Wednesday, November 23, 2011

Đừng bỏ anh một mình!!!

image
Phó Tế Nguyễn Mạnh San
Phụ Tá Trưởng Phòng Tố Tụng
Tòa án liên bang Hoa Kỳ



Câu chuyện thứ nhất:
Vợ chồng anh chị Quyền được nhiều người biết đến như là một trong những cặp vợ chồng đạo đức nhất trong một Giáo Xứ Việt-Nam tại một tiểu bang, đứng vào hạng thứ nhì có đông người Việt cư ngụ. Anh chị chưa bao giờ bỏ Lễ ngày Chủ Nhật và những ngày Lễ buộc. Đã thế anh chị còn luôn luôn sốt sắng tình nguyện tham gia đắc lực vào những công tác của giáo xứ mỗi khi Cha Chánh Xứ hoặc Hội Đồng Điều Hành Giáo Xứ yêu cầu.

image
Hình minh họa

Ngay khi nghe tin anh Quyền sắp sửa đi một mình về Việt-Nam 3 tuần lễ để thăm nom Mẹ già, Cha Chánh Xứ liền nhờ một giáo dân nhắn tin cho chị Quyền biết là Cha muốn gặp chị càng sớm càng tốt tại văn phòng giáo xứ, để Cha có chuyện cần muốn nói với chị. Vừa mới nhận được lời nhắn tin này, chị tức tốc đển gặp Cha Chánh Xứ và được Cha khuyên bảo chị là: Cha được biết tin anh Quyền, chồng của chị sắp sửa đi về Việt-Nam thăm Mẹ già của anh mà không có chị đi cùng. Vì quí mến gia đình anh chị và các cháu như người thân trong nhà, nên Cha thành thật khuyên chị nên đi cùng với anh ấy thì tốt hơn. Riêng Cha biết, có một số người đạo đức, hiền lành, chân thật, giàu tình thương người nghèo khổ như chồng của chị và cũng ở tuổi trung niên như anh ấy, đi về Việt-Nam một mình trong lúc này, dễ bị người ta dụ dỗ đi vào con đường tình ái lắm, nên tránh trước những cạm bẫy này vẫn tốt hơn.

Lẽ dĩ nhiên, không phải tất cả mọi người nào, khi đi về Việt-Nam một mình, cũng sẽ dễ bị sa vào những cạm bẫy tội lỗi hay bị cám dỗ đâu, vì mục đích về và hoàn cảnh về của mỗi người mỗi khác nhau, chúng ta không thể vơ đũa cả nắm như thế được. Tuy nhiên, các vị tiền nhân thường nói:

“Có đứng trước hang cọp một mình, mới biết mình sợ hay không sợ cọp”.

image

Câu nói này rất đúng trong nhiều trường hợp, và nếu không cần thiết phải đứng trước hang cọp, thì chẳng nên thử thách đứng trước hang cọp làm gì và nếu cần phải đứng trước nó, thì nên rủ thêm nhiều người cùng đứng chung với nhau, vì cọp trong thấy nhiều người, sẽ làm cho nó hoảng sợ, không dám bò ra khỏi hang, thế là mọi người được an toàn sinh mạng.

Đấy chị xem, ngay trong giáo xứ của chúng ta, đã có một vài cặp vợ chồng rất thương yêu nhau như cá với nước, như chim liền cánh, như cây liền cành; nhưng sau những chuyến du lịch ngắn hạn hay dài hạn của một số ít người chồng về Việt-Nam một mình, khi quay trở về Hoa Kỳ, vì vô tình hay cố ý, họ đã bỏ quên con tim của họ ở Việt-Nam với Bồ Nhí, chỉ còn mang theo thân xác không hồn về với vợ con, và sau một thời gian, người vợ chịu không nổi cảnh quạnh hiu, cô đơn trong tâm hồn, mà vẫn phải sống chung với người chồng đêm ngày chỉ mơ tưởng đến bồ nhí ở quê nhà, thậm chí có những đêm người vợ nằm bên cạnh chồng, nghe thấy chồng mình nằm mơ gọi rõ tên bồ nhí và chồng mình bây giờ chẳng khác gì như một người máy robot không có trái tim, vì trái tim đã bỏ quên ở quê nhà rồi, nên người vợ đành phải nuốt những giọt nước mắt đắng cay, để ca khúc chia ly với chồng.


