Monday, December 2, 2013

Cộng đồng không quan tâm mức phạt mới

image
Mạng xã hội tại Việt Nam phát triển cùng với số người dân sử dụng Internet gia tăng
Cộng đồng mạng và giới vận động cho tự do và nhân quyền ở Việt Nam sẽ không lùi bước và 'không quan tâm' tới mức phạt mới mà chính quyền mới quy định áp dụng với mạng xã hội ở Việt Nam, theo nhận định của một blogger và nhà quan sát từ Sài Gòn.

Chính phủ Việt Nam vừa ra nghị định trong đó quy định mức phạt hành chính cao nhất lên đến 100 triệu đồng cho tội 'chống phá nhà nước' trên mạng xã hội, các báo trong nước đưa tin.

image
Trao đổi với BBC hôm 29/11, nhà báo, Tiến sỹ Phạm Chí Dũng, bình luận: "Tôi có hỏi một số người, thì họ gần như không quan tâm tới mức phạt 100 triệu."

Ông nói thêm: "Nghị định 72 lúc đầu đã làm nhiều bloggers hoang mang, nhưng về sau không thấy gì cả, và thực sự không phát huy tác dụng gì cả, ít nhất là tới thời điểm này.
"Và điều đó cũng cho thấy là việc đưa ra nghị định mới như thế này với mức phạt dù là 100 triệu (VNĐ), thậm chí là trên 100 triệu, thì giới bloggers có lẽ sẽ không bị ảnh hưởng về mặt tâm lý nhiều lắm."

image
Nghị định 174/2013/NĐ-CP, được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký và sẽ có hiệu lực từ ngày 15/1 năm sau, quy định khoản phạt hành chính từ "70 đến 100 triệu đồng" đối với "các hành vi tuyên truyền chống phá nhà nước CHXHCN, phá hoại khối đại đoàn kết .. tuyên truyền kích động chiến tranh, bạo lực, truyền bá tư tưởng phản động".
Mức phạt này cũng áp dụng đối với các hành vi "xuyên tạc sự thật lịch sử, phủ nhận thành tựu cách mạng, xúc phạm anh hùng dân tộc ..."

image
Đối tượng bị áp dụng mức phạt tài chính này là những trường hợp bị cho là có những 'vi phạm' nói trên, nhưng "chưa đến mức bị truy cứu trách nhiệm hình sự", theo báo trong nước.
Bên cạnh đó, Nghị định 174 còn quy định các "trang thông tin điện tử và mạng xã hội không có máy chủ đặt ở Việt Nam để "cung cấp thông tin theo yêu cầu của cơ quan nhà nước " sẽ bị phạt tiền từ 20-30 triệu đồng.
Các mạng xã hội hoạt động không có giấy phép hoặc giấy phép hết hạn sẽ bị phạt từ 20 triệu đến 30 triệu đồng, nội dung nghị định viết.
Việc "đưa hình ảnh bản đồ Việt Nam nhưng không thể hiện đúng chủ quyền quốc gia" và đăng thông tin "không phù hợp thuần phong mỹ tục Việt Nam" trên mạng xã hội cũng sẽ bị phạt từ 20 đến 30 triệu đồng.

Phản ứng truyền thông

image
Quy định mới trong nghị định vừa bổ sung nhắm vào các đối tượng thuộc cộng đồng mạng
Hãng tin AFP trong tin đăng ngày 28/11 nhận định Nghị định 174 sẽ "tiếp tục thu hẹp không gian của sự biểu đạt trên mạng tại một đất nước vốn đã bị liệt vào dạng "kẻ thù của Internet" bởi tổ chức Phóng viên Không biên giới."

Trong khi đó, Reuters trong tin ngày 27/11 gọi đây là "thủ thuật mới nhất trong chiến dịch đàn áp với quy mô ngày càng lớn đối với giới bất đồng chính kiến của lãnh đạo cộng sản".

image
"Nghị định mới sử dụng những từ ngữ mơ hồ và không quy định rõ bình luận như thế nào thì có thể bị quy thành tội hình sự hoặc bị xử lý hành chính," Reuters bình luận.

