Thursday, March 15, 2012

Nhạc Việt: T_12

image

Từ Lúc Em Đi

Lam Phương

Em ra đi đến bao giờ ta mới gặp lại
Em ơi, em ơi nói sao vừa ôi nỗi buồn hôm nay
Tình đến như mơ thắm thiết từng giờ
Tình bỗng chia xa phút chốc nào ngờ
Mà giờ đây  ...

Thu đã sang chưa sao lá vàng che khuất đời mình
Đông đến rồi sao giá băng đầy trong cõi lòng ta đây
Từ lúc em đi vắng quá nụ cười
Từ lúc em đi phố vắng một người
Tình còn đây đời chia cách rồi

Đêm đong đầy nỗi nhớ
Ngày khắc khoải chờ mong
Em bây giờ đâu đó
Thấu cho tình ta không?

Ôi giữa cơn mơ bước em về nghe rất nhè nhẹ
Ôm siết bờ vai chút hương nồng vẫn thoáng còn đau đây
Giòng tóc em bay bão tố lòng này
Dầu chút môi hôn có nhạt nhòa
Tình ngàn năm là đây nỗi buồn

Từ Lúc Em Đi

Tùng Giang
Từ lúc em đi rồi!
Ngoài mái hiên mưa đêm gọi tên người,
Đường hoang vắng đợi,
Hàng cây lớn gọi ...
Buồn nghe lá rơi ......
Từ lúc em đi rồi!
Hàng ghế công viên xưa chỉ một người,
Chiều qua rất vội,
Người yêu ái ngại!
Nhìn gió mây trôi .....
Phố đêm đèn vàng không có em ....
Tiếng mưa nhỏ buồn trong trái tim!
Khúc ca thưở nào theo bước đêm hoang,
Nhớ em lạnh lùng căn gác vắng ....
Từ lúc em đi rồi!
Từng cánh hoa yêu đương bỏ bên đường,
Bàn tay ngón gầy ..
Tìm môi thở dài,
Lời yêu gió bay ....
..................
Từ lúc em đi rồi!
Ngoài mái hiên mưa đêm gọi tên người,
Đường hoang vắng đợi,
Hàng cây lớn gọi ...
Buồn nghe lá rơi ......
Từ lúc em đi rồi!
Hàng ghé công viên xưa chỉ một người,
Chiều qua rất vội,
Người yêu aí ngại!
Nhìn gió mây trôi .....
Phố đêm đèn vàng không có em ....
Tiếng mưa nhỏ buồn trong trái tim!
Khúc ca thuở nào theo bước đêm hoang,
Nhớ em lạnh lùng căn gác vắng ....
Từ lúc em đi rồi ....
Từng cánh chim đêm hỏi tiếng người,
Nhiều khi tiếng cười ...
Buồn như rã rời!
Từ lúc em đi ....
Từ lúc em đi ...
Từ lúc .... em .... đi .....

Từ Lúc Tôi Ra Đi

(chưa biết)

Ngày ấy, tôi ra đi, em ở lại
Loạn ly đã xô đời màu tê tái
Giờ phút, chia tay nhau, không kịp nói
Súng vang thay lời, mắt yêu lưng trời, hỏa châu soi

Rời gót, tôi ra đi theo con tàu
Đại dương đã chôn vùi ngàn yêu dấu
Cuộc sống như mây trôi không định hướng
Nhớ quê hương mình, nhớ thương người tình bỏ lại sau lưng

Một ánh nắng, một cánh gió
Một bông lan, một chút hương trên cành
Cũng đem đến bao kỷ niệm
Cũng chua chát cho hồn mình
Cũng thêm thắt cho đầy hành trang viễn xứ

Một suối tóc, một khóe mắt
Một dáng dấp, một nét môi xa lạ
Cũng đem đến bao kỷ niệm
Cũng chua chát cho hồn mình
Cũng đưa dắt ta về dĩ vãng thần tiên

Từ đó tôi lang thang trên tuổi đời
Khổ đau biến tim này thành sỏi đá
Từ đó em bơ vơ trọng lạnh vắng
Hỡi em âu sầu, biết bao giờ mình nhìn thấy nhau

Tư Mã Phượng Cầu (Minh Hoạ Kiều - Phần 2)

Phạm Duy - Duy Cường
phóng tác từ Truyện Kiều
(Ngâm)

Khúc đâu Tư Mã Phượng Cầu (*)
Nghe ra như oán như sầu phải chăng

(Hát)

Nhạc là nỗi lòng Tư Mã xưa
Dạo đàn cho người trong giấc mơ
Phượng hề Phượng hề bao tháng năm
Tìm Hoàng tìm Hoàng nơi bốn phương
Chim bay biển Bắc
Đi tìm biển Đông
Chim bay biển Tây
Đi tìm biển Nam
Bao giờ, bao giờ ta thấy nhau
Bao giờ, bao giờ ta thấy nhau
Văn Quân nàng ơi
Văn Quân nàng ơi
Tuy trong gang tấc
mà như nghìn trùng
Cho ta gặp gỡ
xây tổ uyên ương
Phượng hề Phượng hề quy cố hương
Phượng hề Phượng hề quy cố hương ...

Từ Một Cơn Mơ

Ngô Mạnh Thu

Tôi đã thấy mặt trời lên, sau đêm dài tăm tối triền miên, sau đêm dài tăm tối triền miên 
Tôi đã thấy ngọn triều lên, xóa tan di dấu nhăn trên cát mềm, xóa tan di dấu nhăn trên cát mềm
tôi đã thấy ngàn lời ca, theo mây trời lan mãi về xa,
theo mây trời lan mãi về xa
tôi đã thấy đường nở hoa
ôi thanh bình đẹp thay một cơn mơ!
ôi thanh bình đẹp thay một cơn mơ!

Đ.K.
Mong hòa bình sớm về với người
mong hòa bình sớm về với người
cho tình yêu lên tiếng reo, cho tim mình xôn xao
Mong hòa bình sớm về với người
Mong hòa bình sớm về với người
anh nhìn em cha thấy con vang nhịp cười rất dòn

tôi đã thấy từ đồng hoang, lúa ngô vừa xanh tới trổ bông lúa, lúa ngô vừa xanh tới trổ bông
tôi đã thấy từ bờ tre, tiếng ai cười nói vang trên ruộng đồng, tiếng ai cười nói vang trên ruộng đồng
tôi đã thấy từ dòng sông, tiếng mái chèo khua nước thật đông, tiếng mái chèo khua nước thật đông
tôi đã thấy người nhìn nhau
ôi thanh bình đẹp thay một cơn mơ!
ôi thanh bình đẹp thay một cơn mơ!
(Đ.K.)

Tôi đã thấy mẹ già nua,  đôi môi cười nụ thắm ngày xưa, đôi môi cười nụ thắm ngày xưa
tôi đã thấy từng bàn tay, run run mừng đón nhau trên đường về, run run mừng đón nhau trên đường về
tôi đã thấy từng nhà tranh, khói lam chiều lên giữa trời xanh, khói lam chiều lên giữa trời xanh
tôi đã thấy lại ngày qua ...
Ôi thanh bình đẹp như một cơn mơ
Ôi thanh bình đẹp như một cơn mơ
(Đ.K.)


Từ Một Giấc Mơ

Mai Anh Việt

Em như trái cấm đậu vườn thiên thai
Ngập ngừng chân ai quên chiều nay đời du tử
Em như tiếng suối tràn ngập tim tôi một trời xa xôi
Khi bờ môi còn khô tiếng cười

Tôi như nắng cháy ngoài đồng khô khan
Cỏ buồn hoang mang mong giọt mưa về thăm hỏi
Tôi như cánh lá rụng vàng quanh sân
Chiều nào gió đến một mình bâng khuâng
Bao giờ mang tình tôi tới người ?
         
          Từ một giấc mơ tôi gặp em niềm vui vỡ bờ
          Từ một giấc mơ tôi về trên ngõ cũ ngày nào
          Trông vời em dáng áo nhạt màu
          Cho lòng thấy đời tôi còn em như giấc mơ
                             
Em nhung với gấm về từ xa xăm làm đẹp nhân gian
Nên vườn tôi còn xanh mãi
Tôi ôm phiến đá ngồi chờ trăm năm
Ngày ngày khắc dấu thành từng câu ca
Trên đồi son tình tôi đã già

Tôi mơ thấy dáng người về trong tranh
Huyền hoặc mong manh
Hương từ hoa là hơi thở
Yêu em đã hoá thành tù chung thân
Chiều chiều vui chân
Đợi chờ không lâu tôi và em tình yêu bắt đầu


Từ Nay

Trần Quảng Nam


Từ nay anh có em hỡi mối tình bao la
Từ nay em có anh tình yêu anh thiết tha
Hãy quên đau buồn những khi cuộc đời làm ta khó khăn 
Từ nay không thể xa anh thêm một ngày nữa
Từ nay ta hứa chung từng giây ta có nhau 
Những khi anh làm trái tim em buồn thì xin thứ tha
Từ nay không bao giờ rời nhau
Từ nay chung nhau một tình yêu
Vì yêu em nên anh đã vợi bớt ưu phiền
Vì yêu nhau nên hai cuộc đời đã lớn lên
Này anh hỡi hãy nghe tim mình nói tiếng yêu
hãy nghĩ về tương lai ngày nắng mới, những ngày đẹp tươi
Từ nay em sẽ nói yêu thương một mình anh
Dù cho bao đắng cay tình yêu anh vẫn như
sóng xô lên ghềnh vuốt ve cuộc đời của em với anh


Từ Nay Vắng Anh

Vũ Hữu Toàn


Anh đã ra đi
tôi ướt đôi mi
khóc đời vắng anh

Anh hỡi anh ơi!
nước mắt tuôn rơi
mỗi lần nhớ anh

Chiều nay tôi buồn
mơ về hình bóng anh xưa
Hồn tôi thẫn thờ
nhớ anh, tìm đến bên mồ

Từ nay vắng anh
từng đàn cánh chim quên đường lối về
Mưa ướt rã rời
mà nào có hay mõi mòn cánh bay

Từ nay vắng anh
đời nhiều khúc quanh, tơ lòng rối bời
Anh đã đi rồi
ai viết cho đời những khúc tình ca ?


Tự Nguyện

Trương Quốc Khánh


Nếu là chim, tôi sẽ là loài bồ câu trắng
Nếu là hoa, tôi sẽ là một đóa hướng dương
Nếu là mây, tôi sẽ là một vầng mây ấm
Nếu là người, tôi sẽ chết cho quê hương

Là chim, tôi sẽ cất cao đôi cánh mềm
Từ nam ra ngoài bắc báo tin nối liền
Là hoa, tôi nở tình yêu ban sớm
Cùng muôn trái tim ngất ngây hoà bình

Là mây, theo làn gió tung bay khắp trời
Nghìn xưa oai hùng đó tôi xin tiếp lời
Là người, xin một lần khi nằm xuống
Nhìn anh em đứng lên phất cao ngọn cờ

Từ Nửa Vòng Trái Đất

Trần Thiện Thanh


Boléro

Từ nửa vòng trái đất khi cuộc tình đã mất .
Khi tuổi buồn đã gần
Em ơi, em anh ơi
Trên chuyến xe đò già,
Trên đường về kỷ niệm
Em ơi, em có biết .
Đau thương còn mấy kiếp

Từ nửa vòng trái đất
Bên ngọn đèn héo hắt .
Nghe một điều rất thật .
Anh yêu, anh yêu em .
Bên phía kia biển rộng
Nghe một ngày nắng hồng
Em ơi, em có nhớ
Nghe một chuyện tình vu vơ
Em chuyện tình vu vơ
Của tuổi học trò ngây thơ
Lúc anh còn rất trẻ
mang trong lòng nhiều ước mơ .

Dĩ vãng một đời người làm sao bôi xóa trong ta .
Hôm qua anh chợt nghe lại giọng hát cố nhân xa
"Em, em sẽ yêu anh trọn một đời"
Ôi những mối duyên tình chập chờn cút bắt khi lại gần .
Lỡ cung đàn, gãy nhịp tình từ thuở xa lắc đó .
Đời còn lên sóng gió em về mãi phương trời nao ...

Từ nửa vòng trái đất ,
con tàu định mệnh vẫn vô tình trôi mãi
về vùng u minh hôn mê
Tóc đã pha sợi bạc
Đêm gầy hao nốt nhạc
Em ơi, em đâu biết chuyện gì kế tiếp.
Trong cơn mưa mùa hạ,
hình như có chút hương bay.
Anh muốn em ngừng lại
mặc cho trái đất đang xoay
Như sao trời,
lúc anh chỉ cần nửa vòng quay trái đất .
Tìm về em chất ngất ân tình cũ không hề phai ...


Tự Sự

Thuận Yến


Ta vẫn biết đời ta còn nhiều cơn mưa nhỏ
Ðừng ướt thấm hồn ta thành những nỗi đau dài
Hãy như những mầm xanh xứ sở
Mưa gió nhiều thành cổ thụ ngày mai

Nếu lòng ta có ào ào bão tố!
Thì em ơi! Hãy vững lấy tay chèo
Nhìn phong ba hãy mỉm cười
Hãy hát hơ hớ hơ hớ!

Cơn bão cuồng sẽ hóa gió thông reo!
Hỡi em yêu kìa bão tố qua rồi
Biển êm ru hãy mỉm cười và hát hơ hớ hơ hớ!
Cơn bão lòng sẽ hóa khúc tương tư!


