Thursday, March 15, 2012

Nhạc Việt: V_2

image

Về Thuở Hồng Hoang

Trần Duy Việt
PK1:
Giữa căn phòng mờ khói thuốc bay
Giữa căn phòng đầy môi mắt say
Xác thân ngạt ngào rót ân tình đầy
Níu thân nhau vào trong ngất ngay

PK2:
Giữa căn phòng tình rất nên thơ
Giữa căn phòng đời như giấc mơ
Đếm bao ngày dài, đếm bao đợi chờ
Níu thân nhau về thưở hồng hoang... (Hết)

ĐK:
Đến trao nét đậm đà
Chan chứa mặn mà
Nhung nhớ thật thà
Khi đi vào đời nhau

Đến êm ái giọt tình
Đêm vắng nặng hình
Đêm biết đời mình
Một tình yêu là đây...

(Hát lại PK2 và hết)


Về Trong Suối Nguồn

Trịnh Công Sơn


Quê hương trẻ mãi như tâm hồn thiên nhiên,
Em đi qua đó không bao giờ muộn phiền.
Xanh xanh cây lá biển hát chiều mưa.
Quê hương nằm thức bên bờ biển bao la,
Sau cơn chinh chiến núi non vẫn mượt mà,
Bay đi trong mưa nắng những câu chuyện thần tiên.
Từ nghìn xưa lúa reo trên đồng,
Lời ca dao hát trong nhân gian,
Tình nnẹ như cánh chim cò trắng,
Chở chiều vàng đi đã bao nghìn năm.
Tìm về trong suối nguồn,
Trái tim bốn mùa vẫn dịu dàng ngân,
Bao nhiêu mùa gió bay trong lòng quê hương,
Mang qua bao thôn xóm những câu chuyện ngày thường,
Cho em yêu mãi nhé những tâm hồn cỏ non.



Về Với Anh

Bảo Chấn


Jazz ballad

Về với anh, biển xanh lắm
Về với anh, ngày nắng trong
Về với anh bên bờ cát êm
Để sóng ôm ta và sóng đưa ta về mãi khơi xa
Về mãi khơi xa...

Về với anh, biển xanh mát
Về với anh, ngày nắng thu
Về với anh bên bờ sóng xô
Để sóng ôm ta và sóng ru, để sống cho nhau
Để vơi thương nhớ...

Bờ cát trắng vẫn lấp lánh dấu chân em ngày ấy. Hmmm...
Sóng vẫn hát mãi câu ru em ngày ấy. Hmm
Sóng hát...

Về với anh, biển xanh lắm
Về với anh, ngày nắng trong
Về với anh bên bờ cát êm
Để sóng ôm ta và sóng đưa
Về mãi nơi chân trời biếc mênh mông khơi xa.....

Về Với Em

Anh Quân


Đêm nay một mình em lang thang trên phố dài
Nhìn về phương trời nao
Lòng ngập tràn niềm nhớ thương
Và nhớ ngày nào đôi ta vai kề vai
Cầm tay nhau bước trong cõi mộng
Từ ngày anh vắng xa
Lối cũ âm thầm lẻ loi buồn
Chỉ một mình em
Cô đơn bước trong màn đêm
Gọi thầm tên anh
Cho vơi đi bao nhớ nhung...

Một ngày xa nhau như nghìn năm
Người nơi đâu hãy về đây
Hãy quay về với em

Người yêu hỡi
                  Anh ở đâu
Có biết em đang ngóng chờ
Từng ngày qua trong mộng mơ
Thầm nhớ thương ngập tràn trái tim
Giờ này anh đang ở đau
Có nhớ em không hỡi người
Dù xa nhau xin đừng quên
Tình vẫn mãi nồng nàn đắm say nhé anh ...

Này gió hãy mang lời nguyện cầu đến anh
Này mây hãy nhắn dùm em nhớ anh nhiều
Từng ngày dài xa nhau
Mong chờ anh sẽ quay về với em ...

Về Với Mẹ Cha

Nguyễn Đức Quang


1.
Từ Nam Quan, Cà Mau
Từ non cao rừng sâu
Gặp nhau do non nước xây cầu
Người thanh niên Việt Nam
Quay về với xóm làng
Tiếng reo vui rộn trong lòng

ÐK:
Cùng đi lay Trường Sơn
Cùng đi xoay Hoành Sơn
Cùng đi biến rừng hoang ra lúa thơm
Vượt khơi ra đảo xa,
Lướt ngàn nước sang nhà
Ta đắp bồi cho Mẹ Cha

2.
Nhìn non sông tả tơi
Tình quê hương đầy vơi
Người thanh niên Việt Nam ngậm ngùi
Chờ chi không vùng lên
Thiết tha với dân lành
Cứ co ro ngồi sao đành (ÐK)

3.
Nào anh em cùng nhau
Người trước lo người sau
Cùng đi cho quên hết tiếng nghẹn ngào
Ðường gân căng bàn tay
Mắt trong như sao trời
Nơi quê hương là sáng ngời (ÐK)

4.
Mặt lem nhem mồ hôi
Còn lưng tê bờ vai
Lòng lâng lâng ta thoáng thấy tương lai
Một tương lai thảnh thơi
Nắm tay nhau nô đùa
Nước non ta tươi đẹp rồi (ÐK)

Về Với Non Sông

Hoàng Việt Khanh


Về nối lại một tình non sông
Ta chung dòng máu cháu con Lạc Hồng
Về nối lại nhịp tình anh em
Thắp sáng cho đời một ngọn lửa thiêng

Về góp lại một trời bao la
Mây giăng tình núi, sóng khơi tình người
Về nói lại chuyện ngàn năm qua
Cho quê hương này còn mãi trong ta

ĐK:

Kết lại, bàn tay kết lại
Tay trong tay, nối vòng nhân ái
Kết lại, niềm tin kết lại
Góp gió cho đời làm bão lên

Về Với Yêu Thương

Nguyễn Trung Cang



Em nghe chăng từng đêm bao cung tơ dịu êm
Bao câu ca gọi ai về bên nắng mai
Trong không gian lặng im anh rung lên nhịp tim
Em nơi phương trời nao về mau hỡi em! quay về mau!

Vượt những giông tố u ám bao phủ đêm đen tình vẫn sáng
Vượt những đau đớn tan nát trăn chối chia xa tình vẫn sống
Hãy lướt qua giữa đêm tối, mưa gió em ơi! tìm lại nhau
Hình bóng em vẫn rực rỡ mãi mãi không gian và thời gian

Vết Bụi Thời Gian

Ngoại Quốc (Trung Hoa)
Minh Khang

Một mình em đi trong sương gió
Buốt giá đôi môi lạnh câm
Đêm vắng ánh trăng mờ khuya
Nghe tiếng chuông xa vọng nơi giáo đường

Còn đó câu kinh ngày xưa
Ngọn nến cháy trong vườn hoang
Thắp sáng thiên thu bụi thời gian
(Sưởi ấm tháng năm bụi mờ thời gian)

Bạt ngàn câu hát vu vơ đến thật xa
Ấm lại nỗi đau cõi tình

Để dĩ vãng ngày xưa xóa tan ưu phiền
Như cánh hoa úa phai giấc thiên thu
Tình trong sỏi đá bụi mờ lối mòn xưa
Dáng hình ở đâu phương nào
Dù tình đã đổi thay
Trái tim vẫn luôn mong chờ
Như khách đa đoan ôm giấc mộng thần tiên


Vết Buồn

Hoàng Song Nhy

Một mùa Xuân qua đời, còn băng giá trong tôi
Tiếng cười chừ héo hắt đôi môi
Rồi thời gian xa xôi…buông trôi.
Cung đàn buồn ai trót trao ai
Để nghe tiếng tơ thở dài.
Cuộc tình nào mê giữa cơn say, lời hẹn hò còn mãi đâu đây
Trong kiếp này và cho mai sau…

Một vòng tay rã rời, mùa Xuân chết trong tôi
Aân tình là chiếc bóng xa xôi
Còn gì đâu Em ơi, Em ơi!
Xin đừng để lưu luyến cho nhau
Hỡi đôi mắt-thiên-thần-sầu
Mà nhạc buồn vương vấn đôi mi
Mà ngàn đời còn khóc chia ly
Ngăn cách rồi, mùa Xuân ra đi.

Từng giấc mơ đưa nhau về ủ kín tâm hồn
Dòng sông xưa còn đó, bóng trăng xanh lunglinh mơ hồ hình dáng ai
Còn nhớ mãi nhớ nhớ hoài.
Nhưng tình nào không nhạt phai, vì lòng người ưa đổi thay
Trời còn mây bay, mây u hoài, vương vương dài
Cho lòng buồn riêng ai.

Còn lời ru êm đềm, chìm trong tiếng mưa đêm
Aâm thầm buồn như bước chân Em
Một ngày đi xa thêm xa thêm
Thôi! Còn nhìn chi nữa Em ơi!
Hỡi đôi mắt-sa-mạc-buồn
Mà ngàn đời anh vẫn không quên
Từng giọt sầu xa vắng mông mênh
Oâi nỗi buồn nghìn năm không tên!

Vết Chân Thời Gian

Ngoại Quốc (Trung Hoa)
LV: Bảo Đăng


Khi mùa đông buốt giá qua đây.
Công viên vắng đôi tình nhân ấy.
Nay về đâu hỡi những tiếng yêu xưa chỉ còn riêng tôi xót xa.
Em giờ đây đã khuất trong mưa, tôi lê bước trên hè phố xưa.
Tìm lại trong mơ những phút mong chờ tình yêu về đâu hỡi em.

Thời gian chưa xóa một bóng hình, người có biết trái tim ngày xưa giờ đây hằn lên nỗi đau, phút giây ngày nào cùng người, tìm về trong đêm mùa đông, dĩ vãng nơi xưa tầm tay.

Người đi xa mãi quên lối về, người có nhớ tiếng yêu nồng say mà sao lòng mau đổi thay.
Nếu mai tình cờ gặp lại lặng nhìn nhau trong niềm đau.
Hãy cố xóa dấu vết xưa bình yên, tình như chiếc lá cuốn theo bước chân mùa đông.

Vết Chân Tròn Trên Cát

Trần Tiến


Vết chân tròn vẫn đi về trên con đường mòn cát trắng quê tôi
Anh thương binh vẫn đến trường làng
vẫn ôm đàn dạy các em thơ bài hát quê hương

Bài hát có ngọn núi quê anh xa vời
Bài hát có đồng lúa miên man câu hò
Bài hát có người lính đã hy sinh rất âm thầm
Cho hôm nay những gót chân son
vui quanh vết chân tròn ...

Bài hát có trận đánh không quên bên đồi
Bài hát có người lính biên cương thương Mẹ
Bài hát có ngọn gió cuốn bay theo dấu chân tròn
Chỉ để lại một bài ca trên cát trắng bao la ...

Vết chân tròn vẫn đi về trên con đường mòn cát trắng quê tôi
Như bài ca anh hát trong thầm lặng, như bài ca không lời
Cứ hát mãi trong tôi, hát mãi trong tôi ...
Ôi bài ca không lời, hát mãi trong tôi, hát mãi trong tôi ...

Vết Chim Bay

Cung Tiến
Phạm Thiên Thư

Ngày xưa tôi đón em
Nơi gác chuông chuà nọ
Con chim nào qua đó
Còn để dấu chân in
Tôi một mình gọi nhỏ:
Chim ơi biết đâu tìm

Mười năm tôi qua đó
Còn vẫn dấu chân chim
Tôi một mình gọi nhỏ:
Em ơi biết đâu tìm

Ngày xưa tôi đón em
Trên gác chuông chuà nọ
Bây giờ tôi qua đó
Còn thấy chữ trong chuông
Tôi khoác áo nâu sồng
Em chân trời biền biệt
Tên ai còn tha thiết
trong tiếng chuông chiều đưa

Ngày xưa em qua đây
cho tình tôi chớm nở
Như chân chim muôn thuở
In mãi bực thềm rêu
Cõi người có bao nhiêu
Mà tình sầu vô lượng
Còn chi trong giả tưởng
Hay một vết chim bay

Vết Đau Trong Linh Hồn

Ngoại Quốc
Khúc Lan

Có lúc ta mong cho cơn mưa này rồi sẽ tàn theo vào những áng mây;
Có những lúc trong cơn mơ nghe nụ cười như xanh xao cô đơn thế thôi;
Hãy nói đi em ta yêu nhau như ngày nào hẹn thề trăm năm có đôi.
Nói đi mình sẽ yêu hơn bao giờ.
Có lúc nghe như mưa rơi rơi trên dòng đời, công viên chiều nay lá rơi.
Phút ấy ta cho trao cho nhau câu thơ tuyệt vời,
Cuộc tình ơi ! sao lẻ loi...
Phố vắng đêm nay lang thang con tim, muộn màng tìm lại câu ca dở dang;
giữ chi một vết đau trong linh hồn.
Yêu rồi cách xa......
Có ai ngờ đâu tình yêu rồi đây đổi thay
Những khi tình đi rồi không trở về với ta
Bến xưa và con tàu nay tìm đâu ngày mai ước mơ ??
Yêu đương rạng vỡ.
Những khi lệ rơi và rơi sầu dâng mắt môi
Bóng tối cô đơn từ nay mình xin dành cho mãi sau......
Hát lên tình ơi! Dù cho ngàn sau mình không có nhau vòng tay lãng quên.

