Thursday, March 15, 2012

Nhạc Việt: T_3

image

Thôi Anh Hãy Về

Nguyễn Ngọc Thiện

Thôi anh hãy về mối duyên mình nhạt nhòa như khói mây
Thôi anh cứ đi để em lại một mình trong xót xa
Chiều buồn qua mau bóng tối vây quanh mù khơi
Ngồi ôm thương nhớ nghe con tim em lạnh giá

Em đâu có ngờ mối duyên đầu tựa như chiếc lá thu
Xoay trong bão dông ngỡ duyên mình được đời chắp cánh bay
Tình sao chua xót nhức nhối trong em từng đêm
Ừ thôi anh nhé ta chia tay nhau từ đây

Nghe đêm đang thở dài tình trót trao nay xa thật rồi
Biết không người dòng lệ trào trên mắt ai
Xưa qua bao phố quen từng nhịp chân vui khi có nhau
Để bây giờ còn bước em cô đơn lạc loài

Thôi anh hãy về cứ yên lòng rồi dông tố sẽ qua
Em mong tháng năm sẽ chôn vùi tình đầu tiên khó quên
Chờ cơn mưa đến xóa hết nỗi đau triền miên
Ừ thôi anh nhé ta chia tay nhau từ đây.


Thôi Đã Muộn Rồi

Phạm Mạnh Cương

Thôi đã muộn rồi người đi qua đời tôi
Thôi đã muộn rồi tình yêu xa tầm với
Trên dốc ân tình mù sương thoáng yên bình
Tình như cơn gío thương đau xuống vực sầu

Thôi monh manh tơ trời người ơi!
Tình đã muộn rồi .
Cheo leo trên ghềnh đá
Xa vời ngày tháng mờ xoá
Thôi quên đi quên đi
Vết buồn một lần hẹn hò
Giờ chỉ còn tiếc nuối
Gía băng thêm mà thôi .

Thôi đã muộn rồi đừng mang theo đời tôi
Thôi đã muộn rồi đừng xin nhau lần cuối
Phong kín ân tình mình tôi kiếp lưu đầy
Cuộc tình còn đó nhưng
Thôi đã muộn rồi . . .

Thôi Đành Chia Tay

Ngoại Quốc
Trường Huy

Đường phố đã về khuya
Mình tôi lang thang bóng đêm cô đơn bước chân
Em đã xa để cho tôi đi tìm bóng em
Trong lòng bao đớn đau
Tôi giờ mới hay mình yêu em đắm say

Em yêu buồn vui xưa bên em nay đdã xa ôi bao xót xa
Tôi những đêm ngóng trông em quay về với anh
Từ nay xa cách nhé em

Có nuối tiếc thì người cũng xa
Bóng dáng ấy nay sao mịt mù
Mình tôi đánh mất trái tim thuỷ chung
Tìm vui phút ấy dối gian tình em

Giấu nước mắt vào lòng bước đi
Dĩ vãng hỡi xin quên một người
Từng yêu dấu trong đời
Tình ơi hãy quên

Em yêu buồn vui xưa bên em nay đdã xa ôi bao xót xa
Tôi những đêm ngóng trông em quay về với anh
Từ nay xa cách nhé em

Có nuối tiếc thì người cũng xa
Bóng dáng ấy nay sao mịt mù
Mình tôi đánh mất trái tim thuỷ chung
Tìm vui phút ấy dối gian tình em

Giấu nước mắt vào lòng bước đi
Dĩ vãng hỡi xin quên một người
Từng yêu dấu trong đời
Tình ơi hãy quên

Thói Đời

Trúc Phương

Đường thương đau đày ải nhân gian
ai chưa qua chưa phải là người !
Trong thói đời, cười ra nước mắt !
Xưa trắng tay gọi tên bằng hữu.
Giờ giàu sang quên kẻ tâm giao,
còn gian dối cho nhau.

Người yêu ta rồi cũng xa ta
nên chung thân ta giận cuộc đời !
Đôi mắt nào từng đêm buốt giá !
Bên chiếu chăn tình xa nhịp thở,
Tiền đổi thay khi rủ cơn mê
để chua xót trên lối về !

Rượu trần ai gội niềm cay đắng.
Những suy tư in đậm cuộc đời,
Mình còn ai đâu để vui
khi trót xa vũng lầy nhân thế.
Cỏ ưu tư muộn phiền lên xám môi.

Bạn quên ta tình cũng quên ta
nên trắng đêm thui thủi một mình !
Soi bóng đời bằng gương vỡ nát,
Nghe xót xa ngời lên tròng mắt.
Đoạn buồn xa ta đã đi qua.
Ngày vui tới, ôi còn xa.


Thôi Đừng Lưu Luyến Em Ơi!

Hoàng Trọng
Hồ Đình Phương

Nhịp C, boléro

Thôi đừng lưu luyến em ơi,
than gì đau xót chia phôi,
khi lòng không đổi dời
yêu còn yêu suốt đời
e gì duyên chóng phai?

Thôi đừng lưu luyến em ơi
cho sầu hoen úa đôi môi,
thương tình ca lắng rồi,
bao người đang hé cười
chia tay mà lòng vui

non sông đang chờ
người theo bóng cờ
nề chi thương nhớ
Mai sau anh về,
đời dâng đầy hoa,
ta mừng thái hoà.

Thôi đừng lưu luyến em ơi,
câu thề đã trót trao môi
cho dù xa mấy trời
ta còn ghi nhớ hoài
câu tương phùng ngày mai.



Thời Thơ Ấu Đã Xa

Quốc Vượng

1.Thời thơ ấu tôi thường đứng sân nhà ngắm sao trên trời
Và mơ ước mai này sẽ lớn khôn, được đi muôn lối
Đùa vui với bao bạn dưới trăng, cùng tắm mát bên dòng suối trong
Ngày cắp sách tới truờng ôi biết bao mộng mơ.

2.
Ngày thơ ấu cha thường đến bên giường mỗi đêm tôi nằm
Và âu yếm xoa đầu với biết bao lời ru thương mến.
Lời ru ấy sao thật thiết tha. Dù năm tháng không hề xoá nhoà.
Thời thơ ấu bây giờ ỗi đã xa thật xa.

ĐK:
Thời gian đã vội mang tuổi thơ đi rồi
Còn đâu những ngày xưa dấu yêu tuyệt vời
Nhớ bao bạn thân mến yêu của tôi
Nhớ ngôi trường xưa mái rêu tường vôi
Và nhớ bóng hình cha trước sân đứng chờ con

3.
Ngày thơ ấy mẹ thường dắt tôi đi khắp nơi quanh làng
Lòng mê mãi cánh đồng có con sông cùng đàn chim đua hót
Từng con suối êm đềm mát trong, ngày thơ ấy mang nhiều ước mộng
Giờ khôn lớn nên người tôi vẫn luôn hoài mong

4.
Tuổi thơ ấy bây giờ đã qua đi tiếc chi không còn
Tìm đâu thấy những hình bóng thân thương cùa ngày xuă yêu dấu
Đời tôi vút như một giấc mơ, cuộc đời với bao đổi thay có ngờ
Tuổi thơ ấy bây giờ ôi đã xa thật xa.

Thoi Tơ

Đức Quỳnh

Em lo gì trời gió
Em lo gì trời mưa
Em tiếc gì mùa hè
Em tiếc gì mùa thu

Ta cứ yêu đời đi
Như lúc ta còn thơ
Rồi để anh làm thơ
Và để em dệt tơ

Tơ dệt xong may áo
Áo em và áo anh
Thiếu tơ nàng se thêm

Thơ anh làm em hát
Tơ anh dệt em may
Ta xây đời bằng mộng
Như tiếng dệt con thoi

Thổn Thức Tình Buồn

Nhất Sinh

Con sóng buồn, con sóng lang thang
Ngọn gió buồn, ngọn gió đi hoang
Con dế buồn cất tiếng kêu than
Còn tình buồn nước mắt chứa chan
Tình buồn tình sẽ xót xa cho người
Và người buồn, người sẽ mãi nhớ đến tình

Sóng ru tình bao năm
Đời sống vẫn còn lênh đênh
Tháng năm dài xa xăm
Tình ngỡ như là chiêm bao ơ hờ

Em có buồn khi vắng xa tôi
Xa mối tình nồng cháy trong tim
Thôi hãy về ru giấc mơ xưa
Nghe tình buồn thổn thức đêm mưa

Con sóng buồn, con sóng lang thang
Ngọn gió buồn, ngọn gió đi hoang
Con dế buồn cất tiếng kêu than
Còn tình buồn nước mắt chứa chan
Tình buồn tình sẽ xót xa cho người
Và người buồn, người sẽ mãi nhớ đế n tình

Sóng ru tình bao năm
Đời sống vẫn còn lênh đênh
Tháng năm dài xa xăm
Tình ngỡ như là chiêm bao ơ hờ

Em có buồn khi vắng xa tôi
Xa mối tình nồng cháy trong tim
Thôi hãy về ru giấc mơ xưa
Nghe tình buồn thổn thức đêm mưa

Thôn Trăng

Mạnh Bích
Nguyên Diệu


Boléro

Đêm nay trăng soi thôn trang,
Gió đưa gió đưa nhịp chảy vang (quê hương à ơi)
Trăng đến vui thôn làng cho nặng tình yêu thương
(âm vang) ...

Êm êm trên sông ven thôn,
Gió đưa gió đưa giọng hò khoan hò khoan (hò khoan hò khoan)
Nghe sóng vỗ mạn thuyền gợi tình, tình quê hương
Nghe sóng vỗ mạn thuyền thêm nặng lòng biết bao là tình .
Ớ! quê hương mình (hò dô hò) đồng rộng trời thanh
Ớ! nước non mình (hò dô hò) cảnh đẹp người xinh

Ớ ờ ơ, này là trai (ơ) gái (ớ ớ dô ớ hò) ta như đôi bàn tay,
Ớ ờ ơ, cùng một giòng (ư) máu (ớ ớ dô ớ hò) ta thương yêu (ờ) nhau.

Đêm nay trăng soi thôn trang,
Gió đưa gió đưa dật dìu cành tre (quê hương à ơi)
Ai hát câu thơ Kiều nặng tình quê hương (âm vang) ...

Đêm đêm ai ca ru con khẽ đưa, khẽ đưa à ơi câu buồn thương (khoan khoan hò khoan)
Bao trẻ thơ trong làng ra bờ đê cười ca vang
Ra ngắm ông trăng vàng thêm nặng lòng mến yêu thôn làng
Ớ! Quê hương ờ ơi! Ơi, quê hương ờ ơi!

Thu

Nguyễn Văn Khánh

Chiều thu lướt thuớt bao đám mây thu vàng
Lờ lững trôi về rừng núi xa xăm
Chiều thu lớt phớt trên cô thôn êm đềm
Cùng bầy trâu đoàn mục tử trở về

Đây đàn chim loáng thoáng bay
Trên ngành cây gió phất lay
Trong tiếng gió đưa hắt hiu
Vang theo trầm ngân tiếng tiêu
Hồ biếc lắng nhìn đàn cò trắng trắng ngà
cùng nhau tung cánh trong sương khói
Tơ liễu hững hờ nhìn nước ngắm dịu dàng
Đêm êm êm xuống xóa muôn mầu
Ngày đi bóng dáng đêm thu rơi trên cành
Dừng chân đây người nghệ sĩ xa nhà

Dừng đây đứng ngắm riêng ta trong chiều tà
Chiều lâng lâng lòng nghệ sĩ bâng khuâng
Thuyền ai lướt lướt trôi êm trên mặt hồ
Chiều thu sao nặng nề chiếm tâm hồn

Chuông chùa xa văng vẳng đưa
Ru lòng bao kẻ gió mưa
Thân chiếc én bay bốn phương
Sao nay dừng đây với thu
Canh cánh nỗi lòng đời nghệ sĩ với chiều
Lòng chim kia bỗng thấy man mác
Xuân sẽ trở về ngày nắng ấm dịu dàng
Trên muôn cây thắm chim hót mừng
Chiêu thu đứng ngắm xa núi sôngmơ màng
Chiều tha hương lòng nghệ sĩ bẽ bàng



Thu Ca

Phạm Mạnh Cương

Tango

Lạnh lùng sương rơi heo may
Buồn ngơ ngác bóng chim bay
Mây tím giăng sầu đó đây
Ngày đi chiều mang sầu tới
Làn sương chiều thu lả lơi
Tiếng mưa rơi đều trên lối

Chiều về gieo thương với nhớ
Lòng người lữ thứ bơ vơ
Nghe lá hoa rụng xác xơ
Chiều thu về đây lạnh lẽo
Mà sương chiều rơi hắt hiu
Gió xa đưa nhẹ tiếng tiêu

Nhớ ai chiều thu
Nhìn bao lá úa rơi đầy lối
Nhẹ rung tà áo
Làn môi cười thắm như cánh hoa đào
Cách xa vì đâu!
Dù bao lần lá hoa phai màu
Rung chi cành hoa lá
Khi tà dương đã khuất non xa

Mầu chiều thu reo lá úa
Buồn se sắt nhớ Thu xưa
Tôi biết em chiều gió mưa
Người đi về đâu ngàn lối
Màu hoa chiều thu úa phai
Xót xa cho lòng tê tái

Ngập ngừng sương rơi non xa
Chiều thu giăng lối cô đơn
Nghe tiếng mưa sầu chứa chan
Mà bóng chiều phai vàng úa
Mưa xóa tình quen biết nhau
Trách chi cho lòng đớn đau

Thu Ca Điệu Ru Đơn

Phạm Duy
Paul Verlaine

Mùa Thu nức nở ơ ớ
Tiếng thở ơ ơ ơ dài
Tiếng vĩ cầm, buồn ơi mùa Thu ơi !
Lòng ta khốn khổ ô ố
Với mỏi ý y y mòn
TiếngThu buồn, buồn ơi điệu ru đơn...

Nghẹn ngào tê tái, nghẹn ngào tê tái
Khi giờ đã điểm, ta ngồi ta nhớ
Những ngày nào xưa
Những ngày nào xưa, và ta khóc lóc
Và ta khóc lóc....

Mùa Thu nức nở ơ ớ
Tiếng thở ơ ơ ơ dài
Tiếng vĩ cầm, buồn ơi mùa Thu ơi !
Lòng ta khốn khổ ô ố
Với mỏi ý y y mòn
Tiếng Thu buồn, buồn ru điệu ru đơn...

Ta đi, rồi ta đi theo ngọn gió
Ta đi, ta đi theo ngọn gió xấu
Cuốn ta đi, trôi dạt đây đó
Trôi dạt đây đó, trôi dạt đây đó
Như chiếc lá mùa Thu, lá chết vàng khô.
Mùa Thu nức nở ơ ớ
Tiếng thở ơ ơ ơ dài
Tiếng vĩ cầm, buồn ơi mùa Thu ơi !
Lòng ta khốn khổ ô ố
Với mỏi ý y y mòn
Tiếng Thu buồn, buồn ru điệu ru đơn...


Thu Chiến Trường

Phạm Duy

Chiều biên khu, vào mùa sang Thu
Không còn nghe tiếng oán thù (u ú)
Rừng vi vu là lời thiên thu
Ru người chốn phiêu du.
Ai chinh phu nghe mùa Thu tới
Âm vang trong trời, hồn quê đến với muôn đời.
Hề Thu ơi ới ! Hề Thu ơi ới !
Nghe gió thu tơi bời trong góc trời chiến tranh
Nghe lá thu thương tình bao kiếp người mong manh.
Hề Thu ơi ới ! Hề Thu ơi ới !
Hương thắm xưa đã về với những người chiến chinh
Bao khúc ca thanh bình vang tới ngàn dâu xanh.
Thu đã về với ta
Nhớ tiếc không oán thù (u ù)
Ta nghe chăng một mùa
Thu bao la, vang tiếng bom cuối cùng
Còn đây mùa gươm súng
Khi lá hoa bừng sống với non sông
Nhớ tiếc không nát lòng (ư ừ)
Ta nghe chăng một mùa
Thu muôn năm hoà bình
Hề Thu ơi ới ! Hề Thu ơi ới !
Thu ơi Thu ! Ta vỗ súng ca,
Ca cho đời, cho Thu với ta.
Nơi biên khu, mong nhớ khúc ca
Câu Thái Hoà cho muôn chúng ta.

