và gió,
cho trái tim nồng say.
Đà Lạt mưa nhẹ rơi, nhớ mãi trong lòng ai

Đà Lạt Trong Niềm Nhớ

Diệu Hương
Cho tôi tìm lại giây phút xưa ngày xưa
Thênh thang một trời mơ ước bao ngày thơ
Trong khung trời đại học dấu yêu mộng mơ
Đà Lạt sương mờ vẫn còn trong niềm nhớ
Bên hiên thả hồn tôi thiết tha trường xưa
Quên sao hàng cây nghiêng liễu rũ tình thơ
Như đang đợi chờ ai ghé ngôi trường cũ
Ôi Đà Lạt trong niềm nhớ vô bờ

Đà Lạt ơi chiều xuống bên đồi
Mặt hồ xưa nắng lung linh vàng rơi
Có tôi một lần đến đây ngồi
Để tưởng nhớ trong đời
Những kỷ niệm vàng son thơ ấu phai

Tôi xa Đà Lạt tháng năm đổi thay
Nhưng trong hồn này luôn ngất ngây tình say
Quanh đây còn vắng nghe tiếng thông ngàn réo
Mơ ngày về trong tình ấm tràn trề

Đà Lạt Trong Nỗi Nhớ Muộn Màng

Tú Nguyễn
Đà Lạt yêu dấu, tôi yêu em như yêu tình nhân
Mười năm xa cách, vụt qua như giấc mơ dài
một thời niên thiếu, nơi đây dư âm xa xôi
Lần trong ký ức tôi tìm đâu ngày tháng yêu kiều
Tôi yêu ghềnh thác rừng thông bạt ngàn
Yêu gió lạnh khi chiều tàn
Yêu những giọt mưa giao mùa
Tôi yêu con dốc nên thơ mộtthời
Yêu khói lam trong chiều vàng
Và tôi yêu thành phố sương mù
Hồ xưa im bóng, MIMOSA rơi trong chiều phai
Rừng thông im lắng, chờ nhau dươí gốc thông già
Từng tà áo trắng trinh nguyên bay trong sương mai
một vành nón khẽ nghiêng đợi ai một thoáng mơ màng
Tôi yêu từng mái nhà bên sườn đồì
Yêu những nụ hoa daị khờ
Yêu sắc hồng hoa anh đào
Tôi yêu câu hát ru tôi vào đời
Đôi mắt thương yêu mẹ hiền
Đà Lạt ơi niềm nhớ không nguôi..

Đà Lạt Xa Nhau

Anh Bằng
Làm sao anh nỡ quên Ðà Lạt thơ?
Quên những đêm sương đổ trắng mặt hồ,
Quên người em gái ngày xưa,
Quên đường suối dốc mộng mơ,
Những khi chiều vắng hẹn hò

Giờ xa nhau quá hỡi Ðà Lạt ơi!
Tôi nhớ Cam Ly ở cuối chân trời,
Bao lần nghe lá vàng rơi,
Bao mùa thu chết tả tơi,
Lẽ gì mất nhau suốt đời

Từ ngày ra đi anh nghe lớnh giá gần kề,
em nghe quớnh vắng từ về, má hồng rét mướt não nề.
Ðà lạt ơi! Thác Pren còn ai đến không?
Ái ân còn ai đôi bóng? ai nhớ rừng không?

Làm sao anh biết nỗi buồn ở đây?
Xa cách quê hương đã mấy ngàn ngày
Cung sầu đổ xuống bàn tay,
Có người trông ngóng từng giây
Có người trắng đêm thở dài


Đã Lỡ Yêu Em

Nguyễn Dũng

Nhịp 4/4, vui tươi

Lời 1:

Đã lỡ yêu em, xin em chớ phụ lòng tôi
Hỡi gió hỡi mây hỡi trăng hỡi sao về đây
Hãy giúp cho tôi nói lên muôn lời tuyệt đẹp
Chớ để cho em ngoảnh mặt cất bước ra đi

Hỡi gió hãy thổi tung bay mái tóc lụa là
Và mây hãy lót lối nhỏ cho gót em thêm êm
Hỡi trăng sao soi sáng muôn lối nẻo đường về
Để cho em tôi được sống trong hồn nhiên hoài

Lời 2:

Đã lỡ yêu em, xin em chớ phụ lòng tôi
Có nắng có mưa có sương là bệnh của trời
Đã nhớ đã thương đã tương tư là bệnh tôi
Hãy chớ ngẩn ngơ mà tình ta sẽ héo hon

Em ơi hãy bước bước khẽ kẻo nắng sầu bi
Và mưa rơi rớt không ướt nổi trái tim lạnh khô
Em ơi bước khẽ cho sương ướt đẫm bờ vai
Để cho anh đem đôi tay mộng ước nhỏ lên bờ vai

Đã Muộn Rồi

Vũ Thư Nguyên
Thơ: Phạm Ngọc

Slow Rock
[   4/4   ]
"Nơi khoảng trời trong vắt của riêng em"
anh mãi mãi cũng chỉ là kẻ lạ
giữa tháng ngày trôi qua như vội vã
em vô tư nuôi nấng một thiên đường

Anh còn đây sâu lắng một nỗi buồn
và giấc mơ biết đâu nào hư thực
những bước đi chung quanh là đáy vực
lại một lần hụt hẫng đến sa chân

Đã muộn rồi ngọn nắng cuối mùa xuân
chút hương phấn cuối ngày còn sót lại
tình một thuở trao người không ngần ngại
chỉ riêng mình về với những cưu mang

Em có còn thao thức giữa mùa trăng
khi âm thanh bỗng chìm trong câm lặng
tiếng thở dài của đêm từ thăm thẳm
đã muộn rồi chiếc lá cuối mùa rơi...
David Đông hòa âm,
Xuân Trường giới thiệu

Đã Qua Thời Mong Chờ

Trúc Hồ
Trầm Tử Thiêng

Nắng đã tàn theo cuối ngày
Dòng xe ngập trên đường phố
Ánh mắt nào đang hướng về
Tìm ai hẹn ai cuối ngày

Và riêng em đã qua thời mong chờ
Cuộc tình vừa tàn như giấc mơ
Từ sau đêm ái ân ôi niềm đau về
Một đêm mưa gió trên tình thơ

Vì riêng em đã qua thời mong chờ
Làn môi em mờ phai sắc hương
Từ mai đây lối xưa em chờ ai về
Làm sao em có anh đêm nay

Nắng đã tàn theo cuối ngày
Tình em nhạt trong màu nắng
Bước chân về trên phố buồn
Mình em lắng nghe chiều buông
Lâm Thúy Vân trình bày

Đã Quên Thật Sao

Phương Uyên
(Bao dấu yêu mặn nồng cho cuộc tình đã lỡ
Nghe nhớ thương trong lòng ơi cuộc tình vừa xa
Ðừng chờ mong nữa anh ơi
Dù năm tháng phôi pha
Giờ còn đâu bao yêu dấu hỡi
Em nhớ thương bao ngày ôi cuộc tình say đắm
Nay đã xa muôn trùng anh giờ tìm về đâu
Tình mình như sóng trôi xa
Dù cho lắm phong ba
Cuộc tình giờ mình chia xa

Bao yêu thương trong đời nay thật xa
Anh ra đi lòng em vỡ nát
Trong tim em còn nghe vàng phai suốt một đời
Ôi em luôn mong chờ anh về đây
Ðem yêu thương về trên nỗi nhớ
Ta xa nhau nghe lòng đau
Người hỡi em mong chờ từng dấu xưa

Dạ Quỳnh Hương

Phạm Anh Dũng
Hoàng Ngọc Quỳnh Giao

Em ơi, đêm thơm một đóa quỳnh
Cùng em hương vương không gian
Cho ta mơ say mộng ngát tình
Quyện màu sắc thắm môi em

Rồi tình ta như trăng sáng ngát trên cao
Bầy chim uyên lao xao theo gió đêm về
Ngàn vì sao đua nhau thắp nến lung linh
Dòng sông đêm dâng lên tiếng hát long lanh

Là la lá la la
Là la lá la la
Là là la

Đêm khuya trăng sao vàng dáng quỳnh
Hồn ta ngây say tơ duyên              
Môi em dâng thơm một chút tình
Ngạt ngào sắc đóa trinh nguyên

Nồng nàn quỳnh hương thơm giữa cánh môi xinh
Lòng ta nghe xôn xao cây lá xanh tình
Màu thời gian như ngưng khép thoáng mong manh
Trần gian đêm hân hoan tiếng hát reo vang

Dạ Quỳnh Hương, hoa  ơi!
Dạ Quỳnh Hương, em ơi!
DẠ ...  QUỲNH ...  HƯƠNG ...

Dạ Sầu

Phượng Linh
Hết rồi người ấy đã xa ta
Những ngày vui cũng theo qua
Như buốt tim ta suốt đời
Hết rồi lời hứa trên đôi môi
Mối tình ta vẫn đơn côi
Hết rồi từ thuở em sang ngang
Nỗi buồn như thắm như đang
Xé tâm cang cõi lòng
Cánh hồng từ gió đưa sang sông
Nữa hồn ta mất không về
Để ánh trăng thề não nề

Xa đưa...ai hát trong nữa đêm
Như oán than niềm riêng
Nghe xót xa buồn thêm
Ngoài trời mưa bão
Hồn ta mong ước muôn đời
Người xa vắng...
Tình ta cay đắng muôn đời...

Đêm nay ta khóc trong biệt ly
Ta khóc cho người đi
Quên mối duyên tình si
Còn đâu tìm thấy
Ngày vui xưa ấy qua rồi
Mình ta chiếc bóng
Tìm đâu mộng thắm ban đầu

Những chiều xa vắng trong cô liêu
Nét tàng y xin giữ...hương yêu
Cho bớt hoang sơ tiêu điều
Biết rằng tình vỡ đến trắng tay
Nỗi buồn canh cánh bên lòng...
Người ơi, bao giờ xoá mờ...

Đa Tạ

Anh Việt Thu
Tôi xin đa tạ ngày nao súng phải thẹn thùng,
Ngày nao súng phải lạnh lùng.
Nắng hạ vàng rưng rưng mây trắng
Ôi mây xõa tóc nghiêng nghiêng.
Xin đa tạ người em bé bỏng mặn mà,
người em bé bỏng thật thà.
Nắng hạ vàng rơi phủ bờ vai.
Lời ai ru gió hiu hiu buồn.

Tôi xin đa tạ lời ca tiếng ru ru mềm,
lời ca tiếng ru êm đềm
Ôi lời ca đã xua chinh chiến
ru chim trắng trắng tung bay.
Xin đa tạ giòng máu thắm đỏ ruộng cây,
giòng máu đã chảy miệt mài
Xin lời ru xưa hãi hùng đi.
Lời ai ru gió hiu hiu buồn.

(Lời 2)
Tôi xin đa tạ giòng máu thắm đổ ruộng cày,
giòng máu đã chảy miệt mài
Trên đồng sâu hay trên ruộng lúa
xanh thăm thẳm mắt em thơ
Xin đa tạ mẹ quê nắng lõa mù lòa,
mẹ quê nước nở lệ nhòa
Nắng hạ vàng rơi phủ bờ vai
Lời ai ru gió hiu hiu buồn.

Tôi xin đa tạ lời ca nở hoa ân tình,
lời ru giữ quê hương mình
Nắng hạ vàng rưng rưng mây trắng
ôi mây xõa tóc nghiêng nghiêng.
Xin đa tạ ngày nao súng phải thẹn thùng
ngày nao súng phải lạnh lùng.
Xin lời ru xưa hãi hùng đi.
Lời ai ru gió hiu hiu buồn

 

Dạ Tâm Khúc

Phạm Đình Chương
Thanh Tâm Tuyền

Đi đi chúng ta đến công viên,
Nơi anh sẽ hôn em đắm đuối
Ôi môi em, môi em như mật đắng
Như móng sắc thương đau
Như móng sắc thương đau.

Đi đi anh đưa em vào quán rượu
Có một chút Paris
Để anh được làm thi sĩ
Để anh được làm thi sĩ
Đi đi anh đưa em vào quán rượu
Hay nữa đêm Hà Nội
Ôm em trong tay mà đã nhớ em ngày sắp tới ...

Đi đi chúng ta đến công viên
Nơi anh sẽ hôn em đắm đuối
Ôi môi em, môi em như mật đắng

Như móng sắc thương đau
Như móng sắc thương đau.

 

Đa Tình

(chưa biết)
Bên ngoài mưa rơi vẫn rơi rơi
Mưa hoài không gơi mưa không dứt
Em chờ mong anh đến bên em
Mong hoài sao không thấy anh sang
Giờ học trôi qua nhanh
Lệ em sắp tuôn tràn
Chẳng thấy anh ở đâu
Buồn cắn môi thở dài
Giờ anh đang đi đâu
Bồ vui với cô nào
Ngồi quán kem chuyện trò
Hoạc là đang xem phim
Anh đa tình yêu em trọn đời
Anh không bao giờ nhạt phai
Anh đa tình yêu em trọn đời
Anh không bao giờ nhạt phai
Bên ngoài mưa rơi vẫn rơi rơi
Mưa hoài không ngơi mưa không dứt
Em chờ mong anh đến bên em
Mong hoài sao không thấy anh sang
Người anh yêu thương ơi
Đừng gian dối đau lòng
Trời đổ mưa chẳng vơi
Lòng của anh rối bời
Chẳng để em tuôn rơi
Người yêu khóc giận hờn
Ngàn đóa hoa tươi hồng
Tội này anh xin tha

 

Dã Tràng

Từ Huy
Đêm nằm nghe sóng vỗ
Dã tràng lệ thương đau
Bao nhiều năm gian khổ
Một con sóng bạc đầu

Đêm nằm nghe sóng vỗ
Hồn cát cũng thương đau
Đêm nằm nghe sóng vỗ
Sóng vỗ suốt đêm thâu

Dã tràng lên tiếng khóc 
Rơi vào cõi hư vô
Công ngàn năm khó nhọc
Không bằng giấc chiêm bao

Dã tràng lên tiếng khóc 
Rơi vào cõi thương đau
Dã tràng lên tiếng khóc 
Ua ua ua ua yeah yeah yeah
Dã tràng khóc, Dã tràng ơi

Dã tràng ơi, Ơi Dã tràng ơi, chỉ còn nỗi im lặng mà thôi
Dã tràng ơi, Ơi Dã tràng ơi, chỉ còn nỗi im lặng mà thôi
Dã tràng ơi, Ơi Dã tràng ơi, chỉ còn nỗi im lặng mà thôi
Dã tràng ơi, Ơi Dã tràng ơi, chỉ còn nỗi im lặng mà thôi

Dã Tràng Ca (1) Lời Biển Vọng

Trịnh Công Sơn
Dã tràng xe cát biển Đông
Dã tràng dã tràng dã tràng xe cát biển đông
Dã tràng , dã tràng dã tràng xe cát hoài công
Dã trùng dương ơi mấy ngàn năm
Gọi miên man cho sóng triều lên
Quên dã tràng ngày đêm xe cát

Trùng dương ơi sao nỡ bỏ quên
Gọi cơn sóng đau khi sóng triều lên công dã tràng muôn đời vỡ tan
Trùng dương , trùng dương gọi xa còn nhớ
Trùng dương đưa sóng vào bờ
Ngày đêm nghe nắng nghe mưa dã tràng vẫn đem hoài công
Hải đăng mắt đêm gọi mãi
Trùng dương đưa sóng vào bờ
Đùa lên biển cát hoang vu xoá từng mảnh công dã tràng

Dã tràng khóc cho thân mình
Trùng dương trùng dương gợi xa còn nhớ
Trùng dương ..... nhớ ....

