Thursday, October 2, 2014

Số phận một loài chim

image
Giới thiệu: Tại sao tuổi trẻ Hong Kong đứng dậy mà tuổi trẻ Việt Nam lại không ? Bởi vì, ngoại trừ một số rất ít thoát ra được, nhận thức của đa số tuổi trẻ Việt Nam vẫn còn bị đầu độc bởi một hệ thống giáo dục ngu dân, lạc hậu, tẩy não. Nếu cần so sánh, nên so sánh tuổi trẻ Việt Nam với tuổi trẻ Bắc Hàn thay vì với tuổi trẻ Hong Kong. Hai cơ chế chính trị tại Bắc Hàn và Việt Nam ảnh hưởng đến đời sống của các em bé Bắc Hàn và Việt Nam về căn bản vẫn giống nhau. Cả hai cơ chế chính trị đều nhằm ngặn chặn mọi suy nghĩ độc lập và hủy diệt mọi khả năng phản kháng của con người. Bài viết dưới đây được viết đúng 10 năm trước, một lần nữa xin chia sẻ cùng các bạn.

Cách đây không lâu. Anh chủ nhiệm của một tờ báo địa phương đến thăm và nghe các con tôi nói chúng thích nuôi thú vật kiểng (pet). Lần sau anh trở lại với một chiếc lồng và hai con chim nhỏ để tặng các cháu. Anh dặn kỹ:

"Chim này chỉ nuôi trong nhà, đem ra ngoài gió chúng sẽ chết."

Tôi thật không tin. Chim là phải bay nhảy chứ làm gì ngay cả gió cũng sợ. Tôi đến một tiệm bán chim hỏi lại. Bà chủ tiệm cũng đồng ý với anh chủ nhiệm:

"Đây là loại chim được sản xuất theo lối công nghiệp chứ không phải chim sinh nở tự nhiên. Nếu đem ra ngoài trời, chúng sẽ chết vì không thích hợp với môi trường."

Tôi đành giữ kỹ chim trong nhà. Vài hôm sau, một người bạn cùng quê của tôi tới thăm. Anh nghiêm chỉnh khiển trách:

"Mày là Phật tử mà bỏ tù sinh vật. Người ta chẳng ví cảnh tù đày như cá chậu chim lồng đó sao. Phải thả chúng bay đi."

Tôi thật khó xử, vừa cảm thấy việc "bỏ tù sinh vật" là không nên làm nhưng thả bay đi chúng sẽ chết. Tôi phân trần với anh:

image
"Đây là chim công nghiệp, đem ra ngoài chúng sẽ chết, và thả bay đi chúng càng chết nhanh hơn."

Anh bạn Quảng Nam đáp:

"Nếu chúng chết thì chúng sẽ trọn nghiệp vì biết đâu kiếp sau chúng sẽ là những con chim tự do."

Tôi chưa hẳn đồng ý với cách cãi của anh ta nhưng phải công nhận việc tôn trọng tự do của mọi sinh vật là đúng, nên viết thư về Việt Nam hỏi ý một vị Đại Đức ở Hội An. Thầy trả lời theo lối "vạn sự do tâm":

"Chim công nghiệp vẫn là chim. Nếu môi trường xấu làm cho chúng xấu đi thì môi trường tốt sẽ làm cho chúng tốt trở lại. Hãy tập cho chúng quen dần, từng bước và khi chúng hoàn toàn quen thuộc với môi trường bên ngoài thì phóng sinh chúng đi."

Tôi cho đó là giải pháp hợp lý. Rất tiếc tôi lại quá bận để tập cho chim quen với thiên nhiên, bèn tặng chúng cho người em và dặn chú ấy tập cho chúng quen dần với đời sống bên ngoài, định bụng khi chúng hoàn toàn làm quen sẽ bàn với chú em làm lễ phóng sinh.

Tháng sau tôi trở lại nhà người em nhưng không thấy chim. Chưa kịp hỏi, chú em trả lời:

"Chẳng giấu gì anh, ngày nào em cũng đem chim ra vườn tập. Chúng tiến bộ lắm. Chúng rất thích cảnh thiên nhiên. Vừa thấy cảnh cây lá sum sê là chúng kêu ríu rít lên ngay. Tuần trước, trong lúc em để chúng trên sân sau, chạy vào nhà trả lời điện thoại, khi trở ra thì chỉ còn mấy cái lông rơi rớt bên cạnh chiếc lồng vỡ nát và con mèo của hàng xóm đang nhảy sang bên kia hàng rào.''

Tôi an ủi chú em theo lý luận của anh bạn Quảng Nam:

"Hai con chim đó đã trọn nghiệp trong kiếp này, hy vọng đời sống sau, chúng sẽ làm chim của núi rừng tự do thay vì làm kiếp chim công nghiệp."

image
Mỗi khi nhớ đến câu chuyện hai con chim, tôi lại ngậm ngùi nghĩ đến số phận của các em bé Bắc Hàn. Cuộc đời của các em không khác gì những con chim công nghiệp kia. Ngay khi các em ra đời, các cơ chế chính trị và xã hội đã được chuẩn bị sẵn để các em sống, suy nghĩ và hành động một cách thích nghi.

Tương tự như môi trường dành cho loại chim công nghiệp, cơ chế chính trị Bắc Hàn được xây dựng và tồn tại bằng niềm tin tuyệt đối nơi lãnh tụ của họ. Trong cơ chế đó sự nhầm lẫn, hoài nghi dù hợp lý đều không được cho phép tồn tại.

Trong buổi phỏng vấn dành cho tuần báo Time, người cận vệ của Kim Chính Nhật đào thoát nhắc lại câu chuyện của một người lái xe vô tình chạy lạc vào khu vực dinh thự của Kim Chính Nhật. Sau khi thẩm vấn anh tài xế, đám cận vệ của Kim Chính Nhật đều đồng ý rằng anh ta thật sự đi lạc. Tuy nhiên cách giải quyết họ chọn trong trường hợp đó là bắn chết anh ta ngay tại chỗ. Gia đình anh tài xế được thông báo rằng anh đã "đền nợ nước" và thưởng công cho gia đình một cái tủ lạnh.