Vết Lăn Trầm

Trịnh Công Sơn


1.
Vết Lăn, vết lăn trầm
Hằn trên phiến đá nâu thêm ưu phiền
như có lần chim muông hằn dấu chân
người đi phiêu du từ đó chưa thấy về quê nhà
rộng đôi cánh tay chờ mong
người chợt nhớ mình như đá

2.
Đá lăn vết lăn buồn
từ hoang xưa dấu thân anh dã cầm
Ôi vết hằn ghi trên bồn gió hoang 
Chờ ta da du một chuyến
Ôi môi hờn xin đừng kể lại tích xưa buồn hơn
Đợi chờ năm làm gió qua truông thiên đàng

Đ.K.
Thôi ngủ yên đi con,
Ngủ đời yên đi con,
che dấu thân đau rã mòn,
ngủ đời yên đi con
Như vết thương đau ngủ buồn
như trùng dương đêm mắt thâm
còn nghe ngóng

3.
Đá lăn vết lăn trầm
từ cơn đau ấy, lưu thân mỏi mòn
Ôi mắt thầm van xin lời thánh đêm
bài ca dao trên cồn đá, trên ngai vàng quê nhà
một thời ngủ yên tuổi xanh
rồi một hôm chợt thấy hoang vu quanh mình

Vết Sâu

Phạm Duy
Nguyên Sa

Khi em
Khi em mở cửa bước vào
Em bước vào
Hồng non trên má
Hồng đào, hồng đào trên môi
Những ngày âu yếm đã phai rồi
Đã phai rồi
Sao mang trở lại một trời
Một trời oan khiên...
Mang anh
Mang anh trở lại ưu phiền
Nỗi ưu phiền
Ngày em đem tới một trời
Một trời oan khiên
Mang anh trở lại ưu phiền
Nỗi ưu phiền
Chỗ nhăn hạnh phúc chưa liền vết sâu
Hãy còn vết đau
Chưa liền vết sâu...

Vết Thù Trên Lưng Ngựa Hoang

Ngọc Chánh - Phạm Duy

Ngựa hoang nào dẫm nát tơi bời
Đồng cỏ nào xanh ngát lưng trời
Ngựa phi như điên cuồng
Giữa cánh đồng dưới cơn giông
Vì trên lưng cong oằn
Những vết roi  vẫn in hằn

Một hôm ngựa bỗng thấy thanh bình
Thảm cỏ tình yêu dưới chân mình
Ân tình mở cửa ra với mình
Ngựa hoang bỗng thấy mơ
Để quên những vết thù

Ngựa hoang muốn về tắm sông nhẫn nhục
Giòng sông mơ màng mát trong thơm ngọt
Ngựa hoang quên thù oán căm
Từ nơi tối tăm về miền tươi sáng

Ngựa hoang về tới bến sông rồi
Cởi mở lòng ra với cõi đời
Nhưng đời ngựa hoang chết gục
Và trên lưng nó ôi
Còn nguyên những vết thù


Vết Thương Cuối Cùng

Diên An


Người vừa tặng ta vết thương đau ngọt-ngào,
Chẳng nợ gì nhau, hãy để hồn ta bay cao.
Từ vào cuộc vui đã chớm nghe lừa dối
Che dấu trên nụ môi những lời yêu đã tả-tơi.

Thà một lần đi khuất xa nhau ngàn đời,
Cho lệ này ngừng rơi, tiếng cười còn vương trên môi.
Người vội-vàng lên, nhan-sắc chưa tàn úa,
Mai mốt sang cuộc vui, chẳng còn mong những ngọt bùi.

Từ đây xa rồi đôi cánh tay ma,
Từ đây giã-từ lời nói điêu-ngoa,
Từ đây chỉ còn lại mình ta
Già thêm tuổi chia xa, tiếc cho ngày đã qua.

Đường tình vừa xa, xác thân đau rã-rời,
Nhưng một lần này thôi, để rồi từ đây yên vui.
Cuộc đời buồn-tênh nên lẻ-loi tìm đến.
Ta cám-ơn tình-nhân đã dìu ta đến mộ-phần.


Vết Thương Lòng

Thái Vũ
Mỹ Ngọc

Rhumba

Có một vết thương lòng, ngủ yên trong tiềm thức
Khói chiều nay mênh mông, riêng mình tôi ngồi khóc
Người đi... trăng nhạt nhòa
Lời yêu thương bỏ lại,
còn ai qua đường buồn, niềm ân ái lãng quên.
Lời ru nắng chiều nhạt, vùng hư không trả về
Gởi theo lời tim hát... đến tận cùng mông lung!

Người chưa về hôm nao
Lá sân còn nguyên vẹn
Bước chân nào lao xao
Còn quên lời mơ ước
Thôi thế người đi rồi, áo xưa tình xa rồi !
Về đi nhé ta ơi !
Thương tiếc đã đầy vơi... !


Vết Thương Nghịch Cảnh

(chưa biết)


Mình không duyên nợ đừng chờ anh ơi
Chẳng phải tại ta không trách ở trời
Đời mình sinh trong gia giáo
Tại vì ta không lỗi đạo
Nên mình đành phải xa nhau

Tình yêu dang dở là tình trong mơ
Khi chúng mình yêu đâu biết chữ ngờ
Một trời mây giăng tim tím
Cuộc tình hai ta sắp liệm (lìa)
Chỉ còn hình bóng trong tim

ĐK:

Hãy khóc đi em
Khóc cho núi lở non mòn
Cho lòng tôi vương vấn thêm
Hãy khóc đi anh
Thế nhân trở về cát bụi
Chỉ còn anh với em thôi

Làm sao chống lại định mệnh đôi ta
Yêu chẳng gần nhau duyên mới nhạt nhoà
Đường tình ta không chung lối
Đừng buồn xa nhau quá vội
Chỉ vì nghịch cảnh em ơi


Vết Thương Sỏi Đá

Vĩnh Điện


Vết thù nào trên đôi môi.
Dấu lệ nào trong khóe mắt.
Yêu một lần, khóc một lần.
Cơn đau tìm về, tiếp nối cuộc tình
Lối xưa bỏ ngõ
Chợt xanh xao lên tuổi hồng.
Chợt hôn mê lên tình nồng.
Dấu chim bềnh bồng trên cao.

Kỷ niệm rồi như chiêm bao.
Ân tình rồi như sương khói.
Yêu một ngày, khóc một ngày.
Đêm hoang vọng buồn, tay ôm tủi hờn.
Gót chân mộng du.
Sầu lang thang qua đỉnh trời.
Tình miên man nơi vụt trầm
Có chăng một vùng ăn năn.

Biết yêu là khóc
  nhưng sao tình vẫn mãi tôn thờ.
Biết yêu là sầu
  nhưng sao người cứ muốn thương đau.
Biết yêu là chết
  nhưng sao tình vẫn mãi đong đầy.
Biết yêu là hờn
  nhưng sao người cứ muốn chua cay.

Có tình nào không mê say.
Có tình nào không nhức nhối.
Yêu một đời, khóc một đời.
Cơn mê tuyệt vời, thương đau ngọt ngào.
Vết thương sỏi đá.

Rồi mây bay ôm đỉnh sầu
Rồi hoang vu trên tuổi người
Xót xa nụ cười rêu phong.

Vết Tình Buồn (Có Lẽ)

Vũ Quốc Việt
Đinh Thị Hồng Liên

Ðêm nay chìm dưới mưa rơi
Sao anh ra đi về chốn xa xôi
Nơi biển khơi

Chơi vơi tình đã buông lơi
Như con tim yêu về giữa hoang liêu
Không còn ai

Anh đi về lối riêng anh
Ôi nghe mong manh ngày cũ xuân xanh
Nay còn đâu

Xa nhau ngày tháng mưa giăng
Ðêm nay trong em ngàn nỗi băn khoăn
Dâng niềm nhớ

Có lẽ đêm còn mình em
Có lẽ ta đã mất nhau
Bóng anh yêu giờ xa khuất
Trái tim em giờ như vỡ tan
Tiếng yêu xưa thành mây khói
Chiếc hôn xưa muộn không biết tên
Ơ hờ giữa bóng đêm

Xa nhau, xa nhau mà em cứ ngỡ
Sao anh ra đi mà không tiếc nhớ
Cô đơn nơi đây tình ta dang dở

Xa nhau, xa nhau lòng em đau nhói
Ðêm nay mưa rơi tình yêu gian dối
Nhưng trong tim em vẫn mãi yêu anh

Xa nhau, xa nhau lòng em đau nhói
Ðêm nay mưa rơi tình yêu gian dối
Nhưng trong tim em vẫn mãi yêu anh

Vết Tình Xưa

Lê Xuân Trường


Kìa con chim xanh lấp ló,
ban mai rộn ràng hoa khoe sắc thắm.
Trời thật xanh; Giống như hy vọng.
Chợt đâu đây vang tiếng hát,
âm vang thật buồn em đây bỗng chốc
chợt lặng im nhớ đến anh yêu.
Biết anh giờ ở phương nào? Nơi này mình em thương nhớ.
Mây đen bỗng giăng mắt mưa trong hồn em.

Có nhiều đêm trái ngang trở giấc.
Vết tình xưa nỗi đau còn đây.
Biết là khi mất nhau là sẽ muôn đời biệt ly
Nắng buổi mai lá hoa đẹp quá.
Sao lòng em héo hon tàn úa.
Tiếng nhạc buồn thiết tha trong cõi xa mờ.
Buồn này ai có hay.

Mùa Đông trên khu phố vắng cây nghiêng đợi chờ hoang sơ tím ngắt.
Một mầu tang; Mất đi hy vọng.
Và con tim em vẫn thế trao anh một lần em không hối tiếc.
Dù rằng anh; Đã mãi xa em.
Hỡi anh dù ở phương nào.
Đêm buồn dù trăng không tới.
Không gian vẫn hiu hắt cô đơn mình em.

Có nhiều đêm trái ngang trở giấc.
Vết tình xưa nỗi đau còn đây.
Biết là khi mất nhau là sẽ muôn đời biệt ly
Nắng buổi mai lá hoa đẹp quá.
Sao lòng em héo hon tàn úa.
Tiếng nhạc buồn thiết tha trong cõi xa mờ.
Buồn này ai có hay.

Vị Đắng Tình Yêu

Thuận Yến
Tố Uyên


Nếu không gặp anh em đâu có nhớ!
Nếu không gặp anh em đâu có buồn
Nếu không gặp anh bầu trời mây sẽ trôi nhanh
Chẳng có cơn mưa để thành bão tố

Nếu không gặp anh em đâu có nhớ!
Nếu không gặp anh em đâu có buồn
Nếu không gặp anh bầu trời mây sẽ trôi nhanh
Chẳng có cơn mưa để thành bão tố

Gió vẫn nhẹ nhàng bay lá theo thời gian

Nếu không gặp anh em đâu có nhớ
Nếu không gặp anh em đâu có buồn
Nếu không không gặp anh em đâu biết
Tình yêu dịu ngọt em đâu biết
Tình yêu nghiệt ngã em đâu biết
Em đâu biết... Vị đắng tình yêu!

Vì Đang Tương Tư

(chưa biết)


Ngày nào ta biết yêu thật nhiều
Ngày nào ta biết nhớ mong ai
Rộn ràng nghe, thắm tiếng cười như đắm say
Đôi khi một mình, buồn ngẩn ngơ bơ vơ
Đôi khi một mình, buồn trắng đêm thao thức

Giờ thì ta đã yêu thật rồi
Giờ thì ta đã nhói tim đau
Để lặng lẽ đón anh chiều mưa thiết tha
Anh như ơ thờ, nhìn lá khô bay qua
Anh như quên rồi: Còn có ta yêu anh.

Hát đôi câu tình ca
Gửi gió tương tư lòng ta !
Anh có hay có hay nắng mưa thắm đôi vai gầy
Lang thang con phố xưa êm đềm
Để yêu anh hơn, dù chưa nói !
Yêu như giông tố xô đời nhau
Đưa ta về đâu ?

Nhẹ hát trên đôi hàng mi
Từ chối chi mối tình si !
Xin chớ như gió mây trôi qua trong đời
Ngây thơ quên trái tim tội tình
Một thời yêu thương còn nhớ mãi
Xin hãy mau xót thương trái đắng
Vừa biết yêu!

(nhạc ...)
(lại từ đầu ...)

Mong ai kia xót thương trái đắng
Vừa biết yêu...!!!

Vì Đâu Anh Hỡi

Đỗ Đình Phúc

Màn đêm buông xuống bên kia đồi
Lời yêu anh đã trao em rồi.
Mùa xuân đang hé trên bờ môi.
Có ai ngờ ta đến trong lầm lỡ.
Vì sao con sóng kia bạc đầu.
Vì sao xa cách duyên ban đầu.
Hàng cây ngơ ngác bên đường khuya.
Đếm sao rơi bước đi một mình thôi.
Người quên người nhớ góc phố thân quen chờ ai đây.
Nghe tiếng yêu đương quyện trong mây.
Phút giây cho lòng ngất ngây.
Tìm đâu ngày tháng mơ ước chung xây mộng uyên ương.
Đôi trái tim yêu giờ tơ vương ái ân tan theo làn sương.
Người qua như áng mây ngang đầu.
Thời gian như nước trôi qua cầu.
Về đâu yêu dấu nay về đâu.
Giữa phong ba gọi anh mãi ngàn sau.



Ví Dầu Qua Cầu Đạp Xe

(chưa biết)

            " Yêu nhau chẳng ngại cơ cầu
Duyên nợ hai đứa bạc đầu có nhau
Thương hoài một mối tình sâu
Trăm năm vàng đã đếm màu thủy chung."

Anh đã hẹn gặp em bên cầu
Thế nhưng lỗi hẹn làm anh không đến em có giận không
Em vẫn thường đợi anh bên cầu
Chúng mình tuy nghèo mà lòng không dối em không giận đậu
Anh vẫn thường đạp xe qua cầu
Đón em để đưa mình đi chơi phố em nghĩ gì không
Em đã bảo rằng em không cần
Sang giàu đua đòi chỉ làm thêm khổ cho nhau suốt đời

ĐK:
Em chỉ cần một mình anh thôi
Trầu cau đưa mối cho trọn ân sâu biển núi
Mình chỉ cần bềnh lòng em ơi
Đường xa muôn lối nhớ câu "Muối mặn Gừng cạy"
Ta vẫn thường hẹn nhau bên cầu
Đón đưa vẫn còn đạp xe trên phố em nhớ đừng quên
Em nhớ hoài tình yêu ban đầu
Ví dầu qua cầu đạp xe trên phố tơ duyên thắm màu....!!!!