Dạ Tương Sầu

Nhật Bằng

1.
Về đây khi sương rơi,
Nắng xuân tàn sau mái tranh
Liễu buông cành im đứng
Rũ bóng in trên mộ xanh.
Đường về xa xa tắp
Bóng người thôn nữ khăn hồng yếm tơ
Bước chân đi vẫn còn quay gót
Hé miệng cười theo.

(qua Rê trưởng)

    Chiều về xa hững hờ
    Màn đêm xóa mờ lòng ta buồn nhớ
    Đàn còn vang khúc nhạc
    Tình xưa với người cùng ta ước mơ.
    Ánh trăng soi bên thềm
    Mờ rồi lại khuất nhẹ như hình bóng
    Trống canh tàn đêm vắng
    Riêng một mình ta tựa đây đứng trông.

(về Rê thứ)

2.
Chiều tàn đêm buông xuống
Tiếng chuông chùa vang não nùng
Đâu tiếng Mẹ ru con
Chìm lắng êm bên rèm thưa.
Nhìn trời sao lấp lánh
Nỗi sầu lai láng trong đêm giá lạnh
Phím tơ loan khóc sầu đêm vắng
Có một mình ta.

(qua Rê trưởng)

    Chiều về sương ướt lạnh
    Ngàn hoa né mình chìm sau cành lá
    Bên sông ai đứng chờ
    Thuyền qua bến rồi dừng đây có ta
    Nước sông xanh êm đềm
    Thuyền nhè nhẹ lướt chèo đưa làn sóng
    Khúc tương sầu lai láng
    Trên dòng sông ngát đượm bao sắc hương.

Đã Xa

Vũ Hữu Toàn
Thơ: Phạm Ngọc

Biển đã xa - nắng không còn nhớ
Cát cũng buồn, sóng chẳng đổ xô
Tảng đá nằm im nghe tiếng gió
Con thuyền xưa bỏ bến xa bờ

Em đã xa - phố không còn nắng
Chỉ mưa về réo gọi đời nhau
Bốn bức tường, không gian quạnh vắng
Ôm nỗi sầu ủ kín hồn đau

Ngày đã xa - đêm không còn mộng
Tiếng thở dài vang vọng giấc khuya
Loài thạch sùng nằm im bất động
Con nhện buồn giăng lưới bên kia

Trăng đã xa - sao không còn đợi
Tắt lịm dần theo tháng năm qua
Đời lưu lạc vòng quanh bóng tối
Biết về đâu giữa cõi thiên hà

Đã Xa

Phạm Anh Dũng
Phạm Ngọc

Biển đã xa nắng không còn nhớ
Cát cũng buồn sóng chẳng đổ xô
Tảng đá nằm im nghe tiếng gió
Con thuyền xưa bỏ bến xa bờ

Trăng đã xa sao không đợi
Trăng tắt lịm dần theo ngày tháng qua
Đời lưu lạc quanh bóng tối
Biết về đâu, về giữa cõi thiên hà

Em đã xa phố không còn nắng
Chỉ mưa về réo gọi đời nhau
Bốn bức tường không gian quạnh vắng
Ôm nỗi buồn ủ kín hồn đau

Đã Xa Rồi

(chưa biết)
Đã xa rồi đừng tìm nhau nữa em ơi
Đừng tìm nhau nữa em ơi
Chưa vơi sầu nước mắt
Lúc chia tay em và tôi.

Đã xa rồi còn gì đâu nữa em ơi
Còn gì đâu nữa em ơi
Ta không cùng chung lối
Có nhớ thương rồi cũng buồn.

ĐK:

Còn đâu những chiều hẹn hò
Còn đâu những lần đợi chờ
Những lần đợi chờ em trách anh hay lừa dốị.

Đành ôm kỷ niệm vào đời
Và mang nỗi buồn vời vợi
Nỗi buồn vời vợi tình yêu lứa đôi
Như hoa nở một lần thôi.

Đã xa rồi thuyền tình tách bến ra khơi
Nụ cười khô héo trên môi
Quên đi đừng nhớ tới
Có lưu luyến cũng là mơ.

Đến bao giờ chuyện tình thôi hết bơ vơ
Chuyện tình duyên dáng nên thơ
Cho nhau tình yêu đó
Đến mai sau mình vẫn chờ... !!!

Đá Xanh

Lê Uyên Phương
Như viên đá trong lòng cát êm đại dương
say nghi ngút mây trời
không như đá trong lòng suối mau thành rêu
đã nuôi mộng tình yêu tuyệt vời
ngày ngày đợi nắng lên bờ xanh cao vút
ngày nào chợt gió mưa mưa về che khung trời
đá không rã rời rồi
ngày xanh qua nhanh rồi ngày xanh qua nhanh ngày
hè đã lướt khô trên môi còn lại tiếng thôi
như viên đá lưng mềm vuốt ve tình nhân
nuôi mộng ước lâu bền
nhưng viên đá nay thành đá xanh thủy chung
đã rơi dọc sườn cao lưng đồi
ngày ngày đợi chết trong lùm cây u uất
ngày ngày nằm nhớ ân tình sâu muôn đời
đá không đổi dời tình,
tình ơi tình ơi mênh mông
tình, tình ơi mênh mông
dòng lệ nóng đã trôi trong tim
còn lại xót xa
như viên đá lưng tròng mắt quan tài tươi (?)
ôi mộng đã tan rồi như viên đá nay thành đá trên mộ bia
đá im lìm ngàn thu rêu mờ
người tình giờ đã quên tình sâu xa vắng
người tình giờ đã quên tình sâu muôn đời
đá không ngỏ lời
sầu, sầu ơi sầu ơi thiên thu
sầu, sầu ơi thiên thu
ngày dòng máu đã loang trên môi lạnh mộ đá thôi

Đại Bác Ru Đêm

Trịnh Công Sơn
Đại bác đêm đêm dội về thành phố
Người phu quét đường dừng chổi lắng nghe.
Đại bác qua đây đánh thức mẹ dậy
Đại bác qua đây con thơ buồn tủi
nửa đêm sáng chói hỏa châu trên núi.

Đại bác đêm đêm dội về thành phố
người phu quét đường dừng chổi đứng nghe.
Từng chuyến bay đêm con thơ giật mình
Hầm trú tan hoang ôi da thịt vàng
từng đêm soi sáng là mắt quê hương.

Đại bác đêm đêm dội về thành phố
người phu quét đường dừng chổi đứng nghe.
Đại bác đêm đêm tương lai rụng vàng
đại bác đêm đêm như knh không mang lời nguyền
trẻ thơ quên sống từng đêm nghe ngóng.

Đại bác đêm đêm dội về thành phố
người phu quét đường dừng chổi đứngnghe.
Đại bác đêm đêm ru da thịt vàng
đại bác nghe quen như câu dạo buồn
trẻ con chưa lớn để thấy quê hương.

Hàng vạn tấn bom trút xuống đầu làng
Hàng vạn tấn bom trút xuống ruộng đồng
cửa nhà Việt Nam cháy đỏ cuối thôn.
Hàng vạn chuyến xe, claymore lựu đạn
Hàng vạn chuyến xe mang vô thị thành
từng vùng thịt xương có mẹ có em

 

Dại Khờ

Nguyễn Ngọc Thạch
Tình là ánh mắt trao nhau hôm nào
Tình là tiếng nói yêu thương ngọt ngào
Tình là tiếng sét trên không rơi vào.
con tim ta đã trót trao nhau
Tình là trái đắng ai trao đêm ngày
Tình hờ hững mắt cho thêm hao gầy
Tình là nước mắt đêm thâu vơi đầy
Tình còn chờ người qua đây.

Bởi dại khờ nên ta trót trao
Mối tình đâu ai gieo khổ đau
Sao vội vàng ai quay bước đi
Sao lạnh lùng nói tiếng chia ly
Hỡi người tình sao ai dối gian?
Để giờ này tim ta nát tan
Lỡ cuộc tình mang bao xót xa.
Lỡ một đời bão tố phong ba.

Tình đừng đến nữa cho thêm u sầu
Tình đừng hát khúc tơ vương ban đầu
Tình là dĩ vãng sao nghe phai màu
Tình là một đời thương đau

Đại Lộ Hoàng Hôn

Y Vân
Nhịp 4/4 Điệu Slow Hợp âm Mi giảm trưởng

1.

Người . . . về người đi . . . hoàng hôn . . . một lối
Đường một đưòng hai . . . chiều đưa vào tối
Trời . . . cao và gió . . . đầy
Hàng . . . cây cùng ghế . . . dài
Nào ai lẻ bóng ?
Nào ai thành đôi ?

2.

Đời . . . mình là con . . . tàu qua . . . nhiều lối
Mà thăng trầm như . . . trùng dương nổi sóng
Trời . . . mây một lớp . . . thành
Biển . . . khơi một nỗi . . . niềm
Bàn tay còn trắng
Lòng không tình thương

Điệp khúc

Gió . . . băng . . . gối mộng
Sương trắng . . . chăn mơ
Gió khua ngõ hồn
Mưa . . . ướt . . . tâm tư
Biết ai . . . tâm sự
Ghế . . . lạnh lùng chờ
Những chiều . . . vàng mờ

3.

Đại . . . lộ hoàng hôn . . . hồn hoa . . . ngập nắng
Thời gian thường vô . . . tình theo đời sống
Ngày . . . xanh thì khuất . . . dần
Chiều . . . rơi nhuộm tóc . . . vàng
Mà trong lòng thấy
Còn thiếu tình thương

 

Ðại Lộ Hoàng Hôn

Y Vân
Nhịp 4/4 Điệu Slow Hợp âm Mi giảm trưởng

1.

Người . . . về người đi . . . hoàng hôn . . . một lối
Đường một đưòng hai . . . chiều đưa vào tối
Trời . . . cao và gió . . . đầy
Hàng . . . cây cùng ghế . . . dài
Nào ai lẻ bóng ?
Nào ai thành đôi ?

2.

Đời . . . mình là con . . . tàu qua . . . nhiều lối
Mà thăng trầm như . . . trùng dương nổi sóng
Trời . . . mây một lớp . . . thành
Biển . . . khơi một nỗi . . . niềm
Bàn tay còn trắng
Lòng không tình thương

Điệp khúc

Gió . . . băng . . . gối mộng
Sương trắng . . . chăn mơ
Gió khua ngõ hồn
Mưa . . . ướt . . . tâm tư
Biết ai . . . tâm sự
Ghế . . . lạnh lùng chờ
Những chiều . . . vàng mờ

3.

Đại . . . lộ hoàng hôn . . . hồn hoa . . . ngập nắng
Thời gian thường vô . . . tình theo đời sống
Ngày . . . xanh thì khuất . . . dần
Chiều . . . rơi nhuộm tóc . . . vàng
Mà trong lòng thấy
Còn thiếu tình thương

Đại Nguyện (Đạo Ca 2)

Phạm Duy
Muôn loài như sương rơi, xin làm hoa trắng đỡ
Hoa yêu sương chẳng rời, hoa yêu sương tuyệt vời
Muôn loài như cát trắng, xin làm dòng nước trong
Ra trùng dương tím mát, cát sông vẫn nguyện lòng
Muôn loài như mây lam, xin làm trời bát ngát
Cho mây trôi bạt ngàn, như sương trong rừng trầm
Muôn loài như hoa thắm, xin làm một ánh dương
Cây cỏ mừng ánh nắng, tiếng chim hót dị thường.
Thương người như thương thân ! Thương người như thương mình !
Thương người như thương thân ! Thương người như thương mình !
Thương người như thương thân !

Muôn loài như hương thơm, xin làm cơn gió sớm
Đưa hương đi thập phương, nuôi trăng sao tỏ tường
Muôn loài như con suối, xin làm biển khát khao
Khi buồn như kiếp núi, nước mưa sẽ gột sầu
Xin làm mầu hoa kia, hoa vàng trong kiếp sống
Xin xanh như cỏ dại, bao Thu Đông thường tại
Xin làm hạt cây nhé, cho đời hiện hữu Xuân
Xin làm chim gõ mõ, gõ tan kiếp hồng trần.
Thương người như thương thân ! Thương người như thương mình !
Thương người như thương thân ! Thương người như thương mình !
Thương người như thương thân !

Đám Cưới Đầu Xuân

Trần Thiện Thanh
Ngày xửa ngày xưa đôi ta chung nón đôi ta chung đường.
Lên sáu lên năm đôi ta cùng sách đôi ta cùng trường.

Đường qua nhà em nghiêng nghiêng sân nắng,
nghiêng nghiêng mây hồng.
Chiều nao đuổi bướm, bướm bay vô vườn
mà nước mắt rưng rưng  ...

Rồi một ngày kia em khoe áo mới xanh hơn mây trời.
Hai đứa chung vui khi xuân vừa tới thơ ngây cuộc đời.
Trò chơi trẻ con em cô dâu mới chưa nghe nặng sầu.
Chú rể ngân ngơ ra hái hoa cà làm quà cưới cô dâu.

Mười mấy năm qua khi hoa vừa hé
nhụy thì đời trai vui chinh chiến
Anh xuôi miền xa bao lần đếm bước xuân qua
Anh ơi, kỷ niệm xưa em còn giữ mãi trong lòng

Em biết không em, xuân lại trở về,
đường rừng chiều hoang sương xuống.
Thương sao là thương trong màu tím sắc hoa xưa ...
Dĩ vãng đâu trôi về nhắc ta ngày xưa.