Nhiều câu chuyện, đối với người sống bên ngoài bán đảo Bắc Hàn, có thể là chuyện hoang đường đến độ buồn cười, nhưng với người dân Bắc Hàn lại là chân lý, đúng như một nhà thơ Việt Nam có lần đã định nghĩa:

"Chân lý là đường Đảng đã vạch ra và sự thật là gì Đảng đã dạy ta."

image
Giờ sinh của Kim Chính Nhật, con trai Kim Nhật Thành và là đương kim lãnh tụ Bắc Hàn, được mô tả trong giáo trình tiểu học:

"Lãnh Tụ Kính Yêu sinh ra trong một căn cứ quân sự bí mật bên rặng núi thánh Paektu-san (Bạch Đầu Sơn), lúc Người ra đời một có hai cầu vồng rực rỡ và một ngôi sao sáng hiện ra trên nền trời" (Người dân Bắc Hàn gọi Kim cha là Lãnh Tụ Vĩ Đại hay Lãnh Tụ Vĩnh Cửu và Kim con là Lãnh Tụ Kính Yêu).

Thật ra làm gì có căn cứ quân sự nào, chẳng trên núi thánh nào và lại càng không có chuyện thần thoại như hai vòng cầu vồng ngũ sắc hiện ra trong giờ Kim Chính Nhật giáng trần.

Theo sử liệu của Sô-Viết cũ, anh chàng Kim Chính Nhật sinh ra trong một đồn lính nhỏ hẻo lánh ở Siberia vì cha anh ta làm lính cho Stalin sau khi trốn khỏi Mãn Châu.

Một mẩu chuyện khác về Kim Chính Nhật:

image
"Mặc dù trước kia chưa bao giờ chơi gôn (golf), khi cầm cây gôn lần đầu Lãnh Tụ Kính Yêu đã đánh trúng ngay 5 lỗ một lần."

Và nữa, "Một lần nọ, Lãnh Tụ Kính Yêu đến kiểm tra súng của một đơn vi quân đội và trước mặt binh sĩ Người đã rút súng bắn trúng ngay mắt trái của mười con bò rừng."

Kim Chính Nhật không phải là người thường, trong ý thức của người dân Bắc Hàn, anh chàng là hiện thân của một thiên thần. Chàng ta tuy chưa bao giờ đi lính một ngày nhưng được gọi trong sách là "Tướng Trời". Tại Bắc Hàn, ngay cả chiếc khăn để lau tấm ảnh của hai cha con họ Kim cũng không được phép dùng để lau các đồ vật khác trong nhà. Giống như những con chim công nghiệp, các em bé Bắc Hàn cũng líu lo mỗi sáng, nhưng nếu ai lắng tai nghe, bài hát các em hát trong giờ vào lớp luôn bắt đầu bằng câu: "Hoa nở nhờ có không khí và các em cười nhờ ơn của Kim Lãnh Tụ Vĩ Đại."

Học sinh Bắc Hàn được dạy phải "yêu tổ quốc và yêu đồng bào" nhưng tổ quốc của em được mô tả trong sách vở không phải là một quốc gia nghèo đói, cô lập với thế giới bên ngoài mà một thiên đường trên trái đất dưới sự lãnh đạo anh minh của Kim Lãnh Tụ. Trong các ví dụ được dùng ở trường học, từ văn chương đến toán học, cuộc đời và sự nghiệp của hai cha con họ Kim luôn được dùng để ví những điều tốt đẹp và "đế quốc Mỹ xâm lược" luôn được dùng để ám chỉ những điều xấu xa tội lỗi nhất trên đời.

image
Sinh viên học sinh Bắc Hàn rất kiêu căng khi nói về lịch sử và dân tộc Triều Tiên vì một lý do đơn giản, ngoài những câu chuyện tuyên truyền được dạy ở trường, họ không biết gì về lịch sử loài người và cũng không biết đúng về lịch sử của tổ tiên họ. Và với một môi trường như thế, nhiều thế hệ người dân Bắc Hàn, hơn nửa thế kỷ qua đã tiếp tục sinh ra, lớn lên trong số phận một loài chim công nghiệp.

Mặc dù những mẩu chuyện trên có thể gợi lại trong ký ức của những người Việt lớn tuổi những hình ảnh, những tiếng thì thầm nghe rất quen quen, tuổi thơ Việt Nam ngày nay dù sao cũng may mắn hơn những người cùng tuổi với họ ở Bắc Hàn.

Trong lúc nhiều nơi vẫn còn khó khăn, thiếu thốn, đa số tuổi thơ Việt Nam đang có một đời sống tinh thần dễ chịu hơn tuổi thơ Bắc Hàn. Bài học của thiếu nhi Việt Nam học hôm nay không đến nỗi hoang đường như của thiếu nhi Bắc Hàn và bài hát của các em bé Việt Nam hát không trơ trẽn khó nghe như những câu mà thiếu nhi Bắc Hàn dùng để ca tụng cha con họ Kim.

Hai mươi năm qua, ánh sáng bên ngoài đã theo những khe hở của "chính sách đổi mới" rọi vào căn nhà Việt Nam mang theo kiến thức mới lạ từ những phương trời khác. Qua những khe hở đó, chúng ta cũng được nghe nhiều tiếng nói chân thành vọng ra từ trong nước tương tự như chúng ta đang nghe những ưu tư trăn trở của những người Việt đang sống ở ngoài nước dù họ đã một thời lớn lên bên này hay bên kia sông Bến Hải.

