Sunday, May 1, 2022

Làm gì viết gì cũng phải nghĩ đến miền Nam

 BM

Lúc đầu tôi chỉ lấy kinh nghiệm bản thân và những quan sát trước mắt ra để viết. Sau khôn hơn một chút, đi tìm tài liệu của những người khác đã viết. Nhưng các loại tài liệu này ở Hà Nội thường quá hiếm.

 

Giáo dục ở ta từ sau 1945 thường mải làm hơn là lo nghĩ làm như thế nào. Chẳng tự mình ngồi tổng kết mà cũng chẳng cần dịch sách vở nước ngoài.

 

Trong thế bí, tôi tìm vào kho sách viết về giáo dục đã được xuất bản in ở miền Nam.


BM

Tôi mải mê đọc và đã tìm thấy ở đó cái phần tự ý thức của một nền giáo dục, nó là một điểm đối chiếu rất cần thiết để tôi suy nghĩ lại về giáo dục miền Bắc.


Không hiểu nghe tôi nói thế nào mà anh bạn Nguyễn Bá Dũng liền mách tập san “Nghiên cứu và phát triển” ở Huế đặt tôi một bài viết so sánh nền giáo dục của hai miền.

 

Tôi suy nghĩ một hồi rồi đặt cho mình một hướng cụ thể là viết về giáo dục miền Bắc là chính – vì tôi có kinh nghiệm gì về giáo dục miền Nam đâu - nhưng cái phần miền Bắc ấy sẽ được soi sáng bởi những tài liệu lý luận về giáo dục ở miền Nam, trong đó những lý luận và kinh nghiệm về giáo dục của phương Tây đã được tiêu hóa nhuần nhị.

 

Bài viết "Mấy cảm nhận về sự khác biệt giữa giáo dục miền Nam và giáo dục miền Bắc" (2014) của tôi được các đồng nghiệp ở cả ngành giáo dục và nói chung là nhiều bạn trí thức miền Nam trước đây nay sống ở hải ngoại ghi nhận.

Với bản thân mình, tôi cũng thấy đây là một trong những bài viết khá nhất trong hơn 50 năm làm nghề của tôi.

 

Tôi tự nhủ coi như một thứ rất đáng rút kinh nghiệm.

 

Hóa ra ở Việt Nam hiện nay, với lớp người chỉ được đào tạo và làm việc gói gọn lại ở sách vở trong nước, ngoại ngữ có biết lõm bõm thì cũng chỉ biết tới tiếng Nga - ở đó việc nghiên cứu về văn hóa giáo dục cũng hết sức lạc hậu - rồi đến hậu chiến học tiếng Anh và đọc các tài liệu phương Tây không kịp, thì tốt nhất là nên dựa vào cái phần lý luận và những tinh hoa trong thực hành của văn hóa giáo dục miền Nam.

 

Miền Nam đã tiếp cận Văn hóa và Giáo dục thế giới trước


BM


Thực ra thì công việc tham khảo các tài liệu miền Nam xuất bản trước 1975 ở Sài Gòn đã được tôi theo đuổi ngay từ hồi trước năm 75, khi tôi ở Tạp chí Văn nghệ Quân đội và còn tiếp tục một phần từ sau 1975 khi làm xuất bản ở Hội nhà văn.


Nhưng hồi ấy, tôi chỉ mới chỉ bó gọn trong phạm vi báo chí và xuất bản văn học.


Và cũng chỉ biết học ở một số luận điểm cụ thể, kiến thức cụ thể chứ về căn bản chưa biết đánh giá sự khác biệt giữa văn hóa miền Nam và văn hóa miền Bắc theo nghĩa rộng.

