Thursday, March 15, 2012

Nhạc Việt: N_3

image


Nghìn Đêm Như Một

Trầm Tử Thiêng

1.
Nửa đêm anh nghe lá rơi
Như bước chân người
Đi lạc vào đời
Nửa đêm anh nghe aó bay
Thấp thoáng quanh đây
Cho trắng đêm dài
Lòng đau như rừng cuối hạ
Chờ mai thu sang
Cho lá rơi vàng
Lòng đau như cỏ dại
Mọc lên cô đơn
Giữa đời bão bùng

DK:
Anh thương những chiều
Em đi qua đây
Anh thương những chiều
Tóc ngủ trên vai
Gót ngà mỏi rụng
Mưa trên đầu non
Aó ngà quằn quại
Ôm đầy giòng mưa
Em đi tuyệt vời
Như mây bay ngang
Em mang chiều về
Rải trên đường phố
Em đi một mình
Cho mây quên bay
Em mang chiều về
Làm tối phương này

2.
Ngày mai khi em cố quên
Anh đứng chung trời
Vẫn thành lạc loài
Ngày mai tả tơi gối chăn
Em có phụ người
Theo bước chân người
Còn đâu mây chiều rã rượi
Từ trên môi em
Câu hát êm đềm
Lòng anh đêm nào cũng vậy
Nằm thương trăng sao
Nghiêng rọi mái lầu

Nghìn Năm Vẫn Chưa Quên

Phạm Duy

Như một dòng sông nhỏ
Cuộc tình đã ra đi
Ra đi cùng năm tháng
Ra đi tít muôn trùng

Ôi cuộc tình thơ mộng
Chỉ còn thoáng dư âm
Năm năm rồi không gặp
Mười năm mất nhau không
Có mất nhau không?

Thời gian là lệ úa
Nhỏ xuống tình không tên
Hỡi người miền xa lắc
Người còn nhớ hay quên

Làm sao mà quên được
Ánh mắt với nụ cười
Đêm tình nhân huyễn mộng
Tạ ơn người gối chăn
Nhớ xin tạ ơn đời, nghe không!

Như từng giọt máu nhỏ
Trở về trái tim khô
Con sông đời trăm hướng
Đưa nhau tới vô thường

Ra nghìn trùng nước Hẹn
Tìm lại mối tơ duyên
Năm năm rồi không gặp
Mười năm vẫn chưa quên
Vẫn nhớ, chưa quên.
Trăm năm dù lỗi hẹn
Nghìn năm vẫn không quên
Vẫn nhớ y nguyên

Nghìn Thu (Hư Vô / Rong Ca 7)

Phạm Duy

6/8

Nghìn Thu, anh là suối trên ngàn
Thành sông anh đi xuống
Anh tuôn tràn biển mơ
Nghìn Thu, em là sóng xô bờ
Vào sông em đi mãi
Không bao giờ biển vơi

Em là cõi trống
Cho tình đong vào
Anh là nơi vắng
Cho tình căng đầy
Cuộc tình đi vào cõi Thiên Thu

Em là cơn gió
Anh là mây dài
Đi về bên nớ
Đi về bên này
Rồi trở về cho hết cái đong đưa

Nghìn Thu, em lặng lẽ ươm mầm
Cành mai, không ai biết
Em âm thầm nở hoa
Nghìn Thu, trăng chợt sáng hay mờ
Lặng im, anh lên xuống
Không ai ngờ, hiển nhiên

Tình ta biến hóa
Trong từng sát na
Tình luôn lai vãng
Đi, về cõi chung
Tình vô hư đó
Nên gần với xa.
Tình ra ánh sáng
Tình về tối đen

Nghìn Thu, anh là đã em rồi
Và em, trong muôn kiếp
Em đã ngồi ở anh
Nghìn Thu, ta bù đắp không ngừng
Tình âm dương chan chứa
Xoay trong vùng tử sinh.


Nghìn Trùng Xa Cách

Phạm Duy

Nghìn trùng xa cách người đã đi rồi
Còn gì đâu nữa mà khóc với cười
Mời người lên xe về miền quá khứ
Mời người đem theo toàn vẹn thương yêu
Đứng tiễn người vào dĩ vãng nhạt mầu
Sẽ có chẳng nhiều đớn đau
Nối gót người vào dĩ vãng nhiệm mầu
Có lũ kỷ niệm trước sau
Vài cánh xương hoa nằm ép trong thơ
Rồi sẽ tan đi mịt mù
Vạt tóc nâu khô còn chút thơm tho
Thả gió bay đi mịt mù
Nghìn trùng xa cách người đã đi rồi
Còn gì đâu nữa mà giữ cho người...
Trả hết về người chuyện cũ đẹp ngời
Chuyện đôi ta buồn ít hơn vui
Lời nói, lời cười
Chuyện ngắn chuyện dài
Trả hết cho người, cho người đi
Trả hết cho ai ngày tháng êm trôi
Đường em đi trời đất yên vui
Rừng vắng ban mai, đường phố trăng soi
Trả hết cho người, cho người đi
Trả hết cho ai cả những chua cay
Ngày chia tay, lặng lẽ mưa rơi
Một tiếng thương ôi, gửi đến cho người
Trả nốt đôi môi gượng cười
Nghìn trùng xa cách đời đứt ngang rồi
Còn lời trăn trối gửi đến cho người...
Nghìn trùng xa cách người cuối chân trời
Đường dài hạnh phúc, cầu chúc cho người.



Ngỡ Đâu Tình Đã Quên Mình

(chưa biết)

1.
Khi Anh...trông thấy Em
Cả địa cầu...như vắng ngắt
Khi Anh...trông thấy Em
Cõi thiên đàng...như trước mắt
Con tim...Anh bấy lâu...ngỡ đâu tình...đã quên mình
Để rồi...ngày hôm qua...oán trách Em

2.
Khi Anh...trông thấy Em
Những ưu phiền...rung rẫy chết
Khi Anh...trông thấy Em
Lửa ngông cuồng...thôi tắt hết
Anh như...con thú hoang...biết run sợ...giữa cuộc đời
Ngập ngừng...lòng lo âu...hát câu kinh...lạy trời

Điệp khúc
Tình...không xót xa...có nên gọi là...tình
Đời...không đắng cay...có nên gọi là...đời
Trái tim kêu gào xin hãy cho Anh một lần
Một lần thôi...được quặng đau...được rớm máu

3.
Hôm nay...ta cứ vui
Chắc đâu ngày...mai vẫn thế
Mây trôi...mây vẫn trôi
Dẫu không còn...ai nhớ đến
Em ơi...Anh vẫn tin...chẳng có gì...mãi trên đời
Dù rằng...tình đôi ta...vẫn luôn luôn...tuyệt vời

Ngỡ Ngàng

Hoàng Trọng

Lòng muốn trao bằng tiếng nói
Bằng lá thư màu giấy mới
Bằng muôn cánh hoa tươi
Bằng môi hé duyên cười
Bằng đôi mắt lả lơi
Ngàn khúc ca tìm nhớ mãi
Từng ý thơ hòa luyến ái
Chờ trao đến bên ai
Cùng xây giấc mơ dài
Rồi đi về tương lai
Nào ngờ đôi tâm tư
Khi gặp duyên đưa lối
Ngỡ ngàng sao im vắng tiếng nói
Âm thầm nghe hơi gió
Ngân dư âm xa xôi
Đưa chiều về cuối trời
Lòng vẫn như bờ suối vắng
Tình vẫn nguyên tờ giấy trắng
Dù chưa thắm giấc mơ
Thời gian xóa mong chờ
Lòng ta còn vương tơ


Ngỡ Như Vẫn Còn Yêu

Phạm Quốc Việt

Ngỡ như vẫn còn yêu
Ta thấy mưa ngoài hiên buồn hắt hiu
Dưới mưa vẫn chờ ai
Ngỡ như bóng hình anh qua ngõ đợi chờ
Những lời nói hẹn ước
Như dấu yêu ngày xưa thật dối gian
Ngỡ như vẫn còn yêu
Tình nào chưa nguôi lời nào chưa nói
Ôi đã quên đi ái ân hôm nào
Đời đã vắng người không có ai
Chuyện tình yêu đã theo cơn mưa trôi vào lối mòn
Tình buồn qua cơn mơ mất nhau muôn đời
Ngỡ như đã rời xa
Mơ thấy ai chờ ta về phố khuya
Giữa đêm có chờ mong
Ngỡ như vẫn còn yêu ai đến bao giờ
Những lời nói đầu tiên
In dấu bên đời nhau thật xót xa
Ngỡ như vẫn còn yêu
Tình nào chưa phai lời nào chưa nói
Ôi tiếc thương chi những cơn mưa buồn
Dù bao ước thề đã vút bay
Tình yêu đã như cơn mưa hững hờ chối quanh
Đời buồn như cơn mưa tiễn anh hôm nào


Ngô Quyền

Khuyết Danh

Bạch Ðằng Giang, sông ơi !
Cùng ta réo lên chiêu anh hùng xưa
Theo tiếng sóng bên kia vừa tung bay
Tà giáp theo gương thần chập chờn
Trên sông thiêng đỏ máu ai kia
Ðã vung kiếm báu lên trời ghi hú vang
Bên ngàn núi sông chiêu hồn nước non.
Kìa Hoàng Thao đem bao quân sang
Quyết thâu giang sơn nhà Nam
Trên sóng biếc ngô Quyền phá tan
Quân Tàu thoát nơi nguy nan
Bạch Ðằng Giang
Sông ơi là mồ chôn quân Nam Hán
Dân trong nước nhớ ơn đời đời
Nhớ ơn anh hùng cứu nước khơi vùng tối tăm

Ngõ Vắng Tình Yêu

(chưa biết)

Nhớ hôm nào ta còn có nhau
Ngõ tình yêu tâm sự ngọt ngào
Má vai kề hôn lên tóc rối
Gói tay mềm dìu dắt đêm vui
Đón đưa về đường hoa ngặp lối.

Để bây giờ ta đành mất nhau
Chốn hẹn xưa hoang lạnh vườn đào
Gót son hồng in trên xát pháo
Bước theo chồng một chuyến xe hoa
Bỏ nhân tình vui với tình xa.

ĐK:

Anh ơi ái ân tình xưa cũ
Có ngờ là dấu sương phai
Anh hát chi bản tuyệt tình ca
Anh ơi anh đi về nơi đó
Bỏ buồn lại nơi đây
Thương nhớ nhớ thương nào cho khuây.

Vắng anh rồi em còn có ai
Những ngày vui trả lại ngày buồn
Dưới sân trường tương tư áo trắng
Đắng cây hồng chặn quả tim yêu
Ngõ đi về hoang vắng đìu hiu...!!!

Ngõ Vắng Xôn Xao

(chưa biết)

Một ngõ vắng xôn xao
Nằm trong lòng phố lớn
Một tiếng nói yêu đương
Cho lòng thêm tơ vương
Một đám lá thu bay
Rắc vương đầu ngõ vắng
Một chùm hoa khoe nắng
Xôn xao ngập hồn tôi
Tôi yêu người thầm lặng như ngõ vắng
Tôi yêu đời làm ngõ vắng lẻ loi
Trong thinh lặng mà lại mênh mông lắm
Hãy ngước nhìn kìa trời xanh bao la

Vì mãi nắng nên mưa
Gội trưa hè loang nước
Vì muốn nói yêu nhau
Nên nhìn nhau thêm lâu
Chiều ngõ vắng xôn xao
Có thêm bầy bé gái
Cùng nhảy dây khoe áo
Dâng hoa ngập hồn tôi

Khi con người mà lòng như ngõ vắng
Khắp khung trời tỏa ánh nắng dịu êm
Ai đã từng một lần qua nơi ấy
Khi xa rồi lòng vẫn thấy xôn xao



Ngoại Ô Buồn

(chưa biết)

Từ tiền tuyến tôi về, thăm căn nhà ngoại ô,
thấy lòng thương vô bờ.
Cũng con đường này đây,
cũng mái nhà này đây,
còn mang kỷ niệm đầỵ

Nhưng trăng đêm nay,
không còn tha thiết như những muà trăng đắm say
Tôi nghe gió ru cây, chim kêu trên ngàn mây,
Triền miên man khắc khoải chìm giữa khung nhạc đêm dài

Năm xưa anh đi, từng đêm vạm võ vùng ngoại ô có người mong.
Hôm nao tôi đi, quê cũ thưa người vì hy sinh cho non sông.
Hơn hai mươi năm, lửa binh tàn phá vùng ngoại ô lắm khổ đau
Tôi theo chân anh, vai súng lên đường cùng hiên ngang viết sử xanh.

Chạnh lòng thấy u hoài,
khi xưa mình ở đây, với tình yêu vơi đầy
Khóm hoa hàng dậu thưa, lối xóm mình còn kia, mà sao quá âm thầm. Sương rơi miên mang, khơi nhiều nhung nhớ cho những ngày vui đã qua
Tôi quay gót ra đi, không mang theo gì hơn,
nhìn đêm khuya vắng vẻ càng thấy thương ngoại ô buồn

Ngoại Ô Đèn Vàng

Y Vân

Một người vừa đi lặng lẽ...
Trên con đường vắng ngoại ô,
Lạnh lùng nhà tranh ngủ sớm...
Nên bóng đêm càng mơ hồ !
Ngọn đèn vàng không vừa sáng ...
Cây cao gục ngã màu đêm !
Bâng khuâng đôi gót phong trần,
Từ biệt hình thành đầy nhớ thương ....
Đêm nay ai tiễn, ai đưa ???
Ai vui hát say sưa để mình anh thương nhớ...
Ôi bao câu nói không hơn gì,
Một màu buồn sâu từ đôi mắt,
Nên tin yêu vốn hay mơ,
Băn khoăn vấn tâm tư,
Hạn rằng bông hoa đó ....
Đang trôn mong lúc anh quay về !
Dù rằng ngày về rất xa ....
Rồi một mình trên đường vắng ...
Đi qua đầu xóm ngoại ôi ..
Nhìn ngọn đèn đêm lẻ bóng,
Như bóng ai buồn đêm trường !
Đường dài còn đi nhiều lắm ...
Non sông chờ viết được tên !
Không hay ai mất ai còn,
Mà hình em còn trong mắt anh .....

 

Ngoại Tôi

Song Ngọc

Ngoại tôi tuổi hạc bóng xế mái tóc trắng như bông, chiếc lưng cong nợ đời
Ngày xưa hay vuốt tóc, hay nâng niu yêu thương lúc tôi còn thơ dại
Nhà ngoại một hàng cau đứng soi bóng nước ven sông có ao sâu cạnh nhà
Vườn sau mận đào cam quít, trái chôm chôm thơm ngon, hương ân tình quê nghèo

Tôi nhớ những năm tháng xưa nào
khi lửa chiến tranh về, quê ngoại buồn xác xơ
Ao sâu khô cằn cây trụi lá, bóng cau thôi nghiêng nghiêng soi trên giòng sông hiền

Tôi nhớ những năm ấy ngoại buồn
Ðưa mắt ngóng xa vời nguyện cầu trong bóng đêm
Cầu cho đàn con trong lửa khói, sông nước thôi điêu linh mau yên bình khắp miền

Ngoại tôi giờ đã khuất bóng với dĩ vãng xa xôi với mây cao về trời
Ngoại tôi giờ còn ở mãi trong tim tôi hôm nay với kỷ niệm nhớ hoài
Ngoại tôi là nguồn nhân ái theo dấu bước tôi đi lúc tôi mơ về nhà
Ngoại tôi tựa giòng sông ngát chảy qua bao con tim yêu muôn đời quê mẹ 
  

Ngọc Biếc

Trần Quang Lộc

Mang tên em, loài ngọc biếc
Anh lang thang một đời thấm mệt
Trong hư vô đất trời rộng quá
Làm sao mong thấy cội nguồn ước mơ

Đi loanh quanh cả đời chơ vơ
Nghe âm hao tình gọi bến xưa
Ai dang tay réo lời hẹn thề
Anh say mê rũ áo quay về

Nụ hồng xin trao em tươi đôi môi thắm
Tình nồng dâng cho em hương hoa say đắm
Câu ca dao cha dậy anh thủa nào
Thành bài ca hay tiếng nói ngọt ngào

Chân ra đi, lòng chợt nhớ
em thân yêu giật mình quay lại
Hương hoa quen trở về vội vã,
xòe tay em nắm, đã vội cách xa

Mang trong tim cuộc tình thiết tha
Hương hoa xưa, nào dễ chóng phai
Bao nhiêu năm, rong ruổi miệt mài
Chưa nguôi ngoai giây phút chia rời

Tình này trao cho em, yêu thương mê mãi
Dầu ngày sau đôi ta không đi chung lối
Dư âm qua muôn đời vã^n ở lại
Thành tình ca đôi lứa hát ngọt ngào

Mang tên em, loài ngọc biếc
Anh lang thang một đời thấm mệt
Trong hư vô đất trời rộng quá
Làm sao mong thấy cội nguồn ước mơ

Đi loanh quanh cả đời chơ vơ
Nghe âm hao tình gọi bến xưa
Ai dang tay réo lời hẹn thề
Anh say mê rũ áo quay về

Nụ hồng xin trao em tươi đôi môi thắm
Tình nồng dâng cho em hương hoa say đắm
Câu ca dao cha dậy anh thủa nào
Thành bài ca hay tiếng nói ngọt ngào

Mang tên em, loài ngọc biếc
Anh tương tư một đời hối tiếc ....


