Thursday, March 15, 2012

Nhạc Việt: P

image

Papa

Ngoại Quốc

  Mỗi sáng Ba đi làm để nuôi gia đình,
  chúng con đủ ăn,
  áo mới luôn, quần mới luôn,
  có đôi giày cho vui bước chân.

  Cứ mỗi khi đêm về là Ba đến giường,
  đắp chăn giùm con,
  khẽ hôn vào trán con,
  tiếng kinh cầu sau khi đã xong.

  Sống với Ba êm đềm rồi con lớn dần,
  cứ theo thời gian,
  đã thấy da mồi tóc sương,
  Ba cũng già đi theo tháng năm.

  Thương cho Má,
  Má yếu đuối sức kém hay ốm đau.
  Cũng biết thế,
  khiến Ba thương, thương cho Mẹ, ôi Mẹ yêu.
  Khi Mẹ chết, Ba điên lên và Ba hét lên:
    "Xin cho tôi qua đời thay cho vợ tôi !"

  Cứ đến khi đêm về,
  là Ba chối từ bước lên lầu trên,
  Má chết đi phòng trống trơn,
  Ba yên ngủ ngay trên ghế đôi.

  Cũng có hôm ân cần lời Ba nói rằng:
    "Hỡi con của Ba,
     Ba sống như người lớn khôn,
     Ba đơn độc sống mãi không già."

  Mỗi lần hôn đàn con, đàn con mình,
  nhớ tới tiếng Bố nói,
  vẫn luôn vang lên trong tim:
    "Chúng sống là Ba còn sống."
  Nhớ hoài ! Ôi, còn nhớ, còn nhớ hoài,
  lời nói của Ba, của Ba.
  Không quên, tôi không quên,
  lời nói của Ba còn mãi ...


Paris

Ngô Thụy Miên
Nguyên Sa

Mai tôi đi chắc Paris sẽ buồn
Paris sẽ nhìn theo
Nhưng nhìn thì nhìn
Đời trăm nghìn góc phố
Con đường dài thẳng mãi có bao nhiêu
Mai tôi đi dù hôm nay đang vào thu
Dòng sông Seine đang mặc áo sương mù
Đang nhìn tôi mà khoe nước biếc
Khoe lá vàng lộng lẫy lối đi xưa

Mai tôi đi chắc trời mưa
Tôi chắc trời mưa mau
Mưa thì mưa chắc tôi không bước vội
Nhưng chậm thế nào
thì cũng phải xa nhau

Rồi cả người, cả Paris nhìn tôi
Qua một nụ cười nhắn nhủ
Nụ cười mềm như ánh nắng cuộc chia ly
của những đôi mắt nhìn theo
và tôi cũng nhìn theo

Mai tôi đi, chắc Paris sẽ buồn
Paris sẽ nhìn theo
Nhưng nhìn thì nhìn
Đời trăm nghìn góc phố
Con đường dài thẳng mãi có bao nhiêu


Paris Có Gì Lạ Không Em?

Ngô Thụy Miên
Nguyên Sa

Paris có gì lạ không em?
Mai anh về em có còn ngoan
Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ
Em có tìm anh trong cánh chim

     Paris có gì lạ không em?
     Mai anh về giữa bến sông Seine
     Anh về giữa một giòng sông trắng
     Là áo sương mù hay áo em?

Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
Tóc em anh sẽ gọi là mây
Ngày sau hai đứa mình xa cách
Anh vẫn được nhìn mây trắng bay

     Paris có gì lạ không em?
     Mai anh về mắt vẫn lánh đen
     Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm
     Chả biết tay ai làm lá sen


Paris Em Về

Trường Sa

Paris em về ngày chủ nhật này, thành phố buồn gầy
mưa sụt sùi bay
Paris em về mình anh ở đây tình em còn đây
mãi hôm nay người theo người đi qua bên kia trời
anh xin ấp ủ ngọt ngào chiếc hôn
trên môi còn ấm vài giọt nước mắt trên mi còn đầy

Paris em về ngày chủ nhật này, tan lễ về chiều thánh đường buồn hiu
Paris em về bàn tay tìm nhau, để như lòng đau phút chia lìa
người theo người đi qua bên kia trời
chuyện ta buồn vui anh xin ấp ủ ngọt ngào chiếc hôn
trên môi còn ấm vài giọt nước mắt trên mi còn đầy

Paris em về , Paris em về ...
Thành phố dung thân, của ánh đèn sáng  và những mộng mơ
Paris muôn thuở gọi nhớ tên em ...

Paris em về, người xa nguời rồi, trời cũng bùi ngùi,
cũng buồn mùa thu
Paris em về tình ơi còn đâu
ngày vui chẳng lâu phút phai tàn
rồi bên trời kia, sông Seine mơ màng
từng con tàu xa mang theo hy vọng
Một lần dẫu không cho nhau được mấy
và niềm cay đắng thôi không còn hoài

Paris Về Đêm

Bảo Trâm
Paris về đêm trên con kinh buồn tênh
Có ai đứng trên bờ, bao ăn năn một đời
Con kinh buồn không nói
Paris về khuya, con phà đã đi xa
Người bên bờ tuyệt vọng, sáng mai không còn nữa

Paris về đêm trong quán rượu buồn hiu
Bao đôi mắt quầng thâm, bao ly rượu dở dang
Bao câu chuyện chờ sáng
Paris về khuya, những giọt lệ trong tim
Những đau thương ngậm ngùi, thay bằng lời trách móc

ÐK:
Paris anh ơi, đêm nay vũ khúc cho tình nhân
Ðến cùng em!
Ôm nhau đi anh ơi, đêm nay vũ khúc cho tình nhân
Ðến rồi đi, đêm khuya sắp qua rồi
Quên đi anh ơi, ưu phiền
Mai trời lại bình minh

Paris về đêm, trên đại lộ buồn hiu
Có cô gái giang hồ, cô đơn trên vỉa hè
Cô nghĩ gì đêm đó
Paris về khuya, chiếc áo nàng mong manh
Trong gió lạnh mùa thu, đêm nay sao vắng khách!

Paris về đêm, có một người hành khất
Bơ vơ không nhà, co ro trên vỉa hè
Anh mơ gì đêm đó ?
Paris về khuya, không áo lạnh mùa đông
Tấm chăn sao ấm được, anh chết rồi đêm đó


Phải Chi

Song Ngọc
Sương Mai

Phải chi em là bà tiên,
Để em cởi hết... xích xiềng cho anh
Phải chi bầu trời mãi màu xanh
Cho ta mãi mãi không thành cố nhân
Phải chi em có chiếc đũa thần
Biến hình hóa dạng để gần người thương
Phải chi đừng cách dặm trường
Em mang chiếu ngọc trải đường đón anh

Phải chi tinh đừng mong manh
Để em góp gió xây thành làm mây
Phải chi tay trong bàn tay
Mắt trong ánh mắt cho dài nợ duyên
Phải chi em là bà tiên,
Để em hóa phép mà quên chuyện đời
Phải chi minh đừng đôi nơi
Thế gian chỉ có hai người chắc vui

Phải chi anh gọi em ơi
Đò trăng cổ tích anh ngồi đợi tiên

 

Phai Dấu Cuộc Tình

Ngoại Quốc (Trung Hoa)
LV: Thái Thịnh

Một người ra đi vội vã
Mang theo những dấu yêu xa rời
Một người về trong sầu bơ vơ mang thương nhớ
Mang trái tim vỡ tan bao mộng mơ

Để rồi chia ly từ đấy
Yêu đương hóa kiếp đau thương người ơi
Để rồi bao đêm ngồi trong cô đơn hoài chờ mong
Mơ bóng em dấu yêu quay về đây

Điệp khúc:
Cuộc tình xưa phai dấu từ một buổi chiều thật buồn mây xám theo nhau về
Sầu thương giăng kín lấp lối dĩ vãng tương lai mịt mù
Bóng em đã quá xa vời
Một mình lê chân lạc loài
Lang thang đường về mù khơi

Còn gì đâu em hỡi từng kỷ niệm nhạt nhòa theo tháng năm mong chờ
Về đâu đêm tối với bóng dáng ấy tan theo làn mây
Giấc mơ nay đã phai tàn
Cuộc tình ra đi vội vàng
Con tim này đành vỡ tan

Phải Duyên Hay Nợ

Trúc Quỳnh

Đưa tay, đưa tay anh ngắt cái cọng ngò
Anh ngắt cái cọng ngò chớ thương em
Thương em mà đứt ruột giả đò ngó lơ
Này em ơi có thấu tình anh chăng????
Đêm đêm bên hiên em vẫn cứ đợi chờ
Em vẫn cứ đợi chờ, chớ bao lâu
Bao lâu mình mới được kết trầu với cau
Này anh ơi có thấu tình em chăng????

Muốn làm quen mà không dám nói
"Tại sao hổng dám nói"
Xách cây dù đi xuống đi lên
Muốn gặp em mà đâu dám tới
"Tại sao hổng tớỉ"

Để đêm dài thêm nhớ thêm thương
Hôm nay, hôm nay anh mãi cứ thập thò
Không thấy cái cọng ngò
Nỡ sao anh sao anh đành nhổ sạch đám ngò của má em?
Vì anh không dám ngỏ lời yêu em
Vì sao không dám ngỏ lời yêu em?
Vì anh không dám ngỏ lời yêu em...!!!

 

Phải Không Em

Song Ngọc
 
Phải không em?
Em đâu còn tình nào cho tôi
Mùa xuân đã chết từ lâu
Từ một chiều thu xưa nào
Em sang sông theo chồng
Em bỏ lại lời hẹn đầu
Bỏ lại, bỏ lại tình tôi, bỏ lại tình tôi

Phải không em?
Em đâu còn tình nào cho tôi?
Mười năm tựa áng mây trôi
Em hôm nay hạnh phúc bên người
Cùng đàn con vang tiếng cười giòn
Em đâu còn bận lòng
Thương nhớ gì một người tình xưa 
Bóng tình yêu là nỗi sầu khôn tận
Cố tìm quên là ai dài cơn đau
Biết về đâu chôn vùi nỗi niềm
Một lần yêu tình kia thiên thu còn nhớ!

Phải không em?
Ta đâu còn tình nào cho nhau?
Thơì gian là dấu tàn phai
Mộng đẹp ngày xưa cao bay rồi
Một mình tôi lẻ loi bên đơì
Định mệnh nào giết chết đời nhau
Kỷ niệm buồn, cuộc tình mình là những thương đau 
Bóng tình yêu là nỗi sầu khôn tận
Cố tìm quên là aỉ dài cơn đau
Biết về đâu chôn vùi nổi niềm
Một lần yêu tình kia thiên thu còn nhớ.

Phải không em?
Ta đâu còn tình nào cho nhau?
Thời gian là dấu tàn phai
Mộng đẹp ngày xưa cao bay rồi
Một mình tôi lẽ loi bên đơì
Định mệnh nào giết chết đờì nhau?
Kỷ niệm buồn, cuộc tình mình là những thương đau ...

Phải Lòng Con Gái Bến Tre

Phan Ni Tấn
Luân Hoán

Bậu sang phà Rạch Miễu, Qua lẽo đẽo theo sau
Đôi bóng trăng trên đầu (ơ hờ) tưởng như áo cô dâu
Áo bậu đỏ cánh kiến (ơ hơ) da bậu vàng phù sa
Mắt ngời xanh nước biển, tim bậu hồng lòng qua

Bậu sang phà Rạch Miễu, ngoe nguẩy xuống Bến Tre
Về Cái Mơn, Lương Hòa hay là, Về Sơn Đốc, Ba Tri ?
Guốc bậu rụng tiếng lá (ơ hơ), thoang thoảng mùi làm duyên
Thoáng mùi thương quá đỗi; Mùi tình Lục Vân Tiên

** Đợi ánh trăng lên đầu cầu soi bước em về
Lòng qua như con nước
lênh đênh vào trong mong nhớ
Vịnh Bến Tre tim bồi hồi lòng muốn theo người ơi !!!