Chuyện xửa chuyện xưa,
chuyện từ xuân trước xuân nay chưa nhòa

Anh nói em nghe thương em từ lúc hoa chưa mặn mà
Cầu cho mùa xuân nồng nàn trên má em thôi đợi chờ
Giữa lòng chiều hoang nâng cánh sim rừng

Ngỡ màu hoa tím năm xưa ...


Đám Cưới Làng Quê

Nhật Vũ
Thơ: Nguyễn Thanh Trúc

C Maj _ 4/4 _ Twist_Tempo=120
1.
Mới đó mà nay/
Em ơi ! mới đó mà nay
Cau trầu ba mùa nên duyên thắm
Xe duyên/ là tơ chỉ hồng ...

2.
Đám cưới làng quê/
Vui ghê ! đám cưới làng quê
Trẻ làng xếp hàng ra đứng đón/
cô dâu đẹp xinh nhất làng ...

dk:
Em cô dâu xinh/ màu da rám nắng hồng
E-ấp nụ cười duyên dáng làm sao
Anh chú rể quê / vui sướng biết chừng nào
Cưới được vợ hiền/ thôn nữ đẹp như tiên

3.
Ríu rít ngoài sân/
Sơn ca vui hót ngoài sân
Trước nhà cổng dừa giăng hoa lá
Vu qui rượu ngon pháo hồng

4.
Dưới túp lều tranh/
Uyên ương quấn quít một đôi
Hai mùa anh cầy em cấy lúa
Xinh xinh/ đàn con vui tiếng cười ...
............

Đám Cưới Nghèo

Thu Anh
Ước mộng thật nhiều nhưng khi duyên nợ chợt đâu đưa đến
Ai có ngờ đâu mình tay trắng tay buồn ơi là buồn
Còn gì cho nhau ngoài tình yêu thôi làm sao lên đời đã yêu nhau rồi
Trước sau thôi đành đựng lên đám cưới cho có lệ mà thôi
Sang đón cô đâu người đi ngoài phố cũng không ai thèm nhìn
Rể mặc đơn sơ còn cô dâu bới tóc không cài hoa
Đâu có bao nhiêu đàng trai đàng gái đếm hơn hai chục người
Bạn bè tuy đông nhưng đành dấu hết không mời một ai
Chú rể ngậm ngùi tay bưng khay trầu mà nghe chua xót
Trong lễ hợp hôn nào ai biết đâu niềm đau trong đời
Đừng buồn nghe em mình còn đôi tay mình lo tương lai
Biết đâu sau này chúng ta sang giầu ngồi ôm dĩ vãng thấy càng gần nhau


Đám Cưới Người Ta

Robinson, Jessica Mae
Lv: Phạm Lê Phan

Nhạc và lời : Jessie Mae Robinson
Lời Pháp : Mechel Emer

(Slow)
Nhà ai đèn hoa sáng ngời
Người ta mừng vui nói cười
Đàn hát réo rắt chơi vơi
Nhà ai màu khoe áo vàng
Từng bước nàng theo bóng chàng
Người ta âu yếm nhìn nhau
Mình đến với xót đắng
Chúc ai vui tân hôn
Lắng nghe hồn chua xót rưng rưng
Nhạc thét tiếng chát chói
Áo ai bay mơ hồ
Tiếc nuối ta thầm khóc trên tơ.

Người ta còn thương nhớ gì
Ngày ấy mình chung lối về
Cùng tắm dưới nắng đam mê
Mộng mơ người trao ấm lời
Giờ đây còn bốc cháy bờ môi
Lời chúc nối tiếng hát
Chúc ai vui tân hôn
Với tôi là tang tóc đau thương
Màu sắc mới lấp lánh
Dáng ai vui bên người
Bóp chết ân tình cũ trong tôi

Dù ai phụ ta rất tròn
Ngày vui mình riêng nỗi buồn
Và tiếc dĩ vãng mến thương
Lòng ta thề không oán đời
Tình ta còn tha thiết người ơi.


            oOo

I went to your wedding
altho I was dreading
the thought of losing you
The organ was playing,
my poor heart kept saying :
Your dreams, your dreams are thru
You came down the aisle
wearing a smile
a vision of loveliness
I uttered a sigh,
then whispered goodbye,
goodbye to my happiness.

Your mother was cryin'
Your father was cryin'
and I was cryin', too,
The teardrops were falling
because we were losing you
You came down the aisle
wear, wearing a smile,
a vision of loveliness
I uttered a sigh,
then whispered goodbye,
goodbye to my happiness

Your mother was cryin'
Your father was cryin'
and I was cryin', too,
The teardrops were falling
because we were losing you

oOo

A` ton mariage
J'ai vu ton visage
Tes yeux brillants d'amour
Et ton beau jour'
Les cloches sonnaient
Les orgues chantaient
Tu ne pouvais pas savoir
Que ton grand bonheur
Marquait dans mon coeur
La fin de tous mes espoirs

Ta mère était triste
Ton père était triste
Ensemble nous pleurions
Des pleurs égoistes
Sachant que nous te perdions
Cachant mon chagrin
j'ai serré ta main
Peut être ai-je un peu pâli
Toi sans hésiter
Tu m'as presenté
Voilà ma meilleur(e) ami(e)

J'ai, avec courage
Dit les mots d'usage
Poli, comme il convient
A ton mariage,
J'ai bien caché mon chagrin

Ðám Cưới Nhà Binh

Lê Dinh
Ðừng chê anh lính đám cưới nhà binh em ơi
Em sẽ là cô dâu đẹp tuyệt vời
Ðằng trai của anh đi chiếc xe tăng tàu bay
Ðám cưới tụi ta linh đình biết mấy

Bạn anh không thiếu trong đám chàng trai hiên ngang
Tha thiết tình yêu hơn cả bạc vàng
Ðằng trai của anh ra rước cô dâu thật sang
Nhà trai nhà gái vui vẻ cả làng

Một nàng tiên trong dáng học sinh
Cười duyên liếc chiến binh đa tình
Ngời đôi mắt tiết xuân thanh bình nhìn màu trời xanh xanh
Nghe trong tim chàng nghe rung rinh

Rồi sau khi cưới anh sẽ cùng em đi xa
Hai đứa mình vui trăng mật đậm đà
Nhà đơn vị anh bên suối trăng hoa đẹp xinh
Trời mây một cõi riêng của bọn mình 

Đám Cưới Trên Đường Quê

Hoàng Thi Thơ
Ô ! ô ! sáng hôm nay trên quê hương tôi,
Quê hương xinh xinh quê hương hữu tình,
Quê hương xinh xinh quê hương hòa bình,
Đường nở hoa trắng, xanh, vàng, tím,
Đẹp làm sao bướm bay chập chờn.
Đàn chim non véo von ngọn tre,
Khăn mầu son, áo mầu vàng,
Ơi, bà con đến xem mùa cưới !
Chân hài cong, tay dù hồng.
Lâu thật lâu mới thấy được một ngày vui !

Ô ! ô ! sáng hôm nay quê tôi ra xem
Cô dâu con con y trang mỹ miều.
Cô dâu non non dung nhan mặn mà.
Chà ! nhà ai có ông rể quý.
Chà ! nhà ai có cô dâu hiền.
Ồ ! ngộ thay có con lợn quay,
Xôi đầy mâm, cau đầy buồng.
Đây nguồn vui hiếm hoi ngày cưới.
Trông thật hay, trông buồn cười.
Ra mà xem mới thấy được cả niềm vui !

Anh anh ơi ! Người tình tôi ơi !
Anh anh ơi ! Xem người ta họ cưới nhau rồi !
Em em ơi ! Người tình tôi ơi !
Em em ơi ! Chuyện chúng mình đã tính sao chưa ?
Anh anh ơi ! Người tình tôi ơi !
Anh anh ơi ! Xem người ta họ cưới nhau rồi !
Em em ơi ! Người tình tôi ơi !
Em em ơi ! Chuyện chúng mình cũng tính đi thôi !

Đắm Say Cùng Chacha

Sỹ Đan
Nhịp nhàng nhịp nhàng bước đi chacha
Dịu dàng dịu dàng tiếng cây guitar
Quên quên quên đi men rượu cay
Đêm nay bên anh trong khúc nhạc say

Con tim yêu đương đắm say thiết tha
Đêm không cô đơn vì có Cha Cha
Trong kia bao nhiêu đôi tình nhân
Dập dìu cùng nhịp điệu Cha Cha Cha

Đắm say, dìu bước theo nhịp Cha Cha
Hỡi anh! Nhạc ngất ngây lòng ta
Đắm say, tình vụt bay cùng Cha Cha
Người yêu đâu ơi! Gần bên nhau mãi, đắm say cùng Cha Cha


Đắm Say Tình Mới

Vũ Tuấn Đức
Vừa được tin anh đang gói khăn lên đường đi lấy nàng
Vội vàng tìm hỏi anh cớ sao quên tình yêu chúng ta
Nhìn sâu trong mắt anh.
Mới hay tình nay hết rồi
Người còn bên tôi sao cách xa người ơị
Cầm bàn tay anh, em nói lên đôi lời yêu cuối cùng
Chẳng làm lòng anh xao xuyến khiến cho hồn em nát tan
Thì thôi mong ước chi.
Lối xưa mình em bước về
Từ biệt nhau là thôi cách xa nghìn trùng
Bao nhiêu ngày qua.
Lòng tình yêu trao anh thật thiết tha
Có bao giờ em nghĩ rằng
Niềm tin ấy hôm nay chợt biến thành niềm cay đắng
Khi nhìn anh bước chung đôi bên người mới
Anh bước trên trái tim em tả tơi.
Tìm một lời để than trách anh nhưng nào đâu ích gì
Vì tình yêu nghìn xưa đến nay vẫn thường hay đổi thay
Tình đầu tiên khó quên.
Trái tim thường hay yếu mềm
Người phụ tình sao em vẫn không đành quên

 

Đan Áo Mùa Xuân

Phạm Thế Mỹ
Cứ mỗi lần hoa mai vàng trước ngõ
là em thôi mong nhớ xuân này chàng có về

Hỏi hoa hoa chẳng nói, hỏi mây mây lặng đứng
Hỏi gió gió ngập ngừng, hỏi nắng nắng ngại ngùng

Chim mách rằng anh đang ngoài chiến tuyến
người yêu thay tay súng, gối mộng là lá rừng

Vì quê hương còn khổ, tình yêu xin để đó
cho xác chết ngậm cười, cho nước mắt thôi rơi.

Nhớ xuân sang năm nào,
bên bếp lửa vui, ngồi đan áo cho anh
đôi mắt anh dịu buồn, nói anh sẽ về
khi máu sương thôi ngừng rơi.

Để giờ mình em và manh áo xám trên tay
Dù rằng ngoài kia vang tiếng pháo đón giao thừa
Bánh chưng rất xanh, với hoa rất vàng
mà ngỡ là giấc mơ thanh bình.

Anh sẽ về khi mai vàng trước ngõ
và lang thang chim én mang sầu về cuối trời
quà cho em là bướm và hoa thơm cỏ biếc
với gió mát lưng đồi, với tiếng sáo tuyệt vời.

Anh sẽ về khi không còn tiếng súng
trời xanh cao tiếng hát, chim trổi nhạc đón mừng
Để hoa xuân lại thắm để môi em lại ấm
cho áo mới yêu đời cho tiếng sáo thêm vui.


Đàn Bà

Song Ngọc
Đã từ lâu tôi vẫn thường trong bóng đêm
Mang nỗi buồn không biết tên
Tôi đã thầm thề mây hẹn gió.
Tôi muốn lánh xa chuyện đời
Tôi muốn quên đi loài người
Tôi ước mơ trong cuộc đời không có đàn bà.

Bỗng một hôm tôi với người quen biết nhau
Tôi nghĩ tình chỉ thế thôi
Đầu biết lòng thầm mang niềm nhớ.
Tôi muốn lánh nhưng lại tìm
Tôi muốn quên nhớ càng nhiều
Tôi muốn xa nhưng lại gần hỡi đàn bà ơi.

ĐK
Ôi đàn bà là những niềm đau
hay đàn bà là ngọc ngà trăng sao
Ôi đàn bà lại là con dao làm tim nhỏ máu.
Ôi đàn bà dịu ngọt đêm qua
Hay đàn bà lạnh lùng hôm nay
Ôi đàn bà là vần thơ say
Khúc nhạc chua cay.

Vĩnh biệt nhau thương chút tình nơi xứ xa
Tôi biết rồi em sẽ quên
Muôn kiếp buồn mình tôi sầu nhớ
Em đã đến như huyền thoại
Em đã đi không một lời
Ôi thế nhân, ôi cuộc đời hỡi đàn bà ơi.


Đàn Bà II

Song Ngọc
Em hiện thân là loài quỷ dữ Satan
Mang dung nhan bóng dáng của một thiên thần
Lửa địa ngục một thuở nung nóng đôi môi
Vực thập tự đôi mắt đẹp làm cháy tim tôi

Em hiện thân là loài quỷ dữ Satan
Nên điêu hoa dấu kín là một người tình
Vì dại khờ tình nồng gửi hết cho em
Em đi rồi mà lòng tôi tưởng vẫn bên nhau

Em hiện thân là loài quỷ dữ Satan
Chúa trên cao, thượng đế trừng phạt
Để khổ lưu đầy làm kiếp mỹ nhân
Mà nạn nhân đầu đọa đầy đó lại là tôi

Em hiện thân là loài quỷ dữ Satan
Em đến đây mang bão tố vào cuộc đời
Em lập người bội thề đánh giết tình tôi
Nhưng tôi sao còn nghe lòng thầm nhớ em thôi

Em hiện thân .......... làm cháy tim tôi

Em hiện thân là loài quỷ dữ Satan
Em cho tôi bóng mát của vườn đỉa đàng
Vì dại khờ tình nồng gửi hết cho em
Em đi rồi mà lòng tôi tưởng vẫn bên nhau

Em hiện thân .......... đó lại là tôi

Em về đây hỡi loài quỷ dữ kia ơi
Ta thiếu em, ta thiếu nên lòng nhớ lửa địa ngục
Tôi chẳng hận bội thề đâu trách gì em
Ôi khi yêu rồi, thiên thần quỷ khác chi nhau

Em về đâu hỡi loài quỷ dữ ta yêu
Em ở đâu hỡi nàng quỷ dữ yêu ơi


Đàn Bao Tuổi Rồi

Lê Thương
Đàn ngấn tủi lòng
Nảy cung đợi mong
Reo ai oán trong khuê phòng
Tình tang tang tính, tình tang tang tính tính tình
Lạnh lùng cơn gió ngoài đông
Ngồi se chỉ hồng
Hỏi ai hiểu không
Tiếng oanh muốn nhắn lời
thay những tiếng ngân
như chiếc bóng người chưa dám nhấc chân
chờ tin thơ chim hoàng oanh đưa
còn xa bay trong ánh sương mờ

Đàn bao tuổi rồi ? Đàn ca chẳng ngơi
Bao ray rức trong quãng đời
tình tang tang tính tình
tình tang tang tính tàng
cuộc tình duyen số mạng nguoi
đàn ca nửa đời ...để cung nhẹ rơi
có giây nắn tiếng cười,
Dây nắn tiếng trầm dây nắn tiếng vang
tùy theo giây tơ tình tơ duyên
và theo dây lưu luyến u huyền
Tình tang tang tính tình
Dây nắn tiếng trầm dây nắn tiếng vang

 

Dân Bơ Vơ (Les Anges dans La Campagne)

Ngoại Quốc (Pháp)
Vũ Khởi Phụng

Dân bơ vơ giữa gió sương ngại ngùng,
Canh khuya buồn thương kiếp sống long đong.
Dân ta ơi, có tiếng ca vang lừng.
Ngôi sao nào đây thắp sáng đêm đông.