Ngọc Lan

Dương Thiệu Tước

Ngọc Lan giòng suối tơ vương mắt thu hồ dịu ánh vàng.
Ngọc Lan nhành liễu nghiêng nghiêng tà mấy cánh phong nắng thơm ngoài song.
Nét thắm tô bóng chiều, giấc xuân yêu kiều, nền gấm cô liêu.
Gió rung mờ suối biếc, ý thơ phiêu diêu!
Ngón tơ mềm chờ phím ngân trùng, mạch tương lai láng.
Dáng tiên nga giấc mơ nghệ thường lỡ làng.
Ngọc Lan giọng ướp men thơ, mát êm làn lụa bông là.
Ngọc Lan trầm ngát thu hương. Bờ xanh bóng dương phút giây chìm sương.
Bông hoa đời ngàn xưa tới nay.
Rung nhạc đó đây cho đời ngất ngây, cho tơ trùng đờn hờ phím loan.
Thê lương mây nước sắt se cung đàn. ôi tâm hồn nghệ sĩ chìm trong sương thắm.
Nhớ phút khuê ly, hôn mê tuyết hoa Ngọc Lan.
Mờ mờ trong mây khói, men nồng u ấp duyên hững hờ dần dần vương theo gió, tơ lòng dâng bao cùng thương nhớ

Ngọc Lan Ta Xa Nhau

(chưa biết)

Tình là từng gịot u sầu
Vọng trong sâu kín tâm hồn
Một lần vừa tròn cuộc mộng
Bờ môi đã giá băng
Để rồi tu mình hiểu rằng
Dù thương yêu hay vấn vương
Em ơi, hỡi em ơi mình đã xa nhau rồi

Từ dạo em về vầng trăng nay xẻ đôi
Từng giọt mưa buồn chợt xót xa ngân dài
Để rồi vẫn tự hỏi rằng
Tình yêu sao không như ước mơ?
Ôi, những làn tóc rối
Ngọc Lan nay đâu còn

Khi em đến hoa kheo màu
Môi tươi thắm câu ân tình
Ta trao nhau bao đắm say
Câu yêu thương ôi khát khao
Đam mê trong thiên đàn ân ái
Tóc em quyền bay trong gio
Chan chứa cơn mộng tình

Giờ chỉ còn lại u sầu
Mùi hương tan phất quanh phong
Cuộc tình rồi chợt tàn
Một bóng trong đơn lạnh
Để rồi từ mình hiểu rằng
Đời anh chỉ mang xót xa
Em ơi, hỡi em ơi mình mất nhau thật rồị



Ngợi Ca Mẹ

Trần Quảng Nam

Khi xưa bé thơ có khi tôi ngồi nhìn đồ chơi lớn
Biết bao nhiêu điều như chưa thấy ra
Đôi khi cũng đi xa xôi tới miền biển dài sông lớn
Biết bao nhiêu điều như xa rất xa

Bao năm đã qua  bao nhiêu điều vui hay mới lạ
Tôi cũng từng biết nhiều như mọi người
Nhưng trong trái tim vẫn còn một điều tôi chưa biết hết
lớn hơn bao điều kia trên thế gian

(Đ.K.)
Như thái dương soi, như ánh trăng cao
Và ngàn không gian bao tinh tú kia
Ai cũng như tôi rồi sẽ biết rằng
Tình nào rất lớn là tình của mẹ

Tôi đã sống thêm với bao nhiêu lần gặp điều ngang trái
Biết bao nhiêu lần tôi đau đớn rồi
Nhưng khi đớn đau đã buông xuôi niềm tin yêu tôi vẫn
Bóng dáng yêu của mẹ cũng rất gần
Khi câu nói lo âu hay là câu an ủi thôi
Bao nỗi buồn chất chứa cũng tàn nhanh
Ai may mắn hơn tôi khi đã hiểu được tình yêu ấy
Hãy cho tôi được chung câu chúc mùng
(Đ.K).

 

Ngồi Đây Vẫn Mong Đợi

Jimmii J.C. Nguyễn

Even though we're far apart, I still think of you and I want you to know that you're always, always in my heart. I love you, baby.
Bao nhiêu đêm trôi qua
Giờ thì vẫn một mình ta
Ngồi đây ta nghe gió mưa gào
Gào xung quanh đời ta
Ôi nhớ thương tình xa
Lòng ta mãi nhớ thương nỗi u buồn
Nhớthương ai ôi ngàn năm
Thương nhớ ai
Xin cho ta gặp lại người

ĐK:

Nhớ mãi một người.
Tình xưa khi nào cho ta lãng quên
Này người yêu hỡi có hay
Ta còn thương nhớ
Vẫn nhớ một người
Tìm đâu trong đêm cho ra dáng em
Này người yêu hỡi có hay
Ta còn ngồi đây với mong đợi

Every now and then, I still think about the time we spent together (sigh) and it seems so long ago. Wherever you are, I hope you still think of me, too.

Ngồi Gần Nhau

Từ Công Phụng

Ngồi đây với em.

Ngồi nhìn đôi mắt em nhòa trong bóng đêm, ngàn vì sao như rơi xuống bên thềm.

Ngồi nhìn nhau không nói loài cỏ hương lên tìm mắt đêm đen tìm môi khô tên.

Gọi tình yêu cho ấm hương thơm đôi môi trong đêm chơi vơi.

Gọi lên áng mây dìu em đến đây vùi anh ngủ say và cỏ cây như quấn quýt bên tình ta.

Ta ru giấc em ngủ vùi trên lá, hơi thở em ngọt ngào giòng suối, nghe đắm say chìm vào trời quên.

Nên, một lần có bên nhau ngoài trời vẫn qua mau niềm vui đến không lâu.

Xin đời còn đẹp cho nhau mãi.

Dù có xa nhau đừng để thương đau còn đến mai sau.

Làn môi thôi lấp tên người.

Em ơi hãy nói em ơi hãy nói dù đời chia xa tình ta mãi mãi một cõi riêng.

Đừng nói cho nhau ngàn tiếng thương đau còn đến mai sau.

Làn môi thôi lấp tên người.

Em ơi hãy nói em ơi hãy hãy nói dù đời chia xa tình ta mãi mãi là một cõi riêng.


Ngồi Gần Nhau

Phạm Duy


Ngồi gần ngồi gần nhau, vai sát vai nhau tựa đầu
Ngồi gần ngồi gần nhau, tay nắm tay cho thật lâu
Ngồi gần ngồi gần nhau, xin nói cho nhau một điều
Ngồi gần ngồi gần nhau cho nhiều
Ngồi vào đời nhỏ nhoi, trong kiếp sống đầy vơi
Ngồi gần người từ bi, bên lũ giết người kia
Ngồi gần loài giun dế, hay ác thú hùm beo
Mình vào ngồi đây với nhau.

Ngồi gần ngồi gần hơn, đôi mắt đôi mi lạ lùng
Ngồi gần ngồi gần hơn, đôi má đôi môi làm quen
Vào ngồi làm một đôi, trong tiếng than trong nụ cười
Vào ngồi làm đỏ đen cho đời
Ngồi gần loài ma quái, nghe tiếng nói lả lơi
Ngồi gần tình thương yêu, nghe rõ tiếng bụt kêu
Gần người hùng trong trắng, bên lũ cướp của công
Ngồi thở dài hay ước mong.

Vào ngồi vào ngồi chung, trong sót thương trong bạo cường
Vào ngồi vào ngồi chung, trong bão mưa trong lửa tuôn
Ngồi ở gần mộ hoang, trong đám tân hôn vội vàng
Ngồi vào, ngồi đôi bên vui buồn
Ngồi vào rừng gươm súng, hay đứng giữa vườn bông
Ngồi chờ đàn chim non, hay đón tiếng đạn bom
Ngồi vào niềm yêu dấu hay giữa mối thù sâu
Mình ngồi vào đây với nhau.

Ngồi gần ngồi gần nhau, đây đó chung quanh địa cầu
Ngồi gần ngồi gần nhau, trong kiếp xưa, trong đời sau
Ngồi gần ngồi thật lâu, cho đến khi hai ngọn đầu
Thành một người trong nhau nguyện cầu
Ngồi vào một thế giới, không xấu tốt buồn vui
Ngồi vào niềm chơi vơi, không có sắc mầu phai
Ngồi vào đời không mới, không rách nát tả tơi
Một mình ngồi trong cái TA
Một mình ngồi trong cái TA
Một mình ngồi trong cái TA...


Ngồi Hát Ca Bềnh Bồng

Quốc Bảo

Bàn tay quen tìm níu chút yêu thương xa vời
Bàn chân quen tìm phố chia đôi
Tìm một lần yêu mà dốc hết cơn mê trong hồn
Còn lại giấc mơ trầm buồn

Làn môi xinh mềm rũ ướt hơi mưa đem về
Vùi trong gối lạnh giấc lê thê
Lòng chùng xanh xao nhìn nắng, nắng như đang phai dần
Ðể lại trống không một lần

Cơn yêu quá rồi còn tiếng hát cho em ru đời
Còn gót xanh mơn man cầu à ơi
Thơ ngây qua rồi còn ánh mắt bao dung em nhìn
Còn trái tim đâu ngờ em rất hiền

Rồi mai đây đời sẽ biết ơn em nhân từ
Rồi mai đây người sẽ vô tư
Và rồi mai đây tình sẽ đến bên em sum vầy
Tình lại thướt tha tràn đầy

Ðời mênh mông chào đón những con tim an hòa
Nguồn đau thương lùi hết ra xa
Một lần yêu thôi về thắp nén linh hương trong lòng
Và ngồi hát ca bềnh bồng 

Ngồi Lại Bên Nhau

Phạm Uyên Nguyên

Ngồi lại bên nhau này bạn thân ơi
Ngồi lại bên nhau cùng hát ca
Bạn bè thân yêu cách xa lâu rồi
Giờ ngồi bên nhau hát ca vui đùa
Truyền lại cho nhau hơi ấm bạn bè

Ngồi lại bên nhau kể chuyện nhau nghe
Chuyện buồn chuyện vui chuyện chúng ta
Về ngày xa xưa ở bên ngôi trường
Về ngày hôm nay với bao ước vọng
Nắm chặt tay ta bước vững vàng

ĐK:

Nhớ những lúc gắn bó bên nhau hôm nào
Nhớ ánh mắt lấp lánh trao nhau nụ cười
Nhớ tiếng nói tiếng hát thiết tha trong lòng
Về những ngấn nước mắt của ngày nào chia tay

Hãy thắp sáng trong tim bạn bè
Những ước muốn với bao hy vọng
Những sóng gió bão tố có nhau trong đời
Ta xa nhau nhớ gắng sống xứng đáng cho nhau.

Ngồi Lại Trên Đồi

Lê Uyên Phương

Ta đâu ngờ tình xưa vẫn còn như ngày ấy
Khi xa người sao đành quên
Như chim trời tìm đất mới
Tan bao nhiêu nên thơ cũng trong tay cầm
Theo sông xanh trôi đi không tiếc thương gì nhau
Như chim bay anh ơi cuối chân trời ấy
Theo mây trôi mây trôi đã xa rồi đã xa rồi
Ngồi với lòng xót xa
Tình vẫn còn thiết tha

Một chiều Xuân đê mê gối chăn còn ấm da nồng
Tình dài đâu anh ơi đứt dây hững hờ
Một lần vui cho nhau sầu muôn kiếp
Gối đầu trên bờ vực sâu đớn đau .

Ta đâu ngờ tình xưa vẫn còn như  ngày ấy
Khi xa người sao đành quên
Cho tim này sầu tê tái
Cho bao nhiêu cơn mên đớn đau xô về
Cho hai tay buông xuôi theo kiếp chim trời bay
Cho tim yêu lung lay trước bao tầm với
Anh anh ơi anh ơi đã xa rồi đã xa rồi
Ngồi với lòng xót xa tình vẫn còn thiết tha .

Ngôi Nhà Trong Ánh Bình Minh

The House Of The Rising Sun
Vietnamese Lyric Lê Xuân Trường

Mặt trời đang lên sáng soi cuộc đời
Ánh nắng chói chang ngôi nhà xinh
Sáng thức giấc, nụ hôn ngọt êm thật nồng
Ta vui, ta cười bên nhau.

Mỗi sáng bướm hoa cùng mây trời
Sống…... mãi trong tình yêu
Gió khẽ lướt trên nụ hoa hồng tươi
Ôi ! Thiên Đường mê say

Tiếng hát cất lên ngợi ca tình hồng
Tiếng suối, tiếng chim hòa theo
Những chất ngất, đắm say, đời bao bình yên
Bên nhau muôn đời không xa

Một ngày nào, sao bỗng thấy buồn
Nắng vẫn ấm sáng soi ngôi nhà xưa
Những giấc mơ vụt bay còn gì đâu
Bao nhiêu kỷ niệm tan theo.

Vẫn ánh nắng chói chang trời xanh nhiều mây
Buốt giá trái tim lạnh căm
Mới biết thế gian chẳng bao giờ đổi thay
Nhưng bao mối tình phôi phai.

Ngôi sao ban chiều

(chưa biết)

                            chiều ... màn đêm rơi xuống
                            gió chiều vu vơ
                           lấp ló đầu xuân
                           ngôi sao ban chiều
                                     
                      gợi ... lòng tôi xao xuyến
                         nhớ người dâú yêu
                           ở phương trời xa
                                     
                        em ... thân yêu nơi nào
                            em có nhớ chăng
                             đôi ta năm xưa
                          chung lời thề ước
                                     
                            bao lâu nay tim ta
                           luôn nhớ đến em
                           như ngôi sao chiều
                            bao ngày mong chờ
                                     
                         vì ... lòng ta mãi mãi
                            vẫn còn mang theo
                            cả mối tình xưa
                                     
                      người ... mà tôi yêu dấu
                            đã về nơi nào
                          tháng năm buồn trôi
                           tôi vẫn mong chờ
                                     
                     nhìn ... trời ngây bát ngát
                            gió chiều vu vơ
                         lòng thấy buồn thêm
                                     
                         ôi ... không gian bao la
                            nhắn giúp cho ta
                            em nơi phương xa
                             có còn chờ ta
                                     
                            bao lâu nay tim ta
                           luôn nhớ đến em
                           như ngôi sao chiều
                            bao ngày mong chờ
                                     
                         vì ... lòng ta mãi mãi
                            vẫn còn mang theo
                           cả bóng hình em...


Ngôi Sao Cô Đơn

Thanh Tùng

(Slow Surf)[A 4/4]

Em đừng ngồi buồn, và đừng nói những lời giận hờn.
Ðể bầu trời xanh ngát như màu xanh trong mắt em.
Em hãy nhìn vào cuộc đời, trong một đời có những cuộc đời
Em hãy nhìn vào lòng người, trong mỗi người có cả mọi người,
                                        có em và có tôi...
Tôi mong em, mong em hãy mang cho đời,
tiếng hát trái tim,
Và tôi mong em, mong em hãy yêu con người
bằng tình yêu của em...

Rồi một ngày một ngày cuộc sống mới,
ghé bước chân dưới hiên nhà em,
Rôì một ngày mặt trời hạnh phúc,
rót trên môi chiếc hôn đầu tiên
Là tình yêu... đó em!

Vì cuộc đời mà em hãy hát,
hát tiếng yêu thương cho mọi người,
Vì mọi người mà em hãy hát,
những tiếng hát tin yêu cuộc đời ........!

Em hãy vì mọi người, từng lời hát từng nụ cười,
Riêng em có buồn thì ngồi yên cho tôi ngắm xem...
Vì sao trong đôi mắt em... có những... ngôi sao... cô đơn...?

Em hãy vì mọi người, từng lời hát từng nụ cười,
Tôi mong suốt đời bình yên cho tôi ngắm xem...
Vì sao trong đôi mắt em...
đã vắng... những ngôi sao... cô đơn...!

Ngôi Sao May Mắn

(chưa biết)

Trong thế giới riêng một mình cô đơn
Đường xa mêng mông lạc loài
Nơi có trăng vàng in bóng hình anh
Nơi đây em chờ
Ngoài kia mây trắng đã bay cùng anh rồi
Và mắt em long lanh niềm ước mơ
Mơ ngày hạnh phúc

Gặp lại anh ôi chất ngất
Và đớn đau khi ta có nhau
Nhưng em đành chua xót nhìn anh với điều muốn nói
Rồi tháng năm sẽ xóa hết
Còn đâu những câu vỗ về khi em buồn và nhớ anh

Từ đây em sẽ ngước lên trời cao vời
Nơi có bao điều em từng khấn xin
Em tin thật nhiều
Dù anh đã cách xa đời em rồi
Lòng vẫn mong sao cho người vui sướng bên niềm hạnh phúc

Gặp lại anh ôi chất ngất
Và đớn đau khi ta có nhau
Nhưng em đành chua xót nhìn anh với điều muốn nói
Rồi tháng năm sẽ xóa hết
Còn đâu nữa những câu vỗ về khi em buồn nhớ anh

Lòng vẫn nhớ anh đã nói
Dù sao anh cũng yêu em thật nhiều
Sao trên trời như mỉm cưới
Và an ủi này cô bé
Ngoài kia mưa rơi tí tách
Và sau đó áng mây cuối trời trôi êm đềm
Còn ước mơ xưa nên xem như giấc mộng ...