image
Hình minh họa

Nghe xong lời khuyên bảo của Cha Chánh Xứ, chị đáp: Vâng, trước tiên con xin hết lòng cám ơn những lời chỉ bảo thật hữu ích của Cha dành cho con và con cũng xin thành thật trình bầy ý nghĩ của con với Cha là: Nếu người chồng nào đã mang bản chất ăn chơi bay bướm, dù ở bất cứ nơi nào hay dù có mặt người vợ ở bên cạnh mình đi chăng nữa, thì tính nào tật ấy, họ vẫn tìm đủ mọi cách che đậy, để thỏa mãn tính ăn chơi bay bướm của họ.

Như Cha vừa nói, chồng con là người đạo đức, hiền lành chân thật, chỉ biết làm việc siêng năng, săn sóc cho vợ cho con tối ngày, nên con nhận thấy không cần thiết cho con phải đi theo anh ấy về Việt-Nam làm gì, trước là để anh ấy có nhiều thì giờ riêng tư tâm sự và săn sóc Mẹ già của anh ấy, sau là để cho con tiết kiệm được tiền bạc, không phải mua vé máy bay, cộng thêm với  những chi phí tốn kém khác cho riêng con nếu con đi theo anh ấy, rồi lại phải đem gửi 2 đứa con gái còn nhỏ tuổi của chúng con cho bà ngoại của chúng trông nom săn sóc.

Khoảng 7 tháng sau ngày chồng chị từ Việt-Nam trở về Hoa Kỳ, vào một hôm, chị đem giặt quần áo dơ bẩn của chồng, tình cờ chị bắt gặp một lá thư ở trong túi quần, gửi cho chồng chị từ Việt-Nam qua địa chỉ hộp thư riêng của chồng chị tại ty bưu điện, mà từ trước tới nay chị không hề hay biết điều này, chị vội mở lá thư ra đọc:

image
Hình minh họa

Anh Quyền yêu quí nhất đời của em, em vui sướng báo cho anh biết một tin mừng là ngày hôm qua, em đi khám thai lần thứ hai, bác sĩ cho em biết kết quả khám nghiệm bào thai lần trước, là em sẽ sanh con trai. Thế là anh hoàn toàn được toại nguyện theo ý anh mong muốn bấy lâu nay nhé, mà anh đã nói với em là làm sao em đẻ đứa con trai cho anh, để nó nối dõi tông đường giòng tộc họ nhà Trần của anh nhé, vì anh chỉ có 2 đứa con gái trong khi vợ anh đã cai đẻ, không thể nào có bầu được nữa.

Đọc tới đây, chị bị hoa cả hai mắt, hai tay run lên cầm cập như đang lên cơn sốt rét ngã nước, không cầm nổi lá thư, tim chị như ngừng đập và cảm thấy khó thở, ngồi xuống sàn nhà bất động trong vài phút, rồi chị lấy lại sự bình tĩnh để đứng lên. Chị nhớ lại những lời khuyên bảo của Cha Chánh Xứ thì đã quá muộn và chị chỉ còn biết đấm ngực kêu to lên một mình: Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng. Nếu tôi chịu nghe lời khuyên bảo của Cha Chánh Xứ thì đâu có ra nông nỗi này. Thế mới biết con người đạo đức, chân thật, hiền lành như chồng của chị lại vẫn bị sa trước cám dỗ, cũng chỉ vì chồng chị đứng trước hang cọp một mình nên mới bị cọp vồ, nhưng chồng chị không chết, mà chị bị chết thay cho chồng, sự việc xẩy ra đúng như lời khuyên bảo dự đoán của Cha Chánh Xứ.