Thư Cho Mẹ

(chưa biết)

Lâu lắm rồi con không về thăm mẹ
Mà mẹ như cây lá giữa trời giông
Mẹ ngồi nghe mưa gió đổ sau vườn
Lưng mẹ còng còn oằn nỗi nhơ thương
Bao tháng ngày con xa hình bóng mẹ
Bờ giậu thưa mẹ có đứng chờ trông
Lòng mẹ đau mà vẫn cứ tươi cười
Nhìn đàn con đi mãi mãi không về
Mẹ ơi con sẽ về quỳ dưới chân mẹ
Hôn lại mảnh đất quê hương
Uống lại dòng nước ngọt ngào
Để nghe mẹ hát câu
Đí dầu cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh mà khó -đi
Gập ghềnh mà khó đi
Lâu lắm rồi con không về với mẹ
Để đươc nghe mẹ hát tiếng ầu ơ
Để giành lại hơi ấm của mẹ hiền
Mẹ hiền ơi con hứa sẽ quay về


Thư Cho Vợ Hiền

Song Ngọc

Tôi ở đơn vị xa
Đã lâu không về nhà
Khu chiến từng quen tên
Thu nằm nơi trận tuyến,
Xuân trấn ngoài ven biên.
Thư muốn gởi về em.
Chắc em không nhận được
Vì quê nghèo xa quá đâu có người mang thư,
Anh biết mình lo âu.

Ngày đó anh còn nhớ buổi đăng trình em bồng con đứng nhìn.
Ngoài kia trống giục quân reo bao lớp trai anh hùng, đã tìm ra
chiến trường.
Còn nhớ con mình ngày đó tháng chưa tròn anh đặt tên chúng mình.
Giờ con biết đọc hay chưa?
Hay nhắc tên ba hoài để em nhớ thương thêm.

Hoa nở trên cành mai
Biết xuân nay lại về
Bên chiến hào đồn xa
Mua quà xuân chẳng có,
Anh đã vội biên thư
Thư biết em chẳng được
Vẫn ghi cho đẹp tình.
Mùa xuân này không đến cho chúng mình bên nhau,
Thư viết :"Hẹn xuân sau".

Thu Cô Liêu

Văn Cao

Thu cô liêu, tịch liêu
Cô thôn chiều ta yêu thu, yêu thu, yêu mùa thu

Vàng hoen đáy nước soi rõ đường đi.
Một mùa thu, một mùa thu
  rơi, rơi rụng buồn chi lá vàng.

Sương ấp lạnh non hương cứng lá
Đã từng nghe gió biết thu sang

Một chiều êm nghe gió thu xưa bao đềm êm
Một chiều êm, một chiều êm

Thu Đã Về

Vũ Thư Nguyên

SLOW

Thu đã về rồi em có biết?
Cây lá đổi màu,
Nắng nhạt,
nhẹ mây bay.

Chiều êm trôi cho thương nhớ giăng đầy
Bên khung cửa có vần thơ bỏ dỡ
Thu đã về rồi, em có nhớ
Chuyện chúng mình...
Chuyện nắng?
Chuyện mưa?
Chuyện hôm xưa, thương nhớ mấy cho vừa
Em đã đến trong hồn anh bỏ ngõ

Thu đã về rồi em gái yêu
Nhặt chiếc lá vàng
nghe tình chớm ươm mơ
Mây giăng giăng trên cành nhỏ
Thẫn thờ...
Nghe lá đổ...
Nghe mong chờ người mắt nai

Thu đã về rồi em có thấy
Mưa đầu mùa,
Mưa ướt cả hồn ai
Mưa rơi rơi
Mưa hiu hắt đêm dài
Thu đã về rồi để ai nhớ thương ai?

Thú Đau Thương

Phạm Duy
Lưu trọng Lư


Tình đã len trong mầu nắng mới
Lòng anh buồn vời vợi em ơi!
Niềm ái ân rung động trên môi
Tình đâu khôn lựa nên lời thắm tươi

Đã héo lắm nụ cười trong mộng!
Đã mờ dần hình bóng thân yêu!
Đã lam tím cả cảnh chiều
Trong hồn lặng đã hiu hiu mộng tàn

Để gối chăn nằm yên chốn cũ
Hãy lịm người trong thú đau thương

Tình đã không một lần nữa tới
Nhìn nhau buồn vời vợi em ơi
Rượu ái ân em cạn trên môi
Lệ anh xin nhỏ nên lời đắng cay

Hãy xếp lại muôn vàn ân ái
Đừng thương nhau đừng ái ngại nhau!
Thuyền yêu không ghé bến sầu
Như đêm thiếu phụ bên lầu không trăng

Thành kiếp sao còn băng mãi mãi
Để lòng buồn mãi mãi không thôi!!!



Thu Đến Bao Giờ

Nhật Vũ
Thơ : Phạm Ngọc

4/4_Slow_C minor

1.
Khúc hát mùa thu vang trong lòng phố
Rơi vào nỗi nhớ từng hạt mưa quen
Em qua sông Seine, anh về lối cũ
Thơm mùi hoa sứ, chiều lên , chiều lên

2.
Theo bước chân em thu vàng gót nhỏ
Đường xôn xao gió lay động mùa xưa
Như ngọn sòng đưa vỡ oà ký ức
Lửa tàn khói thuốc ấm bờ môi khô

Điệp khúc:

Chút buồn bâng quơ hồn đau ngọn cỏ
Chút buồn bâng quơ hồn đau ngọn cỏ
Chia tay ngày đó, thu đến bao giờ....

Thu Đến Bao Giờ

Lam Phương

Mùa thu hỡi,
Đời đã đón thu về đây bao giờ
Người đã đón thu bằng câu
Mong chờ với mộng mơ.

Mình em đếm lá úa
Từng chiếc lá kỷ niệm xưa.
Vai sát vai trong chiều mưa
Nói sao tình cũng chưa vừa .

Em xin yêu ngày tháng còn có nhau
Em xin ghi lời đó ngọt ngào
Xin cám ơn đời
Xin cám ơn người
Đã cho em buồn vui hờn tủi
Và cho em sầu chia phôi
Trong đơn lạnh lệ ướt đôi môi.

Còn chi nữa vườn thu ái ân
Ngày xưa đâu rồi
Dù tha thiết trăm ngàn câu bên người
Cũng vậy thôi .

Giờ anh đến cứ đến
Tình xin giữ cho người sau
Bao đớn đau anh vừa trao
Cố quên phải đến kiếp nào .

Thu Hát Cho Người

Vũ Đức Sao Biển

Giòng sông nào đưa người tình đi biền biệt.
Mùa thu nào đưa người về thăm bến xưa.
Hoàng hạc bay, bay mãi bỏ trời mơ.
Về đồi sim, ta nhớ người vô bờ.
Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó,
Để hái dâng người một đóa đẫm  tương tư.
Đêm nguyệt cầm ta đợi em trong gió.
Sáng linh lan hồn ta khóc bao giờ.
Ta vẫn chờ em trên bao la đồi nương,
Trong mênh mông chiều sương
Giữa thu vàng, bên đồi sim trái chín
Một mình ta ngồi khóc tuổi thơ rơi .
Thời gian nào trôi bềnh bồng trên phận người.
Biệt ly nào không muộn phiền trên dấu môi.
Màu vàng lên, biêng biếc ánh chiều rơi.
Nhạc hoài mong, ta hát vì xa người.
Thu hát cho người,Thu hát cho người , người yêu...ơi !

Thu Hồng

Phan Nguyên Anh
Du Tử Lê

Và tháng Tám, dòng sông về rất lạ
Mùa thu tôi, em thả tóc đi qua
Dòng sông mãi đầy lòng tôi u buồn
Chiều quê người, từng phiến lá thiết tha

Thanh xuân người như chiếc lá chưa rơi
Lời nói thật, cuối đời tôi muốn khóc
Sớm thu về, hong tóc cũ đi qua

Và tháng Tám, cỏ cây trông mắt thần
Về theo em, vui lại với chân quen
Vê theo em,  gian dối nhớ môi tìm
Bàn thơ nhỏ vàng theo lá cuốn bay

Thu Khóc Trên Ngàn

Ngô Thụy Miên

Anh có nghe mùa thu khóc trên ngàn
Con nai vàng đạp chết lá thu tàn
Điệu thu mưa gọi hồn bao thương nhớ
Anh có nghe mùa thu lá thu rơi

Anh có hay tình ta vỡ tan rồi
Em đi tìm ngày tháng cũ trong đời
Tình yêu xưa giờ buồn như đêm tối
Anh có hay mùa thu lá vàng rơi

Hôm nay mùa thu đang trở về
Nhìn thu trôi tình em thêm não nề
Người yêu ơi, người quên hết câu thề
Chỉ còn em, chỉ còn em tái tê
Giọt nước mắt, giọt nước mắt long lanh
Nhỏ xuống tim xanh cho ướt hoen môi hồng
Gọi tên anh từ cõi ấm tình nồng
Gọi tên anh từ héo hắt mùa đông

Anh vẫn mơ mùa thu hát bên trời
Em bây giờ lệ héo hắt tơi bời
Lời yêu xưa một đời em thương nhớ
Em vẫn mơ mùa thu lá vàng rơi...

Thu Không

(chưa biết)

Hãy cho em một thời tuổi nhỏ
Mắt mười lăm chớm mộng mơ hoài
Em thân yêu bạn bè lớp học
Như bắt đầu một chút si mê

Hãy cho em một thời mắc cỡ
Mười sáu xuân tóc chải chưa dài
Như đã xưa một lần ai đó
Gửi em cành thiên lý hay hay

Hãy cho em một thời bỡ ngỡ
Đường em đi lá rụng rơi đầy
Vai nghiêng nghiêng mấy sân sầu rụng
Rụng xuống mười bảy tuổi buồn hiu

ĐK:

Hãy cho em, hãy cho em
Mười tám xuân chưa biết hẹn hò
Trang giấy mỏng còn in nét chữ
Mỗi nét là một chút thơm tho

Hãy cho em, một thời xúc động
Mười chín xuân tiếng nhạc reo đều
Em yêu lắm khúc ca tiền chiến
Nhớ hai người khi mới yêu nhau

Hãy cho em, hai mươi tuổi buồn
Giữa người đông vẫn còn lạc loài
Như lá cỏ còn bâng khuâng không
Mắt nai còn ngơ ngác thu không...

Thu Ly Hương

Nhật Bằng
Đan Thọ

Tango

Ra đi với tình thương mang theo luyến sầu vương, khi thu nắng vàng phai bụi trần vương lòng ai?
Ra đi khóc tình quê nặng gót chân lê thê tìm nhắn quê xa vời hẹn ngày mai sẽ quay về.
Về nơi cũ sống vui đầm ấm.
Ngàn hoa thắm còn vương tình xuân.

Reo thế nhân tình luyến thương,
Mơ ước mong về cố hương,
Chiều xa xôi gió đưa làn sóng,
Nhẹ đôi cánh bày chim tìm bóng,
Khi nắng thu về cuối thôn,
Nhắn chim đôi lời về cố hương,
Đường về còn xa,
Đây kiếp không nhà
Nơi đất quê người ta mong thấy những chiều êm êm lá vàng rơi.
Chiều ly hương gió thu tàn mơ.
Nhìn quê xưa lòng vương sầu nhớ.
Chân bước đi còn tiếc trông.
Bóng tre xanh mờ dần khuất xa.

Thu Mộng Vàng

Triệu Thiên Tuyến

             Từng đêm xuống dáng ai dịu dàng
Bờ môi ai ánh mắt thơ ngây cứ khiến cho ai mê mãi
Tình yêu thương ngất ngây nồng nàn
Tình mê say cứ cháy trong tim bốc cháy trong tim ai mãi

Người yêu ơi
Hãy đến bên nhau
Kể cho nhau những nỗi ưu tư trong tim mình
Người yêu ơi
Hãy nói lên đi
Ngại ngùng chi hãy nói lên đi câu yêu thương

Mùa Thu tới lá úa rơi rơi
Tình yêu tới chắp cánh ta bay lên cao vời
Tình yêu hỡi hãy chớ bay đi
Tình yêu hỡi hãy chớ bay đi như chim di

Na na na na na na na na

Mùa Thu qua mất trong mộng vàng
Bờ môi ai ánh mắt thơ ngây vẫn khiến cho ai mê mãi
Tình yêu đến dẫu trong muộn màng
Tình mê say vẫn cháy trong tim bốc cháy trong tim ai mãi

Thư Người Chiến Binh

Nguyên Diệu và Nguyên Đàm

Giờ chia tay tôi ra chốn biên cương anh đi sa trường.
Tình đôi mươi đời vui với phong sương lãng quên ngày tháng.
Đường lên non chim ca với mây vương nhớ câu tương phùng.
Một ngày mai đời như cánh chim bay đến nơi nào đâỵ

Nhớ lúc chiến tuyến những đêm nhìn trăng lên
trên đồi hoa sim
Kề chung ba lô nằm kênh giữa rừng già
chuyện trò vu vơ
Tiếc nhớ biếc mấy nhớ khi mình chia tay
bao giờ gặp đây
Anh đưa hoa sim cài lên áo bạn mình
miệng cười an lành.

Giờ chia tay tôi say chốn biên cương anh vui sa trường.
Hẹn mùa xuân về vui giữa thôn trang cắm hoa đầu súng.
Tình đôi mươi xin đem hiến quê hương mến thương khôn lường
Ngày gặp nhau ngày vui khắp quê hương ấm no làng thôn.


Thu Nhớ Em

Minh Nguyễn

Hôm nay dừng bước chân,
Lòng bàng hoàng ngơ ngác,
Thu lại đến nữa rồi.
Vàng đỏ lá rụng rơi,
Cho hồn ai thương nhớ,
Tiết thu cũ năm nào.

Đà Lạt trời xanh ngát
 Mây trắng hờ hững trôi.
  Đồi thông reo tiếng hát,
   Khúc nhạc dạ vũ chiều.

Tôi cùng em dạo bước,
Đi khắp phương trời yêu
Đôi ta cùng mơ ước,
Tình mình mãi lâu dài.

Nhưng có ai ngờ,
 Tình vừa hé nở,
  Tôi phải rời xa,
   Người em yêu dấu.

Em ơi mãi không quên,
Kỷ niệm thời thơ ấu,
Tình mình mãi dài lâu,
Anh hẹn sẽ quay về.


Thu Nhớ Người Đi

Nhật Vũ


4/4 Tango

1.
Một sớm thu về mây trắng bay
Heo may giăng mắc lối đi về
Sương thu lạnh lẽo đời cô quạnh
Em có hay rằng tôi nhớ em

2.
Nhặt lá thu vàng trên lối đi
Hoang mang trong nắng cuối thu vàng
Em đi đã mấy mùa thu lạnh
Để dáng thu buồn mây vấn vương

Điệp khúc:

Thu đến rồi đi ...
tình băng giá hồn hoang lạnh
Em đến rồi đi..
tình buồn như lá thu rơi
Thu nhớ người đi

3.
Tôi mãi ca bài thu nhớ thương
Thương mây bay mãi tháng năm buồn
Thương thu lạnh lẽo hồn hoang dại
Nhặt lá bên đường thương nhớ ai

4.
Mai một tôi về che dấu đi
Tương tư ai đó tháng năm buồn
Mênh mang sầu nhớ hồn cô qua.nh
Và cố quên ngày vui có em


Thu Phai

(chưa biết)

Bao nhiêu niềm vui giờ đã quá xa rồi
Người yêu hỡi, những ước mơ xưa vội tàn
Khói sương phủ lấp trái tim ôi giá băng
Dòng nước trôi bao dấu yêu. Tình ơi!
Em ơi giờ đây mình anh đếm sao trời
Lòng thương nhớ những phút giây ôi thắm nồng
Ánh trăng đã hết, bóng em nay khuất xa
Những lá rơi lối anh về biết tình đâu?
Hết rồi, dĩ vãng nay xa thật xa
Hỡi người, dẫu biết ta thôi còn nhau
Vẫn chờ, bóng dáng anh nay còn đâu
Bóng thu vàng đã phai.


Thu Quyến Rũ

Đoàn Chuẩn & Từ Linh

Anh mong chờ mùa Thu
Trời đất kia ngả mầu xanh lơ
Đàn bướm kia đùa vui trên muôn hoa
Bên những bông hồng đẹp xinh.

Anh mong chờ mùa Thu
 Dìu thế nhân dần vào chốn Thiên Thai
  Và cánh chim ngập ngừng không muốn bay
   Mùa Thu quyến rũ Anh rồi.

Mây bay về đây cuối trời
Mưa rơi làm rụng lá vàng
Duyên ta từ đây lỡ làng
Còn đâu những chiều
Dệt cung đàn yêu.

Thu nay vì đâu tiếc nhiều
 Thu nay vì đâu nhớ nhiều
  Đêm đêm nhìn cây trút lá
   Lòng thấy rộn ràng
    Ngỡ bóng ai về.

Anh mong chờ mùa Thu
Tà áo xanh nào về với giấc mơ
Mầu áo xanh là mầu Anh trót yêu
Người mơ không đến bao giờ.

Thu Rơi

Châu Đình An
Thơ: Hoàng Thượng Dung


Chiều ngang qua phố gầy
Nhìn tà áo ai bay
Môi khô niềm tê tái
Quay quắt sầu vương tay
Bao giờ thu trở lại
Cho mắt môi nồng say
Cho ấm đôi vai gầy.