Ngôi Sao Nhỏ Nhoi

Tường Văn

Xa lắm ánh sao đêm, bầu trời thênh thang cao vời vợi. Từng đêm lặng im ngắm sao trên trời nhỏ nhoi, xa rất xa.
Xin giống ánh sao khuya, để cùng lượn bay trong thiên hà. Nhìn em gọi em hãy luôn yêu đời cùng tôi, cho trọn giấc mơ.

Chorus:
Ngàn vì sao lấp lánh có thấy bóng em.Và em thôi đừng lãng quên, đường xa sẽ gần lại nếu như em còn yêu tôi thắm thiết. Dường như đêm mưa gió đã có lúc yêu, mùa đông sẽ không giá băng, để hôm nay tôi mong đón em đi về theo tiếng ca. 

Ngôi Sao Yên Bình

Trần Anh Phương

Lạnh một đêm giá chiếu ánh sao soi đường bãi thông hẹn nhau
Từng trời cao thắm tiếng hát mượn thiên thần
Mình anh trên nhân gian những ước ao lòng ai ngây thơ giang đôi tay gọi mời
Chuông ngân dài xua đông giá theo câu ca tưng bừng đêm thánh
Đêm an lành Chúa giáng sinh xin dâng lên muôn lời chúc mừng
Chuông ngân dài xua đông giá lung linh muôn sao trời soi sáng
Đêm an lành Chúa giáng sinh gieo yêu thương nhân ái

Một mùa đông giá nhìn ngắm ánh sao trên trời
Giục thoáng tim khát khao giục ta thêm bao niềm vui
Tìm về bên em muôn loài gợi lên trong ta bao giấc mơ tuổi thơ.

Ngồi Tựa Mạn Thuyền

(Dân Ca)
Dân ca Quan Họ

1. Ngồi rằng ngồi tựa (có mấy) mạn thuyền là ngồi tựa
(có hơ) mạn thuyền (ấy mấy) đêm (là) đêm hôm qua
Ngồi rằng (là) ngồi tựa (có mấy) mạn thuyền là ngồi
tựa (có hơ) mạn thuyền
Trăng in (là in) mặt nước cũng có (a) càng nhìn (là) càng
nhìn non nước càng xinh (ư hư là ôi hư)

2. Sơn rằng sơn thủy (có mấy) hữu tình là sơn thủy (có
hơ) hữu tình (ấy mấy) trông (là) tôi trông lên
Sơn rằng (là) sơn thủy (có mấy) hữu tình là sơn thủy (có hơ) hữu tình
Thơ ngâm (là ngâm) ngoài lái cũng có (a) rượu bình (là)
rượu bình giải trí trong khoang (ư hư là ôi hư)

3. Tay rằng tay dạo (có mấy) cung đàn là tay dạo (có nắn)
cung đàn (ấy mấy) đôi (là) đôi tay em
Tay rằng (là) tay dạo (có mấy) cung đàn là tay dạo (có nắn) cung đàn
Tiếng tơ (là tơ) tiếng trúc cũng có (a) bổng trầm (là)
bổng trầm năn nỉ thiết tha
Làm (ư hư) tài trai chơi chốn (ý hơ) hà (là ôi a) tôi mà cầu hà


Ngồi Tựa Song Đào

(Dân Ca)

Quan Họ Bắc Ninh
Nhịp C, vừa


(1)

Ngồi rằng là rằng ngồi tựa ơ ơ ơ ơ
Ngồi tựa cái bên song đào.
Ngồi tựa cái bên song đào.
Hỏi người là người tri kỷ ơ ơ ơ ơ
Ra vào, ra vào có thấy vấn vương,
Cô Ba đó ơi ì hi.
Gió lạnh cái đêm đông trường,
Gió lạnh cái đêm đông trường.

(2)

Gió rằng là rằng gió lạnh ơ ơ ơ ơ
Gió lạnh cái đêm đông trường.
Gió lạnh cái đêm đông trường.
Nửa chăn là chăn nửa chiếu ơ ơ ơ ơ
Nửa giường, nửa giường để đó chờ ai,
Cô Ba đó ơi ì hi.
Bứt ngọn cái bông huê nhài,
Bứt ngọn cái bông huê nhài.

(3)

Bứt rằng là rằng bứt ngọn ơ ơ ơ ơ
Bứt ngọn cái bông huê nhài.
Bứt ngọn cái bông huê nhài.
Người trong là trong có nhớ ơ ơ ơ ơ
Người ngoài, người ngoài hay không,
Cô Ba đó ơi ì hi.
Gối lẻ có bên loan phòng,
Gối lẻ có bên loan phòng.

(4)

Gối rằng là rằng gối lẻ ơ ơ ơ ơ
Gối lẻ có bên loan phòng.
Gối lẻ có bên loan phòng.
Đôi ta là ta chỉ quyết ơ ơ ơ ơ
Một lòng, một lòng ta thương mến nhau,
Cô Ba đó ơi ì hi.
Anh sắm cái buồng cau,
Anh sắm cái buồng cau.

(5)

Anh rằng là rằng anh sắm ơ ơ ơ ơ
Anh sắm cái buồng cau.
Anh sắm cái buồng cau.
Để xin là xin bác mẹ ơ ơ ơ ơ
Xây cầu, xây cầu cho chữ yêu đương,
Cô Bađó ơi ì hi.
Kết nghĩa bên đá vàng.
Kết nghĩa bên đá vàng.


Ngọn Cỏ Nhỏ Nhoi

Vũ Hoàng

Moderator - Sâu lắngDm 2/4


Em như làn mây trôi
Em như cơn gió thổi
Em như cánh chim trời !
Bao giờ đến bên tôi ?

Gặp một lần người ơi
Dù không nói thành lời
Dù chưa lần chờ đợi
Ðã vương vấn một thời

Nhưng em không là mây trôi !
Nhưng em không là gió nổi !
Em không là cánh chim trời !
Biết chăng em ơi !

Em  chỉ là ngọn cỏ
Một ngọn cỏ nhỏ nhoi
Nhưng em đã cho tôi
Chơi vơi giữa dòng đời

Ngọn Lửa Cao Nguyên

Trần Tiến

Một ngọn lửa hồng còn bên ta ... á ... ha ha
Một ngọn lửa hồng sáng rừng già ... a ha
Một ngọn lửa hồng bồi hồi cháy mãi
Ôi! cao nguyên, cao nguyên, em thương ai
thương ai bên núi đang chờ ai

Một ngọn lửa hồng từ bao là ... a ... ha ha
Ngọn lửa tìm về với cội nguồn ... a ha
Ngọn lửa bồi hồi, bồi hồi cháy mãi
Ôi! cao nguyên, cao nguyên
những chiến sĩ cao nguyên bên ánh lửa bập bùng, bập bùng

Cháy lên ơi lửa thiêng
Cháy mãi cho bóng em hiện ra
Giữa ngọn lửa em trao bầu rượu, em trao lời nói
Nhớ! Mãi! Nhớ ...
Lời nói lửa cháy rượu đắng ngày nào ... ư hư
Còn đàn chim Chơ-rao bay qua, bay qua giữa bầu trời ... ư hư
Còn dòng sông A-yn-pa trôi qua, trôi qua dưới mặt trời ... ư hư
Còn yêu em, anh còn yêu thương em mãi người ơi! ... a ha!

Cháy lên đi lửa thiêng cao nguyên
còn mãi trong ta tình yêu cao nguyên
Cháy lên đi lửa thiêng cao nguyên
còn mãi trong ta tình yêu cao nguyên
A ... ha ... ha ... người ơi!

Ngọn Lửa Trái Tim

Nguyễn Ngọc Thiện

Hãy nhóm lên, ngọn lửa, trong chính trái tim của ta.
Và hãy nhóm lên, ngọn lửa, trong chính trái tim bạn bè.
Lửa trong tôi với ngọn lửa trong anh, rực cháy cho bước chân rộn ràng.
Để ta nghe lắng đọng nhịp tim yêu, còn mãi, nuôi trong ta mùa xuân.
Lửa trong anh hát hòa nhịp tim em, ngời sáng những ước mơ lâu dài, và anh ơi, những ngọt ngào hôm nay là từ lửa đang cháy trong tim ta.

**
Hãy nhóm lên, ngọn lửa, trong chính suy tư của ta.
Và hãy nhóm lên, ngọn lửa trong chính suy tư bạn bè.
Lửa trong tôi với ngọn lửa trong anh, rực cháy cho bước chân rộn ràng.
Để ta nghe lắng đọng nhịp tim yêu, còn mãi, nuôi trong ta mùa xuân.
Lửa trong anh hát hòa nhịp tim em, ngời sáng những ước mơ lâu dài, và anh ơi, những ngọt ngào hôm nay là từ lửa đang cháy trong tim ta.

Ngọn Nến

Phú Quang

Khi từng giọt nến lặng lẽ rớt vào đêm xa
Em có thấy thời gian đang qua đi vội vã
Khi từng giọt nến lặng lẽ rớt vào đêm sâu
Ta chợt nghe mùa thu trắng trên đầu
Sao tình yêu còn dâng trong mắt em
Cho ta nhớ một thời trai trẻ
Sao mùa thu còn vương trong mắt em
Cho ta tiếc một thời xa đến thế
Dẫu một mai tình xa trong đắng cay
Sẽ còn mãi những phút giây này
Bài thánh ca cho ta cho em
Và ngọn nến mong manh trong đêm.
  

Ngọn Trào Quay Súng

Phạm Duy

Ngọn trào quay súng giết quân thực dân
Anh em ta mau lên đường về miền quốc gia Việt Nam
Ôi hiên ngang những anh hùng chiến sĩ
Coi khinh quân thù đã phá nhà tù đi
Về đây trong thi đua chiến công oai hùng một mùa
Về đây nghe rừng sâu hú hồn quân Pháp gian ác
Về đây ta hát vang trên đường quật cường huy hoàng
Về đây chia với nhau hạnh phúc.
Quay súng ! Quay súng ! Giết quân thực dân
Quay đầu gươm giết quân tham tàn
Việt Nam ! Việt Nam !
Quốc gia tưng bừng đang đón chờ đàn con.
. . . . . . . .
Mầu cờ phấp phới phất trên ngọn tre
Trông xa xa bóng quân về, mà lòng khát khao tình quê
Ôi quê hương, những con đường kháng chiến
Dân đã phất cờ vùng lên...
(quên)

Ngón Út Trái Tim

(chưa biết)

Đưa anh ngón út anh cầm
Cái ngón nhỏ xíu mà em dấu hoài
Không đưa anh nắm bàn tay
Anh đưa lên mũi hỏi ai bắt đền

Bắt đền thì quá vô duyên
Ông trời cũng dở trước quyền yêu nhau
Yêu nhau nào có tội đâu
Thấy trên tay ấy ngọt ngào mới hôn

Bàn tay thật đáng đánh đòn
Bảo đưa ngón út sao còn dấu đi
Đưa anh ngón út khó chi
Anh cầm mai mốt đi thi đậu liền

Bắt bướn bướm sẽ ngồi yên
Hái hoa hoa sẽ nở trên tay mà
Chưa kể lúc em pha trà
Ngón út sẽ hát bài ca con người

Đưa anh ngón út anh cầm
Cái ngón nhỏ xíu mà em dấu hoài
Không đưa anh nắm bàn tay
Anh đưa lên mũi hỏi ai bắt đền

Bắt đền tay đã cầm tay
Ngón út sẽ nở những lời trái tim
Đừng đưa sai ngón nhe em
Lỡ ai đeo nhẫn anh tìm chẳng ra.

Ngóng Trông

Hoàng Tâm

Rap:

Hey! Bao đêm em mơ em mong
Bao đêm em ngóng em trông
Bao đêm em nhớ đến anh, anh nơi đâu

Hey! Sao anh không thấy nơi đâu
Không xua đi bao lo âu
Sao anh như chim bay xa, bay bay xa

1.
Mỗi lúc em đợi chò không thấy bóng anh sang là lúc tim em rối bời
Biết thế không mà giờ anh cứ mãi nơi đâu
Để mắt em nhìn xa vời

ĐK:

Sao anh không đến bên em, sao anh quên những câu hẹn ước
Sao anh không đến bên em, sao anh để em ngóng trông hoài

2.
Thế trách sao giờ này em chẳng nói năng chi
Mà cũng không nghe anh nói gì
Biết thế sao giờ còn không khép nép van xin
Để bắt em chờ trông hoài.

Ngủ Bên Chân Mẹ

Bắc Sơn
Kiên Giang

Bởi vì chân nơi đó ... ơ ... ơ ... ơ
Từng nhịp đong đưa ... nhịp nối tiếng võng buồn.
Mẹ ơ .. ầu ơ ... ơ ầu ... ầu ơ ...

Con nước ròng thế kỷ đã qua.
Thuở con còn khóc hò ơ tiếng tù và.
Nằm trên gối mẹ trong mùng vá.
Hò ơ khói ấm xông lên, hò ơ ấm mái nhà.

Có nhiều khi đau nhói ... ở con tim.
Lòng mẹ thương con tựa lai láng biển trời.
Dòng sông dòng suối, núi đồi, đồi núi.

Mẹ sẻ vạt áo may thêm tà lót.
Mà mùi thơm cay sánh tợ hương trầm.
Vì bởi thương con mẹ quên thân mẹ.
Nên khi hết áo mẹ liền vội xé khăn.

Nhớ ngày xưa thân ái biết bao nhiêu.
Mẹ đẹp như tiên và con chưa biết buồn.
Còn đâu ngày xanh của mẹ qua thời gian.

Bây giờ mẹ qua tám mươi rồi.
Xuồng tản cư ghé mấy bến đời.
Khói đốt đồng mờ che xóm cũ.
Và ngày sanh của mẹ ... của mẹ ... ngày xanh ấy ... sớm tàn ... tàn phai.

Nếu chiều hôm cơn gió ... bão đẩy đưa.
Thà rụng bông xanh đừng rơi chiếc vàng.
Thà con mòn mỏi để mẹ được bình an.

Tết này con ngủ bên chân mẹ.
Một cổ thụ già ... bên gốc khô.
Thoáng ngờ trở về thời bú mớm.
Để nghe ... bên thềm ... vẳng tiếng ... ơ ầu ơ.

Con nhìn mẹ ... héo gầy ... dáng khẳng khiu.
Con nhìn mẹ ... lòng con chua xót ... biết bao nhiêu.
Suốt đêm nước mắt tràn bên gối .
Bếp khói khuya buồn, bếp khói khuya buồn, cũng hắt hiu.

Có còn chăng nơi đó dẫu chân xưa.
Lời mẹ ngân nga lời ru con ong bầu.
Đậu đọt mù u con ngủ thiệt lâu.

Hết tết .. ớ ơ ... con về ...nơi chợ cũ.
Bỏ thân cổ thụ ... lại giữa ... mùa đông.
Mẹ ơi ai biết ... ai biết còn ... còn mấy tết ... bao mùa bất.
Còn ngủ bên chân mẹ ... nữa ... không.
Còn ngủ bên chân mẹ ... nữa ... không.


Ngủ Đi Con

Trịnh Công Sơn


Hò ơ ơ ớ ơ ơ hò, con ngủ đi con
Đứa con của mẹ da vàng
Ru con ru đạn nhuộm hồng vết thương .
Hai mươi năm đàn con đi lính
Đi rồi không về, đứa con da vàng cuả mẹ .
Ngủ đi con .
Ru con, ru đã hai lần
Ôi tấm thân này ngày xưa bé bỏng
Mẹ mang đầy bụ.ng mẹ bồng trên tay
Hò ơ ơ ớ ơ ơ hò . Sao ngủ tuổi hai mươi .

Hò ơ ơ ớ ơ ơ hò, con ngủ đi con
Đứa con của mẹ ra đời
Trên môi vang vọng một lời đau thương .
Hai mươi năm đàn con khôn lớn
Ra ngoài chiến trường, đứa con da vàng Lạc Hồng .
Ngủ đi con
Ru con, ru đã phong trần
Ôi vết thương nào đục sâu da nồng
Thịt xương này mẹ nhọc nhằng hôm mai
Hò ơ ơ ớ ơ ơ hò . Sao ngủ tuổi hai mươi .