ĐK:

Bậu sang phà Rạch Miễu, vô Chợ Giữa nhởn nhơ
Về Trúc Giang đang chờ hay về, Cù Lao Ống trăng mơ ?
Tức bàn chân quấn quýt ớ hơ... quanh quẩn vòng thủy chung
Bóng dừa vương áo mỏng, in đậm chùm yêu thương

Bậu sang phà Rạch Miễu, thăm trường cũ Nam Xương
Lư lắc lư xe thổ (ha) mộ... Chèn ơi quá dễ thương !
Quyết lòng theo bén gót (ớ hơ), năn nỉ hoài hổng nghe
Ước gì đương trắc trở... Gặp nụ cười Bến Tre !

(Nhạc...)
(trở lại ĐK:)

Bến Tre..., ơi Bến Tre ời !
Có nhớ gã thương hồ
Khua dầm trong nắng đục
Lận đận sầu bản thân
Bến Tre..., ơi Bến Tre
Bến Tre..., ơi Bếnnn Tre !!!

Phận Bạc

Doãn Bình
 
Tình đôi ta nay đã lỡ
Ngăn cách đôi nơi gặp không dám chào.
Cớ sao trời nào đành ly tan, một người trong sầu nhớ,
Một người ôm mặt khóc, duyên kiếp bẽ bàng.
Còn chi đâu anh đừng nói.
Hoa mất hương trinh nhụy phai úa rồi.
Đếm đêm dài ngậm ngùi chua cay, tại đời gây hờn oán,
Em nào đâu có phụ lòng nhau
Mình không duyên nợ châp nhận cho nhé anh ơi
Giờ đây, lầu mộng theo gió bay, dã tràng xe cát biển đông.
Đồng giọt mưa ngâu, lệ đổ luyến thương.
Về đi anh xây tình mới
Xinh hãy quên câu ngày xưa ước hẹn.
Những ân tình là bể dâu thôi, hiểu được em thì chớ mang buồn đau trách tình đổi thay.


Phận Bạc 2

(chưa biết)

Từ ngày yêu nhau anh hứa rất nhiều
Hứa rằng trọn đời chỉ yêu mình em
Cho dù ngày tháng phôi pha
Và dù bể cạn đá mòn
Em vần là người tình của anh.

Chuyện tình đôi ta tha thiết êm đềm
Ước mộng bình thường của em hằng mong
Mong một ngày lễ vu quy
Rượu hồng pháo đỏ khắp đường
Và cùng dìu em xuống thuyền hoa.

ĐK:

Bao nhiêu mơ ước hứa hẹn một sớm một chiều
Bể cạn đá mòn không phai
Giờ đã tan thành mây khói
Anh đã phụ tôi ra đi không lời giã từ
Dù chỉ một lời phân ly.

Chuyện tình đôi ta nay vỡ tan rồi
Chỉ còn ngậm ngùi khóc thương phận thôi
Bây giờ tình nghĩa yêu đương
Dệt bằng chữ hận với sầu
Bận lòng chi khi mối tình đau...!!!

 

Phận Gái Thuyền Quyên

Nguyên Thảo - Giao Tiên

Từ nay thôi đành duyên mình lỡ đôi
dù vương vấn mãi cũng thế mà thôi
khi xưa thầm nói yêu nhau
bao nhiêu mộng thắm ban đầu
thôi xin đừng tiếc nhớ thương chi
Từ nay đôi mình thôi đừng nhớ mong
Mười hai bến nước biết bến nào trong
tùy em đành phải sang ngang
thương yêu ngày cũ chưa tan
xin anh đừng oán trách người đi

Thôi! từ dây thôi nhé
anh về sống âm thầm đếm thời gian
Xóa mờ dĩ vãng  mến yêu
Anh,  xin hãy quên đi
cho kẻ vu quy cùng người trăm năm thề nguyền gắn bó thủy chung muôn đời

Từ nay thôi đành thương gọi cố nhân
người đây kẻ đấy cách mấy đò ngang
đôi ta nào phải thiên duyên
gieo chi lời trách ưu phiền
xin thương giùm phận gái thuyền quyên.


Phận Gái Thuyền Quyên (tân cổ giao duyên)

Nguyên Thảo - Giao Tiên
 
"Còn có đêm nay ta gởi trao niềm tâm sự
Để mai nầy em cất bước sang ngang
Về chốn xa xăm người ơi thôi vĩnh biệt
Mộng ban đầu như nước cuốn bèo trôi"

Tân Nhạc:

Từ nay thôi đành duyên mình lỡ đôi
Dù vương vấn mãi cũng thế mà thôi
Khi xưa thầm nói yêu nhau
Bao nhiêu mộng thắm ban đầu
Thôi xin đừng tiếc nhớ thêm chi...

Từ đây đôi mình thôi đừng nhớ mong
Mười hai bến nước biết bến nào trong
Tuy em đành phải sang ngang
Thương yêu ngày cũ chưa tan
Xin anh đừng oán trách người đị

Vọng Cổ:

Không ! Anh nào oán trách chi em phận gái má hồng 12 bến nước, bến đục hay trong duyên tình may rủi, phận đẹp duyên ưa gấm nhung trãi bước hay lạc nẽo truân chuyên cho tơi tả kiếp hoa... sầu !
Đành thôi em dang dở mối duyên đầu
Còn chi đâu những buổi chiều đưa đón
Khi tan trường về hai đứa bước chung đôi
Câu hẹn câu thề ai thốt ở đầu môi
Dù cho biển cạn đá mòn tình ta không thay đổi
Nay tơ hồng chia cách bởi vì đâu
Em khổ anh sầu rưng rưng dòng lệ thảm.
"anh hãy quên em đi mà tìm vui duyên mới" .

Tân Nhạc:

ĐK:

Thôi từ đây thôi nhé anh về sống âm thầm đếm thời
gian
Xóa mờ dĩ vãng mến yêu thôi xin hãy quên đi
Cho kẻ Vu Quy cùng người Trăm Năm thề nguyền gắn bỏ thủy chung muôn đời.

Vọng Cổ:

Anh ơi em nào mơ chi lầu hoa gác Ngọc
Để mang câu vong phụ tình người
Bởi trót sinh ra làm thân con gái
Chuyện tơ duyên Cha Mẹ đã an bài
Anh có biết đâu nỗi lòng em tan nát
Thương anh nhiều thao thức mãi đêm thâu
Mưa rơi lạnh buốt cung trời
Mưa bao nhiêu hạt em thương người bấy nhiêu
Nhưng đành đôi ngã chia phôi
Mong ai thấu hiểu chớ buồn trách hờn chi em.

Tân Nhạc :

ĐK:

Tình yêu ! Tình yêu như hoa nở đẹp xinh khi Xuân đến em ơi
Làm thân hoa cho người ta hái Hè sang sắc thẳm hoa dần tàn
Thu đến nghẹn ngào rồi heo mây kéo sang mùa Đông
Làm hoa kia chết trong lạnh lùng.

Không phải tại anh cũng không phải tại em
Tại Trời xui khiến nên chúng mình xa nhau
Tình nồng thắm biết bao lúc Ông Tơ bắt cầu
Bà Nguyệt nối chữ yêu vui trọn buổi ban đầu
Rồi thời gian lướt mau tình ta úa màu
Ddàn giăng phím sầu khi tình héo
Không phải tại anh cũng không phải tại em
Không phải tại anh cũng không phải tại em.

Vọng Cổ :

Còn đêm nay tâm tình này em xin thốt cạn,
Rồi sáng mai đây thuyền hoa tách bến đưa bước em di
về nơi xứ lạ bỏ lại sau lưng boa kỷ niệm êm... đềm
Đêm nhớ đêm thương sầu trĩu nặng tâm hồn
Thôi em cứ đi đi đừng lưu luyến nữa
Nước mắt đêm này trôi hết nỗi thương đau
Ngày mai này cho đến vạn ngày sau
Nếu có gặp nhau xin cuối đầu lặng lẽ
Lời cuối cùng đêm nay tạ từ nhau anh nhé
Còn thương nhau xin gọi cố nhân Sầu.

Xin tiễn em đi lau mắt lệ lòng tuông rơi
Ngày mai này thuyền hoa đưa về tận cuối trời xa
Đêm đêm anh sẽ nguyện cầu
"Mong em đẹp mối duyên lành"
Tình ban đầu thường hay dở dang
Mơ ước bao nhiêu cũng nói câu lìa tan
Người quay về tìm trong lãng quên
Kẻ ra đi cũng nát tan lòng đau
Gom góm yêu thương vào trong phút cuối
Làm hành trang đưa tiễn em về
Ngày mai em sẽ theo chồng
Xe hoa pháo đỏ rượu hồng tiễn em
Mong người vơi bớt sầu đau
Xin hãy thương dùm phận gái thuyền quyên ... !!!

Phận Má Hồng

(chưa biết)

Trời làm phong ba đến tận bao giờ
Để cành hoa tan nát dưới trời mưa
Đôi chân lê bước thương đau
Đi trong giá buốt canh thâu
Phận má hồng nặng gánh u sầu.

Một lần ra đi xót xa vô vàn
Đời đầy chông gai biết đâu niềm vui
Ôi bao nhiêu nỗi oan khinh
Mang trên thân gái cô đơn
Phận má hồng một kiếp truân chuyên.

ĐK:

Mưa rơi rơi mưa vẫn rơi
Mưa ướt đôi chân miệt mài
Mưa ướt tâm tư ngậm ngùi
Mưa rơi rơi mưa vẫn rơi
Nước mắt nhân gian nghìn đời
Như đã dướng vào biển khơi.

Hận đời sinh ra lắm kẻ vô tình
Dập vùi đời hoa tấm thân mong manh
Như sương như khói mau tàn
Trong đêm giông tố mien man
Phận má hồng nhiều nỗi ưu phiền..!!!
 