Như vậy có gì giống nhau trong hoàn cảnh của hai em thiếu nhi Bắc Hàn và Việt Nam không?

image
Có chứ. Hai cơ chế chính trị ảnh hưởng đến đời sống của các em bé Bắc Hàn và Việt Nam về căn bản vẫn giống nhau. Hai con nước đều bắt nguồn từ thượng lưu sông Volga trong những thập niên năm đầu của thế kỷ 20 và vẫn còn đang chảy xiết. Cả hai cơ chế chính trị đều nhằm ngăn chặn mọi suy nghĩ độc lập và hủy diệt mọi khả năng phản kháng của con người. Quyền căn bản đầu tiên trong nghiên cứu khoa học là quyền đặt vấn đề, thế nhưng quyền đó không được tôn trọng trong hai xã hội Bắc Hàn và Việt Nam.

Hiện nay, nhiều quốc gia và hàng trăm tổ chức thiện nguyện, tôn giáo, nhân đạo khắp thế giới đang tìm mọi cách để cứu giúp thiếu nhi Bắc Hàn, nhưng đồng thời, mọi người cũng đồng ý rằng, tất cả những gì họ đang làm chỉ là những biện pháp vá víu trong lúc chờ đợi một sự thay đổi toàn diện và căn bản.

image
Đúng vậy, sinh mệnh của một quốc gia không thể thay đổi bằng vài bao bột mì, hướng đi của một đất nước không thể được lót bằng dăm ba lon sữa và hạnh phúc của một dân tộc không bao giờ đến bằng sự vuốt ve an ủi từ những bàn tay thương xót bên ngoài.

Số phận của một dân tộc phải được quyết định bằng mồ hôi nước mắt, bằng những tấm lòng tận tụy với tương lai dân tộc, bằng đức tính kiên nhẫn làm việc vì đất nước của chính người dân nước đó. Và dù diễn ra dưới bất cứ hình thức nào, nhẹ nhàng hay cứng rắn, xói mòn hay cường tập, thay đổi cơ chế chính trị vẫn là mục tiêu quyết định của mọi cuộc cách mạng xã hội.





Trần Trung Đạo
September 30, 2014



Cho Phong Trào Dân Chủ Của HK

B
n đã nghe gì nhng ngày qua?
Phong trào tranh đ
u vi Joshua?
Thi
ếu niên mười by, sao lng ly?
Không h
danh người x Cng Thơm!

B
n đã thy gì nhng ngày qua?
"Cách m
ng dù ô" sáng chói loà
" N
ơ vàng" thp lên nim hy vng
" To
kháng" bên nhau mt ý lòng!

Tôi đã th
y được nhng ngày qua
C
nh sát ra tay ra mt loà
Cho ng
ười phn kháng, anh va bn
Ôi chao, nghĩa c
khó phai nhoà!

Ch
đã thy gì nhng ngày qua?
Trong m
ưa tm tã mt cô gái
Đã l
y dù che khiến ngn ngơ
C
nh sát kia ơi, li ướt lòng!

Anh đã th
y gì nhng ngày qua?
Tr
i mưa trút nước, sm chp loà
Đám đông " to
kháng" cam tâm chu
Mong m
i cơn mưa ri s qua!

Em đã th
y gì nhng ngày qua?
Tình ng
ười vn sng, vn chan hoà
Trên đ
t Cng Thơm còn nhân bn
V
n liếng văn minh ca kiếp Người!

Chúng ta th
y gì nhng ngày qua?
Phong trào lan to
khp mi nhà
T
do, Dân ch, lòng Nhân ái
Đu
c sáng hng đông, thm đượm nng!

M
t li nhn nh đến Phương Đông
Nhân B
n ri đây thng c Hng
Bao nhiêu tham v
ng đành chôn kín
" T
a trái tim phai, ta máu hng"!

Hoàng Hạc


image

Chánh Thanh tra Andrew Philips tự tử?
Vài thắc mắc về một bài viết của TS Vũ Duy Phú trê...
Thủ phạm tiếp tay TC đánh chiếm Gạc Ma là ‘lãnh đạ...
Một "cuộc cách mạng" tự mâu thuẫn
Khu Người Việt ở Warsaw, Ba Lan
WHO khuyến cáo người Việt bớt ăn muối
Lễ Quốc Khánh TC bị lu mờ vì các cuộc biểu tình ở ...
Họ không thể giết hết chúng ta
BOO...: khi lá cờ của Trung Cộng đã kéo lên
Nhìn Joshua Wong, nghĩ về vấn đề lãnh tụ
Chiếc dù và người biểu tình Hong Kong
Đức Hồng Y Giuse Trần Nhật Quân xuống đường ủng hộ...
Chó chết mèo cũng nhăn răng
Lee Samantha: những bữa cơm độc đáo dành cho con
Chuyện Đông Âu kéo tượng Lenin
Ðôi Mắt Phượng
Dân số vàng của Việt Nam: còn đang ngái ngủ
Sinh viên HK 'lý tưởng mà không ảo tưởng'
Ăn Chay - Vegetarianism
Cảnh sát giải tán biểu tình ở Hong Kong
Một phụ nữ gốc Việt buôn người vào Mỹ
Văn hoá dân chủ
ISIS rất sợ Lữ Đoàn "Trinh Nữ" Kurd
Bí mật bao trùm sự “mất tích” của Kim Jong Un
Nghề mới XHCN: BS "Cử Tuyển"
ISIS là con bài của TC dùng để thương lượng với Mỹ...
Văn Hóa "Giả Vờ" ở Việt Nam
Tiền thật tiền giả
Lệnh trừng phạt lương thực của Nga: Lợi hay hại?
Bài học gì từ cựu Bộ trưởng Giao thông?
Joshua Wong, đang làm rung chuyển Hong Kong.
Thương Xá TAX: Sài Gòn “Hòn ngọc Viễn Đông”
Từ tháp đôi cao nhất thế giới tới Ground Zero
Trục Nga - Trung: Mối đe dọa cho thế giới
Người tù bất khuất: Xuyên thế kỷ Trần Tư
Người Vợ đảm đang
Lối xưa xe ngựa Sài Gòn cũ…..
Chết ở Mỹ, chôn ở VN
Câu chuyện bà Edith Macefield
Chiến dịch quốc tế tấn công Hồi Giáo ISIS