 

Tôi cũng chưa hề biết tới cái phương hướng chính của văn hóa miền Nam khi tiếp cận với văn hóa và giáo dục thế giới:

 

Trong khi ở miền Bắc, chúng ta hiểu văn hóa giáo dục chỉ là co gọn lại trong phạm vi lãnh thổ và những tài liệu hết sức ít ỏi và cổ lỗ viết bằng tiếng Việt thì ở miền Nam, các đồng nghiệp của chúng tôi đã luôn luôn hướng về thế giới để tiếp nhận một cách nhìn một sự soi sáng, rồi từ đó tự mình mày mò nghiên cứu và áp dụng vào hoàn cảnh Việt Nam.

 

Mà làm như thế chính là phương cách tốt nhất để phát triển văn hóa giáo dục dân tộc.


Công việc đã được bắt đầu từ lớp trí thức trước 1945 – thời của các ông Trần Trọng Kim, Hoàng Xuân Hãn, Vũ Văn Hiền… - nay được tiếp tục trên một quy mô lớn và nhất là rất cập nhật với tình hình phát triển của phương Tây.


BM


Ví dụ như trong giáo dục đại học, người ta đã chuyển rất nhanh từ mô hình Pháp có nhiều nét cổ điển sang mô hình Anh Mỹ có nhiều nét thực dụng theo nghĩa tốt đẹp nhất của từ này.

 

Tôi không được biết ở các nước Đông Nam Á gần ta ví dụ như Indonesia, Myanmar Thái Lan… sau giai đoạn thuộc địa người ta đã làm văn hóa ra làm sao, nhưng tôi đoán rằng con đường mà sự phát triển văn hóa giáo dục ở miền Nam trước 1975 đại khái cũng phù hợp với xu thế chung của các nước sau khi thoát khỏi thời thực dân.

 

Và đó là con đường tương đối hợp lý, chứ không phải là cái lối đành hanh tự mình biết mình, học lỏm được cái gì thì kêu ầm lên là độc lập sáng tạo và trong thực tế là lặp lại cái hướng đi của văn hóa giáo dục thời tiền hiện đại.

 

Nghiên cứu khoa học xã hội miền Nam đã rất cơ bản


BM


Bên cạnh những nghiên cứu về văn hóa giáo dục ở miền Nam trước đây đi theo những bước rất cơ bản như thế, giới nghiên cứu khoa học xã hội ở miền Nam cũng dành một sự ưu tiên xứng đáng cho việc nghiên cứu tình hình đất nước sau chiến tranh nói chung và đó là một đóng góp lớn đối với công cuộc tái thiết thời hậu chiến.

 

Phần đóng góp này thời gian vừa rồi chúng ta không nhận ra và chỉ áp dụng lặt vặt thì nay đã đến lúc phải công nhận cả phương hướng và quy mô của nó một cách đầy đủ.


Không chỉ bó hẹp trong phạm vi những người viết văn viết báo mà ngay từ trước 75, rồi tiếp tục là sau 75, tôi cũng đã có dịp làm quen sơ sơ với một số các trí thức thời ấy, như các anh Phong Hiền, Nguyễn Hồng Phong, Hà Văn Tấn…, để rồi thấy rằng cũng như văn nghệ, khoa học xã hội ở Hà Nội trong thời gian 1965 – 1986 thì căn bản là để minh họa cho các chủ thuyết về chính trị.


Về căn bản lúc ấy với sức lực còn khá non yếu, chúng ta cứ phải gồng mình lên cho chiến tranh, một sự gồng lên quá sức đến mức làm xiêu vẹo cả con người.

 

Chúng ta thường tự lừa mình là sau chiến tranh sẽ tự nhiên là có tất cả chứ không phải bắt tay lại từ đầu.

 

Chúng ta không hiểu rằng con người trong xã hội này đã bị chiến tranh bòn rút hết sức lực, gần như đã bị biến dạng, nên rất khó trở lại bình thường.

 

Như thế thì làm sao chuẩn bị cho hậu chiến được.

 

Trong khi ấy thì ở miền Nam, các nhà trí thức làm việc chủ yếu không phải phục vụ cho chiến tranh trước mắt mà là phục vụ cho một nước Việt Nam tái thiết thời hậu chiến.