ĐK 1.

Xa tắp mêng mông trời cao, lấp lánh muôn ngàn sao.
Tiếng thiên thần hòa ca vang lừng.
Ngợi khen Thiên Chúa Vinh Quang

Ta hát lên câu bình an, Chúa đã thương trần gian,
Khắp muôn phương cùng nghe Tin Mừng.
Bình An Trên Khắp Gian Trần.

ĐK2.

Glo -------------ri - a. In- Ex - Cel - Sis De- O.
Glo -------------ri - a.. In- Ex - Cel - Sis De- O.

Đêm xôn xao những tiếng ca lạ lùng.
Dân ta ơi gọi nhau cất bước đưa chân.
Tin đưa mau náo nức những vui mừng.
Ta đi tìm xem Cứu Chúa muôn dân.

( ĐK)

Bê Lem đây, Ấu Chúa rất nhân hiền.
Sinh nơi trần ai, Chúa cũng bơ vơ.
Chung vai mang đói khó với ưu phiền.
Ôi mỹ miều thay, nét sáng
ngây thơ

( ĐK)

Xin cho con mãi mãi ghi ân Người.
Luôn thanh bần thôi cũng thấy yên vui.
Khi gian nán bóng chiếc cứ tươi cười.
Đi trong màn đêm dõi ánh sao mai.

( Đk)

Dân Ca Quan Họ Bắc Ninh

Phạm Duy
Hoa xinh bướm lượn
Ơi ới hoa , Ới này là đóa hoa xinh
Ố tình là con bướm lượn
Ố tình là con bướm đậu ới a
Ớ cái duyên có ả ru hời (2)
Bướm nó lượn rồi bướm ơi à nó bay
Bướm nó đậu rồi bướm ơi à nó bay .
Nước trong ơi tình là nước trong xanh
Ố tình là con cá lội
Ố tình là con cá lặn ới a
Ớ cái duyên có ả ru hời
Cá lội là cá ơ à nó đi , c'a lặn là cá ơi à nó đi
Yêu í nhau, ớ bạn là có yêu nhau
Chứ đừng mà như bướm lựợn chứ đừng mà như cá lội í a
Ớ cái duyên có ả ru hời (2)
Yêu í a nhau rồi cởi áo í à cho nhau
Yêu í a nhau rồi, cởi áo í à cho nhau .

Dân Ca Tây Nguyên

(Dân Ca)
Khoai to vồng thì tốt củ
Đổ ba lát thì vừa khuôn
Gà mất mẹ lâu khôn
Gái không chồng thì lận đận
Trai không vợ cũng lận đận.

Con người ta nho nhỏ bằng hột đỗ
Mà đã có lứa có đôi
Còn tôi nì to như ông Thiên Lôi
Mà ông tơ hồng chưa có chỗ
Mà mụ tơ hồng chưa có chỗ

O ơi O đừng lo
Trời sanh voi thì sanh cỏ
Trời sinh giếng thì sinh mo
Trời sinh sông thì sinh đò
Trời sanh O thì sanh tui
Như tui nì không biết O ở mô
Mà O cũng không biết tui ở nơi mô
Sóng ngoài biển mà dồn vô
Mây trên trời mà cuộn lại
Cuộn lại thì sao nữa O hè . . .

Đàn Chim Non

Ngô Ganh
Kìa kìa đàn chim đàn chim non reo ca vang.
Vang hót ca vang lừng bầu trời cao sáng trong huy hoàng.
Kìa kìa rừng cây rừng cây xanh trước gió loang.
Nghe gió đang rì rào cùng trời mây khúc mơ màng.
Đây êm êm suối reo đàn.
Đây thông rừng hòa ca
Đây trời Việt nước non nhà.
Đây chim ngàn tưng bừng hòa ca.

Đàn Chim Tha Phương

Đức Huy
Nam: Đàn chim tha phương lạc loài đôi cánh nhỏ
             Hoài mong ngày trở về tổ ấm

Nữ :   Nhờ mây đưa tin nhờ giọt mưa đến tìm
             Hẹn nhau ngày trở về cố hương

Chung: Hẹn nhau ngày trở về cố hương
                Hẹn nhau trong trăm nhớ ngàn thương

Nữ :     Mùa đông đọa đầy sắp tàn
              Mùa xuân sẽ đến

Nam:  Hẹn nhau ngày về nhớ nhé đừng quên

Nữ :    Dù cho xa xôi, nhọc nhàn năm tháng dài
             Đừng quên ngày trở về bên ấy

Nam:  Đàn chim tha phương lạc loài đôi cánh nhỏ

Chung: Hẹn nhau ngày trở về cố hương.


Dặn Dò

Phạm Duy
Em ở lại nhà, em ơi, em ở lại nhà
Vườn dâu em đốn mẹ già em thương, tình tang
Để anh vác súng lên đường, tình tang
Để anh vác súng lên đường, ứ ừ ư ư ứ ư
Vác súng lên đường, hôm nay, vác súng lên đường
Lòng anh còn nhớ mảnh vườn xác xơ, tình tang
Nghèo đây cũng bởi quân thù, tình tang
Nghèo đây cũng bởi quân thù, ứ ừ ư ư ứ ư
Nếu anh chết bởi quân thù
Súng kia hoen máu đợi chờ tay em
Ra chiến trường kia ! Ra chiến trường kia !
Rửa thù ! Là rửa thù !
Con ở lại nhà, con ơi, con ở lại nhà
Tuổi xanh rèn đúc liệu mà đấu tranh, tình tang
Để cha yên chí tung hoành, tình tang
Để cha yên chí tung hoành, ứ ừ ư ư ứ ư
Yên chí tung hoành, ra đi yên chí tung hoành
Dẹp tan giặc Pháp ta dành ấm no, tình tang
Nghèo đây cũng bởi quân thù, tình tang
Nghèo đây cũng bởi quân thù, ứ ừ ư ư ứ ư
Nếu cha chết bởi quân thù
Ra chiến trường kia ! Ra chiến trường kia !
Rửa thù ! Là rửa thù !

Anh ở lại nhà, anh ơi, anh ở lại nhà
Hờn căm này lúc Thu về, tôi đi, tình tang
Lòng tôi không nhớ nhung gì, tình tang
Lòng tôi không nhớ nhung gì, ứ ừ ư ư ứ ư
Không nhớ nhung gì, ra đi, không nhớ nhung gì
Người trai chỉ nhớ lời thề tự do, tình tang
Nghèo đây cũng bởi quân thù, ứ ừ ư ư ứ ư
Nếu tôi chết bởi quân thù
Súng kia hoen máu đợi chờ tay anh
Ra chiến trường kia ! Ra chiến trường kia !
Rửa thù ! Là rửa thù !

(Bắc Giang - 1947)

 

Đàn Oán Than

Nguyên Vũ

Một mùa thu sang từng chiều vàng lá rơi nhẹ nhàng. Đôi mình bên nhau trao cho nhau tiếng yêu ban đầu. Nhớ mãi những lời em hứa ngàn kiếp sẽ không hề nhạt phai, cho mai sau ta luôn mãi mãi không xa rời. Rồi mùa đông sang từng làn gió mang lạnh lùng.
Em rời xa anh khi em đi thế gian muộn phiền.
Đã biết không còn em nữa dù thiếu vắng em trên trần gian,
con tim anh luôn vang mãi khúc ca ân tình.
Đàn tang tính tính tang tính, tiếng ai đàn ôi nghe như tiếng than.
Trong đêm thâu vang lên khúc ca như lời buồn phiền lòng ai oán.
Đàn tanh tính tính tang tính,
Khóc cho tình ta nay sao cách xa, em yêu ơi thôi anh đã mất em muôn đời

Đàn Ông

Song Ngọc
Anh đi rồi mình em về dưới mưa
Chợt nghe thành phố thở dài
Bỗng dưng lòng mình se lại
Em u hoài thương kỷ niệm xưa
Xa xôi rồi chìm theo cơn mưa ...

Anh đi rồi mình em về bơ vơ
Nước mắt rơi như hạt sương buồn
Xót xa dâng buốt lạnh tâm hồn
Xa anh rồi đời em chiếc bóng
Em đâu hiểu tâm hồn đàn ông ...

ĐK:
       Ôi đàn ông là trời vùng lắm mộng
       Ôi đàn ông là đại dương biển rộng
       Ôi đàn ông là dòng sông nông cạn
       Là người già là em bé ngây ngô
       Là linh mục là quỷ dữ hung hổ

      Ôi đàn ông là loài tình cuồng si
      Ôi đàn ông là mật ngọt hiểm nguy
      Ôi đàn ông là hẹn thề rồi quên
      Là thỏa mộng rồi xa
      Là vỗ về là trăng gió phong ba

Yêu anh rồi đời em chỉ có anh
Từ khi tình lỡ mộng đầu
Người đi một người khóc sầu
Em như loài chim nhỏ bị thương
Chim sợ hoài cành cung vô tư ...

Xa anh rồi hỏi em còn yêu ai
Vết tích xưa chưa nhạt thêm người
Ái ân xưa hương lạnh tro tàn
Nghe mưa sầu từng đêm phố vắng
Em hỏi lòng em hận đàn ông .

Ôi tình yêu là vùng trời bất tuyệt
Ôi tình yêu là giòng sông vĩnh biệt
Ôi tình yêu là niềm đau khốn tận
Là địa đàng là thung lũng chăng sao
Rồi hoang tàn rồi đổi vỡ  thương đau

Ôi tình yêu là cội nguồn từ ly
Ôi tình yêu là mật ngọt hiển nguy
Ôi tình yêu là một người tìm đi
Rồi một người tìm quên
Người hững hờ người thương nhớ bơ vơ .


Đàn Ông và Đàn Bà

(chưa biết)
Đàn bà như những dòng sông
Đàn ông như là biển rộng
Bao nhiêu sông cũng đổ về nguồn
Bao nhiêu nguồn cũng ra đại dương
Đàn ông yêu quý đàn bà
Đàn bà cảm mến đàn ông
Nếu không duyên nợ, làm sao thành chồng
Làm sao nên vợ làm sao luyến thương

Đàn ông vắng bóng đàn bà, lạnh lùng như gió đêm đông
Đàn ông khi có đàn bà, vườn hồng kết trái đơm bông

Đàn bà không có đàn ông, Điềm trang không cần trang điểm
Như cây khô đứng giữa cánh đồng, như nụ hồng chết theo mùa đông
Chuyện xưa chưa có đàn bà, Vườn địa đàng chỉ có đàn ông
Thế nhân vô tội, Trời không nỡ vội làm cho con người tình yêu khổ đau

Đàn ông không có đàn bà, quyền hành chức tước cao sang
Vàng son nhung gấm ngọc ngà chỉ là một đám rêu rong

Đàn bà như những dòng sông
Đàn ông như là biển rộng
Bao nhiêu sông cũng đổ về nguồn
Bao nhiêu nguồn cũng ra đại dương
Đàn ông yêu quý đàn bà
Đàn bà cảm mến đàn ông
Nếu không duyên nợ, làm sao thành chồng
Làm sao nên vợ làm sao có con

Đàn ông vắng bóng đàn bà, lạnh lùng như gió đêm đông
Đàn ông khi có đàn bà, vườn hồng kết trái đơm bông

Đàn bà không có đàn ông, Điềm trang không cần trang điểm
Như cây khô đứng giữa cánh đồng, như nụ hồng chết theo mùa đông
Chuyện xưa chưa có đàn bà, Vườn địa đàng chỉ có đàn ông
Thế nhân vô tội, Trời không nỡ vội làm cho con người tình yêu khổ đau

Đàn ông không có đàn bà, quyền hành chức tước cao sang
Vàng son nhung gấm ngọc ngà chỉ là một đám rêu rong

Đàn ông không có đàn bà, quyền hành chức tước cao sang
Vàng son nhung gấm ngọc ngà chỉ là một đám rêu rong

Dân Ta Vẫn Sống

Trịnh Công Sơn
Dân ta đã bao nhiêu năm
Lòng chìm sâu ước mơ hân hoan
Nhìn rừng phơi xác thân anh em
Nhìn trái tim rơi theo đại bác
Thịt người cho thú nhai ngon
Mẹ cha tóc khô như rơm
Chờ đàn con đã đi bao năm không về
Đứa về cụt bàn chân

Dân ta đã bao nhiêu năm
Đầu đội bom bước đi mong manh
Tầm đạn bay nhức đau trong xương
Nhìn trái tim treo trên đầu súng
Một đời nước mắt chan cơm
Hờn căm cắt chia anh em
Đàn trẻ thơ vẫn đi trong đêm
Đến trường cố chờ ngày bình yên

Nhưng dân ta vẫn lớn như rừng
Ngày đêm luân phiên giữ nước
Da lên mầu gió sương
Chân anh qua vạn gập ghềnh
Từ ruộng đồng hạt lúa nuôi dân ta
Mầm hoa binh nở trên đời dân khốn khó
Cùng đứng lên ta đi dựng lại căn nhà tự do.