Wednesday, October 1, 2014

Chánh Thanh tra Andrew Philips tự tử?

image
Theo điều tra ban đầu, ông Andrew Philips tự sát bằng súng, để lại thư tuyệt mệnh nhưng không nói về động cơ tìm đến cái chết.
Cảnh sát Hồng Kông đã xác nhận rằng một Chánh Thanh tra Đông Quận, Andrew Philips, đã qua đời sau khi tự bắn bên trong đồn cảnh sát North Point trước 3:00 sáng thứ Tư.
Ông Philips, 50 tuổi, đã làm việc trong lực lượng cảnh sát 27 năm, gia nhập vào năm 1987,là Chánh Thanh tra Bộ phận điều tra tội phạm (CID).

image
Ông đã được tìm thấy nằm gục trên ghế trong văn phòng tầng hai tại nhà ga North Point, với hai vết thương do đạn bắn vào đầu, giám đốc cao cấp Ip Chi-keung cho biết tại một cuộc họp báo vào sáng thứ Tư.

Súng của Philips đã được tìm thấy trên mặt đất bên cạnh cơ thể của ông. Một đồng nghiệp tìm thấy Philips nằm gục trên chiếc ghế vào khoảng 02:40. Ông đã chết tại hiện trường.

image
Sở Cảnh sát HK cho biết là Philips đã từ chối tham gia xử lý bất kỳ sự hoạt động nào liên quan đến trấn áp các tổ chức biểu tình, đặc biệt là tổ chức Occupy Central (Chiếm Trung Tâm), ông Diệp nói. "Tôi không nghĩ rằng đây là thời gian thích hợp để nói về cái chết của Philips và những người biểu tình Occupy Central. Điều quan tâm lúc nầy là chúng tôi đã mất đi một đồng nghiệp ở đây," ông nói.

image
Một cuộc điều tra ban đầu nguyên nhân cái chết là do tự tử. Philips không có vấn đề trở ngại tài chính hay sức khỏe được biết đến, ông Diệp nói.
Ron Abbott, Chủ tịch Hiệp hội Thanh tra ở nước ngoài "nói:" Andy gia nhập cảnh sát HK vào năm 1987 và đã trải qua các trường đào tạo của cảnh sát trong khoảng thời gian tương tự như một vài người trong chúng ta vẫn còn đang phục vụ.

Andrew Philips để lại một lá thư tuyệt mệnh ngắn, cảnh sát không cho biết nội dung thông tin về lý do tại sao ông đã tự sát.

Philips đã kết hôn và có một đứa con trai, 15 tuổi, và một con gái, 13.


Nguyễn Thùy Trang

image
Hong Kong police inspector kills himself in North Point police station

Tributes have been paid to an "experienced and well liked" police officer who died after he shot himself in North Point police station.
Chief Inspector Andrew Philips was found slumped in a chair in his second-floor office early yesterday with a single bullet wound to his head.
Philips, 50, a Hong Kong policeman for 27 years after joining in 1987, was a member of the Eastern district crime investigation division.
Senior Superintendent Ip Chi-keung said initial investigations indicated suicide, adding that Philips had no known financial or health problems.
A police spokeswoman said one shot was fired, leaving an entry wound on one side of Philips' head and an exit wound on the other.
A colleague found him in his chair at around 2.40am. His gun was on the floor next to his body. A doctor pronounced him dead at the scene.
Overseas Inspectors' Association chairman Ron Abbott described Philips as an experienced and well liked officer who had served in a variety of uniformed and CID posts.
"Andy joined the force in 1987 and went through the Police Training School around the same time as quite a few of us who are still serving," Abbott said.
"A keen sportsman, he was also a highly accomplished squash player. His friends and colleagues are going to miss his big smile and sense of humour. Our thoughts and prayers are with his family at this very difficult time."
Ip said Philips was not involved in any police operations related to Occupy Central.
"I don't think it's appropriate to pull [Philips' death] together with Occupy Central," he said. "We just lost a colleague here."
He said a short suicide note contained no information about why Philips killed himself.
The dead officer was married with a son, 15, and a daughter, 13.
The non-government Suicide Prevention Services charity operates a 24-hour hotline on 2382 0000. The Centre for Suicide Research and Prevention lists various other helplines.