Reuters cũng dẫn lời blogger Nguyễn Lân Thắng, một trong các thành viên của Mạng lưới Blogger Việt Nam, cho rằng nghị định mới sẽ gặp phải phản ứng giận dữ từ những người sử dụng mạng xã hội.
"Làm sao chính phủ có thể bị lật đổ bởi việc bình luận và chia sẻ thông tin trên mạng xã hội?" ông Thắng nói.

image
Nhà báo tự do Phạm Chí Dũng nói với BBC hôm thứ Sáu:
"Ở Việt Nam bây giờ phải xem xem như thế nào, phải xét lại những điều luật như là điều 258, điều 88..., xem thế nào là chống đối nhà nước,
"Phải xem lại bởi vì những điều luật đó nếu không cẩn thận, rất dễ bị lạm dụng, và ít nhất khi bị lạm dụng thì người ta có thể phạt tiền, và mức phạt không nhỏ, tới 100 triệu là không nhỏ."
Blogger này cho rằng nhà nước cần xem lại mức phạt được cho là tới 100 triệu đồng này, cũng như là nghị đinh 72 cũng như nghị định vừa được sửa đổi với quy định mới cho mạng xã hội vừa mới ban hành.

Hồi tháng Bảy năm nay, chính phủ Việt Nam cũng đã ban hành Nghị định 72 về Quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin trên mạng.

Nghị định này, vốn đã có hiệu lực từ ngày 1/9/2013 và quy định các trang web cá nhân hoặc trang do cá nhân lập ra trên các mạng xã hội không được phép "cung cấp thông tin tổng hợp", cũng đã bị nhiều tổ chức và truyền thông quốc tế lên tiếng chỉ trích.

image

Những điều chúng ta cần làm
Dạy trẻ em như thế này sao?
Lãnh đạo và quản trị_Đóng tuồng vụng để tồn tại
Người già nên về VN hay ở nước ngoài?
Chứng tiểu đêm ở người già
Giảm bớt nghèo khó bảo vệ được các trẻ gái khỏi lâ...
Người cao niên sử dụng computer
Cô nàng gốc Việt trở thành nữ DJ sexy
Bắc Kỳ 9 nút_Bắc Kỳ 2 nút
Lễ tang buồn thảm của kẻ ám sát TT Kennedy
Làm gì xóa đói nghèo ở Miền Tây?
Mrs. World: "Mrs. VietNem" cầm ngược cờ
Showbiz Việt và quảng cáo...
Từ Hà Nội đến Sài Gòn 1954 1975
Từ cầu cúng giết mổ tới ngoại cảm
Chiến thắng của Pacquiao động viên tinh thần Phili...
Thủy Cuba và người dân nghèo bán hàng rong
Các loại quyền lực
Món nợ không thể quịt
Nhìn anh Phi_mình bị nhột
Tại sao gái mại dâm không dùng bao?
Theo dõi các chuyến bay trên thế giới
Mật vụ Mỹ thay đổi sau vụ ám sát Tổng thống Kenned...
Chó cắn chết chủ
Cố vấn An ninh Quốc gia trình bày ưu tiên của Mỹ ở...
Liên Danh Hợp Nhất
Trung Cộng: cường quốc trị giá 100 ngàn đô la
Tòa ra lệnh bắt giữ ông Giang Trạch Dân
Con gái cố Tổng thống Kennedy gặp Nhật hoàng Akihi...
Giáo dục VN: Đập bỏ và xây mới?
Thoát y để thiền
Video hướng dẫn download setup Unikey & VPS and mo...
Thầy Năm Chén
18 món ăn kinh dị trên thế giới
Cờ bạc trên mạng tạo được thế đứng ở Mỹ
Ảnh người nghèo Việt Nam được giải nhất
Vì sao người Mỹ thần tượng JFK?
Xả lũ giết dân_Hội An chìm trong lũ
Báo chí nước ngoài ở TQ: Ai cần ai?
Philippines đối mặt với nguy cơ khủng hoảng nhân đ...
Không có Đảng đâu được như ngày hôm nay
Nghệ thuật bỏ đói
Lòng tốt của người lạ
Tôi thích Chợ Vườn

Những điều chúng ta cần làm

image
Phiên họp của Ðại Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc tại Geneva.
Tất nhiên tôi cũng biết có rất nhiều điều chúng ta cần làm. Và mỗi người cuối cùng đều phải quyết định điều gì cần phải làm ngay và điều gì có thể gác sang một bên đợi đến khi rảnh rỗi làm tiếp. Nhưng hôm nay tôi muốn nhắc đến một vấn đề - liên quan đến hai chữ Việt Nam – mà tôi nghĩ ai cũng cần phải làm ngay. Đặc biệt là đối với những người còn quan tâm đến tình trạng nhân quyền ở trong nước và chúng ta có thể làm gì để cải thiện nó.