Họ đã đặt chân lên con đường đúng và những bước đi của họ đã khá rộng dài khá chắc chắn cho đến hiện nay chúng ta cũng chưa theo kịp.

 

Không chỉ văn, sử và giáo dục, miền Nam còn đã đi trước về luật


BM

Ngoài văn chương và giáo dục, rồi phần nào đó là sử học, có một ngành tri thức cơ bản ở miền Nam cũ đã khá phát triển đó là ngành luật.


Ngay từ hồi kháng chiến chống Pháp, ngành luật của miền Bắc đã bị xếp xó, chúng ta sống theo quy luật của một trại lính chứ không phải một xã hội dân sự, lẽ tự nhiên là từ sau 1975, khi quản lý cả đất nước, lúc phải lo làm ăn kinh tế để phát triển và cần phải tiếp xúc với thế giới hiện đại, chúng ta lúng ta lúng túng.

 

Sự trợ giúp của ngành luật ở miền Nam trước 1975 không chỉ có ý nghĩa cụ thể trong các công việc làm ăn buôn bán và giao dịch dân sự- và đặc biệt là việc đào tạo thế hệ kế cận - mà còn có ý nghĩa cơ bản là giúp chúng ta dần dần làm quen với một thế giới có luật pháp tức là hội nhập với thế giới theo ý nghĩa văn minh nhất của nó.

 

Ở lĩnh vực này kiến thức của tôi quá kém nên chỉ cảm thấy như thế mà không dám nói gì thêm.

 

Còn học được từ miền Nam nhiều để xây dựng tương lai.


BM


Giờ đây, mỗi khi nhìn lại đời sống ở hậu chiến từ sau 1975, người ta thường chỉ chú ý tới những bước gọi là Đổi mới từ sau 1986 mà quên đi một giai đoạn hết sức đen tối mười năm trước đó, khi một xã hội quân sự, xã hội chiến tranh gần như rã ra trong cái tình thế đói kém không biết lấy gì để tồn tại trước mắt, mà cũng không biết làm sao để quan hệ với thế giới để phát triển lâu dài.

 

Trong tình thế đó, các nhà lãnh đạo kiệt xuất như Võ Văn Kiệt đã làm một công việc cứu nguy ngoạn mục là sử dụng lại lớp trí thức được đào tạo trước 1975 ở Sài Gòn, cũng như nói chung là sử dụng cái nội lực mà miền Nam đã tích lũy được trong chiến tranh để mở ra một con đường thoát, trước tiên là tạo điều kiện cho một sự tồn tại để rồi sẽ chuyển đổi sang một giai đoạn mới.


BM


Đóng góp của lớp trí thức miền Nam trước 75 thời kỳ này từng được một số nhà văn nhà báo chúng ta ghi nhận, trước tiên là trong các tài liệu của các nhà báo như Huy Đức, tiếc rằng chúng chưa được khai thác rộng rãi và đưa lên thành những bài học cơ bản.

 

Trong thời gian gần đây, ở vào tâm thế của một lớp người miền Bắc đào tạo trong chiến tranh và nay đã hết thời, tôi đặc biệt thú vị khi quan sát thấy có một số bạn trẻ bao gồm cả những người sinh sau 1975, được hoàn toàn giáo dục ở “nhà trường xã hội chủ nghĩa” nhưng lại có sự tìm tòi phương hướng làm việc, phương hướng trưởng thành rất có hiệu quả và đã có những đóng góp cơ bản cho nền văn hóa mới.

 

Đó những Nguyễn Ngọc Tư trong sáng tác văn học Trần Đức Anh Sơn trong lịch sử, Lê Nguyễn trong dịch thuật sử học... và nhiều những tên tuổi khác ở nhiều khu vực khác mà tôi không biết.

 

Lấy một ví dụ vài ba năm gần đây, qua mạng xã hội tôi có được làm quen với một bạn viết sử là Lê Tư.