image

Vài thắc mắc về một bài viết của TS Vũ Duy Phú trê...
Thủ phạm tiếp tay TC đánh chiếm Gạc Ma là ‘lãnh đạ...
Một "cuộc cách mạng" tự mâu thuẫn
Khu Người Việt ở Warsaw, Ba Lan
WHO khuyến cáo người Việt bớt ăn muối
Lễ Quốc Khánh TC bị lu mờ vì các cuộc biểu tình ở ...
Họ không thể giết hết chúng ta
BOO...: khi lá cờ của Trung Cộng đã kéo lên
Nhìn Joshua Wong, nghĩ về vấn đề lãnh tụ
Chiếc dù và người biểu tình Hong Kong
Đức Hồng Y Giuse Trần Nhật Quân xuống đường ủng hộ...
Chó chết mèo cũng nhăn răng
Lee Samantha: những bữa cơm độc đáo dành cho con
Chuyện Đông Âu kéo tượng Lenin
Ðôi Mắt Phượng
Dân số vàng của Việt Nam: còn đang ngái ngủ
Sinh viên HK 'lý tưởng mà không ảo tưởng'
Ăn Chay - Vegetarianism
Cảnh sát giải tán biểu tình ở Hong Kong
Một phụ nữ gốc Việt buôn người vào Mỹ
Văn hoá dân chủ
ISIS rất sợ Lữ Đoàn "Trinh Nữ" Kurd
Bí mật bao trùm sự “mất tích” của Kim Jong Un
Nghề mới XHCN: BS "Cử Tuyển"
ISIS là con bài của TC dùng để thương lượng với Mỹ...
Văn Hóa "Giả Vờ" ở Việt Nam
Tiền thật tiền giả
Lệnh trừng phạt lương thực của Nga: Lợi hay hại?
Bài học gì từ cựu Bộ trưởng Giao thông?
Joshua Wong, đang làm rung chuyển Hong Kong.
Thương Xá TAX: Sài Gòn “Hòn ngọc Viễn Đông”
Từ tháp đôi cao nhất thế giới tới Ground Zero
Trục Nga - Trung: Mối đe dọa cho thế giới
Người tù bất khuất: Xuyên thế kỷ Trần Tư
Người Vợ đảm đang
Lối xưa xe ngựa Sài Gòn cũ…..
Chết ở Mỹ, chôn ở VN
Câu chuyện bà Edith Macefield
Chiến dịch quốc tế tấn công Hồi Giáo ISIS
Mắm Hòn Mê

Vài thắc mắc về một bài viết của TS Vũ Duy Phú trên BBC tiếng Việt

image
Trên website BBC tiếng Việt ngày 30 tháng 9 có bài viết của một vị tiến sĩ tên Vũ Duy Phú. Chỉ liếc qua cái “tít” và vài dòng đầu đã có thể thấy mấy điều cần bàn. Ban đầu, tôi định cho qua, nhưng rồi cứ thấy ngứa ngáy, nhất là vì đây là bài trên website của một hãng thông tấn hàng đầu thế giới, đành viết mấy dòng để “gãi ngứa”.

Nhận xét thứ nhất là về chính cái “tít”: “VN cần bỏ Marx-Lenin cản trở hiện đại”.

“VN” tạm hiểu “Việt Nam”, mặc dù viết tắt một cái tên riêng ở ngay tiêu đề nghe ra không được lịch sự lắm. (Viết tắt cả cụm từ CHXHCNVN thì còn tạm được.)

image
Tiếp theo, ở đây nói đến việc phải “bỏ Marx-Lenin”. Xin hỏi: Marx-Lenin là cái gì vậy? Là người hay là sự vật? Hãy giả sử đó là người. Thế thì đó là một ông hay hai ông? Từ bé đến giờ, tôi chỉ nghe nói đến ông Marx và ông Lenin, chưa từng nghe ông/bà nào là Marx-Lenin. Chẳng lẽ có một bà họ Marx lấy một ông họ Lenin rồi làm giấy tờ khai họ kép Marx-Lenin? (Giống như Marya Sclodowska lấy Pierre Curie rồi ghi tên mình là Marya Sclodowska-Curie, thay vì Marie Curie như người Pháp vẫn gọi.)

image
Tạm cho rằng khi TS Phú nói đến Marx-Lenin, ông ngụ ý Marx và Lenin. Vậy tại sao Việt Nam lại phải bỏ Marx và Lenin? Hai ông này đâu phải người Việt, mà cũng đã chết từ tám hoánh rồi, bỏ hay không bỏ thì có ý nghĩa chi? Có không bỏ thì Việt Nam ta cũng đâu có hai ông đó?

Bây giờ thử giả thiết rằng TS Phú ngụ ý sự vật khi nói đến Marx-Lenin. Nếu vậy, chắc ông định nói đến cái chủ thuyết của ông V. I. Lenin, được phát triển từ chủ thuyết của ông K. Marx. Tên gọi chủ thuyết này đúng là được ghép từ hai tên gọi Marxism và Leninism thành Marxism-Leninism. Chắc thế, phải không, thưa tiến sĩ? Và như vậy, ý tiến sĩ muốn nói Việt Nam ta cần bỏ Marxism-Leninism (mà Đảng “ta” hay gọi là chủ nghĩa Mác – Lê-nin)?

Một thắc mắc khác, vẫn về cái tiêu đề, cụ thể là cụm từ “cản trở hiện đại”. Có thể đoán tiến sĩ muốn nói “cản trở (quá trình) hiện đại hóa” (?). Nhưng đầu óc tù mù đoán mò vậy thôi, chứ nhỡ ra tiến sĩ định nói “cản trở một cách hiện đại” thì sao? Và nhỡ ra ông định viết “VN cần bỏ Marx-Lenin, cản trở hiện đại”? Chẳng có gì chứng minh rằng ông không định viết như vậy.

Nhưng nếu chỉ vì cái tít thì tôi đã thôi quách, không viết bài này. Thắc mắc quan trọng hơn của tôi, đến mức gây bức xúc, là nhận xét của tiến sĩ về Bác Hồ. Ông viết:
“Từ những năm 1944- 1945, Hồ Chí Minh đã dùng phép biện chứng của Karl Marx để kết hợp tất cả những trí tuệ, lý tưởng cao cả và lòng nhân đạo của tất cả các vị tiền bối (Phật, Giê Su, Marx, Lenin, Tôn Trung Sơn) để tạo ra một con đường đi mới mẻ cho nhân dân Việt Nam.”