Ngủ Đi Em

Phạm Anh Dũng
Vương Ngọc Long

Andante
4/4

Khi em ngủ bước chim về khe khẽ
Rót tai em tiếng mật ngọt ngoan hiền
Bên bờ môi khu vườn biêng biếc lá
Gió đâu về ru giấc ngủ hồn nhiên

Khi em ngủ màn đêm hờ khép kín
Hạt sương nằm vương vấn đọng bờ mi
Đêm thảng thốt muôn vì sao bật sáng
Lá rung cành thở nhẹ tiếng thầm thì

Em ơi, ngủ đi em
Anh ru em ngọt ngào ca dao
Ngủ đi em say giấc nồng
Ngủ đi em, em yêu, ngủ đi em

Khi em ngủ tôi là người gác cổng
Bởi mắt em: cánh cửa ngọc thiên đàng
Lòng tôi đó gối chăn đầy hơi ấm
Ngủ đi em ấp ủ giấc mơ vàng


Ngủ Ngoan Nhé Ngày Xưa

Trần Quang Lộc

Có đôi lúc ta muốn tìm về
Dạo chơi trên cánh đồng ấu thơ
Lòng bay theo cánh dìu no gió
Và tôi hát ca tự do

Có những khi nghe đời muộn phiền
Ta thèm được nghe câu hát xưa
lang thang con phố dưới trời mưa
Đếm từng lá rơi, rồi ngẩn ngơ

Có đôi lúc nghe tiếng lòng mình
Rộn ràng hiu hắt chiều lung linh
Buồn sao khi nắng chiều sắp tắt
Để rồi nhớ thương sầu vương

Nghe bước chân ai về thật nhẹ
Tưởng ngày xưa đang dỗi hờn
Thầm thì chợt nhớ vĩ cầm đêm
vỗ về giấc mơ

Ô ngày xưa
ngày xưa ơi ngủ cho ngoan
Ngủ cho ngoan nhé
để ta dắt tuổi thơ về
chạy quanh triền sóng nhỏ
Thả chiếc thuyền xưa, tìm lại tiếng ru,
nuôi hoài giấc mơ

Vẫn cứ níu thơ ấu đời mình
Dù rằng hiu hắt chiều lung linh
Dù rằng xa lắm niềm mong nhớ
mà lòng khát khao tình thơ
ta vẫn mong có ngày gặp lại
tuổi mộng ngày xưa của ước thề
dịu dàng như tiếng hát mẹ ru
tiếng nhặt tiếng khoan ...ơi i à ơi

Ngụ Ngôn Mùa Đông

Trịnh Công Sơn

Một ngày mùa đông
Một người Việt Nam
Ra bên dòng sông
Nhớ về cội nguồn
Nhớ về đoạn đường
Từ đó ra đi
Nhớ về biển rộng
Thuyền ghe lướt sóng
Nhớ về nghìn trùng
Nòi giống của chim


Một ngày mùa đông
Một người Việt Nam
Đi lên đồi non
Nhớ về cội nguồn
Nhớ về đoạn đường
Từ đó ra đi
Nhớ về đồng bằng
Loài chim muông hót
Nhớ rừng mịt mùng
Nói giống của Tiên

Một ngày mùa đông
Trên con đường mòn
Một chiếc xe tang
Trái mìn nổ chậm
Người chết hai lần
Thịt da nát tan

Một ngày mùa đông
Hai bên là rừng
Một chiếc xe tang
Trái mìn nổ chậm
Người chết hai lần
Thịt da nát tan

Một ngày mùa đông
Một người Việt Nam
Thôi ra dòng sông
Súng nổ thật gần
tiếng đạn đầy hồn
Từ đó bâng khuâng
Nhớ thuở mẹ bồng
Lời ru trong sáng
Nhớ mẹ hiền lành
Ngồi với đàn con.

Một ngày mùa đông
Một người Việt Nam
Thôi lên đồi non
Súng từ thị thành
Súng từ ruộng làng
Nổ xé da con
Phố chợ thật buồn
Cuộn dây gai chắn
Chắc mẹ hiền lành
Rồi cũng tủi thân.

Ngụ Ngôn Mùa Đông (Rong Ca 5)

Phạm Duy


Có hai thằng mù đánh nhau ngoài ngõ
Cả hai thằng đều sứt trán, sứt tai
Có hai thằng câm cãi nhau giữa chợ
Cả hai thằng đều rát lưỡi, bỏng môi
Có hai thằng mù đã câm, lại điếc
Có hai thằng điếc ngồi nghe nhạc Tầu
Nhạc Tây, nhạc Mỹ, nhạc Nga

Có hai thằng mập đánh nhau thì chết
Cả hai thằng bèn cất võ khí đi
Có hai thằng kia gờm nhau quá độ
Cả hai thằng bàn ký kết làm ngơ
Bắt hai thằng gầy đánh nhau hộ nó
Bắt hai thằng yếu cùng nhau giải hoà
Bằng xương, bằng máu, thịt, da

Có khi mù này đánh lui mù đó
Hả hê về nhà, mắt ốc ngước lên
Có khi thằng câm thắng cơn cãi lộn
Hả hê về nhà ú ớ, mừng rên
Có khi thằng mù, gã câm, thằng điếc
Gác chân, tự đắc, ngồi trong chòi nghèo
Buồn thiu, mà ngỡ lầu cao
Có nghe gì chuyện nước tan, nhà nát
Chẳng nghe được gì tiếng khóc, tiếng than
Có đâu nhìn ra mầu khăn goá phụ
Làm sao nhìn được mắt bé mồ côi
Có đâu giọng ngọt, hiến dâng tình với
Những hoa cỏ mới, mọc trong điêu tàn
Bịt tai, bịt mắt, (chúng) lặng câm

Bỗng đâu Người Tình ghé chơi một chuyến
Vào khi tàn rồi, cái cũ bách niên
Bỗng đâu nửa đêm ánh dương chói rạng
Làm cho người mù mắt sáng bừng lên
Bỗng đâu Người Tình ghé tai người điếc
Nói chi chẳng biết, mà nghe dịu dàng
Đời hai nghìn đã vừa sang.
Đã trông được thời bách niên đổi mới
Đã nghe được lời sáng suốt bên tai
Đã không còn câm và im tiếng gọi
Đã nói được lời vói tới tương lai
Đã ra được ngoài cõi tim tù tối
Đã trông được những đường đi, nẻo về
Đường đưa người tới nghìn thu.

Ngựa Hồng (Rong Ca 9)

Phạm Duy


Ngựa Hồng xưa kia cùng bậc chinh nhân
Bách chiến nơi sa trường đời
Ngựa Hồng hôm nay cột vào yên cương
Cong lưng kéo chiếc xe thôi
Đường đời quanh co chật chội
Bui bờ quanh năm lầy lội
Cỏ hèn đã úa từng cội
Ngựa Hồng đi quanh thành cổ tan hoang
Đi quanh miếu cũ rêu phong.
Ngựa Hồng khiêng bao nặng nề trên lưng
Vó bước phong sương ngập ngừng
Ngựa Hồng long đong, trụi bờm, se lông
Cong lưng, vó bước mông lung
Từng ngọn roi đau tàn bạo
Từng gò dây cương nghẹn ngào
Một hàm thiếc khoá miệng vào
Cuộc đời lao đao của kẻ vong thân
Khiêng voi, cõng rắn trên lưng.

Ngựa Hồng xưa kia oai phong tuấn mã
Đi trong vinh quang sa trường dấn thân
Bờm ngựa tung bay trong cơn gió sớm
Đuôi cong vung lên trong chiều khói lam
Ngựa dù hôm nay đeo yên gấm vóc
Hay đưa xe loan cũng là kiếp nô
Kiệu vàng trên lưng, nhưng đôi mắt đã che ngang
Bơ vơ trên đường nhấp nhô.

Ngựa Hồng xưa kia cùng bậc chinh nhân
Bách chiến nơi sa trường đời
Ngựa Hồng hôm nay cột vào yên cương
Cong lưng kéo chiếc xe thôi
Đường đời quanh co chật chội
Bụi bờ quanh năm lầy lội
Cỏ hèn đã úa từng cội
Ngựa Hồng đi quanh thành cổ tan hoang
Đi quanh miếu cũ rêu phong.
Ngựa Hồng đi trong buổi chiều trăm năm
Bỗng thấy xa xăm Ngựa Rừng
Ngựa Thần không yên, Ngựa Hùng không cương
Oai linh cất vó trong sương
Động lòng thương cho đồng loại
Ngựa Rừng phi qua ngọn đồi
Nồng nàn hí tiếng mời gọi
Ngựa Hồng ơi ! Tung xiềng để ra đi
Thênh thang khắp cõi tang thương.

Ngựa Hồng quay lưng đưa chân đá vỡ yên cương
Thong dong lên đường thoát thân
Cỏ nội xanh tươi thơm tho đón gió
Sương rơi trên muôn hoa ngàn ngát hương
Ngựa Hồng không ai che đôi mắt nữa
Trông ra hai bên con đường rất xa
Ngựa Hồng vươn lên phi qua lỗ bé trôn kim
Thong dong đi vào cõi không !


Ngựa Phi Ðường Xa

Lê Yên

điệu Paso

Ngựa phi, ngựa phi đường xa
Tiến trên đường cát trắng trắng xóa
Tiến trên đường nắng chói chói lóa
Trên đồng lúa theo cánh chim trời bay trên cao
//Cánh đồng lúa in sắc chân trời mây lan xa .

Ngựa phi ngoài xa thật mau
Lúc nguy nàn ta yêu thương nhau
Lúc bên đời quyết sức phấn đấu
//Giống Tiên Rồng hết sức phấn đấu.
Cùng mây nước ta hát vang lừng trong nắng vàng
//Nhìn mây nước ta hát vang lừng trong nắng đào

Ghìm từ từ ngọn đồi dốc, trèo từ từ
Suối chân đèo nước chảy lừ đừ
//Sát bên dòng suối chảy lừ đừ
Cờ tung gió bay ngựa bay phất phới
//Bờm tung gió bay đùa bay phất phơi
Ghìm từ từ dừng trong gió ngàn vù vù
Bước qua dồn cát bụi dạt dào
Đường xa tắp bao bày chim đón chờ


Ngựa phi trên con đường
//Ngựa phi trên lưng ngựa
Phi mau trong một chiều phi nhanh
//Hung hăng trên cánh đồng mênh mông
Cất tiếng ca, ôi đời đẹp quá !
//Cất tiếng lên chúng ta cười vang
Ngựa phi trên con đường
//Ngựa phi trên lưng ngựa
Phi mau trong sương mờ đêm thâu
Lao mình trong nắng mưa dãi dầu .

Ngựa phi, ngựa phi đường xa
Ngựa phi, ngựa phi đường xa
Ngựa phi, ngựa phi đường xa
Ngựa phi đường xa ...



Ngược Dòng Hương Giang

Ðức Trịnh

Ngược dòng Hương Giang sóng dập dìu mênh mang
Con thuyền nhỏ trăng vàng tỏ mái chèo khua
Biết về nơi mô mênh mang bến đợi chờ ai
Mây lững lờ trôi Phu Văn Lâu nhớ người xưa
Giữa dòng nước chảy thuyền em
Giữa đời xuôi ngược người ơi!
Mình em cô đơn
Kiếp phù du.

Sóng xô dòng nước đổ về biển lớn hỡi người ơi
Tìm về nguồn câu dân ca xưa em đã hát ai ơi ai ơi
Nước xuôi theo dòng mà con thuyền vẫn lẻ loi.

Người

Ngoại Quốc

Người, người như ánh sáng phá tan màn đêm
Là tình yêu duy nhất không bao giờ quên
Vì người như tia nắng mai sưởi ấm cõi lòng em
Lạnh giã bỗng chợt tan, tan trong phút giây

Người, người như mưa lũ cuốn đi buồn đau
Là nụ hên say đắm ngất ngây lòng nhau
Rồi người đem cơn gió sang làn tóc cuốn nhẹ bay
Trời đất như cuồng quay lúc bên người

Ôi anh yêu ơi
Em luôn mong sao em gần anh bên anh mãi mãi
Anh mang cho em
Bao nhiêu tình yêu dù đời quanh mình bao gian dối
Khi ta bên nhau
Em quên con tim đã từ lâu xót xa đầy vơi
Chỉ còn tình yêu đắm say

Người, dù cho mưa nắng nắng mưa đổi thay
Thì lòng em vẫn thắm thiết thương nồng say
Vì chiều nào ta đã thầm hứa với trời cao
Tình mãi mãi bền lâu đến muôn đời

Có anh và em đến muôn đời




Người Ấy

(chưa biết)

Ô hay mới gặp chỉ đôi lần mà sao lòng đã thấy bâng khuâng.
Hiên nhà không hẹn mình vẫn đợi, dù người ấy chỉ ngang qua.
Có lần mình ưu tư trước gương mái tóc chải hoài vẫn rối tung,
Tóc mình đang rối vì cơn gió?
Không, bởi mình đang rối lòng.
Gặp nhau người ấy bình thản lạ, còn mình mình cảm thấy nôn nao.
Vừa giận, vừa thương, vừa mắc cỡ,tại mình chứ có tại ai đâu?
Người ấy chỉ là người ấy thôi,
Ngỡ mình như còn bé trong đời,
Cái gì mình mới sang mười bảy, lòng cứ làm sao lúc gặp người

Người Bạn Thân Tên Buồn

Đức Huy

INTRO:          Em  D  Em  D

     Em          D
Tôi có người bạn thân người ấy tên là Buồn
C                 B
Hai đứa quen nhau từ ngày mới lớn
     Em            D                C        C
Ngày đó Buồn còn xa lạ không hay đến thăm tôi
     Em              D                 C           C
Ngày đó còn nhiều mơ mộng nên tôi cũng không thân

    Em           D
Cho đến ngày tôi biết, ngày biết yêu lần đầu
    C           B
Ôi những đam mê của thời mới lớn
     Em              D                     C           C
Tình yêu là trò chơi lạ ai biết đến thương đau về sau
   Em                     D            C        C
Từ đó buồn thường hay lại hay đến thăm tôi luôn

          E              G#m                A
          Buồn ở lại lâu nhất lúc mất người yêu
            B              E
          Buồn rủ thêm cô đơn đến đây chơi mỗi chiều   
                Am                     Am      G#7             C#m
          Buồn luôn có mặt mỗi lần anh nghĩ đến em
          D9       A           Em
          Sợ rằng lần này buồn sẽ ở lại đây mãi

Solo:           Em  D  Em  D

Tôi có người bạn thân người ấy tên là buồn
Hai đứa quen nhau từ ngày mất nước
Cuộc sống của người lưu lạc ai không biết đơn côi
Ngồi nhắc mãi về chuyện quê nhà lâu quá vắng tin vui
Ai biết được cuộc sống vật chất dư thừa này
không thiếu nhũng đêm trằn trọc thức giấc
Cuộc sống của người đi được có chắc sướng không anh?
Hỏi những người còn ở lại không muốn ra đi

          Buồn thật là day dứt những tháng ngày tha phương
          Buồn rủ thêm cô đơn đến đây chơi rất thường
          Buồn xin đến trọ nói rằng mình đã quá thân
          Sợ rằng lần này Buồn sẽ ở lại đây mãi
          Sợ rằng lần này Buồn sẽ ở lại mãi đây


Người Cha Kính Yêu

Xuân Khôi

Nhớ lúc xưa cha tôi ngày đêm vất vả áo cơm vì đàn con
Chúng tôi cơm no áo ấm trời êm đềm bao năm ấu thơ
Nhớ những đêm cha tôi bồng con đến giường chăn gối thật thơm
Giấc mơ con ngày ấy nghe xa gần đêm thao thức cha
Cứ thế lâng lâng bay thời gian vó ngựa cuốn theo đời cha
Cứ thế cha tôi già xuống thương nhìn con khôn lớn

Khi tôi lớn lên
Mẹ tôi thanh xuân khoa hen
Cha lo âu nhớ mãi không ai bên mình
Ôi buồn thay
Ôi dao cắt khi mẹ tôi lìa xa
Nước mắt lắm trong tim đau trăm lần hỡi

Nhớ mỗi đêm cha tôi nằm trơ giấc lạnh gió thu ngoài sân
Cất gối xưa không dùng đến từ khi mẹ phiêu diêu ngoài cõi xa
Bỗng sớm mai cha im nhìn tôi rất lạ
Cánh chim bàng con
Gắn lên vai và bão dông cha giờ đây hài lòng

Người Chơi Độc Huyền

Lê Thương

Blues
Độc độc huyền
Đem giải tiếng điên tiếng khổ tiếng tiền
Cung đàn tối như đêm
Tay quen nắn dây oán miệng ca lời than
Anh mù mở đôi mắt hư đã mòn từ xưa
Trông mãi một phương
Tang tịch tang tang
Những người đi đường dừng lại mà nghe
Tang tịch tang tang
Đứng chực nghe đàn bỏ tiền mà nghe

Không gian xưa nay vẫn đợi chờ tiếng huyền đài
Thoát nợ con người lưu lạc suốt đời
Như đàn ngân đương chơi
Tính tang tính tình
Đứng đó để mà nghe
Tính tang tính tình
Rộng lòng rồi được nghe

Vô số con người ngao ngán trong đời
Không tiền đứng tạm bên đường nghe kể càng thương
Nghe oán tình duyên đôi khi chùi đôi mắt sâu
Người mù gạt mối thương sầu để lòng nhẹ đau
Giọng đàn vi vút tìm quên
Đôi khi tìm trong tiếng ca
Thình lình vài khách không nhà
Ngỏ lòng vị tha than vài ba tiếng lệ rơi
 

Người Cô Đơn (Lonely Man)

Nguyễn Đạt

Trong mắt nhìn, chợt thấy nỗi đau âm thầm
Nghe tiếng cười mà sao vẫn cô đơn hoài
Chìm trong lãng quên, ôi băng giá chất trong trái tim
Nếu xa nhau rồi xin hãy đừng quên nhé em ơi, nguòi yêu!
Như cát vàng, dịu êm đỡ gót chân trần
Như ánh lửa bừng lên chiếu trong đêm dài
Vì tôi quá tin, nên tôi đã mất em rồi sao?
Hỡi em xinh đẹp, sao cứ làm đau đớn con tim của tôi

Chorus :

Tôi vẫn tin trong cuộc sống này tình yêu có,
hạnh phúc có;
và em sẽ ban cho tôi đời sống tuyệt vời
và em sẽ là ánh sáng chiếu sáng trong đời tôi,
chiếu sáng trong đời tôi
Nhớ đến những lúc tâm hồn cô quạnh,
tìm đâu thấy hạnh phúc trong tim mình.
Mãi mãi vẫn không bao giờ thấy điều gì,bởi vì em hỡi,
em ra đi mãi mãi,
trái tim tôi tràn đầy cô đơn... cô đơn...
cháy trong tim... Ahhhh...