 

Anh thiên về nghiên cứu sử Việt thời kỳ từ nhà Trần tới đầu nhà Lê là một mảng sử chúng ta tưởng ổn rồi nhưng thật ra ở đó chứa nhiều vấn đề rất cơ bản.

 

Nhờ có một quan niệm về lịch sử rất mới mẻ lại thông thạo cả tiếng Anh lẫn tiếng Hán cổ và đã đọc trực tiếp các tài liệu viết về lịch sử Việt Nam trong kho lịch sử của Trung Hoa cũ, anh đưa ra những bằng chứng mà tôi thấy hết sức thuyết phục về xã hội Việt Nam thời bắt đầu hình thành như một quốc gia.

 

Anh nói đến Trần Nguyên Đán trong vai trò phê phán cách quản lý xã hội theo con đường bạo lực mà cho rằng phải tìm tới phương thức văn trị thì mới xây dựng được một quốc gia bền vững lâu dài, một vấn đề mà đến thế kỷ XXI này chúng ta vẫn cứ lầm lẫn.

 

Anh nói tới con đường đi đến cứu nước rất hiện đại của Nguyễn Trãi, khi ông cùng với cha lo học hỏi kẻ thù văn minh hơn thậm chí có những năm tháng phải cộng tác với kẻ thù nữa để mong có ngày giúp cho các thế lực bản địa dành lại đất nước yêu dấu.

 

Về tình hình dân chúng đương thời có lúc anh đã dẫn ra cái câu thơ “Kinh lộ đa tùng tặc dĩ phản” (Người kinh lộ đa số làm phản để theo giặc) để phác họa sự chông chênh của một khái niệm rất phức tạp như khái niệm nhân dân trong lịch sử nhất là những giai đoạn giao thời.


BM


Thoạt đầu tôi cứ tưởng Lê Tư là một nhà Hán học cổ nay sống ở Pháp hay Mỹ, gần đây mới biết là anh thuộc lớp trẻ, sau khi tham gia chiến tranh ở mặt trận Tây Nam, đã trở về như một thương binh, và chỉ làm công tác nghiên cứu lịch sử như một việc làm thêm.

 

Khi giải thích với tôi về công việc của mình, anh cho biết là sở dĩ làm được nhiều việc vậy là do nhận được sự giáo dục của gia đình và nói chung là của tài liệu sách báo và cả không khí học thuật miền Nam trước đây.

 

Bây giờ đây khi nói rằng trong 20 năm ấy giới trí thức miền Nam trước 1975 đã có những bước chuẩn bị cơ bản cho sự phát triển tương lai, bao giờ tôi cũng nghĩ tới các bạn trẻ như mấy người mà tôi tạm kể trên.

 

Và nhìn chung tôi cho rằng không chỉ những người làm nghề chúng tôi từ nay về sau khi làm gì viết gì cũng bắt buộc mình phải tìm những tài liệu tương ứng các đồng nghiệp miền Nam đã viết.

 

Mà mở rộng ra, trên đường dài dằng dặc gọi là hậu chiến rồi đây, xã hội ta có làm gì phát triển gì thì cũng phải tính tới miên Nam.

 



Vương Trí Nhàn


https://baomai.blogspot.com/


Vì sao vợ chồng chênh tuổi quá nhiều thường bị thiên hạ dị nghị
Nền Dân Chủ của nước Mỹ đi về đâu?
Vì sao ngày nay người Mỹ ghét nước Mỹ?
Siêu mẫu Maye Musk
Chống biến đổi khí hậu ‘quan trọng hơn’ lương thực, năng lượng?
Đảng Dân Chủ đã bị ‘những kẻ cực đoan chiếm đoạt’
Những người sợ ông Elon Musk là ai?
So sánh VNCH với Afghanistan và Ukraine ngày nay
Bí quyết thời trang thanh lịch vừa túi tiền
Cựu Tổng thống Donald Trump: “TÔI ĐÃ TRỞ LẠI! #COVFEFE,”
Xe tải quân sự Nga trên chiến trường Ukraine
Bí quyết chọn trang phục phù hợp với màu da của bạn
Truth Social của ông Trump
Star Wars _ Lấy lại niềm hy vọng của một thế hệ
10 hiểu lầm về đột quỵ
Giọt Lệ Giấu Đi
Thực phẩm đông lạnh không hết hạn sử dụng
Nhãn thực phẩm gây hiểu lầm _ Phía sau bức màn công nghiệp
Đằng sau tham vọng của Nga ở Ukraine
Tỏi là một vị thuốc “cứu mạng”