Từ Tiếng Hát Tiếp Nối

Trầm Tử Thiêng


Khi em cất tiếng hát lên ta nghe trái tim ta rực nóng
Lòng chợt đau từng nỗi hoài mong, chuyện buồn vui chia ly trùng phùng
Khi em cất tiếng hát lên đàn năm xưa vang khúc hát tình ca
Lời yêu đương nghe vẫn xa quá xa
Từ bên kia nghe hình bóng quê nhà

Em vẫn hát cùng ta tình yêu thiết tha
Tình đang đắp xây, bỗng chia xa sau đêm phong ba
Em vẫn hát cùng ta, tiếp nối giọng ca,
Hát lên dùm ta tình yêu thiết tha

Khi em cất tiếng hát lên em đâu biết em đang đợi khóc
cuộc tình ta bên kia đại dương từ bao năm ngăn chia đôi đường
Khi em cất tiếng hát lên thèm dư âm quên bước hẹn xưa
tình mỏng mang ai múa theo nắng mưa
Lời chia tay chìm lắng bao mùa

Khi em cất tiếng hát lên em sẽ biết sao chim lại hót
Đời cỏ cây hạnh phúc là hoa
Và nụ hôn cho em mặn mà
Khi em cất tiếng hát lên nhà trong thôn vang tiếng mẹ ru
Tình bao la trong chiếc nôi ấu thơ
Là thiên thu từ cõi mong chờ
Em vẫn hát cùng ta một trời nhớ nhung
Kỷ niệm thiết tha níu đôi chân khi em ra đi,
Em vẫn hát cùng ta, tiếp nối giọng ca
Hát lên dùm ta một trời nhớ nhung

Khi em cất tiếng hát lên ta nghe giữa miên mang cuộc sống,
Đời sầu héo tiếp nối đời vui
dù quê ta hay nơi quê người

Khi em cất tiếng hát lên lời dân ca lai láng tình quê
đời phiêu du đôi lúc ta lắng nghe
bàn chân đi, lòng vẫn mong về

Em vẫn hát cùng ta, tiếp nối giọng ca, hát lên dùm ta, tình yêu thiết tha
Em vẫn hát cùng ta, tiếp nối giọng ca, hát lên dùm ta giữa quê người, một trời nhớ nhung


Tự Tình Khúc

Nguyễn Đình Toàn


Như giấc mơ tan còn chi
Hoá kiếp cho xong mà đi
Tiếng hát trăm năm hẹn khi quay về
Một kỳ nghỉ ngơi dù tắt tăm hơi
Lòng cũng yên vui

Ta đến như trong cuộc chơi
Nên cũng ra đi thảnh thơi
Dầu vết dăm câu buồn vui dâng đời
Lịch sử nổi trôi
Bọt bèo tả tơi
Góp câu khóc cười

Đường ta đi núi cao vực sâu
Đã nhiều eo sèo
Một đời chim mấy phen vượt qua
những rừng xương máu
Ôi non sông héo sầu tóc tang
đưa người về đâu
Một niềm ước trong muôn lời hát
nhắc người nhớ nhau

Đôi lúc ta nghe lòng ta
Tan nát theo muôn tình xa
Xao xác như muôn đời hoa não nề
Nụ cười đầu môi
Lệ xót xa rơi
Cành thắm hương phai
Có có ta chăng đàn ơi
Ta sống vui chăng nhạc ơi
Bóng xế đâu đây này gương xanh ngời
Một đời lẻ loi
Nghiêng sầu thử soi
Hỡi ta ! Hỡi người !

Tự Tình Khúc

Trịnh Công Sơn


Tôi như trẻ nhỏ ngôi bên hiên nhà
chờ nghe thế kỷ tàn phai
Tôi như trẻ nhỏ tìm nơi nương tựa
mà sao vẫn cứ lạc loài.

Tôi như là người lạc trong đô thị
một hôm đi về biển khơi
Tôi như là người một hôm quay lại
vì nghe sa mạc nối dài
Đừng nghe tôi nói lời tăm tối
Đừng tin tôi nhé vì tiếng cười

Đôi khi một người dường như chờ đợi
thật ra đang ngồi thảnh thơi
Tôi như là người ngồi trong đêm dài
nhìn tôi đang quá ngậm ngùi

Một hôm buồn ra ngắm dòng sông
Một hôm buồn lên núi nằm xuống

Tôi đi tìm ngày tìm đêm lâu dài
một hôm thấy được đời tôi
Tôi yêu mọi người cỏ cây
muôn loài làm sao yêu hết cuộc đời

Tôi như đường về mở ra đô thị
chờ chân thiên hạ về vui
Tôi như nụ cười nở trên môi người
phòng khi nhân loại biếng lười
Tìm tôi đi nhé đừng bối rối
Đừng mang gươm giáo vào với đời

Tôi như ngọn đèn từng đêm vơi cạn
lửa lên thắp một niềm riêng
Tôi như nụ hồng nhiều khi ưu phiền
chờ tôi rã cánh một lần.

Tự Tình Lý Cây Bông

Trương Quang Tuấn
Thơ: Kim Tuấn

Em nhớ thương chàng, em hát lý cây bông
Như con sông nước ròng mà nước nổi
Em nhớ thương chàng như nắng trưa quá buổi
Con sáo sang sông, con sáo chẳng về

Con sáo sang sông con sáo biết tương tư
Em ngóng trông chàng, em hát lý cây bông
Con hương quê lúa đồng  vừa mới trổ
Em ngóng trông chàng trên bến sông sóng đổ

Con sáo sang sông con sáo chẳng về
Con sáo sang sông con sáo xổ lồng
Ta thương nhau, gần nhau chẳng đặng
Ta thương nhau, tình xưa nghĩa nặng

Như cây lục bình quấn quýt giòng sông
Trên đất phù xa vàng bông lúa mới
Chàng nhớ em sao chàng hổng tới
Để em buồn, em hát lý cây bông.........

Tự Tình Lý Mình Ên

Trương Quang Tuấn


Xoài trổ bông nghe xao xuyến bên sông
Mắt ai buồn thêm khô héo ngóng trông
Người ra đi chẳng đặng mùa trăng nhớ
Thui thủi nơi đây em vẫn chờ mong

Trầu thủy chung cao son sắt héo xanh
Nắng bên thềm tương tư nhớ tới anh
Buồn xa xăm buổi chợ chiều hiu hắt
Em khóc đoạn trường ai nỡ sao đành

Chàng ơi, bếp lửa lêu rêu nồi cơm chưa chín
Nước chảy qua cầu chim sáo làm thinh
Chàng ơi, lắc lẻo cầu tre em đứng một mình
Ngựa ô ai biết bao giờ về dinh
Chàng ơi, xóm nhỏ ven sông đục trong con nước
Lối cỏ năm nào mơ ước mùa vui
Chàng ơi, gió thổi năm canh trăng khuyết hẹn thề
Nàng ai suốt xề em khóc lấy mình ên

Tự Trầm

Việt Dzũng


Đêm nhớ về em giấc hương nồng lưu luyến thịt da
Nơi ta hôn em tự nhiên nẩy lộc
Cụm rừng trăm năm nay đã nở hoa
Hoa cuối mùa xuân nhánh điêu tàn giăng kín trùng khơi
Hoa đang xanh tươi một đêm tự trầm
Còn lại mình ta giữa cội âm thầm

Trong đêm hải đảo ru hồn ta cúi mặt
Ly rượu em mời ta chưa uống đã say
Từng sợi lông tơ ghi tạt dấu chân ai
Trần truồng trăm năm nhạt nhòa đó mơ phai

Trong đêm độc hành ru hồn tên thất trận
Ta gọi tên người trên năm đốt ngón tay
Một mình đơn côi đi lạc giữa cơn say
Bên ni bên tê đời hun hút dặm dài

Em hấp hối màn đêm giữa kinh hoàng bỗng hé nụ hoa
Cơn mưa hôm qua mồ hôi nhỏ giọt 
Rạt rào đam mê sóng cuốn bờ xa
Em sống nhục vinh giữa khung trời em hát lời kinh
Đêm cô đơn ta hát lời tự trầm
Còn lại riêng em giữa cội âm thầm

Từ Xa Em

Phạm Anh Dũng
Thơ: Phạm Ngọc

Valse
3/4

Nhánh sông đời
Chia hai ngả
Thuyền ta trôi
Con nước lạ

Bờ cỏ xanh
Chim muông hát
Lời mật ngọt
Tình mong manh

Mùa thu mây biếc
bến bờ xưa
Biền biệt xa xứ
chong mắt đỏ

Ngày ươm nắng quái
phong trần rủ
Dòng sông dậy nhớ
Cuồn cuộn trôi

Ươm hạt nhớ
Bốn mùa qua
Sầu cội vỡ
Hoang tàn ta

Đêm đã tắt
Bình minh lên
Buồn quay quắt

Tựa Cánh Bèo Trôi

Hoàng Minh


Thôi xin đừng thương hại dùm tôi
Không cần thương hại người ơi
Vì tôi chán phấn son cuộc đời
Thôi xin đừng đưa đón vui cười
Xin đừng đưa đã gạn mời
Vì tôi khinh chót lưỡi đầu môi.

Khi ân tình đang thời nở hoa
Sao người ta vui thật là vui
Mình như thấy chữ yêu tuyệt vời
Nhưng khi người ta quên lời
Đem tình san sẻ đi rồi
Mình không hơn chi cánh bèo trôi.

ĐK:

Tình yêu ơi tình yêu ???
Thuở xưa biết nếu duyên tình đầu
Gặp ngang trái xót xa nghẹn ngào
Bây giờ ta ôm trái sầu
Thà làm thân gổ cây tận rừng cao
Thà làm viên đá âm thầm đáy biển thật sâu.

Thôi cam phận ôm tình lẻ loi
Không thèm ghen giận gì ai
Làm thân gái dĩ nhiên thiệt thòi
Xin Ông trời cho sống qua ngày
Tôi tự an ủi lâu rồi
Rằng chua cay cũng thế mà thôi...!!!

Tuần Trăng Mật

Đức Huy

Tối hôm qua khi ngủ mơ
Em thấy đôi ta vai kề vai
Chung bước dài trên bãi biển
Một ngày nắng ấm

Gió mơn man trên làn da
Tóc em như thơm mùi hoa
Anh thoáng cười trong giấc mộng
Chiều về nghiêng bóng

Trời xanh xanh bao la
Sóng vỗ nghe hiền hòa
Hồn em như bay xa
Khi anh hôn em trên má

Bóng trăng năm xưa còn đây
Vẫn như soi trong lòng em
Những kỷ niệm trên cát vàng
Hàng dừa nghiêng nắng

Trời xanh xanh bao la
Sóng vỗ nghe hiền hòa
Hồn em như bay xa
Khi anh hôn em trên má

Đêm qua nằm ngủ mơ
Đôi ta vừa lấy nhau
Tuần trăng mật mới bắt đầu
Tuần trăng mật mới bắt đầu
Thần thoại yêu dấu
Tuần trăng mật mới bắt đầu
Thần thoại yêu dấu

Tối hôm qua khi ngủ mơ
Em thấy đôi ta vai kề vai
Chung bước dài trên bãi biển
Một ngày nắng ấm

Trời xanh xanh bao la
Sóng vỗ nghe hiền hòa
Hồn em như bay xa
Khi anh hôn em trên má

Đêm qua nằm ngủ mơ
Đôi ta vừa lấy nhau
Tuần trăng mật mới bắt đầu
Tuần trăng mật mới bắt đầu
Thần thoại yêu dấu
Tuần trăng mật mới bắt đầu
Thần thoại yêu dấu
Tuần trăng mật mới bắt đầu
Thần thoại dấu yêu

Túi Đàn

Canh Thân


To di Swing – Moderato

4/4

Chốn chân trời mây trắng vừa hé
Ánh dương bừng lên nắng vàng hoe
Ta mơ nhìn ngây ngất về xa vời

Cánh chim huyền bay lướt chiều gió
Ánh mây hồng soi sáng đường phố
Thiết tha lòng xa vắng tình quê nhớ

Túi đàn
Chân bước đi lên đường
Kìa nơi xa xôi đợi chờ bao mến thương

Nhịp theo tiếng đàn
Tiếng hát vang vang lừng
Ta mang vui tươi tô đời thắm tưng bừng

Kìa là núi rừng
Với cánh lúa nơi đồng quê
Với sức sống tráng hùng
Lòng ta say mê

Nhịp theo tiếng đàn
Tiếng hát vang vang lừng
Ta mang yêu đương reo về bốn phương

Tủi Phận

Khánh Băng


Tôi bước vào cuộc tình
Vì nhiều tin yêu nhiều mộng mơ nên chối bỏ đời mình
Đường trần thênh thang thân gái hóa sam tay mềm
Mười hai bến sông ai biết được bến nước nào trong

Cơn sóng tình nào không say
Rượu nào không cay và tình yêu đến chỉ một ngày
Nào ai đang yêu hay sẽ biết yêu sau này
Một mai dở dang ôm nỗi sầu đến bao giờ nguôi

Khi tình yêu đã tung bay
Một người ra đi một người sầu chia ly
Xót thương phận má hồng như kiếp hoa xuôi dòng
Sác hương tàn nở rồi thì tình yêu thoát xa tầm tay

Thân gái dầm chiều đơn côi
Khổ thân tôi vì người yêu đã phụ tôi rồi
Vì duyên không may nên biết trách ai bây giờ
Mười hai bến sông tôi vẫn mình một kiếp má hồng

Từng Giọt Café

Phú Quang


Từng giọt café rơi
Đắng lòng anh từng giọt
Mắt em màu mật ngọt
Tóc em màu café
Từng giọt café rơi
Trong lòng anh muộn phiền
Khẽ rơi từng kỷ niệm
Vào câu hát bồng bềnh

Tình yêu rôì sẽ qua
Với những chiều băng giá
Lòng anh chợt xót xa
Traí tim thành viên đá
Muốn hoà tan tất cả
Trong ly café đen
Muốn hoà tan tất cả
Trong ly café em


Tình ta vẫn còn đây 

Từng Ngày Qua

Trịnh Công Sơn


Từng ngày qua bóng chim về ngoài dòng sông
Từng ngày qua nắng phơi trên đầu cỏ non
Đời tình nhân đã bao lần giá rét
Đời quạnh hiu nghe chăn chiếu quá thênh thang.
Đời trần gian có môi hồng có mắt nhìn
Một ngày kia ôi thân thế lênh đênh
Từng chiếc bóng trăm năm đã về
Vây người giữa nến bão bùng
Từng tiếng khóc trăm năm đã về
Vây người giữa chốn mông lung.
Từng ngày qua thấy mưa về miền phù du
Từng ngày qua thấy nắng tan vào lời ru
Đời nửa đêm có khi nghe lời trăn trối
Đời rộng thênh như im vắng tiếng rơi khô
Đời trần gian có tim người có tay chờ
Một ngày kia ôi thân thế vu vơ.

Tụng Xưng Tình Yêu

Võ Tá Hân
Thơ : Huỳnh Văn Dung

Cứ mãi là giọt mưa
Tôn vinh khuôn mặt người
Xin đừng khơi ướt lệ
Sâu thẳm nỗi lòng ai

Cứ mãi là ban mai
Hội hè cho đất trẻ
Đừng cho nhau đêm lẻ
Nức nở lệ đá xanh

Cứ mãi con sóng lành
Ru bến bờ dào dạt
Xin đừng làm giông bão
Tan tác và chia xa

Hãy tìm đến với nhau
Cho nhau bao mộng lành
Cho nhau tháng ngày xanh
Tụng xưng tình lứa đôi

Mãi là nắng là mưa
Là con sóng vỗ về
Ru lòng ai son trẻ
Hạnh phúc này đắm say

Cứ mãi là giọt mưa
Tôn vinh khuôn mặt người
Xin đừng khơi ướt lệ
Sâu thẳm nỗi lòng ai

Tuổi 17

(chưa biết)


Có ai bảo rằng lứa tuổi mười bảy của chúng em
Chỉ là mộng mơ, chỉ là thương nhớ vẩn vơ

Chúng em bảo rằng lứa tuổi mười bảy đẹp biết bao
Mười bảy chẳng yếu mềm đâu
Mười bảy bẻ gẫy sừng trâu

Như hoa tươi xinh xắn đậm đà sắc hương
Cho tim ai xao xuyến rạo rực vấn vương

Như sóng rì rào, như gío rạt rào
Trái tim em rộn ràng mộng ước xôn xao

Như chim bay tung cánh ngàn dặm bốn phương
Em tung tăng đi giữa cuộc đời mến thương

Tia nắng rực vàng, cau hát dịu dàng
Trái tim em đập theo cuộc sống rộn vang.

