Tuesday, February 14, 2017

Anh trai Kim Jong-un bị giết ở Malaysia

image
Ông Kim Jong-nam sống phần lớn ở nước ngoài

Anh trai của nhà lãnh đạo Bắc Hàn Kim Jong-un vừa bị ám sát tại Kuala Lumpur, Malaysia.

Cảnh sát Malaysia nói ông đang đợi tại sân bay Kuala Lumpur để bay đi Macau vào hôm thứ Hai thì bị một người phụ nữ dùng khăn vải ấp vào mặt khiến bị bỏng mắt.

Ông dùng một hộ chiếu với tên khác vào thời điểm xảy ra vụ việc.

Nạn nhân mang hộ chiếu tên là "Kim Chol", sinh 10 /06/1970, nhưng cảnh sát xác nhận ông thực ra là Kim Jong-nam, sinh 10/05/1971.

Cảnh sát Malaysia nói họ đã thông báo cho sứ quán Bắc Hàn về cái chết của ông Kim. Kết quả giảo nghiệm hiện chưa được công bố.

Quan chức cảnh sát Malaysia Fadzil Ahmat xác nhận với hãng tin Bernama của nước này rằng nạn nhân đúng là Kim Jong-nam.

"Khi ông ta đang đợi để bay thì một phụ nữ từ phía sau ấp vải có chất lỏng vào mặt ông," ông Ahmat nói.

"Sau đó người đàn ông này cố gắng tìm sự trợ giúp từ một nhân viên lễ tân tại Sân bay Quốc tế Kuala Lumpur vì mắt ông bị bỏng do chất lỏng này.

"Ít lúc sau thì ông được đưa tới Bệnh viện Putrajaya nơi người ta xác nhận rằng ông đã chết.

"Cho tới nay không có nghi phạm nào nhưng chúng tôi bắt đầu điều tra một số khả năng để tìm đầu mối," Fadzil Ahmat nói với hãng tin Reuters.

Kim Jong-nam, anh trai cùng cha khác mẹ với Kim Jong-un, 46 tuổi, sống phần lớn thời gian tại nước ngoài.

image
Nạn nhân bị tấn công khi đợi chuyến bay đi Macau.

Truyền hình Nam Hàn TV Chosun trước đó nói Kim bị hai người phụ nữ mà họ gọi là hai nữ điệp viên Bắc Hàn đầu độc bằng mũi kim tẩm thuốc độc tại sân bay và hai người này hiện đang lẩn trốn.

Hãng thông tấn Yonhap của Nam Hàn cũng đưa tin này qua Twitter.

Phóng viên Kevin Kim của BBC tại Seoul trước đó cho biết đã điện thoại tới một số nguồn của chính phủ Nam Hàn nhưng chưa nguồn nào xác nhận cái chết của ông Kim Jong-nam tại Malaysia.

Thất sủng

image
Cảnh sát phong tỏa lối vào khu vực giảo nghiệm bệnh viện hôm thứ Ba.

Kim Jong-nam là con ngoài giá thú của Kim Jong-il với bà Sung Hae-rim, một diễn viên gốc Nam Hàn, người đã qua đời tại Moscow.

Ông được cho là theo xu hướng muốn cải cách kinh tế ở Bắc Hàn và do vậy bất hòa với em trai Kim Jong-un.

Năm 2001, ông Kim bị bắt khi tìm cách nhập cảnh Nhật Bản bằng hộ chiếu giả. Lúc đó ông nói với các quan chức là ông định thăm Disneyland Tokyo.

Vụ này khiến ông bị thất sủng với cha. Trước đó có tin ông Kim Jong-il muốn chọn ông làm người kế vị.

Từ đó Kim Jong-nam sống cuộc đời thầm lặng chủ yếu ở nước ngoài, nhất là Macau.

Năm 2012 ông được dẫn lời nói trong một cuốn sách rằng ông cho là em trai của ông, Kim Jong-un, không có tố chất lãnh đạo và Bắc Hàn không ổn định, cần cải cách kinh tế kiểu Trung Cộng.

Trong quá khứ, ông Kim Jong-nam đã từng bị ám sát hụt. Một gián điệp Bắc Hàn bị Nam Hàn bắt năm 2012 nhận là đã từng tham gia một vụ ám sát ông Kim Jong-nam bằng xe hơi nhưng không thành.

hong kong

Tâm sự xe ôm thời khủng hoảng
Nước Mỹ làm tôi xấu hổ
Phim: Nỗi buồn sông Gianh
CSHN_Một tổ chức buôn bán con người khủng khiếp!
Người Nữ Tu Hát (Sr Sourire)
Ðặng Thị Ngọc Dung: dân biểu Hạ Viện Hoa Kỳ 2017
Những lợi thế đặc biệt của người hói đầu
Chọn rượu hay cà phê để mời khách?
Xã hội dễ bị lừa gạt bởi những lời dối trá?
Việt Nam Cộng Hòa: Năm năm vàng son 1955-60
CON ĐƯỜNG CỨU ĐỘ: Trưng Bày Điện Giáng Sinh
Tay xì phé gốc Việt đoạt giải vô địch 2016
Phương pháp nào làm cho sẹo 'dễ coi' hơn?
Lạc quan là 'cái bẫy chết người'
Bệnh nặng vẫn đi làm không phải điều tốt
Tại sao bầu cho ông Trump là cách lựa chọn tốt về ...
Người Mỹ gốc Việt và vụ 'nước mắm nhiễm độc'
Texas sử dụng năng lượng tái tạo nhiều nhất nước
Cái chết của một cảng biển ở Liên Xô
Khai thác vàng từ những iPhone phế thải?