Bao nhiêu năm chờ đã héo hon
Bàn chân hôm nay mạnh bước
Tôi lên đường với anh, ta đi thấy lại ruộng vườn
Mặt trời nào rực sáng trong con tim
Hoà bình nào vừa bay về trong gió lớn
Rừng núi ơi ta đi dựng lại con đường Việt Nam

Đàn Thu Tay Ngọc

(Phạm Đình Chương) ?
Trong vắt lời ca phảng phất như hương
Lòng như mưa tạnh nhớ lưng chừng
Lưng chừng nỗi nhớ thu đi lạc
Bước nhỏ trăng soi gót rụng hồng
Ôi phím đàn hoa rộn ngón tay
Làm môi mê dại tóc buông dài
Em cười thoảng gió lên cung bậc
Tiếng thở dài vương thương nhớ ai

Tay ngọc tà thu ngón tuyết sa
Gió mưa tình ý lệ chan hòa
Bốn giây tuyệt vọng đau hàng phím
Hoa dịu làn môi ngẹn khúc ca
Anh nắm bàn tay nhịp xuống mềm
Bàn tay dạ nhạc mướt tơ mềm
Tơ mềm lướt gió lên cung ngọc
Cánh nhạc hồn anh nhập bóng em

Xin em đưa nhạc lên trời xanh
Ý đẹp tay thơm kết mộng lành
Anh gục đầu lên trang sách ướt
Chờ nghe máu chuyển một dư thanh

Đàn Tình Xưa

Lê Thương
Tang tính tịch tình tang, tang tính tịch tình tang
Đàn kia tiếng âm vang kêu cố quốc sa trường
Tang tính tịch tình tang, tang tính tịch tình tang

Lòng ai ước vọng như hòn núi cao ...tang tính tang
Núi cao đứng tựa cửa ngàn
tang tính tịch tình tang tang
tang tính tịch tình tang tình
Nhiều khi gió táp phũ phàng, phũ phàng nôn sông
tang tình sông
cũng nuôi biết bao chờ mong
phá tan nát cả tấm lòng
tang tính tịch tình mong như nước của dòng sông

Nào ai dạo bước gian nan,
mãi nơi xa tắp bền gan đợi chờ
tang tính tịch tình khơi ..câu hát ngỏ tình xưa


Tang tính tịch tình tang tang tính tịch tình tang
Đàn ca tiếng dư vang ngâm mấy khúc huy hoàng
Tang tính tịch tình tang
Trong ánh lửa vầng dương
bạn mong nhớ bạn
con màng nhớ cha
tang tính tịch tình tang
nhớ cha nhớ ngày sẽ về
tant tính tịch tình huê
bên điệp cỏ đồng quê mình
rồi sau bóng xế chan hòa,
chan hòa đêm sông ...tang tính tang
tới cơn gió đưa màn sương
tới cơn sáng tỏ con đường
tang tính tịch tình thương
Bên lúa ruộng gần sông

Đàn ca nhẹ bước huy hoàng
Nhắn đưa ba tiếng, đời đang rạng ngời
tang tính tịch tình tôi
Như khúc nhạc đời tươi

Đàn Trong Đêm Vắng  Johnny Guitar

Lee, Peggy
Văn Phụng

Lời 1:
Đàn trong đêm vắng
lạnh lùng buông tiếng reo đau thương
Từng chiếc lá úa nhẹ rơi theo gió rung cành
Nhạc còn lắng, sao người vẫn theo mây gió ngàn
Lúc đêm vắng ta thầm nhớ bóng hình ai

Mây nước hững hờ cây lá bơ vơ
Đàn trong đêm vắng dường như thầm nhắc ai xa xưa
Về đây người ơi hàn lại duyên cũ xa vời
Nhạc còn mãi theo hồn gió mây tìm đến người
Mối tơ thắm vương ngàn tiếng than người ơi

Mây nước hững hờ cây lá bơ vơ người ơi

Lời 2:

Đàn trong đêm vắng lạnh lùng buông tiếng reo đau thương ....
Xào xạc ngoài hiên vàng rơi theo gió ... rung cành !
Nhạc còn lắng sao người vẫn theo mây gió ngàn ...???
Lúc đêm vắng ta thầm nhớ thương hình ai ....!
Mây nước hững hờ. Cây lá bơ vơ !

Ðàn trong đêm vắng dường như thầm nhắc ai xa xôi ???
Về đây người ơi ! hàn lại duyên cũ xưa vời ....
Nhạc còn mãi theo hồn gió mây tìm đến người ..!
Mối tơ thắm vang ngàn tiếng thương người ơi !!!! ......

Ðàn trong đêm vắng lạnh lùng buông tiếng gieo đau thương ..!
Xào xạc ngoài hiên vàng rơi theo gió rung cành ...
Nhạc còn lắng sao người vẪn theo mây gió ngàn ???
Lúc đêm vắng ta thầm nhớ thương hình ai ....
Mây nước hững hờ. Cây lá bơ vơ !

Ðàn trong đêm vắng dường như thầm nhắc ai xa xôi ...
Về đây người ơi ! hàm lại duyên cũ ... xưa vời !
Nhạc còn mãi theo hồn gió mây tìm đến người ....
Mối tơ thắm vương ngàn tiếng than ... người ơi ...!
Mây nước hững hờ ... Cây lá bơ vơ ....... người ơi !!!


Đàn Và Giây

Vũ Đức Sao Biển
Người nhạc sĩ có một cây đàn
Đàn trả bô giấy saporé
tiếng tơ rung thanh thoát trong đêm hè

Người bạn gái hay đến thăm nhà
Lặng lẽ nghe giây tơ ngân nga
tiếng hát ấm cúng những bài tình ca

Khi ta vui cũng có một ngày biệt ly
saparé đàn đã đứt giây tơ rồi
cô gái đi lặng lẽ làm dâu nhà người
chàng nhạc sĩ đem đàn bán cho chợ trởi

Và cô gái nhớ người ban đầu
đàn mua bô giấy saparé
gởi con tim thương nhớ cho người về

Chàng nhạc sĩ không có cây đàn
còn đây bô giấy tơ cô đơn,
tiếng hát ấy đã phai theo thời gian

Đàn có giây mới rung lên thành nhạc
Giây xa vắng đàn ngân nga với ai?

Đàn Vỡ

Mai Lâm
Đàn ghi ta, Đàn ghi ta vỡ rồi
Nằm cô đơn bên hàng rào vắng
Còn chi đâu tan nát rã rời
Đàn ơi đau lắm không?
Khi tiếng cuối cùng vụt vỡ
Điệu nào còn ngân gian dỡ
Nhiệp nào chưa reo bao giờ

Chắc hẳn đã có một thời mộng mơ
Tay người nâng niu phím đàn
Bao điều tâm tình mơ ước
Kể cho riêng Đàn nghe thôi

Nào phải yêu Đàn Đàn ơi
Yêu người mượn Đàn nói hộ
Nào phải ghét Đàn Đàn ơi
Giận người tiện tay Đàn vỡ

Đàn ghi ta, Đàn ghi ta vỡ rồi
Nằm cô đơn bên hàng rào vắng
Còn chi đâu tan nát rã rời
Đàn ơi đau lắm kỏ?
Khi tiếng cuối cùng vụt vỡ
Điệu nào còn ngân gian dỡ
Nhiệp nào chưa reo bao giờ

Đã có một thời mất nước
Đã có một thời tóc xanh
Tôi lặng nghe lời Đàn hát
Đưới chân bờ giậu an lành.

 

Dang Dở

Mai Anh Tuấn
Để rồi tình yêu gian dối
Chắt chiu vỗ về một chút ăn năn
Đắm say vô vọng, ước mộng bạc phần
Buồn ơi ta đã quen ngưoi một lần
Để rồi niềm đau không nói
Chát chua âm thầm hồn đã thênh thang

Giấc mơ chập chờn, tiếng gọi bàng hoàng
Nhìn em tha thướt bay trong chiều vàng
Để rồi người không trở lại
Một mình lạc bước thiên thai
Để rồi nhịp bước hoang dại
Niềm vui đã vuột đôi tay

Bao nhiêu tha thiết nhớ nhung bay trong khung trời kỷ niệm
Ngàyem thoát ngôi một thân bấp bênh theo giòng u tối
Bao nhiêu ngây ngất lưu đày đâu hết nhớ mong
Hoang đàng nửa kiếp vô phần, tình thiếp trong cơn lỡ lầm

Để rồi tình yêu trăn trối
Thoáng bay trong lòng một chút phân vân
Tiếng ai âm thầm trách hỏi ngại ngần
Trời sao khe khắt tơ duyên phù trần.

Dang Dở Tình Ta

(chưa biết)
Nuốt lệ làm vui nhìn chiếc xe hoa
Anh ơi thôi đành dang dở tình ta
Còn đâu câu nói ban đầu
Tình đôi ta khó phai màu
Bây giờ tại sao lại ôm khổ đau??

Ước hẹn rồi nay trả với trăng sao
Anh ơi non mòn biển cạn vì đâu
Ngày xưa chung lối chung mộng
Mà nay xa cách xa lòng
Em nhìn xe hoa lòng vẫn lạnh lùng.

ĐK:

Anh ơi đừng trách nữa đừng nói chi thêm
Sẽ hẹn nhau kiếp nào chồng thư em còn giữ
Để mai kia còn nhớ đến anh với bao kỷ niệm
Những ngày êm đềm sống bên người yêu.

Phủ phàng tựa như một giấc chiêm bao
Anh ơi bây giờ ân tình còn đâu?
Lời thư thay cánh thiệp hồng
Người không yêu sẽ kêu chồng
Thương dùm đợi em là kiếp má hồng...!!!

Dáng Em

Nguyễn Phi Hùng
1. Ngoài kia bao nhiêu câu tình ca tình nhân thở than khấp thế gian nghe như con sóng trôi nghẹn ngào. Và anh buông rơi bao nhiêu lệ trên bước chân để biết em ra đi không khi nào trở lại
Nói đi em bao sương gió trong đời oan trái. Mà sao em mang thân đi suốt canh dài. Nói đi em bao nhiêu ân tình chúng ta đã mãi mãi từ nay theo em đi về nơi xứ xa.

2. Tình ca năm xưa ta như đùa vui thế thôi. Có biết đâu hôm nay tôi nghe trong nghen ngào. Tình yêu hôm nao như đắng cay thân xác tơi bời nhung nhớ nhung không khi nào mang em về lại. Nói đi em bao sương gió trong đời oan trái. Mà sao em mang thân đi suốt canh dài. Nói đi em bao nhiêu ân tình chúng ta đã mãi mãi từ nay theo em đi về nơi xứ xa.

ĐK:
Dáng em hôm nào đứng giữa linh hồn khi tôi chợt mơ thấy. Dáng em trong vòng tay cùng tôi mãi luyến lưu đời sống này.

Dáng em mơ hồ thức giấc tôi tìm trong muôn trùng tiếc nuối. Dẫu nhân gian cuồng quay còn tôi mãi đứng nơi này ngóng chờ ho...ho....

Dáng Lan

Đỗ Lễ
Anh thương làn tóc xõa
anh thương dáng Lan gầy
môi em mọng thương nhớ
tay gom nắng mai đầy
tình người ai chờ trông
ai mỏi mong khi tình đi
lệ vương trên nét mi

Ai đem sầu tê tái
cho Lan khóc đêm dài
Lan mang tình thu chết
đem chôn đáy tâm hồn
lạnh lùng như mùa Đông
Lan chờ trông như mùa Thu
lá khô rơi buồn tênh

     Trông mắt Lan buồn
     từng đêm dài nhớ
     trông dáng Lan sầu
     để ta khóc nhau
     như tiếng kinh cầu
     suốt kiếp ta chờ nhau

Đêm thu nào thao thức
Lan buồn tiếng thở dài
tay Lan gầy năm ngón
tay Lan héo khô mòn
lạnh đầy môi mặn môi
mưa nặng rơi đem tình ta
chết theo người tình xa

Lạnh đầy môi mặn môi
mưa nặng rơi đem tình ta
chết theo người tình xa.


Dâng Mẹ

Võ Tá Hân
thơ: Thích Quảng Độ

Bao năm rồi con lưu lạc ngàn phương
Con nhớ mẹ suốt canh trường khắc khoải
Ơn dưỡng dục, mẹ ơi! sao kể xiết
Công sinh thành con nghĩ: quặn lòng đau

Gốc mai già xơ xác đã từ lâu
Chơ vơ đứng giữa trường đời gió lộng
Dòng sông chảy đời con trôi lờ lững
Như bèo mây trôi mãi đến bao giờ

Có những đêm con thiêm thiếp trong mơ
Con mơ thấy hồn con về thăm mẹ
Được ấp ủ trong vòng tay trìu mến
Mảnh hồn con ấm dịu biết bao nhiêu

Bốn phương trời con tìm kiếm đã nhiều
Nhưng không thấy được tình yêu của mẹ
Vu Lan đến, cõi lòng con quạnh quẽ
Bóng người xưa như phảng phất đâu đây

Bao năm rồi con lưu lạc ngàn phương
Con nhớ mẹ suốt canh trường khắc khoải
Ơn dưỡng dục, mẹ ơi! sao kể xiết
Công sinh thành con nghĩ: quặn lòng đau

Nhớ thu nào chạnh dâng bát cơm đầy
Tình nghĩa nặng, mẹ ơi! sao đáp được
Phương trời này con ngậm ngùi lệ rơi
Đức cù lao muôn một trả chưa xong

Dáng Ngọc

Nguyễn Ngọc Thiện
Đời trao cho em thướt tha dáng ngọc.
Chiều không qua đây mây trông ngóng tương tư.
Mẹ trao cho em đôi tiền trên má, khiến đôi chân trần quên lối.
Em như hoa xinh tươi ngát hương giữa trời, góp những sức sống mới cho đời.
Em như chim ban mai hồn nhiên hát ca, cho con tim ai xao động quá!

Đời trao cho em dáng xưa áo lụa.
Bàn chân em qua xôn xao nắng trên cao
Hồng trên đôi môi thêm hồng đôi má.
Dáng em ngọc ngà thướt tha.

Dáng Thu

Nhật Vũ
Tango... La Minor... 4/4.. Tempo=100

1.
Chiều về mênh mang... gió đưa hàng cây nhè nhẹ
Lá Thu là đà... rơi rớt ngoài sân
Lạnh lùng heo May... đã theo về đây lạnh đầy
Dáng Thu vợi buồn... như nhớ thương ai.