Chiều nay mây giăng đầy
Hàng cây lá thu bay
Thu rơi và thương nhớ
Môi mắt em còn đây
Bao giờ em trở lại
Cay đắng anh nhận đây.

Em ơi ngày xưa ấy
Tình chúng mình mê say
Môi hôn lời giã biệt
Quên hết tháng năm này
Quên hết đời hôm nay
Hôm nay xa nhau rồi
Một lời cho phố xưa
Những lời như lá đổ
Cho nát tình ngây thơ.

Nhịp tim tôi đau nặng
Trần gian khó phôi pha
Em vô tình như đã
Đâu biết thu vừa qua
Tôi về nơi đảo lạ
Theo tháng ngày chia xa.

Thu Sàigòn

Ngô Thụy Miên

Em hỏi anh mùa thu Sàigòn
Nắng còn vương vương trên hàng phố vắng
Em hỏi anh mùa thu Sàigòn
Nước mắt bây giờ có như mưa tuôn

Sàigòn đó em ơi
Nước mắt đau thương che bao nụ cười héo hắt trên môi
Cuộc đời đó em ơi
Đã quá gian nan cho bao phận người chơi vơi một thời
Tìm đâu tháng năm xưa
Đâu nắng như thơ, đâu mưa tình cờ, lá hát như mơ
Và đường phố quanh đây
Nghe vẫn chưa quen bao nhiêu nhọc nhằn kiếp sống hôm nay

Như mùa thu về qua một trời
Áo lụa năm xưa đâu còn phố cũ
Anh giờ như mộng du một đời
Em có bao giờ thấu cho lòng anh...

Thu Sầu

Lam Phương

Mùa thu thưa nắng gió mang niềm nhớ
Trời chiều man mác buồn nát con tim
Lệ tình đẫm ước tà aó trinh nguyên
Kỷ niệm êm đềm còn in trên giấy
Người ôm thương nhớ ra đi từ đấy
Trời đày hai đứa vì thiếu tơ duyên
Rừng còn thay lá tình vẫn chưa yên
Thương chi cho lắm giờ cũng vô duyên.
Người từ ngàn dặm về mang nỗi sầụ
Nhịp cầu ô thước hẹn đến mai sau
Ngày đài nhung nhớ mình cũng như nhau
Trên cao bao vì sao sáng
Rung vắng có bao là vàng
Là bấy nhiêu sầụ
Người đi hoa lá chết theo mùa nhớ
Người về lặng lẽ tình vẫn bơ vơ
Thà rằng chôn kín mộng ước bên nhau
Quên đi cho hết một kiếp thương đaụ


Thứ Sáu Điên

(chưa biết)

Thứ Sáu này anh có nhớ em không
Thứ Sáu này em nhớ anh như điên
Sáng thức dậy chờ mãi tiếng phone reo
Đợi mãi tiếng anh yêu
Hẹn đón nhau rong choi

Thứ Sáu này homework nhớ anh ghê
Thứ Sáu này hai đứa đi ciné
Thứ Sáu này con mắt trái lao xao
Lòng chắc có tin vui, mình sẽ có nhau thôi

Ngồi trong lớp mà cơn mơ bay cao
Vì chiều thứ sáu tình đẹp hơn trăng sao
Ngày vui hỡi, đừng phôi pha tin yêu
Thời gian không trôi mau
Để tình yêu đẹp mãi

Thứ Sáu này anh nhớ phone nghe anh
Thứ Sáu này là thứ sáu yêu điên
Thứ Sáu này con mắt trái lao xao
Lòng chắc có tin vui, mình sẽ có nhau thôi

Thứ Sáu này anh nhớ phone nghe anh
Thứ Sáu này là thứ sáu yêu điên
Nhớ lắm rồi tình mãi cú xôn xao
Chờ ngóng đón tin nhau
Chợt có tiếng phone reo

Thu Tàn

Văn An & Vũ Nhân

Nhịp 4/4, blues

Lời 1:

Bao lá rơi mùa thu héo tàn
Sao-suyến chi mùa thu thương nhớ
Lòng nhủ lòng người trai tha hương
Đây năm tháng nước mây lờ trôi.

Thu đã qua lòng ta nhớ hoài
Thu đã qua chiều buông sương rơi
Chiều dừng chân nơi đây bâng-khuâng
Đi về đâu hỡi ai giang-hồ?

Về đâu khi tàn thu dâng nhớ thương.
Về nơi quê nhà bóng tre xanh rờn.
Diều êm vi-vu hoàng hôn chênh bóng.
Đời sống đầy thơ.

Bao giấc mơ mùa thu hết rồi
Ôi tiếng thu trầm-ngân lưu-luyến.
Người nghệ-sĩ chiều nay cô-đơn
Duyên tình thu với ta bẽ-bàng.


Lời 2:

Thu đã qua nhạt phai giấc vàng
U-ám sương nhoà trong im vắng
Chiều chập-chùng về trong cô-liêu
Ta dừng nghe tiếng thu đìu-hiu.

Theo lá rơi nhạc rung thẫn-thờ
Đây đó thu tàn dâng thương nhớ
Chiều dừng chân cô-đơn bâng-khuâng
Vương buồn chi hỡi ai giang-hồ?

Tàn thu khi chiều xa chốn cố-hương
Tìm đâu quê nhà luỹ tre xanh rờn
Hoàng hôn dân thôn hoà vang tiếng hát
Nhịp sống nhạc vương.

Trong nắng thu trầm-lan khói chiều
Hương chiến-chinh còn buông đây đó
Người nghệ-sĩ hồn thơ phiêu-diêu
Bên đồi thông lá rời tiêu-điều.

Thu Tha Hương

Nhật Vũ

1.
Có mùa thu nào không đổ lá
Lá mùa thu nào không vàng úa
Heo may chất ngất tiếng thu buồn
Vẫn màu vàng thu của tranh của thơ
mà tôi vẫn yêu năm nào
Nay cớ sao thu buồn
........
Có phải vì thu thiếu dáng em
Có phải vì thu vắng bóng quê
Nên bầu trời không xanh
Nên bầu trời vương mây đen
Lá vàng sao rướm máu
Buốt tim kẻ tha hương

2.
Có người em nhỏ nơi miền quê
Trông chờ tôi về trong mùa thu
Thu đi, thu đến, tiếng thu buồn
Mắt người tình thơ đỏ hoe chờ trông
Người đi vẫn đi chưa về
Thương dáng hoa phai tàn
..............

Thế rồi mùa thu vẫn cách xa
Thế rồi mùa thu vẫn nhớ thương
Nên bầu trời không xanh
Nên bầu trời vương mây đen
Lá vàng sao rướm máu
Buốt tim kẻ tha hương


Thu Trên Đảo Kinh Châu

Lê Thương

Đàn chim bay thiết tha, trên núi cao miền xa
Mang theo những nỗi buồn mộng mơ
Nguồn thảm sầu đã qua.
Khi ta đi liễu đang còn xanh lá
Trong đám cây oanh hót vài lời ca để chòng đám hoa

Ngày nay cúc đẫm thâu, hoa héo khô vì đâu.
Chim oanh nhắc tiếng một vài câu để thương đời cúc thâu
Sông Kinh Châu có con buồm trắng
Gió thu mang người biệt ly vào cảnh sầu đó chăng

Hồn thu theo gió đến ngọn núi chót cao cạnh mây
Gió đưa hồn thu xuống cây
Bao lá rơi để gió thu cuốn đi.


Thu Trên Sông Seine(Un Automne Sur La Seine)

Lê Mộng Nguyên
Thơ: Vương Thu Thủy

Andantino

Đêm qua ngồi đếm sao rơi
Lắng nghe thu rụng bên trời Paris
Sông Seine nước đến rồi đi
Luxembourg cỏ còn xanh ghi ngút ngàn

Đêm nay ngồi đón thu sang
Nhớ người thu ấy thu này mênh mang
Thu xưa duyên đã gặp nhau
Thu này lỗi hẹn nghìn sau mong chờ

Dòng sông lượn khúc lững lờ
Chiều về gió lng đôi bờ sông xanh
Paris sương phu mong manh
Vàng thu lá đổ phím đàn bâng khuâng

Đêm qua thu bỗng chuyển mình
Đêm nay thu rụng dệt tình thơ yêu
Nhắn thu lá đổ muôn chiều
Vô tình thu đã để nhiều nhớ mong

Thu Trong Mắt Em

Ngô Thụy Miên

Rồi một mùa Thu tới cho mắt em buồn trong nắng
Mầu tình hôn tóc rối ru má em hồng say đắm
Chiều về dâng lá úa
Lá ươm trên dòng tóc xanh
Lá ướp môi em thêm tình
Gọi mùa Thu đến trao mình

Rồi một chiều qua phố nghe nhớ thương về bên ấy
Giọng cười bờ môi ướt e ấp vương hồn phiêu lãng
Gọi mùa Thu quyến rũ đến đây cho hồn ngất ngây
Lang thang theo gió heo may
Đếâm bước cho quên lạnh lùng

Ô hay mùa Thu lại về cho mình giăng hẹn hò
Gọi tên nhau khi chiều đến
Mây Thu vấn vương đan ngập lối đi
Aùi ân theo hồn vút cao
Vết mơ tình xõa tay mềm

Rồi một mùa Thu nữa theo mắt em về trong nắng
Chuyện mình xin quên lãng cho bước chân dìu cay đắng
Chuyện mùa Thu năm ấy
Hãy xin ghi vào giấc mơ
Thu đi cho lá thôi về
Đếm bước Đông nghe buồn hơn

Thu Tưởng Nhớ

Ngô Thụy Miên

Mùa thu cho lá vàng rơi bên thềm
Nhạt nhòa mơ dưới trăng
Gợi thoáng lòng ta bao niềm nhung nhớ
Người có thấu chăng tình xa xưa ấy

Rồi đây như gió nhẹ vương bên trời
Tình theo những tháng năm trôi
Lòng vương bao nhớ mong
Thu sầu ai oán than cùng ánh tà dương

Hãy nói đi em yêu
Mầu thời gian có thấp thoáng trôi
Lời thề hẹn nghìn đời
Dù hôm nay có là mãi chia phôi
Dù tình yêu có nhạt phai rồi
Ngậm ngùi đếm từng chiếc lá rơi

Chiều thu nhẹ lướt hồn mang mang sầu
Dạt dào lệ mãi tuôn mau
Người xưa thôi khuất xa
Thu về mang giá băng, buồn trôi ngàn năm...

Thu Vẫn Qua đây Mình Ta

Trường Sa

Nếu em chẳng đến đưa ta vào cuộc tình
Và tình yêu thắp ánh lửa trong tim
Nếu em chẳng đến ta trao một nụ hồng
Để tình sưởi ấm trên làn môi thơm
Nếu em chẳng đến như hơi thở vào đời
1 lần vui gấp mấy trời thương đau
Nếu em chẳng khóc qua vai kề nồng nàn
để lòng cầm chắc thiên đường xa đã gần

Và còn đây thu đến thu đi mình ta
Tình yêu đâu cánh tay ngà
Mùi tóc xưa còn vươn
Tà áo xưa lồng lộng
Mà mùa thu lặng câm

Tình đi không chờ mong
Nỗi buồn dậy trên phím đàn
Nếu em còn nhớ xin cho lại một lần
Một lần yêu dấu mãi gọi tên em
Nếu em còn ước xin cho tình một ngày
Một ngày còn thấy như mùa xuân ta về

Thu Vàng

Cung Tiến

...Cơn gió thổi ... lá bàng rơi lác đác,
Cùng rơi theo loạt nước đọng trên càn,
Những cây khô đã chết cả màu xanh;
Trong giây phút lạnh lùng tê tái ấy ..

Thế Lữ

Tặng Hà Nội những ngày ấu thơ

Tempo di Valsa - Moderato

Chiều hôm qua lang thang trên đường
Hoàng hôn xuống, chiều thắm muôn hương
chiều hôm qua mình tôi bâng khuâng
Có mùa Thu về, tơ vàng vương vương

Một mình đi lang thang trên đường
Buồn hiu hắt và nhớ bâng khuâng
Lòng xa xôi và sầu mênh mông.
Có nghe lá vàng não nề rơi không

Mùa Thu vàng tới là mùa lá vàng rơi
Và lá vàng rơi, khi tình Thu vừa khơi
Nhặt lá vàng rơi, xem màu lá còn tươi
Nghe chừng đâu đây màu tê tái

Chiều hôm qua lang thang trên đường
Nhớ nhớ, buồn buồn với chán chường
Chiều hôm nay trời nhiều mây vương
Có mùa Thu Vàng bao nhiêu là hương.


Thu Vàng Trên Lối

Ngoại Quốc
Khúc Lan

Tình em sao vẫn bơ vơ
Giữa cơn mưa buồn
Yêu người trong muôn ngàn thương nhớ tiếng yêu vắng xa
Làm sao quên câu hát trên môi cười dở dang
Yêu làm chi mùa thu đã rơi bằng lối đi
Từng giọt nắng đã gởi nhớ thương trong khúc nhạc êm đềm
Tình yêu đã phai
Đừng có chờ mong
Sao ngàn năm em vẫn mơ ước được bên người
Trên giòng sông thao thức cho giấc mộng ngày mai

Tình bao năm vẫn mong manh
Bóng đêm mơ màng
Yêu người cho mưa sầu giăng kính bóng đêm lẻ loi
Từ nay em xin hát cho bao mộng ước xưa
Yêu người cho màu hạnh phúc muôn đời vẫn yêu
Từng giọt nắng đã gởi nhớ thương trong khúc nhạc êm đềm
Tình yêu đã phai
Đừng có chờ mong
Sao ngàn năm em vẫn mơ ước được bên người
Trên giòng sông thao thức cho giấc mộng ngày mai

Thư Về Em Gái Thành Đô

Phạm Thế Mỹ

1.
Nhiều khi tôi muốn viết thư thăm em
Về kể chuyện rừng xanh
Chuyện vui buồn quân ngũ
Chuyện quân hành đất đỏ
Nhiều đêm dài mưa đổ?
Nhưng ngại em nhớ tôi chăng?

Mười năm tôi xa mái trường yêu
Mang theo bao hẹn hò
Rời tuổi xanh học trò
Dù đời còn lắm mộng mơ!
Dù biết bao giờ,
Tìm về người cũ hoa xưa?

2.
Giờ đây, nghe nói em đang vui say
Chiều hoa lệ thành đô
Vòng tay ngà đua nở
Dìu em vào giấc ngủ
Cùng hoa đèn sáng tỏ
Quay cuồng khúc hát đam mê

Hỏi em, ai sương gió đường xa
Vai ba lô nặng đầy
Tay súng giữa đêm dài
Miệt mài tranh đấu vì ai?
Đừng để cho nhau
Lời nguyện cầu đau xót ngày mai!

ĐK:
Nhớ đêm nào, đường về nhà em
Có trăng lên sáng soi lối vào
Có đôi mình, cùng chung bóng hình
Chung tiếng hát ấm êm ngày xanh

Nhớ câu thề, một lần chia tay
Có hoa rơi cuối chiều nắng hè
Đến bây giờ, dù ai hải hồ
Xin em nhớ tiếng xưa đợi chờ

3.
Làm sao tôi nói hết trong trang thư
Tình yêu gởi về em
Mười năm dài chưa mỏi
Đời trai còn trôi nổi
Vì nghe lời khắc khoải
Quê mình đau xót em ơi!

Trời biên khu,
Trăng vẫn sáng triền miên
Nhưng tim tôi lạnh đầy
Ngồi viết trang thư này
Gửi người em gái thành đô
Tôi vẫn chưa quên
Lời nguyện câu ước ngày xanh.


Thu Về Phố Nhỏ

Hồng Hà

Hà Nội vào thu
Mùa thu phố nhỏ
Thu buồn không nói mùa thu cũng xa
Cây bàng trước ngõ lặng nghe thu về
Bao lần lỡ rụng chỉ tại Mùa Thu

Mùa thu không tên không biết mình bao tuổi
Chỉ có cây bàng cứ ra theo mùa đông
Mùa thu không biết đơn côi
Cây bàng giờ bao chiếc lá vàng theo hoài mùa thu
Bao chiếc lá vàng theo hoài mùa thu

Hà Nội hôm nay thu bước vào phố nhỏ
Chỉ có cây bàng đứng ngóng đợi một mùa thu

Mùa thu không tên không biết mình bao tuổi
Chỉ có cây bàng cứ ra theo mùa đông
Mùa thu không biết đơn côi
Cây bàng giờ bao chiếc lá vàng theo hoài mùa thu
Bao chiếc lá vàng theo hoài mùa thu ...

Hà nội hôm nay bâng khuâng
Cây bàng già thương chiếc lá vàng hững hờ mùa thu ...