Khi ánh đèn, vụt tắt trong đêm âm thầm
Lê gót mòn tìm đến dư âm vang vọng
và nghe tiếng chân ai đã bước đi qua đời tôi
Gió đông lạnh lùng như tâm hồn tôi đã quên đi thời gian

Người Có Nhớ Ta Chăng ?

Lê Tín Hương

Ta nhớ người, người có nhớ ta chăng
Như chim nhớ bầu trời
như cá nhớ biển khơi
như thú buồn nhớ rừng
ngậm ngùi ôm nuối tiếc
như ta nhớ về người
Người có nhớ ta chăng ?

Ta nhớ người, người có nhớ ta chăng
như con sông nhớ thuyền
thuyền nhớ  bến xa xäm
như ong xa nhớ  vuờn
chiều đông giá mênh mông
vườn xưa hoa tàn rũ
thành bäng tuyết lạnh lùng
Mình ta một bóng
Đường xa ngại ngùng
nhớ về cội nguồn
nhớ về con sông
sông xưa nước rẽ đôi dòng
đuổi theo con nước
người mong manh đời

Ta nhớ người, người có nhớ ta chăng
như cây nhớ cành rời
như đường nhớ  bước chân
như  phím đàn lạnh lùng
nằm im thương nhớ ngón
như ta nhớ về người
người có nhớ ta chăng

Ta nhớ người, người có nhớ ta chăng
Dư âm xưa vẫn còn
còn hoài tiếng ăn năn
trên con dốc cuộc đời
mình ta đứng đơn côi
Về đâu thân đã mỏi
người khuất dấu chân người
Ta nhớ người, người có nhớ ta chăng....


Người Còn Đó Ta Còn Đây

(chưa biết)

Thà rằng người chết đi cho ta thiên thu sầu
Để cho ta còn đớn đau mãi về sau
Thà rằng người chết đi chôn kín trong huyệt sâu
Mộ bia xanh khắc ghi mối tình đầu.

Thà rằng người chết đi chiếc khăn để cho người
Vết sim Y dành lấy hơi thở người ơi
Thà rằng người chết đi như nắm hương tình đời
Để cơn mê có ta tìm đến người.

ĐK:

Người ơi sao người còn đó ta còn đây
Tình đó dã không còn trong tay này
Từ đây cho người cười vui
Từ đây cho ta lẻ loi
Từ đây trái tim vô tình người ơi.

Thà rằng không thấy nhau giữ cho nhau phút ban đầu
Bước chân đi vào kiếp sau để tìm nhau
Thà rằng không thấy nhau ngày tháng trong nguyện thề
Tình yêu ơi kiếp nầy đành cuối đầu...!!!

Người Con Gái

Lê Xuân Trường

Người con gái sẽ rất yếu đuối khi yêu lần đầu
Rồi sẽ thấy nước mắt hối tiếc muôn vàn âu sầu
Người con gái sẽ thấy mất mát
Khi người yêu bỗng dưng thay lòng
Rồi ngày đó đớn đau riêng mang
Môi cười đã tắt...!

Người con gái sẽ thấy mỗi sáng nhớ thương vô vàn
Ngày lên tươi như bao sức sống nhưng tâm hồn rã rời
Tình yêu kia đã đem nỗi buồn
Gửi trong tim những ai yêu lầm
Tình yêu đem gió mưa không lời trong cuộc đời em

Chorus:

Xin cho một lần cảm ơn anh, cuộc tình đó
Tuy tuyệt vọng mà em vẫn nhớ anh
Người con gái số kiếp sắp sẵn
Nên tình yêu không như giấc mơ
Biết là yêu con tim sẽ mãi đớn đau ngàn thu

Người Con Gái Khóc

Tuấn Khanh (Nguyễn TK)

Người con gái đang khóc khi ngoài trời còn đổ mưa
Người con gái mong chờ nhưng giờ cuộc tình đã lỡ
Đông thu cứ tê tái phai mau từng ngày qua
Giọt nước mắt tuôn mãi
Khi chiều về đôi mình quạnh hiu

ĐK :
Hai mốt nhánh hoa bỗng thấy nhớ ai
Hai mốt bài ca thấy buồn xiết bao
Đã qua đời nhau có thấy tiếc thương
Uhh......uhhhh......ahhh.....thấy buồn xiết bao

Người con gái may áo
Mong một ngày nắng xuân
Lòng sao cứ ôm mãi
Bóng người tình nào đã vắng
Ngày mai gió đêm đến
Sao người vẫn còn mải mê
Người con gái ôm giấc
Mơ về một ngày qua
Bridge :
Xuân qua vội vàng
Đông trôi muộn màng
Có ai cùng em
Đêm nghe thật dài
Mưa rơi miệt mài
Nhớ ai chờ ai

Người Con Gái Việt Nam Da Vàng

Trịnh Công Sơn

Người con gái Việt Nam da vàng
yêu quê hương như yêu đồng lúa chín
Người con gái Việt Nam da vàng
yêu quê hương nước mắt lưng tròng

Người con gái Việt Nam da vàng
yêu quê hương nên yêu người yêu kém
Người con gái ngồi mơ thanh bình
yêu quê hương như đã yêu mình

Em chưa biết quê hương thanh bình
Em chưa thấy xưa kia Việt Nam
Em chưa hát ca dao một lần
Em chỉ có con tim căm hờn

Người con gái một hôm qua làng
đi trong đêm, đêm vang ầm tiếng súng
Người gái chợt ôm tim mình
trên da thơm, vết máu loang dần

Người con gái Việt Nam da vàng
mang giấc mơ quê hương lìa kiếp sống
Người con gái Việt Nam da vàng
yêu quê hương nay đã không còn

Ôi cái chết đau thương vô tình
Ôi đất nước u mê ngàn năm
Em đã đến quê hương một mình
Riêng tôi vẫn âu lo đi tìm


Người Con Gái Việt rời Xa Tổ Quốc

Phạm Duy

(Midway City, CALIFORNIA-1978)

Người con gái Việt rời xa tổ quốc
Nàng như cánh đào trước gió phất phơ
Hoặc như chiếc thuyền lửng lơ ngoài sông nước
Hay phận liễu bồ trôi dạt phương xa
Người con gái Việt phải xa tổ quốc
Nàng vẫn giữ lòng son sắt như xưa
Dòng Tiên giống Rồng, Nàng mang tình yêu nước
Mang cả linh hồn nữ kiệt Trưng Vương.
Công, Dung, Ngôn, Hạnh ! Nàng mang theo gia tài
Của Mẹ Việt Nam từ lâu trao cho người
Bao năm ly loạn làm quê hương tơi bời
Người con gái Việt không hề đổi thay
Người con gái Việt ngày xa lìa nước
Dù vắng bóng chồng hay vẫn bên nhau
Dù đang sống cùng tự do nhiều hơn trước
Tinh thần gái Việt giữ gìn cho lâu.
Người con gái Việt ở nơi ngoại quốc
Nàng vẫn giữ lòng trong trắng như hoa
Thờ Cha, kính Mẹ, thờ luôn tình yêu nước
Giữ đạo yêu chồng, xây dựng con thơ.


Người Cùng Cảnh Ngộ

Ngoại Quốc
Nguyễn Ngọc Thiện

Cuộc đời này thật là rắc rối
Làm sao biết sống cho vừa
Và lòng người còn nhiều ngăn cách
Làm con tim anh e dè
Rồi một ngày chợt buồn em khóc
Làm sao đoán trước bây giờ
Một nụ hồng tặng niềm vui mới
Làm vơi cơn đau ban chiều

Hà ha há hà ha há ha hà ha ...
Bóng tối sẽ bước qua trong đời
Hà ha há hà ha há ha hà ha ...
Đến với nhau thật lòng người ơi ...

Đừng lạnh lùng và vừa bối rối
Làm em nhức nhối không ngờ
Đừng hững hờ tựa nghìn băng giá
Đời anh ôm cơn đau vùi
Đừng giận hờn vì chuyện mưa nắng
Thời gian cứ đến không ngờ
Chuyện tình mình dù nhiều cay đắng
Người ơi ta bên nhau hoài

Hà ha há hà ha há ha hà ha ...
Hãy nói mãi tiếng yêu lâu dài
Hà ha há hà ha há ha hà ha ...
Đến với nhau trọn đời người ơi ....

Hà ha há hà ha há ha hà ha ...
Bóng tối sẽ bước qua trong đời
Hà ha há hà ha há ha hà ha ...
Đến với nhau thật lòng người ơi..

Hà ha há hà ha há ha hà ha ...
Hãy nói mãi tiếng yêu lâu dài
Hà ha há hà ha há ha hà ha ...
Đến với nhau trọn đời người ơi ...

Người Cùng Cảnh Ngộ

Nguyễn Ngọc Thiện

Cuộc đời này thật là rắc rối
Làm sao biết sống cho vừa
Và lòng người còn nhiều ngăn cách
Làm con tim anh e dè

Rồi một ngày chợt buồn em khóc
Làm sao đoán trước bây giờ
Một nụ hồng tặng niềm vui mới
Làm vơi cơn đau ban chiều

À a á ....
Bóng tối sẽ vút qua trong đời
À a á ....
Đến với nhau thật lòng người ơi

Đừng lạnh lùng vừa làm đêm tối
Làm anh nhức nhối không ngờ
Đừng hững hờ tự nghìn băng giá
Đời anh ôm cơn đau vùi

Đừng giận hờn vì chuyện mưa nắng
Thời gian cứ đến không ngờ
Chuyện tình mình dù nhiều cay đắng
Người ơi ta bên nhau hoài

À a á ....
Hãy nói tiếng yêu lâu dài
À a á ....
Đến với nhau trọn đời người ơi

Người Đã Đi Rồi

Nguyễn Hữu Thiết


Tango

Mùa thu đến người ơi
Lặng trong lá vàng rơi
Trong nước cuốn hoa trôi
Nghe tiếng gió xa xôi
Vẫn vắng bóng một người
Người đã đi rồi.
Kìa thu ấy người đi
Để xao xuyến biệt ly
Đông tới đến xuân sang
Năm tháng đến bên tôi
Ôi tiếc nhớ thơ mộng
Làm rối tơ lòng.
Anh vui sồng hồ phương trời
Ngày đêm nhớ em mong
Hôm nao ta cùng tâm sự
Chuyện đời như sương khói.
Với tiếng gió chiều
Thu về nghe nỉ non
Buồn trên lối mòn
Sống nước gian hồ
Dìu dập như muốn tiếng đàn
Lâng lâng tâm hồn ta.
Kỷ niệm ấy còn đâu
Người đi đã từ lâu
Theo kiếp sống tha hương
Đi cất bước muôn phương
Có nghĩ đến một người
Giờ đây đợi chờ.
Kìa thu đến người ơi
Gợi tình yêu đầy vơi
Thu đến với heo may
Mang buốt giá tim tôi
Ôi tiếc nhớ xa vời
Người đã đi rồi

Người Đã Như Mơ

Sông Trà

Ngày xưa quen nhau bên đường trăng hoa nở mau.
Ngày nay xa nhau
hoa vừa khép cánh ban đầu.
Người ngỡ gặp nhau như duyên kiếp đưa ta vào, chiều rơi về đâu.
Ngày xưa quen nhau em vừa biết giăng ước mơ.
Bờ vai ngây thơ ôm làn tóc rối ơ thờ.
Tình mới vừa đôi môi e ấp câu mong chờ,
Người đã như mơ

ĐK:

Tiếng hát tiếng cười còn đâu đó trong đêm nay.
Gió rét có về lòng người có lắm chua cay.
Ta như con thuyền ngược xuôi đi đó đây,
Tìm anh nào thấy.
Lối cũ có còn chiều loang nắng hay mưa rơi.
Bến cũ có còn người lặng đứng ngắm ra khơi,
Hay ra đi rồi, biền biệt xa xa khắp nơi,
Cho mộng qua đời.

Ngày xưa quen nhau ngỡ đời mãi mãi có nhau.
Ngày nay xa nhau âm thầm nước vẫn qua cầu.
Người hỡi về đâu đêm nay gió mưa dãi dầu,
Người ở nơi đâu.

Tìm nhau trong mơ trong lời ca trong tiếng tơ.
Tìm nhau trong mưa trong ngày nắng cháy xa mờ.
Người vẫn tìm nhau trong duyên kiếp
Không mong chờ người đã như mơ.

Người Đã Thay Lòng

Ngọc Sơn

Chiều chiều lặng nhìn qua sông
Buồn ơi sóng dâng trong lòng
Bây giờ người thương kẻ nhớ
Đành lòng sao ngoảnh mặt làm ngơ
Lòng đành đành bỏ dòng sông
Từ khi em bước theo chồng
Con đò nằm im soi bóng
Người tình ơi ,có nghe buồn không?

Em em lấy chồng xa quê có hay sông buồn sông vẫn sầu quạnh hiu
Xa nhau rồi làm sao quên được em ơi dù duyên kia lỡ làng
Em em lấy chồng đi xa em bỏ sông quê bỏ quên ân tình
Một người buồn ngồi trông trên bến sông
Nghe xót xa vì người đã thay lòng


Người Đàn Bà Hóa Đá

Trần Lập

Nếu ai đã từng được nghe
Chuyện tình yêu trên khắp thế gian
Chắc sẽ không gì so sánh lòng thủy chung tình yêu Tô Thị
Đôi uyên ương xưa đang hạnh phúc sống trong tổ ấm
Nhưng bỗng ngày kia tiếng sét ngang trời

Tiếng sét kia là ác mộng
Họ cùng chung huyết thống anh em
Quá choáng váng vì số phận
Chàng trai đã cất bước ra đi
Mang bao niềm đau nàng bồng con đứng trên đỉnh núi
Trông mong người đi phương trời xa

Người đàn bà hoá đá
Chờ chồng nghìn năm nhưng người đó đã không quay về
Để nàng sống góa thân mỏi mòn
Người đàn bà hóa đá
Vì lòng thủy chung còn sắt son
Câu chuyện đó sẽ mãi lưu truyền đến mai sau

Nếu ai đã từng được nghe
Chuyện tình yêu trên khắp thế gian
Chắc sẽ không gì so sánh lòng thủy chung tình yêu Tô Thị
Nơi phương trời xa chàng trai đó có hay đỉnh núi
Mang tên Vọng Phu vẫn đứng đợi

Người đàn bà hoá đá
Chờ chồng nghìn năm nhưng người đó đã không quay về
Để nàng sống góa thân mỏi mòn
Người đàn bà hoá đá
Vì lòng thủy chung còn sắt son
Câu chuyện đó sẽ mãi lưu truyền đến mai sau
Đến mai sau...

Người Ðàn Ông Có Ðôi Mắt Buồn

Vũ Ngọc Giao
Ðỗ Trung Quân

Những buổi chiều ngơ ngác
Nắng vàng trên phố mông mênh
Một sợi khói vàng lên
Một người đàn ông mắt buồn
Hoa tím đã tím hơn
Từ buổi chiều ly biệt
Ở đâu đó trong hồn
Một điệu blues buồn bã
Lá rơi đầy hai vai
Ngày qua – ngày qua lặng lẽ
Hoa tím đã tím hơn
Từ buổi chiều ly biệt
Người đàn ông mắt buồn
Một hôm không còn thơ ấu
Những chiều ngồi lặng im
Nhìn hoàng hôn rơi đầy nghõ
Người đàn ông mắt buồn
Ngủ thiu hay là đang chết
Từ buổi chiều ly biệt
Hoa tím đã tím hơn .

Người Đang Ở Nơi Xa

Nguyễn Ngọc Tài
Lê Thị Kim

Người đang ở nơi xa còn đâu những sớm đi về
Người đang ở nơi xa tóc thề có nhớ ta không ?
Người đang ở nơi xa ta buồn quay như chong chóng
Vòng tay nửa chừng chờ đợi
Chiều cũng đầy heo may

Người đang ở xa thế kia nhớ hai giọt pha lê nồng ấm
Người đang ở xa thế kia nhớ một chiều hai đứa giận nhau
Người đang ở xa thế kia nhớ những lần mắt ai đầy nắng
Người đang ở xa thế kia áp vào ta những đóa hoa hồng

Người đang ở nơi xa tách café buồn
Người đang ở nơi xa mây buồn trắng những sợi bay
Người đang ở nơi xa lòng ta vàng như hoa mướp
Vòng tay nửa chừng chờ đợi
Gọi xuân trên tóc mây người

Người Đến Từ Triều Châu

Ngoại quốc (Trung Hoa)
LV: ?

Dù đi đến nơi nào vẫn nhớ quê nhà
Định mệnh kia... không làm bối rối lòng ta
Nào ta hãy nắm tay nhau, và ung dung đi trong cuộc đời... đầy sương gió chẳng chút lo lắng khi mình có nhau
Đường ta đi, gian nan từng bước vẫn đi, hiên ngang
Và trong trái tim ta mặt trời sáng soi...