image
Hình minh họa

Câu chuyện thứ hai: Một Việt kiều tuổi trung niên về thăm quê hương, trước là để có dịp thăm hỏi bạn bè thân thiết tại làng xưa xóm cũ, mà ông đã phải bỏ nước ra đi tìm tự do cách đây 25 năm, sau là để được thưởng thức những món ăn đặc sản dân tộc và các loại trái cây tươi ngọt của đồng quê yêu dấu, hơn thế nữa đây lại còn là một dịp may hiếm có trên đời, cho ông được nếm mùi hương thơm ngào ngạt, nặng tình quê hương, với những bông hoa biết nói, tươi thắm đang tuổi xuân thì, mà ước mơ này của ông chỉ có thể thực hiện được tại nơi quê nhà.

Qua sự trung gian giới thiệu của một người quen ông ở cùng xóm và ông đã có dịp được thân quen với một cô gái xinh đẹp, tuổi độ trăng tròn và chỉ vài tiếng đồng hồ nói chuyện với nhau, hai người đã biểu lộ tình cảm mật thiết với nhau, hẹn hò gặp lại nhau tại một khách sạn 3 sao trong ngay đêm hôm đó. Thế rồi trong lúc hai bên sắp sửa bắt đầu nhập cuộc giao hòa tình yêu hiệp nhất, thì đùng một cái, ông nghe thấy có tiếng gõ cửa phòng, ông tức tốc mặc quần áo vào, đứng dậy bước ra khỏi giường để đi mở cửa xem ai, trong khi cô bạn gái của ông vội chùm chăn phủ kín thân thể từ đầu đến chân, nằm im thin thít, bất động như xác chết. Cánh cửa phòng vừa mở, một chàng thanh niên mặc đồng phục bước vào, đưa ngay cho ông coi một tấm thẻ hành sự ghi rõ tên tuổi và chức vụ là một công an viên.

image
Hình minh họa

Anh này nói cho ông biết là ông và cô gái đang nằm trên chiếc giường kia, đã bị bắt quả tang tội mãi dâm, anh ra lệnh cho hai người phải đi theo anh ngay bây giờ, để đến văn phòng cơ quan chính quyền làm việc ngay đêm nay. Trong khi chờ đợi cô bạn gái mặc quần áo trong buồng tắm, anh công an lấy bút viết ghi ngày tháng năm vào một tờ giấy có in sẵn sự việc xẩy ra, đưa cho ông và yêu cầu ông ký tên vào. Ông cầm tờ giấy và ông đọc xong, ông trao ngay lại tờ giấy này cho anh công an viên, kèm theo một tờ giấy $100 Mỹ kim tiền mặt, để yêu cầu anh bỏ qua sự việc này, nhưng anh từ chối không nhận và bảo ông nếu muốn thế thì ít nhất phải đưa thêm $400 Mỹ kim nữa mới đủ, bằng không, ông và cô gái kia phải đi theo anh ta ngay, anh không thể chờ đợi lâu thêm nữa. Ông biết tình trạng của ông như con cá đang nằm trên tấm thớt, nên ông móc ví lấy ra thêm $400 đồng nữa cho xong chuyện.Vì sợ tên công an này sẽ báo hiệu cho tên công an khác quay trở lại nữa, thì ông sẽ lại phải tốn thêm tiền cho nó, hơn thế nữa, để đề phòng tình trạng Thường Trú Nhân của ông không bị lôi thôi rắc rối đến pháp luật Hoa Kỳ, vì sắp tới ngày ông phải đáp máy bay trở về Hoa Kỳ, ông liền hối thúc cô bạn gái hãy mau chân cùng ông bước ra khỏi nơi đây, mặc dù ông chưa được sơ múi tí gì mà đã mất toi $500 Mỹ kim rồi. Nhưng ông nghĩ kỹ lại, thà rằng của đi thay người còn tốt hơn gấp triệu lần người đi thay của.