Vì Đó Là Em

Diệu Hương


Không cần biết em là ai
Không cần biết em từ đâu
Không cần biết em ngày sau
Ta yêu em bằng mấy ngàn biển rộng
Ta yêu em qua đông tàn ngày tận
Yêu em như yêu vùng trời mênh mông

Không cần biết đêm dài sâu
Không cần biết bao gầy hao
Ta ngồi đếm tên thời gian
Nghe thương yêu dâng cao như ngọn đồi
Như xa xôi nay quay về gần gụi
Yêu em khi chỉ biết đó là em

Để rồi từ đó ta yêu em không ngại ngần
Để rồi từ đó trong bước chân nghe gần hơn
Một ngày lại đến trái tim ta dại cuồng
Rồi từng chiều đến mang nỗi buồn vô biên

Cho dù biết em rồi đi
Cho dù biết không chờ chi
Nhưng lòng vẫn nghe cuồng si
Nghe trong ta quên đi lòng sầu hận
Ta yêu em chưa bao giờ  một lần
Yêu em vì chỉ biết đó là em


Vì Lỡ Thương Nhau

Trần Kim Phú & Hoàng Mộng Ngân


Vì lỡ thương nhau nên đôi mình đành đau khô?
Vì lỡ thương nhau nên duyên tình mình giông tố
Ngày đó gặp nhau khi hai người còn tay trắng
Chúng mình thường ước rằng trăm năm bạc đâu đôi lứa.

Giờ đã xa nhau duyên không tròn đành lỡ hẹn
Lòng có vui đâu khi xa người mình yêu dấu
Đừng trách gì nhau khi duyên tình mình dang dở?
Thương dùm em gái nhỏ ngày theo chồng lên xe hoa.

Thôi em xin em đừng có buồn
Xin em đừng có buồn tình nào không cay đắng
Tơ duyên se hoài mà không tròn
Con đường tình đâu còn một lòng tim héo mòn.

Em ơi xin em đừng dối lòng
Xin em đừng dối lòng tình nào không chua xót
Em lên xe hoa đưa lối về
Khóc cho duyên lỗi thề
Em về đi thôi biệt ly.

Mình quá thương nhau duyên không trọn càng đau khổ
Mình nhớ thương nhau duyên không trọn lòng giông tố
Tình lúc vừa quen như cánh đồng đầy hoa nở
Đố người nào bước khỏi mà không lệ hoen đôi mi...????


Vì Người Bỏ Tôi

(chưa biết)


Vì người bỏ tôi
Nên tôi viết bài ca tặng người
Xin mang ơn người
Xin không quên người  vi người đã quên tôi
Dù một ngày thôi
Dù một lần thôi cũng đã lên ngôi
Thi người hỡi cõi lòng tôi
Vạn sầu úa lá vàng rơi
Mà đường gió cuốn ngàn nơi vạn lối

Dù người bỏ tôi
Nhưng tôi vẫn hoài thương về người
Tuy tôi xa người
Tim tôi bên người từ ngày đó xa xôi
Dù người phụ tôi
Dù người bỏ tôi rách nát tim tôi
Này người hỡi cõi lòng tôi
Chỉ hình bóng của người thôi
Một hình bóng khắc thật sâu vào hồn

Khi đã yêu rồi , dù sông núi có đôi rồi
Thi người vẫn mãi trong tôi
Dù người có phụ tôi , bỏ tôi , xa tôi
Và quên tôi , nhưng tôi vần yêu người ...

Một đời hoài mong
Yêu thương đến nguoi thương thật lòng
Tôi yêu thương đời
Tôi tin nơi người  mà người nỡ quên tôi
Đời là ngọn dao
Tình là ngon roi quất nát tim tôi
Cuộc đời vốn đã khổ đau
Tình thì mãi mãi lừa nhau
Thì người  hỡi biết làm sao vẹn toàn .


Vì Sao ?

Lê Xuân Trường


Vì Sao vào thu là hoa lá rơi?
Vì Sao trời xanh nhiều mây trắng bay
Mùa nắng ấm gay gắt, chợt mưa giăng sầu vương
Và nguyên nhân Vì Sao có ai biết được!

Vì Sao gặp nhau là ta đã yêu ....
Vì Sao giờ đây là ta đã mất nhau?
Vừa mới tối hôm ấy, còn quấn quít ngây ngất
Vì Sao nay nhìn nhau như rất lạ

Tình đã chết chẳng lời trăn trối
Giọt nước mắt chảy thầm trong tối
Cánh môi phai hương thơm nồng
Với đêm đông tịch liêu ....

Đời vẫn mãi còn nhiều gian dối
Hồ sóng biếc tình chìm muôn lối
Bước chân ai nghe xa dần
Gió kia đã đưa mây khuất ngàn ....

Vì Sao Em Buồn ?

Hoàng Song Nhy

Vì sao em buồn mây vương suối tóc,
Vì sao Em buồn nắng nhạt màu trôi!
Xin cho ngày tháng vẫn đẹp nụ cười
Mong sao màu mắt mãi là màu trời
Riêng cho màu tím, tím nhạt dòng đời
Em ơi! Đừng tiếc!

Vì sao Em sầu mây vương mắt biếc,
Chiều nay Em buồn lá ngập ngừng rơi
Em ơi nghìn lối đón chờ cuộc đời,
Đi đi dù tiếc nuối lại một thời
Xa xôi nào có ích gì
Để rồi đau thương lòng tôi!

Em ơi!
Vì sao em lại buồn cho mùa Xuân tan sắc phai hương,
Mây giăng sầu muôn phương.
Em ơi!
Đừng để hoa rơi tàn rồi bao luyến lưu dâng ngập tràn đôi khóe mắt mơ màng…

Chiều nay em nhìn tôi nhưng không nói
Chiều nay mưa buồn ấm lạnh lòng ai!
Tơ duyên thầm kín trót lỡ làng rồi
Yêu chi màu áo tím cả màu đời
Em ơi vì sao Em buồn buồn hoài, thương vương lòng tôi…

Vì Sao Em Ơi

Quốc Hùng


Đêm khuya hoang vu mờ tối âm u
Giọt sương rơi trên làn môi héo khô
Em đang cô đơn ngồi đây khóc âm thầm
Giọt sương kia vẫn rớt rơi trên đời em

Nghe trong tâm tư nhiều vấn vương như
Buồn ray rức mong làm sao có anh
Bao đêm cô đơn ngồi đâu đó mong chờ
Chờ anh đến xoá hết đi bao niềm đau

Vì sao anh ơi ... vì sao anh ơi
Tình yêu đó không có chung đôi
Vì sao anh ơi ... vì sao anh ơi
Tình yêu đó xa vắng đâu rồi
Vì sao anh ơi ... vì sao anh ơi
vì sao ... uh ... uh ... uh ...

Giọt sương trắng màu mắt nhung
Dòng thời gian đang tranh đua đi vào lãng quên
Giờ hoang vắng ngồi xót xa riêng mình
Từng đêm trắng làn khói xanh
Tình yêu mang cho em bao nhiêu niềm nhớ nhung
Làn hơi ấm giờ vắng xa ... xa rồi ...


Vì Sao Im Lặng

Hồng Hà

             Ta nghe thấy
tiếng vọng trong đêm tối
Tiếng đàn buồn, chậm thả.
Ta nghe thấy, hạt mưa rơi
Rơi trên nền đất lạnh
Còn tiếng gọi của em, giờ đã quá xa xôi
Chẳng thể nào nghe thấy.
Lời nghẹn đắng và tim ta ngạt thở
Và nước mắt dâng kín cả khung trời.
Em, người em tôi, giờ nơi đâu,
trong không gian lạnh lẽo
Giữa các vì sao, im lặng.
Đang đi tìm lối về.

Vì Sao Trong Lòng Tôi

(chưa biết)


Lúc yêu em cũng là khi người đi rất xa.
Tôi không tin trái tim em như giá lạnh.
Tiếng yêu thương trao từ muôn lời ca.
Mà em chẳng hay nên tình tôi cứ mang giấu trong thầm kín.
Biết bao nhiêu nỗi niềm chưa được trao đến em.
Thâm tâm tôi đã khắc tên em mất rồi.
Thế nên tôi đây đành mang từ đây.
Tình muôn kiếp không bao giờ em hiểu cho thì thôi đành thế.
Bao năm qua tôi đã sống trong nỗi cô đơn người hỡi
Nàng là người đã đến cho tôi biết yêu thương.
Tại sao người ơi tại sao người bỏ quên.
Nơi đây có một người thầm yêu thầm nhớ một người.
Tôi cầu mong ngày mai bình minh từ đây rồi sẽ có em
Khi nhân gian đã có thêm một vì sao ở trên trời cao
Không ai hay tôi đã mất đi vì sao trong con tim tôi đánh mất.
Khi nhân gian đã có thêm một vì sao ở trên trời cao
Không ai nghe ai thấy ở trong lòng tôi ngôi sao băng lạnh giá. Vì ai ?

Vì Tình Còn Đây

Hoàng Trọng Thụy

            Người yêu ơi,
trong đêm thanh vắng em đang mơ về ai ..?
cơn mơ như cuốn anh xa vòng tay em
khi em chốn dấu bao nhiêu kỷ niệm bên nhau

Người yêu ơi,
trong đêm thanh vắng nhìn mãi xôn xao
hồn bay khuất tan bên kia màn khói sương mù
còn đó con tim người ơi, một mình ...

Ánh mắt sao buồn bã,
tìm về nơi yêu cũ
bóng dáng em nhạt nhoà
vì tình còn mãi lênh đênh

Khi em nói xa anh,
tiếng nấc nghe như còn đây
vì lần nào đó trong em
nụ cười còn dấu trên môi

Tiếng hát sao vội vã
tìm về cơn mê cuối
ánh mắt em nhạt nhòa
vì tình còn khóc trong em

Xin em hãy nói yêu anh
hãy nắm lấy đây đôi bàn tay
vì tình cầm chắc trong tay
chỉ là một thoáng mê say ...


Vì Tôi Cần Thấy Em Yêu Đời

Trịnh Công Sơn


(G major)
(Nhẹ nhàng, nhịp 3/4)

1. Tôi xin làm mưa bay
   Trong vườn Em mùa Hạ,
   Tôi xin làm chút gió
   Mát thêm những bờ vai
   Tôi xin là hôm nay
   Cho đời Em trẻ mãi,
   Tôi xin làm nụ cười,
   Chờ Em giữa đôi môi.

   Tôi đi tìm quanh đây
   Bao loài hoa cỏ lạ
   Tôi mang về giữa phố
   Cắm trên những đường đi
   Tôi xin làm cây xa
   Đứng nhìn Em rực rỡ
   Tôi xin làm mộng nhỏ,
   Em vừa giấc ngủ say.

(Slow Rock hoặc Swinglent, nhịp 4/4)

Vì tôi cần thấy Em yêu đời
Vì tôi cần thấy Em yêu hoài
Yêu đoá hồng bé dại
Và yêu chai cứng những bàn tay

(nhẹ nhàng, nhịp 3/4)

2. Tôi xin làm sao đêm
   Hay làm cây đèn nhỏ
   Em bên đèn sẽ nhớ
   Nắng trên những đường quen
   Tôi xin làm mây êm
   Trôi vào trong nhật ký,
   Hay tôi làm mực hồng
   Chờ Em giữa trang thư.

   Tôi xin làm sương thu
   Hay làm mưa bụi nhỏ
   Mai Em về giữa phố
   Sẽ yêu những hàng cây.
   Tôi xin làm sông trôi
   Cung sầu đi lặng lẽ
   Cho Em vào một mùa
   Có màu sắc hồng thôi.

(Slow Rock hoặc Swinglent, nhịp 4/4)

Vì tôi cần thấy Em yêu đời
Vì tôi cần thấy Em yêu hoài
Yêu phố phường thức dậy
Người đi xây cất những ngày mai.


Vì Tôi Là Linh Mục

Nguyễn Đức Quang
Thơ: Nguyễn Tất Nhiên

Vì tôi là linh mục
Không mặc chiếc áo dòng
Nên suốt đời hiu quạnh
Nên suốt đời lang thang

Vì tôi là linh mục
Có được một tín đồ
Nhưng không là thánh thần
Nên tín đồ đi hoang

Vì tôi là linh mục
Giảng lời tình nhân gian
Nên không còn tiếng khóc
Nên không còn tiếng trách
Nên không biết kêu than
Nên tôi rất bơ vơ
Nên tôi rất dại khờ

Vì tôi là linh mục
Không mặc chiếc dòng
Nên suốt đời hiu quạnh
Nên suốt đời lang thang

Vì tôi là linh mục
Có được một tín đồ
Nhưng không là thánh thần
Nên tín đồ đi hoang

Vì tôi là linh mục
Tưởng đời là hạnh phúc
Nên tin lời thiếu nữ
Như tin vào Đức Chúa
Câu kinh sớm chưa yêu
Câu kinh tối chưa mê
Vẫn mất mát ê chề

Mất vì tin tín đồ là người tình
Có ngờ đâu người tình là ác quỷ
Ác quỷ đầy quyền năng
Giam tôi trong tín đồ
Tín đồ là người tình

Người tình bỏ tôi đi
Thiêu hủy lòng tin si
Người tình bỏ tôi đi
Thiêu hủy lời kinh xưa
Người tình bỏ tôi đi
Giáo đường buồn lê thê
Lời chia xa ...

Vì tôi là linh mục
Chưa rửa tội bao giờ
Nên âm thầm qua đời
Tội ác còn trong tôi


Vì tôi là linh mục
Chưa rửa tội bao giờ
Nên âm thầm qua đời
Tội ác còn trong tôi

Vì tôi là linh mục
Vì tôi là linh mục
Người ơi một linh mục
Rất .... dại khờ

Vì Tôi Nghèo

Mạnh Quỳnh


Vì tôi nghèo nên người yêu bỏ ra đi
Vì tôi nghèo nên bạn bè quay lưng ngoảnh mặt
Vì tôi nghèo nên tình chợt đến rồi đi
Vì tôi nghèo nên người miệt thị khinh khi.

Lòng hỏi lòng thân nghèo đâu có tội chi
Làm con người trong cuộc đời bon chen lọc lừa
Tự nhủ thầm an phận số kiếp trời sinh
Mộng mơ nhiều chỉ làm buồn bã con tim.

ĐK:

Dù rằng tôi yêu em hơn chính thân mình
Dù rằng tôi xem anh như máu chung giòng
Không sánh bằng hai chữ sa hoa.

Này người yêu em nay êm ấm bên chồng
Này bạn ơi anh nay chức tước uy quyền
Còn thân tôi cánh chim trời chẳng bến tương lai.