Phận Má Hồng

Hoài Nam & Trần Nam Cách
 
Hãy xót thương cho phận má hồng
Ðời hoa trước gió biết hướng nào mong
Làm thân con gái biết bến nào trông
Biết sông nào ước nguyện cho lòng mình trao duyên

Xin cố quên đi chuyện ân tình
Dù em vẫn biết sẽ phải buồn tênh
Dù em vẫ biết luyến tiếc nhiều thêm
Nhưng có duyên mà không nợ mong chờ cũng thế thôi

Anh ơi sắp xa rồi mình nhình nhau lần cuối
Mai đây em theo chồng
Phận má hồng thôi đành cất bước sang sông
Ðừng đợi đừng trông thêm giá lạnh đôi lòng

Ai biết cho em chỉ có trời
Nụ hoa chỉ nỡ có mỗi lần thôi
Tình yêu duy nhất cũng thế người ơi
Nếu có duyên mà không nợ xin chờ đợi kiếp sau


Phận Nghèo

Lê Mộng Bảo

Nếu biết bây giờ phận tôi nghèo
Hỏi rằng người ấy có còn yêu
Có còn hẹn áo trắng vu quy
Có còn vui nhắc câu thề
Còn thắm thiết hay biệt ly
Nếu biết gia đình nhà tôi nghèo
Hỏi rằng người ấy nghĩ làm sao
Có còn hờn dỗi lúc xa nhau
Có còn như lúc ban đầu
Còn thắm hay tình phai màu
Anh ơi, nghèo khó có gì là tội phải không anh
Hãy trả lời em đi
Hãy trả lời em đi
Trả lời đi nh, đừng nhẫn tâm làm thinh
Nếu nghĩ tôi nghèo phận tôi hèn
Hỏi lòng người ấy có còn ghen
Có còn thổn thức lúc kêu tên
Có còn khen mãi tôi hiền
còn nhớ hay rồi sẽ quên

Phận Tơ Tằm

Hồ Tịnh Tâm



Người có thương thân tôi nghệ sĩ
Thì đừng có thương như thương hại đời
Và đừng có nghe khi thiên hạ thường dèm pha tôi kiếp xướng ca
Người đến đây, đêm đêm phòng trà
Đèn màu kết hoa, thương yêu mặn mà
Tôi xin người, nhìn lên sân khấu
Hãy tin tôi hơn lời ca

Rượu nồng đó người đã say chưa
Ân tình này sao không gắn bó
Đời là những dòng nước vô tư
Ta là thuyền sóng đưa xa bờ
Người ngồi đó còn có nghe tôi
Tâm tình đầy vươn lên đắm đuối
Người đừng trách một kiếp cầm ca
Con tằm nào không muốn vương tơ
Người nói đi như tim người nghĩ
Làm nghề xướng ca tôi mang tội gì
Họa là có chăng tôi mang tội đời
Làm cho nhân thế say mê
Người nói đi cho tôi một lời
Rằng nghề xướng ca tôi không lạc loài
Tạ ơn người
Phận tằm tôi muôn kiếp vương tơ cho đời vuị.

 

Pháp Thân (Đạo Ca 1)

Phạm Duy

Xưa em là kiếp chim, chết mục trên đường nhỏ
Anh làm cội băng mai, để tang em, chờ mấy thuở
Xưa em làm kiếp lá, rụng xuống lòng suối thu
Anh làm mưa tháng bẩy, đôi hàng lệ ướt tương tư
Xưa em làm kiếp hoa, chết rũ trong nội cỏ
Anh làm giọt sương sa, sầu thương em, lệ anh nhỏ
Xưa em làm kiếp gió hay có làm kiếp mây
Anh làm chim chích choè, trên đầu gậy, anh hát ca
A ha, ta tuy hai mà một ! A ha, ta tuy một mà hai !
A ha, ta tuy hai mà một ! A ha, ta tuy một mà hai !
Xưa em làm kiếp ao, ưu tư mùa cuối Hạ
Anh làm chim bói cá, đậu soi mấy mùa trăng
Xưa em là chữ biếc, nằm giữa lòng cuốn kinh
Anh là thiền sư buồn, ngồi tụng dưới ánh trăng
Xưa ta hẹn với nhau, tìm nhau giữa vô thường
Anh hoá thân làm mực, thấm vào cuốn kinh thơm
Mai sau chờ nhau nhé, đầu thai vào kiếp hoa
Chốn mây mờ phiêu bạt, chờ đợi... chim hót ca.
A ha, ta tuy hai mà một ! A ha, ta tuy một mà hai !
A ha, ta tuy hai mà một ! A ha, ta tuy một mà hai !


Phía Ân Tình Thong Dong

Nhật Vũ
Thơ Trần Thị Minh Nguyệt

Tango, 4/4, Dm

1.
Tháng mười vưa quay gót
Ai trên đỉnh chập chùng
cuối mùa lòng chưa nơ?
cuối mùa lòng chưa nơ?
em cứ tiếc vầng thu .

2.
Vẫn chưa về gặp mặt
hay ngần ngại cách ngăn
ai bên bờ hư huyễn
ai bên bờ hư huyễn
sao không đến một lần .

ĐK:
Nơi này nắng vẫn hanh
bên ấy giữ ân cần
ngày sắp dài mùa lạnh
ngày sắp dài mùa lạnh
tay ấm đợi tình nhân .

3.
Có nghe chiều mong ngóng
phía ân tình thong dong
sẽ cuối đường êm a?
sẽ cuối đường êm a?
thu chín rực tình trong .


Phía Ngày Nắng Tắt

Ngọc Đại
Vi Thùy Linh

Phía ngày nắng tắt
Nỗi buồn nhiều như gió
Em ước được thả lên trời
Như bóng bay!
Đã nhiều rồi tìm anh,
Em không nhớ đã tìm gặp anh,
Biết bao lần rồi?
Một mình vỡ oà,
Chiều vàng lắt lay.
Khi anh đẩy em bằng mắt
Trăng vừa tròn mười chín!
Em đã thả đi bao nỗi buồn
Buộc bằng tóc rụng,
Tóc đã rụng mùa mùa nhiều rồi
Mà chưa thấy nắng lên,
Em oà vỡ,
Những nỗi đau chèn nhau,
Em lầm lũi đến trước cổng nhà anh!
Nhặt xác nỗi buồn còn tươi nguyên,
Đốt lên thành lửa ném lên trời,
Đốt lên thành lửa ném lên trời.


Phiến Đá

Phạm Anh Dũng
Phạm Ngọc

Ta phiên đá buồn
Em cơn mưa nhỏ
Rơi từng giọt nhẹ
Gõ đời ta đau

Ta là loài sâu
Bám trên cành lá
Giữa ngọn cây sầu
tìm con kiến lạ

Ta là loài hoa
Không hương không sắc
Phơi xác đêm già
Chờ trăng huyền hoặc

Ta là lữ khách
Lạc bước rừng sâu
Đông, Tây, Nam, Bắc
Hướng nào? Về đâu?

Ta là hành tinh
Quay quanh quả đất
Em người rất thật
Ta cõi vô minh

Ta phiên đá buồn
Phủ kín rong rêu
Em cơn mưa nhỏ
Rơi xuống một chiều ...

Phiến Đá Sầu

Diệu Hương

Mai em xa rời tôi
Còn ai cùng đi giữa đời
Mênh mông đây là đâu.
Là biển vắng đêm sâu.

Khi em quay mặt đi
Lòng tôi tựa phiến đá sầu
Chơ vơ trong lạnh câm
Muộn phiền theo tháng năm

Em hỏi tôi, phiến đá có tình yêu không?
Em hỏi tôi, phiến đá có linh hồn không?
Linh hồn tôi nay là đá sỏi
Nhung đá nằm khổ đau với tình yêu em

Em hỏi tôi, đá biết thở dài xa xôi
Em hỏi tôi, đá có ngậm ngùi chia phôi
Em và tôi thiên đường mất rồi
Trên lối về mình tôi bước dài lê thê

Em vô tình làm sao, hồn tôi giờ đây úa nhầu.
Trong đêm thâu gọi tên, lòng càng vắng xa thêm.
Tôi hôm nay là ai? Hồn như một phiến đá nằm
Trăm năm như ngàn năm. Người cùng đá băn khoăn.

 

Phiên Gác Đêm Xuân

Nguyễn Văn Đông

Tango Habanera

Đón Giao Thừa một phiên gác đêm
Chào xuân đến súng xa vang rền
Xác hoa tàn rơi trên báng súng
Ngỡ rằng pháo tung bay, ngờ đâu hoa lá rơi

Bấy nhiêu tình là bao nước sông
Trời thương nhớ cũng vương mây hồng
Trách chi người đem thân giúp nước
Đôi lần nhớ bâng khuâng, gượng cười hái hoa xuân

Ngồi ngắm mấy nóc chòi tranh
Mơ rằng đây mái nhà tranh
Mà ước chiếc bánh ngày xuân
Cùng hương khói vương niềm thuơng

Ước mong nhiều đời không bấy nhiêu
Vì mơ ước trắng như mây chiều
Tủi duyên người năm năm tháng tháng
Mong chờ ánh xuân sang, ngờ đâu đêm cứ đi

Chốn biên thùy này xuân tới chi ?
Tình lính chiến khác chi bao người
Nếu xuân về tang thương khắp lối
Thương này khó cho vơi, thì đừng đến xuân ơi !


Phiên Khúc Chiều Mưa.

(chưa biết)

Kỷ niệm nào ghi nhắc trong tim.
Nghe nhiều ray rức mãi khôn quên.
Mòn chân ngày tháng không sao tìm.
Khi chiều giăng mây tím.
Hay mưa lúc nửa đêm.

Có lần dừng chân giữa cơn mưa.
Bên hàng hiên ai đứng suy tư.
Nhìn tay ngà lướt gieo thương trầm
Ru hồn tôi say đắm
Chợt thấy yêu thương thầm.

Từ đấy bóng hình yêu
Ấp ủ vào bước phiêu lưu.
Đời trai lỡ đường mây
Trên nẻo về trắng đôi tay.

Khung trời mở giăng đón sao thưa
Nghe lòng thèm phiên khúc năm xưa.
Chỉ nghe lời gió than u hoài
Cung đàn xưa đã lỗi
Người ấy sang ngang rồi.

Phiên Khúc Mùa Đông

Lê Hựu Hà

Nước mắt ấy đã lau khô rồi,
Đôi môi ấy đã quen tiếng cười,
Cuộc tình lỡ đã phai nhạt rồi...
Cuộc tình ngỡ đã xa ta  rồi

Tiếc nuối mấy cũng thêm thừa
Yêu đương biết nói sao cho vừa
Cuộc tình đủ để em cười đùa
Đọa đày đó giờ đã đến mùa ...

CHORUS:
Trong quan tài buồn hồn nghe thêm trống
vắng
Tóc chưa xanh một lần nhưng tim nghe đã thương thân
Trong cơn gọi hồn đời nghe xa xối lắm
Gót chân đi chưa mòn đường tình nay đã lơi dần...


Phiêu Bồng Ca

Trần Quang Lộc

Lo âu kiếp người, mệt bước chân người
Ô ngàn hoa thơm gọi mùi hương mới
Ta đi lên đồi mây trời quá rộng, trả lại bôn ba cho cuộc đời thôi

Ta nuôi môi cười gọi những biếng lười
Lên đồi thong dong bỏ hờn ghen xuống thơ dấu trong lòng
Như giọt sương đổ giọt tình xanh trong nhỏ xuống ngôi đời

Trăm năm là đâu mà cội tình sầu
Bao nhiêu bể dâu như nước qua cầu như ngọn cỏ lau đêm về nương náu
Ði qua biển sâu gặp ước mơ đầu mong cho dài lâu ngọt tiếng kinh cầu
Cho ngàn đời sau nguôi cơn thương đau

Ði qua bốn mùa nhặt xác hoa tàn, gieo vào sương khuya, rào thành hương mới
Tiếp nối hương đời mua ngàn tin lành, gửi niềm yêu thương cho người chờ mong

Chim quyên biếng chào để nắng mai gọi, nghe mùa xuân cao, tập tành tiếng hát
Bao âm thanh lạ dâng người dâng đời, Hẹn cùng non cao chia tiếng yêu người


Phiêu Du

Trần Minh Phi

Từ khi em đến mây bỗng xanh quanh đời tôi
Mùa hoa tim tím cũng theo em trên bờ môi
Mắt thu em hiền hoà mộng xưa bỏ đi năm nào
nay về đây cười bên hiên vắng a há a

Thời gian như gió mang giấc mơ đi thật xa
Làn mây phiêu lãng cho bóng em nay là mưa
Tháng năm đi về phai nhạt mau bóng em trong hồn
Mưa buồn tênh ngàn mưa cây lá a há a

Những cánh bướm hoa hồng trở về cùng em cho tôi ngẩn ngơ
Hoa bâng khuâng dưới mưa thơm như môi hồng gửi về mộng mơ
Giấc mơ vẫn quay đều, chiếc hôn giữa mây trời ơ hơ hờ hơ

Thời gian như gió mang giấc mơ đi thật xa
Làn mây phiêu lãng cho bóng em nay là mưa
Tháng năm đi về phai nhạt mau bóng em trong hồn
Mưa buồn tênh ngàn mưa cây lá a há ha

Những cánh gió muôn trùng trở về cùng em bao nhiêu lãng quên
Trăm hoa xưa ước mơ phiêu du muôn trùng chỉ còn niềm đau
Giấc mơ vẫn quay đều, giấc mơ đã xa rồi ơ hơ hờ hơ

Ðời xa khuất em rồi buồn tênh
Chim hót khan nhung nhớ cây đàn 

Phố Biển

Thanh Tùng

Một lần gặp trên phố biển
Một lần như đã nên quen
Mà rồi nào ai có hẹn
Mà sao anh đến thăm em.