Dám yêu, dám liều. Dám vượt hết tất cả để thành công

Lòng ta chẳng đổi thay
Phía trước quyết tiến lên muôn đời, xứng danh Triều Châu

Người Đẹp Bình Dương

Võ Đông Điền

1.
Tôi không quên khung trời mùa hạ
Đến vùng quê rợp bóng cây xanh
Tôi quen em, em gái Bình Dương
Áo bà ba nghiêng nghiêng nón lá
Tóc xõa vai mềm tha thướt lưng thon
Dưới vườn cây xanh tươi bóng mát
Tôi ngẩn ngơ nhìn theo chiếc áo bà ba

DK:
Dưới bóng mát quê hương, ve ngân nga rộn rã
Em bảo tôi rằng: đường về nhà em
Vườn trái cây đưa hương thơm
Hái trái chín quê hương, em trao tôi một nửa
Hương vị ngọt ngào tình quê
Ôi em gái Bình Dương

2.
Em đưa tôi qua vùng hò hẹn
Chiếc xuồng con gợn sóng lao xao
Thương quê em thương những dòng sông
Có sầu riêng hương thơm mái tóc
Tố nữ ngọt ngào môi thắm duyên quê
Chiếc thuyền tôi trôi trong ánh mắt
Đôi mắt mơ huyền ôi em gái Bình Dương

Hái trái chín quê hương, em trao tôi một nửa
Hương vị ngọt ngào tình quê
Ôi em gái Bình Dương
Một lần về thăm sao nghe như vấn vương
Người đẹp Bình Dương
Sao nghe như nhớ thương ơi ...

Người Đẹp Rừng Mai

Lê Thọ Trung

Lời 1:
Rừng mai bên suối mơ
Là cây của một nàng
Có mái tóc xinh xinh
Có nụ cười duyên dáng
Rồi ngày kia bỗng đâu
Nàng yêu lấy một chàng
Má mới thắm sắc duyên
Nàng mơ đến tình duyên

Ngày kia quê cách chàng đi
Ra đi với bao lời thề
Khiến phải nhớ nhung ôm bao tâm sầu lòng ngàn xao xuyến
Để rồi nàng đây bối rối
Nhắn gió gió không trao lời
Khiến phải nhớ nhung ôi thôi từ đây đêm đêm lệ rơi

Từ nay đôi má phai
Tình duyên ấy lỡ rồi
Mái tóc biếng trải chuyên
Tìm đâu thấy tình duyên

Lời 2:
Rừng mai bên suối mơ
Từ nay phải bơ thờ
Gió với nắng hiên ngang
Vọng tung hoành đây đó
Từ nay đâu lá xanh
Ngàn mai úa trên cành
Gió cuốn lá rơi theo
Và suối cũng ngừng reo

Ngày kia có bóng người đi
Nghênh ngang không hẹn chàng về
Hối hả tiến nhanh bâng khuâng trông nàng mà đâu thấy bóng
Để rồi chàng lại bối rối
Hỏi gió gió không trả lời
Đốt những đoá hoa nay còn sáng lóng lánh bao lệ thu

Từ nay đâu bóng ai
Mà lưu luyến đêm rừng
Ánh nắng sáng đã phai
Ngàn mai úa vì ai
(Lập lại 2 câu cuối 3 lần)


Người Đẹp Vườn Xuân

Nguyễn Văn Thương
Ngô Ganh

Nhịp C, nhanh vừa

Vườn xuân hoa hé cười,
Nhởn nhơ bướm lượn,
cỏ cây cùng hoa đua tươi.
Hương, sắc, hoa nhuần đượm,
Gió thoảng đôi nơi,
Ướp thơm riêng một góc trời.
Say mùi hoa mỹ-nhân vin cánh hồng xinh.
Ngọc nét ngọc càng xui khách du ngẩn tình.
Hồng xuân tắm ánh thiều,
Lả lơi yêu kiều,
Hồn thơ cùng gió cuốn reo.
Thướt tha hoa nghiêng mình:
trắng điểm hồng, xanh!
Khách thơ đắm say mắt tình!


Người Đi

Nguyễn Vũ Thanh

Người đi
Cách xa ngàn muôn lối chập chùng
Tới phương trời xa vắng mịt mùng
Người đi muôn lối
Theo áng mây hồng trôi
Khuất xa tận mãi rồi
Người ơi
Biết nhau rồi xa cách ngại ngùng
Dấu sao niềm ly tán thẹn thùng
Rồi chiều thu ấy
Mưa gió thôi ngừng than
Xót xa chiều ly tan

Chiều chiều
Buồn trông ngóng lạnh lùng
Ngoài sương gió mịt mùng
Nhạc chiều dâng thiết tha
Nhớ nhau
Thêm sầu chi đớn đau
Muôn kiếp thêm u sầu
Lòng vẫn nhớ thương nhau

Người đi
Thấy chăng hồn xao xuyến bùi ngùi
Thấy chăng lòng lưu luyến ngập trời
Rằng người có nhớ
Trên bến sông chiều nao
Mắt rưng lệ chưa phai

Người Đi Chưa Về

Hoàng Trọng

Chiều nay một mình đi trên đường cũ
Nhìn mây lặng lờ trôi theo làn gió
Tôi nhớ chiều nào đã xa xôi
Hai đứa mình thường bước song đôi
Khi nắng giăng tơ vàng khắp lối

Buồn xa một chiều mây hoen mầu tím
Người đi lạc đường cho duyên lạc bến
Cho giấc mộng thành giấc mơ tan
Cho tiếng lòng thành tiếng than van
Cho nhớ nhung xao động tâm can

ÐK:
Nhắn gió không gian ngàn câu
Bóng dáng thân yêu trôi giạt nơi đâu
Có nhớ năm xưa hẹn nhau
Mãi sống bên nhau xây dựng mai sau

Giờ đây một mình tôi trên đường vắng
Thầm mong người về vui duyên đằm thắm
Hai đứa mình lại bước song đôi
Như những chiều nào đã xa xôi
Ta có nhau khi hoàng hôn rơi.


Người Đi Đâu

Hồng Hà

Người đi đâu, nơi đây đợi chờ
Người đi đâu, nơi đây muộn sầu
Ngoài kia bão giông, sóng xô thuyền
Lòng không bến nương, biết chờ đợi ai
Người ơi dấu yêu, đừng chạnh lối
Bao nhớ mong xưa còn chờ mãi
Nơi chốn linh thiêng và nguyện ước
Say đắm tim tôi một tình yêu
Biết bao giờ thoả mong
Ngày tháng năm qua, còn mãi yêu thương
Người về đây, nơi tôi nguyện cầu
Người về đây, giấc mơ ngọt ngào
Lòng bao ước mong, phút thiên thần
Cùng em dấu yêu, giãi bày tình xưa
Người ơi dấu yêu, đừng vội bước
Xin hãy đem tôi vào vườn thắm
Nơi chốn yêu thương tràn ngập lối
Cho trái tim tôi được chào đón
Nơi xum vầy tình yêu
Ngày tháng năm qua, còn mãi yêu thương.

Người Đi Hành Hương Trên Đỉnh Núi

Trịnh Công Sơn

Chiều lên chiều lên,
Người vẫn âm thầm gõ buồn gót chân
Người đi hành hương về đồi núi xa
Người đi vẫn đi, chiều qua vẫn qua
Chiều đã chiều hôm
Người vẫn âm thầm gõ buồn gót chân
Người đi hành hương buồn đời viễn vông
Còn ai nhớ mong, còn ai nhớ mong

ÐK:
Người đi hành hương mịt mù lối sương
Người đi hành hương nhớ phố nhớ phường
Người đi một mình, đồi dốc nghiêng xuống
Người đi một mình, vực sâu gọi tên
Còn đây bão lên, còn đây dấu chân
Người đi một mình và hát lời gió
Người đi một mình chìm sâu lời ca
Còn đây bão qua, còn đây giấc mơ.

Ðồi đêm mù sương
Người chẳng quay về, ngại ngùng chiếu chăn
Người đi hành hương sợi buồn vấn quanh
Vực sâu đá lăn, gọi tên nhớ em.

Còn đêm mù sương
Người chẳng quay về ngại buồn chiếu chăn
Người đi hành hương hằn sâu vết nhăn
Một mai đã quên, buồn ơi đã quên.

Người Đi Ngoài Phố

Anh Việt Thu

Người đi đi ngoài phố, chiều nắng tắt bên sông
Người đi đi ngoài phố, bóng dáng xưa miệt mù
Thành ghế đá chiều công viên
Ngày xưa, ngày xưa, ngày xưa đã hết rồi...

   Người đi đi ngoài phố, chiều bỡ ngỡ bơ vơ
   Người đi đi ngoài phố mấy dấu chân lạc loài
   Hình bóng cũ người yêu ơi
   Còn đâu, còn đâu? Tình duyên đã lỡ rồi (làng)!

Thôi chia tay nhau từ đây
   nghe nước mắt vây quanh
Biết lỡ yêu đương
   sẽ đau thương suốt cả một đời,
Nhưng mấy khi tình đầu
   kết thành duyên mong ước
Mấy khi tình đầu
   kết trọn mộng đâu em

Xin từ giã đường phố trắng mưa ngâu
làm chim bay mỏi cánh
Nước mắt đêm tạ từ
Thành phố cũ người yêu xưa
Còn đâu, còn đâu? Giờ đây xin giã từ


Người Đi Như Nắng Phai

Quốc Bảo

Quạnh hiu một tiếng chân.
Người đi theo gío xuân.
Người đi như nắng phai tàn trong lá đi như đàn câm.
Người mang theo mắt trong.
Người mang theo phố đông.
Người mang theo biết bao ngọn núi bao dòng sông.
Quạnh hiu một phấn đây.
Này em nhung gấm đây, này em xin hát trong mùa xuân mới nuôi xanh ngàn cây.
Này em hãy cứ vui.
Nào ta cũng sẽ vui.
Nào ta lên tiếng đêm đầy gío ru tình ơi.
Quạnh hiu một trắng vai.
Tình ơi chăn chiếu phai.
Tình ơi năm tháng đi về câm nín không ai còn hay.
Ðàn rơi trên phố hoang.
Tình rơi không tiếng vang.
Người rơi hun hút quên ngày tới quên địa đàng.
Em đi xa cho phường phố hóa đá.
Nhớ biết mấy.
Thôi nào ta uống say.
Em yêu ta dành cho ta phong ba.
Ðời sẽ ban riêng em tình thướt tha.

Người Đi Qua Đời Tôi

Phạm Đình Chương
Trần Dạ Từ


Người đi qua đời tôi trong những chiều đông sầu.
Mưa mù lên mấy vai gió mù lê mấy trời
Người đi qua đời tôi, hồn lưng miền rét mướt,
Vàng xưa đầy dấu chân, đen tối vùng lãng quên.

Bàn tay mềm khói sương, tiếng hát nào hơ nóng. Và ai qua đời tôi, chiều âm vang ngàn sóng.
Trên lối về nghĩa trang ...
Nghe những lời linh hồn, nghe những lời linh hồn,
Trong mộ phần đen tối đen.

Người đi qua đời tôi, không nhớ gì sao nguời,
mưa nào lên mấy vai, gió nào lên mấy trời.
Người đi qua đời tôi, đường xưa đầy lá úa,
Vàng xưa đầy dấu chân, đen tối vùng lãng quên.
Em đi qua đời anh không nhớ gì sao em?

Người Di Tản Buồn

Nam Lộc

Chiều nay có một người
Đôi mắt buồn nhìn xa xăm về quê hương rất xa
Chợt nghe tên VN ôi thiết tha
Và rưng rưng lệ vương mắt nhạt nhòa
Bạn ơi đó là người di tản buồn
Ngày ra đi lặng câm trong đớn đau
Và đêm khuya về trong đôi mắt sâu
Đời như chôn vào con phố u sầu

Cho tôi xin lại  một ngày 
Ở nơi nơi thành phố cũ
Cho tôi xin lại một đời
một đời sống với quê hương
cho tôi đi lại đọan đường
hàng cây vương daì bóng mát
cho tôi an phận ngàn đời
bên bờ đê vắng làng tôi

Chiều nay có một người di tản buồn
gọi tên ai gởi theo cơn gío bay
tình yêu ơi còn đâu những ngất say
người  yêu ơi giờ thương nhớ dâng đầy
này em có bao giờ em biết rằng
ở nơi đây mùa thu rất ngỡ ngàng
chiều rơi nhanh và đêm xuống rất mau
thời gian không còn những phút nhiệm màu

cho tôi xin lại nụ cười  nở trên môi người  yêu dấu
cho tôi yêu lại từ đầu khi vừa chớm biết thương đau
cho tôi xin lai cuộc tình từ lâu tôi hằng mơ ước
xin cho tôi gởi  lòng này đến người yếu dấu ngày xưa

Chiều nay có một người di tản buồn
gọi anh em còn ai hay mất ai
còn bao nhiêu thằng xông pha chiến khu
và bao nhiêu nằm trong những lao tù
ở đây có những chiều  mưa rất nhiều
nhiều hơn khi hành quân trong tháng mưa
buồn hơn đêm rừng thưa vang tiếng bom
ngày vui ơi giờ đâu nữa không còn

cho tôi xin lại ngon đồi ở nơi  tôi dừng quân cũ
cho tôi xin lại bờ rừng nơi từng chiến đấu bên nhau
cho tôi xin một lần chào chào bao nhiêu người đã khuất
Xin cho tôi một mộ phần bên ngàn chiến hữu của tôi

Người Đi Xa Mãi

Việt Anh

Người yêu ơi
sẽ đến lúc duyên tình ta
chia đôi đường lắm buồn vui
Dù hôm nay ôm em trong vòng tay
nhưng tình nào cũng nhạt phai
Bài ca ngày nào anh viết cho tình mình
giờ đây lòng anh xót xa
Người ơi
cuộc tình anh đã trao về người
là mãi mãi suốt đời ta

Người đi xa mãi trọn đời
chẳng đến bên tôi
Người đi xa mãi
sương sớm phai mờ dấu chân
Người như cơn gió
trọn đời tìm chốn xa xôi
Từ nay tôi sẽ quên hết đi
ngày tháng trôi

Này người yêu dấu
tình mình còn nhớ chăng em ?
Tình yêu nay đã
như lá rơi chiều thu lặng buồn
Nhẹ bàn chân
em quên anh đi về nơi
nơi chân trời lắm buồn vui
và từ đây trong con tim lạnh giá
anh mơ về bóng hình xưa
Ngày qua chỉ còn đêm với đêm lạnh lùng
và nhớ người không nhớ ta
Bài ca chợt dừng trên nét môi ngại ngùng
chờ mơ đến em về bên



Người Đưa Thư Đã Đi Qua

Trịnh Văn Ngân

Moderato
2/4

Người đưa thư đã đi qua
Nhưng cớ sao không ngừng
Mà cứ đi, cứ đi, cứ lạnh lùng đi
Ðừng quên nhé có trông cho ta một lá thư hồng
Kẻo tủi lòng ta luống công chờ mong

Vô tâm tiếng chân đều đều vang theo ai kia bước đi
Xa xa cứ xa dần dần trong khi tim ta muốn lắng
Hoài công trông ngóng mong chờ tin vắng
Chắc người xa cách nên lòng đã xa

Người đưa thư đã đi xa
Ta ngóng theo không ngừng
Người cứ đi, cứ đi, cứ lạnh lùng đi
Lần sau nhé, nhớ mang cho ta một lá thư hồng
Khỏi tủi lòng ta hôm sớm trông mong


Người Em Hà Nội

Hoàng Thi Thơ

Tôi thấy em, tôi thấy em
Em gái tôi bé bỏng
Đôi mắt sâu lắng đọng u buồn
Còn đâu cánh môi hồng
Còn đâu nét mi cong
Còn đâu mái tóc bồng
Còn đâu gót chân son
Tôi thấy em, tôi thấy em
Ôi tấm thân run rẩy
Manh áo đơn gió thổi tơi bời
Hà Nội hỡi đây rồi
Hồ Gươm đó em ơi
Mà sao khác xa vời
Ngày xưa với hôm nay

Kìa sao không lên tiếng
Nhìn tôi như oán hận
Hơn mười năm mới gặp
Mà em đã mau quen
Kìa sao tay rướm máu
Kìa sao môi tím lìm
Hay nàng nay chết rồi
Thành bóng ma lạc loài

Em hỡi em, em hỡi em
Tôi bước qua giấc mộng
Nghe dưới than tiếng vọng u buồn
Sài Gòn vẫn mơ màng
Hà Nội quá xa xăm
Ngoài kia em có mộng
Về đây với tôi không


Người Em Không Yêu

Ngoại Quốc (Trung Hoa)
Minh Khang

Nơi con sông cô liêu ngày xưa
Một giấc mơ tan theo mây bay từ đây
Khi xưa ta yêu nhau đắm say
Rồi vỡ tan trôi theo dòng sông lãng quên
Từng chiều đàn bồ câu tung cánh
Khát khao bay hát ca với đôi tình nhân
Màu ánh nắng mơ hồ chôn vùi đi kỷ niệm có nhau