Vì tôi nghèo nên đành sống kiếp cô đơn
Từng đêm buồn ngồi ôm đàn bên trăng hò hẹn
Vì tôi nghèo không trách người đổi trắng thay đen
Vì tôi nghèo nên chấp nhận làm kẻ ngu si...


Vì Trong Nghịch Cảnh

(chưa biết)


Mình không duyên nợ đừng chờ anh ơi!
Không phải tại ta chẳng trách ở trời
Đời mình sinh trong gia giáo
Tại vì ta không lỗi đạo
Nên mình dành phải xa nhau

Tình yêu dang dở là tình trong mơ
Khi chúng mình yêu đâu biết chữ ngờ
Một trời mây giăng tim tím
Cuộc tình hai ta sắp lìa
Chỉ còn hình bóng trong tim

Hãy khóc đi anh, khóc cho núi lở non mòn
Cho mình còn vương vấn thêm
Hãy khóc đi anh thế nhân trở về cát bụi
Chỉ còn anh với em thôi

Làm chống lại định mệnh đôi ta
Yêu chẳng gần nhau duyên mới nhạt nhòa
Đường tình ta không chung em lối
Đừng buồn xa nhau quá vội
Chỉ vì nghịch cảnh anh ơi!

Vì Yêu

Ngoại Quốc (Triều Tiên)


Mưa tuôn rơi những đêm trở về
Trong tim chợt nghe buốt giá
Nơi nào chúng mình nói yêu suốt đời
Vấn vương yêu cùng nhớ nhung
Anh lang thang mỗi khi nhớ nàng
Bầu trời lấp lánh ánh sao
Bên ngọn nến hồng em mắt biếc môi cười
Đã qua thật rồi tiếng yêu nào nay đã xa

Tình yêu vẫn cháy mãi từ lòng ta
Bao đêm nghe tình buồn nhớ
Trái tim này làm sao quên kỷ niệm
Sao em đành nỡ rời xa
Vì yêu cất tiếng hát vượt ngàn mây
Qua cơn mưa trời bừng sáng
Anh mong người về quanh đây tắm nồng
Trong đêm chờ đón bình minh.

Vì Yêu Dấu Ngày Xưa

(chưa biết)


Tình yêu chợt đến buông lơi
Trên yên trên cát anh làm thơ
Bờ vai tóc xõa mênh mông
Anh như con sóng em đắm nhìn.

Em là mây trời anh là con diều
Mây dìu trong tình cao ôi đắm say
Rong ruổi bến đợi
Dù tình lâu bền
Theo mây gió phiêu du trùng khơi.

ĐK:

Thời gian dần trôi
Tìm hoài chẳng chịu thua (??)
Bờ cát mêng mang
Theo sóng gọi nhau
Tiếng sóng buông lời buồn
Theo tình yêu dấu xưa
Cho dẫu tình sầu anh vẫn chờ trông
Vì yêu dấu ngày xưa.

                0oo0oo0

Tình xa dệt nắng mây trôi
Trên yên trên cát xa ngàn xa
Bờ vai tóc xõa đâu đây
Kêu tên con sóng em ngóng chờ.

Em là mây trời anh là con diều
Mây lìa xa diều thiên thu ngóng trông
Mây đuỗu theo diều
Cho tình giăng đầy
Thời gian sóng kêu tên "Diều Mây"

ĐK:
...........


Vì Yêu Đó Anh

Trúc Hồ
Lê Đức Long

Vì đâu anh đến làm lòng em đắm say 
trái tim em thổn thức, 
Rồi anh ra đi để cho bao nhớ thương vây 
đời em hư ảo. 
Làm sao anh biết lòng em như khói sương 
xác thân em tàn úa, 
Ngậm ngùi yêu anh làm sao em nói được vì 
em đã yêu anh. 

Nhạc lòng vừa rung gieo muôn tiếng tơ thì 
anh đã bước ra đi. 
Cuộc đời này không như bao giấc mơ thần 
tiên say mê đắm đuối. 
Từng ngày lặng trôi con tim héo hon tình 
yêu em nếm chua cay, 
Mộng về gọi tên cho nguôi nhớ mong. 
Nước mắt đắm mi cong nước mắt nhớ  mong anh
Vì yêu đó anh. 

Đ.K.
Người em yêu hỡi đời anh say gió trăng
Em như con thuyền đắm
Đời không thương em, 
Trời cho em biết yêu biết sầu đau tan vỡ. 
Làm sao anh biết lần đầu 
em biết yêu biết đam mê gửi gắm. 
Một lần trao anh rồi bâng khuâng suốt đời 
rồi nhung nhớ trăm năm. 

Làm sao anh biết lần đầu khi em biết yêu anh 
Một lần trao anh là một lần nhung nhớ trăm năm. 

Viện Cớ

Nguyễn Linh Quang
Du Tử Lê

Tim viện cớ : đời cho toàn mặt nạ
Nên trái sầu chín mọng lúc đương xanh,
Tình lưả ngọn nghìn sau thôi cháy đỏ,
Củi than nay chỉ đợi phút tro tàn.

Mắt viện cớ : linh hồn quên mở cưả,
Nắng mưa mưng trên từng dặm gai sưng,
Rừng thở miết nỗi tàn phai dã thú,
Cây chia tay cho lá mục lên đường.

Tóc viện cớ : khoảng trời xanh khuất mờ
Như chiều hôm thiếu mụn khói quê nhà,
Năm mươi tuổi, hốt ngộ rằng mất mát,
Bỗng làm nên bao sợi bạc quanh đầu.
Năm mươi tuổi, hốt ngộ rằng mất mát,
Bỗng làm nên bao sợi bạc quanh đầu.

Vai viện cớ : gánh đời kia quá nặng,
Chân đi xa chưa bước khỏi bóng mình.
Chim soải cánh, rớt tiếng về Nam Hải.
Núi phân thân. Từng ngọn. Ðứng. Im lìm.


Viễn Du

Phạm Duy

Ra sông
Biết mặt trùng dương, biết trời mênh mông
Biết đời viễn vông, biết ta hãi hùng
Ra khơi
Thấy lòng phơi phới, thấy tình thế giới
Thấy mộng ngày mai, thấy niềm tin mới
Chơi vơi, con thuyền trên sóng không nguôi
Bão bùng xô tới xô lui, vững tay chèo lái
Xa xôi
Hỡi người trong viễn phương ơi
Hẹn hò nhau viễn du thôi, lên đường mãi mãi
Ra đi
Nước trời bao la, hết cuộc phong ba
Đất liền Âu Á cũng không xa gì
Phiêu du
Khắp nẻo đây đó, bỗng người say sưa
Thấy hoàn cầu mơ khúc Đại Đồng Ca.
Hãy ghé bến bờ
Có những xóm dừa
Chiều nhuộm vàng làn tóc ngây thơ
Có những núi mờ
Đứng mãi ngóng chờ
Chờ người về đầu non trắng xoá
Ánh sáng chói loà
Hương say kinh kỳ
Ai quay cuồng nhịp đời dương thế
Viễn xứ ước thề
Xoá hết lối về
Để đẹp lòng người bước ra đi.

Việt Bắc

Phạm Duy

            Việt Bắc (ứ ư ) Việt Bắc (ứ ư )
Chốn đây rừng rú (ú u)
Chốn đây rừng núi (ý y)
Chốn đây chiều sương âm u
Chốn đây toàn dân biên khu
Theo Cha già tiến ra một mùa Thu...

Rừng còn mịt mùng
Ðang chờ loài giặc đến
Núi rừng chập chùng lên
Sẽ là mồ thực dân.

Viết Dòng Tâm Sự

(chưa biết)


Đêm đêm ngồi bên ánh đèn mơ màng
Tôi ghi từng trang thơ tuổi xuân thời
Với tình đầu vừa xao xuyến
Vui buồn giận hờn vu vơ
Làm sao đây tôi biết nói gì??

Có lúc hoàng hôn nắng ngã đêm về
Tôi nghe hồn giăng bóng tủi thân mình
Giã đừng vì người quen biết
Không buồn phiền vì yêu thương
Đời chẳng như trang giấy học trò.

ĐK:

Ai hay biết được tâm sư tồi
Khi tình đầu ngang trái tôi vừa chớm yêu
Nhưng không dám tỏ rõ cùng ai
Thế dành chôn trong lòng nhìn sầu kín mình tôi

Ai đã từng qua giấc mộng yêu rồi
Sẽ thương dùm tôi cũng cảnh như người
Vối tình đầu vừa nghe nhún
Yêu người mà người chẳng yêu
Làm sao đây ai dám ơ thờ

Việt Nam

Phạm Duy


Việt Nam Việt Nam nghe từ vào đời
Việt Nam hai câu nói trên vành môi
Việt Nam nước tôi.

Việt Nam Việt Nam tên gọi là người
Việt Nam hai câu nói sau cùng khi lìa đời
Việt Nam đây miền xanh tươi
Việt Nam đem vào sông núi
Tự do công bình bác ái muôn đời

Việt Nam không đòi xương máu
Việt Nam kêu gọi thương nhau
Việt Nam đi xây đắp yên vui dài lâu
Việt Nam trên đường tương lai,
Lửa thiêng soi toàn thế giới
Việt Nam ta nguyện tranh đấu cho đời

Tình yêu đây là khí giới,
Tình thương đem về muôn nơi
Việt Nam đây tiếng nói đi xây tình người
Việt Nam Việt Nam
Việt Nam quê hương đất nước sáng ngời
Việt Nam Việt Nam muôn đời

Việt Nam Minh Châu Trời Đông

Hùng Lân

Việt Nam minh châu trời đông.
Việt Nam nước thiêng tiên rồng
Non sông như gấm hoa uy linh một phương.
Xây vinh quang sáng trưng bên Thái Bình Dương.
Từ ngàn xưa tài danh lừng lẫy khắp nơi
Tiếng anh hùng tạc ghi núi sông muôn đời
Máu ai còn vương cỏ hoạ
Giục đem tấm thân trải với sơn hà.
Giơ tay cương quyết ta ôn lời thề ước
Hy sinh xương máu mong báo đền ơn nước.
"Dù thân này tan tành chốn sa trường cũng cam.
Thề trọn đời trung thành với sơn hà nước Nam !".


Việt Nam Niềm Nhớ

Trúc Hồ
Trầm Tử Thiêng

Hình bóng cố hương nghìn năm gọi ta như sóng xô bờ
Thành những bước chân mộng du men theo lối về quê cũ
Để nghe con sông, con suối với mái tranh câu đa đau lòng
Cùng trách những câu thật đau: người đi đi mãi mới về

Làng xóm xiết bao tình thân ngày xưa như mới hôm nào
Mẹ nấu chín xong nồi khoai quanh thôn tiếng gà eo óc
vang sau khóm trúc mang hứa mang thêm tin vui mỗi ngày
Làng xóm xiết bao tình thân ngày xưa như mới hôm nào

Hình bóng ấu thơ còn đâu, từ khi lên sáu lên mười
Đàn đúm hát khúc câu đồng dao, trên không cánh diều căn gió
tuổi thơ thơm như sách mới, sáng như gương soi lên mặt trời
trẻ cùng bay đưtrăm miền

Với tiếng hát năm xưa, ru mẹ ơi ru ới ru hời

Nhiều lúc thức nguyên cả đêm, đàn ca như trút nỗi niềm
Nhạc vắng với âm điệu ru câu hát vè điệu lý
Dù quen bao nhiều cô gái có mắt xanh tina, rossa
Lòng vẫn cứ không bình yên bằng yêu tên Thúy, tên Hồng

Đời sống với bao nổi trôi, buồn đau pha lấp tiếng cười
Nhiều lúc giữa nơi phồn hoa, bon chen guốc giày xe pháo
lòng chưa quên nơi chân đất bước ra ngang như trên quê nghèo
giờ có trách ai thật đau, thì con tim vẫn thương dài

Ới những bước chân VN lưu vong đang còn chu du trên thế giới
Hày cất tiếng ca cùng tôi mang tình thương yêu nơi nơi nghèo

Một thoáng đã bao đổi thay, giờ đây vui ít hơn buồn
Tìm mãi có đâu ngày xưa, quanh năm phố phường huyên náo
Đường quen xui chân anh tới, có hơn em cho anh tình đầu
Dù cứ vẫn như phụ nhau, từ khi hai đứa hai trời
cuộc sống hứa chia đều nhau, giờ sao bên khuyết, bên đầy
Về những bước chân trẻ thơ, lang bang dưới gầm cầu ấm
Đời đôi khi quên nuôi nấng, những đứa con chơ vơ lạc loài
ném ra ngoài sân thì em vô phần
Có những xa nhau lâu quá
có những tháng năm quê nhà

người dẫu có quên thì quên, Lòng ta nỗi nhớ vẫn đầy
mạch nước nhớ bao đời sông, chim muôn nhớ rừng nhớ núi
bàn chân phiêu lưu khắp lối, nhớ năm xưa trong tay mẹ hiền
ngày trước nhớ con đường đi, giờ ta vẫn nhớ lối về

Hình bóng cố hương nghìn năm gọi ta như sóng xô bờ
Càng tiếc nhớ bao thời xưa, Quê hương bé hồng, lửa ấm 
tình ta khôn nuôi mơ ước, Nối bên đây, bên kia chùng lòng
Để mãi mãi trong ngày mai, quê hương dài

Hỡi nếp sống mang khổ đau chưa tương lai chưa với
chung đôi phong trần
Ới những bước chân VN lưu vong đang còn chu vu trên thế giới

miên mang trong nỗi nhớ
Hãy cất tiếng ca cùng tôi mang tình yêu nơi quê nhà



Việt Nam Ơi Hãy Vùng Lên

Trịnh Công Sơn

Việt Nam ơi xin hãy vùng lên
Ngày mai đây dưới bóng cờ thiêng
Ta hay nhìn quanh, tuổi trẻ đứng giông hàng
Anh bước đi ! Tôi bước đi !
Em với chị bước theo
Tìm Việt Nam xưa yêu dấu
Ta đi trong cách mạng tự hào
Ta sẽ chiếm trăm công-trường
Ta xây nên nghìn phố hòa-bình
Ðã đến ngày dựng núi đứng lên
Khắp nước nhà nở trái vinh-quang

Ðường hôm nay dân ta đi tới
Quyết không còn một ngày u-tối
Ðường hôm nay dân ta đi tới
Những tim người rực ngời nắng mai
Triệu nắm tay anh em nối dài
Ðồng-bào ơi lập phố phường bằng bàn chân
Ðã đến lúc cách-mạng tiến lên
Ðường hôm nay dân ta đi tới
Những cánh đồng nồng mùi lúa mới
Ðường hôm nay dân ta soi sáng
Cho đất đai chợt dậy đấu tranh
Tình nước non trong ta xây thành
Ðồng bào ơi nối cho bền triệu bàn tay
Dân ta quyết dựng lấy ngày mai

Ðường hôm nay dân ta đi tới
Quyết không còn một ngày u tối
Ðường hôm nay dân ta đi tới
Nhưng tim người dựng người nắng mai
Triệu nắm tay anh em nối dài đồng bào ơi
Khắp phố phường bằng bàn chân
Ðã đến lúc cách mạng tiến lên

Ðường hôm nay dân ta đi tới
Những cánh đồng nồng mùi lúa mới
Ðường hôm nay dân ta soi sáng
Cho đất này chợt dậy đấu-tranh
Tình nước non trong ta xây thành
Ðồng-bào ơi nối cho bền triệu bàn tay
Dân ta quyết dựng lấy ngày mai


Việt Nam Ơi Ngày Vui Đã Tới

Hoàng Thi Thơ


Khoan thai


Ta vỗ tay cho thật đều  (tiếng vỗ tay)
Và ta vỗ tay cho thật đều để mừng ngày vui ôi ôi ngày vui đã tới người ơi ngày vui đã tới trên quê hương ta

Ta vỗ tay cho thật đều (tiếng vỗ tay)
Và ta vỗ tay cho thật đều để mừng chiến tranh ôi ôi Chiến tranh đã dứt
Người ơi hoà bình đã tới trên quê hương mình!