Tâm sự xe ôm thời khủng hoảng


Hà Nội là thành phố có lượng dân cư nhiều tương đương với thành phố Hồ Chí Minh nếu tính luôn những người tỉnh lẻ đến tá túc để làm ăn, sinh sống. Họ làm đủ các công việc lao động phổ thông để kiếm tiền trang trải hằng ngày và gởi về quê giúp cho gia đình.

Đất chật người đông, công việc không thể nở ra kịp với lượng người lao động từ các tỉnh kéo lên thủ đô. Những người bám trụ lâu năm, có kinh nghiệm và rành đường thì chọn nghề phu xe, miền nam còn gọi là xe ôm để sống.

image
Nhưng dường như đời sống của người phu xe ngày càng ngột ngạt, khó thở và họ phải oằn vai gánh nỗi khổ năm sau cao hơn năm trước. Giá xăng dầu quá cao, cạnh tranh khốc liệt với các phương tiện khác, dường như đời sống của các ông xe ôm Hà Nội rơi vào bế tắc.

Ông Hùng, phu xe ôm ở Hà Nội chia sẻ: ‘Tất cả mọi cái đều ảnh hưởng lẫn nhau. Với tình hình như hiện tại, xe ôm không cần phải dẹp, sẽ tự chết.’

image
Một người phu xe ôm có thâm niên hơn 20 năm ở Hà Nội cho hay: ‘Chính cái thời bây giờ cơ chế nhiều xe quá nên chúng tôi làm ăn ngày càng khó khăn hơn. Cuộc sống của người dân cũng ngày càng khó, thất nghiệp nhiều nên đời sống của người phục vụ nhu cầu của mọi người càng khó khăn hơn. Như tôi đã chạy xe ôm, xích lô gần 20 năm rồi. Nhưng năm ngoái đã kém rồi, năm nay còn kém hơn. Suy thoái của đất nước làm ảnh hưởng mọi thứ. Đời sống của người dân càng ngày càng khó, giá mọi thứ càng ngày càng lên, người kiếm từng đồng để trang trải càng khó hơn. Chi phí mọi thứ thì lên, giá xăng tăng, giá áo tăng mà giá quần chẳng giảm cho.’

Hiện tại, ngoài hàng trăm tuyến xe buýt công cộng, thành phố Hà Nội còn có thêm 129 hãng taxi. Trong đó, hãng lớn nhất có gần 5000 chiếc, hãng nhỏ nhất có trên 50 chiếc. Tính luôn mô hình taxi Uber và Grab, cả thành phố có hơn 27,000 chiếc taxi, chưa kể đến xe điện công cộng.

Cuộc cạnh tranh khốc liệt giữa các hãng taxi nhanh chóng xô dạt dịch vụ xem ôm.

Có thể nói rằng tương lai của các phu xe ôm là một tương lai bế tắt và khó lòng trụ vững trước trận gió xô bạt. Mọi số phận lao động nghèo trong guồng xoáy xã hội đang đối mặt với một tương lai mù mờ, không định dạng.

image
Một người phu xe ôm có thâm niên hơn 20 năm ở Hà Nội ca thán: ‘Một đất nước mà khoa học phát triển chậm thì đời sống của người dân sẽ thấp kém. Bởi khoa học phát triển thì các nhà máy hiện đại sẽ mọc lên, người ta sẽ có công ăn việc làm, sẽ không còn thất nghiệp nữa, giải phóng đầu ra cho người lao động. Cụ thể, mỗi năm ra khỏi đại học khoảng mười ngàn thì giải quyết bảy ngàn, tám ngàn vào các nhà máy, cơ quan lớn. Nhưng như hiện tại, chỉ một hoặc hai ngàn đi làm công chức, số còn lại không có công ăn việc làm thì phải ra ngoài, đi làm thuê, làm mướn cho những người giàu có. Cho nên đời sống luẩn quẩn, gặp nhiều khó khăn!’

travel adventure motorcycle vietnam outdoors

Nước Mỹ làm tôi xấu hổ
Phim: Nỗi buồn sông Gianh
CSHN_Một tổ chức buôn bán con người khủng khiếp!
Người Nữ Tu Hát (Sr Sourire)
Ðặng Thị Ngọc Dung: dân biểu Hạ Viện Hoa Kỳ 2017
Những lợi thế đặc biệt của người hói đầu
Chọn rượu hay cà phê để mời khách?
Xã hội dễ bị lừa gạt bởi những lời dối trá?
Việt Nam Cộng Hòa: Năm năm vàng son 1955-60
CON ĐƯỜNG CỨU ĐỘ: Trưng Bày Điện Giáng Sinh
Tay xì phé gốc Việt đoạt giải vô địch 2016
Phương pháp nào làm cho sẹo 'dễ coi' hơn?
Lạc quan là 'cái bẫy chết người'
Bệnh nặng vẫn đi làm không phải điều tốt
Tại sao bầu cho ông Trump là cách lựa chọn tốt về ...
Người Mỹ gốc Việt và vụ 'nước mắm nhiễm độc'
Texas sử dụng năng lượng tái tạo nhiều nhất nước
Cái chết của một cảng biển ở Liên Xô
Khai thác vàng từ những iPhone phế thải?
Sau vụ Hố Hô, nghĩ về các phép ngụy biện

Nước Mỹ làm tôi xấu hổ

image
Sau khi ông Donald Trump thắng cử vào ngày 8 tháng 11 năm ngoái, những người Mỹ ủng hộ ông đã vô cùng mừng rỡ. Những người khác tỏ ra hoài nghi trong khi nhiều người khác thì vô cùng lo lắng. Thế nhưng một số người thì lo ngại đến nỗi họ bắt đầu suy nghĩ đến việc rời khỏi nước Mỹ.