Có ai bảo rằng lứa tuổi mười bảy của chúng em
Chỉ là hồn nhiên, chỉ là làm dáng làm duyên

Chúng em bảo rằng lứa tuổi mười bảy thật đáng yêu
Bây giờ em biết vui,
theo nhịp cuộc sống đầy vơi


Tuổi 18 Vào Đời

Phương Uyên

Na nà ná na na ....
Na nà ná na na ....

Em vừa tròn mười tám
Ung dung bước vào đời
Cuộc đời tràn đầy ước mơ tuyệt vời

Một màu hồng quen lối
Bao tương lai đón mời
Ngọt ngào cho em ngất ngây

Em vui khi ấu thơ qua
Trong tim mãi mang theo
Ngàn mơ ước khi em còn thơ

Mênh mông bước em đi
Chim muôn hót vây quanh
Chờ mong tiếng hát em hòa ca

Ước muốn em còn mãi
Mười tám bao yêu thương
Woo ..... woo ... ooh.

Nắng sớm đang chờ đón
Sưởi ấm đôi chân em
woo .. woo .. oh...

Tuổi mười tám ... mãi xanh
Tuổi mười tám khát khao
Tuổi mười tám ... sẽ không
Sẽ không còn bé thơ
Na nà ná na na ....

Tuổi Bâng Khuâng

Phạm Duy



Sao em sao em không là hoa lá ?
Sao em sao em không là cỏ cây ?
Sao em sao em không là cơn gió ?
Sao không như mây trên đồi cỏ xa ?
Như hoa đua nhau khoe mầu tươi thắm ?
Như cây chen vai hoà hợp quanh năm ?
Cây không xa nhau nên rừng cao lắm.
Mây đem mưa vui trên ruộng thơm nồng.
Sao em sao em không là suối nhỏ ?
Cho trăng bơ vơ soi mặt ngàn thu.
Sao em sao em không là sóng cả ?
Reo vang reo vang trong lòng biển xa
Sao em sao em không là cánh bướm ?
Sao em sao em không là chân chim ?
Sao em sao em không là hương phấn ?
Cho em bâng khuâng đi tìm, đi tìm !

Em nghe em nghe như là cát trắng
Đôi khi đôi khi u buồn thở than.
Trong đêm lao xao những lời trách mắng
Em nghe trăng sao như tủi thân
Sao em không như một thời gian báu ?
Không lâu, không lâu giải hoà niềm đau.
Yêu nhau, yêu nhau cho đời nương náu
Thương nhau thương nhau như tự hôm nào.
Sao em sao em không là tất cả ?
Nay đây, nay đây mai lại về xa
Sao em sao em không là tất cả ?
Chung nhau, chung nhau một cuộc tình ta
Sao em sao em vẫn còn mơ mãi ?
Sao em sao em vẫn còn chơi vơi ?
Tay em phân vân se làn tóc rối
Trong đêm bâng khuâng nhớ mình, nhớ người !


Tuổi Biết Buồn

Ngọc Chánh - Phạm Duy


(I Have Learned Sorrow)

Buồn đã tới rồi, một buổi sáng mưa rơi
Mưa đã cuốn mây về dĩ vãng xa vời
Ôi những bước chân chim có nhớ vườn hồng,
Nhớ khung cửa song... và còn nhớ tới em không?

Buồn đã tới rồi, một chiều tím trên sông
Làm cho úa vàng từng mộng ước tươi hồng
Ôi những chú nai tơ, Công Chúa rừng già,
Nơi hoang đường xa, cửa đã khép ngăn em về...

Nhớ bé xưa cùng chơi, đuổi nhau dưới bóng hàng cây
Nấu nướng hay nhảy dây, vòng chơi cuốn theo tuổi say
Nụ hoa dắt trên đầu, tặng nhau đứng bên cầu,
Đâu ngờ dòng đời đang cuốn mau...

Buồn đã biết rồi thì chờ đến cơn vui
Bàn chân ấu thời dần mạnh bước chân đời
Mang dĩ vãng trong tay trên quãng đường dài
Lưu vật còn đây, rồi còn tiếc thơ ngây hoài...
Nhớ bé xưa cùng chơi, đuổi nhau dưới bóng hàng cây
Nấu nướng hay nhảy dây, vòng chơi cuốn theo tuổi say
Nụ hôn lúc ban đầu, hẹn nhau lúc đứng bên cầu,
Đâu ngờ dòng đời đang cuốn mau…

Buồn đã tới rồi, một buổi tối không trăng
Tình len lén vào cửa mở lớn tim nàng
Ôi những phút say sưa, những phút dịu dàng,
Yêu người mà sao lòng còn mãi mãi băn khoăn...

Buồn đã tới rồi, cả một trắng đêm khơi
Tình đã hoen màu vàng cả tóc mây ngời
Ôi những mối dây tơ đã rối mù rồi
Oan tình đầy vơi mở rộng lưới giam bao người...

Nhớ lúc vai kề vai, dìu nhau đi giữa hàng dương
Thấy bóng soi hồ trong, ngừng chân dưới gốc đồi thông
Nụ hôn lúc ban đầu Thần Tiên dẫn ta vào,
Ai ngờ... cuộc tình tan vỡ mau...

Buồn đã biết rồi từ thuở biết thương yêu
Tình sẽ lớn dần và buồn sẽ thêm nhiều
Mang những vết thương đi trong cõi đời dài
Ôi tuổi buồn ơi! Tuổi còn mài theo ta hoài...

Tuổi Đá Buồn

Trịnh Công Sơn


Nhịp 4/4 Điệu Slow Hợp âm Fa thăng thứ

1.
Trời còn làm mưa
Mưa rơi mênh mang
Từng ngón tay buồn
Em mang em mang
Đi về giáo đường
Ngày chủ nhật buồn
Còn ai còn ai
Đóa hoa hồng
Cài lên tóc mây
Ôi đường phố dài
Lời ru miệt mài
Ngàn năm ngàn năm
Ru em nồng nàn
Ru em nồng nàn

2.
Trời còn làm mây
Mây trôi lang thang
Sợi tóc em bồng
Trôi nhanh trôi nhanh
Như giòng nước hiền
Ngày chủ nhật buồn
Còn ai còn ai
Đóa hoa hồng
Vùi quên trong tay
Ôi đường phố dài
Lời ru miệt mài
Ngàn năm ngàn năm
Ru em giận hờn
Ru em giận hờn

Điệp khúc
(đổi qua Fa thăng trưởng)

Trời còn làm mưa
Mưa rơi mưa rơi
Từng phiến băng dài
Trên hai tay xuôi
Tuổi buồn em mang
Đi trong hư vô
Ngày qua hững hờ

Trời còn làm mưa
Mưa rơi mưa rơi
Từng phiến mây hồng
Em mang trên vai
Tuổi buồn như lá
Gió mãi cuốn đi
Quay tận cuối trời

(về lại Fa thăng thứ)
3.

Trời còn làm mưa
Mưa rơi thênh thang
Từng gót chân trần
Em quên em quên
Ôi miền giáo đường
Ngày chủ nhật buồn
Còn ai còn ai
Đóa hoa hồng
Tàn hôn lên môi
Em gầy ngón dài
Lời ru miệt mài
Ngàn năm ngàn năm
Ru em muộn phiền
Ru em bạc lòng

Tuổi Dại Khờ

(chưa biết)


Tuổi mộng mơ như con nai tơ ngơ ngác khi thu tàn
Tuổi yêu đương em đem thơ ngây đắp xây mộng vàng
Ðường tương lai ra đi thênh thang, lòng thiết tha yêu đời
Nói sao bây giờ, biết đâu mà ngờ, tuổi em dại khờ

Tình đôi ta mênh mông bao la có đâu là bến bờ
Từng cơn mơ con tim đam mê khát khao vần thơ
Mặc thời gian tuy ta xa nhau vẫn sống trọn niềm thương nhớ
Nói sao bây giờ, biết đâu mà ngờ, tuổi em dại khờ

Một thời xanh ta trao cho nhau trong buổi yêu thương ban đầu
Thời thơ ấu với chiếc áo trắng vẫn không phai màu
Kỷ niệm xưa trong dêm trăng thanh chắp tay nguyện cầu
Suốt đời mình luôn luôn có nhau

Ngày nào đó nếu có sóng gió, bão dông cuộc đời
Bài tình ca đưa ta ra khơi cất cao mây trời
Ðừng ngại chi khi ta bên nhau làn hơi ấm êm tuyệt vời
Nói sao bây giờ, biết đâu mà ngờ, tuổi em dại khờ

Tuổi Đời Mênh Mông

Trịnh Công Sơn


Mây và tóc em bay trong chiều gió lộng
trời làm cơn mưa xanh dưới những hàng me
em cùng lá tung tăng như loài chim đến
và đă hót giữa phố nhà

Ôm cuộc sống trong tay bên đời quá rộng
Tuổi thần tiên yêu dấu dưới ngôi trường kia
Em cùng đóa hoa lan hay quỳnh hương trắng
thơm ngát từ đất đai quê nhà

Có tình yêu thời thơ ấu, bướm hoa và chim cùng mưa nắng
Em đứng bên trời tự do, yêu đời thiết tha

Bao đường phố em qua nắng lên đứng chờ
Đường dấu chân em đi đến những miền xa
Thăm ruộng đất bao la những làng quê cũ
mùa cây trái níu chân về

Như là những bông hoa trong thành phố này
Tuổi đời mênh mông quá búp non đầu cây
Em về giữa thiên nhiên em cười em nói
... như sóng đùa biển khợi

Tuổi Đôi Mươi

Trường Huy


Khi cô bé hai mươi, trời màu xanh giăng trong mắt em
xua tan hết ưu tư nhiều mơ ước đang mong chờ
Khi cô bé hai mươi tình yêu đến với em....
Cho em phút yêu đương ngọt ngào như trong giấc mơ
Nhớ ngày đó bước bên em chiều thu
Lòng bồi hồi nhìn em anh muốn nói
Này cô bé có hay chăng lòng anh
Bóng dáng em phủ kín con tim gầy
Khi em tròn hai mươi mối duyên đầu e ấp
Và lời yêu em sẽ trao về anh
Này cô bé cớ sao em lặng im
Đã yêu anh sao không nói nên lời
Khi em tròn hai mươi mối tình đầu sao xuyến
Vì lòng em chỉ có anh mà thôi …


Tuổi Hoa Niên

Minh Kỳ


Allegretto, 2/4

Tuổi hoa niên, tuổi hoa niên,
khóm măng non xinh tươi vươn lên
Tuổi ngây thơ đẹp vui tươi
Cánh hoa mai hương thơm vườn đời
Ngàn câu ca vạn câu thơ
Nói bao nhiêu sao cho trọn lời
Tuổi hoa niên đầy hương xuân
sáng át ánh trăng rằm

Tuổi ấu trí tập rèn chí khí
Để mai sau tràn ngập tương lai
Bước vào đời gắng giúp mọi người hữu ích cho xã hội
Cùng tiến bước vì đất nước
Giữ non sông thương yêu quê hương
Tuổi hoa niên học cho nên xứng đáng công dân hiền
Càng gắng sách đèn đúc rèn nhớ chớ quên
Nào ta trau dồi nên người ngày một tiến
Rồi mai sau này công thành nhớ chớ quên
Thày với chúng bạn những người dẫn dắt nên...

Việt Nam yêu, Việt Nam yêu
ngát hương thơm men xuân hiền hòa
Tuổi hoa niên, tuổi hoa niên
Những đóa hoa xinh tươi đẹp màu
Tuổi hoa niên, tuổi hoa niên
lấy phương châm trung kiên làm đầu
Học cho mau để mai sau
đất nước Nam tươi màu

Tuổi Hoa Niên

Võ Tá Hân
Vân Đình


 Xin cho bước vào cõi mộng
Xây bằng ngọc thạch lưu ly
Xin cho muôn vàn sức sống
Để nuôi tham vọng tuổi xanh

Xin cho hồn đầy ánh sáng
Dẫn đường giùm kẻ tình si
Xin cho uống ngàn mắt lệ
Để không nghĩ chuyện phân kỳ


Nắng chiều theo gót em đi
Bâng khuâng hồn mộng nói gì đây em
Đẹp sao màu áo trinh nguyên
Nữ sinh Đồng Khánh dáng hình liêu trai

Em, kiêu sa nét trang đài
Với kinh thành cũ nét hài cung phi
Một lần nhẹ gót em đi
Là bao nhiêu kẻ tình si ngỡ ngàng

Tuổi Học Trò

(chưa biết)


Quay về kỷ niệm lúc còn học sinh
Tà áo trinh nguyên tô thắm sân trường
Đời học sinh với nét đoan trinh
Tươi đẹp như màu hoa xinh
Có đôi khi thấy buồn một mình

Tâm hồn không sầu không phiền vì ai
Màu mắt thơ ngây tóc xỏa buông dài
Lời yêu đương vẫn rót bên tai
Nhưng lòng không hề yêu ai
Bến Xuân xin ước hẹn ngày mai

ĐK:
Tuổi thơ đi qua rồi, bạn bè người một nơi
Xa xôi cách trở phương trời
Thương nhau nhắn nhủ đôi lời
Nhớ những lúc bên nhau gọi tên
Vui say sưa mái trường thân mến
Và bao niềm tâm tư khó quên
Bây giờ kỷ niệm chôn vào thời gian
Ngày tháng trôi qua hoa nở phai tàn
Tìm tương lai giữa chốn xa hoa
Phiêu bạc cuộc đời phong ba
Nhớ thương về kỷ niệm ngày qua

Tuổi Học Trò 2

(chưa biết)


Nầy đừng theo tôi nói nữa ông ơi
Bước chân tôi lại cuống quít rồi
Đã từ lâu thấy ông cùng lối
Nhưng giả vờ không biết đó thôi

Nắng chiều vàng sắp tắt đó nghe ông
Tội quá ông để cho tôi về
Đường còn xa mà trời đã chợt tối
Sao ông đi cạnh mãi... quê ghê

ĐK:

Rồi tháng ngày hoa mộng qua đi
Ông theo tôi theo tôi làm gì ?
Đừng tới nhà tội tôi ông ơi
Mẹ ra chờ ngoài sân kêu tôi

Rồi tháng ngày hoa bướm qua đi
Ông quên đi quên đi ngày đầu
Trước cổng trường đợi nhau bao lâu
Mà chắc gì còn trong mai sau...