ĐK:

Dáng Thu về đây
Mùa Thu ơi có hay
Ta vẫ ngắm mây trời
Thương về tóc buông lơi
Thương nhớ mãi nụ cười
Bờ môi xinh như mộng

2.
Từ ngày em đi... đã bao lần Thu về rồi
Dáng Thu gợi buồn... hiu hắt ngoài sân
Chiều chiều lang thang... bước theo đường xưa một mình
Dáng Thu ngập trời... thương nhớ khôn nguôi

 

Dáng Xưa

Thế Thông
Tôi vẫn tìm hoài trong kỷ niệm buồn
Một hình bóng xa xôi
Đôi mắt dịu với xanh ngát bầu trời cùng làn tóc buông lơi
Này em yêu hỡi , còn nhớ hôm nào khi ta có đôi
Lời hẹn thề xưa vẫn còn vang vọng mãi trong tôi
Dĩ vãng ngày xưa ấy cùng năm tháng mãi xa trôi
Những chiều đơn côi chợt bừng lên khi em tìm tôi
Ôi làm sao không nhớ niềm hạnh phúc có nhau trong đời
Yêu một người yêu mãi một đời giờ như cánh chim xa vời
Tôi nhớ ngày nào trong nắng dạt dào và lòng thấy xôn xao
Khi những nụ cười như ánh mặt trời vừa bừng sáng trên cao
Chiều mưa trên phố mưa ướt con đường đôi ta bước mau
Từng kỷ niệm xưa ghi mãi trong lòng tôi đến mai sau
Dĩ vãng ngày xưa ấy cùng năm tháng mãi xa trôi
Những chiều đơn côi chợt bừng vui khi em tìm tôi
Ôi làm sao không nhớ niềm hạnh phúc có nhau trong đời
Yêu một người yêu mãi một đời giờ như cánh chim xa vời .

 

Dáng Xưa

Hoàng Thanh Tâm
Thương áo em bay những chiều hẹn hò
Thương tóc em thơm ngát khung trời mộng
Năm ngón tay đan ru êm tình hồng
Cuộc tình như nắng lúc xuân vừa sang

Em bước đi trong nắng chiều nhạt nhòa
Ðôi mắt nhung đen thấm bao lệ đời
Cơn gió cao nguyên buốt đôi vai gầy
Cuộc tình nghe đã đắm say tròn môi

Anh đi về nơi nao cho cơn mộng bay cao
Cho môi hồng xanh xao tình theo cơn gió bay
Rồi một mai nắng phai mau
Tình làm cơn bão mưa ngâu
Có mưa trong hồn tôi gió mưa sầu lên ngôi
mắt nhung phai

Xin nắng yêu thương ươm lên tuổi buồn
Cho phấn hương thôi úa phai lệ nhòa
Cho nét môi xưa vẫn chưa phai mờ
Ðể mùa xuân đến tóc em còn xanh

Dáng Xưa Về Đâu

Ngọc Trọng
Chiều qua phố vắng bước chân não nề
Dường như ta mãi đắm trong cơn mê
Muà thu năm ấy lá rơi trong hồn
Tiếng hát em u buồn cho đời xa vắng nhau hơn
Lạc loài năm tháng sống trong xứ lạ
Từng muà đông giá, đón chờ em qua
Dòng thời gian đến những cơn cuồng điên
Những xót xa triền miên, đời đã vắng câu hồn nhiên.
Có biết bao đêm tiếng xưa vang dội êm đềm.
Mái tóc ngây ngất say cho đời vui buồn
Đi tìm ngày thơ ấm êm khi tình còn xanh tóc mây
Nhưng tìm giờ tìm đâu thấỷ
Một đời yêu mãi sẽ yêu mãi người
Một vì sao sáng tắt ngang lưng trời
Bàn tay yêu dấu dáng xưa về đâu
Nước mắt bên vực sâu
Tình đã chết trong niềm đaụ..


Dáng Xuân

Minh Châu
Nắng xuân đang rộn ràng chan hòa nơi nơi
Gió xuân reo nhịp nhàng cung đàn chơi vơi
Này xuân hãy cùng ta hân hoan thêm tuổi mới
Đời vui đắm say trong tình xuân đang nồng lên khơi.

Khắp xuân mai đào hồng khoe màu yên vui
Dáng xuân như nụ cười môi hồng em tôi
Nàng xuân trở về đây cho ta thêm nhựa sống
Tình xuân đưa ta lên cùng áng mây bay phiêu bồng

Chúa xuân về đây ngất ngây tình say
Xuân tô thắm tháng ngày.

.................................

Đảnh Lễ Pháp Vương

Võ Tá Hân
Thơ: Thích Quảng Thanh

Đốt nén tâm hương
Thể nhập chân thường
Con quỳ lễ Phật
Khói tỏa mười phương

Khói tỏa mười phương
Thành kính cúng dường
Tam nghiệp thanh tịnh
Đảnh lễ tán dương

Đảnh lễ tán dương
Đạo tràng soi đường
Con nguyện chí thành
Pháp Phật hoằng dương

Pháp Phật hoằng dương
Thậm thâm vô thượng
Con đường cứu khổ
Gieo rắc yêu thương

Gieo rắc yêu thương
Đạo hạnh tinh tường
Quay về chánh niệm
Vũ trụ dậy hương

Vũ trụ dậy hương
Tuệ minh khôn lường
Tâm cảnh rỗng lặng
Đảnh lễ Pháp Vương

Đành Lòng Sao Anh

(chưa biết)
Yêu nhau làm chi! hứa với nhau làm gì?
Để rồi ra đi không một lời trước lúc chia ly . . .
Yêu anh làm chi! hứa với anh lời gì?
Để rồi hôm nay anh một mình chuốc lấy chua cay.

Này em hỡi khúc! tình mình chỉ thế thôi sao?
Ân tình đầy tựa Thái Sơn cao, sâu biển cả dạt dào.
Mà anh đổi lấy xa hoa nhung tơ gấm vóc lụa là.
Đành lòng sao anh, đành lòng sao anh . . .

Người yêu đã xa thật rồi, tình yêu đó đâu còn gì?
Mà nhung nhớ khoét tim tôi theo ngày tháng.
Đời gian dối cũng là thường, lòng đã biết yêu tới lòng,
hoài nhung nhớ, mãi không nguôi.

Quên đi là hơn mãi vấn vương làm gì!
Mà làm sao quên khi hình người trót khắc trong tim.
Không chung đường yêu nỗi nhớ thương còn nhiều.
Đời còn bao nhiêu khi lòng còn thổn thức bấy nhiêu . . .

Đành Lòng Thế Thôi

(chưa biết)
Tình là thế chăng, lòng người là thế chăng?!
Yêu rồi lại đổi thay làm sao biết đâu là tình
Đành lòng thế thôi, tình người chỉ thế thôi
Đành ôm mối duyên mình lòng tự ủi an
Làm sao biết trái tim em trao về một ai đo
Rồi em sẽ đớn đau hay em được gặp yên vui
Anh nguyện cầu người sẽ có một tình yêu
Đẹp nhất nhân gian một tình yêu chớ đau buồn chi
Và em hãy tin
Nếu em thật lòng thì em sẽ được thấy chuyện tình ấm êm từ ai đó em đã thương yêu.
Cầu chúc cho em được bình yên nếu mai
Buồn vương rồi em sẽ qua chớ nên trở về vì anh vẫn còn nhớ
Chuyện tình chúng ta giờ anh mãi cất trong anh, trong lòng anh thôi.

 

Đánh Mất

Hoàng Hiệp
Ngày xưa em như chiếc bóng
Chiếc bóng bên anh thầm lặng
Từ lâu em tan thành tia nắng
Gió thốc lên chỉ còn đám bụi mờ
Từ lâu em như là mây trắng
Gió cuốn mây về chốn mịt mờ

Mười năm trôi qua, trôi qua
Anh như không ra đi, không ra đi mà như người trở lại
Ướt đẫm tim anh, ướt đẫm tim anh
Nước mắt em chiều ấy
Dù rằng em, dấu mặt vào tay
Bỗng ngỡ ngàng đôi mắt đó chiều nay

Mười năm trôi qua, trôi qua
Anh như không ra đi, không ra đi mà như người trở lại
Em vẫn thơ ngây, như lúc chia tay
Vẫn tươi xanh màu lá xưa anh hái
Một nhánh lan chưa kịp nở hoa
Lối hẹn xưa cỏ phố nhạt nhòa....

Em trở lại... hỡi thời gian trở lại
Hỡi cô bé thơ ngây ngày ấy
Hỡi đôi mắt năm xưa nhìn anh
Hỡi đôi môi với nụ cười lặng lẽ
Em đang nghĩ gì?.....đang nghĩ gì?.....đang nghĩ gì?.....
Anh van em..... van em... nói ra đi....

Đánh Mất Đêm Vui

Lam Phương
Biết nhau mùa thu, liễu xanh mềm rũ
Ngồi im nhìn đôi mắt em xa vời
Tình yêu đã đến trong vòng tay không rời
Những đêm tìm nhau, ánh trăng huyền ảo
Tình đẹp khi e ấp khg nên lời
Mình cứ ngỡ ta gần nhau muôn đời

Rồi ngày đó tình xa vời vợi,
lướt theo nguồn thành sông trở về khơi
Rồi ngày đó cách hai phương trời
lệ âm thầm lệ khóc chia phôi
Những đêm mưa gió tả tơi,
tình bay bay xa khung trời
Còn chăng cơn đau tiếc nuối,
Cho cuộc tình đánh mất đêm vui

Dành Nước Mắt Cho Ngày Sau

(chưa biết)
Dành nước mắt cho ngày sau
Khi yêu thương nay mãi bạc màu
Dành nước mắt cho đời nhau
Khi chua cay chất ngất tim đau
Ngất tim đau.....

Dành nước mắt cho vòng tay
Đêm qua nhanh em lê tình gầy
Dành nước mắt cho tuổi xanh
Trong mong nhau vì sau mắt em cay
Mắt em cay.... owh..... owh.... owh...

Dành nước mắt cho ngày sau
Ôi... owh..... owh..... owh....
Sớm mất không còn ai
Nghe tháng năm tàn phai
Những dấu yêu ơi đi về đâu theo nắng theo gió đã bạc màu
Sớm mất trên đồi cau
Bỗng tiếc thương cho đời nhau
Những dấu yêu đi về đâu theo nắng theo gió đã bạc màu.
Hoàng Dũng giới thiệu

Đành Rằng Tình Vỗ Cánh Bay

(chưa biết)
Còn gì buồn hơn khi người yêu sang bến khác.
Phố chiều mình tôi lang thang như người mất hồn.
Tạ từ nàng khóc sướt mướt,
giây phút biệt ly thật buồn.
Ai biết cho mình.

Đường hẹn chiều xưa bây giờ thênh thang lá úa.
Hết rồi người ơi yêu đương chỉ là ảo mộng.
Tình hồng ngày ấy cố hứa,
yêu đến ngày ta bạc đầu.
Bây giờ xa nhau.

Chuyện tình yêu ngang trái dở dang lạ thường.
Người về có xót xa,
hay chỉ đau thương mình ta.

Chuyện trần gian đen trắng nào ai mà ngờ.
Hẹn hò lẫn ước mơ,
theo gió mây bay ngàn phương.

Mộng rằng thời gian cho mình quên đi nhung nhớ.
Mỗi độ vào thu xôn xao thương về dáng mộng.
Đành rằng tình đã vỗ cánh,
vương vấn gì bao kỷ niệm.
Bao giờ cho nguôi.

 

Đánh Thức Tầm Xuân

Dương Thụ
Một ngày mới, một ngày đang tới
Ðóa tầm xuân vẫn ngủ trong hoang dại
Giọt sương trắng, giọt sương tan nắng
Thức dậy đi đóa tầm xuân thơ ngây của tôi

Tầm xuân ơi, tầm xuân ơi!
Em mãi đóa hoa đồng nội
Tươi thắm trong nắng mặt trời
Em mãi mãi bờ cỏ dại
Xanh mướt tháng năm trẻ dại
Em mãi tình yêu của tôi

Một ngày nắng, một ngày xanh nắng
Ðóa tầm xuân cánh hồng như môi cười
Chào em nhé, nụ cười tươi thế
Có gì vui ? Hỡi tình yêu thơ ngây của tôi
Ngày xanh ơi, ngày xanh ơi!
Mây trắng quên bay về trời
Chim hót quên không ngừng lời
Cơn gió quên không ngừng thổi
Ðêm tối quên không trở lại
Mãi mãi tình yêu của tôi
Một ngày nắng, một ngày xanh nắng

Đánh Thức Trái Tim

Lê Minh Sơn
Rồi một ngày em chợt đến, ánh dương đã xua tan màn đêm
Với những khát khao bùng cháy tan trong bình yên.
Rồi một ngày em chợt đến, đánh thức trái tim đang ngủ yên
Với bao ước mơ bừng sáng như muôn vì sao.
Và vòng tay ôm từng đêm,và nụ hôn trao từng đêm, ngất ngây

Ôi những đêm gối chăn mặn nồng và em nay ở đâu?
Để mình anh đang xót xa trong nỗi cô đơn triền miên.

*Hai tay anh ôm em từng đêm rã rời.
Hoa tình yêu đầu tiên ướt đẫm.
Hai môi em từng đêm, nụ hôn khát khao
Hương tình yêu đầu tiên ướt đẫm,em hỡi

Anh yêu em đến tan cả anh ra
Anh yêu em đến tan cả anh ra....

 

Dạo Khúc Tình Buồn

Quốc Dũng
Chiều nhẹ đưa một thoáng mây bay
Dìu hồn ta trôi vào đắm say
Lòng chơi vơi chìm lắng trong niềm thương nhớ
Anh thương yêu ơi anh bây giờ nơi đâu

Một chiều nao mình đã trao nhau
Niềm hạnh phúc bao ngày khát khao
Dìu nhau trên cỏ lá xanh vờn tóc rối
Không gian mơ đưa ta xa vời bến đời

Ðến một chiều giờ phút phân ly
Em quay mặt lệ hoen khóe mi
Gió thầm gieo câu hát não nùng
Khi anh lặng bước đi âm thầm

Giờ tìm đâu lại thoáng dư hương
Từ bao tháng năm dài nhớ thương
Giờ tìm đâu lại những con đường hoang vắng
Cho ta miên man trong khung trời mờ sương

Người yêu hỡi giờ biết nơi nao
Niềm hạnh phúc ân tình đã trao
Vườn tình yêu còn đắm trong màu sương khói
Khi bao nhiêu đau thương vây chặt lối vào

Đạp Lùi Tinh Tú

Phạm Duy
Hoàng Cầm

Ta là con bê vàng lạc dáng chiều xanh
Đi tìm sim mà sim chẳng chín
Ta lên đồi thông nằm miếu Hai Cô
Gặm cỏ mưa phùn
Ngoài đồng sương bóng người thấp thoáng
Chiều nay mẹ chẳng về chuồng.
Ta là con chim cu về gù rặng tre
Gọi nắng ấu thơ về sân đất rộng
Mong tin mừng từ những trời xa
Đưa mây lành về tụ nóc rơm

Ta là con chào mào khát nước
Về vườn xưa hạt nhãn đâm mầm
Ta, cây ổi giơ xương
Chống đỡ mùa Đông xụp về đánh úp
Ta, cây ổi giơ xương
Chống đỡ mùa Đông xụp về đánh úp

Ta là con phù du ao trời lận đận
Trên cánh bèo đong gió
Lặn dưới nước tìm sao
Hứng nước mắt con chim vành khuyên nhớ nhà nhớ tổ
Vừa rụng chiều nay, làm dềnh mặt nước gương sen
Ta soi hình vào tận đáy ao đêm
Chỉ thấy mình đạp lùi tinh tú
Ngủ say rồi đôi cá đòng đong.