Sau cuộc bầu cử gây nhiều tranh cãi nhất trong lịch sử Mỹ đương đại, vốn diễn ra ngay sau cuộc trưng cầu dân ý rời khỏi EU tại Anh quốc, Brexit, đã hỏi một số người đang lên kế hoạch cho việc rời khỏi nước Mỹ trước tình hình chính trị bất định. Câu hỏi của chúng tôi đã nhận được hàng trăm câu trả lời đáng chú ý và đôi lúc đáng lo ngại. Dưới đây là một số câu chuyện mà các độc gia của chúng tôi kể lại cũng như những nguyên nhân khiến họ muốn rời bỏ nước Mỹ.

Những người muốn lên đường ngay lập tức

Một số người có thể rời nước Mỹ dễ hơn những người khác. Họ cho biết họ đang muốn có hai quốc tịch hoặc tìm kiếm những người bà con có thể giúp họ làm điều này.

“Vào ngày 9 tháng 11 tôi đã gặp một luật sư và bắt đầu tiến hành thủ tục để chuyển sang sống ở Tây Ban Nha. Vợ tôi là công dân châu Âu và tôi không nghĩ là gia đình mình sẽ quay về Mỹ,” Jonathan Allen viết. “Điều đó làm tim tôi tan nát.”

image
Marie-Denise Jolie đã lên kế hoạch của riêng mình. “Kế hoạch của tôi là chuyển sang Canada vào ngày 8 tháng 2. Tôi sinh ra và lớn lên ở Mỹ, thậm chí còn phục vụ trong Quân đội Mỹ. Tuy nhiên tôi mang hai quốc tịch vì bố mẹ tôi mang hai quốc tịch khác nhau. Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ chuyển sang Canada thế nhưng tôi không thể sống ở đây và tôi nghĩ sẽ chỉ quay lại ngắn hạn để thăm người thân.”

“Tôi rời khỏi nước Mỹ với một trái tim nặng trĩu và một sư ghê tởm cùng cực. Tôi cảm thấy xấu hổ vì đất nước tôi từng phục vụ.”

image
Một số công dân Mỹ lên kế hoạch chuyển sang nước khác sống do quan ngại về chính quyền mới của ông Donald Trump

Lo sợ về cuộc sống

“Chúng tôi là một cặp đồng tính, chúng tôi đã lên kế hoạch làm đám cưới vào tháng Sáu,” Jim Brunk viết. Thế nhưng thay vào đó, cả hai người lại muốn đi làm giấy tờ kết hôn vào cuối tháng Một. “Bạn đời của tôi bị nhiễm HIV và là người Do Thái. Cả ba điều này đều chống lại chúng tôi tại đất nước này.”

image
“Tôi không biết chúng tôi sẽ đi về đâu, có thể là Canada. Tôi là người Mennonite và tôi sẽ liên lạc với Uỷ ban Trung ương của người Mennonite để xem họ có thể giúp chúng tôi nhập cảnh sang Canada hay không.”

Đối với Phil Morel, việc rời khỏi nước Mỹ vẫn đang được cân nhắc một cách nghiêm túc. “Vợ tôi là người Mexico, tôi thì có quốc tịch EU. Chúng tôi cảm thấy không thể chấp nhận những ngôn ngữ phân biệt, gây chia rẽ đang được sử dụng, ngay cả khi chúng tôi sống tại California.”

Alexa Tenjou nói thẳng thắng: “Tôi dạy học ở nước ngoài và tôi không có ý định quay trở về do tình hình chính trị hiện nay,” bà viết. “Là một phụ nữ da mầu, tôi cảm thấy mọi thứ đang chống lại tôi.”

Catherine Hannan cảm thấy nhiều khó khăn phía trước đến nỗi bà và bạn đời lên kế hoạch để rời khỏi Mỹ trước khi điều này trở nên khó thực hiện hơn. “Chúng tôi sống ở khu vực nông thôn, nơi mà nhiều người đã tỏ ra hối hận vì bầu cho ông Trump. Chúng tôi đã cố gắng cảnh báo họ, thế nhưng họ bị những định kiến của mình làm cho mù loà,” Hannan nói.

Bà cho biết bà khá khác với cộng đồng nơi bà sống vì bà đến từ California, bang được xem là khá tiến bộ và cởi mở. “Chúng tôi nhiều người đã nghỉ hưu và đang được hưởng phúc lợi xã hội, thế nhưng tôi không biết điều này sẽ còn kéo dài được bao lâu dưới thời Trump.”

image
“Chúng tôi đang bỏ lại tất cả phía sau, kể các gia súc của mình… Chúng tôi nhìn thấy mọi thứ đang thay đổi và không sớm thì muộn cũng sẽ xảy ra một cuộc di dân khổng lồ.”

Không quay trở về

Đối với một số người, cuộc sống tạm thời ở nước ngoài bỗng chốc đã trở nên dài hạn, và họ thay đổi kế hoạch quay trở lại nước Mỹ.

“Tôi là một công dân Mỹ hiện đang sống ở Anh quốc. Ban đầu tôi đã định quay về Mỹ sau khi tốt nghiệp thạc sĩ. Thế nhưng sau khi Trump thắng cử, tôi đã hoãn ngày về," Angelina Velarde viết.