Thu Về Trên Cánh Lá Phong

Nhạc Phạm Tuân
Thơ: Miên Du


Ngắm nắng Thu về trên lá phong
Nhớ ai hoa nắng ngập trong lòng
Nhớ ai mà lá rơi vàng lối
Phong kín đường về bao nhớ mong

Có viết gì không trên lá phong?
Mà sao ta cứ mãi chờ mong
Ba mươi năm chẳn đời đôi ngã
Có hứa gì đâu sao ngóng trông?

Thôi thế thì thôi: chuyện chúng mình
Như sương che phủ ánh bình minh
Như chiều nắng nhạt hoàng hôn xuống
Như gío khóc than một chuyện tình...

"Dù chẳng bao giờ muốn nhớ đâu" (*)
Nhưng sao tim vẫn nhuốm lòng đau
Đêm đêm hỏi gió người thơ hỡi!
Muôn kiếp chờ nhau đã bạc đầu...!

Thu Về Trong Mắt Em

(chưa biết)

Trong mắt em mùa thu về đây
Nghe nhớ thương nặng chĩu vai gầy
Làn mây tím đậm buồn đôi mi
Heo maygợi sầu chia ly
Nhắc ai xuôi ngoài vạn lý

Đôi mắt em buồn thương mùa thu
Xa vắng như một giải Ngân Hà
Câu thước giọt lệ Chức Nữ
Khóc than tình chàng Ngưu Lang
Gió thu khơi động nguồn cơn

Qua mấy năm tròn đợi chờ
Làm cho mắt hoen lệ mờ
Dĩ vãng đã chìm vào đời
Và giòng sông vắng nước truôn về khơi

Theo bóng mây thời gian chậm trôi
Em nhớ ai giờ cách xa rồi

Chiều thu đến gợi sầu tiếc nhớ
Biết bao kỷ niệm xa xưa
Mắt em tan vào mùa thu

Thư Xuân Trên Vùng Cao

Trầm Tử Thiêng

Mời anh mời chị mùa xuân lên đây thăm tôi
Nơi xa xôi khuất nẻo thưa người
Núi rừng mịt mù sương
Mời em một lần rời xa nơi đang yên vui
Lên đây thăm lính ở trên rừng
Ðể cùng ngọt bùi xớt chia

Thành phố xuân về vui rộn rịp
Chân người chen chân lụa là khoe
Sợ rằng đồn ta nay chẳng ai thăm
E Tết lại không rượu mềm môi
Không bánh không trà chẳng hát xướng
Chắc lại mừng xuân bằng quân lương khô
Ðón giao thừa bằng đèn hỏa châu rơi

Mời anh, mời chị, mời em lên đây thăm tôi
Thư xuân đi tính đã bao ngày
Biết người nhận được chưa
Nhìn mai nở vàng lòng tôi sao nghe chơi vơi
Xuân ơi xuân nếu chẳng vui chi
Hãy đừng đừng tìm đến chi


Thú Yêu Thương (Speak Softly Love)

Williams, Andy
Trường Kỳ

Tình như thoáng mây tình đến cùng ta âm thầm không ngờ
Tình như cánh hoa tình chiếm hồn ta đâu ngờ là tình
Tình như mưa gió thoảng vào trong tim
Tình như cánh chim bay đến trong ta sao nghe bồi hồi...

   Có biết đau thương... mới hay là tình
   Say đắm trong đời... thì mới là yêu...

Tình như đớn đau tình xé lòng nhau muôn đời không lành
Tình như ngất ngây tình đến cùng nhau mang nhiều tuyệt vời
Tình như giông bão dập vùi yêu thương
Tình như tiếng ca theo gió phương xa cho nhau lời chào...

   Có biết đau thương... mới hay là tình
   Say đắm trong đời... thì mới là yêu...

Đời không thiết tha vì có tình yêu không còn là đời
Người không xót xa vì mất tình yêu không còn là người
Đời ta muôn kiếp thả hồn theo yêu
Tình như khói sương bay thóang trong mơ ngàn đời vu vơ..

  ...........................ngàn đời sầu nhớ ............

                         Speak Softly Love

Speak softly love and hold me warm against your heart
I feel your words the trembling moments (that I) start
We\'re in a world of our very own
Sharing a love that only few have ever known...

  Wine colored days... warmed by the sun
  Deep velvet nights... when we are one...

Speak softly love so no\-one hears us but the sky
The vows of love we make will live until we die
My life is yours... and all because
You came into my world with love... so softly love...

  { Repeat }


Thu, Nỗi Nhớ

Mai Anh Tuấn

Hàng cây khô đứng sát nhau
hoàng hôn rơi lá úa
đôi sóc âu yếm hôn nhau miền cỏ nhung
sân vẫn hoang vắng như hôm nào chớm xuân
chân bước ngang qua lòng đường sang bên kia nỗi nhớ
Ngày gục chết bên kia sông dài
từng giọt nắng nghe cơn đau này
từng vạt gió kêu lên vô vọng trong tôi mãi mãi

Tình yêu đó em cho ai rồi
còn đau nhói trong tim tê dại
còn buồn theo tôi mang mang mãi trong kiếp người
Hỏi gì em có biết không, hỏi gì tôi có nhớ không ?
cắn môi nát trong hơi thở xót xa ,tay xoắn mãi bên nhau ngày thứ tha
tôi vẫn yêu em như một người điên còn bao cố chấp

Một lần yêu cũng đã xong, về đây chôn dấu thất vọng
tôi uống hoài chén cay mùi khát khao
em cứ bay mãi trên khung trời ước ao
ve vuốt mơn man Thu về, nhưng Thu trong tôi chết đi năm nào

Thực Phẩm Miền Nam

(chưa biết)

Hủ tiếu, bò kho, bánh canh, phở tái, cháo huyết
Một đĩa bánh cuốn, bún riêu và chén nước mắm
Tôm cua chiên, tiết canh, lòng bò xào, cháo gà
Bánh ướt hay chân heo giả cày
Đây chả chiên bì cuốn
Đây thịt nai chiên bơ
Măng cụt, sầu riêng, chôm chôm hay chuối chà
Hay chuối cau măng cụt quít xoài

Đ. K.

Cà phê cô ca, trà chanh, đá đường (2)


Thung Lũng Chim Bay

Việt Dzũng

(Capo 0.Time 3/4)

Cho tôi xin đa tạ, những tháng ngày diễm mộng
Ta đã trao cho nhau trong một cuộc tình nồng
Khung sầu tôi hắt hiu, tình tan vào giữa sóng
Thôi có còn lại gì, mà  tiếc nhớ chờ mong

Anh theo mây cuối trời, biển vẫn còn réo gọi
Tôi vẫn ru câu thơ, cung đàn sầu diệu vợi
Mây buồn mây vẫn bay, trên vùng trời nhung nhớ
Tôi buồn tôi vẫn say, giữa phố phường quạnh hiu

Chim trời không ghé bến, thung lũng tàn màu hồng
Tôi gọi cơn đau đến, rừng thưa lá mùa đông
Ngày tháng trôi mau, nỗi nhớ đong đầy
Đường mây biền biệt, lạc dấu chim bay
Những ước ao, trôi xa tầm tay với
Tôi tìm anh, qua mắt lệ lưu đày

Cho tôi vẫn ngóng đợi, một cánh chim khuất trời
Tôi gió mây thênh thang, muôn vàn lời gọi mời
Kỷ niệm trôi vẫn trôi, tan dần vào con sóng
Hoang tàn tôi vẫn tôi, giữa cuối đời lặng câm


Thung Lũng Hồng

Phạm Mạnh Cương

(Capo 0.TIME 4/4)              

Gọi gió lên thung lũng hồng, mây trôi bềnh bồng.
Hạt nắng lunh linh tím dần, mong mênh thu vàng.
Còn đó em yêu dỗi hờn, long lanh lệ buồn.
Còn đó sương vây kín đầy, cho tình ngất ngây.

Tình xa trên thung lũng hồng,
Tình nhớ trên thung lũng hồng.
Ngàn sau rồi sẽ khóc thầm,
Tình yêu vụt theo lời gió.

Tình xa trên thung lũng hồng,
Tình nhớ trên thung lũng hồng.
Ngàn sau tình cũng lỡ rồi,
Tình yêu vỗ cánh mà đi.

Còn nhớ trên thung lũng này, ru em tình mềm.
Gọi nắng cho mây trắng về, cho trôi câu thề.
Tìm mãi trên thung lũng hồng, hương yêu ngọt ngào.
Người hỡi cho ta suốt đời, một mình lẻ loi.

Thung Lũng Mùa Đông

(chưa biết)

Mùa đông sang chim bay về én xưa
Chiều ơi! sao mênh mông ngọn gió
đưa để hồn ai xanh xao chiều tiễn đưa

Mùa đông mây giăng sầu tiên núi
tiếng suối reo cuối lưng đồi
Tình đôi ta sao thật tăm tối
có những ánh mắt đắm đuối
đã trao giữa môi cười

Có tuyết trắng bay giữa khung trời nhớ thương
cuộc tình hôm nay không vấn vương
Mộng về trên bến vắng hao gần tuyết sương
đời buồn nên cô đơn ánh dương

Mùa đông trên con sông đầy giông bão
chiếc lá rơi cuối con đường
Nụ hôn xưa sao thật hoang vắng
dưới phố có tiếng chim rất buồn

Thuở 20

Trần Minh Phi

La.... la
Ngày đó tuổi xanh ban đầu, ôi vòm me tuổi xan hồn nhiên ngã vào tim ta, đôi bờ vai tóc mây vòng tay rũ về hoa bướm.
Ngày đó đóa môi em hồng, tặng anh ngàn xanh ước mơ. Ngày đó bóng me ban đầu thương ru ta trong chiều xanh lá, vòm lá khép thầm chiếc hôn mộng mơ.
Ngày đó bóng me ban đầu tuổi xanh vừa qua tuổi yêu và phố lá xanh tim buồn, một hôm em qua miền thơ trăng, ngày đó mãi xanh tuổi 20.
La.... la

Thuở Ấy Có Em

Y Vũ

Thuở ấy có em anh yêu cuộc đời,
yêu đôi môi hồng điểm nét son tươi.
Yêu đôi tay ngà làn má thắm, tóc xanh buông lả lơi,
        nhớ em nhớ bao thuở ấy.

        Thuở ấy có em anh chưa từng sầu,
chưa đi âm thầm ngoài phố đêm thâu.
Chưa mang hoang lạnh ngoài bến vắng,
Hỡi em em về đâu, cho đời mình luôn nhớ nhau.

      Đ.K:
Em dần xa mãi,
ngày đi buồn không nói,
dù một câu cho vơi nhớ.
Hay là chua xót nên em nghẹn lời,
mái lầu kia thiếu trăng,
cõi lòng anh thiếu em.

        Từ lúc vắng em nên anh thường buồn,
hay lang thang ngoài đường nhỏ không tên.
Hay ghi câu nhạc tình héo hắt,
với tâm tư sầu đau, kể từ ngày xa cách nhau.


Thuở Ấy Mới Yêu Em

Vũ Thư Nguyên
Mỹ Ngọc

[3/4 - C]
Gặp... em có bao lâu, nghe chừng như... nghìn năm
Gởi... trăm lá thư xanh, ươm mộng tình... êm lụa gấm
Đường... hai đứa chung đôi, ngón tay đan... bờ vai ấm

Ánh mắt, nụ cười; quyến luyến, bồi hồi
Lòng ngây ngất say

Thuở... ta mới yêu nhau, con đường vui... nhịp chân
Về... mơ dáng em thơ, ngơ ngẩn hồn... tim lửa cháy
Vạn... câu nói yêu thương, phấn hương thơm... ngập trong nắng

Cánh én - trở về; ríu rít - gọi tìm
Mùa xuân ái ân


Mây giăng tơ hồng
Cỏ cây, hoa lá lay động
Lộc non, nụ đơm bông, bừng sống

Tin yêu đong đầy
Thủy chung ... trao hết cho người ... từ đây
Tình ta đã lên ngôi !

Này... em dấu yêu ơi, xin nguyện không... đổi thay
Dầu... dông bão phong ba, luôn đậm đà... như thuở ấy
Để... năm tháng trôi qua, ước mơ xanh... còn vương mãi
Quấn quít - chẳng rời, sẽ nhớ - đời đời
Thời gian đắm say...

Thuở Ấy Yêu Nhau

Hoàng Nguyên

Thuở ấy yêu nhau anh làm thơ
Thuở ấy yêu nhau em đợi chờ
Dòng nước Hương Giang trôi lặng lờ
Chưa biết chi giận hờn
Và chưa biết sầu mộng mơ

Thuở ấy yêu nhau mình lặng yên
Chẳng nói yêu thương nhau một lời
Người đem thư tôi lên vành nón
Nâng niu như lời nguyền
Và mơ ước chút tình duyên

Rồi đường mây thênh thang
Chim núi Ngự bay đi
Rồi thuyền xuôi Hương Giang
Không nhớ bến quay về
Rồi mùa Xuân đi qua
Ai dám đợi chờ ai
Và người nay đi xa
Từ giã bến sông dài

Để đến hôm nay tôi ngồi đây
Lặng ngắm hoa xoan rơi rụng đầy
Người ơi! thơ ngây đã lỡ rồi
Tình xa rồi thì cho tôi chép lại vần thơ xưa.

Thuở Ban Đầu

Phạm Đình Chương

Nhịp 3/4, valse moderato

Lời giới thiệu của thi sĩ Đinh Hùng

Bản nhạc "Thuở Ban Đầu" của Phạm Đình Chương gợi tôi nhớ tới câu thơ của Paul Verlaine:

Ah! Les premières fleurs, qu'elles sont parfumées!

Và sung sướng thay cho ai, giữa bao nhiêu sóng gió của cuộc sống, vẫn còn giữ lại được tất cả hương thơm thanh khiết của một đoá hoa đầu!

Tiếng nói ân tình của Phạm Đình Chương chính là tiếng nói chung của mọi tấm lòng đã yêu, đang yêu hoặc mới chớm lên cái hy vọng được yêu. Tiếng nói ấy gợi lại cho những tấm lòng đã yêu tất cả âm hưởng thiết tha và đôn hậu của một quá khứ thơm hương. Tiếng nói ấy hoà nhịp với những tấm lòng đang yêu và đang hy vọng được yêu. Tiếng nói ấy, muôn đời vẫn mới...



Sao không thấy em lại
Để cùng anh thẩn thơ
Trước sân trăng vòi vọi
Để rồi cùng ước mơ

Sao không thấy em lại
Hàng dừa nghiêng thương nhớ
Này khúc ân tình biết đưa về đâu

Ôi đẹp thay là thuở ban đầu
Chìm sâu đáy mắt một màu xanh khơi
Niềm thương không nói nên lời
Chỉ nghe xao xác một trời bâng khuâng...

Bâng khuâng lúc em cười
Kìa ngàn cây ngẩn ngơ
Sáng trăng xanh khung đời
Dặt dìu nhạc với thơ

Nhưng không thấy em lại
Hàng thùy dương chếch bóng
Và lũ hoa thầm khép hương chờ mong

Thuở Ban Đầu

Nhất Sinh

Cho anh về thăm lại bến đò xưa nhiều kỷ niệm.
Xa xôi nhiều năm rồi lòng vẫn nhớ tình vẫn thương.
Xưa trên cùng chuyến đò tình chợt đến khi tuổi vừa yêu
Bao nhiêu là mộng mơ tình như thơ ôi thuở ban đầu

Lơ thơ hàng tre già nắng chiều nghiêng đàn trâu về.
Xa xa từng cánh cò chập chờn bay về tổ ấm.
Trên con đường quen thuộc ngày nào tôi vẫn đứng chờ em.
Nay lối mòn ngày xưa còn mình tôi thơ thẩn trong chiều

Thời gian như nước qua cầụ
Tình yêu vỗ cánh bay xa
Thương em người gái quê tình trắng trong như những hạt sương.
Trăm năm một chữ yêu làm đảo điên bao kẻ dại khờ.
Em ơi một chữ thương một chữ yêu ta giữ cho bền lâu
Không duyên phận với nhau hẹn kiếp sau ta sẽ chung tình.

Nay em về chốn xa đèn kết hoa giăng lối người qua
Anh quay về nẻo xưa tìm chút hương sưởi ấm linh hồn.
Trong bể đời hắt hiu tình vẫn ru anh giấc ngủ saỵ
Bên em giờ pháo bay kiệu lắc lư ngựa vàng em về dinh.