Ông nặng lòng cũng chẳng ích chi
Giấy xanh mực tím để mà làm gì ?
Chắc hẳn tối nay bên bàn cũ
Nhật ký tôi dầy thêm trang ghi

Đã đến nhà rồi thôi chia tay
Xin gửi lại ông phong thư nầy
Mây xám giăng giăng trùng khắp ngõ
"ANH" về đi nhé kẻo mưa bay...

Tuổi Hồng

(chưa biết)


Tuổi hồng thơ ngây dưới mái trường
Ấu thơ đã đi qua rồi
Để lại trong tôi những nỗi buồn
Nói lên tiếng yêu thầm lặng
Anh chờ tin em

Xưa chúng ta chung trường
Cùng nhau kết hoa ước hẹn
Mà sao bỗng dưng em lại
Bỏ quên hoa, bỏ quên tình anh
Em lại ra đi không lời giã từ
Tháng năm cách xa dần trôi
Anh chờ tin em

Khi biết tin em rồi
Lòng anh bỗng se thắt lại
Và khi tiếng chuông giáo đường
Đổ ngân vang xe hoa ngừng lại
Em là cô dâu, em mặc áo hồng
Sánh vai bước đi bên chồng
Tình anh cô đơn

Kỷ niệm trong tôi
Không bao giờ nhạt phai
Dẫu cho thời gian êm đềm trôi qua
Khi em về nhà ai có hay đâu rằng
Tình anh bơ vơ

Hãy hát khúc nhạc buồn
Hát chung tiếng ca cung đàn
Tình yêu tháng năm anh còn
Hằng ghi sâu khắc in trong lòng
Không hề nhạt phai

Ôi đớn đau vô cùng
Tựa tinh tú đang quay cuồng
Còn đâu dáng em những chiều
Nhè nhẹ đưa bước chân phù du
Êm đềm trôi qua


Tuổi Hồng

Trương Quang Lục


Vui sao khi bước trên đường này, đến trường thân quen vui ngày ngày, tuổi hồng bừng sáng rực rỡ trên vai, khoảng trời mộng mơ đẹp sáng tương lai.

Tuổi hồng đến với em tựa xuân thắm đang về trên cánh én, tuổi hồng đến với em như ánh nắng khi bình minh rực lên.

Là la la la lá la, là la la la lá la tuổi hồng ơi đẹp những ước mơ. Là la la la lá la, là la la la lá la đẹp nụ hoa tuổi hồng ơi.

Yêu sao bao tháng năm học trò, những lời yêu thương câu hẹn hò, tuổi hồng đẹp lắm nở thắm trên tay, khoảng trời bình yên rộng cánh chim bay.

Tuổi hồng đến với em tựa cây lá đâm chồi non xanh biếc.
Tuổi hồng đến với em như câu hát như mẹ ru dịu êm.

Là la la la lá la, là la la la lá la tuổi hồng ơi đẹp những ước mơ. Là la la la lá la, là la la la lá la đẹp nụ hoa tuổi hồng ơi.

Tuổi Hồng

Phạm Duy


Hôm nay em đi trời không có nắng
Nhưng sao đôi má em lại bừng bừng
Nơi em đi qua lửa không bốc cháy
Nhưng sao đôi má em như người say
Em không hung hăng giận, hay tức tối
Em không biết uống ly rượu người mời
Đôi khi em đi hạt mưa giăng lối
Nhưng sao môi mắt em như mặt trời.
Tuổi Hồng soi ý soi ! Tuổi Hồng soi ý soi !
Tuổi Hồng soi ý soi ! Tuổi Hồng soi ý soi !

Hoa chưa ra hoa nụ hoa chưa hé
Nhưng em thơm mát hương mạ chiều hè
Thơm như bông lau đồi non xanh lá
Thơm như hơi ấm miếng trầu đỏ hoe
Sao em thơm như sầu riêng quê cũ
Sao em man mác như ruộng ngày mùa
Thơm như tay ôm của cha yêu quý
Thơm như mái tóc nơi mẹ hiền từ.
Tuổi Hồng dâng ý ơi ! Tuổi Hồng dâng ý dâng !
Tuổi Hồng dâng ý ơi ! Tuổi Hồng dâng ý dâng !

Mây xanh mây xanh chiều nay đi vắng
Nhưng em chắp cánh em lượn ngoài đồng
Mây xanh mây xanh nhiều khi mây đứng
Nhưng em phơi phới bay vào trời quang
Không vun mây đen và không giông tố
Em như cơn bão trên ngọn rừng già
Không nghe chim bay và không nghe gió
Nhưng em vi vút em bay mịt mù.
Tuổi Hồng bay ý bay ! Tuổi Hồng bay ý bay
Tuổi Hồng bay ý bay ! Tuổi Hồng bay ý bay

Không ai ca vang ngoài kia trên phố
Không ai ca hát nơi này, phòng nhà
Nhưng trong tim em nhịp vui lia liá
Trong tai em réo muôn vàn lời ca
Chưa ai cho em một câu ân ái
Chưa ai đưa lối hoa mộng đường dài
Em chưa nghe thiên tình ca êm ái
Nhưng em đã bước chân vào huyền thoại.
Tuổi Hồng ơi ý ơi ! Tuổi Hồng ơi ý ơi !
Tuổi Hồng ơi ý ơi ! Tuổi Hồng ơi ý ơi !


Tuổi Mây Hồng

Ngô Thụy Miên


Cho mây ươm tóc em nồng
Tình yêu tắm trong mây hồng
Tuổi nào khóc trên cung đàn
Cho hoa vướng áo em dài
Mơn man hôn tóc mây cài
Bâng khuâng mơ ánh trăng vàng
Lả lơi ngoài song

Cho em gót bước yêu kiều
Làn mây áo bay trong chiều
Hàng cây đứng nghe tuổi buồn
Cho em đắm đuối môi cười
Xôn xao em đến bên người
Chơi vơi tiếng hát bên trời
Mùa Thu êm trôi

Mây bay cho gió ôm nhẹ nắng tơ
Xõa tóc em ngồi viết thơ
Giọt nắng nghe chuyện ước mơ
Đong đưa cho nắng thôi đừng lãng phai
Cho ngón tay mềm em ru
Chiều buông lá vàng nhẹ rơi

Cho mây giăng kín môi sầu
Lệ tình thắm tơ duyên đầu
Một đời ngát hương dịu dàng
Xin cho em giấc mơ hồng
Cho em yêu dấu trong lòng
Cho em thương nhớ mơ mộng
Tình yêu bay cao

Tuổi Mây Trắng

Vũ Quốc Việt


Mây trắng sẽ mãi mãi như nụ hoa bên đời
Mây trắng sẽ hát mãi cho đời vui

1. Kìa một làn mây che nghiêng lối em sao hồn nhiên
Tuổi hồng của em trinh nguyên trắng trong ôi thần tiên
Tóc em nhẹ bay mà cứ ngỡ như là mây nghe sao dịu dàng
tu u tu...
Ôi làm si mê bao chàng trai

Môi em xinh xắn như đóa hoa tươi trong ngày xuân
Em vui em hát những ước mơ xanh tuổi mây trắng

Mây trắng, em mãi ước mơ làm mây trong chiều
Mây trắng, em muốn hóa thân thành mây
Mây trắng sẽ mãi mãi như nụ hoa bên đời
Mây trắng sẽ hát mãi cho đời vui

Repeat 1.

Em làm mây, làm mây trắng bay trong chiều
Em làm mây, làm mây trắng bên bên đời

Tuổi Mộng Mơ

Phạm Duy


Em ước mơ mơ gì, tuổi mười hai, tuổi mười ba?
Em ước mơ em là, em được là tiên nữ
Ban phép tiên cho hoa biết nói cả tiếng người
Ban phép tiên cho người chắp cánh bay giữa trời.
Thật đẹp thay! Thật đẹp thay! Giấc mơ tiên!
Thật đẹp thay! Thật đẹp thay! Giấc mơ tiên!

Em ước mơ mơ gì, tuổi mười ba, tuổi mười bốn?
Em ước mơ mang hồn, em mang hồn thi sĩ
Theo gió mưa em đi, hát xây mộng cho người
Trên cánh thơ tuyệt vời, hát yên vui cõi đời.
Thật đẹp thay! Thật đẹp thay! Giấc mơ hoa!
Thật đẹp thay! Thật đẹp thay! Giấc mơ hoa!

Em ước mơ mơ gì, tuổi mười tư, tuổi mười lăm?
Em ước mơ em đẹp như trăng rằm tươi tắn
Thoa phấn son em mang chiếc áo dài khăn hồng
Em sẽ thi đua cùng với hoa khôi khắp vùng.
Thật đẹp thay! Thật đẹp thay! Giấc mơ xinh!
Thật đẹp thay! Thật đẹp thay! Giấc mơ xinh!

Em ước mơ mơ gì, tuổi mười lăm, tuổi mười sáu?
Em ước mơ không nhiều, xin một điều yêu dấu
Không ước mơ xa xôi, ước mơ được nên người
Cô gái yêu nước Việt bước chân theo giống nòi.
Thật đẹp thay! Thật đẹp thay! Giấc mơ ngoan!
Thật đẹp thay! Thật đẹp thay! Giấc mơ ngoan!

Tuổi Mười Ba

Ngô Thụy Miên
Nguyên Sa

Trời hôm nay mưa nhiều hay rất nắng
Mưa tôi trả về bong bóng vỡ đầy tay
Trời nắng ngạt ngào tôi ở lại đây
Như một buổi hiên nhà nàng dịu mát.

Trời hôm ấy mười lăm hay mười tám
Tuổi của nàng tôi nhớ chỉ mười ba
Tôi phải van lơn ngoan nhé! đừng ngờ
Tôi phải van lơn ngoan nhé! đừng ngờ.

Áo nàng vàng Anh về yêu hoa Cúc
Áo nàng xanh Anh mến lá sân trường
Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương
Anh thay mực cho vừa mầu áo tím.

Rồi trách móc trời không gần cho tay với
Và cả nàng hư quá sao mà kiêu ...??
Nên đến trăm lần nhất định mình chưa yêu
Nên đến trăm lần nhất định mình chưa yêu

Tuổi Mười Lăm

Trương Quang Lục


Ngày em... còn tuổi mười lăm
Anh thường hay nói... em như trăng rằm
Em cười... nũng nịu ngây thơ
Ơ này anh nhé...... mẹ cười cho coi

Mười lăm em đẹp như tiên
Ngây thơ nhu mì... hiền dịu biết bao
Trong tim... anh thấy dạt dào
Bao giờ anh được... sang nhà thăm em

ĐK:

Hò ơ hò ơi...
Bây giờ em tuổi mười lăm
Sao em nghe nặng... trong lòng băn khoăn
Mười lăm tuổi đã qua rồi
Bồi hồi mong đợi... bóng người sang thăm
Hò ơi... hò ơi...
Đêm nay... dưới ánh trăng rằm
Bên nhà ai đó... pháo hồng men say
Trời ơi... nghe mặn mắt cay...
Chúc anh hạnh phúc... vui vầy anh ơi...

Tuổi Mười Tám

Võ Tá Hân
Phạm Thế Trường


Tuổi em tròn mười tám
Hay nhìn ánh trăng rằm
Mong tìm vì sao lạc
Để ước mộng trăm năm

Tuổi em tròn mười tám
Đêm đêm thường nằm mơ
Cho lòng thêm đắm đuối
Sáng dậy tiêc ngẩn ngơ

Tuổi em tròn mười tám
Thầm nghĩ chuyện vẩn vơ
Yêu ngườI chưa hề biết
Lòng thẫn thờ bâng khuâng

Tuổi em tròn mười tám
Mắt biếc như biển sao
Một đêm nào sương lạnh
Thuyền ai đó lạc vào

Tuổi em tròn mười tám
Tóc mây xõa vai gầy
Má ửng hồng trong nắng
Vương chút tình thơ ngây

Tuổi em tròn mười tám
Hay làm rớt nụ cười
Cho người em mơ ước
Xin dâng hiến cuộc đời…

Tuổi Ngọc

Phạm Duy


Xin cho em, một chiếc áo dài
Cho em đi, mùa Xuân tới rồi
Mặc vào người rồi ra
Ngồi lạy chào mẹ cha
Hàng lụa là thơm dáng tiểu thơ

Xin cho em, một chiếc áo mầu
Cho em đi nhẹ trong nắng chiều
Một chiều nhiều người theo
Ở ngoài đường, trên phố
Và lòng người như áo phất phơ

Xin cho em một chiếc áo như mây hồng !
Xin cho em một chiếc áo như mây hồng !

Xin cho em một mớ tóc dài
Cho em phơi ngoài hiên nắng rọi
Rụng một vài sợi thôi
Còn lại một con suối
Dòng mượt mà buông xuống chùm vai

Xin cho em một mớ tóc nồng
Êm như nhung, để em gối mộng
Mộng này là thần tiên
Mộng và người quyến luyến
Và chập chờn những bóng dáng quen.

Xin cho em một mớ tóc tơ xanh rờn !
Xin cho em một mớ tóc tơ xanh rờn !

Xin cho em còn một xe đạp
Xe xinh xinh, để em đi học
Từng vòng, từng vòng xe
Là vòng đời nhỏ bé
Đạp bằng bàn chân gót đỏ hoe

Cho em leo từng con dốc dài
Cho em suôi về con dốc này
Rồi một ngày mai đây
Từng kỷ niệm êm ái
Chở về đầy trên chiếc xe này !

Xin cho em nhiều thêm chuyến xe êm đềm!
Xin cho em nhiều thêm chuyến xe êm đềm!

Tuổi Ngu Ngơ (Tuổi Vu Vơ)

Phạm Duy


Tuổi nào hay tủi thân
Và hay khóc với hay dỗi hờn
Tuổi nào hay ngạnh ương,
Tuổi hay bĩu môi và nguýt lườm
Có khi vùng vằng lui tới
Có khi ngồi thừ không nói
Có khi nằm dài co ro bụng đó
Tuổi nào khi dửng dưng,
Đang náo nức bỗng dưng thoáng buồn
Tuổi nào nũng nịu luôn,
Rồi gay gắt âm thầm não nuột
Có khi cười đùa thân thiết
Có khi thiệt rầu muốn chết
Sống trong nhiệt cuồng,
Yêu ghét liên miên
Dễ thương thay cái tuổi ngù ngờ
Tuổi ơ hờ, tuổi ngu ngơ hờn giận vu vơ !