“May mắn thay, chồng tôi là công dân Anh. Nhờ vậy, tôi đã xin được thị thực dành cho người phối ngẫu, có hạn 2,5 năm”.

Emily Ann Granger đã chuyển tới Sydney hồi tháng 12, sau khi đưa ra quyết định vào đầu năm 2016. “Bạn đời của tôi là công dân Úc và chúng tôi đã từng dự định cả hai sẽ sống ở Mỹ. Giờ đây những gì đang xảy ra và sắp xảy ra tại Mỹ làm chúng tôi rất mừng vì đã quyết định chuyển sang Úc sống.”

Muốn chuyển cũng khó

image
Thế nhưng trong lúc quyết định ra nước ngoài sống là điều khá dễ dàng với nhiều người, một số người khác lại vướng vấn đề cá nhân.

John Lebsack viết: “Nếu đi được thì tôi đã đi rồi. Giờ tôi đã có tuổi, lại còn có cháu nội, cho nên tôi không đi được.”

Đối với Jeanne Dross, tuổi tác và dịch vụ y tế là điều ngăn cản bà chuyển đi.

“Tôi đã nghỉ hưu, nhiều người bạn của tôi cũng vậy. Hệ thống tính điểm hiện nay khiến chúng tôi không thể nhận được phúc lợi xã hội ở hầu hết các nước châu Âu, Úc và New Zealand,” bà viết. “Ở một số ít những nơi mà chúng tôi được chấp nhận, như Bồ Đào Nha, Bulgaria, Costa Rica và Panama, thì chi phí bảo hiểm y tế vượt ngoài tầm với của chúng tôi, và mặc dù đã đóng bảo hiểm y tế nhiều chục năm qua, chúng tôi sẽ không được hưởng bất cứ gì nếu rời khỏi Mỹ.”

Và tất nhiên, một số khác khẳng định rằng việc ở lại là cần thiết.

image
Simon Derry tin rằng những người muốn rời đi sẽ chỉ làm vấn đề xấu đi. “Thật đáng buồn vì tất cả những người bị ảnh hưởng bởi các chính sách của ông Trump không thể rời bỏ đất nước và họ không có những kỹ năng hoặc bằng cấp để giúp mình sống được ở bất cứ đâu,” ông viết.

“Rất nhiều người trong số muốn ra đi là những người giỏi và đủ khả năng giúp đỡ những người bị ảnh hưởng. Đó là điều dễ hiểu, dù là vô cùng đáng tiếc.”

Election 2016 donald trump flirting gop elections 2016

Phim: Nỗi buồn sông Gianh
CSHN_Một tổ chức buôn bán con người khủng khiếp!
Người Nữ Tu Hát (Sr Sourire)
Ðặng Thị Ngọc Dung: dân biểu Hạ Viện Hoa Kỳ 2017
Những lợi thế đặc biệt của người hói đầu
Chọn rượu hay cà phê để mời khách?
Xã hội dễ bị lừa gạt bởi những lời dối trá?
Việt Nam Cộng Hòa: Năm năm vàng son 1955-60
CON ĐƯỜNG CỨU ĐỘ: Trưng Bày Điện Giáng Sinh
Tay xì phé gốc Việt đoạt giải vô địch 2016
Phương pháp nào làm cho sẹo 'dễ coi' hơn?
Lạc quan là 'cái bẫy chết người'
Bệnh nặng vẫn đi làm không phải điều tốt
Tại sao bầu cho ông Trump là cách lựa chọn tốt về ...
Người Mỹ gốc Việt và vụ 'nước mắm nhiễm độc'
Texas sử dụng năng lượng tái tạo nhiều nhất nước
Cái chết của một cảng biển ở Liên Xô
Khai thác vàng từ những iPhone phế thải?
Sau vụ Hố Hô, nghĩ về các phép ngụy biện
Vì sao người thuận tay trái là thiểu số?

Monday, February 13, 2017

Phim: Nỗi buồn sông Gianh



Phim 'Nỗi Buồn Sông Gianh' được bắt đầu quay từ tháng 9/2016, theo nhóm sản xuất.

Sự kiện cá chết hàng loạt ở bốn tỉnh duyên hải miền Trung Việt Nam trong thảm họa môi trường do nhà máy thép thuộc công ty Hưng Nghiệp Formosa của Đài Loan ở Việt Nam gây ra hồi tháng Tư năm ngoái đã trở thành đề tài của một nhóm làm phim phóng sự trên truyền thông xã hội.

image
Bộ phim có tựa đề 'Nỗi Buồn Sông Gianh' do êkíp làm phim Nguyễn Lân Thắng, Hoàng Công Cường và các cộng sự khởi quay từ tháng 9/2016 và công bố trên truyền thông xã hội thời gian gần đây đã lựa chọn con sông vốn phân chia, ngăn cách hai miền của Việt Nam qua nhiều biến động của lịch sử với nhiều thời đoạn binh đao, khói lửa.

Đạo diễn phóng sự Nguyễn Lân Thắng và trợ lý sản xuất Hoàng Công Cường chia sẻ về lý do lựa chọn đề tài và khó khăn trong quá trình thực hiện những 'thước phim' với nhiều cảnh quay khá đẹp và ấn tượng.

"Trước đây tôi đã làm ít nhất ba, bốn phim, nhưng đây là phim công phu nhất," ông Nguyễn Lân Thắng cho biết.

 image
"Phim 'Nỗi Buồn Sông Gianh' của chúng tôi được thực hiện trong hoàn cảnh thảm họa môi trường Formosa diễn ra rất khốc liệt. Và khi đó chúng tôi nghĩ rằng cần phải có những sản phẩm truyền thông để mang đến cho những người ở xa hiểu những vấn đề thảm họa môi trường ở đây.