image
Hình minh họa

Trước khi chúng tôi tiếp tục trình bày phần kết thúc sự việc xẩy ra của 2 câu chuyện vừa kể trên, chúng tôi  xin rút tỉa một vài yếu tố quan trọng, có liên quan đến vấn đề pháp lý, xẩy ra trong 2 câu chuyện này, đối với pháp luật Hoa Kỳ như sau:

Câu chuyện thứ nhất:

1) Nếu thật sự cô bồ nhí của anh Quyền có bầu và đẻ con và sau khi áp dụng thử  nghiệm DNA để biết chắc là con của anh, theo luật pháp Hoa Kỳ, anh Quyền vẫn phải có trách nhiệm cấp dưỡng tài chánh cho người con ngoại hôn này cho đến khi nó tới tuổi trưởng thành, nhất là Hoa Kỳ và Việt-Nam hiện tại là hai nước có sự bang giao quốc tế được giới hạn với nhau trong một số điều luật đã được hai quốc gia tôn trọng.

2) Vấn đề phạm tội ngoại tình, nhất là trường hợp ngoại tình này cho dù ở quốc ngoại, lại có chứng cớ hiển nhiên là có đúa con riêng, sau khi đã cưới vợ, thì gần hết các tiểu bang của Hoa Kỳ không còn áp dụng luật tội phạm ngoại tình, nhưng khi đơn thỉnh nguyện xin ly dị nhau được đệ nạp tại Tòa, bên phía nguyên cáo chỉ dùng những chứng cớ ngoại tình của bên phía bị cáo, để tranh tụng trước tòa, dành quyền thắng lợi cho mình về phương diện được quyền ưu tiên nuôi dưỡng các con còn nhỏ tuổi, tiền cấp dưỡng hàng tháng cho các con, tiền cấp dưỡng hàng tháng cho người phấu ngẫu nếu có thể, tiền bạc của cải có thể được chia cho bên phía nguyên cáo nhiều hơn bên bị cáo v.v.

3) Nếu mai kia đứa con ngoại hôn khôn lớn, có tên tuổi của người Cha ghi trong giấy khai sanh của đứa bé và có thử máu để biết đích xác là con riêng của mình, thì theo luật Di Trú Hoa Kỳ, người Cha được quyền làm giấy bảo lãnh cho đứa con riêng sang Hoa Kỳ xum họp với người Cha.

Câu chuyện thứ hai:

Ông Việt kiều này nếu bị chính quyền Việt-Nam bắt giam về tội mãi dâm hoặc tội nặng hơn nữa là dụ dỗ gái dưới tuổi vị thành niên vào con đường mãi dâm, cho dù ông chưa có hành động cụ thể nào mua dâm với cô gái, thì sau khi thi hành xong bản án của chính quyền Việt-Nam, ông sẽ bị Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ từ chối, không cho phép ông được quyền quay trở về lại Hoa Kỳ theo như Luật Di Trú Hoa Kỳ đã quy định, đối với tình trạng Thuờng Trú Nhân như ông.

Giả thử nếu ông may mắn được phép trở lại Hoa Kỳ, thì tội của ông vẫn bị coi là một trọng tội về mặt hình sự, vì theo luật pháp Hoa Kỳ phạm tội dụ dỗ gái dưới 16 tuổi vào hành động mãi dâm là một trọng tội và nếu tội này xẩy ra tại tiểu bang Oklahoma có thể bị ngồi tù tối đa 10 năm, cộng thêm tiền phạt vạ là 5000 Mỹ kim đối và Sở Di Trú Hoa Kỳ sẽ từ chối đơn xin nhập tịch hoặc có thể ông phải chờ đợi rất nhiều năm, đơn xin nhập tịch của ông mới được tái cứu xét.