Hôm nay ta chia tay rồi mai
Còn nhớ chi khi hai đôi ta gặp nhau
Em không yêu thì thôi cớ sao
Lặng im mãi cho anh buồn đau xót xa
Để lại một cuộc tình đắng
Giấc chiêm bao nói lên những câu biệt ly
Làm anh mãi mong chờ chờ hạnh phúc đôi ta gần nhau

Điệp khúc:
Dù biết lúc trước anh mãi si mê
Em nỡ tâm hững hờ (quay bước)
Chờ cho con tim cay đắng u hoài
Em bỗng nói xa rời
Anh như con thuyền trôi
Lạc vào cuốn xoáy trong đêm xa xôi mịt mù
Chờ bão tố êm đềm
Và anh quay trở về
Tìm dấu vết năm xưa tàn tro


Người Em Nhỏ

Nguyễn Hiền
Thiệu Giang

3/4 Moderato

Tôi có người em nhỏ
Xanh xanh đôi hàng mi
Môi hồng vừa đương độ
Chưa biết sầu biệt ly

Ngày tôi đi
Vàng nắng nghiêng nghiêng một hàng cau
Mai ta nhìn mây trắng
Gửi lời về thương nhau

Chiều nay buồn viễn xứ
Nhớ người em gái xưa
Tôi thấy phương trời cũ
Giăng giăng một hàng mưa
Mơ về đôi môi thắm
Cười ngày tôi lên đường
Quê ta chừng xa lắm
Giờ em có nhớ thương

Tôi có người em nhỏ
Xanh xanh đôi hàng mi
Môi hồng còn đương độ
Đã biết sầu biệt ly


Người Em Sáng Trong Cô Độc

Ngô Thụy Miên
Nguyên Sa

Tay anh dài sao em không gối mộng
Thơ anh say sao chẳng uống cho đầy
Mắt thuyền trôi anh chèo cả hai tay
Sao chẳng ngự cho hồn anh xuống nhạc

Em chói sáng trong tình anh cô độc
Cả cuộc đời xao động chợt hao đi
Gót kiều thơm chuyển bước bút thần run
Chờ em đến tuổi trời anh đốt lửa

Tay anh dài sao em không gối mộng
Những lời êm bầy biện với linh hồn
Hãy ban từng khóe mắt đốt hoa đăng
Và tà aó phủ chân trời trước mặt

Sao chẳng đến cho lá cành rơi rụng
Năm ngón tay anh trổ lá mùa xuân
Có mùa thu thay lá ở đầu non
Cho dịu lối em về mai lá rụng

Người Em Sầu Mộng

Doãn Bình
Lưu Trọng Lư

Em là gái bên khung cửa
Anh là mây bốn phương trời
Anh theo cánh gió chơi vơi
Em vẫn năm trong nhung lụa

ĐK:
Em chỉ là em gái thôi
Người em sầu mộng muôn đời
Tình như tuyết giăng đầu núi
Vằng vặc muôn thu nét tuyệt vời

Ai bảo em là giai nhân
Cho đời anh đau buồn
Ai bảo em ngồi bên song
Cho vương vấn nợ thi nhân

Ai bảo em là giai nhân
Cho lệ đêm dâng tràn
Cho tình giăng đầy trước ngõ
Cho mộng tràn gối chăn


Người Em Sầu Mộng

Trần Quang Lộc

Đôi mắt anh lặng buồn nhìn em mà không nói
Tình đôi ta có nói cũng không cùng
Mong một lần một lần anh đã nói
Trời lại hết mùa Đông.

Ôi gió Đông lạnh đầy đã qua mùa ân ái
Đàn sang sông chất ngất cũng âm thầm
Trăng vần vần một mùa thu đẹp quá
Em là người em nhỏ thôi

ĐK:

Chớ anh đừng đứng giữa tượng hoa
Nhìn nhau mà không nói cách xa mấy ngân hà
Mình cách xa em nhìn chim ô thướt
Sẽ bắt cầu nguyện ước.

Nhớ hôm nào bỏ mặt anh đau
Chuyện ân tình tê tái
Khép đôi cánh chim trời
Trả nhớ thương anh về bên song cửa
Em theo gió vờn bay.

Ai nói anh sầu mộng bảo anh là gian nhân
Tình thi nhân biết đá khổ đau nhiều
Yêu một lần giọt sầu rơi ngặp lối
Ngày mộng đó còn chăng.

Hôm tiễn nhau thật buồn còn vui đùa câu nói
Tình anh đâu có biết vẫn trông lòng
Nghe gợi buồn một mùa thu vàng úa
Yêu rồi lòng em thầm mơ.... !!!!

Người Em Sầu Mộng

Y Vân
Lưu Trọng Lư


Nhịp 4/4 Thướt tha Điệu Slow

Em . . . là . . . gái . . . trong . . . song cửa
Anh . . . là mây bốn . . . phương trời
Anh . . . theo . . . cánh . . . gió . . . chơi vơi
Em vẫn . . . nằm trong . . . nhung lụa

Em . . . chỉ . . . là . . . em . . . gái thôi
Người em . . . sầu mộng . . . muôn đời
Tình . . . như tuyết . . . giăng . . . đầu núi
Vằng vặc . . . muôn thu . . . nét . . . tuyệt vời

Ai bảo . . . em là . . . giai nhân
Cho đời . . . anh . . . đau buồn
Ai bảo . . . em ngồi . . . bên song
Cho vương . . . nợ . . . thi nhân

Ai bảo . . . em là . . . giai nhân
Cho lệ . . . đêm . . . Xuân tràn
Cho tình . . . giăng đầy . . . trước ngõ
Cho mộng . . . tràn . . . gối chăn

Em . . . chỉ . . . là . . . em . . . gái thôi
Người em . . . sầu mộng . . . muôn đời
Tình . . . như tuyết . . . giăng . . . đầu núi
Vằng vặc . . . muôn thu . . . nét . . . tuyệt vời


Người Em Văn Khoa

Châu Kỳ
Hoài Hương Tử

Mỗi lần qua Văn Khoa
Bỗng dưng đôi mắt nhòa
Niềm đau theo lệ nhớ
Nay còn ta với ta

Mỗi lần qua Văn Khoa
Bỗng dưng ta thấy già
Em còn ôm sách vở
Hay âm thầm xót xa

Tan trường chờ em ra
Ngắm em trong nắng tà
Bàn chân son nhẹ bước
Tâm hồn anh thiết tha

Hỡi người em Văn Khoa
Dáng em chưa xóa mờ
Nghe chừng như sống lại
Trong chuỗi ngày đã qua

Ngày xưa trường Văn Khoa
Lá me xưa chưa già
Non màu xanh như biếc
Như tuổi hồng gấm hoa

Hôm nay về Văn Khoa
Lá me xưa đã già
Em sang trường năm đó
Từ buổi chiến chinh qua

Nay ngồi nhìn Văn Khoa
Nhìn lá và nhìn hoa
Lá hoa giờ rã cánh
Theo cuộc tình bay qua

Anh vào trường Văn Khoa
Giủ hết bụi đường xa
Giang hồ nay bạc áo
Còn đây suối lệ nhòa

Người Già Em Bé

Trịnh Công Sơn

Ghế đá công viên, dời ra đường phố
Người già co ro, chiều thiu thiu ngủ
Người già co ro, buồn nghe tiếng nổ
Em bé loã lồ, khóc tuổi thơ đi

Ghế đá công viên, dời ra đường phố
Người già co ro, buồn trong mắt đỏ
Người già co ro, nhìn qua phố chợ
Khi chiến tranh về, đốt lửa quê hương

Người già co ro, em bé loã lồ
Từng hạt cơm khô, trong miếng hững hờ
Ruộng đồi quê hương, dấu vết bom qua

Từng bàn tay khô, lấp kín môi cười
Từng cuộn dây gai, xé nát da người
Đạn về đêm đêm, đốt cháy tương lai

Ghế đá công viên, dời ra đường phố
Từng hàng cây nghiêng, chìm trong tiếng nổ
Từng bàn chân quen, chạy ra phố chợ
Em bé loã lồ, giấc ngủ không yên

Ghế đá công viên, dời ra đường phố
Người già ho hen, ngồi im tiếng thở
Từng vùng đêm đen, hoả châu thắp đỏ
Em bé loã lồ, suốt đời lang thang

Người Giàu Cũng Khổ

Mạnh Quỳnh

" Phú quý giàu sang có nghĩa gì
Khi không yêu được trái tim nàng
Đêm đêm thao thức tình cô lẽ
Mượn chén men cay để quên ngườị"


Anh vốn giàu sang lắm bạc nhiều tiền xuống ngựa lên xe
Bao nhiêu giai nhân hương sắc đậm đà
Mơ được cùng anh kết mối tơ duyên
Mẹ cha anh cũng muốn con mình được tròn đôi
Thế nhưng cuộc đời ai đâu hay lắm bẻ bàng.

Anh vẫn thờ ơ trước những cô nàng áo lụa hài thêu
Tâm tư anh mơ bóng dáng yêu kiều
Cô nàng học xinh áo trắng thơ ngây
Tình yêu anh đã trót trao nàng thật đậm đà
Dẫu chỉ thầm yêu nhưng con tim đã dại khờ.

ĐK:

Nhưng anh có biết đâu
Cô gái anh yêu vốn nhà nghèo khốn khó
Nhưng có màn chi gấm lụa son vàng
Dù thư anh đã viết trao nàng tỏ lời yêụ

Sao ai vẫn thờ ơ kiến cho lòng anh xót xa
Bâng khuâng anh ôm nỗi tương tư tình đơn phương
Giàu sang làm gì mà mộng đầu chẳng tròn câu
Anh anh chợt hiểu rằng
Tiền vàng bạc muôn có mua được tình thật đâụ

Anh muốn rời xa dũ áo sang giàu sống đời thảnh thơi
Cho con sông yêu không cách đôi bờ
Không tường rào che tránh lối yêu đương
Giàu sang chi chuốt lấy ưu tư vào con tim
Hỡi nhân tình ơi xin yêu thương đến trong đờị

Ai xây mộng lầu hoa
Ai nhung gấm kiêu sa
Anh anh mơ một lần
Cùng nàng kết mối tình trăm năm…


Người Giàu Cũng Khóc

Hàn Châu

Tình yêu ai bán mà mua
Làm sao để mua lấy trái tim của một người
Cho dù bạc tiền tựa non cao
Giàu sang cùng phú quý làm sao mua được tình
Giàu sang đem đến cho người
Yêu trong dối trá yêu trong lọc lừa
Nên tình rối tựa như tơ
Con tim nhức nhối bởi tình yêu lạc bến bờ.


Buồn thay khi biết tình yêu
Là khi tình ngang trái trái ngang bởi lỡ làng
Cho dù tiếng gọi của con tim
Làm sao nàng mở lối để anh đi vào đời
Tình yêu xây lũy xây thành
Con tim khép kín cho anh u sầu
Âm thầm nhỏ lệ thương đau
Người giàu cũng khóc bởi tình duyên bẽ bàng.


Giàu sang có nghĩa gì đâu
Có chăng mua được nỗi sầu riêng tư
Tình yêu lẽ sống đua đòi
Khi đã yêu rôì mới hiểu đươc tình yêu
Tình yêu có lắm buồn vui
Có khi cũng chỉ tiếng cười qua đêm
Làm sao cho mối duyên đầu
Không vướng lệ sầu không trắc trở thương đau.


Tìm đâu anh biết tìm đâu
Tình yêu người con gái đã in sâu vào lòng
Cho dù bạc tiền tựa non cao
Làm sao để mua hết trái ngang của cuộc đời
Tình yêu đâu có xa vời
Luôn luôn cuốn quít bên anh hiền hòa
Nhưng tình vẫn mãi chia xa
Người giàu vẫn khóc bởi tình duyên khó tìm ...
Phi Nhung trình bày


Người Hùng

Ngoại Quốc (Tây Ban Nha)
LV: Nguyễn Văn Thanh Nhã

Nếu trống vắng hãy cuốn hút theo điệu nhạc
Nếu cất bước hãy nhớ khi còn nhau
Nếu nuối tiếc hãy khóc thương từng thuở nào
Là anh bớt thương đau một lần,
Giữa những giá buốt biết mắt môi nào chờ
Hãy cúi xuống, hãy nói anh nghe một câu
Rồi ngày chết đi, cuộc đời này mấy khi ai còn
khóc cho nhau một lần
Nếu có hứa suốt kiếp ta sống gần kề
Cứ dối trá, anh ước ao được nghe
Rồi gục đầu thở than, đời cuồng dại trái ngang,
vùi anh giữa cơn đau dịu dàng

Một người yêu em bằng cơn đau
Một người hôm nay xuôi vòng tay
Người cầu mong bên em trọn mai sau
Hãy cứ lấy đi trái tim này

Ôi anh thèm ôm từng kỷ
niệm theo bước anh cùng tháng năm
Oh ! Yeh
Rồi gục đấu thở than, đời cuồng dại trái ngang
vùi anh giữa cơn đau dịu dàng
Người nằm lại giữa đớn đau
Yêu em trong cơn mê cuồng dại
và ao ước bên em trọn kiếp sống
Hãy cứ lấy đi trái tim này
I can be your her-o !

Người Hùng Cô Ðơn

Trầm Tử Thiêng

Hay tin Huyền phụ anh một đêm mưa gió
Anh băng mưa giữa đêm khuya mà trời buốt giá
Anh đi để trả thù người em phụ phàng
Anh lên đường. Anh lên đường đầu quân
Một hồi còi. Một chuyến xe. Một khẩu súng
Ðưa anh ra vùng tác chiến
Anh hiên ngang như thần tượng
Anh hăng say trông lạ thường
Anh xuyên sâu qua lòng giặc
Anh lao thân trong tầm đạn
Giờ xa Huyền. Xa quá xa

Nghe tin Huyền ngẩn ngơ
Một thương hai tiếc
Thương cho anh, tiếc cho em
Lòng sầu xát muối
Anh đi làm người hùng cô đơn lạnh lùng
Anh đi rồi. Anh âm thầm mà đi
Một lời thề. Một chuyến bay. Một khẩu súng
Ðưa anh ra miền giáp giới
Khi hay tin qua đường mòn
Qua Nam Vang, qua Hạ Lào
Anh xung phong đi hàng đầu
Anh kiêu căng như lời thề
Giờ xa Huyền. Xa quá xa

Ðêm hôm tình cờ đọc tin trên báo
Thấy tên anh nằm rất bệ đường
Trong khung đen, đen màu tang chế
Anh đi không hề trở lại
Anh xuôi một chuyến tàu dài
Anh xa Huyền. Anh quên Huyền
Quên tình người kiếp kiếp đời đời

Xem tin Huyền làm ngơ
Dường không quen biết
Do nơi đâu ? Lỗi nơi đâu ? Lòng trời đã thấu !
Em lo đặt tiệc hồng, chiều theo lời mẹ
Em khuyên lòng nên quên chuyện người xưa
Một ngày lành. Một cỗ xe. Một loạt pháo
Cho em trang hoàng lễ cưới

Em liên hoan, em tiệc tùng
Em ngây say hương vợ chồng
Em quên mau, quên cuộc tình
Em quên mau, quên người hùng
Nằm im lìm trong nghĩa trang
Hỡi tình đời ! Hỡi lòng người !
Hỡi tình đời ! Hỡi lòng người !
Hỡi tình đời ! Hỡi lòng người !


Người Không Cô Đơn

Vinh Sử
Cô Phương

Tôi không cô đơn nhờ em gian em dối
Quen cho tôi vay nhiều cay đắng lâu nay
Tay đang trong tay xưa tôi đâu hay
Lời ái ân vơi đầy chỉ là cơn gió heo mây

Tôi không cô đơn tự tôi hay tôi biết
Emh yêu cho vui lời ngôn ngữ trên môi
Nên em xa tôi bên ai chung đôi
Lời hứa em quên rồi ân tình ví tựa bèo trôi

Cô đơn mà chi, cô đơn làm gì
Khi người yêu bỏ ra đi không lời han hỏi phân kỳ
Cô đơn mà chi cô đơn được gì ?
Khi tình nhân chẳng ra gì thêm gầy hao tuổi xuân thì

Tôi không cô đơn mà cô đơn chi nữa
Trăm phong thư em còn thơm dấu con tem
Nay mang thư em cho trăng sao xem
Rồi đốt lên ven thềm nghe mình không còn cô đơn


Người Kỹ Nữ Với Cung Đàn

Đức Quỳnh

Tay cầm guitar
Đặt lên đoá hoa
Phím đàn rung tiếng
Đàn lên tiếng ca
Thân hình nhẹ đưa
Đùa theo tiếng tơ
Tấm thân uốn mềm
Hoà theo tiếng kèn

Cặp môi tươi thắm mộng
Và làn tóc xanh nàng dịu dàng
Mắt đưa nhìn đầy tình mơ say
Người đâu xinh thế nhìn mà lòng ngẩn ngơ
Nàng dịu dàng bước đi như là tiên xuống trần

Cung đàn mê ly
Nhịp theo bước đi
Mỗi lần xao xuyến
Đàn ngân dáng huyền

Buông đàn guitar
Miệng nhai cuống hoa
Mắt cô thắm tình
Một làn môi sáng hồng


Người Là Niềm Đau

Ngoại quốc (Trung Hoa)
LV: Lâm Hùng

ĐK:
Em yêu ơi sao quên đi từng đêm mưa ướt. Cuộc tình,
... mặn nồng ân ái đôi ta cùng say quên đêm giá băng
Nay em đã ra đi vùi chôn dĩ vãng... ngày nào
Hỡi em yêu...! Người là niềm đau!