Đường về nhà em phố nhỏ
Xôn xao lá hát trên cây,
Cửa nhà ai vẫn mở
Để nghe con sóng mê say

ĐK
Sóng vẫn nói với em rằng
Ôi tình yêu là thế đấy!
Một chút bối rối, một thoáng mong chờ
Ôi tình yêu thật dễ thương.

Đường về nhà em rất gần
Chia tay gió hát bâng khuâng,
Và lòng em ngỡ ngàng
Để em con sóng hát miên man.

Rồi một ngày trên phố biển
Nơi anh đã bước bên em,
bâng khuâng nghe cơn sóng hỏi
Bàn chân ai đã lãng quên.

Đường về nhà em phố nhỏ
Chơ vơ lá úa trên cây,
Cửa nhà em vẫn mở
Chờ bàn chân ai đến nơi đây.

ĐK
Sóng vẫn hát với em rằng
Ôi chờ mong là thế đấy !
Thật rất đáng ghét, thật đáng dỗi hờn
Sao càng mong, càng nhớ hơn.

Đường về nhà em rất gần
Lâu lâu hãy ghé đôi chân,
để lòng em biết rằng
Dù sao anh vẫn yêu em.


Phố Biển Tình Hè

(chưa biết)
Con phố biển hè nắng xôn xao
Ta ru mình trên sóng hồn nhiên
Con phố biển xanh ngát trời mây
Nơi ta gặp yêu thương nồng cháy

Phố bao nồng nàn, ngất ngây tình hè
Gió mây lồng lộng, nắng xây mật ngọt
Tô hồng bao nhan sắc rực rỡ
Phố xanh biển hè, nắng say lòng người
Dáng em ngọc ngà, cánh hoa hồng đào
Vui đùa trên sóng nước biển hát

Chào con phố biển
Mắt em cười xanh sóng biếc
Chào con phố biển
Dáng em dài trên cát vàng

Chào con phố biển
Mắt em nhìn bao lưu luyến
Chào con phố biển
Tiếng em cười trong nắng hè

 

Phố Buồn

Phạm Duy

Đường về đêm đêm mưa rơi ướt bước chân em
Bùn lầy không quên bôi thêm lối ngõ không tên
Qua mấy gian không đèn
Những mái tranh im lìm
Đường về nhà em tối đen.
Nhìn vào khe song trông anh ốm yếu ho hen
Một ngày công lao không cho biết đến hương đêm
Em bước chân qua thềm
Mưa vẫn rơi êm đềm
Và chỉ làm phố buồn thêm.
Hạt mưa, mưa rơi tí tách
Mưa tuôn dưới vách
Mưa xuyên qua mành
Hạt mưa, mưa qua mái rách
Mưa như muốn trách
Sao ta chạy quanh.
Hạt mưa, mưa yêu áo rách
Yêu đôi sát nách
Mưa ngưng không đành
Hạt mưa, mưa gieo tí tách
Mưa lên tiếng hát
Ru cơn mộng lành.
Đường về trong mơ đêm đêm phố lớn thênh thang
Ánh sáng kinh kỳ tràn lan
Đời nghèo không riêng thương yêu bóng dáng Xuân sang
Yêu phố vui, nhà gạch ngon
Đèn đêm không soi bóng vắng
Kinh đô thắc mắc
Im nghe phố buồn
Người đi trong đêm tối ám
Nghe mưa thức giấc
Khuyên nhau chờ mong.

 

Phố Chiều

Hoàng Thi Thơ
Valse Moderato

Phố chiều bao tà áo trắng, lượn trên hè phố nắng
những cô nàng xuân tròn trăng.
Vui cười như ngày đám cưới, làn môi màu sáng chói
đi mua ngày vui trên đờị

Có chàng đi tìm Quá Khứ, lần theo đường phố vắng
nắng hanh vàng đan chiều mơ
Đâu ngờ mưa làm rét mướt đường đi đành lấm ướt
nước mưa lạnh buốt tâm hồn.

Tôi bơ vơ giữa phố chiều đìu hiu
tiếng mưa rơi làm thêm tiêu điều
Ai quen ai quán bên lề
cầm chân lữ khách thôi đành quên lối về...

Nhớ hoài ghi giờ phút ấy lòng tôi thèm biết mấy
tiếng mưa rơi trong đìu hiu
Phố chiều đâu màu áo tím
đàn tôi dù nát phiếm cố ghi vài câu tâm tình...



Phố Cũ

Jimmii J.C. Nguyễn
Hè phố cũ, đóa hoa bên thềm đã ngủ
Bước chân ai về dấu tiếng
Nắng nghiêng qua sân nhà em
Chiều đến, lá đã bay xa bờ bến
Lá khô bồi hồi quyến luyến
Lá xanh quên phận mình còn xanh
Giờ này em về dâu
Đứng dấu chân anh chờ mong
Tình yêu thủa nào
Mà ta có nhau, tay nắm tay
Dáng cũ tìm đâu?
Từng bước lỡ!
Bóng in bên đường phố nhớ
Ngón tay nằm hoài đáy túi
Nỗi cô đơn vây khi không còn em
Đèn tắt, ngã ba bên đường vắng ngắt!
Đám thiêu thân giờ lạc lối
Phố đêm chỉ riêng ta nhìn ta
Còn lại đây hàng cây phố cũ mưa bay
Vẫn một người ngày qua ngóng chờ
Màn đêm hững hờ
Ai có ngờ , tình hoài thương nhớ .....
Chorus:
Hè Phố cũ tìm mãi hình bóng ai
Và nơi đó còn có ngưòi nhớ em
Cánh chim đêm nào mỏi cánh
Gọi tình nhớ ........
Giọt sương khuya rớt
Làm mắt nào sót cay
Mà em có còn nhớ tìm đến đây
Cánh chim đêm giờ gục khóc
Lạc loài góc phố
Một ngày có là ngàn đời nhớ
Dù giờ chỉ còn mơ.........

 

Phố Cũ Người Xưa

Võ Tá Hân
Thơ: Phạm Ngọc


Chiều qua phố cũ một mình
Đường xưa còn đó bóng em đâu rồi
Vắng người chân vội bước mau
Không gian u tối một màu nhớ thương

Biệt ly đã mấy năm trường
Sao ta vẫn thấy vấn vương nỗi lòng
Em giờ chắc đã sang sông
Tình xưa ấp ủ theo chồng về đâu

Ta nghe chiều xuống rất mau
Chìm trong ký ức niềm sầu chứa chan
Về đây buồn nhớ mênh mang
Người còn đâu nữa bàng hoàng xót xa

Cho ta một nỗi đớn đau
Người xưa đã mất tình đầu đã tan
Buồn ta một cõi riêng mang
Thương ai đã quá muộn màng ai ơi

 

Phố Cũ Vắng Anh

Ngoại Quốc (Trung Hoa)
LV: Anh Tuấn

Slow Rock[2/4 Dm]

Từng chiều trên con phố vắng, được bên anh yêu trọn đời.
Vòng tay sao êm ái, nhớ mãi bóng hình ai.
Phố cũ nay vắng anh rồi, cô đơn mình em lẻ loi.
Mơ được bên anh trọn đời, tình ngất ngây.

Giờ đây bên anh đã có người yêu mới bên anh rồi,
lệ rơi nhưng sao vẫn thấy đã cho em bao hạnh phúc.
Anh ơi đừng rời xa em, hãy đến bên em phút giây nầy.
Người sao đành quây bước đi, tình đã xa rồi...

ĐK:
Người yêu ơi sao đành lìa xa em,
trái tim đớn đau bao cuồng si,
Lòng yêu anh, được bên anh,
anh là lẽ sống trong cõi đời.
Đành sao anh, sao lìa xa em,
nỡ quên tháng năm bao kỷ niệm,
Đâu vòng tay thiết tha ấm nồng,
có nhớ có thương cũng hết rồi.
Anh cùng duyên mới vui tháng ngày tình nồng.

 

Phố Đêm

Tâm Anh

Phố đêm đèn mờ giăng giăng
Màu trắng như vì sao gối đầu ngủ yên
Phố đêm nhiều lần suy tư
Ghi nhớ còn trong đời
Những ngày thương tích lớn

Mây đen làm úa trăng gầy
Cho nên còn tiếng say mềm
Trước thềm ngàn lời vu vơ
Vì người hay mơ dòng đời như thơ

Nhớ ngày nao hoa nắng ngủ trên cây
Thương lá vàng úa tan
Mây bơ vơ bay khắp nẽo vô tình
Cho người yêu ước mơ
Người đi khai phá nét kiêu sa

Đi lính chiến xa nhà mà vẫn luôn yêu đời
Bằng câu ca tiếng cười
Tìm vui trong giấc mơ
Dù bâng khuâng chữ ngờ

Phố đêm lạc loài hương yêu
Chìm đắm như hàng cây giá lạnh ướt mềm
Phố đêm chờ người phong sương
Chinh chiến từ lâu rồi
Có niềm riêng hay ước
Cho tôi mười ngón thiên thần

Cho tôi mười ngón thiên thần
Để rồi dìu người tôi yêu
Dìu người đang yêu
Và người chưa yêu

Phố Hoa

Hoài An
Rockabilly[4/4 Am]
Ngày trên phố bước cùng em thêm vui.
Nhìn mây trắng đang nhẹ trôi chân trời
Thênh thang phố hoa nắng vừa lên tình xanh.
Em đi với anh giữa tình yêu em hỡi.

Nụ hôn đó những lời yêu mê say
Là mùa xuân mãi mãi chỉ cần anh bên người.
Đôi khi hờn ghen, đôi khi giận nhau bối rối.
Nhưng trong lòng anh con tim tình yêu trao em.


Một ngày nắng rơi hồng trên môi người
Em như nàng tiên câu chuyện xưa bao ước mơ
Một làn gió êm dịu suối tóc mềm
cho anh ngất ngây vì em!

Một điều ước cho tình yêu ban đầu.
Yêu nhau dài lâu bên nhau ngày sau hỡi em.
Một lời nói với em rất chân tình,
con tim đắm say vì em...!

Phố Mưa

Tôn Thất Lập
[Am - 3/4] - Moderator
Có tiếng hát nào về ru trên đỉnh trời,
Lúc em về lạnh lùng con phố dài.
Chiều còn mưa hàng phố âm thầm,
Từng cây cao chia cắt dòng sông,
Chân em xa rồi, Ngày giông bão tới,
Chân em xa rồi, Ngỡ vừa chiêm bao,
Mưa thầm đầu mùa, ướt áo em dài,
Gió vội vàng gội mưa ngỡ ngàng
Mưa còn ru người trong cách xa,
Chờ em đến đã quen mưa chiều,
Bước phong trần nghe lãng quên đã gần,
Ngoài sông xa, gió cũng chồn chân.