Đó là việc Việt Nam sẽ phải ra điều trần trước Liên Hiệp Quốc ở Geneva vào ngày 28 tháng 1 năm 2014 sắp tới. Theo đúng tiến trình Universal Periodic Review (UPR) mỗi 4 năm mới có một lần như tôi đã trình bày trước đây.

image
Đây là một cơ hội hy hữu để các tiếng nói của công dân và các tổ chức xã hội dân sự được lắng nghe một cách chính thức và có hệ thống hẳn hoi ngay tại diễn đàn lớn nhất và có sự tham dự của tất cả các nước. Đặc biệt là phần trình bày của nước phải điều trần trước Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc mà chính họ cũng vừa mới được gia nhập: Việt Nam.

Đương nhiên vào ngày 28 tháng 1 đại diện cho Việt Nam sẽ thông cáo cho cả thế giới biết rằng chính phủ Việt Nam đã đạt được những thành tích lẫy lừng về nhân quyền đến độ nào. Họ cũng sẽ cố chứng minh cho thấy trong 4 năm vừa qua chính phủ Việt Nam đã và đang tiếp tục ủng hộ và bảo vệ quyền làm người của mọi công dân đến ngần nào. Và thế thì làm gì có cái gọi là tù nhân lương tâm Việt Nam!

Nhưng sự thật có phải vậy không?


Cả tôi và bạn thừa biết.

image
Giáo dân Thái Hà ở Hà Nội thắp nến cầu nguyện cho Luật sư Lê Quốc Quân.
Đã đến lúc chúng ta không chỉ lên các báo, đài tiếng Việt, các trang mạng truyền thông xã hội để nói cho nhau nghe về những điều tàn tệ đang xảy ra ở Việt Nam. Một nhà giáo Đinh Đăng Định đang bị ung thư nhưng vẫn phải ngồi tù vì tội “tuyên truyền”. Một Lê Quốc Quân và những tù nhân khác đang tiếp tục bị ngược đãi vì không được phép có luật sư đại diện làm kháng cáo mà phải tự biên, tự viết trong ngục tù trong vòng 15 ngày kể từ ngày bị xử, theo đúng Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự hiện hành.

Những sự thật hiển nhiên như vậy. Những điều luật mơ hồ, bất cập. Một hệ thống pháp lý từ trên xuống dưới phải phục tùng Đảng Cộng Sản Việt Nam. Tất cả cần phải được trình bày cho cả thế giới nghe.

Một cách bài bản. Có hệ thống. Và hoàn toàn từ tốn.

Đã đến lúc chúng ta không thể và không chỉ nói cho nhau nghe. Để sau đó tất cả đều phải nhẫn nhịn, không dám lạm bàn.

Vì đây là một cơ hội hiếm có và cũng là điều mà ai cũng có thể làm được.
image
Đối với những anh em trong nước, các bạn có thể đích thân tìm đến các toà đại sứ ở Hà Nội để thông báo cho họ về điều này. Chưa hẳn ai cũng biết sáng ngày 28 tháng 1 sắp tới đây là phần điều trần của Việt Nam ở Geneve. Cũng chưa hẳn họ biết là chúng ta cần họ làm gì.