Thuở Bống Là Người

Trịnh Công Sơn

Bống đùa biển khơi
Bống đùa núi đồi
Bống đùa đuổi thôi
Làm chi mà vội
Giọt nắng ban mai
Làm chi mà vội
Em đi bống về
Em về bống đi
Làm chi mà vội
Đừng buồn gió ơi
Đừng buồn gió ơi
Gió ngủ ở đâu
Bống ngủ nơi nào
Có còn bờ ao
Trăng về thuở ấy
Thuở bống là người

Bống vội vàng đi
Xa lìa quê nhà
Xa lìa vườn xưa
Ngày xưa ngần ngại
Xõa tóc trên vai
Ngày xưa ngần ngại
Hư vô bốn bề
Câu thề đã bay
Trời như nhỏ lại
Đừng buồn suối ơi
Đừng buồn núi ơi
Nắng vàng ở đâu
Bống về nơi nào
Vó ngựa tình sâu
Đất nồng nỗi nhớ
Tình bống nhạt nhòa

Thuở Hoàng Lan

Trúc Hồ

(capo 1.time 2/4)              

INTRO:          Am  Am  Dm  Dm  G  G  C  C
                    Am  Am  Dm  Dm  Bdim  E7  Am  Am

Am             Am      Dm        Dm
Yêu thương như cây hoa trái thơm xanh
Bdim         E7            Am    Am
Sao vườn địa đàng nay chợt vắng.
Am             Am        A7       Dm
Yêu thương như cơn giông bảo mênh mông
Bdim        E7          Am    Am
Che đời tôi kiếp sông u\-hoài.

Tôi xin em đưa tôi đến cơn mơ
Trong vòng tay muôn vàn ân-ái.
Ôi! Đôi môi em trong bóng đêm sâu.
Rất thầm em nói tiếng yêu đầu.
(*)
          F          F    C              C
          Bên em tôi ghi, trong tim ngàn lần.
          Dm         Dm               Am    Am
          Để rồi một mình buồn thương nhớ.
          F          F   C           C
          Em ơi, tôi yêu con tim dại khờ
          Dm            Bdim        E7    E7
          Mộng tàn ngậm ngùi đã mất em.

(lần 1)
Xin em cho tôi quên những môi hôn
Bên dàng hoa xưa thơm nồng nhớ
Đôi ta xa nhau chỉ có thương đau
Tim này tôi đã trao ai rồi.

INTRO:          Am  Am  Dm  Dm  G  G  C  C
                    Am  Am  Dm  Dm  Bdim  E7  Am  Am

(repeat *)

(lần 2)
Xin em cho tôi quên những môi hôn
Bên dàng hoa xưa thơm nồng nhớ
Đôi ta xa nhau chỉ có thương đau
Biết rằng em đã quên tôi rồi.

INTRO:          Am  Am  Dm  Dm  G  G  C  C
                    Am  Am  Dm  Dm  Bdim  E7  Am  Am


Thuở Học Trò

Tuấn Hùng

Tuổi thơ con tim nhỏ bé biết bao ước vọng
Cùng với thời gian và trang sách học trò
Ngày nào mình cùng chung bước
Sân trường phượng hồng rợp bóng
Trong vòng tay bạn bè thầy cô mến yêu
Còn nhớ trên con đường nắng tiếng ve hối hả
Hè bỗng chợt sang mùa thi đã qua

ÐK:
Biết bao ngày tháng êm đềm dần trôi
Mái trường xưa đã xa
Tiếng nói thầy cô dịu dàng theo ta năm tháng
Còn đâu nữa dòng lưu bút mến thương
Màu mực tím cùng trang sách vấn vương thuở học trò

Thuở Làm Thơ Yêu Em

Cung Tiến
Trần Dạ Từ


Thuở làm thơ yêu em ...
Trời mưa chưa ướt áo
Hoa cúc vàng bền thềm
Nắng hanh lưng bờ dậu ...
là thủa làm thơ anh yêu em,
ôi thuở làm thơ yêu em
Chiều sương dầy bốn phía
Lòng anh mấy ngã ba
Tiếng đời đi rất nhẹ
Nhịp sầu lên .., nhịp sầu lên thiết tha ...
ôi thuở làm thơ yêu em

Thuở làm thơ yêu em,
Cả dòng sông dài thương nhớ
Nửa vai cầu tay nghiêng
Tương tư trời thành phố
Thuở làm thơ yêu em ...
Đâu thủa làm thơ yêu em ...
[Ngậm miệng ] ....
Cả dòng sông dài thương nhớ ...
Anh đi rồi lại đến
Bài thơ chưa hết lời ...
Bao nhiêu lần hò hẹn ...
Sớm chiều sao xa xôi ...
Anh đi rồi lại đến
Bài thơ chưa hết lời ...
Bao nhiêu lần hò hẹn ...
Sớm chiều ...Sớm chiều, ôi xa xôi ...

Mười bảy năm chợt thức ...
Bây giờ là bao giờ
Bàn tay trên mái tóc
Nghìn sau còn bâng quơ

Thuở Làm Thơ Yêu Em

Mai Xuân & Hoàng Hạc
Trần Dạ Từ

Thuở làm thơ yêu em
 Trời mưa chưa ướt áo
 Hoa cúc vàng bên thềm
 Nắng hanh lưng bờ dậu
 Chiều sương dày bốn phía
 Lòng anh nay xót xa
 Tiếng đời đi rất nhẹ
 Nhịp sầu lên thiết tha

 Thuở làm thơ yêu em
 Lòng anh đau mấy kiếp
 Ôm ấp vần thơ nồng
 Mắt sâu đêm gối mộng
 Tình anh lộng theo gió
 Và trăng sao rất thân
 Duỗi dài tháng năm rộng
 Tình đầy trong cánh tay

 Anh đi rồi lại đến
 Bài thơ không hết lời
 Bao nhiêu lần hò hẹn
 Sớm chiều sao xa xôi

 Thuở làm thơ yêu em
 Trời mưa chưa ướt áo
 Hoa cúc vàng bên thềm
 Nắng hanh, tình anh say

Thuở Làm Thơ Yêu Em

Võ Tá Hân
Thơ: Trần Dạ Từ

Andante
4/4

Thuở làm thơ yêu em
Trời mưa chưa ướt áo
Hoa cúc vàng chân thềm
Gió may lưng bờ dậu

Chiều sương dày bốn phía
Lòng anh mấy cách xa
Tiếng đời đi rất nhẹ
Nhịp sầu lên thiết tha

Thuở làm thơ yêu em
Cả dòng sông thương nhớ
Cả vai cầu nghiêng ngả
Tương tư trời Sài Gòn

Anh đi rồi lại đến
Bài thơ chưa hết lời
Bao nhiêu lần hò hẹn
Sớm chiều sao xa xôi

Mười bảy năm chợt thức
Bây giờ hẳn là đến bao giờ
Bàn tay trên mái tóc
Nghìn sau còn bâng quơ

Thuở Nào Sao Lạc

Nhật Vũ
Thơ: Toàn Phong

6/8_Slow

1.
Năm xưa bay tới đỉnh trời,
Ánh sao, ánh sao rơi xuống hoá người hiền lương.
Nhìn em thấy đẹp dị thường,
Đầu em ta đặt chiếc vương miện này

2.
Mắt nhìn đắm đuối mê say,
Ta xin cho đuợc lưu đầy thế gian.
Bỗng nhiên một phút bàng hoàng,
Lệnh trên truyền xuống ta hoàn về ngôi.

Điệp khúc:

Nhớ em nhớ mắt nhớ môi
Nhớ em tấc dạ bồi hồi,
Nụ hôn trinh nữ, tóc phơi non bồng.

3.
Năm nay lưu lạc phương trời,
Thẩn thơ đi khắp biển trời lưu ly.
Nhớ em từ buổi phân kỳ,
Nhắm sao thiên mã ta thì về ngôi.

4.
Gỡ sao mà rối tơ hồng,
Buông ra trái cấm cho lòng ta say.
Đêm nay giáp mặt nơi này
Sao em yên lặng, lâu ngày quên nhau.
Midi & nốt nhạc

___________________________________________

Nguyên tác bài thơ:

Thuở Nào Sao Lạc


Năm xưa bay tới đỉnh trời,
Ánh sao rơi xuống hoá người hiền lương.
Nhìn em thấy đẹp dị thường,
Đầu em ta đặt chiếc vương miện này
Mắt nhìn đắm đuối mê say,
Ta xin cho đuợc lưu đầy thế gian.
Bỗng nhiên một phútù bàng hoàng,
Lệnh trên truyền xuống ta hoàn về ngôi.

Năm nay lưu lạc phương trời,
Thẩn thơ đi khắp biển trời lưu ly.
Nhớ em từ buổi phân kỳ
Nhắm sao thiên mã ta thì về ngôi.
Nhớ em tấc dạ bồi hồi,
Nụ hôn trinh nữ, tóc phơi non bồng.
Gỡ sao mà rối tơ hồng,
Buông ra trái cấm cho lòng ta say.

Đêm nay giáp mặt nơi này
Sao em yên lặng, lâu ngày quên nhau.



Thuở Theo Nhau

Hoàng Quốc Bảo
Thơ: Hoàng Chính Nghĩa


Theo sông vào trăm sóng
Sóng cho ta bạc đầu
Người năm xưa cũng vội
Theo mộng bước qua mau
Người năm xưa cũng vội
Theo mộng bước qua mau

Theo mây vào bóng núi
Ta chia núi quạnh hiu
Mỗi năm lòng mỗi nặng
Nỗi trời rộng tiêu điều

Theo em... Theo em.... Theo em...

Theo mưa vào bóng lá
Ngó lên tựa mắt ai
Ta nổi trôi như bọt
Chỉ còn áo sờn vai
Ta nổi trôi như bọt
Chỉ còn áo sờn vai…

Theo chim vào cuối gió
Như thầm nợ trời xanh
Ta gửi cọng rơm nhỏ
Ði tìm mộng không thành

Theo em... Theo em.... Theo em...

Theo sương vào nhánh cỏ
Là la lá… lá là la… ta về, ta nhớ mộng rất xa,
Là la lá... lá là la,
Khi về có con trăng ngày nọ, đã như là xa ta

Theo hoa vào sân nắng
Nắng hay ta mang mang
Tiếc người xưa đã uổng
Không đến theo hoa vàng
Tiếc người xưa đã uổng
Không đến theo hoa vàng

Theo em vào một thửơ
Bụi mấy bước theo sau
Mấy năm ta như bụi
Ðến nay thơ còn sầu

Theo em... Theo em.... Theo em...

Thuở Trăng Về

Ngọc Bích

Thuở ấy trăng về tắm nắng mây
Rung theo bước gợn gió vươn dài
Muôn ngàn đợt sóng đua nhau múa
Để sóng loang vầng lót bướt ai ?

Thoảng gió đêm vê với sắc trăng
Không trung nới rộng ánh tơ vàng,
Đôi người nhẹ bước vui bên suối,
Thổn thức đôi lòng hát mến thương,

Thênh thênh trăng vàng
tràn lan mênh mang trên vòm cây thắm tuôn chảy suối trăng
Em còn nhớ lại hay chăng ?
Nguồn vui trên suối, dưới trăng đêm nào ?
Muôn ngàn lớp sóng  nao

Lửa khói mùi khét chiến tranh,
Đôi chim hoãn mộng rẽ đôi cành
Anh đền nợ nước theo chinh chiến
Phỉ chí tung hoành kiếp chiến binh .
Đợi lúc qua mùa hết chiến chinh
Giang sơn sáng lạn khúc thanh bình
Anh về nhịp bước say công chiến
Để nối duyên hồng lúc thắm xinh!
Mong khi thanh bình! Chờ ua đao binh,
Quay về chung sống xây tổ ấm xinh,
Anh về nhắc lại năm xưa
Lời thơ ân ái dưới trăng đêm nào?
Cho lòng bớt chút  thương đau
Thỏa khi đơn chiếc âu sầu xa em.

Thương Ai Nhớ Ai

Phạm Duy

khăn thương nhớ ai, khăn rơi xuống đất?
khăn thương nhớ ai, khăn nhặt để vai?
khăn thương nhớ ai, khăn chùi nước mắt?
khăn thương nhớ ai, khăn giặt chẳng phai?

  đèn thương nhớ ai, mà đèn không tắt?
  mắt thương nhớ ai, mắt ngủ chẳng sâu?
  ôi! thương nhớ nhau, như cánh diều mong gió!
  ôi! thương nhớ nhau, tựa ngọn gió chờ mây!

hoa thương nhớ ai, hoa cài mái tóc?
hoa thương nhớ ai, hoa mọc đầu môi?
hoa thương nhớ ai, hoa ngồi áo vóc?
hoa thương nhớ ai, hoa bọc đường đi?

  mùa thương nhớ ai, mà mùa thu khóc?
  nước thương nhớ ai, nước nhọc nhằn trôi?
  ôi! thương nhớ ơi, thương giống nòi lòng mang mác!
  ôi! thương nhớ ơi, tìm giọng hát bài thơ.


Thương Anh

Y Vân

Non sông cho sức trai xây đắp
Đi lên người chiến binh đất nước
Thương anh gió mát trên đường xa
Ánh nắng soi đường đi những lối xa xa mờ

Ra đi vừa lúc xuân tươi thắm
Qua bao ngày tắm mưa phơi nắng
Thương anh tiếng hát trên đường quê
Với tiếng ca thành đô
Đón bước chân người đi

Bước chân anh đi qua núi đồi miệt mài
Tiếng ca nhan theo cơn gió chiều dot do
Bóng anh in trên than thơm cùng rừng già
Noi duoi chua tan cau hat con nhịp hoa

Thương anh dù biết hay không biết
Thương anh vì bước đi chung bước
Thương anh chí hướng ta cùng xây
Hãy sánh vai kề vai quyết đắp xây ngày mai.

Thương Áo Bà Ba

Đình Văn

Tôi thương chiếc áo bà ba, áo bà ba em mặc ra đồng.
Trưa nắng hè áo đẫm mồ hôi, áo dãi dầu sớm nắng chiều mưa.
Tôi thương chiếc áo bà ba, áo bà ba em mặc đưa đò, đời dãi dầu trong chiếc áo nâu.
Đêm anh về nhớ áo bà ba.
Áo bà ba tình quê sao đậm đà.
Màu áo vàng em gặt lúa đồng xa.
Màu thiên thanh gặp anh chiều hò hẹn.
Màu hoa cà em nói đợi người thương.
Áo ngày xưa tình anh vẫn đợi chờ mà em giờ phiêu dạt cuối trời xa.
Chuyện tình xưa giờ đây thành kỷ niêm.
Áo ân tình ai mặc em ơi. áo ân tình em gửi cho ai.
Một lần thương là thương đến trọn đời.
Dù xa rồi chuyện tình ngày xưa
Một lần thưong đến trọn đời.
Tôi vẫn thương hoài chiếc áo bà ba.

Thương Ca Mùa Hạ

(chưa biết)

Hè về rồi đây tâm hồn xuyến xao
Nhắc đến biệt ly thương cảm nỗi sầu
Tiếng ve nức nở chan chứa
Sân trường còn lại hai đứa
Cầm tay nhau nói nhiều cũng buồn.

Ngoài trời phượng rơi trong lòng vấn vương
Nhớ những bạn thân chung một mái trường
Biết bao kỷ niệm mang đến
Thương rồi một tà áo tím
Dù xa nhau nhớ đừng lãng quên.

ĐK:

Mai đây cách biệt nỗi buồn này ai biết
Thấy phượng rôi khóc thầm
Rưng rưng tiếng lòng như ve ru não nùng
Tình này riêng lạnh lùng.

Một ngày biệt ly trăm ngày nhớ nhau
Nuối tiếc cuộn vui ân tình lúc đầu
Nếu ai đã từng rung cảm
Đôi lần nhặt màu hoa thắm
Lòng bâng khuâng biết mình đã yêu ... !!!