Đập Vỡ Cây Đàn

Hoa Linh Bảo
Đập vỡ cây đàn giận đời đập vỡ cây đàn
người ơi người ơi! Tình ơi tình ơi!
Đập vỡ cây đàn giận đời bạc trắng như vôi
giận người điên đảo quên lời

Đập vỡ cây đàn giận người con gái yêu đàn
Buồn ơi buồn ơi! Làm sao để nguôi
Đập vỡ cây đàn giận người đổi trắng thay đen
giận đời trở như bàn tay

ĐK:
Chuyện ngày qua, tôi gặp người con gái
Mang giọng ca thật buồn
Em bảo tôi rằng: Anh đi học đàn
Để đàn theo lúc em ca, những ngày hoa mộng đời ta

Tôi yêu nàng nên vội vàng lên tỉnh
Đi tìm theo học đàn
Sau một năm trường, tôi trở về quê hương
Nhưng người em gái, ngày ấy đã đi rồi

Tôi hỏi thăm dò từng người trong xóm tin nàng
Nàng đâu nàng đâu, nàng đâu nàng đâu
người báo tin buồn nàng gặp nhạc sĩ vang danh
Rồi cùng xây đắp gia đình

Tôi xót thương nàng và rồi tôi khóc thương mình
Đời ơi còn chi, đàn ơi biệt ly
Đập vỡ cây đàn giận người đổi trắng thay đen
giận đời trở như bàn tay

Đất Nước

Phạm Minh Tuấn
1.
Đất nước tôi thon thả giọt đàn bầu,
Nghe dịu nỗi đau của mẹ
Ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ,
Các anh không về mình mẹ lặng im..

Đất nước tôi, đất nước tôi, đất nước tôi !
Từ thuở còn nằm nôi,
Sáng chắn bão giông, chiều ngăn nắng lửa
Lao xao trưa hè một giọng ca dao,
Lao xao trưa hè một giọng ca dao.

Xin hát về người đất nước ơi !
Xin hát về mẹ Tổ Quốc ơi, suốt đời lam lũ..
Thương lũy tre làng bãi dâu bến nước,
Yêu trọn tình đời muối mặn gừng cay..

Xin hát về người đất nước ơi !
Xin hát về mẹ Tổ quốc ơi, mấy mùa không ngủ
Ngăn bước quân thù phía Nam phía Bắc
Vai mẹ lại gầy gánh gạo nuôi con.

2.
Đất nước tôi thon thả giọt đàn bầu,
Nghe dịu nỗi đau của mẹ
Ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ,
Các anh không về mình mẹ lặng im..

Đất nước tôi, đất nước tôi, đất nước tôi
Từ thuở còn nằm nôi,
Sáng chắn bão giông, chiều ngăn nắng lửa
Lao xao trưa hè một giọng ca dao,
Lao xao trưa hè một giọng ca dao...

Xin hát về người đất nước ơi
Xin hát về mẹ Tổ Quốc ơi, tảo tần chung thủy
Như những câu hò lắng trong tiếng sáo
Đêm lại dặt dìu tiếng mẹ ru con
Xin hát về người đất nước ơi
Xin hát về mẹ Tổ Quốc ơi.. vẫn còn gian khổ
Hạt thóc chia đều dẫu no dẫu đói
Ta vẫn vẹn tình đắng ngọt cùng vui..

Đất nước tôi, đất nước tôi, đất nước tôi !
Sáng ngời muôn thuở khi trăng đã vào cửa sổ đòi thơ...

Đất Nước Lời Ru

Văn Thành Nho
Ru con Mẹ ru con tiếng ru cả cuộc đời
Ru con lời ru cất lên từ ngàn đời
Mẹ Âu Cơ từ xa xưa đi khai thiên lập địa
Lạc Long Quân cùng bao con đi ra nơi biển cả
Ðể đất nước mấi rực rỡ
Một gấm vóc mãi rạng rỡ
Qua bao gian lao Việt Nam ta
Ôi bao yêu thương Việt Nam ta
Ngàn lời ru trong bão giông
Mà ngọt ngào sao câu dân ca
À ơi ơi à ời, à ơi ơi à ời

Ru con Mẹ ru con tiếng ru cả cuộc đời
Ru con lời ru cất lên từ ngàn đời
Biển xanh xanh trời xanh xanh
Cho con bao hy vọng
Rừng xanh xanh dòng sông xanh
Cho con bao hy vọng
Lửa đã cháy ở phía trước
Lửa sáng mãi tình đất nước
Xưa bao cha anh hành quân xa (*)
Nay thêm bao con lại đi xa
Một màu xanh như áo cha
Ðể mẹ lại ru trong bao la
À ơi ơi à ời, à ơi ơi à ơi......Ngọc Anh trình bày
(*) Có bản chép khác :
....Nên bao cha anh hành quân xa
Nay thêm bao con cùng đi xa...

Đầu Cành Dương Liễu

Võ Tá Hân
Thơ: Thích Nhất Hạnh
Đầu cành dương liễu vương cam lộ
Một giọt mười phương rưới cũng vừa
Bao nhiêu trần lụy tiêu tan hết
Đàn tràng thanh tịnh ở ngay đây

Trí tuệ bừng lên đóa biện tài
Đứng yên trên sóng sạch trần ai
Cam lộ chữa lành cơn khổ đau
Hào quang quét sạch buổi nguy tai

Liễu biếc phất bày muôn thế giới
Sen hồng nở hé vạn lâu đài
Cúi đầu ca ngợi dâng hương ngát
Xin nguyện từ bi ứng nghiệm ngay

Nam mô Bồ Tát Quan Thế Âm (4 lần)

 

Dấu Chấm Hỏi

Thế Hiển
Cha ơi, cha là ai?
Mẹ ơi, mẹ là ai?
Đêm khuya bên hè vắng, đứa bé mồ côi đang nằm co ro như dấu chấm hỏi đập giữa cuộc đời.

Cha ơi, cha ở đâu? Mẹ ơi,mẹ ở đâu?
Mưa rơi ôi lạnh quá, gió buốt từng cơn con nằm bơ vơ, nằm mơ môt mái nhà có mẹ và có cha.
Tại sao sinh em trong cuộc đời mà sao không cho em tình người.
Tại sao em lang thang lạc loài em nào có tội gì đâu
Tuổi thơ em không một mái nhà,tuổi thơ em không được đến trường, tuổi thơ em bơ vơ đầu đường xin từng hạt cơm rơi, xin từng hạt cơm rơi

Cha ơi, cha ở đâu.? Mẹ ơi, mẹ ở đâu?
Đêm đêm bên hè vắng,đứa bé mồ côi vẫn nằm đơn côi như dấu chấm hỏi, như dấu chấm hỏi, hỏi giữa cuộc đời.

Cha ơi, cha là ai? Mẹ ơi, mẹ là ai?
Cha ơi, cha ở đâu? Mẹ ơi, mẹ ở đâu?......

 

Dấu Chân Địa Đàng

Trịnh Công Sơn
Trời buông gió và mây về ngang bên lưng đèo
Mùa xanh lá loài sâu ngủ quên trong tóc chiều
Cuộc đời đó nửa đêm tiếng ca lên như than phiền
Bàng hoàng lạc gió mấy miền
Trùng trùng ngoài khơi nước lên sóng mềm

Ngựa buông vó người đi chùng chân đã bao lần
Nửa đêm đó lời ca dạ lan như ngại ngùng
Vùng u tồi loài sâu hát lên khúc ca cuối cùng
Một đời bỏ ngõ đêm hồng
Ngoài trời còn dâng nước lên mắt em

Tiếng ca bắt nguồn từ đất khô
từ mưa gió từ vào trong đá xưa
Ðến bây giờ mắt đã mù
Tóc xanh đen vầng trán thơ
Dòng sông đó loài rong yên ngủ sâu
Mới hôm nào bão trên đầu
Lời ca đau trên cao

Ngàn mây xám chiều nay về đây treo lững lờ
Và tiếng hát về ru mình trong giấc ngủ vừa
Rồi từ đó loài sâu nửa đêm quên đi ưu phiền
để người về hát đêm hồng
địa đàng còn in dấu chân bước quên.

 

Dấu Chân Kỷ Niệm

Thúc Đăng
Chuyện tình đôi mươi chan chứa không bao giờ vơi
Như dòng suối tình êm ái
Có anh và em còn ai còn ai nữa
Đã yêu nhau trong cuộc đời
Chuyện mình từ một chiều dừng chân trú mưa
Ta bên nhau nhìn công viên lá đổ
Tuy chưa quen mà sao tình như đã,
dẫu ngoài còn e.

Trời làm mưa tuôn nên khiến xui anh gặp em
Cho mình kết lời hẹn ước
Cớ sao trời cho tình yêu rồi ngăn cách
Mấy ai không rơi lệ sầu
Tình vừa nồng thì vừa được tin xót thương
Em ra đi về bên kia cõi đời
Xe tan lăn buồn trong lòng phố vắng,
khóc em âm thầm...

Ôi! Em về đâu?  Vùi lấp mối duyên đầu
Em ơi còn đâu? Tuổi xuân mình đang chớm
Nay em về đâu? Về thế giới xa nào?
Cho đời hiu hắt như nghĩa trang

Một mình lê bước anh đến công viên ngày xưa
Nghe làn gió buồn xao xác
Ngỡ linh hồn em tựa theo ngàn cơn gió oán
than khóc duyên ban đầu
Nầy là vườn kỷ niệm ngày ta mới quen,
Đây công viên chiều xưa thêu mối tình,
Nay không em vườn hoang buồn xơ xác,
nghĩa trang lạnh lùng...


Dấu Chân Lãng Tử

Minh Châu
Còn đây dấu chân riêng từng con phố dài
Lòng ta rung tiếng tơ cho buồn vương mắt ai
Đời ca hát lãng du dài theo tháng ngày
Gửi niềm tin cho nhân gian dịu bớt u hoài
Là lá lá la la la la lá la là la la lá la la la lá la
Đời ca hát lãng du dài theo tháng ngày
Gửi niềm vui cho nhân gian còn lắm bi hài
Con tim bỗng thấy chơi vơi như mây trời khi biết yêu một người
Tình yêu sẽ phôi pha còn dấu tháp ngà sống trong lòng ta
Này người yêu ơi
Hoà lời ca vui để tình ta vút lên thành cánh chim trời
Này bạn thân ơi
Ngàn lời yêu thương kiếp người cùng thắp sáng nhân ái giữa đời
Này người yêu ơi
Hoà lời ca vui để tình ta vút lên thành cánh chim trời
Này bạn thân ơi
Ngàn lời yêu thương cõi đời lời hát vút bay trong tình người.

Dấu Chân Mùa Thu

Minh Khang
Về chốn cũ, dấu chân xưa đi tìm,
Còn dĩ vãng mãi rong chơi phiêu du tháng ngày.
Chân trời xưa, một mùa thu nồng ấm.
Rồi khẽ hát, xóa tan đi ưu phiền.
Nhìn đắm đuối, cõi hư vô, môi hôn xóa mờ
Còn đâu chiếc bóng cuối thu

Hoàng hôn rơi rơi rơi mãi
Heo hắc theo tiếng dương cầm
Dòng sông kia trôi trôi trôi mãi,
Rất muốn ru khúc ca hôm nào.
Chiếc lá úa thu vàng, nhẹ cuốn xoay, lòng ngất ngơ.
Bài ca xưa anh vẫn hát sẽ mãi mãi không còn nữa một dĩ vãng,
Cố xóa đi dấu chân khi mùa thu về
Sẽ mãi mãi nhớ em khi mùa thu đi.

Dấu Chân Quê Hương

Tạ Đắc
Hải Bình
Trời tháng ngâu mưa rơi chiều Hà Nội
Vượt Long Biên anh bỏ lại sông Hồng
Nước phù sa như dòng sửa mênh mông
Dòng sữa mẹ nuôi anh lúc ra đời
Gió chia ly, nắng Ba Vì
Khoai hai mùa, nhãn Hưng Yên

Chuyến bay dài anh mãi đếm các vì sao xa xôi
Đường Đà Lạt đi vào trong anh bỡ ngỡ, bồi hồi
Bước đi rồi một lần cuối tiếng « Mẹ ơi » trên môi
Dấu chân về quê cùng anh trong nắng mới em ơi

Gợi nhớ nhung đưa ai về Đà Lạt
Biệt Tây Đô, anh bỏ lại Ninh Kiều
Giã từ nhau còn lại chút thương yêu
Phà Mỹ Thuận đưa anh tới chân trời

Khói lam vương xuống Tháp Chàm
Ai qua Rừng Lá Nha Trang
Hắt hiu nhìn từng tà áo màu Kinh Thương xanh xanh
Chiều trường Luật vương buồn khi anh cất bước bồi hồi
Bước đi rồi một lần cuối tiếng « Mẹ ơi » trên môi
Dấu chân về quê cùng anh trong nắng mới em ơi

Dấu Chân Trên Tuyết

Phạm Duy

Dấu chân trên tuyết của một người lữ thứ
Như mồ chôn một quá khứ nặng nề
Dấu chân sâu đậm giữ nguyên niềm hờn tủi
Của một người xa nơi miền ấm, nắng vui
Dấu chân be bé của mẹ già xứ nóng
Sao buồn hơn một vệt bước trong bùn
Dấu chân khô lạnh chứa muôn vàn khổ nhục
Của mẹ lìa con hay vợ lỡ xa chồng
Dấu chân tung toé, lũ trẻ thơ đùa rỡn
Dấu chân êm ái của vài lứa tình nhân
Cũng không che lấp nỗi sầu xa tổ quốc
Dấu chân bạc phước của người vắng quê hương
Dấu chân trên tuyết của bao người xa xứ
Tan dần khi làn nắng ấm Xuân về
Nếu trên con đường đã mọc loài cỏ dại
Thì còn hằn in một vài dấu chân người
Thì còn trong tim ta, đậm dấu chân người.