"Đồng thời thúc giục mọi người chung tay để đấu tranh với vấn đề Formosa,".

image
Một cảnh quay từ trên cao của nhóm làm phim với dòng sông Gianh lịch sử.

image
Một cảnh quay sử dụng thiết bị ghi hình từ trên không khắc họa một phần khu công nghiệp Formosa.

Trợ lý Hoàng Công Cường chia sẻ thêm:

"Phim 'Nỗi Buồn Sông Gianh' là ý tưởng của kỹ sư Nguyễn Lân Thắng và anh em chúng tôi thường xuyên giúp đỡ nhau và cùng nhau chia sẻ những công việc mà xã hội cần.

"Khi anh Nguyễn Lân Thắng có ý tưởng để làm phim 'Nỗi Buồn Sông Gianh', muốn nói lên thực trạng của thảm họa Formosa, thì anh Lân Thắng đã có nhã ý mời tôi cộng tác. Khi nhận được lời mời của anh, tôi đã rất nhiệt tình và hào hứng, để tham gia cùng anh Thắng, có thể giúp đỡ anh Thắng về nhân lực, vật lực để hoàn thành bộ phim đó...

"Làm sao nói lên thực trạng thảm họa đó để cho rất nhiều người biết, không những ở trong nước Việt Nam, dân Việt Nam, mà cả xã hội rộng rãi biết được sự khốc liệt và nguy hai của thảm họa đó."

'Giấu giếm, lén lút'

image
Nhóm làm phim cố gắng tiếp cận cộng đồng ở những địa bàn chịu ảnh hưởng sau vụ cá chết bất thường và hàng loạt.

image
Biên kịch và đạo điễn phim Nguyễn Lân Thắng đang 'đứng trước biển', một cảnh trong phim.

Đạo diễn phim Nguyễn Lân Thắng nói về việc thực hiện phóng sự:

"Bộ phim 'Nỗi Buồn Sông Gianh' thực ra diễn ra trong một giai đoạn rất khốc liệt mà tôi đã thực hiện rất nhiều chuyến đi đến miền Trung, và không chỉ có anh Cường, mà còn có rất nhiều các anh em khác nữa đã giúp đỡ tôi trong việc thực hiện bộ phim này.

"Khi chúng tôi thực hiện phim, thì sự quan tâm và chú ý của An ninh đối với những nhà hoạt động xã hội rất là kinh khủng, và chúng tôi cũng phải giấu giếm, chúng tôi cũng phải lén lút, thậm chí chúng tôi phải chịu sự truy đuổi khá là gắt gao của lực lượng an ninh...

"Nhưng nhờ sự giúp đỡ của những người hoạt động, cũng như của những người dân ở địa phương, chúng tôi đã hoàn thành được bộ phim này," kỹ sư Lân Thắng nói.

Trợ lý sản xuất Hoàng Công Cường bổ sung thêm:

image
Đoàn làm phim tiếp cận khu công nghiệp nơi đặt nhà máy thép Formosa ở Hà Tĩnh trong nỗ lực có những cảnh quay thực tế.

"Anh Thắng phải đi rất nhiều chuyến vào Hà Tĩnh, cụ thể là khu nhà máy Formosa đóng đô tại nơi đó. Đi rất nhiều người, đi rất nhiều chuyến và rất là bí mật. Tôi và anh Thắng gần như là đi chuyến cuối cùng... Chủ đề xuyên suốt, chỉ có anh Thắng biết thôi.

"Nhưng chuyến cuối cùng, tôi và anh Thắng đi cũng là một vấn đề rất khó, để lấy được những hình ảnh từ trong cùng một nhà máy. Hai anh em ba ngày trời đi trong sự im lặng.

"Ăn uống thì kham khổ, chuyện ấy đương nhiên rồi, nhưng ở cũng là một vấn đề hết sức nan giải. Đi vào khách sạn này, nhưng mà lại ở khách sạn khác...

"Để tất cả mong hầu làm sao những hình ảnh chân thực nhất về thiên nhiên Việt Nam, đối lập hoàn toàn với thảm họa ghê gớm đến như thế, lại có thể xảy ra được đối với nhà cầm quyền Việt Nam...," ông Hoàng Công Cường nói.

'Cảnh quay thú nhất'

Trong phóng sự đầu tay này, nhóm làm phim có một số cảnh quay trên cao khá hoành tráng, với chất lượng hình ảnh khá tốt về non nước, sông núi, đồng ruộng... khác hùng vĩ và khá đẹp.

Khi được đề nghị nói về những cảnh quay nào thú vị và thách thức nhất, đạo diễn phóng sự 'Nỗi Buồn Sông Gianh', Nguyễn Lân Thắng, chia sẻ:

image
Một cảnh ngư dân đi đánh cá trên biển trong 'Nỗi Buồn Sông Gianh'

image
Người dân địa phương xử lý thủy, hải sản sau khi đánh bắt, khai thác được từ ngư trường.

"Trong những cảnh quay mà tôi cảm thấy hồi hộp nhất, chính là cảnh quay đầu tiên, bởi vì lần đầu tiên tôi sử dụng flycam (thiết bị camera quay trên cao) chỉ trước đó vài ngày thôi... và chưa có kinh nghiệm nhiều.

"Hơn nữa là phải thực hiện trong những điều kiện rất bí mật, phải che dấu sự theo dõi của an ninh, cũng như sự phá phách có thể có.