Tuổi nào mở lòng ra,
Thả theo gió bay đi bốn mùa
Tuổi còn thêu dệt hoa
Và bốn chữ ''ái tình tôn thờ ''
Phất phơ một hồn đom đóm
Khát khao một vùng ánh sáng
Muốn dâng mình vào trong cơn lửa sống
Tuổi thường hay ngẩn ngơ,
Tuổi say đắm tương lai ngóng chờ
Tình gần bỗng vội xa,
Rồi khép nép xưng tội hững hờ
Có khi ngồi nhà vui quá
Có khi sầu về trên phố
Viết hay đọc hoài không hết phong thư.
Dễ thương thay cái tuổi dại khờ !
Tuổi trông chờ, tuổi ngây thơ
Huyền ảo như mơ !

Tuổi là của tình thương,
Từ con rắn đến voi, đến hùm
Kể luôn tới loài dun, dù nó dữ hay là nó hiền
Có thiên thần, thì cũng có
Lũ ác quỷ ở bên đó
Thế nên tuổi dành ngu ngơ ở giữa
Tuổi là của vị tha,
Tuổi thương sót biết cho mấy vừa
Tuổi một ngày một xa,
Thì hãy giữ cho tuổi không nhoà
Giữa nơi lọc lừa gian trá,
Vẫn mang một niềm tha thứ
Sống trong rừng già, nhún bước nai tơ.
Dễ yêu thay cái tuổi thật thà !
Tuổi nhân từ,
Tuổi đương tơ độ lượng bao la !

Tuổi Sợ Ma

Phạm Duy



Đêm qua em gặp ma, ma lem luốc con ma đen ngòm
Tóc ma dài, áo với quần tả tơi dơ dáy
Đêm qua em gặp ma, ma da trắng nhe đôi răng vàng
Con ma bùn, ma gàn gàn dở dở ương ương.
Đánh, đánh, đánh con ma, đánh con ma, đánh con ma
Loài ma qủy dữ, phải đánh !
Đánh, đánh, đánh con ma, đánh con ma, đánh con ma
Loài ma qủy dữ phải thua !

Đêm qua em gặp ma, ma men mắt say sưa đỏ ngầu
Giơ tay chào ma cờ bạc đầu râu xơ xác
Đêm qua em gặp ma, con ma túy xanh xao mơ màng
Ma kinh hoàng, ma cà rồng thuộc loại Ma Vương.
Đánh, đánh, đánh con ma, đánh con ma, đánh con ma
Loài ma qủy dữ, phải đánh !
Đánh, đánh, đánh con ma, đánh con ma, đánh con ma
Loài ma qủy sẽ phải thua !

Đêm qua em gặp ma, ma gian ác, ma cô lọc lừa
Sống nương nhờ nơi ai lầm và nơi ai lỡ
Đêm qua em gặp ma, con ma giáo lưỡi cong to mồm
Ma om xòm, bao nhiêu lần làm hại lương dân.
Đánh, đánh, đánh con ma, đánh con ma
Lũ mafia, loài ma khủng bố
Đánh, đánh, đánh con ma, đánh con ma
Loài ma đầu trữ, đầu cơ !

Đêm qua em gặp ma, nhưng em đánh cho ma tan tành
Ma vô hình, nhưng chúng mình phải giơ tay đánh
Đêm qua em bình an, ma đánh thức em ngay bên giường
Nhưng ma này, ma dịu dàng gọi là maman !
Hỡi bé ! Hãy nên ngoan ! Hãy nên ngoan ! Hãy nên ngoan !
Đừng cho Mẹ mắng ! Phải ngoan !
Maman ! Hỡi Maman ! Hỡi Maman ! Hỡi Maman !
Mẹ yêu, mẹ mến, mẹ thương !

Tuổi Thần Tiên

Phạm Duy


Tuổi thần tiên nép trong tay mẹ hiền
Một dòng sữa thơm xa xôi còn truyền
Tuổi thần tiên đến khi em vừa lớn
Áo ngắn đi dần, may áo mới luôn.
Tuổi thần tiên lắng nghe cha ngọt ngào
Giọng trầm hát câu ca dao dạt dào
Tuổi thần tiên có thêm anh chị yêu
Có thêm ông bà tóc trắng da nheo.
Đường ngôi rẽ, tóc xanh, tóc chưa dài
Guốc đây rồi, còn thêm giầy mới
Đường ra ngõ thấy xa tít chân trời
Viên kẹo đường, ngậm hoài chẳng tan.

Tuổi thần tiên sống theo hoa học trò
Phượng về thắm tươi trên sân trường nhà
Tuổi thần tiên rướn lên theo thầy cô
Phá vỡ sương mù, theo ánh sáng xa.
Tuổi là cây bút thon thon ngọc ngà
Tuổi là sách thơm, trong như ngoài bìa
Tuổi là tay viết xanh xanh hàng chữ
Ép trong đôi tờ, cánh bướm đã khô.
Tà áo trắng phất phơ, gió la đà
Trên đường chiều mùa Thu, đầy lá
Cỏ trinh nữ tắm trong phấn thông mờ
Khi mưa về, e thẹn cỏ hoa.

Tuổi thần tiên có quê hương hoà bình
Một làn khói lam bay ngang đầu đình
Tuổi thần tiên, lúa thơm tho đầy gánh
Tiếng ca dân mình, gạo trắng trăng thanh.
Tuổi thần tiên có con sông thật dài
Và nhà máy to kêu vang hồi còi
Tuổi thần tiên có quê hương đổi mới
Nước non thanh bình cho bé yên vui.
Mùa Xuân đến, lên chùa phát tâm nguyện
Nơi Phật đường, tuổi thêm thần tiên
Mùa Đông đến với đêm Chúa êm đềm
Giáng Sinh về, đẹp tuổi thần tiên.


Tuổi Thanh Xuân

Ngoại Quốc
LV: Chánh Trang


Khi ta say mê bước chân theo điệu nhạc
là đời sống kia bao ưu phiền chợt ta đi thiên đường
như ngời sáng trên bờ môi kia nồng say
ta là hương hoa về đây rực rỡ đời này

Khi ta vương mang những nỗi đắng cay kiếp người
để trọn đời quay quắt những ưu phiền nặng đôi vai
chi bằng vui cùng tháng năm đời kia chẳng trở lại
thời gian trôi lặng câm một kiếp dài

Khi con tim héo hon chất thêm những tuổi đời
đừng ngại ngần chi nữa hãy quay về
hừng đông tan đi bóng đêm dĩ vãng sau lưng người
tìm cho mình trong đời kia một lối đi

ĐK:

Ôi tuổi thanh xuân đẹp như giấc mơ trong ngần
một đời người trào dâng nỗi vui khi xuân thì
khi xuân thì em có yêu ( 2 lần ) yêu sao cuộc đời

Ôi tuổi thanh xuân đẹp tựa vầng trăng lung linh trời cao
một đời người trào dâng niềm vui tuổi xuân đó một thời mộng mơ

Tuổi Thơ

Lê Thương


Trời xanh xanh mát
Hương thơm thơm ngát
Cùng nhau ta múa điệu ca
Cùng nhau ta hát đời ta
Nhụy hoa thanh khiết
Men hoa ngây ngất
Hát cho tâm hồn được khuây
Cũng như cảnh đẹp được bay

Sớm bắt bướm hái hoa kêu la nô đùa
Chiều lại ra dạo chơi vườn hoa
Tối quyến luyến má ba vui ca bên đèn
Bảy giờ đêm nằm ngủ mơ thấy tiên

Cười vui ca hát
Tươi thắm đôi môi ướt
Bàn tay năm ngón cùng xinh
Màu da trong trắng mượt tinh
Chìm trong đôi mắt bao ướt mơ trong vắt
Sướng thay cho đời trẻ thơ
Mỗi trang sách là bài thơ

Sớm bắt bướm hái hoa kêu la nô đùa
Chiều lại ra dạo chơi vườn hoa
Tối quyến luyến má ba vui ca bên đèn
Bảy giờ đêm nằm ngủ mơ thấy tiên

Trẻ con theo ánh ưa trái cây ưa bánh
Hàm răng hay sún vì chua
Mà ai cho bánh thì ưa
Dầm mưa dang nắng
Chơi cát dơ mẹ mắng
Sống vui trong bầu trời thơ
Sướng thay cho đời trẻ thơ

Sớm bắt bướm hái hoa kêu la nô đùa
Chiều lại ra dạo chơi vườn hoa
Tối quyến luyến má ba vui ca bên đèn
Bảy giờ đêm nằm ngủ mơ thấy tiên

Sớm bắt bướm hái hoa kêu la nô đùa
Chiều lại ra dạo chơi vườn hoa
Tối quyến luyến má ba vui ca bên đèn
Bảy giờ đêm nằm ngủ mơ thấy tiên

Tuổi Trẻ Chúng Ta

Châu Đình An


Tuổi trẻ chúng ta hãy đứng lên làm cách mạng
Tuổi trẻ chúng ta ngẩng cao đầu thắp sáng niềm tin
Đừng bi quan chán chường sống với quá khứ
Những sâu mọt tranh giành chỉ biết lợi danh

Tuổi trẻ chúng ta bước hiên ngang vì giống nòi
Tuổi trẻ oai hùng vững tin vào đất nước ngày mai
Dù bao phen nước nhà nguy biến sóng gió
Dân tộc mình nòi giống cháu con Tiên Rồng

Tuổi trẻ chúng ta ơi đã bao lâu ta còn e ngại
Tuổi trẻ chúng ta ơi phá tan đi những ngày đen tối
Anh cùng tôi đứng trong chiến hào
Vai kề vai đứng lên vẫy chào, một lời XÔNG TỚI!

Tuổi trẻ chúng ta nhớ thương yêu về nước nhạ
Cuộc sống đau buồn của dân mình kiếp sống lầm than
Lòng tin yêu quyết thề tiến bước cứu nước
Sống tuổi trẻ phải sống xứng đáng anh hùng
Sống tuổi trẻ phải sống xứng đáng anh hùng


Tuổi Trẻ Lên Đường

Trầm tử Thiêng


Tuổi trẻ như kim cương
Lóng lánh đẹp lạ thường
Rộn rã những trái tim yêu thương
Tuổi trẻ ôi mênh mông,
Như núi rừng trùng trùng.
Cơn mơ bay giữa trời nắng êm.

Tuổi trẻ như kim cương
Lóng lánh đẹp lạ thuờng
Chẵng lẻ cứ sống trong đau thương
Một thời xuân âm u
Tan tác lòng hận thù
đôi chân biết đâu là bến bờ
Cả đời sinh gian lao
nghèo nàn
Còn lẫn những tiếng ca hiên ngang

Tuổi trẻ đêm qua đêm
Thao thức về phận mình
Tương lai trôi theo chiều bấp bênh

ĐK
Đừng phí lãng thêm mùa xuân
Ta ghé vai báo tin giờ lên đuờng
Nguyện xóa bóng đêm từ đây
đem quyết tâm đắp xây lại ngày mai

Đừng sợ hãi những trái tim cằn khô
Quên chúng ta sống trong ao hồ
Mà mạnh sống vẫn cứ nuôi đại duơng
đang vút bay chói ngời theo ngàn huơng

Tuổi trẻ Thiên An Môn
đem máu vạch thành đường
đuờng núi sấm chớp qua Nam Dương
Tuổi trẻ quê hương ta
Dang buớc nhịp phù đổng
vuơn vai theo tuổi trẻ Á đông.

Tội nghiệp cho em thơ
Khôn lớn từ bụi bờ
Truờng lớp giấy bút đang bơ vơ
Tội nghiệp cho em côi
Em gái tuổi vừa tròn
Vong thân trôi theo đời áo cơm
Hẹn hò trong gian lao
Ôm ấp tình đồng bào
Bồng bế dắt díu qua cơn đau
Chần chừ thêm bao lâu ?
Chia cách tình lạnh lùng
Quanh đây hởi da vàng bốn phương ?

ĐK
Đừng phí lãng thêm mùa xuân
Ta ghé vai báo tin giờ lên đường
Nguyện xóa bóng đêm từ đây
đem quyết tâm đắp xây lại ngày mai

Đừng sợ hãi những trái tim cằn khô
Quên chúng ta sống trong ao hồ
Mà mạnh sống vẫn cứ nuôi đại duơng
đang vút bay chói ngời theo ngàn hương

Nặng tình yêu quê hương ta
Ta quyết buộc đời vào
Cùng với những đớn đau chia xa

Kể từ sau đêm nay
Muôn hướng về gặp lại
Ta chung câu " tuổi trẻ lên đường" (2 lần)

Tuổi Trẻ Việt Nam

Trịnh Công Sơn


Tuổi Trẻ Việt Nam là hầm hố chông gai
Mắt đăm đăm nhìn những xóm thôn lúa vùi
Sớm mai nào nhìn đoàn quân qua đầu núi
Nghe trong lòng một nỗi ngậm-ngùi
Tuổi trẻ Việt Nam là rừng núi nguy nan
Bắc Nam hai miền những đứa con ngang-tàng
Sao không chờ diệt mối thù chung
Hai mươi năm là xác người Việt nằm

ÐK:

Làm sao ta giết hết những đứa con Việt Nam
Dù quê hương bóng tối trong tim vẫn chờ mong
Xưa ta không thù-hận vì đâu tay ta vấy máu
Mai đây ai chiến đấu cho nước non dài lâu
Trên cánh đồng và khắp bao núi rừng
Anh em đã chết máu xương hòa trong
Một tấm lòng chung

2.

Tuổi trẻ Việt Nam mìn và súng trong tay
Lớn lên trên hoang-tàn trên đất không tiếng cười
Cơn mơ nào vừa bừng lên trong giờ cuối
Khi viên đạn vừa cắm vào người
Tuổi trẻ Việt Nam nhìn trời sáng phương Ðông
Thấy tương-lai là những đấu tranh không ngừng
Mai đây từng giọt máu hùng anh
Xin quê hương nở lớn từng nụ hồng

(vào ÐK)

3.