Em dối gian anh, em dối gian anh.
Lời yêu nồng say ngày nào, đã quên lãng sao hỡi người

Em đã xa rồi, em mãi xa rồi.
Để từng đêm ngồi chờ mong người mà người chẳng quay về

Khi anh đây xa em, cõi lòng giá băng.
Trong đêm thâu anh mãi gọi tên em, hỡi người.
Bao đêm lang thang, niềm đắng vùi chôn nỗi buồn
Tìm vào quên lãng bằng muôn xót xa

(Lại từ đầu)
(ĐK .....)

Người Là Niềm Đau

(chưa biết)

Còn mình anh với nỗi buồn dưới phố xưa
Về nỗi đau còn nhớ ngày tháng đã qua
Tìm nụ hôn đến ban đầu cho nhau ngày xưa
Đường dài một mình anh bước lạc loài bên dấu chân em nơi này.


Dù thời gian có xóa mờ những dấu yêu
Vòng tay xưa còn ấm nồng với tháng năm
Giờ còn đâu em đã xa phương trời nào
Nắng buồn đường xưa em đâu có biết anh chờ em

Cho nhau em hỡi cho nhau môi hôn ngày tháng xa nhau
Dù biết yêu thương trong tim như đêm muộn màng phố quen
Đợi mãi lối xưa em về, nghe tiếng chân ai nơi nào
Tìm hoài trong đêm lời tình nơi đây lòng mãi mong chờ hỡi em

Người Lái Đò Trên Sông Pô Cô

Cẩm Phong - Mai Trang


Hỡi Pô Cô ơi !
Dòng sông mênh mông
Đôi bờ cây xanh biếc nước chảy xiết sâu thẳm
Qua tháng ngày hỏi sông ơi có biết
Anh lái đò tên gọi A Sanh A Sanh
Ngày đêm anh lái đò trên sông
Dù gian nguy vẫn vững tay chèo
Đò anh đưa bao người đi đáng Mỹ bao năm ròng
Chiến tuyến đây thầm lặng nhịp chèo lập công
Giữa sông sâu đẩy lùi sóng dữ
Mắt sáng ngời ngọn lửa căm thù
Mỗi chuyến đò một trân chiến thắng
A Sanh ơi đẹp mãi chiến công
Dòng Pô Cô sáng tên anh
Làng buôn ca hát ngợi tên anh
Dù sông kia có cạn dù non kia có khi mòn
Tấm gương anh không mờ đời đời rực sáng
Những tháng ngày gội mưa tắm nắng
Với con đò một lòng đánh giặc
Đôi tay chèo cùng sông kháng chiến
Nước mêng mông lời thề A SAnh
Non cao đâu bằng
Sông sâu đâu sánh
Hờ căm cjhất nặng tim anh
Thề quyết giữ núi rừng Tây Nguyên .
Hỡi Pô Cô ơi !
Dòng sông mênh mông đôi bờ cây xanh biếc nước chảy xiết sâu thẳm
Qua tháng ngày hỏi sông ơi nhớ hết
Bóng dáng người lá đò A Sanh
A Sanh ...........A..............Sanh ....

Người Lính Bên Tê (Bên Ni Bên Tê)

Phạm Duy


Một chiều biên khu
Ngồi ôm cây súng dài
Chợt nghe tiếng chim cười
Lòng tôi thêm nhớ ai
Người bạn tôi ơi
Người con của đất Việt
Ở bên phía quân thù
Người còn thức hay mơ.
Bên tê là phía sầu u
Có người dân Việt
Gục đầu trên đất tù
Bên ni là phía tự do
Đã nhờ Cha già
Mà toàn dân ấm no.
Trở về làng xưa
Để xem hoa bốn mùa
Nở trên xác quân thù
Người vui trong gió Thu
Giặc về làng đây
Buộc anh cây súng này
Là mưu kế đem bày
Dùng để giết nhau đây.
Anh ơi ! Quay súng lại ngay
Máu người dân Việt
Còn cần cho luống cầy
Tôi mong từng phút từng giây
Sống chẳng oán thù
Để chờ anh tới đây.

Người Lính Chung Tình

Khánh Băng

Anh là người lính chung tình
Gió sương trên vạn nẽo đường
Ngày đêm anh nhớ em
Nhớ mái tóc em buông lơi
Nhớ đôi môi em cười

Dù cho đời lính xa nhà
Mỗi đêm anh mơ thấy nàng
Nụ cười như đóa hoa
Với ánh mắt em mơ màng
Lối đi không còn lẻ loi

Nhớ em thì nhớ thương nhiều
Nước non còn đó em ơi
Ðời trai chinh chiến phiêu linh
Và trọn đời anh thề sẽ chung tình
Sẽ không quên ngày chúng mình
Cùng nhau chung hướng đi
Lúc đất nước thôi chia ly
Chúng ta vui đẹp đôi


Người Lính Trẻ

Phạm Duy


Người lính trẻ chết trận chiều qua
Nên trăng sao vụt tắt chẳng ngờ
Người lính trẻ chết trận hồi mơi
Nên hôm nay chẳng có mặt trời
Người lính trẻ chết trận ngày mai
Trên quê hương ngọn lúa rụng rời
Người lính trẻ chết trận ngày kia
Trên ngôi cao là hết dị kỳ
Nhiều vị Trời ngồi ôm mặt khóc
Nhiều vị Thần rủ nhau vụt mất
Tình chỉ còn mầu tang lạnh ngắt
Và còn gì nhan sắc người yêu ?
Sờ vào đàn thì dây vừa đứt
Đọc truyện tình, dòng chữ rụng rơi
Rồi loài người đổi thay hình dáng
Người trần truồng về thuở hồng hoang...
Người lính trẻ chết trận ngoài khơi
Nên không nghe chủ nghĩa tuyệt vời
Người lính trẻ chết trận bờ ao
Không giương danh một chế độ nào
Người lính trẻ chết trận còn đâu
Nên không lâu, nổ vỡ địa cầu
Người lính trẻ chết trận rồi nghe !
Xin nghe đây tận thế gần kề
NGƯỜI LÍNH TRẺ...
CHẾT TRẬN CÒN CHI !
CÒN CHI ?




Người Mang Tâm Sự


Như Phy


“Sang sông lỡ chuyến đò tình

Yêu đương một gánh bây giờ gẫy đôi

Từ ngày tình nghĩa chia phôi

Anh đi đường ấy bỏ tôi một mình.”





Người ta dỗ ngọt tôi vào tình yêu

Bây giờ chua chát nẻo đi đường về

Tôi lầm tin lời người ta

Tôi làm tôi khổ vì yêu

Để rồi đây nức nở đêm ngày.





Người ta đã bỏ tôi rồi bạn ơi

Đâu còn chi nữa mà mong mà chờ

Cung đàn lỡ nhịp đường tơ

Cung sầu chết cả hồn thơ

Để lòng tôi giá lạnh như hờ.



ĐK:



Ai đem con Sáo sang sông

Để cho nó sổ lồng nó bay

Nó bay nó chẳng về đâu

Ai chia duyên Bắc tình Nam

Người nơi đầu gió kẻ ngoài chân mây.



Người ta đã bỏ tôi rồi bạn ơi

Bây giờ đi sớm về khuya một mình

Ôi nhìn thế sự nổi trôi

Cũng đành chấp nhận mà thôi

Để mặt cho con tạo xoay vờn...!!!!


Người Mẹ


Nguyễn Ngọc Thiện



Tôi muốn làm hạt nắng

để đến bên mẹ

ươm lên mái tóc để tóc sáng lóng lánh



Tôi muốn làm ngọn gió

để đến bên mẹ

hôn lên đôi mắt

hằn sâu dấu chân chim ...



Sợi tóc màu mây trắng

Mẹ kể con nghe

Ngày xưa mẹ truyền cơm qua vách cấm

Vượt qua ngàn gian khó

Mẹ vẫn ung dung

Lòng thủy chung

Mẹ Việt Nam, sáng ngợi



.....................

Người Mẹ Của Tôi


Xuân Hồng



Nước mắt mẹ không còn, vì khóc những đứa con Lần lượt ra đi ... đi mãi mãi ...

Thời gian trôi qua, vết thương trên thịt da đã lành theo năm tháng

Nhưng vết thương lòng mẹ vẫn còn nặng mang

Mẹ Việt Nam ơi, Mẹ Việt Nam ơi !

Đi con đi qua khắp nẻo đường, nghe đau thương chìm trong khói sương

Mong sao cơn mưa vô tình không lung lay làm rớt hạt sương

Mẹ Việt Nam ơi !

Mẹ Việt Nam ơi ! Mây khói tan rồi còn lại mẹ tôi



Đất nước, nay vẫn còn, còn có những đứa con

Dù đi xa muôn phương nhưng vẫn nhớ

Mẹ đang cô đơn, chúng con yêu mẹ hơn mỗi chiều nghiêng nghiêng nón

Ghi khắc trong lòng hình dáng mẹ ngồi trông

Mẹ Việt Nam ơi, Mẹ Việt Nam ơi !

Cho con xin chia sớt nỗi buồn, cho con xin xẻ đôi bát cơm

cho con hôn đôi mắt mỏi mòn , cho con xem lại bóng hình con

Mẹ Việt Nam ơi, Mẹ Việt Nam ơi !

Xin cám ơn người, người mẹ của tôi !

 

Người Mẹ Hiền Yêu Dấu


Ngoại Quốc
Thanh Lan



Người mẹ hiền yêu dấu

mẹ đã trao về ta

ngàn muôn âu yếm trong những năm vừa qua

mẹ hiền có biết khi lớn khôn ra đời

con sẽ nhớ hoài bóng dáng người



Người mẹ hiền yêu dấu

dù sáng hay về đêm

lòng nguyện luôn luôn

săn sóc mẹ bình yên

và con sẽ đến vào bất cứ lúc nào

khi có ai làm me nghẹn ngào



Và con xin hứa nếu lỡ mẹ rơi lệ

con sẽ ôm mẹ thật sát trong lòng

chẳng tình thương nào to lớn hơn cho bằng

tình yêu thương con đã trao cho mẹ



Người mẹ hiền yêu hỡi

những lúc mẹ cười vui

là mặt trời sáng chói

mưa buốt không hề rơi

và con sẽ cố từ sáng đến trưa chiều

khi thấy mẹ thì cười vui thật nhiều...


Người Mẹ Và Hoa Sứ Trắng


Thế Hiển



Từng chiều từng chiều, nắng vàng nhạt nhòa.

Có người mẹ già nhặt hoa sứ rơi.

Mẹ nhặt hoa sứ rơi kết thành vòng hoa trắng,

lần bước ra chợ đời, đổi chén gạo đầy vơi.

Ðổi chén gạo đầy vơi, nuôi con bao ngày tháng. Ðứa con qua chinh chiến.

Tô thắm cho cuộc đời.



Từng chiều từng chiều nắmg vàng nhạt nhòa.

Có bà mẹ già tìm nhặt hoa sứ rơi.

Mẹ tìm hoa sứ rơi, nhưng ngày mưa vừa tới.

Hoa sứ qua mùa rồi! Tìm đâu hoa sứ ơi? Tìm đâu hoa sứ ơi?

Chiều mênh mông vời vợi.

Mẹ ngước lên nhìn trời. Ngấn lệ mẹ đầy vơi.

Mưa rơi... Trời làm mưa rơi...

Chơi vơi... giữa đời mưa rơi...

Thương con lòng mẹ thương con bao la... biển trời.



ÐK:

Hoa sứ ơi sao hoa không nở?

Ðể đời mẹ vơi nỗi thương đau.

Hoa sứ ơi! Sao hoa không nở?

Người mẹ già giọt lệ tuôn rơi.



Hoa sứ ơi xin hoa hãy nở.

Ðể đời mẹ vơi nỗi thương đau.

Hoa sứ ơi! Xin hoa hãy nở.

Người mẹ già giọt lệ thôi rơi.



Người Nghệ Sĩ Mù


Hoàng Thi Thơ


Ai dừng chân nơi đây buông lòng theo câu ca.

Tôi ngồi trong bóng tối nghe đời đi ra xa.

Tôi thèm chút ánh sáng, ánh sáng soi cuộc đời, Ánh sáng đâu phút vui đâu, không thèm qua trong đời mù lòa.

Trong ngày tôi đi như như là đi trong đêm.

Trời sinh đời tôi nhưng chưa hề cho, cho tôi tên. Chưa hề cho thấy gió thấy bướm thấy hoa màu gì có thấy chi ánh triều dương. Hay là sương sương mờ chiều tà.



Ôi nào còn gì đâu giữa cuộc đời lạnh lùng tiếng đàn buồn não nùng.

Ôi chỉ còn mình tôi bán hồn mình lòng mình cho người bằng bạc tiền.

Nhịp nhàng bàn chân bước có tiếng người đi đến. Người dừng lại giây phút hãy giúp tôi đời sống.

Đời mù loà tăm tối sống dưới trời tươi sáng.

Đời mơ nhiều quá niềm vui chẳng thấy không cho tôi nhìn một lần.

Chỉ đành lòng ôm kín bóng tối cùng hoang vắng.

Dù nụ cười khô héo cũng có khi thành tiếng.

Là một lần ai đến đã giúp tình thương mến.

Đàn ơi đàn hỡi đàn lên ngàn tiếng cho tôi vui cùng cuộc đời.



Nhưng niềm vui mong manh không nằm yên trong tay.

Chuỗi ngày đầy chua cay chất tràn lên đôi vai.

Đi vào trong bóng tối chiếc bóng cô đơn lạnh lùng xót xa thay bước chông gai tôi lần đi trên đời đường dài.

Tiếng đàn càng âm u đưa vào trong thiên thu.

Niềm riêng là câu ca trên bờ đôi môi khô.

Tôi đã gánh hết giữa kiếp sống nhân gian đọa đầy. Những đớn đau, những xót xa.

Thương giùm tôi ôi đời mù lòa ...



Người Ngoài Phố


Anh Việt Thu


Người đi đi ngoài phố

chiều nắng tắt bên sông

Người đi đi ngoài phố

bóng dáng xưa miệt mù

thành ghế đá chiều công viên

Ngày xưa, ngày xưa, ngày xưa đã hết rồi



Người đi đi ngoài phố

chừng bỡ ngỡ, bơ vơ

Người đi đi ngoài phố

mấy dấu chân lạc loài

hình bóng cũ người yêu ơi

còn đâu, còn đâu, tình duyên đã lỡ rồi



Thôi chia tay nhau từ đây

nghe nước mắt vây quanh

biết lỡ yêu đương

sẽ đau thương suốt cả

một đời, nhưng mấy khi tình đầu

kết thành duyên mong ước

mấy khi tình đầu

kết trong mộng đâu em



Xin từ giã đường phố trắng mưa mau

làm chim bay mỏi cánh

nước mắt đến tạ từ

thành phố cũ người yêu xưa

còn đâu, còn đâu giờ đây

xin giã từ, giờ đây xin giã từ


Người Như Cố Quên


Hoàng Trọng Thụy


Một người trong đêm vắng

Mơ thấy quay về chốn xưa

Tìm đâu chỉ còn vương vấn

Theo xa là bóng dáng ai

Ôm về một mối u hoài

Đời mình còn đó lạc loài

Gọi tên người hay ai đó

Một đời rồi bay theo gió

Trông chờ người hay trong mơ???



Làn tóc rối cuốn chân người

Tìm đến cánh sao rơi

Vội quên đi, hay cố quên đi

Giấc mơ cuối



Cành hoa úa rớt bên đời

Còn tiếng hát cho người

Vội quên đi, hay cố quên đi

Tình cũng xa rồi



Người cầm bông hoa úa

Cho gió thu buồn khép vào

Ngồi thâu mình trong căn gác

Mê say một thoáng luyến thương

Trong đời chỉ thấy trao vội

Bao nhiêu năm với miệt mài

Nụ hôn vùi trong đắm đuối

Rồi tàn nhạt trong đêm tối

Ân tình chỉ say men cuối



Cành hoa úa rớt bên đời

Còn tiếng hát cho người

Vội quên đi, hay cố quên đi

Giấc mơ cuối



Làn tóc rối cuốn chân người

Tìm đến cánh sao rơi

Vội quên đi, hay cố quên đi

Tình cũng xa rồi


Người Nô Lệ Da Vàng


Trịnh Công Sơn


Người nô lệ da vàng

Ngủ quên, ngủ quên trong căn nhà nhỏ

Đèn thắp thì mờ

Ngủ quên , quên nước quên non

Ngủ quên, quên đã bao năm

Bao giờ đập tan gông cùm xiềng xích vô hình trói buộc dân ta

Bao giờ đập tan gông cùm xiềng xích vô hình trói buộc tự do .

Người nô lệ da vàng bước đi, bước đi , đi về đồi hoang

Người nô lệ da vàng bước đi, bước đi , đi về đồi hoang

Đi cho thấy quê hương

Việt Nam hai mươi năm liền, nhìn xương rơi trên đôi miền

Đi cho thấy quê hương

Đi cho thấy quê hương .


No comments:

Post a Comment