Mưa dìu em đầy vơi đã quen,
Bày tay gió cá lá ngả nghiêng,
Anh đưa em về đường vui ướt lá,
sau cơn mưa rộng, Mẹ chờ bên bếp hồng.

Tiếng hát nào vừa ru trên phố đầy,
Dắt em về một ngày vui đã dài,
Tiếng hát nào gọi mưa trên phố hồng,
Dắt em về ngọt bùi nghe đã nồng.

 

Phố Mưa Bay

Đỗ Quang

Phố mưa bay hôm nào nhớ không em
Bàn chân bươc đi trong âm thầm
Và nhớ em đau trong lòng
Khóc thương tình yêu đơn phương

Biết hôm nay không còn yêu người
Vậy sao vẫn khóc như hôm nào
Nhớ em ngồi ôm gối nhói buốt tim
Vì anh thấy tình ta dối gian

ĐK:

Ngày em xa hoàng hôn bơ vơ tiếng hát lẻ loi
Đàn buông lơi suốt bao canh trường (???)
Anh yêu em rồi người yêu hỡi
Đừng ra đi khi yêu đương đang ấm êm
Đừng ra đi hãy mau quay về
Xin yêu muôn đời mãi không thôi

Phố mưa bay hôm nào nhớ không em
Bàn chân bươc đi trong âm thầm
Và nhớ em đau trong lòng
Khóc suốt đêm thâu tình đơn phưong lẻ loi

Ngày xưa sao em nói yêu anh
Mà sao vẫn quên câu ân tình
Để cho vòng tay ầm thấy đơn côi
Vì tim anh như trăm vết cắt (ôi cô đơn không nguôi)

ĐK:

Yêu làm chi tình yêu cuồng si suốt cơn mê đời
Tình yêu như hoá tan trong gió
Ngàn bông hoa cuốn theo cơn đau
Thôi đành chia tay hỡi người
Giờ đây ta xa nhau rồi

Phố Mùa Đông

Dương Thụ

Ngoài phố xao xác heo may về
Vội vã em bước đi trên hè
Rực rỡ trong chiếc khăn len hồng
Đường phố như có thêm nắng bừng thật ấm áp

Cùng những chiếc lá rơi trên đường
Cùng tiếng chim hót vui trong vườn
Cùng chút hương thoáng bay thơm nồng
Đằm thắm câu hát ai trong chiều mùa đông

Tôi như trong mơ trên những con đường mùa đông lúc trở về
Em đi bên tôi, sao giữa đông người mà em vẫn lặng lẽ
Phố xá vẫn thế, liễu vẫn mềm rũ bóng xuống mặt hồ
Xóm ngõ vẫn thế, vẫn rất gần sao, mà em xa vời quá
Đến nao lòng những nỗi buồn chớm đông

Cùng những chiếc lá rơi trên đường
Cùng tiếng chim hót vui trong vườn
Cùng chút hương thoáng bay thơm nồng
Đằm thắm câu hát ai trong chiều mùa đông

Phố Mưa Hà Nội

Hồng Hà

Lặng nhìn mưa rơi trên hè phố cổ
Lặng lẽ mưa rơi trên từng chiếc lá
Chiếc lá hỏi mưa
Chiếc lá nào giọt mưa nào ngàn đêm mưa ru hàng phố

Hỏi mưa chiếc lá hỏi mưa
Mái ngói nào hàng cây nào ngàn năm mưa đã đi qua
Mưa giọt mưa buồn ru phố nhỏ
Giọt mưa ưu tư cành lá
Chiếc lá biếc âm thầm, một mình lặng lẽ tiếng mưa
Mưa cô đơn hoang sầu một miền góc phố mưa ru

Lặng lẽ mưa rơi mưa hoài đêm lạnh
Mưa rơi hoài góc phố
Hỏi mưa chiếc lá hỏi mưa
Mái ngói nào hàng cây nào ngàn năm mưa đã đi qua

Hỏi mưa chiếc lá hỏi mưa
Mưa giọt mưa buồn ru phố nhỏ
Giọt mưa ưu tư cành lá
Chiếc lá biếc âm thầm, một mình lặng lẽ tiếng mưa
Mưa cô đơn hoang sầu một miền góc phố mưa ru ...

 

Phố Nghèo

Trần Tiến

Phố nghèo xưa, mái ngói nghèo xưa
ngoài ga cũ tiếng còi xa buồn
Phố mờ sương, mái ngói mờ sương
thiếu phụ buồn thương đi trong sương như nhân ảnh mờ

Phố buồn nâu, mái ngói buồn nâu
cà phê đắng rơi từng giọt nâu buồn
Phố của tôi, thơ ấu đời tôi chiếc lá bàng rơi
trong đêm mưa những ảo ảnh xưa

Ở nơi ấy tôi còn nhớ mối tình xưa
người thiếu nữ đã gặp tôi ngượng ngùng
khăn quàng cũ cuối mùa thu mẹ đưa em qua phủ Tây Hồ
Ở nơi ấy tôi còn nhớ mẹ của tôi
bao đêm trắng nhìn về phía chân trời
Mẹ cầu kinh Ðức Phật Quan Âm phù hộ cho con phiêu bạt trở về

Phố nghèo xưa, mái ngói nghèo xưa
ngoài ga cũ tiếng còi xa buồn
Phố mờ sương, mái ngói mờ sương
thiếu phụ buồn thương đi trong sương như nhân ảnh mờ

Ở nơi ấy tôi còn nhớ bạn bè xưa
dòng máu sĩ bao người đi không về
Tháp Rùa ơi có nhớ bạn tôi
hồn tha phương vẫn quanh quẩn phố phường

ở nơi ấy Hà Nội nhớ thương mờ xa
là câu hát là bài ca nghẹn ngào
Nói gì đâu có nói được đâu mà sao khoe tóc ngả hai màu

Phố nghèo ơi năm tháng đời tôi, ngày ấy ...

 

Phố Nhỏ

Đức Huy

Trưa rất nhẹ, trưa về qua phố nhỏ
Hình ảnh xa xưa của một thuở ấu thơ
Những tháng ngày, tháng ngày qua rất chậm
Buổi chiều hoang vắng mắt xa xăm

Mưa rơi ướt nhẹ, mưa về trên phố nhỏ
Từng giọt thân yêu, từng giọt thấm vai em
Mưa rất nhẹ như nụ hôn ướt mềm
Ðể lại vương vấn trong con tim

Làm sao giữ lại được những rung đọng đầu tiên
Ðể cho những nồng nàn vẫn xôn xao tìm đến
Lời ngọt ngào ân ái, trọn đời ta giữ mãi
Dù ngày mai chia tay, ta còn nhớ hoài

Ðêm vắng lạnh, đêm buồn trên lối về
Chợt nghe như bước chân, từng nhịp rất thân quen.
Ðêm giá lạnh, đêm dài không bến bờ
Chờ người về bên ta trong giấc mơ

 

Phố Nhỏ Tình Người

Trầm Tử Thiêng

Lối về mà sao nghe lạnh lùng
Phố nhỏ đường vắng ngắt mênh mông
Vắng cả tình em vắng cả vòng tay
Đêm xưa nồng say trong men Xuân
Vắng cả tình thân.

Có phải vì em ta lạc loài
Có phải vì ta em thù hận cuộc đời cho thêm  nợ nần nhau
Ta trở về đây sau đêm tàn phai cơn mơ điên
Đôi chân trĩu nặng niềm riêng.

Khi biết yêu em con tim thật thà
Mới thấy đôi ta thêm xa
Không còn đường về không còn đường về
Tha thiết xin em lau đôi dòng lê.
Ta biết ta đã lầm lỡ
Không còn đường về.

Phố nhỏ chờ em trao nụ cười
Phố nhỏ cần bao dung tình người
Ước gì một mai oán hờn nhạt phai
Cho ta về nương trong tay em
Ta xin hối cải từng đêm...!!!

Phố Sương Mù

Hoa Tuyết Sương

Hồn mình lang thang bay theo bước chân Anh về.
Người đã quay đi, cho tôi nhớ thương ngập hồn. Bầu trời mây bay sao tôi còn đây đứng đợi, đợi chờ ai đây, sầu dâng đôi mắt người ơi.....

Vàng từng chiếc lá rơi trên bước chân tôi về.
Tình đã bay xa, tôi nghe tóc mây thở daì. Lơi thề năm xưa, cho tôi niềm đau tháng ngày.
Gọi thầm tên Anh, ở nơi cuôi phố sương mù.

ĐK:

Người đã đến, như bão mùa đông, để hồn tôi khắc khoải mùa đông. Môi tôi mặn, nghe tình mình hư hao. Mặt tôi cay, hay gió lốc bụi mờ.....

Ngoài trời mưa rơi tôi nghe tiếng chim lạc đàn.
Gục đầu rưng rưng ai
đang vui say bên người.
Nhìn vê chân mây, tôi ôm từng giây kỷ niệm..
Còn chờ ai đây, chiều
nay cuối phố sương mù.....


Phố Vẫn Xưa

Lê Vũ

Và cơn mưa cơn mưa chiều nay
Làm tung mái tóc một thời nồng nàn
Dìu nhau đi trong cơn mưa bay
Ðường mây tám hướng mộng đời ngập tràn

Trả lại anh góc phố huy hoàng
Chỉ mình tôi với giấc mơ tàn và bao đêm chờ sáng
Ðành thôi anh ta chia tay nhau
Đành gom góp hết kỷ niệm một đời
Làm hành trang ta mang đi theo

Về nơi gió cát một vùng biển trời
Chiều mưa yên xóa dấu chân mềm
Dường như ta vẫn mãi đi tìm
Phố vẫn xưa mà em mất anh

Và vẫn biết tình nào không nuối tiếc
Hát cho nhau lời cuối tình ca
Ta vẫn nhớ lần đầu tiên bỡ ngỡ
Biết môi anh là quen với muộn phiền
Ta vẫn nhớ lần đầu tiên bỡ ngỡ
Biết môi anh là quen với muộn phiền

 

Phố Vắng Em Rồi

Mạnh Phát - Nguyễn Đan Thanh

Mưa khuya hắt hiu xuyên qua mành, tình ngăn cách rồi
Đêm qua trắng đêm mơ thương hình bóng cũ xa xôi
Em ơi ! bước đi xa nhau rồi ngày vui đâu còn,
đèn vàng nhòa sương chưa tắt
Khu phố xưa lạnh buồn tênh
Hôm em bước lên xe hoa thềm nhà  tươi pháo hồng
Em ơi! pháo vui như vô tình xé nát tim anh
Bao nhiêu ước mơ nay phai tàn,
Tình ôi phũ phàng,
Một ngày dù duyên chưa thắm,
Chuyến đò xưa sao nỡ quên!
Thương còn thương những chiều đời chưa nhiều
nghen ngào nhìn nhau không nói
Yêu còn yêu tiếng cười, ngày mới quen nhau,
ngỡ ngàng tình trong mắt sâu

Mưa khuya hắt hiu xuyên qua mảnh hồn đơn giá lạnh
Em ơi phố khuya bâng khuâng sầu buốt giá tim anh
Hương xưa ái ân theo êm đềm vàng trăng giãi thềm
Từng giờ buồn trông phố vắng, thắm  hình em qua bóng đêm

 

Phố Xa

Lê Quốc Thắng
Mưa về trên khúc hát
Lắng u buồn đợi bóng hình ai
Như tìm về thoáng hương xa
Con đường giờ là kỷ niệm
Giọt sương lặng lẽ bên em
Đọng trên đôi mắt vô tư
Để buồn cho con phố nhỏ
Để một người đến vấn vương.