"Bởi vì thiết bị này cũng rất đắt tiền, và nếu họ biết mà họ phá, thì sự thiệt hại của mình rất là lớn."

Trong phóng sự, có một số đoạn thoại hoặc phỏng vấn có nội dung được đề cập ít nhiều có dáng dấp được cho là 'cáo buộc', hay 'lên án' đối với những nhà quản lý, lãnh đạo chính quyền trung ương và địa phương, khi được hỏi liệu nhóm làm phim có quan ngại gì hay không khi đưa ra những chi tiết đó, ông Nguyễn Lân Thắng nói.

image
Nhiều nam thanh niên đi đánh cá, một cảnh khác trong phim

image
Cảnh ngư dân - giáo dân cầu nguyện trong đêm, trước biển.

"Thực ra đấy là những câu hỏi chúng tôi đặt ra và người dân người ta nghĩ như thế nào thì người ta nói thế, vậy thôi."

Thành viên nhóm làm phim Hoàng Công Cường bổ sung:

"Mọi cảnh quay, mọi phút ở trong phim đó đều là những sự thật, đều là những hình ảnh của sự thật, chúng tôi không hề biên tập, chúng tôi không hề làm truyền hình theo cách là 'làm truyền hình', và chúng tôi đi gặp những người dân và họ có ý tưởng , có ý kiến như thế nào, thì người ta (nói) thực sự là như thế," trợ lý sản xuất của phóng sự.

image
Giáo dân dự Thánh lễ trong một Nhà thờ ở khu vực bị hưởng của thảm họa môi trường.




Quốc Phương

CSHN_Một tổ chức buôn bán con người khủng khiếp!

image
Note: hình ảnh trong bài viết này mang tính cách minh họa

CSHN được coi là một chính thể lừng danh vì vi phạm nhân quyền nặng nề nhất tại Đông Nam Á – theo tường trình của UB Đối Ngoại Hạ Viện Hoa Kỳ. Các công ty gọi là tuyển nhân công của chính phủ do Cộng đảng kiểm soát chuyên buôn bán cung cấp con người từ nam, nữ, trẻ em cho mọi thị trường từ tình dục cho đến lao động khổ sai- đem về một nguồn lợi quá lớn cho đảng.

Thống kê dữ liệu về việc xúc tiến buôn bán con người của CSHN lên đến mức báo động và rõ như ban ngày nhưng đừng hòng tìm thấy từ nguồn tin xác thực từ chính phủ Hà Nội.

image
Bộ Lao Động & Thuơng Binh Xã Hội của CSHN miễn cưỡng đưa ra con số nhỏ bé 2935 nạn nhân từ năm 2004 đến năm 2009- trong khi các tổ chức quốc tế đã có bản tường trình với con số hơn 400 ngàn người Việt Nam bị bán đi tính từ năm 1990 cho đến nay; và đó chỉ là con số của những trường hợp buôn bán con người đã bị bại lộ, còn con số những nạn nhân người Việt Nam bị (đảng) bán đi chưa bị bại lộ có thể lên đến thêm cả chục ngàn nạn nhân nữa.

Hình thức buôn bán còn người thông qua chiêu bài “xuất khẩu lao động ” không còn lạ gì đối với xã hội Việt Nam. Sau khi Cộng Sản thôn tính Việt Nam Cộng Hòa năm 1975- hàng trăm ngàn lao công đã được “xuất khẩu” sang Liên Xô và khối Đông Âu để trả nợ chiến tranh. Không biết bao nhiêu lao công Việt Nam tại Đông Âu lâm vào cảnh túng quẩn, thất nghiệp và mất khả năng tài chánh để hồi huơng. CSHN cũng nhanh chóng trở thành một tổ chức buôn bán trẻ em, phụ nữ cho thị trường nô lệ tình dục kể từ đó.

image
CSHN bị cảnh cáo về thành động khuyến khích buôn bán con người cho thị trường tình dục:

CSHN trở thành tổ chức cung cấp nô lệ tình dục và lao động khổ sai chủ yếu trên thế giới- thậm chí có nhiều trường hợp nạn nhân từ lao động khổ sai bị ép trở thành nô lệ thình dục.

image
Xảo trá và lường gạt trong hôn nhân là một cách để CSHN buôn bán phụ nữ cho thị trường tình dục. Mồi để nhử các nạn nhân là năm ngàn dollar Mỹ, một số tiền quá lớn khiến các gia đình thôn quê dưới chế độ XHCN hầu hết là nghèo rất khó mà từ chối.

Phụ nữ và các bé gái dưới vị thành niên từ đó được bán qua thị trường tình dục ở Campuchia, China, Lào, Thái Lan, Malaysia, Đài Loan, Ma cau, Trung Đông, và ngay cả Âu châu.

image
Tương tự, trẻ em ở Campuchia cũng được bán vào Việt Nam để giúp Việt Nam nhanh chóng trở thành một nơi thiên đường du lịch cho hưởng lạc tình dục trẻ em đối với du khách khắp nơi từ Nhật, Nam Hàn, Trung Cộng, Dằi Loan,Anh, Úc, Âu châu , và ngay cả du khách từ Hoa Kỳ.

Tàn nhẫn và phi truyền thống luân lý hơn hết, phụ nữ Việt Nam còn được “xuất” hay bán sang các nước chỉ để làm “thợ đẻ” không thôi- tức là đẻ con cho những gia đình không thể sinh con hoặc đẻ con để cung cấp cho “thị trường con nuôi” mà khách hàng là những gia đình ở các quốc gia giàu có.