Thương Đời Hoa

Lê Dinh

Buồn viết nên bài ca
vì nhớ thương đời hoa
Mặn mà thay lúc đầu
dịu dàng khoe sắc mầu
nhìn giòng đời vui biết bao

Ngày ấy nay còn đâu
vì xác hoa tàn mau
Ngại ngùng hoa biếng cười
vì đời hoa úa rồi
mà thời gian lạnh lùng trôi

Thôi nhé hoa ơi
buồn chi cho duyên kiếp
mau héo úa tả tơi
tháng năm dần trôi
thương cánh hoa lẻ loi
u buồn dâng khắp trời
kiếp hoa tàn rồị

Vì nhớ thương đời hoa
mà viết nên bài ca
Dù rằng năm tháng dài
một lòng thương nhớ hoài
tình này không hề lạt phai


Thương Em Lý Miệt Vườn

Trương Quang Tuấn

Em ở miệt vườn con gái nhà quê
Ăn nói vụng về xin anh đừng chê
Kiếp nghèo mải mê buồn hiu bóng khế
Đen đúa quê mùa hông có ai mê
Anh ở thị thành cửa rộng nhà cao
Ăn nói ngọt ngào quần áo bảnh bao
Cuộc sống sang giàu biết lòng dạ ra sao
Hẩm hiu phận hèn em đâu dám trèo cao

Hò..... ơị...
Ơi... lý miệt vườn
Báo hiếu song thân ơn nghĩa sanh thành
Em làm đa đa vỗ cánh sao đành
Hò ..... ơị...
Ơi ... lý miệt vườn
Khác họ người dưng duyên nợ thuở nào
Bên hiếu bên tình em biết liệu làm sao
Bên hiếu bên tình em biết liệu làm sao

Hò .... ơị...
Ơi lý miệt vườn (2)

Trong cơn mê đọa đày
Bằng nghìn nụ hôn nồng cháy
Trên đôi môi giờ này
Chỉ còn lại bao đắng cay
Thà rằng đừng yêu nhau
Vìlời thềxưa đã lỡ quên rồi
Thà rằng đừng yêu nhau
Tủi hờn trọn kiếp đơn côi
Thà rằng đừng yêu nhau
Chỉ là tình yêu gian dối
Thà rằng đừng yêu nhau
Có đâu anh mãi xa tôị

Thương Hoài Góc Trời Quê

Nguyễn Tuấn
Nguyễn Thanh Trúc

Người có vào thăm lại cố hương
Xin ghé vào con phố nho nhỏ
Trước ngõ nhà ta hoa trắng lắm
Đêm về thơm ngát trời thương

Nhà cũ còn chăng lu nước mưa
Đưa nước bằng máng xối thân dừa
Ngụm nước ngọt lòng tha thuở ấy
Ngây ngất tình quê nói sao vừa

Cây khế nhà ta lấm tấm hoa
Rớt rụng vàng sân phía sau nhà
Con chim chích choè say sưa hót
Đàn kiến suốt ngày ra lại vào

Mẹ già giúp gội tóc cho con
Sóng nước mát rượu tóc thêm mượt
Hương thơm bồ kết vương vấn mãi
Suối tình tay mẹ dịu êm

Hãy nhắn dùm ta kẻ viễn phương
Mong mãi niềm thương nhớ quê nhà
Nhớ mẹ thật nhiều, yêu em quá
Ngày về xin hứa sẽ không xa

Thương Hoài Ngàn Năm

Phạm Mạnh Cương

Ngàn nåm thường hoài một bóng ngươì thôi
Tình ðã khơi rôì mộng khó nhạt phai
Trång khuyết rôì có khi đầy
Ngån cách rôì cũng xum vầy
Mây bay bay hoài ngàn nåm

Lòng như con thuyền đổ bên'' tình yêu
Ngại gió mưa chiều thuyền vẫn còn neo
Ai ðó dù có hững hờ, ai ðó dù ðã âm thầm
Ra đi ôm trọn niềm thương

Thương hoài ôi ngàn nåm còn đó
Ðá mòn mà tình có mòn đâu
Tình đầu là tình cuối người ơi
Suốt đời mình nguyện câu lứa đôi

Thơì gian âm thầm như nươ'c về khơi
Lòng trót yêu ngươì tình khó ðổi thay
Hoa thắm rôì có khi tàn,
Tình ấy chỉ đến một lần
Tâm tư thương hoài ngàn nåm


Thương Lắm Tóc Dài Ơi

Phú Quang

Thương lắm thương lắm tóc dài ơi
một đời long đong long đong thân cò lặn lội
Thương lắm thương lắm tóc dài ơi
một mình lênh đênh dòng đời đục trong

Mưa vẫn giăng đầy trên triền sông chiều đông giá rét
Em vẫn âm thầm đi về đâu để ta thương lắm
Yếm rách còn ngăn được gió, tình em dang dở, yếm nào che
Thương lắm tóc dài ơi, cánh chim chiều đã mỏi
ta hát cho em bỏng rát tiếng ca buồn

Thương Mãi Câu Hò

Lê Phùng

Câu hò chiều nay ai buông trên bến sông
Nghe chạnh tình quê nặng lòng ai nhớ mong
Xa rồi kỷ niệm đò ơi xa rời bến đậu
Trăm nhớ ngàn thương răng mãi còn vương

Con đò ngày xưa đưa em mỗi sớm trưa
Mang cả tình yêu trĩu đầy vai gánh vai
Qua đồng An Cựu ngập ngừng giữa mùa bấc lạnh
Em gánh ngày mai đi giữa trời đông

Ới! câu hò quê hương trong ngần giữa thời gian
Cho dù đi mô một đời mong nhớ mong
Lòng người Ðông Ba ân tình sâu nặng
Còn in năm tháng những mùa đấu tranh
Ðò ơi, bên nay sông Hương trông chờ chuyến đò sang
Ðưa người đi xa kịp về với cố hương
Từng nhịp chèo khua nghe từng hơi thở
Chờ hoài năm tháng mấy nhịp chèo đưa

Câu hò chiều nay ai buông trên bến sông,
Câu hò chiều nay nghe chạnh tình quê.

Thương Mối Tình Đầu

(chưa biết)

Thương sao mối tình đầu
Như trầu thương lắm buồng cau
Thương sao mối tình đầu
Như tằm tha thiết nhành dâu
Dù anh chưa gửi trầu
Thì đời cau vẩn đượm màu
Dù anh chưa ướm tằm
Thì đời dâu vẩn dịu mềm
Một lời anh đã trao
Và một lần ta nhìn nhau
Ngọt ngào đi vào tim
In bóng hình nhau đằm thắm
Sớm chiều lòng nôn nao
Bóng hình càng in sâu
DK
Tình yêu trong trắng, như tờ giấy thơm
Tình yêu tươi thắm, như sợt chỉ hồng
Anh ra thăm đồng ngập nắng
Em lên chợ chiều đường xa
Mẹ về mẹ thấy thôi mẹ biết rồi đây
Ngày anh xa xôi nơi thành đô
Trang thư hoen lệ ướt
Với chồng khăn hoa mới thêu
có cả tấm hình, chân dung của ngươì tình
Ngươì tình đầu tiên
Thương sao mối tình đầu
Thương trầu duyên thắm tình cau
Thương sao mối tình đầu
Thương tằm maĩ maĩ chờ dâu
Ai nỡ reo phũ phàng
Để cho lệ ngàn hàng
Ai làm cho mối tình hợp rồi tan thật ngỡ ngàng
Tình đầu tiên còn đây
Kỷ niệm buồn xa tầm tay
Một ngươì quay mặt đi che dấu buồn đau từ đấy
Pháo hồng ngày vu quy nổ rộn đường em đị


Thương Một Người

Trịnh Công Sơn

Thương ai về ngõ tối
Sương rơi ướt đôi môi
Thương ai buồn kiếp đời
Lạnh lùng ánh sao rơi
Thương ai về ngõ tối
Bao nhiêu lá rơi rơi
Thương ai cười không nói
ngập ngừng lá hôn vai

Thương nụ cười
Và mái tóc buông lơi
Mùa thu úa trên môi
Từng đêm qua ngõ tối
Bàn chân âm thầm nói
Lặng nghe gió đêm nay
Ngại  ai vuốt đôi vai
Bờ vai như giấy mới
Sợ nghiêng hết tình tôi

Thương ai về xóm vắng
Đêm nay thiếu ánh trăng
Đôi vai gầy ướt mềm
Người lạnh lắm hay không
Thương ai mầu áo trắng
Trông như ánh sao băng
Thương ai cười trong nắng
Ngại ngùng áng mây bay ...

oOo

Thương nụ cười
Và mái tóc buông lơi
Mùa thu úa trên môi
Từng đêm qua ngõ tối
Bàn chân âm thầm nói
Lặng nghe gió đêm nay
Ngại ai vuốt đôi vai
Bờ vai như giấy mới
Sợ nghiêng hết tình tôi

Thương ai về xóm vắng
Đêm nay thiếu ánh trăng
Đôi vai gầy ướt mềm
Người lạnh lắm hay không
Thương ai mầu áo trắng
Trông như ánh sao băng
Thương ai cười trong nắng
Ngại ngùng áng mây bay ...
Ngại ngùng áng mây bay ...

Thương Một Người Ở Xa

Hoàng Phương

Thương một người ở xa một mình đôi mắt đỏ
Con thuyền đi sóng vỗ sông nước sao đổi bờ
Về thăm lại Phú Đông lòng bỗng thấy mênh mông. (*)
Sông rì rào ca hát tình yêu em dạt dào
Đi qua cầu Cả Thu nhìn dòng sông bối rối
Rung rinh chùm hoa sứ bỗng nhớ em cuối trời.

ĐK:

Thương ai nặng trên vai tình yêu nồng đôi tay (*)
Con tim nồng chân lý anh mơ mãi vườn dừa
Xanh xanh bên đồng lá vạn lúa đồng hương bay
Điện sáng soi đêm dài đường Phú Đông tương lai...!!!

(lại từ đầu ...)

Xanh xanh bên đồng lá vạn lúa đồng hương bay
Điện sáng soi đêm dài đường Phú Đông tương lai...!!!

Thương Người Chiến Binh

Văn Đàm


Nhịp 4/4 Trầm hùng Điệu Boléro

1.

Giờ chia tay... tôi ra chốn biên cương... anh đi sa trường
Tình ngàn phương... đời vui với phong sương... lãng quên ngày tháng
Đường lên non... chim ca với mây vương... nhớ câu tương phùng
Một ngày mai... đời như cánh chim bay... đến phương nào đây

Điệp khúc

Nhớ lúc chiến tuyến... những đêm nhìn trăng lên... trên đồi hoa sim
Kê chung ba lô... nằm canh giữa rừng già... chuyện trò vu vơ
Tiếc nhớ biết mấy... nhớ khi mình chia tay... bao giờ gặp đây
Anh đưa hoa sim... cài lên áo bạn mình... miệng cười an lành

2.

Giờ chia tay... tôi say chốn biên cương... anh vui sa trường
Hẹn mùa Xuân... về vui giữa thôn trang... cắm hoa đầu súng
Tình đôi mươi... xin đem hiến quê hương... mến thương khôn lường
Ngày gặp nhau... ngày vui khắp quê hương... ấm no làng thôn

Thương Nhau Lý Tơ Hồng

Trương Quang Tuấn

Từ miền Nam em ngược ra Bắc mang theo câu hò điệu lý chín dòng sông
mang theo tấm lòng con trai miệt vườn
Em ra đón chàng với cả yêu thương
Này ngựa ô kiệu vàng em khớp xôn xao câu hò điệu lý bớ nàng ơi
băng qua núi đồi cao cao chập chùng đưa nàng về dinh xao xuyến lý chung tình

Quan họ người ơi tương tư mà chim sáo
se chỉ luồn kim thiếp thương chàng từ lâu
Áo bay ai đã qua cầu đôi mình duyên tình đậm sâu
Quan họ người ơi tương tư mà chim sáo
đến hẹn lại lên thiếp theo chàng một phen
Gió đưa bông lúa trên đồng thương nhau lý tơ hồng

... Tơ hồng ngựa ô ngựa ô ... 

Thương Nhau Ngày Mưa

Nguyễn Trung Cang

Khi mặt trời vắng bóng
Khi lời nguyền khuất lấp
Nghe lạc loài kiếp sống sao mỏi mong
Như giọt buồn nước mắt
Mưa ngại ngùng héo hắt
Thương người về buốt giá trên đường xa
Mưa từng ngày thướt tha
Mưa bàng hoàng xót xa
Còn mưa mãi giữa bơ vơ nắng trong mơ

Như mưa ngày nào thấm ướt vai em
Như mưa ngày nào khuất lấp sao đêm
Thương em ngày nào khóc ướt môi mềm
Thương nhau thật nhiều biết mấy tin yêu
Cho nhau trọn tình dẫu có điêu linh
Xa nhau trọn đời vẫn nhớ thương nhau

{ fade }
... thương nhau
     ... yêu nhau
          ... thương nhau


Thương Nhớ Cố Đô

Võ Tá Hân
Phạm Ngọc

Huế bây giờ trời mưa hay nắng?
Nơi đây giờ gió lạnh từng cơn
Chiều qua Thành Nội có buồn
Nhớ người phương nớ mắt tuôn lệ tràn

Người em gái mái trường Đồng khánh
Mắt vương buồn trong những chiều mưa
Để anh biết đợi biết chờ
Để  anh nhung nhớ, bơ vơ chốn này

Dòng Hương Giang còn say trong gió ?
Con đò chiều có còn người qua
Chợt nghe thương nhớ quê xa
Còn đâu tiếng sáo vấn vương lòng ta

Chợ Đông Ba chừ sao xa vắng
Cầu Tràng tiền mấy nhịp thương yêu
Giờ đây Vỹ Dạ đã xa
Một mình trên xứ lạ xót xa

Huế bây giờ trời mưa hay nắng
Xin ôm dùm bao kỷ niệm xưa
Nhớ thương biết mấy cho vừa
Còn đâu những lúc đón đưa hẹn hò

Lần xa Huế sương mờ liễu rũ
Giầc mộng lành ấp ủ ra đi
Ngờ đâu có lúc xa lìa
Để  anh ôm mối tình si bẽ bàng

Thương Nhớ Người Dưng

Nguyễn Nhất Huy

1) Gió lay cành cây nhãn lồng
Hát câu ầu ơ nhớ mong
Chim chiều lẻ bạn ngoài sông
Em còn mong đợi người dưng . . .
Tháng năm tiếng chim buồn nhớ nhau.
(Gió ...)

2) Ánh trăng còn soi mái đầu
Nhớ ai buồng cau héo khô
Sông dài cá lội biệt tăm
Như bèo mây dạt về đâu
Nỡ đem trái tim mong chờ người dưng

ĐK:

Ngày nào em đứng bên song
Thương anh từ lúc lúa xa trên đồng
Chạnh lòng. nghe khúc ca dao,
Lia thia còn nhớ sông dài đã qua

Ngậm ngùi chim sáo bay xa
Chim quyên còn đứng lẻ loi một mình
Chạnh lòng đau xót chim quyên
Sao anh đành bước qua cầu quên em./.

3) Gió lay cành cây nhãn lồng
Hát câu ầu ơ nhớ nhau
Chim chiều lẻ bạn ngoài song
Em còn mong đợi người dưng . .
Qua không thương bậu, bậu còn buồn ơi!

(ĐK)

Thương Nhớ Sài Gòn

Phạm Duy

Saigon ơi! Tôi thương và tôi nhớ!
Tôi nhớ Saigon mà như nhớ người tình!
Từng hàng cây lung linh, từng bóng mát ...
Tôi nhớ từng nhà, từng khu phố hiền lành!
Từng buổi trưa đi trên đại lộ tươi sáng ...
Phố xá Saigon, rộn ràng mạch sống tưng bừng ...
Từng chiều êm yên vui về trong ngõ vắng!
Gió mát saigon mơn trớn tình nhân!
Những đêm không trăng, soi hồn vào ngọn hoả châu!
Sớm mai sôn sao, chim đậu cột đèn gọi nhau ...
Tháng năm trôi mau ...
Giữa Saigon yêu, kỷ niệm thật nhiều,
cùng nắng sớm với mưa chiều ...

Saigon ơi! Yêu tôi xin chờ tôi nhé ...
Tôi sẽ trở về, để hôn những vỉa hè của thành đô,
cao sang và say đắm!
Chia sớt tủi hờn và xây đắp tình nồng!!!

Saigon ơi! Dù có thay tên ...
Mà người yêu còn nhớ không quên ...
Chẳng bao giờ quên ...



Thương Nhớ Trong Mưa The End Of The World

Davis, Skeeter
Trường Kỳ


Có lúc tâm hồn sao thấy ơ thờ
đâu ai mong chờ mà ước mơ
còn chăng đây mùi hương cũ bóng hình xưa
em đã ra đi khi trời giăng mưa

Có lúc tâm hồn sao thấy u sầu
dung nhan yêu kiều ôi thấy đâu
nụ hôn xưa làn môi cũ đã chìm sâu
theo gót em đi xa vời đã lâu

âm thầm ngồi đây trong bâng khuâng
nghe buốt giá dâng tràn
ngoài kia trời mưa buồn rơi như khóc thầm
mưa xót xa dùm ai
và mưa nhớ thương về ai
nghe tiếng mưa rơi đau buồn không phai

Có lúc tâm hồn cay đắng dâng tràn
như muôn cung đàn buông tiếng than
lòng chôn sâu lời thương nhớ đã mờ tan
mong cố quên bao đau buồn thế gian..