image
Tôi kịch liệt phản đối nhận định này. Không biết tiến sĩ Phú nói đến Bác Hồ nào, chứ Bác Hồ của chúng tôi, lãnh tụ của đảng CSVN và của dân tộc Việt Nam thì không phải là người như tiến sĩ nói. Tất cả các tài liệu, văn kiện của Đảng, mọi phát biểu của các đồng chí lãnh đạo Đảng về Người đều khẳng định đanh thép: Bác Hồ là người chiến sĩ cộng sản trung kiên. Chính Người cũng luôn luôn khẳng định Người tuyệt đối trung thành với chủ nghĩa Mác – Lê-nin và tư tưởng Mao Trạch Đông. Còn nói Người “kết hợp cả trí tuệ, lý tưởng” của Phật và Giê Su thì càng bậy. Phật khẳng định có Niết Bàn, Jesus thì bảo có thiên đàng, là những thế giới vô hình. Họ còn nói linh hồn là vĩnh cửu, chỉ thể xác mới thối rữa. Trong khi đó, một người cộng sản trung kiên như Bác Hồ không bao giờ chấp nhận tôn giáo, không bao giờ chấp nhận có linh hồn. Và không phải chỉ bác bỏ tôn giáo trong nhận thức. Thời kỳ Bác làm chủ tịch nước là thời kỳ đền chùa trên khắp miền Bắc bị phá gần như sạch không, để tôn giáo – như Lenin nói, là thuốc phiện – không còn chỗ trong xã hội và trong lòng dân ta. Với quan điểm của người cộng sản tuyệt đối duy vật thì Phật Phiếc hay Giê Su Giê Siếc chỉ là những kẻ tuyên tuyền mê tín dị đoan, làm sao một người vĩ đại như Bác của chúng ta lại đi chấp nhận cái “đạo” của họ được.

image
Chưa nhìn xuống dưới, chỉ ngần ấy cũng đã làm tôi không thể nào xài được bài viết của ông tiến sĩ.



MICHAEL LANG

*****

Một vài ý kiến qua bài viết 'Việt Nam cần bỏ Marx-Lenin cản trở hiện đại' của Tiến sĩ Vũ Duy Phú

image
"...Đất nước chỉ có thể bay lên được, nếu tư tưởng mọi người thoát ra khỏi cái bóng ma đè Hồ Chí Minh này. Huyền thoại Hồ Chí Minh cần phải được gột rửa càng sớm càng tốt. Phải kéo sập hết các tượng đài, hình ảnh Hồ Chí Minh cũng như những lãnh tụ cs khác đang còn tại Việt Nam như dân chúng Ukraine đã làm trong tuần qua, dứt khoát với huyền thoại Hồ Chí Minh, để đưa đất nước bước sang một trang sử mới văn minh, tự do dân chủ và tiến bộ..."

***

Tôi vô cùng kinh ngạc khi đọc đoạn mở đầu của tác giả: “Từ những năm 1944-1945, Hồ Chí Minh đã dùng phép biện chứng của Kark Marx để kết hợp tất cả những trí tuệ, lý tưởng cao cả và lòng nhân đạo của tất cả các vị tiền bối (Phật, Giêsu, Mark, Lenin, Tôn trung Sơn) để tạo ra một con đường đi mới mẻ cho nhân dân Việt Nam.

Chính đó là bước khai trương Chủ nghĩa hội tụ về đạo đức và trí tuệ đầu tiên trên thế giới tại Việt Nam.”

image
Một con người tự nhận mình không có tư tưởng gì ngoài những điều Mao và Lenin đã chỉ giáo cho mà lại có thể vận dụng và kết hợp những tư tưởng của những nhân vật như Đức Phật, Chúa Giêsu, Mark, Lenin và Tôn Trung Sơn.
Ông làm ơn chỉ giúp làm cách nào mà Hồ Chí Minh lại có thể vận dụng để kết hợp được Từ bi của Đức Phật và Đức Ái của Chúa Giêsu với bạo lực cách mạng của Mark và Lenin. Hai thái cực đối kháng như nước với lửa và ông có nghe Lenin nói: “Tôn giáo là thuốc phiện" không?

Ông nói tại sao người ta cứ lầm lẫn giữa cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc, bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam với cuộc cách mạng vô sản theo chủ nghĩa Mark. Có lẽ ông quên khẩu hiệu do chính đảng csvn của ông đã nêu lên:"Giải phóng dân tộc đi liền với giải phóng giai cấp và chủ nghĩa xã hội.” và “Yêu nước là yêu xã hội chủ nghĩa.” Đã biết bao nhiêu người bị chù giập, phải ngồi tù chỉ vì “Yêu nước nhưng không yêu xã hội chủ nghĩa.” Nguyễn Phương Uyên, một sinh viên 22 tuổi đã thẳng thắn, khi khái và can đảm nói trước tòa án vc: “Tôi chỉ chống đảng cs chứ không chống tổ quốc.”

image
Phần “Được Dân Yêu.” Ông dẫn chứng nhiều nhà lãnh đạo nhân từ, đạo đức, hết lòng chăm lo cho dân như ở Việt Nam có Vua Trần Nhân Tông. Ngay cả các nước tư bản cũng có những nhà lãnh đạo được dân tin yêu, kính trọng. Điển hình như Ông Lý Quang Diệu tại Singapore.
Viết tới đây tôi nhớ lại Viện Trần Nhân Tông, do một nhóm nghiên cứu tại Đại học Havard, một trong những cái nôi trí tuệ nước Mỹ và do Giáo sư Thomas Patterson làm chủ tịch với sự đồng hành của một số lãnh đạo có uy tín, các học giả lớn ở Havard và vùng Boston, cùng với tâm huyết của các nhá khoa học, nhà văn tại Việt nam như nhà văn hóa Viêt Phương, Giáo sư Phan Huy Lê, Phó Giáo sư Trần Ngọc Vượng. Những giải thưởng đầu tiên được trao cho Thủ tướng Thesin Sein và Bà Aung San Suu Kyi của Miến Điện, nhưng đã không có người tới nhận.