(ĐK)
Đi bên em chiều trên lối vắng
Phố xa, phố xa ngỡ như thật gần
Đôi vai em gầy trong chiếc lá
Giờ là đợi chờ nhớ mong mùa xuân
Trên tay em nụ hoa vẫn nở
Phố xa, phố xa ngỡ như thật gần
Câu yêu thương chìm trong nỗi nhớ
Mơ về một ngày có mưa êm đềm.

Mưa về trên khúc hát
Lắng u buồn đợi bóng hình ai
Như tìm về giấc mơ xa
Mây mờ giờ là kỷ niệm
Mùa thu lặng lẽ trôi đi
Mùa đông lạc giữa tình yêu
Xuân về như con nắng hạ
Bốn mùa mưa vẫn đợi ai.
Bản nhạc có nốt


Phố Xưa Chim Bay

Đình Nguyên

Mỗi khi chiều xuống bước chân em nghe buồn tênh
Phố xưa giờ có những đôi chim bay thật xa rồi
Vắng anh là vắng hết vui tươi trong hồn em
Người em yêu hỡi hay quay về đây với em

Này người yêu hỡi
có bao giờ anh biết khg rằng
em yêu anh và em nhớ anh thật nhiều
này người yêu hỡi
có bao giờ anh nhớ lại
ngày chia tay em khóc
nước mắt em  như giòng sông lớn

Những đêm lặng lẽ bão mưa theo em về đây
Khóc như là gió cuốn trôi qua hiên đời em buồn
Dấu yêu ngày ấy có phôi pha theo thời gian
Này anh yêu nhé!
Chớ xa em khi mùa đông đến

(Trở lại Đ.K.)

2.
Ngoài trời mưa trút
Khóc cho lần em nhớ anh nhiều
_____thú đau thương
Từng lời anh nói
vẫn như còn in khắc trong lòng
em mang tan nát
nước mắt em  như giòng sông lớn

Phố Xưa Còn Chờ

(chưa biết)
Trời thật buồn
Rồi em cũng biết tim mình xôn xao nhớ người
Đừng giận hờn
Ngày xưa em quá khắc khe tình anh
Đến bây giò ngồi nhìn chiều tàn lạnh lùng
Em rất mong trời trở về nắng hồng
Đến bên người lòng tràn đầy yêu thương
Dù xa cách không phai tình xưa

Dù một ngày
Người ơi em có quên hình bóng anh trong lòng
Vì ngày nào
Tình anh băng giá với em mùa đông
Nhớ không em đường về ngày nào êm đềm
Cơn gió qua dịu dàng còn đùa môi hồng
Ngất ngay lòng mà vì giận hờn êm thôi
Và vì thế anh không cười vui

Vòng tay ngày xưa chiều nay mình em
(chờ mãi mình em)
Lời hứa ngày xưa cho em.... cho em....

Phố xưa còn chờ hỡi anh còn chờ
Anh ơi hay chăng lối buồn xót xa
Bước đi mà lòng vẫn đang ở lại
Anh ơi đừng quên em anh nhé
Dẫu xa nghìn trùng tuyết rơi lạnh lùng
Anh luôn bên em đi vào giấc mơ
Giấc mơ một ngày sẽ có nhau trong tay mãi mãi..... người ơi....

 

Phố Xuân

Thảo Linh
Ðứng ngơ ngẩn phố xuân nhỏ coi anh như thằng khờ
Nếu như là trái me nhỏ sẽ không ngại ngần
Nếu như là bướm xuân nhỏ cho anh cây vợt đẹp
Sáng áo màu nắng trong nhỏ như quên thẹn thùng

Ðứng ngơ ngẩn phố xuân nhỏ coi anh như thằng khờ
Nếu như là trái me nhỏ sẽ không ngại ngần
Nếu như là bướm xuân nhỏ cho anh cây vợt đẹp
Sáng áo màu nắng trong nhỏ như quên thẹn thùng

Phố xuân ngại ngùng
Rượt bắt mùa xuân trên phố xuân
Mơ màng áo trắng trong trời xuân
Bướm xuân thẹn thùng
Rượt bắt mùa xuân trên phố xuân
Bướm lượn như có như là không



Phố Xuân

Hoài An

Bước cùng xuân trên phố bao người xa lạ.
Phút chốc thành quen xôn xao niềm vui ta đón xuân.
Trời là màu xanh xanh câu chúc muôn nhà an lành.
Sắc thắm ngàn hoa rộn rã tim mình.
Sánh bước cùng anh môi thắm xinh và xuân ngời
Thấp thoáng tình nhân trao nhau nụ hôn trong tiếng cười.
Lời hát nào bay xa mang tiếng ca về muôn nhà.
Gió hát chào ngàn nắng chan hòa.
Một ngày trời xuân trong xanh giọt sương long lanh nụ hoa trên cành.
Em đi trong bình minh trong dáng xuân yêu kiều.
Thì thầm lời ai bên tai và tay trong tay ngày mai ước thề.
Ta đi trong tình yêu vui đất trời vào xuân.


Phôi Pha

Trịnh Công Sơn

Ôm lòng đêm    
nhìn vầng trăng mới về 
nhớ chân giang hồ
ôi phù du
từng tuổi xuân đã già
một ngày kia đến bờ
đời người như gió qua

Không còn ai
đường về ôi quá dài
những đêm xa người
chén rượu cay
một đời tôi uống hoài
trả lại từng tin vui
cho nhân gian chờ đợi

Về ngồi trong những ngày
nhìn từng hôm nắng ngời
nhìn từng khi mưa bay
có những ai xa đời quay về lại
về lại nơi cuối trời
làm mây trôi

Thôi về đi
đường trần đâu có gì
tóc xanh mấy mùa
có nhiều khi
từ vườn khuya  bước về
bàn chân ai rất nhẹ
tựa hồn những năm xưa.

 

Phong Ba Tình Đời

(chưa biết)
 
Bước gian hồ phiêu bạt nơi cuối trời
Mộng về nơi xưa giờ xa xôi bóng tình nhân
Muốn quay về mang tặng em chút tình|
Đời còn phong ba khó khăn đang chờ mình

Những ân tình nay lặng im suốt đời
Lòng người đổi thay giờ em anh ngút ngàn xa
Khó cho người không đợi nhau kiếp này
Nghìn trùng thương bóng em muôn dặm đường

Nghe nỗi đau cuồn cuồn cháy trong lòng
Ngoài trời mưa gió em hỡi em nay về đau
Bao nhớ thương tràn ngập khắp tim này
Nhìn từng ngày trôi qua lòng buồn như đốt thời gian

Phong Ba Tình Ðời

Ngoại Quốc (Trung Hoa)
Lê Quang

Nhìn từng làn gió theo nhau cuốn trôi về cuối trời
Lòng nghe mênh mang bao muộn phiền phiêu lãng chốn xa vời
Tìm đâu cho thấy dáng ai qua thướt tha một chiều xưa
Muốn quay về tìm lại em dẫu xa một tiếng đàn
Một lần gặp gỡ ta trao dấu yêu tình nào có ngờ

Giờ em nơi đâu khi dòng đời gian dối lắm đổi thay
Chờ nhau em nhé bước phong ba sẽ quay về tìm nhau
Chốn xưa trở về giờ còn nghe nỗi sầu em ở đâu

Tìm khắp chốn gió mưa thét gào nghe nỗi đau ngập tràn
Ðời phong ba mình anh xót xa bao nhớ thương về em
Ngàn tiếng vó câu vọng về giờ gặp lại nơi chốn yêu xưa
Về bên anh người yêu dấu hỡi muôn đời ta sẽ gần bên nhau
Ðời bể dâu tình mình sẽ muôn đời
Em ơi thấu chăng lòng anh
Này người yêu hỡi muôn đời ta sẽ gần bên nhau 



Phúc Âm Buồn

Trịnh Công Sơn

Người nằm co như loài thú khi mùa đông về
Người nằm yên không kêu than buốt xương da mình
Từng tiếng người, nhiều tiếng người gọi hoài giữa đêm
Người nằm co như loài thú trong rừng sương mù
Người nằm yên không kêu than chết trên căn phần
Một góc trời, người vẫn ngồi, một đời nhỏ nhen
Người còn đứng như tượng đá trong rừng cây già
Người còn đứng như trăm năm vết thương chưa mờ
Từng đêm về, từng đêm về mang đời ngẩn ngơ
Còn bao lâu cho thân thôi lưu đầy chốn đây ??
Còn bao lâu cho thiên thu xuống trên thân này ??
Còn bao lâu cho mây đen tan trên hồn ngườỉ?
Còn bao lâu tôi xa em, xa anh, xa tôi ??

Người nhìn mãi theo từng chuyến xe ngựa qua rồi
Người nhìn dấu xe lăn đi dấu lăn trên đời
Ngựa xa rồi, người vẫn ngồi, bụi về với mây
Người còn đó gieo hạt lúa trên ruộng đất này
Người còn đó nhưng bơ vơ mắt chong đêm dài
Ngựa xa rồi, ngựa xa rồi, trên ngày tháng vơi
Người còn đó, những lời noí rơi về chân đồi
Người còn đó nhưng trong tim máu tuôn ra ngoài
Nhuộm đất này, nhuộm cho hồng hạt mầm trót vay

Phượng Buồn

Nguyễn Vũ

Anh đến với em vào một ngày trời đẹp nắng
Một ngày phượng hồng thắm trong đôi mắt buồn xa xăm
Phượng hay bâng khuâng tưởng chừng như cô đơn
Nên khi hè xuống thấy vấn vương tâm hồn.

Anh có biết không hè về phượng hồng đẹp lắm
Tình mình càng nồng thắm cho bao ước vọng cao dâng
Ngàn năm trong tôi tình này không phai phôi
Xuân qua hè tới ta nhớ nhau luôn phượng ơi

ĐK:
Lòng vẫn hay buồn
Vì đời thay đen đổi trắng, người dối gian
Dẫu là đem vui, cho những người nhiều tình yêu
Càng xót xa nhiềụ

Trong tiếng hát ve phượng hồng là hoàng hậu đó
Phượng buồn vì tình đã tan theo sóng biển nổi trôi
Giờ trong tim tôi, màu hồng không phai phôi
Xuân qua hè tới ta nhớ nhau luôn phượng ơi


Phượng Hồng

Vũ Hoàng
Đỗ Trung Quân


Moderato
Em 6/8
Em --> Am
Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng,
G --> D
Em chở mùa hè của tôi đi đâu,
Em G Em G
Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi 18,
D B7 Em
Thuở chẳng ai hay thầm lặng mối tình đầu.

Am --> Em
Mối tình đầu của tôi
Am --> G
Là cơn mưa giăng giăng ngoài cửa lớp,
Am --> G
Là áo ai bay trắng cả giấc mơ
D --> D
Là bài thơ còn hoài trong vở,
-- B7 Em
Giữa giờ chơi mang đến lại mang về.

Am Em
Cánh phượng hồng ngẩn ngơ,
Am C B7
Mùa hè đến trường khắc nỗi nhớ trên cây,
Am D
Và mùa sau biết có còn gặp lại,
B7 G
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay.
Am C
Mối tình đầu của tôi
Am G
Nhờ cây đàn buông tiếng xa xôi,
Em B7
Ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu,
Am B7 Em (C)
Nên có một gã khờ ngọng nghịu đứng làm thơ.