Việt Nam ơi, ơi Việt Nam ơi, Việt Nam ơi, ơi Việt Nam ơi
Vỗ tay vang trời chiến tranh tan rồi mừng mừng tủi tủi
Bầu trời Việt Nam không còn mây khói
Lòng người Việt Nam không còn đêm tối
Việt Nam

Ta vỗ tay cho thật đều
Và ta vỗ tay cho thật đều để mừng đàn chim ôi ôi đàn chim đã tới kìa kìa đàn chim đã tới chi, reo hoan ca
Ta vỗ tay cho thật đều
Và ta vỗ tay cho thật đều cùng hoà tiếng ca ôi ôi tiếng ca vui quá
Này mừng hoà bình đã tới trên quê hương mình!

Việt Nam ơi, ơi Việt Nam ơi, ơi Việt Nam ơi
Vỗ tay reo cười vỗ tay vui mừng cuộc đời diệu vợi
Đường quê thơm ngát với muôn loài hoa
Trời quê huyên náo với muôn bài ca
Ơi ơi Việt Nam ơi, Việt Nam ơi, Việt Nam ơi, ơi Việt Nam
Ơi Việt Nam ơi, ơi Việt Nam ơi


Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ

Nguyễn Đức Quang


Ta như nước dâng dâng tràn có bao giờ tàn
Đường dài ngút ngàn chỉ một trận cười vang vang
Lê sau bàn chân gông xiềng một thời xa xăm
Đôi mắt ta rực sáng theo nhịp xích kêu loàng xoàng

   Ta khua xích kêu vang dậy trước mặt mọi người
   Nụ cười muôn đời là một nụ cười không tươi
   Nụ cười xa vời nụ cười của lòng hờn sôi
   Bước tiến ta tràn tới tung xiềng vào mặt nhân gian

Máu ta từ thành Văn Lang dồn lại
Xương da thịt này cha ông ta miệt mài
Từng ngày qua
Cười ngạo nghễ đi trong đau nhức không nguôi
Chúng ta thành một đoàn người hiên ngang
Trên bàn chông hát cười đùa vang vang
Còn Việt Nam
Triệu con tim này còn triệu khối kiêu hùng

   Ta như giống dân đi tràn trên lò lửa hồng
   Mặt lạnh như đồng cùng nhìn về một xa xăm
   Da chân mồ hôi nhễ nhại cuộn vòng gân trời
   Ôm vết thương rĩ máu ta cười dưới ánh mặt trời
   Ta khuyên cháu con ta còn tiếp tục làm người
   Làm người huy hoàng phải chọn làm người dân Nam
   Làm người ngang tàng điểm mặt mày của trần gian
   Hỡi những ai gục xuống ngồi dậy hùng cường đi lên


Việt Nam Quê Hương Tôi

Đỗ Nhuận


1.
Bạn ơi hãy đến quê hương chúng tôi
Ngắm mặt biển xanh xa tít chân trời
Nghe sóng vỗ dạt dào biển cả
Vút phi lao gió thổi bên bờ
Buồm vươn cánh vượt sóng ra ngoài khơi
Trong nắng hồng bừng lên sáng ngời

Miền Nam đất nước quê hương chúng tôi
Có rừng dừa xanh xa tít chân trời
Người thiếu nữ dạt dào tình trẻ
Dáng xinh tươi sao chẳng muốn cười
Lòng trai tráng rộng lớn như biển khơi
Với cánh tay dựng lên đất trời

2.
Mùa Xuân đã tới quê hương chúng tôi
Mía ngọt chè xanh bông trắng lưng đồi
Đồng xanh lúa rập rờn biển cả
Tiếng ai ru con ngủ ru hời
Đồng xanh lúa thẳng cánh bay cò bay
Đưa nước về làng quê xóm tôi

Việt Nam yêu dấu thanh thanh lũy tre
Suối đổ về sông qua những nương chè
Dòng sông cuốn dồn về biển cả
Lứa thanh niên vui thỏa cuộc đời
Mùa Xuân tới nguồn sống đang sục sôi
Đất nước tôi Việt Nam sáng ngời
Lê Dung - Trọng Thủy trình bày


Việt Nam Quê Hương Tôi

Triệu Thiên Tuyến


Xa ngàn khơi ở nơi đó quê hương tôi Việt Nam
Ðêm từng đêm nhiều đêm ngóng trông về Quê Hương Việt Nam

Gởi về tặng Mẹ
Một bài ca với niềm thương và nỗi nhớ
Gởi về tặng Ba
Một bài ca với niềm tin và sức sống và tình người

Việt Nam ơi
Quê Hương tôi còn nhiều gian khó nhiêù đau khổ
Nhưng tôi mong mt ngày mai, mt ngày mai
Quê Hương tôi sẽ đổi thay

Việt Nam ơi
Ngàn thương yêu ngàn nỗi nhớ
Như câu ca dao Mẹ thường ru chiều mùa Thu
Như ngọn lửa trong tim ta còn cháy mãi

Gởi về Hà Ni
Một bài ca với niềm thương và nỗi nhớ
Gởi về Sài Gòn
Một bài ca với niềm tin và sức sống với tình người

Em ở đâu Mùa Xuân đến sao không quay về đây
Ðể cho đại dương giọt nước mắt thương về Quê Hương

Gởi về tặng Người
Một bài ca với niềm thương và nỗi nhớ
Gởi về anh em
Một bài ca với niềm tin và sức sống và tình người

Gởi về Quê Hương
Một bài ca với niềm thương và nỗi nhớ
Gởi về Việt Nam
Một bài ca với niềm tin và sức sống ...với tình... người

Việt Nam Về Trong Nỗi Nhớ

Trầm Tử Thiêng & Trúc Hồ


Hình bóng cố hương nghìn năm, gọi ta như sóng xô bờ
Thành những bước chân mộng du, men theo lối về quê cũ
Để nghe con sông con suối với mái tranh cây đa đầu làng
Cùng trách những câu thật đau: " Người đi đi mãi mới về "

Làng xóm xiết bao tình thân, ngày xưa như mới hôm nào
Mẹ nấu chín xong nồi khoai, quanh thôn tiếng gà eo ốc
Bình minh vang sau khóm trúc, hứa mang thêm tin vui 1 ngày
Làng xóm xiết bao tình thân, ngày xưa như mới hôm nào

Hình bóng ấu thơ còn đâu, từ khi lên 6 lên 10
Đàn đúm hát câu đồng dao, trên không cánh diều căng gió
Tuổi thơ thơm như sách mới, dáng như gương soi lên mặt trời
Trẻ tới đến mang cặp đi, cùng vai đưa khắp trăm miền

Với bóng mát xa tuổi thơ thân yêu đâu vì đâu tan hoang nỗi nhớ
Với tiếng hát bên vành nôi năm xưa ru mẹ ru, ru hỡi ru hời

Nhiều lúc thức nguyên cả đêm, đàn ca như trút nỗi niềm
Nhạc rap với âm điệu sâu, thua câu hát vè điệu lý
Dù quen bao nhiêu cô gái, có mắt xanh Tina, Rosa
Lòng vẫn cứ không bình yên, bằng yêu tên Thúy tên Hồng

Đời sống với bao nổi trôi, buồn đau khỏa lấp tiếng cười
Nhiều lúc giữa nơi phồn hoa, bon chen guốc giày xe pháo
Lòng chưa quên đôi chân đất, bước gian nan đi trên quê nghèo
Giờ có trách ai hận ai, thì con tim vẫn thua dài

Hỡi những bước chân VN lưu vong đang còn phiêu du trên thế giới
Hãy cất tiếng ca cùng tôi câu ca mang tình thương gởi tới quê nhà

Một thoáng đã bao đổi thay, giờ đây vui ít hơn buồn
Tìm mãi có đâu ngày xưa, quanh năm phố phường huyên náo
Đường quen xuôi chân anh tới, có ơn em cho anh tình đầu
Rồi cứ vẫn như phụ nhau, từ khi 2 đứa 2 trời

Cuộc sống lúc chia đều nhau, giờ sao bên khuyết bên đầy
Để những bước chân trẻ thơ, lang bang dưới gầm cao ốc
Đời đôi khi quên nuôi nấng, những đứa con chơ vơ lạc loài
Giọt máu ném ra ngoài sân, thì em trong số vô phần

Có những lúc ngấn lệ hoen mi ai ta chờ nhau xa nhau lâu quá
Có tiếng hát vang đậm trên đôi môi mang lời ca thương xót quê nhà

Người dẫu cố quên thì quên, lòng ta nỗi nhớ vẫn đầy
Mặt nước nhớ bao đời sông, chim muông nhớ rừng nhớ núi
Bàn chân phiêu lưu khắp lối, nhớ năm xưa trong tay mẹ hiền
Ngày trước nhớ con đường đi, giờ ta vẫn nhớ lối về

Hình bóng cố hương nghìn năm, gọi ta như sóng xô bờ
Càng tiếc nhớ bao thời xưa, quê hương bếp hồng lửa ấm
Tình ta còn nguyên mơ ước, nối bên đây bên kia chung lòng
Để mãi mãi cho ngày mai, đường quê hương nối thêm dài

Hỡi kiếp mang khổ đau chưa qua đang định mơ tương lai chưa tới
Hãy cất tiếng qua đại dương mênh mông ta cùng ca chung lối mong chờ
Hời những bước chân VN lưu vong đang còn chu du trên thế giới
Hãy cất tiếng ca cùng tôi câu ca mang tình thương gởi tới quê nhà
Hỡi những bước chân VN lưu vong đang còn gian nan trong nỗi nhớ
Hãy cất tiếng ca cùng tôi câu ca mang tình thương gởi tới quê nhà

Viết Trên Tà Áo Em

(chưa biết)

Ngọn gió nào êm ái, xin về tà áo em
Ngọn gió nào dịu hiền, cho áo em mềm mại
Cho mềm mại áo em

ĐK:

Ngọn gió nào dễ thương, tà áo em khép lại
Ủ hồn anh cô đơn, em ngàn năm thơ dại
Tình ngàn năm khói sương

(hát lại từ đầu --> ... khói sương)
(lập lại ĐK)

Tình ngàn năm khói sương...................


Viết Từ KBC

(chưa biết)


Từ KBC giá lạnh rừng sâu
Anh gởi lời thăm về em yêu dấu
Qua bao ngày chúng mình xa nhau
Chắc em để phấn son nhạt mầu
Và buồn trông cả giấc chiêm bao.

Đừng buồn em ơi nếu hiểu được anh
Đây miền rừng xanh bụi vương áo lính
Khi quê mình khói lửa điêu linh
Nhớ em nhiều biết làm sao thôi
Đành vùi chôn thỏa lấp chữ tình.

ĐK:

Em ơi lau lệ buồn còn chinh chiến anh còn đi
Đừng giận hờn anh em nhé
Mình thương thì gọi tên nhau
Mình nhớ nhau mà không u sầu
Dặn dò em chỉ đôi câu.

Từ KBC viết gởi về em
Riêng tặng người yêu nụ hôn thương mến
Mai anh về kể chuyện nhà binh
Lính xa nhà nhớ cô nhân tình
Chuyện vui ngày cưới đôi mình... !!!

Vĩnh Biệt

Lam Phương


Buồn ơi sao còn đến
Lòng đã quá sầu đau
Ai đã đem chuyện xưa
Lời hứa ban đầu chôn kín vào tim .

Ngày xưa nay còn đâu
Tình xưa biết tìm đâu
Thôi đón đưa mà chi
Tình đã không thành
Còn ước mơ gì.

ĐK:

Ôi mấy năm rồi
Đã mòn mà sâu chưa nguôi
Tiếc nhớ từ đây
Người ơi vĩnh biệt là ngàn đời.

Xe hoa đưa người
Đến nơi mộ chôn bao nhiêu ân hương tình cũ
Hương xưa người mang về dâng cho tình mới
Ái ân chưa tròn nhưng đã sầu chia phôi.

Chiều nay ôn chuyện cũ
Mà thương tiếc ngày qua
Thôi kiếp sau gặp nhau
Giờ đã muộn màng
Chỉ biết lỡ làng ... !!!