Thương Quá Quê Hương Ơi

Ngọc Sơn

Hò ... ơi ...
Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Trông về quê mẹ ... hò ... ơi ...
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều

Ngày trở về thăm quê sao thấy lòng tê tái lòng
Trưa nghe tiếng gà, hồn miên man thương sông nước quê nghèo
Thương quá quê hương ơi, thương bờ tre giếng nước đầu làng
Thương con sông nhỏ, bến đò thời thơ ấu
Tiếng võng trưa đong đưa như lời mẹ, một trắng hai sương
Mẹ già tựa cửa nhớ thương con
Xuồng ba lá với xẻo cây đa
Nay đa già cùng nỗi quạnh hiu
Hơn hai mươi năm xa quê nhiều nhung nhớ
Nay về chân bỡ ngỡ qua mấy nhịp cầu tre
Ôi thương quá man mác điệu ca dao
Quê tuy nghèo nhưng lòng người thủy chung

Ngày trở về thăm quê sao thấy buồn lây lất buồn
Dang tay bắt mặt mừng
Mềm cắn môi rưng rưng mắt nghẹn lời
Thương quá quê hương ơi
Câu ầu ơ với tiếng đàn bầu
Thơ Vân Tiên buồn vẫn ngọt ngào ai oán
Tiếng võng đưa như ru thương đời mình từ thuở trong nôi 

Thương Quá Việt Nam

Phạm Thế Mỹ

1. Em nghe gì không hỡi em
Con chim nó hót vang đầu hè
Em thấy gì không hỡi em
Con chim nó múa trên cành tre

Hót đi chim, hót đi chim
Hót cho hồng mặt trời quê ta
Hót đi chim, hót đi chim
Hót cho đời nhọc nhằn trôi xa

Chim trên đồng chim trên non
Chim tung cánh xóa tan sương mù
Chim trong hồn chim trong tim
Ôi thương quá tiếng chim việt Nam

2.
Hoa cúc vàng trên sân anh
Xinh như áo mới em ngày nào
Hoa nắng hồng trên quê anh
Xinh như má thắm em ngày xanh

Nắng lên đi, nắng lên đi
Nắng lên hồng nụ cười quê em
Nắng lên đi, nắng lên đi
Nắng lên hồng ruộng mạ xanh thêm

Hoa tim người hoa yêu thương
Hoa thơm ngát thế gian đêm buổn
Hoa trên đồi hoa trên môi
Ôi thương quá cánh hoa việt Nam

3.
Trăng sáng ngời trên môi hoa
Trăng lên tiếng hát vui đêm già
Trăng sáng ngời trên non xa
Trăng xua bóng tối trong hồn ta

Sáng lên trăng, sáng lên trăng
Sáng cho ngưởi tìm về bên nhau
Sáng lên trăng, sáng lên trăng
Sáng cho tình ngưởi nở đêm sâu

Trăng muôn đời trăng muôn nơi
Trăng đem bóng mát cho muôn người
Trăng thanh bình trăng yên vui
Ôi thương quá ánh trăng Việt Nam

4.
Bao nhiêu đèn bao nhiêu hoa
Bao nhiêu nến thắp lên trong hồn
Yêu quê Mẹ yêu quê Cha
Yêu luôn những mái tranh làng xa

Thắp tim lên thắp tim lên
Thắp cho tình người dậy trong ta
Thắp tim lên thắp tim lên
Thắp cho mặt trời dậy trong ta

Yêu thương người yêu thương ta
Yêu luôn những thú hoang rừng già
Yêu bạn bè như yêu ta
Ôi thương quá trái tim Việt Nam

Thương Tà Áo Bay

Thông Đạt

Thương vô Thành nội Cửa Đông
Thương ra Thượng Tứ chiều hong nắng vàng
Bến đò Thừa Vũ xa xa
Trông qua Vĩ Dạ bao tà áo bay

Áo bay...áo bay...trong gió...chiều nay
Nắng nghiêng nghiêng vành nón
Má hây hẩy tình

Trường Tiền thiếu nhịp cầu xinh
Sông Hương rũ bóng, chiều im lặng buồn
Ngọ Môn cổ kính rêu phong
Súng đồng (mà) hai dãy thần công thở dài

Đường vô Đại Nội hôm nay, mang nhiều chứng tích
những ngày... tang thương.

Thương Thân

Hồng Hà

Thương một chiều mưa lá vàng bay
Lòng còn theo cơn gió cùng mây đi tìm mùa thu cõi buồn

Thương thân mình một kiếp rong chơi hoang đàng
Một chốn hư vô làm chi người ơi
Thôi đành mùa thu đến muộn
Thôi đành một kiếp lỡ làng
Thương tình còn đắm say hoài


Em với tôi như mùa thu đến muộn
Xót xa hoài thương mệnh bạc như vôi

Em thôi đừng hờn trách chi nữa cho lòng buồn khúc ly ai
Thương tình sầu xót xa cho nhau

Thương thân mình một kiếp rong chơi hoang đàng
Một chốn hư vô làm chi người ơi
Thôi đành mùa thu đến muộn
Thôi đành một kiếp lỡ làng
Thương tình còn đắm say hoài

Thương tình còn đắm say hoài
Thương tình còn đắm say hoài ....
.

Thương Tình Ca

Phạm Duy

Dìu nhau đi trên phố vắng
Dìu nhau đi trong ánh sáng
Dắt hồn về giấc mơ vàng, nhẹ nhàng
Dìu nhau đi chung một niềm thương.
Nhịp chân êm êm thánh thót
Đừng cho trăng tan dưới gót
Chớ để mộng vỡ mơ tàn, dịu dàng
Đừng cho không gian đụng thời gian.
Đưa nhau vào cõi vô biên
Có chim uyên tình thiêng
Hát ru êm triền miên
Đưa nhau vào chốn không tên, mặc đời quên
Không bến, không thuyền, hết câu nguyền.
Dìu nhau sang bên kia thế giới
Dìu nhau nương thân ven chín suối
Dắt dìu về tới xa vời, đời đời
Dìu nhau đưa nhau vào ngàn thu.

Thương Tình Nhân

Hoài Nam

Nhắc đến tên anh em cảm thấy buồn
Những lúc cô đơn anh càng mến thương
Tâm tư biết ngỏ cùng ai
Thức đêm mới biết đêm dài
Tình nhân anh hỡi có hay?

Muốn đến thăm anh sao lòng vẫn ngại
Cửa đóng then gài tâm sự với ai
Anh ơi có hiểu lòng em
Có nghe tiếng nói chẳng thành
Tâm tình gởi trọn về anh.

ĐK:

Đường vào tình yêu chông gai em không đáng ngại
Cho bằng dòng sông không đáy
Bằng lòng tình nhân đổi thay
Anh ơi thương em xin đừng gian dối
Đừng yêu chót lưỡi đầu môi
Chỉ làm khổ lụy mà thôi.

Vắng bóng hai hôm sao lòng nhớ nhiều
Mới biết con tim đau vì đã yêu
Anh ơi có hiểu lòng em
Có thao thức với nhân tình
Chúng mình tâm sự tàn canh...

Thương Và Hận

Quốc Anh

Cuộc tình ngày xưa tôi yêu anh, tôi yêu thật chân thành
Lần đầu được yêu không vui, không mơ chuyện duyên lành
Nhìn đời màu xanh, tôi mơ ước thầm suốt đời tôi có anh
Tình nồng đôi mươi trong trắng, tôi mong chờ ngày vui mới
Tình hồng trổ hoa tôi miên man, say mê trên tháp ngà
Thuyền tình mãi mê trôi lênh đênh, phiêu du bờ bến lạ
Tình còn nồng say nhưng có đôi lần thấy từ trong mắt anh
Ðiều gì mong manh xa vắng xa, như lạnh lùng hững hờ

Ôi có ai ngờ đâu, đắng cay vì đâu, khi biết tình chẳng bền lâu
Anh nỡ phụ tình tôi khiến đời bể dâu, vì sao đành lòng gian dối nhau

Chỉ một lần yêu, ôi đau thương trăm năm hồn rã rời
Chỉ một lần thôi ôi cưu mang đau thương hận suốt đời
Ngày một, ngày hai tôi muốn quên người nhưng tình tôi khó phai
Dù người phụ tôi, tôi vẫn yêu thương người yêu suốt đời
(Người tình tôi ơi, anh biết chăng, tôi hận anh suốt đời)



Thương Về Cố Ðô

Thanh Sơn

Người đi chốn xa thương về Cố Đô
Thương tà áo trắng thương mấy câu hò
Và giọng cười, vành nón Kim Luông
Ôi nắng chiều Vỹ Dạ thoáng buồn
Ngự Bình chơ vơ nhìn sông Hương
Nhìn lăng tẳm, ôn thế hệ đã qua
Oai hùng di tích trang sử chưa nhòa
Từng giọng hò trên bến Vân Lâu
Năm tháng buồn như nước qua cầu
Chạnh lòng mấy phút giây âu sầu

Gió đưa cành trúc la đà
Tiếng chuông Thiên Mụ canh gà Thọ Xương
Thuyền về xuôi mái sông Hương
Có nghe tâm sự đôi đường đắng cay

Một đời gió mưa trăm nghìn bến thương
Vui tình non nước ai nỡ quê nhà
Hẹn trở về thăm Huế yêu ơi
Bao tháng ngày chất lên tuổi đời
Một lòng hoài Cố Đô xa vời

Thương Về Em - Cry

Ngoại Quốc

Phút giây ngày biết yêu
Ngồi thao thức bao đêm dài
Hỡi em em về nơi chốn nào
Những khi mình có nhau
Tình say đắm khong âu sầu
Ước mơ trọn đời yêu mãi hoài
Và lòng này thầm nhớ thương về em
Cry Cry Cry anh tiếc cho duyên tình ta
Hồn băng giá tim em quên anh rồi
Đành phải chia ly người ơi
Thương về em Cry Cry Cry ai khóc bao đêm lẻ loi
Kỷ niệm cũ bao yêu thương đong đầy vượt khuất bay theo thời gian
Bước trên đường vắng khuya
Còn một bóng anh âm thầm
Đếm bao nhiêu giọt mưa giá lạnh
Khói dăng sầu mắt anh giọt nước mắt như núi tiếc
Hỡi em em về nơi chốn nào, để lòng này thầm nhớ thương về em
Cry Cry Cry anh khóc cho duyên tình ta
Hồn băng giá trơ vơ em xa rồi
Tình khuất xa bao mù khơi
Thương về em Cry Cry Cry có biết tim anh sầu đau
Kỷ niệm cũ bao yêu thương đong đầy vụt mất bay theo thời gian


Thương Về Mẹ Huế

Hoài Ân

Mẹ ở phương nào chiều hôm nay
Hoàng hôn đang về trong heo may
Mây trắng lững lờ ôm đỉnh núi
Mẹ biết không mình con ở đây

Mẹ ở phương nào chiều hôm qua
Sương trắng có mù chợ Đông Ba
Mẹ có gánh hàng qua Thượng Tứ
Mẹ có nghe tình con thiết tha

Mẹ ở nơi này hay ở đâu
Nam Giao xanh ngát thông một mầu
Nhớ mẹ những lần qua Thiên Mụ
Những chiều xuôi ngược bến Vân Lâu

Mẹ ở nơi này hay ở đâu
Hương Giang trong nước soi nhịp cầu
Núi Ngự vẫn còn chim theo bạn
Bây chừ bóng mẹ tìm nơi mô

Mẹ ở phương nào chiều hôm nay
Tóc trắng như ngày trời nhiều mây
Thương mẹ như người còn thương Huế
Mẹ biết không mình con ở đây


Thương Về Miền Đất Lạnh

Minh Kỳ
Dạ Cầm

Tôi nhớ Đà Lạt mơ
   Ru lòng người lữ thứ với bao nhiêu ước mơ
   Lưu luyến Đà Lạt thơ
   Khi hoa anh đào nở đường lên phố xưa
   Gập ghềnh suối đá, lá chen hoa đẹp tươi
   Với sương lam nhẹ rơi với chim ca ngàn lời
   Thác ngàn lả lơi
   Hẹn hò của giai nhân đón ai trong ngày vui
  
   ĐK:
   Cam Ly vô tư lên tiếng ca muôn đời
   Thông reo vi vu than thở như ngậm ngùi
   Lữ khách bâng khuâng, thương nhớ vô vàn
   Cuộc tình duyên nàng trinh nữ
  
   Linh Sơn đâu đây buông tiếng chuông ban chiều
   Như ru ai say trong giấc mơ dạt dào
   Cho thế nhân thôi, ru hết u sầu
   Để lòng quay về bến yêu
  
   Thôi nhé Đà Lạt ơi
   Xa rồi em có nhớ có thương trong lòng nhiều
   Tuy tháng ngày dần trôi
   Nhưng bao nhiêu kỷ niệm ngày xưa khó phai
   Đà Lạt thương mến, đã ghi trong lòng tôi
   Biết bao nhiêu buồn vui lúc trao thân vào đời
   Xứ lạnh yêu ơi
   Đừng buồn để lạt phai nét son trên làn môi


Thương Về Miền Trung

Duy Khánh
Tạ Hiếu

Ai về xứ mộng xứ mơ
Cho tôi gởi một vần thơ tặng nàng
Sông Hương lắm chuyến đò ngang
Chờ anh em nhé đừng sang một mình.Đã bao lâu rồi không về Miền Trung thăm người em
Nắng mưa đêm ngày cách trở, giờ xa xôi đôi đường
Ngườì hỡi! Có về miền quê hương Thùy Dương
Nước chảy còn vương bao niềm thương,
cho nhắn đôi lời.

Bridge:

Dẫu xa muôn trùng tôi vẫn còn thương sao là thương
Nhớ ai xuôi thuyền Bến Ngự đẹp trăng soi đêm trường
Và nhớ tiếng hò ngoài Vân Lâu chiều nao
Ước nguyện đẹp duyên nhau dài lâu
Xa rồi còn đâu.

Refrain:

Em ơi! Chờ anh về
Đừng cho năm tháng xóa mờ thương nhớ
Đêm nao trăng thề, đã vang ước hẹn đẹp lòng người đi.
Em biết chăng em

Đã bao Thu rồi vắng lạnh lòng trai đi ngàn phương
Mỗi khi sớm chiều xóa nhòa hồn hoa nơi phố phường
Người ơi! Nếu còn vầng trăng soi giòng Hương
Núi Ngự còn thông gieo chiều buông
Tôi vẫn còn thương.

Thương Về Mùa Đông Biên Giới

Phượng Linh

Nghe gió Đông sang, nhớ về người ngoài biên khụ
Ú u ù ụ  Ú u ù ụ  Ú u ù u
Hiu hắt trời mây,
Hàng cây xơ xác gió lay,
Bên thềm ngập lá Thu gầy,
Lạnh lùng em thương nhớ aị

Nghe gió vi vu, gió lạnh từ miền biên khụ
Ú u ù ụ  Ú u ù ụ  Ú u ù u
Vương vấn tình quê,
Người đi ngày ấy chưa về,
Ngoài trời mưa bay cho lòng ai thương nhớ aị

Anh ơi! Gió lạnh mùa đông,
Gió lạnh lòng trai đi giữ non nhà trong đêm lạnh giá.
Thương anh, dù cho đá mòn,
Dù cho bể cạn, tình em vẫn không đổi dạ thay lòng.

Nghe gió Đông sang, nhớ người ngàn dậm quan san.
Ú u ù ụ  Ú u ù ụ  Ú u ù u
Giây phút này đây,
Niềm hương nhớ dâng đầy,
Dù thời gian kia chóng phai, nhưng lòng em không đổi thay.


Thương Về Quán Trọ

Lê Dinh

Biết rằng anh sẽ buồn
Ngày mai đến nhà tôi
Mong thăm người bạn cũ
Dừng bước chân dầu ngõ
Anh thấy nhà chơ vơ
Không tiếng cười trẻ thơ
Người người như dợi chờ
Một màu lam thương nhớ
Hỏi thăm anh mới biết
tôi lên dường tòng chinh
Giờ tôi nghiệp lính
Đời tôi đã vướng kiếp
phong trần rồi bạn ơi.