Vì sao vợ chồng chênh tuổi quá nhiều thường bị thiên hạ dị nghị

 BM

Một người dùng Reddit đã phát hiện ra xu hướng - mặc dù nam diễn viên đã 44 tuổi vào thời điểm đó, ông dường như chỉ hẹn hò với phụ nữ từ 25 tuổi trở xuống, luôn chia tay với bạn gái trước khi họ bước qua tuổi 26.

 

Mọi người đã có phản ứng trước biểu đồ đó; một số người khen ngợi DiCaprio có khả năng thu hút phụ nữ trẻ, trong khi những người khác xài xể nam tài tử kỳ cựu này, nài nỉ ông tìm người yêu gần với tuổi của ông hơn.

 

Ngay cả khi chỉ mới xuất hiện được 3 năm, biểu đồ này vẫn tiếp tục nổi trở lại khi các nhà bình luận háo hức theo dõi mối quan hệ hiện tại của DiCaprio với Camila Morrone, 24 tuổi.

 

Những phản ứng trước thói quen hẹn hò của nam tài tử này thể hiện những quan điểm đối chọi về quan hệ lệch tuổi - đối với một số người, đó là sự ngưỡng mộ, trong khi đối với người khác, có cái gì đó tự thân nó bất an khi cặp với một người nhỏ tuổi hơn nhiều.

 

Từ cặp đôi Demi Moore và Ashton Kutcher cho đến đến George và Amal Clooney, các quan hệ lệch tuổi đình đám luôn khiến người khác chặc lưỡi.


BM


Mặc dù trong năm 2014, độ tuổi chênh lệch trung bình trong các mối quan hệ dị tính ở Mỹ là tương đối nhỏ, ở mức 2,3 năm, nhưng nhiều cặp vợ chồng có khoảng cách tuổi tác lớn hơn nhiều.

 

Ở các nước phương Tây, khoảng 8% các cặp vợ chồng dị tính chênh nhau từ 10 năm trở lên, tăng lên mức 25% ở các cặp đồng tính nam và 15% ở các cặp đồng tính nữ.


Trong một số trường hợp, khoảng cách tuổi tác giữa hai người thậm chí còn lớn hơn - dữ liệu cho thấy khoảng 1% các cặp vợ chồng dị tính ở Mỹ có chênh lệch tuổi tác từ 28 tuổi trở lên.

 

Quan điểm của chúng ta về các mối quan hệ lệch tuổi được định hình bởi hàng ngàn năm tiến hóa tâm lý và các thế hệ của chuẩn mực xã hội và văn hóa.


BM

Trong vòng một trăm năm qua, biến chuyển kinh tế và bình đẳng giới gia tăng đã thay đổi chuẩn mực khoảng cách tuổi tác 'bình thường', và các phong trào công bằng xã hội gần đây đã ngày càng soi mói những cơ chế quyền lực trong các quan hệ lệch tuổi.

 

Các cặp vợ chồng có khoảng cách tuổi tác lớn thường bị xét nét, và trong khi một số chuyên gia tin rằng điều này có thể sắp thay đổi, những người khác lập luận rằng người trẻ có thể trở nên không đồng tình với tình yêu lệch tuổi hơn bao giờ hết.

 

Cú thúc tiến hóa


BM


Những ai khó chịu với thói quen hẹn hò của DiCaprio không phải là không có lý do chính đáng.