Một trường hợp điển hình tại nước Nga:

Cô Danh đã tường trình trước Quốc Hội Hoa Kỳ về đường dây từ Việt Nam có Cộng đảng bảo kê buôn bán phụ nữ sang Nga thông qua dụ dỗ lừa gạt là sẽ có lương hậu, thu nhập cao cho những nạn nhân này khi họ sang Nga làm tiếp đãi viên. Thực tế, họ bị bán vào các nhà thổ tại Moscow. Đường dây buôn bán phụ nữ này được tổ chức bởi các công ty quốc doanh tuyển người, đem đến không biết bao nhiêu là tiền cho các đảng viên. Còn các nạn nhân khi đến Nga bị giữ passport, chẳng được trả đồng lương nào cả và không có sự chăm sóc sức khỏe hay những hổ trợ để quay về lại quê nhà. Nhiều phụ nữ Việt Nam đã bị cầm cố tại những nhà thổ ở Nga hơn bốn năm trời và luôn bị đánh đập tàn nhẫn nếu muốn rời khỏi hay cố tình bỏ trốn. Và dù là bị cầm cố như vậy, họ vẫn phải trả tiền nhà, tiền ăn tiền quần áo (?!)

image
Người em gái của cô Danh là cô Huỳnh Thị Bé Hương là một trong những nạn nhân chịu cảnh thảm thiết này từ chính sách buôn bán con người của đảng. Khoảng sau vài tháng bị giam cố nghiệt ngã, Hương phải nhờ gia đình nghèo khó của cô gởi tiền để lo sức khỏe – gia đình cô lật đật gởi 300 dollar Mỹ để giúp cô. Sau đó, cô lại gọi về nhờ giúp 2000 dollar Mỹ để bay trở về sau khi công ty quốc doanh tuyển người (để bán) tại Việt Nam đồng ý hủy hợp đồng. Cô Danh đang ở Mỹ mượn tiền để gởi đến cơ quan này, rồi số tiền đòi hỏi cứ tăng kên, từ 2000 dolllar lên 4000 dollar, rồi 6000 dollar- rõ ràng, đây là cách giữ người siết tiền của đường dây buôn người hợp pháp này.

Vào tháng Hai năm 2013, sau 13 tháng làm nô lệ tình dục, cô Hương trốn khỏi nhà Thổ cùng với ba nạn nhân Việt khác. Cô Hương ráng liên lạc với tùy viên sứ quán Nguyễn Đông Triều tại tòa đại sứ CSHN ở Moscow xin cầu cứu giúp- Triều nhẫn tâm làm ngơ và nói với cô Huơng rằng:”Cơ quan nào đem cô đến đây thì bảo cơ quan đó đem cô về!” Hai ngày sau, cô Huơng cùng ba người trốn đi bị bọn băng đảng bắt về lại nhà thổ và bị đánh đập tàn nhẫn. Sau đó, cô Huơng mới khám phá ra má mì của nhà thổ này là bạn mần ăn, ăn thông với các tùy viên sứ quán của CSHN tại Moscow- nên cô Huơng cùng ba người trốn đi đã bị bán rẽ bởi bọn cán bộ đảng viên làm ở sứ quán.

image
Khi cô Danh biết được tình trạng thảm khốc của người em gái minh, cô đã liên lạc được với hai tổ chức phi chính phủ tại Mỹ thay vì liên lạc với nhà cầm quyền CSHN cố tâm bán rẽ con người, đó là hội “Boat people SOS” và liên hội “Coalition to Abolish Modern-Day Slavery in Asia” chuyên hổ trợ cho các hoạt động chống buôn người- nhờ vậy, cô Danh có cơ hội thông báo chi tiết nội tình cho Dân Biểu Al Green và Bộ Ngoài Giao Hoa Kỳ . Thông qua nỗ lực vận động chung của hai hiệp hội trên cũng như của Dân Biểu Green cùng báo chí, cô Hương cuối cùng cũng đã có thể về lại quê nhà với điều kiện rất ngặt nghèo là gia đình cô Hương bị buộc phải chấm dứt mọi truy tố hay tố cáo cơ quan “tuyển người” của đảng là tổ chức bán buôn người trá hình trước công pháp, cũng như phải chính thức xin lỗi má mì của nhà thổ này là Thúy An về việc kết án bà ta buôn bán tình dục trên thân phận những thiếu nữ nghèo. Không những vậy, cô Danh còn buộc phải viết một lá thư…”cám ơn” các tùy viên sứ quán CSHN tại Moscow ”giúp đỡ” cô Huơng quay về.

Cuối cùng, cô Hương cũng đã được chở đến sứ quán của Cộng đảng tại Moscow- tại đây, cô được tùy viên sứ quán là Kiên giải thích về các điều kiện liệt kê trên và cô Hương bị buộc phải viết một lá thư khẳng định những gì cô báo cho gia đình về má mì Thúy An là hoàn toàn bịa đặt cũng như phải viết một lá thư “cám ơn” nhân viên toàn đại sứ cùng má mì Thúy An đã giúp cô trở về quê nhà (?!)

image
Đương nhiên là tòa đại sứ CSHN tại Moscow không những không giúp mà còn làm ngơ trợ giúp má mì Thuy An gia hại các nạn nhân – cô Hương thoát được thảm cảnh hoàn toàn là do áp lực ngoại giao từ phí Hoa Kỳ cũng như nỗ lực từ thiện của hai tổ chức phi chính phủ kể trên và sự tận tâm hổ trợ của giới báo chi truyền thông quốc tế. CSHN thiệt là dối trá và nhẫn tâm!