Những người sáng lập với hy vọng có thể đưa ra một giải pháp hòa giải giữa những người cs và quốc gia qua tinh thần Trần Nhân Tông. Nhưng chẳng đi đến đâu, đầu voi đuôi chuột; lý do đã được Huỳnh Thục Vy nêu lên qua bài viết: "Lạm bàn về Trần Nhân Tông Academy” trên Site Dân Luận ngày 24.10.2012. Số mệnh của một dân tộc, hạnh phúc hay đau khổ của họ không thể chỉ tùy thuộc vào sự nóng lạnh của một ông vua. Nhưng cần phải xây dựng một nền tảng pháp trị lành mạnh, nghiêm minh để luật pháp không những có thể chi phối được hành vi của mọi công dân mà còn ngay cả của các nhà lãnh đạo nữa. Mọi người bình đẳng trước pháp luật. Tổng thống đầu tiên của Hoa kỳ là TT Washington, vì tài giỏi và đức độ, ông đã được người ta yêu cầu ở lại thêm một nhiệm kỳ nữa, nhưng ông đã thẳng thắn từ chối và nói: “Tôi là tổng thống đầu tiên mà không tôn trọng hiến pháp, thì những người sau tôi sẽ nghĩ gì về hiến pháp.”

image
Tác giả viết thêm: “Từ tầm cao của nhân loại, thế giới vẫn rất cảm tình nhìn Việt Nam như một điểm “kỳ lạ”, tuy chưa lý giải nổi đầy đủ nhưng vẫn khâm phục như một dân tộc anh hùng quả cảm đầy khí phách, bất khuất trước bất kỳ kẻ thù nào, kể cả anh bạn láng giềng đại bá đã nhiều lần phản bội.” Có lẽ tác giả chưa bao giờ nghe những lời phát biểu của Hồng Lôi, hay của Hoa Xuân Oánh, phát ngôn nhân của bộ ngoại giao Trung Quốc nói về Việt Nam. Tờ Hoàn cầu Thời báo (Global Times) của họ gọi Việt Nam là đứa con hoang hay dư luận thế giới đối với phản ứng của đảng csvn khi Trung cộng đặt giàn khoan HĐ981 trong lãnh hải Việt Nam đầu tháng Năm vừa qua. Riêng người dân trong nước nói csvn hèn với giặc, ác với dân.

Tác giả cũng chưa bao giờ nhìn thấy hình ảnh nhân viên ngoại giao buôn lậu ngà Voi, sừng Tê Giác, những chiêu đãi viên hàng không chuyển hàng lậu, sinh viên du học ăn cắp tại các siêu thị Nhật Bản, những bảng quảng cáo buôn bán phụ nữ Việt Nam tại Mã Lai, hay những cảnh chủ nhân các hãng xưởng nước ngoài bóc lột hành hạ công nhân xuất khẩu. Những kẻ trồng cần sa tại Anh Quốc, hay hình ảnh người tìm đường trốn khỏi Việt Nam qua Nga Liên Xô, Đông Âu, rồi tới Pháp bị bắt với cái tên "Người Rơm”, đã bị các sắc dân khác hành hạ và hiếp dâm khi chưa tới điểm hẹn.

Trong suốt lý luận tác giả cho thấy Hồ Chí Minh và đảng cs của ông không có khuyết điểm sai lầm nào từ chuyện đấu tranh giai cấp, đến cải cách ruộng đất và cho rằng nếu Pháp không trở lại Việt Nam sau Thế chiến Thứ hai thì ngày nay Việt Nam đã có thể là một Singapore hay Hàn Quốc. Cũng là một giả sử nếu đảng cs lãnh đạo toàn cõi Việt Nam ngay sau Thế chiến Thứ hai, thì liệu có bao nhiêu điền chủ Miền Nam bị thanh trừng nữa. Một giả thiết khác nữa là nếu vc không gây chiến sau năm 1954, thì Miền Nam chắc chắn phải là một Nam Hàn hoặc Singapore hay hơn thế nữa.

Nhưng như mọi người lại thấy tất cả những hậu quả hiện đang tồn tại tại Việt Nam ngày hôm này chung quy về một nguyên nhân duy nhất là Hồ Chí Minh.

Rồi ông kêu gọi: “Nghiêm chỉnh thật lòng và công khai quay trở về tư tưởng đường lối Hồ Chí Minh là Việt Nam Dân chủ, Cộng Hòa, đa nguyên, dân chủ, lấy dân làm chủ thật sự, đã được xây dựng từ năm 1945 – 1946; công khai làm theo lời dậy, theo những nội dung phong phú trong bản Di chúc của Người, trong đó Hồ Chí Minh không nhắc một chữ nào đến Chủ nghĩa Marx-Lenin, đến đấu tranh giai cấp, đến Đảng lãnh đạo toàn diện, mất dân chủ, đến công hữu và quốc doanh làm nòng cốt…”

image
Có lẽ hôm nay tác giả nên kiếm cuốn “Đèn Cù” của Trần Đĩnh, là đàn anh của ông để đọc cũng chưa muộn. Trần Đĩnh sẽ cho ông biết bác của ông mở chiến dịch đấu tố địa chủ ra sao. Ông nên đọc bài “Địa chủ ác ghê” do chính tay bác của ông viết để vu khống kết tội Bà Nguyễn Thị Năm, một cách hết sức tàn bạo và đê tiện, lại còn bịt râu để tận mắt chứng kiến cuộc đấu tố bà.

Ai cũng biết Hồ Chí Minh nham hiểm, máu lạnh và tàn nhẫn qua vụ Nông Thị Xuân và Trần Đĩnh cũng đã tuột quần bác cho cả thế giới thấy:“Một dạo Phan Kế An ngày ngày đến vẽ cụ Hồ. Một chiều về sớm hơn, An nói, cái P.M. (Phương Mai) tự nhiên mang ba lô, chăn chiếu đến chỗ ông cụ, tớ được xua về sớm. Vài tháng sau, An lại về muộn. Hỏi vì sao thì An nói không thấy P.M. (Phương Mai) đến nữa. Chắc máy cụ yếu, giải đáp thuần túy sinh học. Không tính sở thích, gu của cụ.” (trang 30).