 

Ác cảm với mối quan hệ lệch tuổi là rất phổ biến và, cũng như hầu hết các điều cấm kỵ, chúng xuất phát từ hàng ngàn năm tiến hóa cũng như các tín hiệu xã hội và văn hóa gần đây hơn.

 

"Trong nhiều nền văn hóa, yêu một người lớn tuổi hoặc nhỏ tuổi hơn nhiều so là không chấp nhận được," Tiến sĩ Elena Touroni, nhà tâm lý học tư vấn và đồng sáng lập của Phòng khám Tâm lý học Chelsea ở London, cho biết. "Từ góc độ tiến hóa, động lực xây dựng gia đình có thể tác động đến người bạn đời chúng ta chọn - từ cả góc độ sinh học nhưng cũng theo nghĩa là cần cả cha mẹ còn sống để nuôi dạy con cái."

 

Đối với cả đàn ông và phụ nữ, khả năng sinh sản có xu hướng giảm sau độ tuổi khoảng 35, và mặc dù phụ nữ mất khả năng thụ thai sớm hơn nhiều, việc chúng ta đã tiến hóa để bị thu hút bởi những người cùng độ tuổi cũng dễ hiểu.


BM


Mặc dù có tương đối ít dữ liệu về tuổi tác trong các mối quan hệ LGBTQ+, chúng ta biết rằng việc có độ chênh lệch tuổi tác lớn giữa các cặp đồng giới phổ biến hơn nhiều, có lẽ nó phản ánh khả năng thụ thai sinh học ảnh hưởng đến cách chúng ta tìm bạn tình nhiều như thế nào.

 

Tuy nhiên, đây không chỉ là về vấn đề nuôi dạy con cái.

 

Cặp với người cùng tuổi khiến mối quan hệ nhiều khả năng đi xa hơn, kết quả nghiên cứu cho thấy. Các chuyên gia tin rằng điều này là do các cặp đôi này có xu hướng trải qua thách thức và giai đoạn cuộc sống cùng lúc, và do đó có thể tiếp tục tìm thấy điểm chung.

 

"Trong 10 năm đầu tiên của hôn nhân, mọi người cho biết họ có mức độ hài lòng hôn nhân cao hơn nếu bạn đời của họ nhỏ tuổi hơn," Grace Lordan, phó giáo sư khoa học hành vi tại Trường Kinh tế London, vốn đang nghiên cứu các quan hệ và hạnh phúc lệch tuổi, cho biết.

 

"Tuy nhiên, theo thời gian, sự hài lòng trong hôn nhân của các cặp vợ chồng lệch tuổi giảm nhiều hơn so với cặp cùng tuổi. Xác suất ly hôn của các cặp vợ chồng cùng tuổi cũng thấp hơn."


BM


Tuy nhiên, bất chấp những yếu tố thúc chúng ta đến với bạn đời cùng độ tuổi, hoàn cảnh kinh tế xã hội đôi khi có thể đẩy ngược thôi thúc tiến hóa.

 

Năm 1900, độ chênh lệch tuổi tác trung bình giữa các cặp vợ chồng là gần gấp đôi khoảng cách của thời kỳ 2000; trong lịch sử, mọi người (nhất là ở tầng lớp trung và thượng lưu) nhiều khả năng kết hôn với người lớn hay nhỏ tuổi hơn nhiều so với mình.


Có lý do sinh học và cả kinh tế cho điều này.

 

Nếu một người đàn ông 50 tuổi muốn có con, ông ta sẽ không có lợi nếu kết hôn với một người vợ ở độ tuổi tương tự, vốn ít khả năng vẫn còn sinh con được. Trong xã hội gia trưởng mà đàn ông có sức mạnh kinh tế, việc chọn kết hợp với phụ nữ trẻ hơn nhiều sẽ có thể dễ dàng hơn cho đàn ông.