Dấu Chôn Tình Buồn

Quốc Vượng
Kìa mùa thu sang còn đây
Mà anh đã ra đi lãng quên tình em
Tình buồn vương những cành lá
Còn xơ xác nơi đây chợt thân héo gầy
Lòng em hiu hắt băng giá
Những tháng ngày buồn theo những vết chim bay
Anh đã xa thật sao khi bao yêu dấu còn đây
Lòng này đã muốn rời xa
Ðể quên hết nỗi đau mãi trong lòng ta
Cầu mong anh sẽ hạnh phúc
Còn em mãi phiêu du dấu chôn tình nhớ
Ðành xin yêu mãi mình anh hỡi người
Ðời phiêu lãng để qua kiếp này
Cùng mây gió đi khắp nơi nơi tháng năm dần trôi
Vì sao anh đã quên hết năm tháng
Mà ta đã yêu nhau thật đậm sâu
Ðể em một bóng với những chiếc lá
Rụng rơi héo khô dẫm trên đường về
Còn đâu nữa để tay cầm tay
Còn đâu nữa để chia từng cơn vui buồn
Và trao những chiếc hôn nồng ấm êm đềm 

 

Dẫu Có Biết Trước

Trúc Hồ
Rồi mai đây khi đôi ta không cùng bước
xin em nhớ rằng
kỷ niệm anh mang trong tim là nước mắt
trôi theo từng nỗi đau

Rồi mai đây em đi theo con đường mới
Xin em chớ buồn
Này người tình ơi xin em hãy nhớ
Anh yêu em thật lòng

Dẫu có biết trước
Mai đây có xa người
Vẫn cứ ước mơ
Được yêu em mãi mãi
Dẫu có biết trước
Ngày mai em có thay lòng
Vẫn yêu người ơi
Dù lắm đắng cay

um um um um Dẫu cho ngày mai
um um um um Là những đắng cay

 

Dấu Đạn Thù Trên Tường Vôi Trắng

Trần Thiện Thanh

Nhịp C, boléro lento
Có một lần lòng nghe như khát khao nhiều
Lúc hai đứa mới nghe mình yêu
Lối về nhà em nghiêng dốc nắng hoang liêu
Thấy bâng khuâng thấy như còn thiếu.

Gái nhỏ nhiều lần nghe mơ ước riêng mình
ước mơ lúc trong tay người thương.
Sẽ trồng một loài hoa bên vách trinh thơ
những bông hồng thắm như tình mơ.

Nhưng đâu có ngờ rằng trời xanh kín mây dại,
lần yêu cuối trong đời là lần yêu trong lửa khói.
Cuộc tình mong manh chưa đẹp sắc thắm hoa hồng,
mà đạn thù in sâu cho tường trắng bỗng hoen mầu.
Người theo gót đơn vị từng ngày thương mấy cho vừa,
được tin bên chiến hào rằng người yêu không còn nữa
Trở về nơi xưa,
Trời còn giăng mưa cho nghe nặng yêu mến xưa.

Dấu đạn thù còn sâu trên vách hoa gầy.
Dấu che kín yêu đương từ đây.
Lính trẻ thương nhiều khi thương nhớ vơi đầy.
Sắc hoa hồng thắm trên tường xưa.

Đầu Năm Đi Lễ

Trần Thiện Thanh
Trên đường đi lễ xuân đầu năm
Qua một năm ruột rối tơ tằm
Năm mới nhiều ước vọng chờ mong
May nhiều rủi ít ngóng trông
Vui cùng pháo đỏ rượu hồng

Ta cùng nhau đón thêm mùa xuân
Xuân dù thay đổi biết bao lần
Xin khấn nguyện kết chặt tình thân
Quyên cành lộc những bâng khuâng
Năm này chắc gặp tình xuân

ĐK:
Xuân mang niềm tin tới
Bao la nguồn yêu mới, như hoa mai nở phơi phới
Thế gian thay nụ cười
Đón cho nhau cuộc đời, trên đất mẹ vui khắp nơi

Xuân gieo lộc khắp chốn
Xuân đi rồi xuân đến, cho nhân gian đầy lưu luyến
Đón thư nơi trận tuyến
Viết thư thăm bạn hiền, một lời nguyền xin chớ quên

Mong đầu năm cuối năm gặp may
Gia đình luôn hạnh phúc sum vầy
Trên bước đường danh lợi dặm mây
Duyên vừa đẹp ý đắm say
Ôm nàng xuân đẹp vào tay


Dấu Ngọc Ngà

Nhật Vũ
Nghiêm Xuân Cường

Tango (Tempo=100)D Maj1.
Đi giữa trời vui tay nắm tay
Gió đùa trên tóc má hây hây
Long lanh ánh mắt ân tình ấy
Môi xinh như đóa hoa hàm tiếu
Lược dắt trâm cài dáng ngây thơ

2.
Một cõi trời riêng em với ta
Gió mùa xuân thắm ngát hương hoa
Nắng xuân len lén hôn gò má
Hoa xuân khoe sắc xanh cành lá
Xinh quá người yêu dấu ngọc ngà

ĐK:
Em có bao giờ thôi nhớ mong
Chốn xa xôi có một giòng sông
Quê hương hai tiếng thân thương đó
Canh cánh trong ta một tấc lòng

3.
Như đã hẹn nhau từ thuở nào
Quãng đời phút chốc ngỡ chiêm bao
Trao nhau ánh mắt thay lời nói
Tin yêu thắm thiết qua ngày tháng
Cho tình ta vút tận ngàn sao

4.
Mơ ước gì hơn anh với em
Lối về chung bước tiếng ru êm
Trăm năm tơ tóc duyền cầm sắt
Anh ca em hát vui ngày tháng
Cho tình ta mãi vẹn ước nguyền
..........

Đâu Phải Bởi Mùa Thu

Phú Quang
Giáng Vân

Em ru gì, lời ru cho đá núi, đá núi tật nguyền vết sẹo thời gian,
em ru gì lời ru cho biển khơi, biển khơi biết bao giờ ngừng lại.

Em ru gì lời ru cho anh một đời đam mê, một đời giông tố,
em ru gì cho ta khi bao ngày phôi pha,
câu hát ngân lên bỗng tắt nửa chừng
thôi đừng hát ru ... thôi đừng ray rứt ...
lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu.

Em ru gì, lời ru bao tiếc nuối tiếc,
nuối tiếc một đời ước vọng tàn phai,
em ru gì, lời ru cho ngày mai,
thời gian có bao giờ trở lại,
em ru gì, lời ru cho anh, một đời đam mê, một đời giông tố,
em ru gì cho ta, khi bao ngày phôi pha,
câu hát ngân lên bỗng tắt nửa chừng,
thôi đừng hát ru, thôi đừng ray rứt,
lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu.

Dấu Phố Em Qua

Nguyễn Bình
Dấu phố em qua một chiều Thu nắng vàng
Nhẹ nhàng đón lá Thu bay vờn bay trong gió xưa
Dấu phố em qua một chiều mưa cuối mùa
Từng hạt mưa bay nước mắt đam mê một tình yêu

Ngày yêu dấu đã qua chưa?
Tình yêu mong manh nắng chiều
Ngày xa vắng thoáng mênh mang
Tình yêu chơi vơi gió trời
Theo mây êm đềm trôi đi mãi
Ôi chưa bao giờ em quên được anh

Dấu phố em qua hàng cây xưa hé nụ
Một loài hoa thơm dấu vết ngây thơ
Một tình yêu anh nhớ chăng
Dấu phố thênh thang từng đêm quên lối về
Ðợi mùa trăng lên đón ánh trăng rơi ngoài song

Dẫu Tình Đã Xa

Lê Quốc Dũng
Người yêu hỡi cớ sao hờn dỗi
Để cho khoé mắt vương lệ rồi
Tình như chiếc lá khô vàng úa buồn
Cũng thế thôi.
Ngày anh đến thiết tha vội vã
Vắng anh cô đơn buồn bã
Và anh quay bước quên câu từ giã

Còn đâu nữa những ân tình xưa,
Còn lại những dối gian lọc lừa,
Mình tôi bước trên con đường vắng nhoà
Trong gió mưa.
Ngày mai lỡ nếu ta gặp nhau
Thấy nhau như chưa hề quen
Cười lên che dấu đi bao muộn phiền

Ta lang thang phiêu du rong chơi
Để cho thời gian xua tan đi bao đau thương
Chết theo ngày hoang anh như mây trôi mênh mang
Về nơi quên lãng.
Anh yêu ơi xin anh quên mau
Nếu ta tìm nhau cho nhau thêm bao thương đau,
Nếu anh còn yêu thương tôi
Xin anh quên tôi dấu yêu phai rồi.

Dấu Tình Sầu

Ngô Thụy Miên
Chiều còn vương nắng để gió đi tìm.
Vết bước chân em qua bao nhiêu lần.
Lời ru đan ngón tay buồn
Ngàn năm cho giá băng hồn
Tuổi gầy nồng lên màu mắt...

Trời còn mây tím để lá mơ nhiều.
Lá khóc trên mi cho môi ươm sầu.
Chiều lên đỉnh núi ngang đầu
Nhặt thương cho gót dâng sầu
Giận hờn xin ngập lối đi.

Đàn dâng tiếng phong kín tuổi buồn
Đường hoang vắng cho lá về nguồn
Người tìm đến xin gợi nỗi hờn.
Từ khi gió mang đấu địa đàng
Đường lên đá che vết nồng nàn...
Người còn nhớ mãi hay quên lời.

Và người tìm đến giọng hát mơ hồ.
Vết bước năm xưa nay vương âm thầm.
Hàng cây mơ bóng bên đường
Gọi người khi nắng phai tàn
Gọi tình yêu vào lãng quên.......


Dấu Vết


Bảo Chấn
Mùa xuân mùa xuân để lại trên cánh đồng

Mùi hương cỏ hoa nồng nàn trên khắp lối mòn

Những dấu vết mùa xuân nồng nàn khó quên



Trận mưa mùa thu để lại bên chái nhà

Giọt mưa thật êm nhè nhẹ rơi rơi xuống thềm

Những dấu vết mùa thu dịu dàng khó quên



Ô kìa! Em như một tia nắng hồng

Nao nao chiều đông cuối cùng

Tia nắng của anh, dấu vết trời xanh

Tìm lại ngày tháng đã qua đi rồi

Những dấu yêu trong ta còn mãi chăng người ơi

Tìm lại bài hát những ngày xưa buồn vui

Tìm lại bài hát những ngày xưa buồn vui

Dấu Vết

Ngoại Quốc (Trung Hoa)
Chu Minh Ký


Tình khúc thắm thiết anh viết cho em ngày đó bao êm đềm.

Đường xưa quen đôi chân dìu nhau vế lối vắng.

Vầng trăng sáng soi dấu môi hôn đắm đuối.

Tình yêu trao nhau bao ước mơ ngày sau.

Hạnh phúc quá ngắn câu hát ôi sao giờ đây nghe lạc loài.

Tình kia mau phôi phai từng đêm dài nỗi nhớ.

Vầng trăng úa tan vỡ sau đêm lỡ bước.

Mình em bơ vơ, tình em quá dại khờ.

Cuộc tình em đã dành cho anh.

Mà người sao nỡ đành lãng quên.

Dấu vết ngày nào với bao đam mê.

Bao mơ ước đã tan thành mây bay đi, tiếc thương gì nữa thôi.

Một người xa mãi về phương nào?

Để lại bao nỗi buồn khát khao.

Phím gãy lòng chung tiếng ca xanh xao.

Những dấu vết xưa in hằn trong trái tim.

Những tháng năm vẫn chưa xóa nhòa.

Dấu Vết Bình Yên (Tình Đơn Phương 2,3,4)

Ngoại Quốc (Trung Hoa)
Dũng Định
Mới hôm qua đi về nhà nàng.  

Cùng đi chung bên em sánh đôi cười vui.

Em là thiên thần trong mắt anh,

Là mơ ước khi con tim còn cô đơn.



Mỗi khi em tươi cười thẹn thùng,

Làn môi em xinh như đóa hồng nhung.

Trộm nhìn em lòng anh ngất ngây.

Làm chậm bước chân em cho đường thêm xa.


Đôi khi muốn nói yêu em nồng đắm

Say mà anh rằng không nói nên lời

E đôi môi đó sẽ không còn thắm tươi

Sợ thiên thần xa mất anh


Nếu mai này, lối xưa về,

Bước chân này lẻ loi.

Để âm thầm, chỉ một mình

Mãi ấp ủ giấc mơ về em.



Đã em yêu em yêu từ thửơ nào

Nhìn em đang thơ ngây mắt nai hồn nhiên.

Trong lòng em giờ đang nhớ ai.

Nàng ơi có biết chăng mối tình đơn phương.



Muốn thấy em luôn nở nụ cười.

Làm trăng sao trong đêm tối tăm hồn anh

Cho dù anh thầm mơ nỗi đau.

Nguyện sẽ mãi yêu em chân tình đơn phương.


Đã như mây âm thầm đợi chờ

Rồi bay theo cơn gió đi về đâu

Cung đàn anh giờ đây vắng em

Và tiếng hát theo mây mưa về nơi xa.


Hãy mang theo ân tình ngày nào

Cùng ra đi cho anh nói câu biết ly

Ôm tình ta buồn trông giá băng

Chờ ai ai nữa em ơi cùng đàn nhạt phai.


ĐK:


Bao đam mê có em trong ngày tháng

Anh làm sao để vơi hết nỗi buồn

Ôi chia ly biết em vui tình mới

Sao lòng anh giờ đây vắng tanh.

Đã phai mờ những ân tình

Cố quên rồi cũng qua

Lỡ xa rồi cánh chim trời

Hãy giữ mãi tiếng ca ngày xưa...???


.... Repeat.. ĐK:


Ánh trăng nghiêng mỏi mòn đợi chờ

Chờ em mang cho anh ánh dương bình minh

Nơi bình yên mà sao đắng cay

Giọt nước mắt chôn sâu vào bờ phù du


Bóng ai trên con đường mịt mù

Giọng ai buông câu ca hát vang trời khuya

Vội vàng đi tìm trăng khuất xa

Đành quay bước đôi chân rã rời đau thương


ĐK:


Nơi yên vui đó, em có còn nhớ,

Anh vì em mà đau xót tâm hồn

Anh sẽ không trách những lỗi lầm đã qua,

Mà em đành quay bước đi



Biết nơi nào, mãi đi tìm

Dáng em về ngất ngây

Ánh trăng tàn, bước chân về,

Dẫu bão tố sẽ tan màn đêm

No comments:

Post a Comment