Vĩnh Biệt Em

(chưa biết)


Thôi xin vĩnh biệt vĩnh biệt nghe em !
Đời đã ngăn đôi tình đã xa xôi....
Mình chẳng còn nhau thế thôi cũng đành !!!!
Chuyện của muôn đời chuyện tình trái ngang ....
Thôi xin vĩnh biệt vĩnh biệt nghe em.....
Dòng mắt thôi tuôn tình đã tang thương ...
Một lần gặp thôi cách chia đôi đời,
Chiều lại rồi thôi nhé em về đi !!!!
Thôi xin vĩnh biệt vĩnh biệt em yêu.....
Anh chôn dấu tình trong mộ đá cô liêu...
Ôi ! nụ hôn nào khi mới vừa quen ?????
Đây nụ hôn buồn anh giết đời em.....
Thôi xin vĩnh biệt vĩnh biệt nghe em....
Chuyện cũ trong tim chìm đáy sông quên !
Ngàn lần tại anh lúc duyên không thành !
Hiểu dùm lòng anh nhé em của anh ...
Hiểu dùm lòng anh nhé.... vĩnh biệt em

Vĩnh Biệt Màu Xanh

Jimmii J.C. Nguyễn


Nhớ lúc trước em anh hay nói rằng
"Trời đẹp xanh như em với anh
Này người yêu em thương mến ơi anh hãy yêu màu xanh
Mà nếu có lỡ duyên ta sau chẵng thành vì em ra đi trước anh
Này người yêu khi anh nhớ em hãy ngước lên trời xanh"
Mình đã gởi con tim qua phong thư màu xanh
Mình đã ước cho duyên đôi ta vẫn hoài xanh
Mà hôm nay sao em ra đi về trời xanh xa xôi xa xăm em bỏ anh
Này trời xanh có thấu có biết trái tim này, còn than khóc tiếc nhớ em mãi suốt đêm ngày
Làm thế nào cho em hay ta đang mong, mong được tỏ bày ooh ooh
Đời đau nhói khi cây khô thương lá xa cành
Buồn theo dấu khi cơn đau mãi vẫn chưa lành
Người dấu yêu em đau không em khi ta nay, tay đã rời tay
(Chào thế gian nay anh theo em thôi xin vĩnh biệt màu xanh...)
Có những lúc anh mơ tưởng rằng tìm được em ợ nơi cuối mây
Để đời anh thôi không xót xa cô đơn không còn vây
Đừng khóc nữa khi con tim không còn xanh
Đừng nhớ nữa khi đêm đen kéo đến thật nhanh
Vì hôm nay anh theo em đi về trời xa nơi em đang trông đang nhớ anh..…


Vĩnh Biệt Mùa Hè

Thanh Tùng


Mùa hè bâng quơ, bâng quơ nỗi nhớ,
những chiếc lá non vương trên cành cây khô.
Mùa hè bâng khuâng hoài, để tim xốn xang hoài
và lòng ta bỗng như mong chờ bóng ai

Cuộc tình bâng quơ, đến trong ngày bơ vơ,
Gieo bao đớn đau cho tâm hồn ngây thơ
Mùa hè đi qua rồi, tình yêu cũng qua rồi,
chỉ còn nước mắt vương trên bờ môi...

Vĩnh biệt mùa hè
mùa hè còn ấm môi hôn ai khi đêm về
Vĩnh biệt mùa hè
mùa hè làm con tim ta biết bao say mê
Vĩnh biệt tình đầu
tình đầu là cơn giông chợt qua mau qua mau...
Vĩnh biệt tình đầu
tình đầu làm con tim ta đớn đau...

Vĩnh Biệt Sài Gòn

Nam Lộc


Sài gòn ơi, tôi đã mất người trong cuộc đời
Sài gòn ơi, thôi đã hết thời gian tuyệt vời
Giờ còn đây, những kỷ niệm sống trong tôi
Những nụ cười nát trên môi
Những giọt lệ ôi sầu đắng.

Sài gòn ơi, nắng vẫn có còn vương trên đường
Đưòng ngày xưa, mưa có ướt ngập lối đường về
Rồi mùa thu, lá còn đổ xuống công viên
Bóng gầy còn bước nghiêng nghiêng
Hay đã khóc thương cho người yêu

Tôi giờ như con thú hoang lạc đàn
Từng ngày qua, từng kiếp sống quên thời gian
Kiếp tha hương, lắm đau thương, lắm chua cay
Tôi gọi tên em mãi thôi.

Sài gòn ơi, tôi xin hứa rằng tôi trở về
Người tình ơi, tôi xin giữ trọn mãi lời thề
Dù thời gian, có là một thoáng đam mê
Phố phường vạn ánh sao đêm
Nhưng tôi vẫn không bao giờ quên.


Vĩnh Cửu

Mai Anh Tuấn


Thời gian trôi đi, trôi mãi không về, không về,
Thời gian đi tìm thời gian.
Giòng sông trôi đi, trôi mãi không về, không về,
Giòng sông đi tìm biển xanh.

Lời nào không nói,
Tình nào không thôi,
Thơ nào không gởi,
Buồn nào không nguôi,

Người đi ra đi, đi mãi không về, không về,
Bàn tay đi tìm bàn tay.
Tình yêu cho em nay đã không còn, không còn,
Niềm đau tan theo thời gian,
Niềm đau tan theo thời gian...

Vinh Danh Người Lính

(chưa biết)


Còn lời hát nào để ca ngợi các anh
Các người hùng dân tộc trong chiến cuộc VN vô danh
Còn chiến tích nào anh hùng hơn nữa
Liệt oanh nào hơn oanh liệt hôm nay
Đường xa gục trên súng ngủ quên mình.

Vượt đèo cao quan trung cách núi
Từ ngàn phương đến đây một trời
Trong gian nan anh vào chiến sử
Vết ngục tù sôi sục bên nhau 
Đường chúng ta đi trời hồng rực sáng
chiếm con đường mòn, chiếm lại nương khoai
con đường vinh quang, con đường đi tới
dòng máu chảy loang loang ta cùng về quê hương

Vượt đèo cao anh đi chiếm giữ
Trời mù sương lấp cây cỏ nầy
Trong vinh quang nghe lòng rộn rã
Nghe trong sương nắng dậy lời chào

Vỗ Cái Trống Cơm

Nguyễn Nghi

(trình bày: nữ ca sĩ Ái Vân)
         
Ði đâu rất xa em về
Em về vỗ cái trống cơm
Ca dao bao năm lưu truyền
Khen người khéo vỗ cái buồn vui


Khen em ngón tay thon dài
Hồng hào vỗ cái trống cơm
Em ca mấy câu thơ hiền
Tay đùa tiếng trống rất hồn nhiên


 Khoan thai trống cơm em bồng
Tay hồng đùa trong lòng trống
Trống cơm thân tròn mình trong
Kêu trong lòng em thật đầy


 Em về vỗ cái trống cơm
Em về vỗ cái trống cơm
Ơi buồn, vỗ cái quên buồn
Ơi sầu vỗ cái quên sầu
Ơi buồn, vỗ cái quên buồn
Ơi sầu vỗ cái quên sầu


 Tân niên biếu em món quà
Món quà là cái trống cơm
Cho em khi vui khi buồn
Quên đời mà vỗ cái buồn vui


 Xuân sang biếu em khăn điều
Ðem quàng vào cái trống cơm
Cho em khoác lên vai mềm
Trên đời cả khối cái buồn vui


 Cho em hát ca quên đời
Quên đời màu đen màu trắng
Dẫu cho bao lần buồn vui
Không quên câu ca hiền lành

....
 Buồn này vỗ cái quên buồn
Sầu này vỗ cái quên sầu

Vỗ Cánh Chim bay

Nguyễn Đức Quang


Vỗ cánh chim bay trên cao
Trời mây về giăng khắp lối
Thoáng bóng em phương trời nào
Buổi chiều lấm tấm mưa Thu
Chỉ là phút chốc bơ vơ
Chỉ là cơn gío vụt qua .

Vỗ cánh chim bay lao xao
Nửa đèo ngổn ngang lá úa
Nếu có bên nhau ngày nào
Chỉ là tập tiếng thương đau
Chỉ là ngọn giáo buông mau
Khi tình sầu khuôn mặt chìm sâu .

Này em phiêu du trong cuộc tình
Phấn son phai mưa Đông một mình
Rừng cỏ may rơi rụng mông mênh
Bỏ mình anh trên hòn đảo vắng .
Này em rong chơi trong chiều hồng
Mắt long lanh bão lên ngập lòng
Sợi buồn ai dệt giữa hư không ?
Đế chợt thấy mình vướng bâng khuâng .

Vỗ cánh chim bay thênh thang
Tình cười cho hoa đón nắng
Nếu có cho nhau ngọt ngào
Chỉ cần một cánh hoa ngâu
chỉ mòn như bóng âm hao
Chỉ mềm như cõi trời cao !
Vỗ cánh chim bay về nguồn
Còn gì trên mây lãng đãng
Nếu có cho nhau một đời
Chỉ là ủ giấc mơ thôi
Chỉ là buồn rất xa xôi
đem ân tình ru mãi trên môi .

Vỗ cánh chim bay vào lòng
Đêm đêm trở giấc mênh mông
Đan tay che mặt khóc thầm
Đêm nay sao trời lạnh căm .

Vó Câu Muôn Dặm

Văn Phụng
Văn Khôi

Một đoàn trai đi khi xuân tới
Hẹn rằng gieo tình thương khắp nơi
Non nước tuy xa vời
Ta đã yêu thương đời
Đừng e nắng gió sương bạn ơi .
Từ đồng xanh ra đi biên giới
Bụi trường chinh bạc vai áo tôi
Xuân đã mang hương trời
Ta quyết đem hương đời
Để đây đó thấy màu nắng tươi .

Khúc ca chơi vơi
Khắp nơi
Người ơi
Anh em ta đi muôn phương xa, non xanh bao la,
Ta vui câu ca, những đêm xa nhà cùng ngồi bên đá
Nhịp đàn vui bay theo gió qua
Mai vó câu lên đường
Đem chí trai can trường
Đời ta sống thác vì cố hương


Vợ Chồng Ngâu

Thẩm Oánh


Nhịp 2/4, Tango

Một tuần ngâu
Mưa rơi buồn reo lá tung sầu theo nhớ nhung tiêu điều
Cơn cơn nơi phương trời
Tình tan vỡ muôn đời
Rầu rầu năm năm Chức Nữ khóc Ngưu Lang
Niềm hận thưong tràn khắp nhân gian

Đều đều giọt mưa giọt mưa đều rơi
Suốt đời u ám nhịp cầu mong manh Ô Thước bắc ghềnh
Vợ chồng ngâu buồn tủi trông nhau
Ngồi xa mây gió vương mang hang lệ thương
Chút nên mưa gieo sầu xuống đời
Một ngày gang tấc thôi Nam Bắc đôi nơi
Chàng với nàng ngậm ngùi chia phôi

Ngoài xa mưa gió
Khóc vợ chồng ngâu
Vàng trút ngàn lá
Ai nhớ ai sầu
Một tuần ngâu sầu lắng canh thâu
Ngàn muôn kiếp sau
Khôn ngừng khóc nhau
Ôi duyên ngang trái
Thắm có chừng thôi
Ngân giang muôn đời
Còn nhiều lệ rơi

Vợ Chồng Quê

Phạm Duy


Chàng là thanh niên mạch sống khơi trên luống cầy
Nói năng hiền lành như thóc với khoai
Nàng là con gái nết na trong xóm
Nước da đen ròn với nụ cười son.
Hỡi anh gánh gạo ư ứ trên đường, chàng ơi
Gạo Nam, gạo Bắc ứ ư
Đòn miền Trung, gánh đừng để rơi
Chàng chàng ơi, gánh đừng để rơi.
Hỡi em tát ruộng ư ứ bên ngòi, nàng ơi
Biển Đông ta tát cạn ừ ư ư
Nàng nàng ơi, cho đời thuận nhau.
Nàng nàng ơi, chàng chàng ơi (2 lần)
Chàng nhìn đàn chim rồi ước như chim ngang trời
Sống chia miếng mồi, như đũa có đôi
Nàng cười không nói, ngước ra sông núi
Má em hây hồng như áng mây trời.
Một ngày sang Thu
Một buồng cau tơ
Quanh co lối xóm những tà áo mới.
Mẹ già yên lòng
Thiếu nữ mơ mòng
Các em nhi đồng trống ếch khua vang.

Chàng vừa cầy sâu vừa hứng mưa trên đất mầu
Hái bông ngô vàng hay bới khoai nâu
Nàng vừa cuốc bẫm, tắm trong sương sớm
Tát xong nước rồi, sẽ về thổi cơm.
Chữ i móc ngược, o o ó o tròn, người ơi
Còn trong một nước ứ ư
Người người ơi, ta còn yêu nhau
Người người ơi, ta đừng bỏ nhau
Á ơi, con ngủ u ú cho muồi
À ơi, cười vui trong giấc mộng
À à ơi ! Yêu đời tự do
À à ơi, À à ơi ! À à ơi, à ơi.
Thuở nào vườn cau vừa mới cao ngang mái đầu
Lúa dăm ba sào, nay đã hai trâu
Nhìn thằng cu bé đẫm mưa trong ngõ
Nước mưa chan hoà cho tốt lúa nhà.
Mùa màng năm nay
Gạo tròn tay say
Đêm đêm thức giấc lúc gà chưa gáy
Vì đời yên lành
Nên lúa đa tình
Hứa cho đôi mình kiếp sống thanh bình


Vó Ngựa Giang Hồ (Le galop des cavaliers d’aventures)

Lê Mộng Nguyên

Nhịp Vó Câu
Đường trường gió sương gập ghềnh vó câu ào ào lá rơi
Đem thân nam nhi hồ hải đó đây rèn nung chí trai
Bao nhiêu tiết thu chờ mong chúng ta vùi lấp máu tang
Vương khắp nhà Nam
Maestoso
Núi rừng oai hùng như nghiêng mình trước muôn lòng phấn đấu
Bóng chiều mơ màng như thiết tha bao người trai ra đi
Trở lại nhịp nhàng
Tiến lên đi ! Tiến lên đi !
Tiến lên nhanh , còn ngại ngùng chi vó câu nhịp nhàng rập ràng
Tiến lên đi ! Tiến lên đi !
Quyết say sưa thề ước đem non sông qua nơi nguy nàn
Rallentando
Trông nước non u buồn, khắp nơi lầm than
Gió sầu vương não nề, bóng người ra đi
Ôi núi sông Lạc Hồng tháng ngày chờ mong
Ta đoàn quân tiến lên, quyết không sờn gan
Maestoso
Núi rừng oai hùng như nghiêng mình trước muôn lòng phấn đấu
Bóng chiều mơ màng như thiết tha bao người trai ra đi
Cương quyết
Ngày về hát khúc khải hoàn thắm tươi đoàn người sống vui
Nhưng nay núi sông chờ mong chúng ta nhịp nhàng vó câu
Tiến bước vó câu gập ghềnh, vó câu chiều về hát vang
Đây người Việt Nam ! (Hết)

Vó Ngựa Trên Đồi Cỏ Non

Ngân Giang


Em dấu yêu ơi anh đang quay về mười năm xa vắng
anh đã đưa em, đưa em đi tìm một giấc mơ đời
mười năm lạc loài phải không em
mười năm hận thù trĩu trong tim
ta trót trao nhau thân, ta chót vong ân
mang tuổi hoa niên, làm kiếp lưu đầy

Bóng tà ngả trên lưng đồi cỏ non
Gió hiền thoáng vi vu hàng lau xanh
ngoài kia là đồng thơm hương lúa mới
bên lũy tre xanh ngả nghiêng hàng dừa
và đây là giòng sông ta thương mến,
soi bóng chung đôi những ngày ấu thơ

Anh sẽ đưa em, đưa em xa rời vùng mây tăm tối
Anh sẽ đưa em, đưa em đi về, về lối chân hiền
còn ai đợi chờ nữa không em
còn ai giận hờn nữa không em

em hãy theo anh, men lối ăn năn
ta thoát cơn mê cùng giắt nhau về

Vô Tình

Nguyễn Ngọc Thiện


Em giấu giọt nước mắt,
trong nụ cười mênh mông.
Em giấu từng đợi chờ,
khi vui đùa vu vơ.
Em giấu niềm nhớ,
dưới hiên trường xưa,
bên gốc phượng già.
Ðã bay vào pha phôi (đa...đa)


ÐK :

Những ngày tháng mộng ước,
nhưng nay đã xa tầm tay.
Em giấu trang lưu bút, vào trí nhớ nhỏ nhoi.
Những bạn cũ ngày ấy,
sao như cánh chim mù khơi.
Em giấu bao thương nhớ,
trong trái tim dại khờ.