Những điều pháp lý trên đây có liên quan đến 2 câu chuyện kể trên, mới chỉ là những điều quan trọng cần phải lưu ý, còn một số những điều pháp lý khác không quan trọng, nên không cần thiết phải nêu ra ở đây. Tiếp theo sau đây là phần kết thúc của 2 câu chuyện kể trên:

Người vợ của anh Quyền cho biết, trước khi chị có ý định nạp đơn xin ly dị chồng về tội ngoại tình, chị đã nhờ người thân ở Việt-Nam điều tra xem cô bồ nhí này thuộc thành phần nào trong xã hội và cô ta có thật mang bầu hay không? Nếu mang bầu, phải thử DNA để biết chắc đứa bé sanh ra, có thật sự là con của chồng chị hay không? Ít lâu sau người thân cho chị biết, cô ta thuộc loại gái bia ôm và không mang bầu như cô ta viết trong thư. Thế là chị bãi bỏ ý định nạp đơn xin ly dị và sẵn sàng tha thứ cho chồng, vì hiểu rằng tại chồng mình hiền lành, thật thà, giàu tình cảm nên mới dễ bị người ta dụ dỗ  vào cơn mê hồn trận tình cảm như thế và nếu chồng chị khôn ngoan như người ta, ăn vụng biết chùi mép, thì làm sao chị biết được chuyện này, chị coi hành động này của chồng mình như là chuyện giải sầu qua đường, tiền trao cháo múc, không để lại cho chị một đứa con rơi là phúc đức lắm rồi.

Ông Việt kiều cho biết là ngay ngày hôm sau, khi ông đang đi thăm một siêu thị khá lớn với một người bạn thân khác, ông bất chợt nhận ra tên công an đang thân mật ôm eo ếch cô bạn gái của ông đêm hôm qua và hai đứa đang bước vào siêu thị, nhưng vừa trông thấy ông, chúng liền quay bước ra khỏi siêu thị ngay. Vài ngày sau, người quen ở cùng xóm với ông, là người trung gian giới thiệu cô gái này với ông, cho ông biết tên đó không phải là công an công éo gì cả, nó là thằng bồ thất nghiệp của cô gái đó và chúng nó đã lập mưu kế để làm tiền ông đấy. Tuy nhiên ông vẫn không tiếc $500 đồng Mỹ kim đã đưa cho nó, nếu đêm hôm đó, nó đòi phải đưa cho nó $1000 đồng thì ông cũng vẫn phải đưa. Vì sau khi đưa cho nó 5 tờ giấy $100 đồng rồi, thì ông vẫn còn cất giấu 5 tờ giấy $100 đồng khác, nhét ở túi may bên trong quần đùi của ông. Dù sao tiền mất mà tật không mang là may phước cho ông lắm rồi. Mặc dù nó không phải là công an, nhưng nếu ông không đưa tiền cho nó, nó sẽ gọi công an chính hiệu con nai vàng đến bắt giam ông, về tội dụ dỗ gái dưới tuổi vị thành niên vào nghề mãi dâm và một điều tối quan trọng hơn hết, nó cần phải gọi công an đến ngay, là để kịp thời ngăn chặn, không cho phép ông được đụng chạm đến thân xác ngọc ngà người yêu của nó. Ông thú nhận rằng: đây thật sự là một bài học kinh nghiệm quí giá cho cá nhân ông và nếu lần sau có về thăm quê hương nữa, thì ông chỉ dám thưởng thức những hương vị thơm ngon của các món ăn đặc sản thuần tuý quê hương và các loại trái cây tươi tốt, chứ ông không còn dám muốn nếm mùi hương thơm ngào ngạt của những bông hoa tươi thắm biết nói câu: “Em Yêu Anh”.