Tuổi trẻ Việt Nam ngồi vào chiếc xe lăn
Nhớ, chân tay nào đã cách xa thân mình
Trên chiếc nạng một rạng đông chưa kịp lớn
Trong hy vọng đã có nụ tàn
Tuổi trẻ Việt Nam còn vừng trán nhăn nheo
Sáng bên kia rừng tối đã qua lưng đèo
Trong tim người Phật Chúa chìm sâu
Hai mươi năm tội ác còn nhiệm mầu

(vào ÐK để hết)


Tuổi Vàng

Nhật Vũ


1.
Em yêu đời tuổi thơ
Yêu ban mai
Yêu nắng vàng
......................
Em yêu đời học sinh
Yêu ba me
Yêu mái trường

Đk:
Em yêu anh/ yêu chị hiền hoà
Không bon chen tranh tụng muộn phiền
Quanh năm vui chơi cùng bạn hiền
Yêu yên vui/ yêu đời hoà bình
Cất tiếng cười/ cho đời vui tươi

2.
Em yêu trời đẹp xanh
Yêu trăng thanh
Yêu chi Hằng
...............
Yêu cánh đồng cỏ xanh
Yêu hoa xuân
yêu bướm vàng

Đk:
Em yêu anh/ yêu chị hiền hoà
Không bon chen tranh tụng muộn phiền
Quanh năm vui chơi cùng bạn hiền
Yêu yên vui/ yêu đời hoà bình
Cất tiếng cười/ cho đời vui tươi


Tuổi Xa Người

Từ Công Phụng


Một chiều êm tay đan tay dìu nhau trên lối
đưa em đi nhè nhẹ vào đời
Bằng vòng tay tôi nâng niu mùa thu thức giấc
đưa em vào ngày tháng vỗ về
Kể từ em đem cô đơn mọc lên phố vắng
khi em mang nụ cười khỏi đời
Từng chiều rơi nghe như cõi lòng mình tê tái
ngỡ như đời còn gọi tên nhau

Ngày đó khi một lần, một lần tiếng hát
đồng loã đưa em vào vùng trời lấp lánh
bằng những cánh sao trời đầy đôi mắt ngước trìu mến.
Em, em xa dần ngàn đời hoang vắng
tôi đi về buồn chưng kẽ tóc
bước chân này còn trọn kiếp hoang vu

Một mình đi lang thang trong mùa đông rét mướt
nghe bơ vơ hồn mình lạc loài
Buồn dậy lên trên dung nhan gầy xanh cuả tuổi
trên tháng ngày hằn vết đời mình
Trời mùa Đông hong khô đi niềm tin sỏi đá
trên đôi tay này mình còn gì
Và giòng sông trôi đi vô tình mang tất cả
cuộc đời này cuả người hay tôi


Tuổi Xuân

Phạm Duy

Bỗng dưng yêu đời ! Bỗng dưng yêu đời !
Nhìn mây trăng trắng bay trên nền trời
Nhìn mây trăng trắng bay ra ngoài khơi
Bỗng dưng yêu đời ! Bỗng dưng yêu đời !
Tình yêu thứ nhất quê hương đẹp ngời
Rồi yêu kế tiếp năm châu mọi nơi.
Yêu biết bao cuộc sống
Yêu biết bao cuộc đời
Yêu từ ngày hôm nay
Yêu sẽ yêu còn dài.

Bỗng dưng yêu người ! Bỗng dưng yêu người !
Từ nơi xóm vắng hay trên lộ đầy
Từ nơi phố đó hay trong làng đây
Bỗng dưng yêu người ! Bỗng dưng yêu người !
Ở trong thương xá hay trên vỉa hè
(hoặc) Ngồi xe lam lắc rung rinh đường quê.
Em mến yêu trẻ thơ
Em kính yêu ông già
Yêu Thầy và Cô
Yêu kiếp em học trò.

Bỗng dưng vui nhiều ! Bỗng dưng vui nhiều !
Niềm vui thứ nhất, ba nuông mẹ chiều
Và vui thêm nữa anh yêu, chị yêu
Bỗng dưng vui nhiều ! Bỗng dưng vui nhiều !
Niềm vui kế tiếp không chê giầu nghèo
Và vui chót hết, em luôn được yêu.
Đâu xá chi đẹp xấu
Em nết na yêu kiều
Nên nhiều người đi theo
Yêu sẽ cho gặp nhiều !

Bỗng dưng mơ màng ! Bỗng dưng mơ màng !
Tình thương yêu đến ôi sao vội vàng
Tình yêu chất chứa ôi trong buồng tim
Bỗng dưng mơ màng ! Bỗng dưng mơ màng !
Một con tim bé bao nhiêu là tình
Chỉ lo nó vỡ con tim đẹp xinh.
Nhưng em không sợ tim mình vỡ toang
Nhưng em không ngại tim mình vỡ toang
Em ca em hát, em vui rộn ràng
Em ca em hát, em vui rộn ràng
Là la la là la la là là...

Tuổi Xuân

Nguyễn Quí Thuận


Nào chúng mình ra quay một vòng hát mà chơi
Hoà cao tiếng lên đưa nhịp lòng vang khắp nơi
Đời có đoàn ta sao bỏ hoài những ngày vui
Vui cùng nhau hát, bao tình thân ái, bao lòng hăng hái
Nào đứng cầm tay chung một vòng nối tình thâm
Lòng khắn khít nhau ca một lời yêu chứa chan
Đồng chí đồng tâm theo gương này giống nhà Nam
Vui cùng nhau hát, bao tình thân ái, bao lòng hăng hái
Nào cất đều lên vang một trời tiếng hùng ca
Mừng trông nước non vui tươi dường như gấm hoa
Hầu khắp còn ghi công anh hùng chí ngày xưa
Vui cùng nhau hát, bao tình thân ái, bao lòng hăng hái


Tuổi Xuân Thì

Tú Minh


Ngày đi qua đong đưa trong bóng nắng
Lòng ngập ngừng sao thấy quá bâng khuâng
Chiều nay nghe nhẹ buồn
Lặng ngắm áng mây trôi
Tình xuân ơi đến với em
Một lần thôi để nhớ mong hoài

Rồi chiều nhẹ buông
Rồi ngày lặng qua
Êm ái vô cùng
Có tiếng hát nào bằng ngàn lời ru
Đưa em đến trong mơ

Mùa Xuân em xinh môi mắt biếc
Giọng ngọt ngào lời hát vút lên cao
Gọi gió gió đi qua
Gọi mùa Xuân đến với em
Tuổi mộng mơ mười bảy xuân thì

Tưởng Đã Phôi Pha

Thái Hiền Phương
Jimmii J.C. Nguyễn


Này đời tôi ơi đừng cho mong manh quá, khi cuộc tình rơi như lá,
Em vội đi từng ngày qua thương nhớ giá buốt tim ta.
Dù tình mình tan như khói ngày từ biệt người đi không nói một câu gì, này em ơi yêu nhau để làm chi...

Đọc:

Em, từ khi hai ta chia tay tôi đã đi khắp nơi để tìm quên em,
Hà Nội cũng không thể giúp tôi vì Hà Nội còn nhớ về em,
còn đợi chờ ngày em trở lại.
Huế bây giờ còn buồn hơn vì Huế không thấy em,
Huế hỏi tôi tóc em có còn muợt mà như dòng sông Hương nhiều kỉ niệm.
Ôi làm sao tôi có thể trả lời

Chorus:

Cuộc tình buồn ngày nào giờ thì tuởng đi qua trong đời ta.
Mà người tình thì cứ như là mây bay đi không về.
Để lòng mình cững bơ vơ dạt đi xa xôi phương nào,
tìm lại mình giờ đã phôi pha tình xa
Người tình yêu ơi làm sao cho em biết,
trong đời này ta không nuối tiếc,
ôi thời gian ngày xa xưa thương nhớ vẫn sống trong ta.
Dù kỷ niệm chơi vơi quá giờ chỉ còn ngồi bên khói thuốc đợi em về,
này em ơi ta vẫn khắc khoải như mê

Đọc:

Đà lạt những đồi thông vẫn khắc tên em,
những con đường mù sương vẫn còn nằm chờ đôi bàn chân nhỏ bé.
Nha trang biển cứ rì rào ngày đêm biển gọi.
Tôi về lại Sài gòn để rồi tôi nhớ em nhiều hơn
vào những buổi chiều bên quán cà phê vắng,
ngồi một mình xót thương cho cuộc tình mà tôi tuởng đã phôi pha....

Tưởng Không Còn Nhìn Thấy Nhau

Trầm Tử Thiêng


1.
Tưởng không còn nhìn thấy nhau
Thuở tình em đem thuộc về người
Tưởng không còn nhìn thấy nhau
Thuở  lòng anh nặng trĩu cơn đau
Tưởng không còn lôi kéo nhau
Đến cuối đường giăng mắc vực sâu
Tưởng không còn làm khổ nhau
Kể từ đêm khăn gói xa nhau

DK:
Tưởng không còn nhìn thấy nhau
Qua biển đêm sau trong cơn giông bão
Nhưng ai đâu ngờ đời còn vẫn gặp nhau
Em đang níu cơn đau, anh đang níu cơn đau

2.
Tưởng không còn nhìn thấy nhau
Cuộc tình duyên tan vỡ từ đầu
Tưởng không còn nhìn thấy nhau
Tình chìm sâu dài tháng năm đau
Tưởng không còn thương nhớ nhau
Qua mấy trời xa vắng thật lâu
Tưởng không còn lừa dối nhau
Buộc đời nhau, gieo khó cho nhau

Tưởng Mình Đã Quên

Thế Hiển


Tưởng mình đã quên nhau
Quên mau rồi lại nhớ
Tưởng rằng đã quên đi
Quên luôn bản tình ca
Chuyện đã mấy năm qua
Bây giờ còn gì cho ta
Giọng người vẫn quanh đây
Cho dù chỉ là phút giây
Tình yêu còn đây
Em vẫn quanh tôi
Bên phím dương cầm
Tình yêu đầu tiên
Câu hát năm xưa
Vẫn mãi trong lòng
Tưởng rằng đã chia ly
Hay đâu còn gặp gỡ
Tưởng rằng đã chôn sâu
Bao nhiêu kỷ niệm xưa
Lòng cứ mãi bâng khuâng
Quay mặt còn nặng đôi chân
Thà người đã quên ta
Cho lòng khỏi nặng xót xa


Tưởng Người Chết Đi

Trần Thiện Thanh


Tưởng người chết đi,
Nhưng không anh lại về.
Anh trở về từ ngục tối hay mộ sâu
Người yêu ơi! anh còn đó em còn đây.

Tình mặn hơn nước mắt.
Người yêu ơi! khi tình thiếu phút vui gần,
Tình thành nghĩa trang buồn.
Thật không em hay là giữa cơn mộng trôi,
Bừng dậy mất nhau thôi.
Vòng tay ôm xin thật ấm, xin thật đầy,
Để còn trong bao lâu.

Tưởng người ... hay mộ sâu
Tình ngày xưa nhen ấm
Trong tâm hồn đôi tình nhân.
Tình bàng hoàng nghe bom súng,
Anh muôn trùng nên tình buồn.
Thật nhiều đêm ước muốn
Chiến chinh dài sẽ tàn phai.

Người vẫn còn người trong tay.
Rồi một đêm nghe súng
Kêu ba lần trong vườn hoang.
Một nửa hồn nghe tin báo
Anh ngã gục chiến trường gần.
Mộ nào cho bia gỗ
Dấu sơn đề tên người thân.
Còn lại chuyện gì cho em?

Tưởng là chết đi,
Nhưng không anh lại về,
Anh lại về, anh lại về.
Vành khăn tang, ôi! tình tứ
Như lời em đợi chờ trong giông bão.
Đại dương chân trân châu báo
Cũng không bằng một phút giây tương phùng.
Tình trăm năm cho tình ngắn trên trần gian,
Tình trọn nghĩa yêu đương.
Tình thiên thu cho người chết
Đã trở về tuyệt vời như hôm nay.

Tưởng người......... mộ sâu?


Tưởng Như Con Người

(chưa biết)


(CAPO -4.TIME 2/4.TEMPO 92)   (Te Quiero Dijiste)

INTRO:          | C | Bb | C | Bb

                        | C Dm | Em
Tưởng tình trăm năm núi đá
Dm                   | C  Dm | Em7
Vẫn thênh thang cùng nắng gió
     A7           | Dm Dm7/C Dm6/Bb | G7
Biết đâu một ngày trôi xa
                    | C  Dm | C
Đã phai màu ước mơ

Ngở người quanh đây mãi mãi
Cũng như tim mình đắm đuối
Bỗng vơi trong chiều phôi pha
                       | C  Dm | C  C7
Xóa tan ngày tháng vui

                                  | F         | Dm
          Cuộc tình lênh đênh sóng gió
             Adim     | Em   | Em7
          Ưu phiền đã bao ngày
              A7             | Dm   | D7
          Như giọt nước trên ly đầy
                                | F6 | G7 (NO CHORD)
          Đã rơi tràn xuống tay

Ngở người cho ta phút cuối
Vẫn xanh như màu lá mới
Biết đâu trên đường chim bay
Có trôi tình qua môi


Tưởng Như Còn Người Yêu

Phạm Duy
Lê Thị Ý

Ngày mai đi nhận xác chồng
Say đi để thấy mình không là mình
Ngày mai đi nhận xác anh
Cuồng si thuở ấy, hiển linh bây giờ
Cao nguyên hoang lạnh ơ hờ
Như môi góa phụ nhạt mờ vết son
Tình ta không thể vuông tròn
Say đi mà tưởng như còn người yêu

Phi cơ đáp xuống một chiều
Khung mây bàng bạc mang nhiều xót xa
Dài hơi hát khúc thương ca
Thân côi khép kín trong tà áo đen
Chao ôi ! Thèm nụ hôn quen
Chong đèn, hẹn sẽ đêm đêm đợi chờ
Bây giờ anh phủ mầu cờ
Bây giờ anh phủ mầu cờ

Em không nhìn được xác chàng
Anh lên lon giữa hai hàng nến trong
Mùi hương cứ tưởng hơi chàng
Ôm mồ cứ tưởng ôm vòng người yêu !

Tưởng Niệm

Trầm Tử Thiêng


Ta nghiêng vai soi lại cuộc đời, thì hãi hùng hoàng hôn chợt tới
Ta nghiêng tai soi lại tình người, thì bóng chiều chìm xuống đôi vai
Đang đam mê cho đời nở hoa, chợt bàng hoàng đến kỳ trăn trối
Đang nâng niu cuộc tình lộng lẫy, bỗng ngỡ ngàng hụt mất trên tay
Ta khổ đau một đời, để chết trong tình cờ
Ta tìm nhau một thời, để mất nhau vaì giờ
Bàn tay làm sao giữ, Một đời vừa đi qua
Bàn tay làm sao giữ, Một thời yêu thiết tha
Mang ơn em trao tình một lần, là kỷ niệm dù không đầm ấm
Mang ơn em đau khổ thật đầy, là nắng vàng dù nhốt trong mây
Mang ơn trên cho cuộc đời ta, vaì vạn ngày gío cuồng mưa lũ
Trong cơn đau một vùng hương khói, kéo ta về, về cõi hư vô


Tưởng Rằng Đã Quên

Trịnh Công Sơn

Tưởng rằng đã quên, cuộc tình sẽ yên
Tưởng rằng đã quên, nhưng tim yếu mềm
Một ngày thấy em là đời bỗng đêm vây khốn.