Coda (quay lại từ đầu)
C Am C B7
Em chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lại
B7 Em
Nắng ngập đường một vạt tóc nào xa.



Phương này em đợi

(chưa biết)

Trùng dương ngăn đôi lứa
Tháng năm mỏi mong
Làm em đau đớn như điên cuồng
Chàng nơi xa xăm đó nhớ gì nhau
Làm sao nguội bớt được cơn đau
Dù anh đã lỡ quên vội mau
Tình em vẫn giữ đến trọn đời

  Dấu chốn nào anh về
  Đường trần quên dấu chân
  Chỉ cần anh biết có em đang mong chờ
  Dẫu tháng năm lâu dài
  Để lòng em đớn đau
  Chàng ơi hãy nhớ có em đang chờ anh

Ngày xưa em luôn ngỡ
Chút tình thơ
Mình trao nhau sẽ luôn đẹp bền
Cười vui ai phương đó
Nước mắt mặn nơi này
Giận sao không mãi được bên nhau
Nào anh đâu biết những đợi chờ
Làm em đau đớn đến dại khờ

  Dấu chốn nào anh về
  Đường trần quên dấu chân
  Chỉ cần anh biết có em đang mong chờ
  Dẫu tháng năm lâu dài
  Để lòng em đớn đau
  Chàng ơi hãy nhớ có em vẫn trông chờ

Làm sao chốn thoát lãng quên cuộc tình nỗi đớn đau
Trừ khi nỗi chết sẽ trôn vùi đời mộ phân khép kín

Nào anh đâu biết ...... có em vẫn trông chờ
                      .... Có em trông chờ ....


Phượng Ơi !

(chưa biết)

Phượng ơi xa vắng em nhiều năm
Nghe lòng thương nhớ lắm, trót mang nỗi lòng
Phượng ơi ve sầu gọi em tới
Câu hát anh nghẹn lời, giọt buồn tả tơi

Phượng ơi sao lại đến rồi đi
Mỗi năm đem biệt ly, dâng sầu lên mi
Nhớ mong chờ đợi nhau tím lòng
Ngoài trời phượng đã nở
Em có thương có buồn không

Từ khi vắng nhau ôi phong kín lòng đau
Ai hát vang bên đời
Ai nói không nên lời
Thấy Phượng yêu thiết tha
Biết chờ nhau xót xa
Ngày một ngày hai thời gian là tê tái

Phượng ơi biết không
Bao năm tháng chờ mong
Em đến mang hương nồng
Em bước đi đau lòng
Nắng chiều nương lũy tre
Khóc nỉ non tiếng ve
Chợt như Phượng tới
Vuốt ve nhau trong đời

Phượng ơi khi vắng em buồn không
Ân tình nuôi nấng lớn, nhớ em dỗi hờn
Phượng ơi đâu rồi thời yêu dấu
Như bướm hoa ngày đầu, chẳng hề thiếu nhau
Phượng ơi đâu rồi những ngày xưa
Ðón đưa nhau chiều mưa
Vui buồn hai đứa
Biết đâu đời là quả đất tròn
Ngày gặp lại ta sẽ thương
Sẽ yêu hơn Phượng ơi

 

Phượng Tìm Hoàng

Châu Kỳ
Đinh Hùng

Ôi gót son bao giờ em tôi
Có theo chim Hoàng đưa lối
Cây mùa Xuân nối vòng tay
Ôi gió nào hôn khẽ làn tóc
Tóc nào anh quấn vai này ?
Trăng nào tô chuốt đôi mày ?

Em gót chân yêu kiều in dấu
Cánh chim phiêu bồng về đâu
Sông nào in bóng hình nhau?
Ôi núi còn dung nhan mười sáu?
Mây đoàn viên lướt ngang đầu
Đưa hồn lên những tinh cầu

Ngàn đời còn thương ai thương nhớ phút sánh vai
Lời thề cùng tương lai ghi gió nước ra khơi
Hỡi em hoa trang đài
Sao sáng đôi vai gầy
Lời nguyền anh chép vào mây

Em giấc xuân đêm nào lưu luyến
Có nghe cung đàn kỳ duyên
Đưa tình sang bến thuyền quyên
Ôi phút kề môi trong tiền kiếp
Tay cầm tay đón Nghê Thường
Cho trần gian hoá Thiên Đường

 

Phượng Yêu

Phạm Duy

Yêu người như lá đổ chiều đông
Như mây hồng chưa tím
Như con chim khóc trong lồng
Như cơn giông đêm hè
Tình ta nức nở canh khuya
Yêu người như suối cuộn rừng sâu
Như con tầu say gió
Như con giun ngước lên trời
Yêu trăng sao vời vợi
Làm sao sao nói được tình tôi.
Yêu người ! Yêu Phượng !
Yêu hoa đầu mùa
Yêu mầu rực rỡ, yêu em mù loà
Yêu bằng tiếng nói đơn sơ
Yêu người, yêu cả cơn mơ dụt dè
Yêu bằng gió núi qua khe gập gềnh
Yêu bằng tiếng hát yêu tinh
Yêu người xong, chết được ngày mai
Yêu như loài ma quái
Đi theo ai tới chân trời
Đi không ngơi kêu gào
Làm sao tránh được tình yêu.
Yêu người, yêu có một lần thôi.
Xin yêu, dù gian dối
Xin yêu tôi, dẫu nghi ngờ
Khi bơ vơ còn nhiều
Thì đâu chối bỏ tình yêu.

Phút Ban Đầu

Hoàng Thi Thơ

Anh từ đồng quê đến,
Tôi từ miền cát lên
Đôi ta chừ mà gặp nhau đây
Tuy ban đầu mà tình e sâu
Gặp nhau sau mùa chinh chiến
Gặp nhau phút đầu lưu luyến
Ôi, giữa trời đất nước thân yêu

Anh mời tôi điếu thuốc,
Tôi kể chuyện đắng cay
Đôi ta chừ mà gặp nhau đây
Say tâm tình cầm chặt đôi tay
Ngồi trông sao trời lóng lánh
Trời thanh trăng vàng óng ánh
Hai đứa nhìn đôi nét cau xanh

DK:
Anh ơi, phút đầu tiên ấy nay đâu ?
Anh ơi, khi tình sông núi ăn sâu,
Lòng trai thế hệ trao nhau
Xin cho duyên tình tim kiếm tim ta
Trao qua duyên tình non nước bao la
Lòng trai chan hoà yêu thương
Trên nẽo đường đất nước,
ta từng giờ ước mong
Chân quay về dù gặp long đong
Tin nhau dù biển đời mênh mông
Lòng tuôn đong đầy trang giấy
Vì nhớ phút đầu tiên ấy
Đôi đứa mình khi mới quen nhau

 

Phút Ban Đầu

Ngoại Quốc
Khúc Lan

Một mùa đông về trong lạnh giá
Tình hỡi xin đừng vắng xa
Ngoài kia nụ hoa, xót xa đợi chờ
Những bước chân mịt mờ
Một mùa đông về trong vội vã
Lệ vẫn rơi thật đớn đau
Thuyền trôi về đâu, ánh trăng muôn màu
Những khúc ca âu sầu
Này hỡi có những buổi sáng
Êm đềm với câu ca trên môi mềm
Mộng đẹp ta vừa trao
Nào ngờ nay đã úa trên cây sầu đau
Người hỡi có biết
Một giấc mơ ngàn kiếp xin cho em dâng trọn
Tình gọi nhau cuồng điên
Xin đừng chia tay kỷ niệm trinh nguyên
CHORUS:
Từ nay có em nguyện sẽ yêu người suốt đời
Tình khi đã xa
Đừng thiết tha làm gì anh hỡi
Từ nay có em nguyện sẽ yêu một bóng hình
Ngày mai dưới hoa còn mộng mơ phút ban đầu

Phút Biệt Ly

(chưa biết)
Giờ còn gì hãy nói đi em
Khi đã không còn chung bước
Lòng nghẹn ngào chia ly chẳng nên câu
Dù lệ đang tuôn rơi ướt mi

Đừng bận lòng hãy cố quên đi
Bao tháng năm mình có nhau
Một giấc mơ êm ái tan biến trong mưa
Từ nay đường ai nấy đi........

Gạt đi nước mắt thương nhớ về một dĩ vãng...
Trách nhau làm chi người ơi Càng thêm đớn đau
Biết đã xa nhau từ đây, đừng làm đau thương mà chi
Tiếc nuối cũng đến phút giây biệt ly...

Còn nhau giây phút sau cuối người về lối vắng
Nhớ thương còn đây mà sao tình vỗ cánh bay...
Biết trách ai chia lìa ta, tình không duyên ta đành xa
Hãy giữ mãi những ái ân ngày xưa
Đừng hối tiếc đến những tháng năm ta gần nhau.....

 

Phút Bối Rối

Ngoại quốc (Trung Hoa)
LV: Hà Quang Minh


Hỡi người tình khi tim anh muốn nói
Những lời yêu thương nồng nàn và đắm say
Nhưng sao anh ngu ngơ mãi thôi

Khi em cười làm tim anh bối rối
Nói gì đây khi lòng này đã ngất ngây
Người yêu ơi biết chăng, người biết chăng

Khi em hé cười, yêu sao khóe môi
Anh như ngây ngô bỗng quên bao lời yêu
Biết bao yêu thương trong lòng
Bỗng nhưng sao như nín câm
Rồi khi đã một mình, lại muốn em hiểu rằng
Em là mặt trời hồng, sưởi ấm tim anh giá băng

Hễ một lần khi tim anh muốn nói
Những lời yêu thương nồng nàn và đắm say
Rồi bối rối khiến cho anh lặng thinh

Khi em hé cười, yêu sao khóe môi
Anh như ngây ngô bỗng quên bao tiếng yêu
Biết bao yêu thương trong lòng
Bỗng nhưng sao như nín câm
Rồi khi đã một mình, lại muốn em hiểu rằng
Em là mặt trời hồng, sưởi ấm tim anh giá băng

Phút Chia Ly

Hoàng Trọng
Nguyễn Túc

Tango
Lòng tê tái vương nhớ nhung
Người chinh phu với sầu đông
Thuyền không bến lắng trôi tới đâu
Ðưa đón ai xa ngừng bến nào
Thầm reo rắc chi sầu nhớ

Giòng sông xanh trôi lững lờ
Lạnh lùng ngân khúc hùng ca
Người trai tráng sẽ mang tấm thân
Trong trắng đi trên đường sáng ngời
Lòng vương vấn bao nhớ thương

Bàng hoàng giờ phút từ ly
Tuy lòng đau nhưng cố quên thê nhi
Tần ngần chàng bước chân đi
Ði tới nơi xa xăm bao hình mơ

Thuyền dần trôi xa bến bờ
Ngại ngùng thay phút biệt ly
Người anh dũng dứt chân bước đi
Trong bóng tre xanh hồn nước nhà
Lòng đau với bao tiếng tơ

Nhưng trên bến xa, tay bế con còn thơ
Bên sông cố trông, thuyền khuất xa nửa vời
Dòng dòng lệ rơi (*)
Từ đây trong đêm giá đông
Ðèn khuya chung bóng hoa
Còn đâu phút êm xưa

Thôi lưu luyến chi, đau đớn cho người đi.
Nam nhi chí trai, chàng quyết tâm quên mình.
Nàng về ngàn dâu, ngày quay tơ với nhớ mong.
Cầu sao mau tới khi, rền tiếng tơ thanh bình

Lòng tê tái vương nhớ nhung…
……………………………………
Lòng đau với bao tiếng tơ.