Vô phước cho dân tộc vì đã có một nhân vật không bao giờ nghĩ tới quyền lợi của người dân nhưng chỉ cốt thỏa mãn những tham vọng cá nhân và bè đảng đã làm cho xứ sở điêu linh vì khủng bố và thanh toán, xã hội suy đồi, nạn sùng bái cá nhân và lãnh tụ. Tượng đài khắp hang cùng ngõ hẻm.. Điều tệ hại hơn cả là người dân luôn phải dối trá để tồn tại thành thói quen, một nếp sống, một nét “văn hóa, văn hóa nói dối”.

Ngày nay đất nước đang chồng chất với những món nợ khổng lồ, nhưng vẫn phải chi tiêu tốn kém để duy trì một cái lăng vô tích sự và một đám người ngày đêm canh gác trong khi các em nhỏ miền xa phải đu dây hay bám bao nylon qua sông tới trường mỗi ngày. Bao nhiêu cụ già không nhà, không cửa, bụng đói triền miên. Bệnh nhân nằm la liệt dưới gầm giường hay ngoài hành lang các bệnh viện.

Ông kết luận: “Tóm lại, nếu có đạo đức làm người, vì dân, vì nước thật lòng, thì chẳng khó gì lắm để quay về với chính thể ban đầu của Việt Nam trước đây, một mẫu hình thực chất là chủ nghĩa hội tụ do lãnh tụ Hồ Chí Minh lựa chọn gầy dựng.” 

Tôi không có ý kiến thêm gì về ý tưởng sau cùng này của tác giả; vì đọc lên ai cũng biết nó rất cường điệu, vơ vào vì ngày này bất cứ ai biết về Hồ Chí Minh cũng thừa biết tham vọng cá nhân của ông vô cùng lớn lao mộng được làm lãnh tụ ngoài cả biên cương quốc gia để trở thành một trong những lãnh tụ của “thế giới đại đồng” qua câu thơ của chính ông tự so sánh mình với Đức Trần Hưng Đạo:

"Bác đưa đt nước qua nô l,
Tôi dn năm châu đến đi đng."

Ông ta không có một chút ý thức nào về giá trị sự sống con người. Nói tóm lại ông ta hoàn toàn là một người Marxist, chẳng Chúa mà cũng chẳng Phật. Lòng tin tôn giáo không có chỗ trong trái tim ông.

Đất nước chỉ có thể bay lên được, nếu tư tưởng mọi người thoát ra khỏi cái bóng ma đè Hồ Chí Minh này. Huyền thoại Hồ Chí Minh cần phải được gột rửa càng sớm càng tốt. Phải kéo sập hết các tượng đài, hình ảnh Hồ Chí Minh cũng như những lãnh tụ cs khác đang còn tại Việt Nam như dân chúng Ukraine đã làm trong tuần qua, dứt khoát với huyền thoại Hồ Chí Minh, để đưa đất nước bước sang một trang sử mới văn minh, tự do dân chủ và tiến bộ.

Và như thế, xin được thay đổi đề tài bài viết của Tiến sĩ Vũ duy Phú là “VN Cần Xoá Bỏ Marx-Lenin và toàn bộ tư tưởng phía Hồ Chí Minh Cản Trở Hiện Đại.”



Bùi Lộc 


image

Thủ phạm tiếp tay TC đánh chiếm Gạc Ma là ‘lãnh đạ...
Một "cuộc cách mạng" tự mâu thuẫn
Khu Người Việt ở Warsaw, Ba Lan
WHO khuyến cáo người Việt bớt ăn muối
Lễ Quốc Khánh TC bị lu mờ vì các cuộc biểu tình ở ...
Họ không thể giết hết chúng ta
BOO...: khi lá cờ của Trung Cộng đã kéo lên
Nhìn Joshua Wong, nghĩ về vấn đề lãnh tụ
Chiếc dù và người biểu tình Hong Kong
Đức Hồng Y Giuse Trần Nhật Quân xuống đường ủng hộ...
Chó chết mèo cũng nhăn răng
Lee Samantha: những bữa cơm độc đáo dành cho con
Chuyện Đông Âu kéo tượng Lenin
Ðôi Mắt Phượng
Dân số vàng của Việt Nam: còn đang ngái ngủ
Sinh viên HK 'lý tưởng mà không ảo tưởng'
Ăn Chay - Vegetarianism
Cảnh sát giải tán biểu tình ở Hong Kong
Một phụ nữ gốc Việt buôn người vào Mỹ
Văn hoá dân chủ
ISIS rất sợ Lữ Đoàn "Trinh Nữ" Kurd
Bí mật bao trùm sự “mất tích” của Kim Jong Un
Nghề mới XHCN: BS "Cử Tuyển"
ISIS là con bài của TC dùng để thương lượng với Mỹ...
Văn Hóa "Giả Vờ" ở Việt Nam
Tiền thật tiền giả
Lệnh trừng phạt lương thực của Nga: Lợi hay hại?
Bài học gì từ cựu Bộ trưởng Giao thông?
Joshua Wong, đang làm rung chuyển Hong Kong.
Thương Xá TAX: Sài Gòn “Hòn ngọc Viễn Đông”
Từ tháp đôi cao nhất thế giới tới Ground Zero
Trục Nga - Trung: Mối đe dọa cho thế giới
Người tù bất khuất: Xuyên thế kỷ Trần Tư
Người Vợ đảm đang
Lối xưa xe ngựa Sài Gòn cũ…..
Chết ở Mỹ, chôn ở VN
Câu chuyện bà Edith Macefield
Chiến dịch quốc tế tấn công Hồi Giáo ISIS
Mắm Hòn Mê
Những dấu hiệu của bệnh ung thư Gan