Tưởng rằng đã quên, cuộc tình sẽ yên
Tưởng rằng đã quên, thân đau muốn nằm
Vì từng bước em là từng mũi đinh cuồng điên.

          Còn gì đâu những đóa hoa hồng
          Vì trái tim tội lỗi lưu vong
          Còn gì đâu những má xưa nồng
          Dù xác thân còn phút ăn năn.

Tưởng rằng đã quên, cuộc tình sẽ yên
Tưởng rằng đã quên, em qua phố rộng
Một lời trối trăn còn tìm thấy trong đôi mắt.

Tưởng rằng đã quên, cuộc tình sẽ yên
Tưởng rằng đã quên, tay em vẫn còn
Dựng đời bão lên làm từng vết thương hồn nhiên.


Tương Tư

Quốc Tuấn
Nguyên Sa

Ngày em đến, đến cho anh xây ước mộng
Để rộn ràng lời yêu thương muốn trao
Rồi em như mây gió thấp thoáng xa dần
Rồi xa anh, trôi mãi đi phương trời xa mơ

  Ngàn nhung nhớ, đến mang cho ai nỗi sầu.
  Để đợi chờ buồn vương trong mắt ai.
  Lời yêu, thương chưa dám nói lúc ban đầu
  Để tiếc nuối, bao ước mơ, mơ trong vòng tay ân tình.
  Thầm nguyện cùng em yêu nhau suốt đời

 Đ.K.:
Sầu tương tư, viết lên câu ca tiếng nhạc
Để nhịp đàn như buông tiếng tơ.
Đời anh, như cánh én mãi mãi đi tìm
Mùa xuân tươi, muôn sắc hoa đưa ta vào mơ mộng vàng.
Mộng đẹp cùng em anh mang ngóng chờ.

Đ.K.:
Yêu em, yêu em rồi.
Nụ cười đó, ánh mắt hôm nào.
Làm sao quên dược giây phút ban đầu.
Mơ hôn em môi nồng tình say đắm trong mơ mộng
để cho mong chờ thôi hết từ đây.


Tương Tư

Quốc An

Từ chợ em ra về quanh co con đường quê
Trời thu, mưa lất phất anh đợi dưới hàng tre.
Dừng chân, dừng chân tà áo lụa, cho anh trao bài thơ
Tương tư, tương tư anh dệt mộng, ráo bước em hững hờ.


Tím đường hoa mắc cỡ, sao em có bóng người
Dõi theo cười khúc khích, về đi thôi anh ơi!


Tương Tư

Nguyễn Minh Châu
Thơ: Mỹ Ngọc

Em hỡi em cớ sao vô tình
Không thấy anh bước đi bên mình
Hồn nhiên em cười em nói
Quả tim anh lạc muôn lối
Chờ em tan trường theo sau

Mây trắng bay trắng như tâm hồn
Thơm ngát hương mắt môi ngây tròn
Nhìn nhau bao điều chưa nói
Mà sao nghe lòng xao xuyến
Phải chăng đây là cơ duyên

Mơ mai kia đi về chung lối
Cho anh quên mùa thu tới
Mưa rơi không lạnh tim côi
Khi đã trọn đôi
Tương tư nhớ đêm về thao thức
Tà áo dài bay, em dáng thiên thần, lịm chết hồn anh

Em nhé em sẽ yêu thương hoài
Yêu đến khi tóc xanh phai mầu
Gởi trao bao lời ưu ái
Gọi tên em là yêu dấu
Ðời vui khi mình bên nhau

Tương Tư 2

Mặc Thế Nhân
           
           Một ngày không thấy em, là một ngày không thấy vui
Buồn nhớ nhớ thẫn thờ như không hồn.
Một ngày không thấy em, là một ngày nghe nhớ nhung,
Đường phố vẫn đông người mà buồn tênh.
Rượu uống đến môi mềm cho quên người,
Tìm quên, quên đâu thấy, thấy nhớ thêm.
Tà áo lướt qua thềm lại từng người,
Nhìn theo nghe cay đắng len vào tim.
Từng giờ trông bước em, rồi từng giờ trông bóng em
Người hỡi có hay rằng anh đang chờ!
Một ngày mong thấy em nhìn một lần môi mắt em
Ngày đó chắc yêu đời và trọn vui....

[Hát lại từ đầu]

Tương Tư 3

Mặc Thế Nhân

Chờ anh trong chiều nay, nắng hôn đường phố dài
Người qua đôi từng đôi, lắng nghe buồn xua tới
Người vui sao là vui, nhởn nhơ cười nói nhiều
Lòng nghe như tịch liêu, vắng anh chiều hắt hiu.
Thèm nắm đôi bàn tay, nắm tay chuyền ấm lòng
Vì không thấy cô liêu, mà sao lại thiếu
Thiếu đôi tay mềm, hỡi chiều...

Chờ anh trong chiều nay, nắng lên đường phố dài
Ngày mai anh lại đi, biết đâu rồi xa cách
Hẹn nhau sao lại quên, vắng anh đường phố buồn
Hàng cây im ngủ say, cớ sao mình đứng đây...

Tương Tư 4

Mặc Thế Nhân

Bao nguồn vui đã tắt lòng chết theo ngàn tiếng ca
Nghe niềm đau ray rức mưa gió nức nở xót xa
Oi làn da thơm hương trinh dâng lên tuyệt vời
Ôi bờ môi thắm thơ ngây in trong nụ cười
Khi tình yêu lòng đắm say ngàn ước mơ
Ôi mộng tình đôi lứa êm ái như ngàn ý thơ
Khi tình tan vỡ tan theo mơ ước  một ngày
Trong niềm băng giá con tim thổn thức yêu
Em ơi nếu biết thế
Thà đừng quen nhau đừng mơ phút ban đầu
Cho tình ta thêm đau
Em ơi nếu biết thế
Thà đừng yêu nhau
Đừng yêu phút ban đầu
Cho tình ta thương đau

Phấn son chưa nhạt môi hồng
Xa xôi em còn nhớ không
Một chiều mưa bay giăng giăng
anh gởi màu hoa tím
như màu máu con tim
đang tàn lửa hương duyên
một mai mang xuống tuyền đài

Tương Tư 44

Mặc Thế Nhân
Cung Trầm Tưởng

Phải chi em đừng có chồng và anh còn đơn côi
Thì giờ đây em đâu buồn, anh đâu sầu
đâu long lắng, đâu phân vân
Chiều qua ru em ngủ, chiều nay em theo chồng
thế hỏi lòng có buồn không?

Tiếc thương cũng rồi, thành thôi ván đóng thuyền
Còn đâu ước mơ gì cũng thế
Nhưng lỡ yêu rồi, em ơi biết bao giờ
Lòng mới quên được người xưa, hỡi em?

Phải chi em đừng có chồng và anh không là riêng ai
Thì ngày nay duyên đôi mình không âm thầm
Không xa cách không đau thương
Lòng anh không than thở, lệ em không chan nhòa
Những khi mình đến tìm nhau

Tiếc thương cũng rồi, đành thôi ván đóng thuyền
Còn đâu ước mơ gì cũng thế
Nhưng lỡ yêu rồi, em ơi biết bao giờ
Lòng mơí quên được người xưa, hỡi em ?


Tương Tư Hằng

Vinh Sử
Trường Hải


Nhịp 4/4 Điệu Slow Rock Hợp âm Mi thứ

1.

Hằng ! . . . Hằng . . . tương tư em
Anh ngày tháng . . . đợi chờ
Hằng ! . . . Hằng . . . anh yêu em
Yêu từng phút . . . từng giờ
Yêu từ buổi . . . quen sơ
Trong một quán . . . ta quen nhau
Mưa chiều ta trú chung hiên

2.

Hằng ! . . . Hằng . . . tương tư em
Anh cảm thấy . . . mỏi mòn
Hằng ! . . . Hằng . . . anh yêu em
Như biển sóng . . . dập dồn
Yêu nhiều lắm . . . nên đau
Đau nhiều quá . . . nên tương tư
Anh hoài mang bóng hình em

Điệp khúc

Hằng hỡi ! . . . Hằng ơi !
Sao em . . . đành hững hờ
Hằng hỡi ! . . . Hằng ơi !
Em là hơi thở tim anh

Hằng hỡi ! . . . Hằng ơi !
Sao em . . . đành lạnh lùng
Hằng hỡi ! . . . Hằng ơi !
Em là lẽ sống đời anh

3.

Hằng ! . . . Hằng . . . tương tư em
Anh cảm thấy . . . thiệt thòi
Hằng ! . . . Hằng . . . anh yêu em
Cho dù Chúa . . . ngậm ngùi
Anh vẫn muốn . . . yêu em
Anh vẫn mãi . . . yêu em
Cho dù sương khói đời anh

Tương Tư Khúc

Ngoại Quốc
Mỹ Huyền

Ánh trăng lẻ lơi sao muôn ngàn đang chiếu soi
Cô gái xinh tươi đang mơ mộng cho mối duyên đầu
Nhớ bao ngày qua dưới trăng ngà hai chúng ta
Hẹn hò nhau tiếng yêu đương sao
mặn mà
Ánh sao nhẹ rơi em yêu kiều môi mắt say
Trong trái tim em câu ân tình anh rót êm đềm
Chỉ riêng mình anh không bao giờ em
đổi thay
Dù thời gian có phôi phai tình nào xa
Nhẹ nhàng tình yêu đến rất nhanh
Em say muá ca với bao cung đàn
Lòng này nguyện trao hết đến anh
Bên nhau khẫn xin ước mơ duyên lành
Bao yêu thương hiến dâng cho một người
Đêm buông lơi ánh trăng như đang cười tươi
Gió khuya lạnh căm anh đi rồi đêm
vắng tanh
Em nhớ thương ai bao mong chờ trong những đêm dài
Áo em nhẹ bay tóc mây dài buông lã lơi
Giờ mình em hát trong đêm buồn chơi vơị..


Tương Tư Thu

Lã Văn Cường


Chiều trắng lan vương đầy trên gác vắng
Dáng Thu xưa người áo tím lỡ sang rồi
Lòng say sưa mơ nói chuyện sum vầy
Em chợt đến lòng vui nhưng mở hội

Trời sắp tắt ta mong trời đừng tối
Đứng nhìn em say sóng cả mặt trời
Nắng em ngoan qua ánh mắt đầy vơi
Ta thấy được bằng hạt mơ diễm kiều

(Đừng khóc em yêu ân tình xưa vẫn đợi
Dù cánh hoa rơi bay trong trời bão gió
Ngày tháng nên thơ trong lòng ta vẫn nhớ
Màu tím bâng khuâng trong chiều tàn cuối Thu ) 2 lần

Chiều nháo nhác Thu vàng trên lối cũ
Vẫn chờ em biền biệt chốn xa 
Và mùa đông như đã đến mơ hồ
Ta chợt xót cõi tình thơ rơi rụng

Chiều chán ngắt thẫn thờ trên gác vắng
Bỗng trong lòng khao khát mộng đầu tiên
Sao tình yêu còn vương mãi lụy phiền
Có trở Lại dáng Thu người áo tím…


Tương Tư Trăng

(chưa biết)
Từ Yên

Trăng nghiêng nghiêng xuống triền đồi
Ngỡ em rủ tóc về tôi mộng huyền
Chẳng hay trời đất đảo điên
Mà trăng mây ấy đã liên tưởng người

Ô hay đời vẫn đẹp tươi
Sao tôi đã mất tiếng cười của em
Ô hay đời vẫn êm đềm
Ô hay tôi vẫn còn vương nỗi niềm
Nỗi niềm tôi ở trăng đêm
Nỗi niềm tôi gửi cho em

Trăng lang thang xuống cuộc đời
Rủ tôi phiêu lãng dạo chơi cuộc tình
Mới hay tình vẫn hiển nhiên
Mà riêng tôi đã ngả nghiêng mấy vòng

Ô hay ngã mấy vòng không
Tôi nay mới biết tấm lòng nhân gian
Ô hay đời vẫn rộn ràng
Nên trong tôi vẫn còn vương nỗi niềm
Nỗi niềm tôi ở trăng đêm
Nỗi niềm tôi gửi cho em

Túp Lều Lý Tưởng

Hoàng Thi Thơ


Từ ngày hai đứa yêu nhau mộng ước thật nhiều!
Từ ngày hai đứa yêu nhau lòng ước bao nhiêu!
Mộng vàng hai đứa có chi là quá xa xôi:
Ta mơ một mái nhà tranh
Ta mơ một túp lều tình
Đời mình đẹp mãi với Em và Anh
Đời mình đẹp mãi dưới túp lều xinh...
Rồi mình đi kiêm liễu xanh kết làm mành!
Rồi mình xin khóm trúc xinh trồng hết chung quanh!
Ngoài vườn hoa cúc hoa mai nào khác chi tranh
Ban mai mình ngắm màu hoa
Đêm đêm mình ngắm chị Hằng
Dù nghèo cuộc sống vẫn thêm hào hoa
Đời mình đẹp quá có ai bằng ta...

Túp lều lý tưởng của Anh và của Em!
đâu đâu nào Anh ơi?
Túp lều lý tưởng của Em và của Anh!
đâu đâu nào Em ơi?
Túp lều lý tưởng đó ta xây bằng duyên bằng tình
không ai mà yêu bằng mình
khi ta đứng nhìn một đàn con xinh.....
Tình mình không chắc dễ mua hạnh phúc bằng tiền!
Vì tiền chưa chắc đã cho cuộc sống như tiên!
Ti`nh nghèo hai đứa ước mơ chỉ bấy nhiêu thôi
Ta mơ một mái nhà tranh
Ta mơ một túp lều tình
Đời mình đẹp mãi với Em và Anh
Đời mình đẹp mãi dưới túp lều xinh

Túy Ca

Tú Nhi


Thà rót cho ta trăm nghìn chung rượu độc
Đừng một lời nào mai mỉa cho nhau
Đưa ta đi, đưa ta vào cơn lốc
Cho mang mang, cho mang mang đến tột đỉnh sầu.
Này này rót đi em từng chén buồn cay đắng
Cho ta cười trong nỗi xót xa đưa
Rót nữa đi em, em rót đầy ly cạn
Say giùm ta, say giùm ta như từ thuở bao giờ.
Em cứ lên ngôi đi xin đừng run và đừng sợ
Bởi ta say nên thần tượng cũng lưu mờ
Đêm đứng đó ta ngồi nghe gió hú
Trong âm vang, vang dậy sóng sông hồ.
Rót nữa đi em rồi mai về xứ lạ
Để mình ta, mình ta buồn cho héo hắc tim gan
Hết thật rồi sao? Thôi ta xin từ tạ
Cuộc tình này, cuộc tình này rồi cũng đến dở dang
Này này uống đi em một giọt sầu ly biệt
Cho ta về trong nỗi nhớ buồn tênh
Xin đừng cho ta thêm một lời nào tha thiết
Bởi sông dài, bởi sông dài ta còn mãi lênh đênh.