Buôn bán lao động khổ sai:

image
CSHN “xuất khẩu” hay bán con người ra nước ngoài lao động khổ sai nhằm giảm bớt đối kháng bất mãn trong lòng xã hội, một kế sách đã được thông chế Tito thực hiện ở Nam Tư trước đây. Tito là một tên Cộng Sản tàn bạo ngồi ở ghế “tổng thống suốt đời” cho đến khi chết vào năm 1980.

CSHN đẩy mạnh xuất khẩu bán buôn con người cho các thị trường lao động khổ sai khắp nơi trên thế giới nhằm che giấu bất lực của nhà cầm quyền trong việc tạo công ăn việc làm ngay tại đất nước và đồng thời, tạo ra một khoản thu nhập lớn đem về cho đảng.

Năm 2007, ngân sách của đảng đã thu về được hai tỷ Mỹ kim từ sự bán buôn uất khẩu con người cho lao động khổ sai. Việt Nam hiện có khoảng 51.4 triệu người đang ở tuổi lao động và 70% dân số là dưới 30 tuổi. Bất chấp đẩy mạnh buôn bán con người tối đa, Cộng đảng vẫn phải lo đối phó sự bất mãn của gần 10 triệu người thất nghiệp, theo thống kê của Quỹ Tiền Tệ Quốc tế IMF.

image
CSHN cố bán ra thế giới khoảng 500 ngàn người cho thị trường lao động khổ sai vào năm 2005, và con số bán lao động khổ sai ra thị trường thế giới cứ mỗi năm mỗi tăng. Vào năm 2008, CSHN đạt được thoả hiệp với Qatar, nâng tổng số lao động khổ sai bán qua vùng Vịnh từ 10 ngàn lên đến 100 ngàn cho đến hết năm 2010, gấp mười lần con số của những năm trước

Cấu Trúc hệ thống buôn bán con người của Cộng Sản Hà Nội:

image
Tất cả các công ty quốc doanh tuyển nhân công để bán ra nước ngoài cho thị trường lao động khổ sai đều là một bộ phận trong một hệ thống buôn bán con người rất chặt chẽ tinh vi của Cộng đảng- liên quan đến nhiều viên chức cao cấp trong đảng, hệ thống ngân hàng.

Các nạn nhân nghèo trước hết bị lừa khi ký các hợp đồng láo gọi là “hợp đồng nội” hay hợp đồng trong xứ, có nhiều hứa hẹn ba xạo về điều kiện việc làm tốt đẹp. Sau đó, các nạn nhân nghèo phải mượn nợ từ các nhà băng ngân hàng quốc doanh cũng của đảng để trả các khoản phí giấy tờ, tiền giấy máy bay, tiền đào tạo. Nếu không đủ kinh phí, bậc phụ huynh phải bán luôn điền sản nhỏ nhoi của mình để cho con cái có đủ kinh phí nộp đơn đi lao động khổ sai.

image
Sau khi đã nộp không biết bao nhiêu thứ phí không bồi hoàn cho đúng thủ tục của “hợp đồng nội,” các nạn nhân trước ngày đi một hay hai ngày mới bắt đầu ký hợp đồng nội khác, hoàn tòan lật lộng với những gì trong “hợp đồng nội” ban đầu- nhưng các nạn nhân đã hết cách vì chi ra quá nhiều tiền, lún sâu trong nợ rồi nên đành phóng lao thì phải theo lao; ký bừa đồng ý cho xong mà thôi.

Khi đến được nơi lao đông khổ sai ở xứ người, các nạn nhân lúc bấy giờ bị lấy hết giấy tờ, buộc phải ký hợp đồng thứ nhì gọi là “hợp đồng ngoại” mà không có nạn nhân nào có thể từ chối cũng như hiểu là mình đang ký thỏa thuận điều gì trong bản hợp đồng ngoại này. 

Từ đó, cuộc đời của các nạn nhân lao vào tăm tối – làm việc lao lực khổ sai hơn 10 tiếng mỗi ngày trong điều kiện độc hại, với lương bổng vô cùng thấp và không có sự chăm sóc y tế.

image
Có nhiều nạn nhân không được trả lương trong khi vẫn phải trả nợ cho công ty môi giới tuyển người tại Việt Nam khi mượn nợ làm thủ tục. Cuối cùng, các nạn nhân đi đến chổ suy yếu bệnh tật, không thể có tiền để quay về xứ sở, cũng như trả nợ-và nhà cửa của gia đình thì bị siết. Thảm cánh bần cùng thê thảm không thể tả.

Các tòa đại sứ của Cộng Sản thì trơ như đá không giúp đỡ gì cho các nạn nhân. CSHN cũng vờ vịt ban hành đạo luât chống buôn người, xử án một vài vụ hời hợt cho lấy lệ để lừa qua mặt sự giám sát của Liên Hiệp Quốc hay Hoa Kỳ hoặc qua mặt các quốc gia trợ giúp chống buôn người, cho thấy rằng đảng ta cũng có quan tâm.

Tất cả sự láo lừa đó chỉ nhằm che đậy chính sách buôn bán con người của đảng đang ngày được đẩy mạnh, đem đến một nguồn lợi nhuận khổng lồ cho các đảng viên, từ công khai lẫn hối lộ lén lút.

image
Ngoài ra, có ai biết rằng tại Việt Nam hiện nay, tố cáo tham nhũng là phạm pháp hay không?



Michel Benge

Nguyễn Trọng Dân lược dịch