 

Phút Chia Tay

Trần Huân

Gặp nhau trong không gian lặng thinh.
Ngồi bên nhau còn đôi chúng mình.
Giữa không gian không ai buồn tênh.
Héo hắt ánh đèn vàng lung linh soi bước mặt em.
Dù chẳng nói nên lời, lòng im với bao sầu đau ánh mắt nhìn nhau.
Lòng anh buồn như màn đêm im vắng.
Chợt lặng nghe lòng đau tựa như chén đắng.
Người hỡi hãy nói một câu !
Lòng anh luôn tin hằng dẫu...
Xua tan đi không gian của màn đêm đã chết.
Từ mai về sau,
Chúng ta sẽ còn nhớ đến nhau....
Oh... oh... oh... oh... oh....

Phút Chia Xa

(chưa biết)

Chiều nay anh nói câu từ giã
Hồn ta tan vỡ theo từng bước anh đi.
Cành khô ngơ ngác tiếng chim vụt tắt
Thời gian như đứng im trong giờ phút chia xa.

Chiều nay buốt giá mưa trong hồn tôi.
Chiều ngập thương nhớ biết bao giờ nguôi
Đường xưa quạnh vắng lê bước đơn côi
Bóng anh xa rồi nghe hồn dâng tiếc nuối .

Còn đâu hơi ấm trong vòng tay
Và đôi môi ngát hương nồng phút mê say
Một lần ân ái trăm năm còn mãi
Người ơi sao nỡ quên cho ân tình bẽ bàng .

2.
Chiều nay trong gío mưa lạnh giá
Mình tôi rét mướt với trời đất hoang vu
Gọi người xa vắng tâm tư trầm lắng
Giọt mưa hiu hắt rơi trên từng bước lang thang.

Chiều nay buốt giá mưa trong hồn tôi.
Chiều ngập thương nhớ biết bao giờ nguôi
Đường xưa quạnh vắng lê bước đơn côi
Bóng anh xa rồi nghe hồn dâng tiếc nuối .

Bầy chim đã khuất theo chiều xuống
Chỉ còn mình ta với trời đất hoang vu
Niềm đau đã thấm trái tim sầu úa
Nào ai có xót thương cho cuộc tình lỡ làng .

 

Phút Cuối

Lam Phương

Chỉ còn gần em một giây phút thôi
Một giây nữa thôi là xa nhau rồi
Nguời theo cánh chim về vui với đời
Để lại thương nhớ cho kiếp đơn côi
Núi đồi lồng lộng chiều mưa nhớ ai
Biển xanh vẫn xanh nguời đi sao đành
Để trong giấc mơ hồn anh thẫn thờ
Em ơi bao giờ mới đuợc gần nhau

Biết chi một đêm tha thiết chi một đêm rồi xa nhau nghìn trùng
Lệ này cho em hay lệ này cho anh khi mộng uớc không thành
Ngày buồn còn bao lâu hay muôn đời nuối tiếc đêm cuối cùng
bên nhau
biết em sẽ buồn vì thuyền anh không rời bến
biết em sẽ buồn vì mình chẳng có ngày mai

Nếu ngày nào tình ta đã phai
Ngày vui của em cùng ai trên đời
Là hôm tiễn anh về nơi cuối trời
Em ơi bao giờ nhớ thương này nguôi



Phút Đầu Tiên

Trường Huy

Bâng khuâng trong nắng ấm
Ánh mắt em như sao trời
Lung linh đưa anh vào giấc mơ tuyệt vời
Gặp nhau ta ngỡ như quen
Quen nhau từ muôn kiếp trước
Nụ cười em cho anh quên những ưu phiền

Công viên nhạt nắng
Có đôi ta trên lối về
Giọt sương mong manh,
Còn vương tóc em xõa mềm
Này em cô bé yêu ơi
Sao em thẹn thùng e ấp
Ðể anh đợi chờ,
đợi chờ em mãi thôi

Em như tia nắng ấm
Sáng soi hồn anh với bao buồn phiền
Và cho anh bao ngây ngất
Phút giây đầu tiên ngàn năm khó phai
Yêu sao đôi mắt ấy
Khẻ ru hồn anh những đêm mong chờ
Nụ cười đó sẽ đưa anh vào cõi mơ

Anh xin em cô bé
Chớ quên, đừng quên phút giây tình cờ
Gặp nhau bên nhau không nói
Ðể đêm về anh thầm thương nhớ ai
Em xinh xinh trong nắng
Tóc mây nhẹ buông xỏa đôi vai gầy
Nụ cười đó sẽ cho anh nhiều ước mơ
Nụ cười đó sẽ cho anh mãi đợi chờ

Nụ cười đó sẽ cho anh nhiều ước mơ
Nụ cười đó sẽ cho anh mãi đợi chờ
Phút đầu tiên, phút đầu tiên

Phút Giao Mùa

Trần Thiện Thanh

Boléro

Lại một mùa Xuân nữa đến trong khói lửa chiến tranh
Mùa xuân vẫn xanh, xanh như cuộc tình em với anh
Xuân này anh không về,ngàn câu thề không chắc ... em vui,
quà xuân anh chẳng có, gát giặc từng giờ
Đời lính chiến lấy gì gửi về em?

Tiền đồn heo hút nhắc em kỷ niệm ấu thơ.
Hỏi "em có nghe trong tâm hồn gợi giây phút xưa?"
Năm nao đêm giao thừa ngày khói lửa chưa kín quê hương,
Và đôi ta nhỏ bé, thức xem giao thừa,
Kể chuyện vu vơ và thức trong mộng mơ.

Em anh có nhớ khi ta mơ chuyện tích xưa:
Tiên nương hiện xuống không gian xem hoa rộ khắp nơi
Trăng sao mọc kín đêm khuya cho thiên thần hát ca,
Rồi nhè nhẹ gót hài tiên ca múa trên trần ai.
Nhưng tiên nào thấy đâu dù em chắp tay nguyện cầu.
Trăng sao nào thấy đâu để anh bỗng nghe nặng sầu.
Rồi ... pháo nổ khai xuân để mình dỗi hờn xa xăm ...
Khi đường trần dập dìu người đi hái lộc đầu năm.

Rồi từng xuân bắt anh giã từ ấu thơ.
Rồi xuân chiến chinh phút giao mùa còn anh với anh .
Xuân chưa ôm đôi đời .
Lòng xin một phút giây mơ thôi:
Nàng tiên anh nhỏ bé giữa đêm giao mùa,
lạc đường dương gian và đến thăm ... mình anh.

Phút Giao Thừa Lặng Lẽ

Anh Quân & Huy Tuấn

Từng giọt mưa đêm nay ngập ngừng
Ðậu trên áo em rưng rưng
Cầm tay em tay em liễu xanh mềm mại
Lặng nghe sớm xuân đang về
Từng giọt mưa đêm nay thật buồn
Mặt hồ sao bỗng như lung linh

Và một năm đi qua với bao kỷ niệm
Ðể ta nhớ mãi không quên
Lặng lẽ mùa đông như câu hát cuối cùng
Những gì đã qua sẽ còn lại trong chúng ta
Lặng lẽ mùa xuân như câu hát bắt đầu
Từ giây phút giao thừa rì rầm nỗi ước ao

Mùa xuân
Một nhành lá xanh tươi lộc xuân
Một nhành lá non
Một tình yêu chưa biết đến
Mùa xuân để ta hái đem trao tặng nhau
Lòng tin yêu mãi xanh rờn
sống trong ta mãi muôn đời
Kìa mùa xuân về giao thừa đã qua

Ðêm đi qua và ngày đang tới
hát câu chuyện tình mùa xuân
Còn vang mãi trong lòng ta

bao năm tháng ngọt ngào
Ðể nơi tim ta mãi mãi
vẫn là tiếng hát quyến rũ mùa xuân
Từ giọt mưa cuối đông
Và ta lắng nghe...

 

Phút Giây Kỷ Niệm

Quốc An
Speaking:
Nụ hôn ngày nào vụt mất
Ánh mắt hôm nào chợt buồn
Nước mắt vẫn rơi trong những đêm dài quạnh vắng
Phút giây ấy, kỷ niệm ấy bây giờ như áng mây
Bay qua đời tôi
Và tôi vẫn chờ, vẫn chờ

----------------------o00O00o----------------------
Dance Shuffle[4/4 - A]

Ánh mắt anh vẫn buồn, buồn vì ta cách xa
Nước mắt em vẫn tuôn trong những đêm cô đơn lạnh.
Nhớ chiếc hôn đã trao, những dấu yêu thuở nào
Xa nhau làm tim em quá đớn đau.

ĐK:
Bao ân tình vụt theo gió bay
Mong kỷ niệm về trong phút giây
Ta đã yêu đã vui, đã ngây ngất trong cơn mê tình đầu
Giờ còn đâu hỡi anh sao nỡ quên.
Anh bây giờ tựa như áng mây
Nơi phương trời nào em có hay
Em ước mong chúng ta bên nhau chắt chiu
Nâng niu tình mình nhé anh
Em vẫn đợi chờ...
 

Phút Giây Thần Tiên

Lan Anh

Hôm nay mây giăng sáng trong khung trời rộng tràn đầy ý thơ.
Cho  nhau môi hôn ngất ngây nghe lòng mình tràn đầy ước mơ.
Tung tăng khắp nơi quay cuồng vì tình mình đắm say.
Xa xa tung bay thiết  tha dưới ánh nắng ấm trên biển xanh.

        Tình yêu đã đến cho ngày mai tươi sáng,
niềm vui chan chứa  trong vòng tay khép kín.
Này em yêu hỡi xin đừng xa nhau nhé,
tình luôn thắm thiết như ngày ta mới quen.

        Yêu nhau cho nhau nhớ thương
cho tình mình nồng nàn thắm tươi.
Bên nhau ta ca hát vang hãy giữ mãi phút giây thần tiên.

        Ta hãy bước nhanh theo đàn chim tung cánh,
vui đùa trên cát trắng, khi sóng chiều reo vang.

        Dưới khung trời nắng ấm bên nhau ta hát vang,
biết bao là thắm  thiết dâng trong hồn ta.
Chúng ta cùng hát vang lên trong nắng mai,
        dưới khung trời sáng sáng soi tình ta.

        Hôm nay mây giăng sáng trong khung trời rộng tràn đầy ý thơ.
Cho  nhau môi hôn ngất ngây nghe lòng mình tràn đầy ước mơ.
 Tung  tăng bên nhau khắp nơi quay cuồng vì tình mình đắm say.
Bên  nhau ta ca hát vang hãy giữ mãi phút giây thần tiên.


Phút Say Hương


Dương Thiệu Tước


Nhớ những phút vui đêm thâu thả hồn mơ cùng mây gió tới đâu

Nhớ những phút vui bên nhau tìm hồn hoa nhìn trăng khuất non xa

Ôi say dắm lòng áng hương trầm

Run tơ mềm trên phím xuân



Nhớ những phút vui canh thâu, nhạc vàng êm hòa đêm trắng bên nhau

Nhớ dáng liễu vương thiết tha như hồ êm lòng gương nước lãng si

Nhớ những phút vui bên muôn hoa, cùng lời ca, nhìn trăng khuất xa



Ôi say dắm lòng áng hương trẩm

Rung tơ trùng trên phím xuân

Nhớ những phút vui qua rồi, nay tìm đâu ...Niềm ân ái xa xôi


No comments:

Post a Comment