Vô Tình

Trần Tiến


Cám ơn mặt trời cho tôi một chiều
Cám ơn cuộc đời cho tôi một người
Người bước vào đền trong tim ta im vắng
Chiều bước vào đền cho tim ta chút nắng

Rồi người cứ vô tình người đi
Rồi chiều cứ vô tình chiều qua
Rồi người cứ vô tình người xa
Rồi chiều cũng vô tình chiều quên

Giữ sao được người đi qua cuộc đời
Giữ sao được chiều đi qua mặt trời
Người cứ đi người mang theo bóng
Chiều cứ qua chiều mang theo nắng

Cám ơn mặt trời cho tôi một chiều
Cám ơn một chiều cho tôi một người
Cám ơn một người cho tôi một lần biết yêu

Giữ sao người đừng đi?
Giữ sao chiều đừng qua?
Giữ sao người đừng xa?
Giữ sao chiều đừng quên?


Vô Tình

Thanh Tùng


Em yêu anh anh biết không anh
Chắc không rồi anh quá vô tình!
Em yêu anh yêu cả tên anh
Đã reo trong hồn em say đắm
Em say xưa giây phút ban sơ
Đôi ta gặp nhau dưới cơn mưa
Anh cho em chiếc áo mong manh
Cho mưa chiều nặng màu áo anh

Gặp anh em không dám nói
Chỉ lặng nhìn đôi mắt anh thôi
Còn anh sao anh không nói
Hay nụ cười nhẹ thoáng trên môi
Tình yêu em đâu dám hỏi
Anh ngỏ lời anh ơi !
Dù mai khi xa anh rồi
Biết còn tìm đâu vui

Mai đây thôi hai đứa hai nơi
Biết đâu tìm ân ái trao lời
Anh như mây theo gió buông trôi
Đến với em tình là mây khói
Anh yêu em không cớ sao im ?
Sao chỉ một lời nói yêu đương
Cho tim em buông mãi cô đơn
Trong đêm trường dạt dào nhớ thêm !



Vô Tình


Phương Uyên


Có bao giờ muốn trong đời không yêu ai cho dù ra sao

Nhiều lúc muốn biết nhưng chợt thấy vô tình gió thoáng qua vụt bay

Đến bao giờ tìm cho thấy được tình yêu mà em mong muốn

Sống riêng mình trong những giấc mơ tình yêu xa mãi chân trời



Thấy bao niềm ước theo chàng, nhưng sao em vẫn còn nơi đây

Tìm kiếm bóng dáng phong trần mới hôm nào đã mãi xa từ đây

Ước mơ rằng gởi theo tháng ngày thời gian chìm trong im bong

Đến bây giờ ôm những ước mơ ngồi đây thầm khóc muôn đời



Gió cuốn mất hết hay những ước muốn đợi bấy lâu

Vẫn biết trước khúc hát đã không còn được như thuở xưa

Giờ thấy nuối tiếc thấy nhớ đến lúc trước kia mình hững hờ

Trong con tim cô đơn giờ đã nát tan



Làm những ước muốn dĩ vãng kia còn chôn sâu

Bóng tối đã khép ước đắng cay còn lại với em

Còn đó dấu vết những quá khứ cứ nhói em đời chối từ

Trong giấc mơ bây giờ em khát khao mong chờ những ước mơ!!!!

Vô Tình


Jimmii J.C. Nguyễn


Lòng ta đã vô tình, vì năm tháng đã phai nhạt với bao cuộc tình

Ngày xưa đó đâu về nữa tội tình chi mình đi xé nát đời mình

Làm sao cho đời ta quên lãng, hình bóng người còn đây

Ngày nào đêm nao đó chìm tan giữa đại dương



Người yêu hỡi bây giờ tình người mới ân cần đến bên em rồi

Thì em chắc chi còn nhớ, trọn vòng tay mình ôm ấp quá dịu vợi

Và giờ có lẽ em đã quên lời chứa ân tình chẳng đổi thay

Một người còn thương nhớ một người thì nay vội lại xa



Cơn đau vẫn nhói trong tim

Ngày trôi qua mỏi mòn nhiều khi ta cối dấu đi buồn đau của mối tình xưa

Bờ môi xinh nay đã theo ai sao ta nhớ hoài

Và lòng ta vẫn mãi yêu người ôi quá xót xa

Vợ Tôi Là Súng Các-bin (?)


Văn Khôi (?)


Quê nhà em xa biết bao!

Vượt trùng dương, núi, sông, hào,

Qua ngàn dặm, qua lớp sóng,

Qua đường trường về đây xa không?

Người thì xấu:

Da ngăm ngăm ấy là đen.

Sao anh khinh-quân lại say mèm,

Bảo rằng em có duyên thầm?

Đi cheo leo, anh lại còn muốn em theo.

Khi xa nhau, anh lòng vương sầu,

Là vì duyên cớ tại đâu?



Tên thật là em Các-bin.

Họ hàng em đến trăm nghìn.

Trai làng giầu-cau đưa đến,

Nhưng mà thật thà không nên duyên.

Người thì nói:

"Sao cô không lấy chồng đi?

"Cho anh em trong họ ăn giầu,

"Hoặc còn đang kén anh giầu?"

Quả không đâu,

Em thề lòng vẫn in sâu

Anh khinh quân, ghi tình ban đầu,

Ngàn đời chẳng muốn rời nhau.



Khi nào em theo chiến chinh,

Thi chồng mang sát bên mình,

Qua đồng ruộng, qua thôn xóm,

Ai đẹp bằng chồng em - khinh-binh!

Ngoài trận-tuyến,

Khi nghe ra tiếng đạn bay,

Em quên em đây phận thoa-quần,

Cùng chồng tranh đấu không ngừng.

Qua gian nan,

Mang về giờ phút vinh-quang

Đây anh em trong họ, trong làng,

Trẻ già vui thích, cười vang.



Hôm vừa rồi, em tức sao!

Là vì ba, bốn cô nào

Qua nhìn chồng em toe-toét!

Trên đời này,

Gái nào mà không ghen?!!!

Rồi ngày tháng,

Bao nhiêu cô gái làng xa

Mang cho khinh quân hằng lô quà,

Tặng đoàn trai giữ quê nhà.

Em không ghen!

Em còn cười hát vang lên:

"Đây khinh-quân lớp người trai hùng

Được tình yêu khắp lòng dân."


Vô Tư


Ngoại Quốc (Trung Hoa)


Em xinh tươi như hoa và bao nhiêu anh si mê làm cho anh ghen không nói lời nào

Nếu như đã yêu em thì hãy yêu hết con tim đừng có như bướm vui hoa anh ơi



Tình là tình mơ với mộng , người là người hay dối gian

Em mãi cứ vẫn muốn yêu , em mãi cứ vẫn muốn tin , tin ta sẽ mãi luôn luôn bên nhau



Tình mình là bài ca thắm nồng

Đẹp là đẹp tựa muôn đoá hoa

Cho dẫu mưa nắng không phai khoe sắc hương với ban mai

say đắm như cánh chim uyên nhé anh



Vỗ Về Nỗi Đau


Hoài An


Nếu có lúc em lỡ lầm

Mang theo đau đớn khi em lạc chân

Sóng sánh những giấc mơ phù du

Nếu phút cuối em xiêu lòng

Buông lơi năm tháng lướt qua thời gian

Sẽ hối tiếc ánh xuân vừa sang

Con đường tương lai ai nào quay lưng lại

Sao còn ngủ mê



Nếu chỉ sống cho qua ngày

Bao nhiêu mơ ước trôi qua tầm tay

Sẽ mãi mãi lãng quên một mai

Hãy cố gắng nguôi ngoai lòng

Bên em cuộc sống vẫn hằng mong

Sẽ có những cánh tay niềm tin

Nghe từng nụ hoa vẫn thơm ngát hương đời

Nghe từng bài ca a ha...



Điệp khúc:

Đời vẫn thế như lòng biển sâu

Hỡi em hãy quay về

Đời vẫn thế dẫu từng bước đi em chưa quen

Ngọt ngào khi em chưa qua

Từng cơn sóng vỗ về nỗi đau

Hỡi em chớ u sầu

Người gian dối chỉ là thoáng qua

Em quên đi mai này xin em quên đi

Bước em ngày mai


Vội


Đỗ Đình Phúc


Nhẹ nhàng tựa sương mai

Trong nắng sớm trời đông

Ồn ào tựa con sóng

Ghé ngang đôi bờ bến

Theo nắng gió bụi trần

Em đã đến một lần

Một lần rồi mãi mãi

Sẽ tan vào hư vô



Thuyền rời xa bến vắng

Dòng sông cũng lặng câm

Màn trời êm im lắng

Mắt môi nghe mặn đắng

Câu hát bỗng nửa vời

Khao khát bỗng ngàn lời

Mang tiếc nuối dừng ngừng

Lạc lõng giữa biển đời



ĐK:



Đã bao đời con sóng vỗ

Cuốn xô về bến bờ

Đã bao ngày anh vẫn hát

Lời hát ru em ngày xưa

Ước mơ và mơ ước đó

Hãy theo về với người

Lối xưa về anh đếm bước

Còn bước chân em vội vàng

Với Quỳnh


Phạm Anh Dũng
Phạm Ngọc


Nếu hạnh phúc sẽ khơi nguồn đau khổ

thì xin em đừng tìm đến với nhau

để một ngày vết nứt nhói tim đau

và ân ái nhạt nhòa môi son cũ



Quỳnh chỉ nở về đêm trong giấc ngủ

như tình yêu chỉ đẹp lúc ban đầu

chẳng có gì tồn tại đến ngàn sau

khi cơn mộng mù lòa đêm dâng hiến



Chút hương xưa em mải mê tìm kiếm

cũng bay đi theo gió thoảng trong chiều

cuối cùng rồi còn lại với quạnh hiu

treo lơ lững thân mình trên triền dốc



Rồi có lần giữa mùa mưa Thu khóc

em quay về dang dở những cuộc chơi

giữa thiên thu ai đứng gọi tên người

nghe trăm hướng vọng về cơn thác lũ



"Từ một đêm đóa Quỳnh buông cánh rũ

Từ một đêm đóa Quỳnh buông cánh rũ ... "

Vội Vã


Vũ Hữu Toàn
Thơ: Phạm Ngọc



Ta vẫn đợi miệt mài trong cơn mộng

Trăm giấc mơ xuôi ngược những đêm về

Em xa lắm bên kia trời thăm thẳm

Ta điên cuồng như kẻ trúng bùa mê

Cứ lãng mạn yêu người quên tất cả..à

Trong bóng đêm riêng mình với cây đàn

Nghêu ngao hát bài tình ca rất cũ

Ru đời buồn thầm lặng một vết thương



Biển muôn trùng mãi mê bờ bến lạ

Cát ngàn năm không giữ được chân người

Em dửng dưng, con tàu đi vội vã

bỏ sân ga, gửi lại vết thương đời

Từ thuở đó, ta chim trời phiêu bạt

Em phấn son tô điểm tháng năm thừa

Những hồng ân ta một lần khao khaa..aát

đã tan nhòa theo vạt nắng ngày xưa

Võng (Thiền Ca 2)


Phạm Duy


Tôi nằm võng, võng đưa võng đưa

Tôi nằm võng, võng đưa võng đưa

Ha, trần gian lạc thú

Ha, tiên cảnh phiêu du

Cõi tử, cõi sinh

Cõi tình, cõi hận

Núi đợi, vực chờ

Niềm vui, nỗi khổ

Tôi nằm võng, võng đưa võng đưa

Tôi nằm võng, võng đưa võng đưa

Tôi nằm đó

Nằm im mọi chỗ...