BM


Trong thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20, hầu hết phụ nữ bị loại khỏi lực lượng lao động, vì vậy việc họ ưu tiên kết hôn với người đàn ông đã có an ninh tài chính là hợp lý.

 

Đối với đàn ông, xây dựng kinh tế trước và tính chuyện kết hôn sau cũng hợp lý - khi mà với sức mạnh xã hội tăng lên, họ có thể tìm được vợ trẻ, vốn đem đến cho họ cơ hội có con tốt nhất.

 

Chúng ta phán xét ai và tại sao


BM


Tuy nhiên, khi phụ nữ có được quyền lực kinh tế lớn hơn thì độ thu hút của người chồng lớn tuổi hơn nhiều giảm đi, khiến cho các mối quan hệ lệch tuổi trở nên ít phổ biến hơn, và thường bị coi là cấm kỵ nhiều hơn.

 

Ngày nay, ngay cả khi hầu hết các xã hội đã chấp nhận quan điểm ngày càng cấp tiến về tình yêu và các mối quan hệ và sự đa dạng hình thức của nó, thì các cặp vợ chồng trong đó một người lớn tuổi hơn người kia nhiều vẫn chịu sự phán xét.

 

Thay vì cho rằng họ đang chung sống hạnh phúc, có xu hướng lo lắng về sự mất cân bằng quyền lực giữa đôi bên và xem quan hệ như giao dịch, cho rằng một bên đang tìm cách ngoi lên về địa vị xã hội hay mức độ giàu có.

 

Thậm chí còn có từ cụ thể cho xét đoán đó; một người đàn ông lớn tuổi phải là 'sugar daddy', tức 'bố ngọt ngào' còn cô gái trẻ là 'kẻ đào mỏ'.


BM

Trong những năm gần đây, vốn từ vựng đó đã được mở rộng để chi thêm về quan hệ mà phụ nữ là người lớn tuổi hơn nhiều; những từ như 'cougar', tức 'beo già' và 'toyboy', tức 'trai bao' phản ánh sự gia tăng mối quan hệ này.

 

Thống kê cho thấy vào năm 1963, chỉ có 15% cô dâu ở Anh lớn tuổi hơn chú rể. Đến năm 1998, con số này tăng lên 26%, và những phát hiện từ một nghiên cứu năm 2011 cho thấy số phụ nữ kết hôn hoặc sống chung với người đàn ông trẻ hơn họ 5 tuổi hoặc kém tuổi nhiều hơn nữa đã tăng gần gấp 3 lần kể từ thập niên 1970.

 

Phụ nữ chọn hẹn hò với trai trẻ thường đối mặt với sự phán xét không cân xứng. "Con người chúng ta bản tính là hay phán xét, và nếu những gì những người xung quanh ta làm bị lệch với những gì chúng ta mong đợi, chúng ta sẽ chú ý đến nó," Lordan nói. "Phụ nữ cặp trai trẻ là trái lẽ tự nhiên nhất theo quan niệm của chúng ta về hôn nhân, và do đó phải chịu nhiều phán xét nhất."

 

Sự chú ý của truyền thông xung quanh hôn nhân của Tổng thống Pháp Emmanuel 


BM


Macron với người vợ hơn ông 24 tuổi, hoặc việc báo chí lên cơn sốt về mối quan hệ của Kim Kardashian 41 tuổi với Pete Davidson, 28 tuổi, chỉ càng làm nổi bật điều này.

 

Tuy nhiên, Touroni tin rằng các mối quan giữa chồng già/gái trẻ giờ đây bị phán xét thậm chí còn nhiều hơn so với các cặp vợ già/trai trẻ.

 

Điều này có lẽ liên quan một phần đến phong trào #MeToo, vốn ngày càng chú ý đến cơ chế quyền lực trong các cặp đôi.

 

Một số người cho rằng độ chênh lệch tuổi tác cao kết hợp với quyền lực xã hội, kinh tế mà người đàn ông có được trong xã hội nam giới nắm quyền thống trị có thể khiến cho phụ nữ trẻ ở vào vị trí dễ bị tổn thương.