Phó Tế Nguyễn Mạnh San
Phụ Tá Trưởng Phòng Tố Tụng

4 comments:

  1. Một bài viết rất hay, một kinh nghiệm để đời cho những ông già hảo ngọt, một bài học cho bọn Việt kiều(khúc ruột ngàn dặm) đã quên đi quá khứ kinh hoàng trên con đường vượt biển, vượt biên để đi tìm tự do. Mỗi năm đổ về VN trên dưới 10 tỷ Mỹ kim để nuôi dưỡng chế độ phi nhân, bán nước ở quê nhà.
    Tại Canada nói riêng, tại những quốc gia tự do như Mỹ, Úc, Anh.v..v..nói chung, mổi khi có những viên chức cao cấp đi công cán ở những quốc gia cộng sản, đặc biệt là hai nước Trung Cộng và Việt Nam, họ đều được tham dự một cuộc thuyết trình để đề phòng ba độc chiêu: GÁI, TIỀN, VÀ TÌNH BÁO. Từ thời Hồ- chí-Minh cho đến bọn lãnh đạo hiện nay ở Bắc Bộ Phủ đều dính phải ba độc chiêu này, nên bọn Tàu cộng bảo gì phải nghe theo. Cho nên bạn thấy đó, xã hội VN bây giờ, không nói thì bạn cũng dư biết, dân tộc VN như một đàn cá lúc nhúc trong một hồ nước "ao tù, nước đọng" và được nuôi dưỡng bằng những thức ăn trộn độc dược do Trung cộng cung cấp. Bạn quí mến, nếu bạn còn một chút nào TINH THẦN DÂN TỘC, thì hãy gác tay lên trán suy nghĩ cho thật chín chắn trước khi: *Mua bất cứ sản phẩm nào phát xuất từ Trung Cộng và Việt Nam.
    *Gửi tiền.(đừng gửi qua trung gian của bọn chúng)
    *Hoặc có ý định đi du lịch đến hai quốc gia nêu trên.
    Xin ơn trên phò hộ cho dân tộc Việt Nam sớm thoát khỏi ách đô hộ của bọn thú đội lốt người ở bên kia bờ Thái bình Dương. Kính chúc Báo Mai mạnh tiến trên con đường ngôn luận. Thân kính: Châu(Canada).

    ReplyDelete
  2. Chi Bao Mai oi,
    Chi post bai nay len mang chac chan khong bao gio chi de ong xa chi ve VN mot minh? TH, PN....doc qua kho long de ong xa ve VN mot minh. Loi hai qua? May ong nghe buon lam vi bi vo dua ca nam.
    Thanksgiving Day chuc chi cung gia dinh vui ve, hanh phuc.
    VnL

    ReplyDelete
  3. Thưa ông Phó Tế,
    Trong bài viết này, ở câu chuyện thứ hai,ôn đã dùng 2 lần cụm từ "gái chưa tới tuổi vị thành niên". Tôi còn nhớ ông cũng đã dùng cụm từ này trong một vài bài viết trước đây của ông. Tôi xin thưa: theo ngữ nghĩa Hán-Việt thì "vị thành niên" nghĩa là "chưa đến tuổi thành niên hay chưa trưởng thành" (vị = chưa). Vì thế, tất cả những trẻ dưới 18 tuổi (chưa trưởng thành) đều được gọi là "trẻ vị thành niên". Vậy "gái chưa tới tuổi vị thành niên" là gái ở độ tuổi nào? Đúng ra, chỉ nên viết "gái vị thành niên" hoặc " gái chưa tới tuổi thành niên".
    Sẵn đây, tôi xin nói thêm: trong những quảng cáo của các văn phòng dịch vụ thường ghi "bảo lãnh vợ, chồng, hôn phu hoặc hôn thê". "Hôn phu" và "hôn thê" đều không có nghĩa gì cả! Nếu muốn nói "chồng chưa cưới" hoặc "vợ chưa cưới" thì phải viết là "vị hôn phu" hoặc "vị hôn thê" (vị = chưa)vì "phu" nghĩa là "chồng" và "thê" nghĩa là "vợ", còn "vị hôn" nghĩa là "chưa cưới" làm bổ túc từ cho "phu" hoặc "thê".
    Xin vui lòng tra cứu Tự điển Hán-Việt hoặc Tự điển tiếng Viết để giữ sự chuẩn xác và trong sáng của tiếng nước ta.

    ReplyDelete