Vọng Cố Ðô


Đan Thọ và Nhật Bằng

Tha thiết

3/4



Hà Nội ơi ! Xa cách muôn trùng dương

Những lúc sương chiều xuống

Tìm đâu bóng Hồ Gươm lòng bao mến thương

Hà Nội ơi ! Như cánh chim ngàn phương

Ta sống trong sầu thương

Từ nay vắng Hồ Gươm lòng bao vấn vương

Rồi khi nắng tắt dần chuông chiều buông

Gió mang nắng Thu về sầu vương

Ðây kiếp giang hồ

Gửi tình quê hương trong tiếng ca

Hà Nội ơi ! Thôi cách xa từ nay

Bao mái xưa đầm ấm

Chìm trong tiếng lòng ta hoài hương thiết tha



Hà Nội ơi ! Xa cách muôn trùng dương

Những lúc sương chiều xuống

Tìm đâu bóng Hồ Gươm lòng bao mến thương

Hà Nội ơi ! Như cánh chim ngàn phương

Ta sống trong sầu thương

Từ nay vắng Hồ Gươm lòng bao vấn vương

Rồi khi nắng tắt dần chuông chiều buông

Gió mang nắng Thu về sầu vương

Ðây kiếp giang hồ

Gửi tình quê hương trong tiếng ca

Hà Nội ơi ! Thôi cách xa từ nay

Bao mái xưa đầm ấm

Chìm trong tiếng lòng ta hoài hương thiết tha

Khi ta ra đi ..

Lòng mang niềm nhớ ….


Vọng Gác Đêm Sương


Mạnh Phát

Sáng tác đầu thập niên 60



Nhịp 4/4 Điệu Boléro



1.

Buông khói gây thưa . . . tôi kể người nghe một chuyện tâm tình

Nửa đêm giá lạnh . . . bỗng nghe ấm một tình thương trong tim

Sương rớt trên vai . . . qua ngõ hồn trai vào lòng đêm dài

Gác súng biên thùy . . . một cơn gió hút khơi chuyện ngày qua



2.

Xưa lúc xa xưa . . . tôi có người em tuổi đẹp trăng tròn

Tuy rằng không gặp . . . không hẹn bao giờ và chưa yêu thương

Phong kín tâm tư . . . tôi gói đời trai vào mộng đăng trình

Giữa buổi trăng rằm . . . rời xa gác ấm không hề gặp nhau



Điệp khúc

Thuở học trò còn buồn vu vơ

Thức bao đêm làm thơ rồi đợi chờ

Hoa trắng len vào khung cửa nhỏ

Ngỡ thầm là người thơ qua trong mơ

Phút vấn vương bàng hoàng hơi sương

Nửa vầng trăng vọng gác đêm trường

Trăng còn in trên gối chiếc

Thì còn nhiều thắm thiết

Và mơ ước thêm nhiều



3.

Mơ ước mai đây . . . đem nửa vầng trăng về làm trăng đầy

Lối xưa đón mời . . . ước vọng nên lời bàn tay trong tay

Đêm trắng hoen sương . . . tôi giấu niềm thương tận cùng tâm hồn

Nắng ấm lên rồi . . . cạn đêm gác súng thôi kể chuyện xưa . . .



Vọng Nam Quan


Phan Văn Hưng - Nam Dao


Ải Nam Quan ơi ta đã mất tên em

Như một phần hồn tự nghìn năm

Lòng ta đau như ai đem dao

Xé nát da non cứa trên thịt gan



Rừng chiều nay trong cơn gió bấc thê lương

Như trăn trở một giòng sử đắng

Hằn trên mỗi vách đá trơ sương

Tiếng thét oai phong của thời liệt anh



Gió hú vào hồn

Cho ta hận buồn

Sương rơi nghìn trùng

Giá buốt mịt mùng



Lời Phi Khanh sao vẫn thoảng thốt đau đây

Suối vẫn cuộn chảy từng nhịp máu

Ai bây giờ là kẻ tội đồ hiến dâng người



Ai đem hình hài

Giang Sơn đọa đày

Cho thân lìa cành

Cho cây lìa đất

Cho ta lìa cội

 Như sông bỏ nguồn



Ta nghe tủi nhục dâng vào lòng

Từ nghìn xưa qua bao nhiêu giấc phong ba

Em kiêu hùng trơ gan tuế nguyệt

Gọi tên nhau rừng chiều hôm nay ngập nuối tiếc thương


Vọng Ngày Xanh


Khánh Băng


Trời mưa gió lá cây tơi bời khắp nơi,

Tan nát bao cánh hoa tươi bên thềm gió chiều thét gào não nề

Ôi trời mưa gió điêu tàn gieo bao đau thương

Người nghệ sĩ âm thầm trong đêm gió mưa

Mơ màng nâng tiếng tơ đàn dịu dàng

Cho hết bao niềm hận sầu kiếp người lạc loài

Gợi tình quê hương với bao nhiêu lời thương nhớ



Tình xưa ấy bấy lâu phai mờ dáng ai

Quê cũ nay cách xa ôi muôn trùng

Xế trời gió chiều lạnh lùng

Ôi trời mưa gió điêu tàn gieo bao đau thương

Ngoài xa vắng quay về quê hương dấu yêu

Mong người mẹ chớ ưu sầu làm gì

Khi chí trai nặng lời thề quyết diệt giặc thù

Biên thùy xa xôi biết tìm lại nơi chốn nao



Lòng chạnh nhớ đêm nào ngắm trăng vàng chiếu bên bờ nước xanh mơ hồ

Lòng chạnh nhớ đồng lúa xanh chiều ấy ta nhìn cánh chim trời bay

Lòng chạnh nhớ xuân nào ngắm xuân về bao mạch sống xuân chan hòa

Tình xưa ấy êm đềm với bao niềm nhớ nhung còn lắng sâu muôn đời



Ngày xưa ấy mỗi khi trăng mờ lối đi

Ta nắm tay hát vang câu yêu đời với ngàn tiếng đàn nhịp nhàng

Con thuyền êm lướt trên dòng trong đêm trăng thanh

Lặng nghe gió âm thầm gieo bao nhớ thương

Nay còn đâu mái tranh nghèo ngày nào

Đâu bóng tre làng rì rào lúa đồng ngạt ngào

Biên thùy xa xôi biết tìm lại nơi chốn nào



Trời gió o o o...

Trời gió o o o...

Trời gió o o o o o o o o o ...o o

Vòng Nhẫn Cưới


(chưa biết)


Vòng nhẫn cưới đó em đeo,

thôi hết từ đây mơ mộng rồi,

Em vui tất cả bao nhiêu,

có bằng khối sầu em để,

Anh chúc mà nghe lòng hoang liêu



Vòng nhẫn cưới đó cao sang,

đưa đón kiệu hoa đang sẵn sàng,

mai em xóm nhỏ sang ngang,

xin Trời cho thuyền xuôi mái,

để em về bến mộng giàu sang



Em ơi! Tình yêu bây giờ,

nếu không dang dở làm sao trọn đời nhớ em,

làm sao có một lần gặp gỡ,

nếu không dang dở làm sao còn một lần từ ly



Vòng nhẫn cưới đó em ơi,

thôi nhé nghìn thu vĩnh biệt rồi,

đêm nay uống để em vui,

rượu hồng mặc tình em rót,

uống cho người thấy lòng đẹp đôi

Vòng Quay Kỷ Niệm


Quang Lộc



Thôi đành lỗi hẹn với em chiều nay

Xe đưa ta qua bao nhiêm cây số đường dài

Xe đưa ta đến chân núi hẹn hò

Chiều nay xe đứng bên cầu mưa mãi

Con đường sẽ dài nhớ nhung của ta

Xe mang không gian yêu thương xa cách gần lại

Em đến bên anh với mưa nắng cuộc đời

Chiều qua phố vắng hay chợ đông người

Chiếc xe già của ta lăn qua những con dốc

Đi qua những năm tháng đi qua mỗi buồn vui

Xe đưa người về với tiễn người xa



ĐK :

Có những lúc rất nhớ chiếc xe già

Có những lúc rất nhớ những mối tình

Giờ còn cuộc tình buồn thôi em ơi


Vòng Tay


Hoàng Việt Khanh
Nguyễn Đức Cường và Hoàng Việt Khanh


Vòng tay cho người

Góp một tiếng cười

Cho đời nhẹ bay thênh thang



Vòng tay anh em

Ấm trong ngày hội

Cùng ca vang lời yêu thương



Vòng tay hôm nào

Tiếng mẹ ru hời

Ta còn thầm nghe trong tim



Vòng tay cho em

Có hoa và nhạc

Rộn ràng lời yêu ấm nồng



ĐK:

Vòng tay, vòng tay

Quê hương cuối trời

Ta còn mang nặng trên vai

Vòng tay, vòng tay

Hôm nay đắp bồi

Cho một ngày mai sáng ngời

Vòng Tay Bạn Bè (Circle Of Friends )


Nguyễn Đạt

Gió hỡi gió, gió bay về đâu hỡi gió?

Mây trôi theo lang thang về bốn phương biết gặp nhau ngày nào

Có nhớ đến những lúc cứ đi tìm nhau khắp nơi

Ôi bao nhiêu băn khoăn và ước mong sao ngày mai có nhau

Ngày mai sẽ đẹp, đẹp như bao giấc mơ hồng,

và ta sẽ nắm tay trong tay chúng ta tìm đến tương lai

Ngày mai ước vọng, và cho nhau những tấm lòng

Tình yêu đốt cháy trong con tim chúng ta ngàn nỗi yêu thương



Chorus 1 :



Tình yêu đến với nhau ngàn năm

tình yêu sẽ hát lên ngàn lời

Tìm nhau mãi biết ai đợi ai, vòng tay lớn trái tim bạn be ø

và ta sẽ nắm tay trong tay chúng ta tìm đến tương lai

trong vòng tay bạn bè



Circle Of Friends



The wind and dust blowing on the road

Cloudy skies tonight and the lonely one walk through the night

You remember when you look for me, don't you ?

Now I'm coming home and we will share the same beliefs

In the sun shine, we throw up the sad past

We will hold together and we come to future world

In the sun shine, we throw up the sad past

We will hold together and we come to future world



Chorus 2 :



We'll fall in love a thousand years

we'll talk together a thousand words

I believe you keep the faith, and he shows us a promised land

We will hold together and we come to future world

a circle of friends


Vòng Tay Đam Mê


Song Ngọc


Mai kia mình xa cách, em hỏi anh còn nhớ em không 

Bao nhiêu lời tình ái, những trang thư chưa khô dòng mực

Những con đường ngày đó chúng ta qua chìm trong mưa bay

Và nhiều lời anh nói sẽ yêu em, yêu em một đời ...



Mai kia mình xa cách, em hỏi anh còn nhớ hay quên

Bao nhiêu lời hẹn ước dưới trăng sao, bao đêm mặn nồng

Bao nhiêu nụ hôn ấm cháy tim yêu vòng tay đam mê

Và lời tình yêu đó, sẽ yêu em muôn đời yêu em



Mai kia lỡ xa người, một mình em về cuối chân mây

Đem chôn bao nỗi niềm một lần yêu muôn đời phong kín

Mai kia lỡ xa người, một mình em chìm dưới bóng đêm

Lời thề xưa giữ kín dưới đáy mồ sâu trái tim

Mai kia mình xa cách, em hỏi anh còn nhớ em không 

Nhớ một người con gái đã yêu cho anh một đời

Mai kia mình xa cách, em hỏi anh còn yêu em không Đời một người con gái đã yêu anh muôn đời không phai



Vòng Tay Lỡ Làng


Ngọc Sơn


Khi xưa yêu người tôi đã từng dệt mơ ước

Đôi đứa chung cuộc đời

Tình đầu lên ngôi như hoa bướm giữa mùa Xuân

Đắm say một trời hương.



Rượu nồng từ đôi tim đã rót lên màu mắt

Để môi biết ngọt ngào

Biết rượu êm thế nào

Vòng tay ái tình dìu đưa nhau tới những bến bờ thần tiên.



ĐK:



Vâng, tôi đã ước mơ

Những giấc mơ hiền lànhvề một thiên đường xanh

Nơi không có phong ba

Không lọc lừa gian trá người trọn niềm thủy chung.



Vâng, tôi có biết đâu

Những giấc mơ ngọt ngào bao nhiêu cũng là mơ

Để tình yêu vừa say đắm

Bỗng dưng tan biến thành mảnh đời dở dang.



Xưa tôi yêu người đâu biết rồi đời mưa gió

Chia cách nhau nghìn trùng

Ngọc ngà tàn theo muôn con sóng vỗ biển xanh

Màu môi đã nhạt rồimáu đầu xưa đã bạc

Vòng tay lỡ làng tình xưa có tiếc nhớ cũng còn gì đâu...!!!


Vòng Tay Người Ấy


Ngoại Quốc (Trung Hoa)
Khúc Lan



(Capo 0.Time 2/4)   

INTRO:      Eb  Eb  Cm  Cm  Fm  Fm  Bb7  Bb7



           Eb        Eb

Tình như giấc mơ

                           Cm          Cm

Hãy giữ ai ơi cho giấc mơ còn đầy.

             Ab              Ab

Một khi đã yêu, người ơi!

             Bb7                    Bb7

Con tim sẽ mang thêm bao ưu phiền.



    Cm          Gm

Anh hỡi, chớ có thờ ơ.

       Cm          Gm

Yêu em với nụ cười đắm say.

           Fm

Bầu trời đẹp xinh

             Bb7                      Eb               Eb

Yêu em với ánh mắt thắm thiết, chứa chan nỗi ân tình.



          (lần 1)

         

          Eb               Gm

          Hãy cứ yêu trong sầu nhớ

          Eb                    Ab

          Sẽ có những tiếng hát xanh ngời

          Ab                 F7

          Tình như khói mây, tình trong phút giây.

          Bb7                 Bb7

          Yêu trong bao chiều giông tố.



          Eb                   Eb

          Rượu chưa uống nhưng tình đã say.

          Cm                 Cm

          Tình chưa đến, xin đừng chớm bay.

          Fm                Ab

          Sẽ có em mãi luôn mong chờ.

          Bb             Gm              Eb          Eb

          Vòng tay người ấy .. với những chân tình.



(repeat *)



          (lần 2)

          Hãy cứ yêu trong sầu nhớ

          Sẽ có những tiếng hát xanh ngời

          Tình như khói mây, tình trong phút giây.

          Yêu trong bao chiều giông tố. 

          Rượu chưa uống nhưng tình đã say.

          Tình chưa đến, xin đừng chớm bay.

          Sẽ có em mãi luôn mong chờ.

          Vòng tay người ấy .. với những chân tình.



          (repeat ĐK)



ENDING:         Eb  Eb  Cm  Cm  Fm  Bb7  Eb  ^Ab  Eb

No comments:

Post a Comment