Tùy Hứng Lý Qua Cầu

Trần Tiến


Bằng lòng đi em về với quê anh
Một cù lao xanh một giòng nước xanh
Bằng lòng đi em về với quê anh
Mình ngồi bên nhau tình tự quê hương
Bằng lòng đi em về với quê anh
Mùa mưa, cầu tre dẫu khó đưa dâu
Bằng lòng bên anh dưới mái tranh nghèo
Về đây người quê chỉ có tấm lòng
Có chiếc xuồng ba lá để đưa (yêu) em

Ôi đóa hoa tím trôi liu riu
Giòng sông nước chảy liu riu
Anh thấy em nhỏ xíu, nhỏ xíu anh thương
Ôi những đêm ngắm sông, nhớ em buồn muốn khóc
Tình anh qua điệu lý qua cầu

Bằng lòng đi em, bằng lòng, bằng lòng đi em ...

2.

Bằng lòng đi em
Bằng lòng đi em
Bằng lòng đi dù muôn trùng xa
Khúc dân ca bắc cầu em tới

Bằng lòng đi người yêu nhỏ bé
Khúc dân ca điệu lý qua cầu


Tuyết Hồng

Ngoại Quốc
Minh Tâm

Tình là những chuỗi ngày mong chờ.
Tình là bờ bến đợi người thương.
Là nhớ thương vòng tay,
Là nhớ nét môi người yêu nghe rộn rã êm vang tiếng cười.

Người gom ngàn sao đặt những bài thơ.
Ngợi ca mối tình mãi đến ngàn năm.

ĐK:
Khi tình đã như mơ đễ con tim nồng say đắm.
Tình yêu chứa chan bao mộng mơ.
Tình đã cho em những hạnh phúc
Kết trăng sao thành khúc tình ca yêu đời.

======= Lời 2:

Từng hạt tuyết rớt rơi phủ đầy.
Mây mùa đông phủ mờ trăng sao.
Là lúc chia tình xa tan theo gió mây.
Biệt ly ôi lạnh giá tuyết đông phũ đầy.

Người mang tình tôi vùi lấp mộ hoang.
Mùa đông ngập đầy lạnh buốt đáy hồn tôi.

ĐK:
Xin đừng trách nhau chi,
Duyên không thành đành thôi nhé.
Tình ta hãy xem như đùa vui.
Hạt tuyết rơi giữa mùa đông giá.
Tuyết đông rơi tựa máu tim tôi tuôn trào...

Tuyết Lạnh

Lê Dinh - Phương Trà


Tại anh đó nên duyên mình dở dang
Em nào mộng mơ quyền quý cao sang
Một căn nhà nhỏ đôi trái tim vàng
Một giàn thiên lý giăng ngang
Đường tình hai đứa thênh thang

Tại em đó nên duyên mình lẻ loi
Ai ngờ rằng đâu tình đã chia phôi
Tại em không hiểu hay bởi tại trời
Trời đày hai đứa hai nơi
Để rồi nay thấy buồn cả đôi

Khi xưa anh không nói nên đâu ngờ
Để rồi anh trách em hững hờ
Để giờ anh trách em ơ thờ
Xa người thương đành phụ bạc lời
Yêu đương cho tình duyên tan tác
Cho đôi đường chia ly

Giờ xa cách nhau anh hiểu vì đâu
Anh đừng giận em đừng trách chi nhau
Thì thôi kỷ niệm mình khắc trong lòng tình đầu
Nay đã không mong
Cầm bằng ôm tuyết lạnh mùa đông


Tuyết Lạnh  2

Ngoại Quốc (Trung Hoa)
Minh Tâm

Mình lê bước gió héo hắt như khơi nỗi sầu
Từng hạt tuyết như phủ kín trong tâm hồn tôi
Ngàn vì sao hay nỗi nhớ thương ai
Vấn vương khắc sâu trong hồn
Niềm hạnh phúc sao quá mau trôi ai nào ngờ

Ôi cuộc đời đầy gian dối
Còn chi nữa để ta đam mê người ơi
Tình yêu đã chết theo thời gian
Dòng đời xô đẩy con tim đau thương về đâu?

Ngoài trời bão tuyết vẫn cứ rơi hoài Tuyết có biết có hay cho ôi niềm riêng sao nói
Kỷ niệm xưa nay mong manh như là sương đã vỡ tan đâu tìm thấy tháng ngày dấu yêu
Và người yêu hỡi có biết trái tim này với tháng năm giá băng do đâu còn nhiều gian dối
Xin trời thôi đừng ban tuyết trong tim tôi

Tuyết Muộn

Lam Phương


Một người đi vào vùng trời lãng quên
Để nghe tiếng mưa rơi trên đường khuya,
buồn len vào hồn một người âm thầm,
chờ nắng hoàng hôn chờ gió đầu non
gom mây thành hình bóng người đi
con tim đau khi biết xa người,
rồi từng ngày chờ mong tin vui biết em đi về
cho trọn tình người từ đêm chia phôi
anh lắng nghe mưa rơi trong nhạc xuân bùi ngùi

Mình đi vào tâm tư ngày đó,
gió mưa thật êm mắt em nguồn thơ,
tóc em rừng mơ rồi một hôm,
trời xuân bỗng âm u tuyết về gọi từng cơn,
từng cơn lạnh buốt lê thê tuyết ơi!
xin đừng thêm lạnh vào đời niềm đau chưa nguôi
Xuân đến bên ta chỉ mang niềm vui muộn màng
Thương người khăn trắng nữa đời,
thương ta muôn kiếp lẻ loi


Tuyết Rơi (Tombe La Neige)

Adamo, Salvatore


Ngoài kia tuyết rơi đầy
em không đến bên anh chiều nay
ngoài kia tuyết rơi rơi
trong băng giá tim anh tả tơi
đâu đây đám tang u buồn
mắt ai vương lệ thẫn thờ
lũ chim trên cành ngu ngơ
khóc thương ai đời bơ vơ

Không có em vuốt ve đêm nay
môi mắt anh xanh xao hao gầy
tuyết vẫn rơi đầy trên cây
giông tố như vô tình qua đây

Tuyết vẫn rơi rơi
chiều nay sao em không đến bên anh?
tuyết rơi tuyết rơi
phủ kín hồn anh một màu tang trắng

Buồn ơi ta khóc thương thân mình
vắng em căn phòng giá lạnh
nỗi cô đơn nào không đau
nhớ thương  bao giờ qua mau.

Ngoài kia tuyết rơi mau
Người không đến khiến tôi buồn rầu.
Ngoài kia tuyết rơi lạnh
Như ngăn bước chân êm người tình.
Trông ra trắng xoá (trên) cây cành
Giống khăn tang phủ lên mình
Lũ chim trên cành giơ xương
Tuyết không tha đàn chim non.
Em muốn qua thăm tôi một chiều
Nhưng tuyết rơi rơi thật nhiều
Tuyết ngăn chân người em yêu
Không tới thăm được tôi đâu.
(la la la....)
Ngoài kia tuyết rơi mau
Người không đến khiến tôi buồn rầu.
Ngoài kia tuyết rơi lạnh
Như ngăn bước chân êm người tình.
Trông ra trắng xoá (trên) cây cành
Rét căm thêm vào vắng lạnh
Thế gian như lặng câm thôi
Tuyết không bao giờ ngưng rơi.
Em muốn qua thăm tôi một chiều
Nhưng tuyết rơi rơi thật nhiều
Tuyết ngăn chân người em yêu
Không tới thăm được tôi đâu

--------------------------------

Tombe La Neige
Par: Salvatore Adamo

Tombe la neige
Tu ne viendras pas ce soir
Tombe la neige
Et mon cœur s'habille de noir
Ce soyeux cortège
Tout en larmes blanches
L'oiseau sur la branche
Pleure le sortilège

Tu ne viendras pas ce soir
Me crie mon désespoir
Mais tombe la neige
Impassible manège

Tombe la neige
Tu ne viendras pas ce soir
Tombe la neige
Tout est blanc de désespoir
Triste certitude
Le froid et l'absence
Cet odieux silence
Blanche solitude

Tu ne viendras pas ce soir
Me crie mon désespoir
Mais tombe la neige
Impassible manège



Tuyết Sơn Phi Hồ

Ngoại Quốc (Trung Hoa)


Phút đầu tình vội đến mau
Yêu thương cháy nồng
Nhớ mong tháng ngày
Vòng tay êm ái ru tình say mãi
Rồi ngỡ ngàng
Cuộc tình chóng tang
Duyên nay lỡ làng
Biết ai phũ phàng
Niềm đau thương ấy
Mình anh từ đây

Giữa bóng tối khuất lấp sầu tê tái
Những nói nhớ biết nói cùng ai
Có tiếc nuối cũng thế tình xa mãi
Tình theo gió ngàn khơi

Hỡi em .....
Cuộc tình nào vừa đến đã xa
Tình là gì làm sao ai biết
Một người tìm niềm vui mãi phương nào
Một người và niềm đau chôn dấu

Phút đầu tình vội đến mau
Yêu thương cháy nồng
Nhớ mong tháng ngày
Vòng tay êm ái
Ru tình say mãi

Rồi ngỡ ngàng
Cuộc tình chóng tan
Duyên nay lỡ làng
Biết ai phũ phàng
Niềm đâu chôn dấu nào ai hiểu thấu



Tuyệt Tình

Đỗ Lễ


Chuyện tình nhuộm lắm thương đau
Tủi hờn mang đến cho nhau
Vì yêu khổ đau đã nhiều
Em khóc những chiều
  mùa thu hờn giỗi.

Ước mơ chuyện tình đắm say,
  thì nhiều đắng cay
Tình đời phũ phàng
Thôi đành, gạt lệ cúi đầu
Nhìn theo lần cuối bóng người mình yêu.

Khi đã xa nhau rồi, lệ đẫm trên đôi môi.
Thầm trách ai phụ mình vì tình bạc bẽo.
Nay anh đem chôn vùi, chuyện tình đã dang dở
Dù có đem mộng về người cũng tuyệt tình...

Ngày đi em nuốt chua cay,
nhìn anh xa cách đôi tay
Tình yêu này sao xót nhiều!
Em khóc những chiều
mùa thu lạc lõng.

Cố quên chuyện sầu nát tan
để lòng khóc nhau
Cuộc tình bẽ bàng!
Cúi đầu, hận tình suốt đời
Còn đâu mà nhớ bóng người tình xưa.


Tuyết Trắng


Trần Thiện Thanh


Anh biết chiều nay em anh buồn lắm

 đã hẹn nhưng chẳng thấy bóng anh sang

  khi nắng công trường soi bước em

  khi chiều kéo lại bao nhiêu nhớ thương

  khi đường bay chờ anh tung cánh sắt.



Đây áo bay màu xanh xanh như tình ái

 thắt lại khăn ấm chính em đan

  khi gió quay cuồng sau cánh bay

  con tàu thét gầm cho tim ngất ngây

  phi đạo chạy dài anh cất cánh bay lên.



Ngả nghiêng cánh chim

 con tàu sẽ rời, rời xa thành phố rồi

  mây giăng thật thấp

  mây đan lụa trắng

  mây pha màu nắng.



Vượt cao vút cao

mây trời kết thành một vùng tuyết trắng ngần

tuyết ơi xin nhuộm

trắng trong tâm hồn em gái nhỏ tôi thương.



Khi nắng chiều đi không gian chợt tối

xóa nhòa vùng tuyết trắng mông mênh

Anh ước sao tình mình như tuyết trinh

cho dù chúng mình không gian cách chia

cho dù tuyết trắng đã chìm trong màn đêm.

Tuyệt Vời Khi Có Em


Lê Quốc Dũng


Lần đầu anh gặp em

Ôi không gian bao la dường như đã quay cuồng

Nỗi đau trong lòng anh

Tàn theo giấc mơ mỏng manh

Này người yêu dễ thương

Em như muôn bông hoa say sưa ngát hương nồng

Điễm tô cho đời anh ngàn mộng đẹp bao ý thơ



Lòng anh cô đơn giá băng

Đời anh vui khi có em

Người yêu dấu ơi hớ hơ hờ

Hãy đến bên anh và trọn đời ta luôn có nhau

Đường về vai kề vai

Đi bên em thân yêu làm anh ngất ngay lòng

Tháng năm như ngừng trôi

Đời tuyệt vời khi có em

Tỳ Bà


Phạm Duy
Bích Khê


Nàng ơi tay đêm đang giăng mềm

Trăng đan qua cành muôn tơ êm

Mây nhung pha mầu thu trên trời

Sương lam phơi mầu thu muôn nơi.

Vàng sao im im trên hoa gầy

Tương tư ôi người thôi qua đây

Năm xưa ôi nàng quên câu thề

Hoa vừa đưa hương gây đê mê

Cây đàn yêu đương làm bằng thơ

Cây đàn yêu đương run trong mơ

Hồn về trên môi kêu : Em ơi

Thuyền hồn không đi lên chơi vơi

Tôi qua tim nàng vay du dương

Tôi mang lên lầu, lên Cung Thương

Tôi không bao giờ quên yêu nàng

Tình tang tôi nghe như tình lang...

Nàng ơi tay đêm đương giăng mềm

Trăng đan qua cành muôn tơ êm

Mây nhung pha mầu thu trên trời

Sương lam phơi mầu thu muôn nơi.

Vàng sao im im trên hoa gầy

Tương tư ôi người thôi qua đây

Năm xưa ôi nàng quên câu thề

Hoa vừa đưa hương gây đê mê

Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi

Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi

Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi

Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi

Thu ôm muôn hồn lên phiêu diêu

Sao tôi không màng kêu : Em yêu

Trăng nay không nàng như trăng thiu

Đêm nay không nàng như đêm hiu

Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân

Buồn sang cây tùng thăm đông quân

Ô hay buồn vương cây ngô đồng

Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông

Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân

Buồn sang cây tùng thăm đông quân

Ô hay buồn vương cây ngô đồng

Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông

Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông

No comments:

Post a Comment