Những chiều vui thành phố
Anh có thương tôi đang
gác giặc ngoài biên khu
Hay hành quân rừng sâu
Bàn tay sạm nắng cháy
không còn như ngày xưa
Khoảng thời gian nào dó
Tôi chiếm huy chương xin
phép về nhà thăm anh
Mơ một đêm trời thanh
nằm chung chuyện vãn trút
tâm sự riêng lòng mình

Lúc này nơi quán trọ
Buồn vui có gì không
biên thư kể chuyện nhé
Làm lính oai hùng đó
Nhưng cũng nhiều gian lao
Anh biết rồi tại sao
Đừng hẹn tôi ngày về
Vì đường xa thiên lý
Đời trai như chiến sĩ
Kinh Kha một lần đi
Bạn anh vì nước
Vì anh vì máu thắm
da vàng người Việt Nam

Thương Về Xứ Huế

Minh Kỳ
Hoài Linh

Mây vương khói chiều, xứ Huế đẹp yêu kiều
Ngơ ngẩn lòng du khách những chiều xưa
Hương Giang lững lờ, trăng nước vờn đôi bờ
Câu hò vang xa đưa khúc buồn mơ

Tôi thương nhớ nhiều khi nắng chiều êm dịu
Trên đường về thôn Vĩ vắng đìu hiu
Thông reo Núi Ngự man mác sầu Thiên Mụ
Ai về gửi thương nhớ chốn ngàn thơ

Huế đẹp ơi, những chiều lơ
Sông Hương nước chảy,
Vân Lâu bến đợi chờ
Nghe hò rằng đêm vắng biết về mô
Huế là thơ, Huế là mơ
Mưa đêm nức nở như câu hát nghẹn lời
Cung đàn buồn lưu luyến nỗi niềm vơi

Huế đẹp ơi! Sông Hương nước chảy lửng lờ
Huế đẹp ơi Nam Giao dốc uốn ven đồi
Huế đẹp ơi Đông Ba chen chúc bao người.. Huế... đẹp ơi

Thương Về Xứ Thượng

Lê Dinh
Hồ Đình Phương


Từ khi xa rừng núi cũ
Chiều sương rơi lạnh hơi thu
Sao thấy lòng thương nhớ
Khi bóng chiều vươn khói trên lưng đồi mịt mù
Còn đâu khi mình gối súng
Rừng đêm khuya nằm im nghe
Nghe gió lùa khe lá
Nghe suối đồi vi vút,
Nghe đêm rừng hòa ca

Rừng ơi nhớ khi nào
Chòi canh suốt đêm thâu,
Tai nghe gió biên cương về xa vắng.
Đời chiến sĩ là đây,
Kề báng súng mòn vai,
Thương nhớ đêm dài thương nhớ aị

Hẹn mai đây về chốn cũ
Để thăm trăng rừng hoang vu
Thăm lối mòn dốc núi
Thăm bóng người bên suối
Thăm hoa rừng chiều thu

Thúy Đã Đi Rồi

Y Vân
Nguyễn Long

Thúy ơi
Thúy đã đi rồi
Những ngày băng giá không tiếng cười
Thúy đã đi rồi
Biết làm sao cho nhớ thương nguôi
Đời em về đâu
Cho gió trăng sầu
Tìm em ở đâu
Đường mây tìm dấu

Thúy ơi
Thúy quá vô tình
Ví dù em có hay dỗi hờn
Cũng vẫn hơn là bến tình anh lê gót cô đơn
Đành đi tìm quên
Muôn bước xa gần
Để qua nhiều đêm
Anh thao thức một đèn

Anh muốn sống riêng trong một thế giới
Xa loài người
Xa cuộc đời đầy đắng cay
Nơi đây không còn biết nhớ thương ai
Xa tình người
Không một lời
Anh mỉm cười

Thúy ơi
Thúy đã đi rồi
Thúy còn đi mãi trong cõi đời
Thúy đã đi rồi
Bóng hình em xa khuất trong tôi
Nàng đi về đâu hay cũng u hoài
Người yêu còn ai trong suốt cuộc đời

Anh muốn sống riêng trong một thế giới
Xa loài người
Xa cuộc đời đầy đắng cay
Nơi đây không còn biết nhớ thương ai
Xa tình người
Không một lời
Anh mỉm cười

Thúy ơi
Thúy ơi
Thúy đã đi rồi
Thúy còn đi mãi trong cõi đời
Thúy đã đi rồi
Bóng hình em xa khuất trong tôi
Nàng đi về đâu hay cũng u hoài
Người yêu còn ai trong suốt cuộc đời

Thụy Khúc

Vũ Thành

3/4

Hè tàn úa, vấn vương tia nắng cuối mùa, hấp hối bên đồi
Trời vừa chớm thu, ố hoen mây chiều, gió vàng hắt hiu
Chiều dần xuống, tâm tư chan chứa mối sầu cô lữ u hoài
Ngàn thông bóng nghiêng, khẽ ru triền miên

Hương chiều nhạt phai màu, sương dần lan đêm về, man mác nhẹ khép cánh mi dài
Ru hồn vào mơ, ru lòng say sưa, quên thề đã lỡ tình đã sớm phai, chiều đã chiều rồi

Nhớ chi bao năm tháng ân tình đã thoáng qua rồi
Lại đây lắng nghe sáo thu ngang trời, hát cùng gió thu
Mặc đời phù du, mặc tình thờ ơ, lòng tan nát theo cùng làn gió

Gió đưa hồn phiêu lãng theo ngàn lá úa quay cuồng tan tác bên đồi
Lại đây sánh vai tựa đầu bên nhau lắng tiếng chiều rơi

Thủy Thủ Và Biển Cả

Y Vũ

Với biển cả anh là thủy thủ...u
Với lòng nàng anh là hoàng tử...ư
Nhớ chuyện ngàn đêm xứ Ba Tư
Và chuyện thần tiên bao thế hệ
Cho anh bao giây phút say sưa,
cho anh thêu muôn giấc mơ hoa,
cho anh luôn yêu đời hải hồ

Càng đi xa anh càng nhớ em
Trước đại dương ngát xanh muôn trùng
Kìa ngư nhân in hình trên sóng
Bao nàng công chúa dưới thâm cung
Em ơi ! ảo hình kia lôi cuốn,
nhưng anh đã nói anh yêu em
thì ngàn kiếp vẫn không thay lòng

Với biển cả anh là thủy thủ...u
Với lòng nàng anh là hoàng tử...ư
Nhớ chuyện ngàn đêm xứ Ba Tư
Và chuyện thần tiên bao thế hệ
Cho anh bao giây phút say sưa,
cho anh thêu muôn giấc mơ hoa,
cho anh luôn yêu đời hải hồ

(lập lại cả bài)

Thuyền Chưa Đỗ Bến

(chưa biết)

Sẽ nhớ mãi khúc ca chiều ấy
Trong cơn mê vẫn luôn xanh ngời
Một cuộc tình sương khói đã mau tàn phai

Sẽ nhớ mãi chiếc hôn nồng cháy
Cho con tim vẫn luôn yêu đời
Này người tình yêu dấu, sao đã xa rồi

Từng giọt lệ long lanh trên bờ mi
Yêu nhau cớ sao xa nhau, cớ sao xa nhau
Cánh hoa mơ màng
Làn mây trôi, trôi đi theo phương nào

Thuyền kia ơi sao chưa được bến mơ
Cho em nỗi đau không vơi
Vết thương muôn đời
Mãi sống trong lòng em

Thuyền Giấy Chiều Mưa

Ngoại Quốc (Thái Lan)
Tường Vân

Chiều chiều ngày xưa em bên hiên thường ngóng anh sang
Xếp thuyền dùm em xinh xinh trang giấy đỏ giấy vàng
Nhìn trời trong mưa, mưa rơi mưa rơi đầy ướt sân
Gió đưa mây bay về ngóng chờ từng giờ chuyển mưa .

Chiều chiều ngày xưa em bên anh thường tắm trong mưa
Thả thuyền lênh đênh em chia hai bến đợi bến chờ
Nhạt nhòa mưa rơi mưa rơi mưa tuôn thuyền vở tan
Xót xa đôi con thuyền chìm, tiếc hoài thuyền chiều ngẩn ngơ .

Lạnh cóng chiều mưa gió về
Dở dang đôi mình ly tan
Bây giờ xa ngút ngàn
Còn đâu mưa rơi ngày xưa
Rớt rơi hiên nhà nhìn đời đong đưa .

Chiều chiều bên sông mưa anh còn nhớ hay quển
Trắng đời điều hiêu anh ơi anh, mưa nhạt mưa nhòa
Lạnh lùng chiều mưa mưa rơi mưa tuôn thuyền vở tan
Mắt em như đôi thuyền buồn, bẻ bàng nhìn trời đổ mưa .

Thuyền Hoa

Phạm Thế Mỹ

Thuyền em đi trên sông trăng sáng
Cưới nhau về ta rước hội vui
Trên sông dài thuyền hoa giăng
Bao cô nàng miệng cười xinh xắn.

Thuyền em trôi vào ánh sáng
Ánh sáng hồng tươi những đèn hoa
Với bao màu xanh ngát hồn ta
Thuyền em trôi vào đêm vui.

Ơi... ơi ơi... hò khoan ơi hò khoan
Tiếng hát em vang cả giòng sông
Giòng sông xanh, xanh lên tình người
Giòng sông xanh, xanh lên ước mơ

Thuyền em trôi về bến mới
Bến yên lành xuôi mái chèo vui
Bến thanh bình ta sống thảnh thơi.
Làng quê ta hôm nay vui quá
Rước em về trên chiếc thuyền hoa
Chân mang giầy đầu che khăn
Đôi môi hồng miệng cười tươi tắn...

Chợ quê xưa thành phố mới
Rước em về con nước mừng vui
Rước em về cho bến nghỉ ngơi
Thuyền hoa ơi dừng đây thôi

Thuyền Lãng Tử

Lê Trọng Nguyễn


Nhịp 3/4

Ad lib espressivo

Thuyền ơi! gió lên rời bến cho rồi
Quanh ta có trăng ngập lối.
Thương đầy vơi, anh và em ra xa ngoài khơi.
Thuyền ơi! nước xanh gợn hoa sao sáng,
Lấp lánh buồm trong ánh trăng.
Chở về đâu đời phiêu lãng sống với tiếng đàn?
Anh mơ thuyền mai ghé bến nao,
Cho duyên đời như ánh sáng sao,
Cho xa mờ nhân thế đang đắm trong kiếp sầu.
Bên cung đàn em hát ái ân.
Câu ca tưởng như nước suối ngân,
Cho quên cuộc xâu xé giành lấy thế gian.

Rythmo-mélodique

Trùng dương ca hát.
Làn hương thơm ngát.
Gió trăng xanh mát
Tiếng gió reo vang.
Đời vui phiêu lãng
Ngập trong hoa nắng
Tình ta quang đãng
Chân mây tươi sáng.

Ad Lib

Niềm vui thiết tha là chiếc du thuyền,
Lênh đênh sóng ru trìu mến.
Anh và em, ta cùng nhau say mơ thần tiên.
Triền miên gió lay hồn mộng lai láng,
Lấp lánh lệ vui ánh trăng.
Trời mây sáng
Thuyền êm lướt sóng hát vang.


Thuyền Mơ

Dương Thiệu Tước

Thuyền mơ trên dòng sông văng buồn in bóng trên ngàn thông xanh
Núi lam khuất sau ngàn cây như bức tranh chiều nắng tơ xây mộng vàng
Làng ai bên dòng sông vắng, kề bến núi lam miền trung sơn
Nhà ai khói tỏa mây mờ giống niềm thương nhớ, chìm theo mây nước bao ước mơ, bên sông lững lờ
Truyền trôi trôi khuất xa mờ. Thuyền ơi trôi về bến nao, hồn thơ reo khúc ly tao.
Trong bóng chiều, từng thông rung, chuông chùa buông tiếng trầm ngâm âm u.
Triền miên trên dòng sông vắng thuyền mơ bến xưa dòng trường giang
Buồn trông bóng in núi thành, gió về lưu luyến, buồn thơ chan chứa trong sương chiều
Bến sông tiêu điều.
Thuyền ai ai nhớ ai nhiều?
Thu êm êm, bến sông cô liêu có chàng thi sĩ hồn phiêu diêu.
Giờ lâu nơi đâu ngồi ngắm mây bay lòng xao xuyến khi bóng chiều rơi.
Gíó thu hiu hiu, nước thu trong veo rung bóng cánh buồm lẵng lờ trôi, nước mây mơ hồ, tâm hồn thi á nhân triền miên sầu hương thu.
Làng ai bên dòng sông vắng, kề bến núi lam miền trung sơn
Nhà ai khói tỏa mây mờ giống niềm thương nhớ, chìm theo mây nước bao ước mơ, bên sông lững lờ
Truyền trôi trôi khuất xa mờ. Thuyền ơi trôi về bến nao, hồn thơ reo khúc ly tao.
Trong bóng chiều, từng thông rung, chuông chùa buông tiếng trầm ngâm âm u.
Triền miên trên dòng sông vắng thuyền mơ bến xưa dòng trường giang
Buồn trông bóng in núi thành, gió về lưu luyến, buồn thơ chan chứa trong sương chiều
Bến sông tiêu điều.
Thuyền ai ai nhớ ai nhiều?
Nhớ cố hương thi nhân hồn thơ lai láng.

Thuyền Tình Trên Sóng

Ngoại Quốc (Trung Hoa)
Khúc Lan

Tình đôi ta xanh như cơn sóng
biển tươi thắm trong giấc mơ đong đầy
Lúc yêu hãy yêu cho thật nhiều
trùng dương gọi đời hồn nhiên

Tình đôi ta xanh như cơn sóng
biển xa vắng trong những đêm mong chờ
Phố xưa với trăm ngọn đèn vàng
lá hoa rơi muộn màng
      
       Chiều nay có tiếng mưa rơi đều trên ngõ
       nhớ em cơn mộng đam mê buốt gía thời gian
       Yêu làm chi mà anh yêu thật tràn trề
       những khi thiếu em thật hoang vắng
       Chiều nay giữa bóng đêm nghe hồn đi hoang
       trái tim ru tình nhân gian khúc hát tình lang
       Câu tình yêu rồi đây có khi nhạt phai

Tình đôi ta xanh như cơn sóng
trời mưa xuống nghe mắt môi ưu phiền
Sóng xô có con thuyền vội vàng
lướt đi trong hồng hoang


Thuyền Trăng

Nhật Bằng
Thanh Nam


Boléro

Thuyền trôi triền miên trên sông nhịp nhàng
Thuyền trôi lướt êm trong sương mơ màng
Gió đưa con thuyền dìu theo ánh trăng
Bờ xa âm thầm làn sóng luyến thương

Thời gian nhẹ trôi như ru mộng đời
Thuyền ơi hãy đi thăm nơi chân trời
Dưới trăng ta về dạo chơi xứ thơ
Cùng với tiếng đàn hò khúc mơ hồ

Ta nghe trăng sầu ngàn năm soi chốn giang đầu
Thương anh Trương Chi yêu nàng Ngọc Nữ đêm nào
Câu hát ân tình muôn đời duyên kiếp chưa phai
Hồn còn nghẹn ngào hận tình sầu mộng về đâu

Thuyền trôi chèo nghiêng trên sông lặng lờ
Vầng trăng khuất sau chân mây mơ hồ
Lắng nghe sông buồn dạo lên khúc ca
Thuyền hỡi nhớ về cùng bến mong chờ.

Thuyền và Biển

Phan Huỳnh Điểu
Xuân Quỳnh

Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu về đâu

Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau rạn vỡ

Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió
Nếu phải cách xa em,
Anh chỉ còn bão tố

--o0o0o--

Nếu phải cách xa em,
Anh chỉ còn... bão tố...!

Thuyền Viễn Xứ

Phạm Duy
Hà Huyền Chi

Chiều nay sương khói lên khơi
 Thùy dương rũ bến tơi bời
 Làn mây hồng pha rán trời
 Sóng Đà Giang thuyền qua xứ người
 Thuyền ơi! viễn xứ xa xôi
 Một lần qua dạt bến lau thưa
 Hò ơi! giọng hát thiên thu
 Suối nguồn xa vắng, chiều mưa ngàn về

 Đ.K.:

   Nhìn về đường  cô lý, cô lý xa rồi
   Đời nhịp sầu lỡ bước
   Bước hoang mang rồi
   Quay lại hướng làng
   Đà Giang lệ ướt nồng
   Mẹ già ngồi im bóng
   Mái tóc tuyết sương
   Mong con bạc lòng

 Chiều nay gửi tới quê xưa
 Biết là bao thương nhớ cho vừa
 Trời cao chìm rơi xuống đời
 Biết là bao sầu trên xứ người
 Mịt mù sương khói lên hương
 Lũ thùy dương rủ bóng ven sông
 Chiều nay trên bến muôn phương
 Có thuyền viễn xứ, nhổ neo lên đường...


Thuyền Xa Bến Đỗ


Huy Phương


Chuyện tình đôi ta như thuyền không bến đỗ

Anh đưa em về đâu? Trên suốt nẻo đường tình

Chuyện tình ngày xưa anh trách ai hững hờ

Hay vì gian dối nhau, mơ chuyện tình mai sau

Dòng đời trôi qua, cho dù bao cách trở

Anh ơi con đường xưa xa khuất những hẹn hò

Giờ tìm về đâu ánh mắt xanh thuở nào

Có còn trông bóng ai! Những đêm về cô đơn...

Còn gì cho nhau hay chỉ là nỗi nhớ

Xót thương phận mình sao tình duyên lắm phủ phàng

Nụ cười trên môi hay lệ sầu hoen mi

Khóc cho đời mình sao còn nhiều trái ngang?

Tình tựa chiêm bao, nay thuyền xa bến đỗ

Chia ly nào hay? Ai biết được tình đời...

Chuyện tình hợp tan như sóng xô dạt bờ

Xin người thương hãy thương những kỷ niệm trong ta..

No comments:

Post a Comment