 

Một nghiên cứu thực hiện ngay sau #MeToo cho thấy nhiều người ngoài cuộc tin rằng có khía cạnh lợi dụng trong các quan hệ lệch tuổi.


BM


Các nhà nghiên cứu nhận thấy người trẻ đặc biệt ác cảm với các mối quan hệ mà người đàn ông lớn tuổi hơn, và thừa nhận điều này là do họ cho rằng mối quan hệ này là sự đổi chác - chẳng hạn đổi tình dục để đạt được một kiểu sống, mức sống nào đó.

 

Liệu những cấm kỵ lệch tuổi có biến mất?

 

Ngày nay, mọi người ngày càng chấp nhận rằng mỗi mối quan hệ đều khác với những mối quan hệ khác - cho dù là tình dục, giới tính hay số người trong quan hệ đó.

 

Touroni nói khi nhiều loại quan hệ được bình thường hóa, bà hy vọng mọi người sẽ tôn trọng lựa chọn quan hệ lệch tuổi. "Chúng ta đang sống trong thời kỳ tự do và linh hoạt hơn, vì vậy tôi nghĩ rằng theo thời gian chúng ta sẽ trở nên ít phán xét hơn nhiều về lựa chọn mối quan hệ của người khác, cho dù là lệch tuổi hay vì điều gì đi nữa."

 

Tuy nhiên, không có mấy bằng chứng cho thấy mối quan tâm nhiệt thành của xã hội đối với các mối quan hệ lệch tuổi đang giảm bớt.

 

Cái gọi là mối tình chóng vánh của những người nổi tiếng vẫn thường thành tít báo, và người trẻ dường như còn phán xét về quan hệ lệch tuổi hơn là người già, nhất là khi chồng già hơn vợ.

 

Do giới trẻ thường tiên phong trong thay đổi xã hội, sự không đồng tình của họ có nghĩa là cấm kỵ lệch tuổi có thể càng trở nên ăn sâu.


BM


"Nhìn chung, tôi nuôi hy vọng rằng chúng ta sẽ ít phán xét người khác hơn, cho dù họ lựa chọn thế nào đi nữa," Lordan nói.

 

"Tuy nhiên, quan niệm thế nào là quan hệ 'coi được' đã ăn sâu trong xã hội phương Tây. Không có khả năng chúng ta sẽ đi đến được chỗ mọi người ngừng đánh giá rằng lựa chọn lối sống của ai đó là đi ngược lại các chuẩn mực này, bao gồm cả các cặp lệch tuổi."

 

 

 

Katie Bishop


https://baomai.blogspot.com/

Nền Dân Chủ của nước Mỹ đi về đâu?
Vì sao ngày nay người Mỹ ghét nước Mỹ?
Siêu mẫu Maye Musk
Chống biến đổi khí hậu ‘quan trọng hơn’ lương thực, năng lượng?
Đảng Dân Chủ đã bị ‘những kẻ cực đoan chiếm đoạt’
Những người sợ ông Elon Musk là ai?
So sánh VNCH với Afghanistan và Ukraine ngày nay
Bí quyết thời trang thanh lịch vừa túi tiền
Cựu Tổng thống Donald Trump: “TÔI ĐÃ TRỞ LẠI! #COVFEFE,”
Xe tải quân sự Nga trên chiến trường Ukraine
Bí quyết chọn trang phục phù hợp với màu da của bạn
Truth Social của ông Trump
Star Wars _ Lấy lại niềm hy vọng của một thế hệ
10 hiểu lầm về đột quỵ
Giọt Lệ Giấu Đi
Thực phẩm đông lạnh không hết hạn sử dụng
Nhãn thực phẩm gây hiểu lầm _ Phía sau bức màn công nghiệp
Đằng sau tham vọng của Nga ở Ukraine
Tỏi là một vị thuốc “cứu mạng”
Ông Musk có thể mua lại luôn cả Facebook không?