Đối với các cá nhân, hội đoàn ở hải ngoại, chúng ta nên phát động một phong trào vận động các nước thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, liên lạc, tiếp xúc với họ để nói lên, thứ nhất, những gì đã xảy ra ở Việt Nam trong 4 năm qua. Và thứ hai, quan trọng hơn, yêu cầu họ đặt thẳng vấn đề với chính phủ Việt Nam. Điều gì họ hứa họ sẽ làm và điều gì họ sẽ chối bỏ. Ít nhất ra thế giới cũng sẽ có cơ hội thấy được bộ mặt thật của nhà cầm quyền Hà Nội.


image
Nếu làm được như vậy tiếng nói của chúng ta, của những người đang thật sự quan tâm về tình trạng nhân quyền ở quê nhà, sẽ được đi xa hơn, được nhiều người nghe hơn và chắc chắn sẽ trở thành tiếng nói chính thức ngay tại buổi điều trần sáng ngày 28 tháng 1 năm 2014.

Riêng đối với VOICE và các tổ chức phi chính phủ đang cùng hợp tác, chúng tôi sẽ cùng đưa ra 4 Đề nghị (Recommendations) sau:


image

1. Việt Nam huỷ bỏ những điều khoản mơ hồ và bất cập trong Bộ Luật Hình Sự theo đúng các quy ước quốc tế mà Việt Nam đã ký kết. Đặc biệt là các điều khoản liên quan đến an ninh quốc gia như điều khoản 79 (hoạt động lật đổ nhà nước), 88 (tuyên truyền chống phá chế độ) và 258 (lợi dụng các quyền tự do dân chủ làm tổn hại lợi ích nhà nước).

image
2. Việt Nam sửa đổi và ban hành luật công nhận quyền của tất cả mọi công dân được xét xử công bằng và được luật sư bảo vệ ngay từ lúc bị bắt cho đến khi hồ sơ kết thúc mà không cần phải xin phép bất kỳ một tổ chức hay toà án nào.

image
3. Việt Nam tôn trọng và tạo điều kiện cho mọi công dân tham gia vào các hoạt động xã hội dân sự theo như các biểu quyết của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc đã thông qua mà Việt Nam giờ là thành viên.

image
4. Việt Nam thực thi những cam kết mà chính họ đã hứa vào năm 2009 trong tiến trình UPR đầu tiên nhưng trong 4 năm vừa qua họ đã không thực hiện.

Đọc đến Đề nghị 4 chắc có lẽ một số bạn sẽ ồ lên bảo: năm 2009 tụi nó cũng hứa đó mà có làm đâu. Vậy thì tiếp tục vận động để làm gì, mất cả công lẫn của?

image
Thưa bạn, nếu nghĩ như thế thì chúng ta sẽ không thể tranh đấu để thay đổi được bất kỳ điều gì trong xã hội. Chúng ta phải làm vì chúng ta không còn một sự lựa chọn nào khác. Thứ nhất, chúng ta phải nói thay cho những người không có tiếng nói hiện đang phải ngồi tù. Thứ hai, chúng ta phải nói để thế giới biết được sự thật về những gì đang xảy ra ở quê hương chúng ta. Và thứ ba chúng ta phải nói vì đó là điều cần phải làm.

We do it because it’s the right thing to do.

Thế không biết có ai muốn cùng tôi đi vận động không nhỉ?



 image
Trịnh Hội

image

Dạy trẻ em như thế này sao?
Lãnh đạo và quản trị_Đóng tuồng vụng để tồn tại
Người già nên về VN hay ở nước ngoài?
Chứng tiểu đêm ở người già
Giảm bớt nghèo khó bảo vệ được các trẻ gái khỏi lâ...
Người cao niên sử dụng computer
Cô nàng gốc Việt trở thành nữ DJ sexy
Bắc Kỳ 9 nút_Bắc Kỳ 2 nút
Lễ tang buồn thảm của kẻ ám sát TT Kennedy
Làm gì xóa đói nghèo ở Miền Tây?
Mrs. World: "Mrs. VietNem" cầm ngược cờ
Showbiz Việt và quảng cáo...
Từ Hà Nội đến Sài Gòn 1954 1975
Từ cầu cúng giết mổ tới ngoại cảm
Chiến thắng của Pacquiao động viên tinh thần Phili...
Thủy Cuba và người dân nghèo bán hàng rong
Các loại quyền lực
Món nợ không thể quịt
Nhìn anh Phi_mình bị nhột
Tại sao gái mại dâm không dùng bao?
Theo dõi các chuyến bay trên thế giới
Mật vụ Mỹ thay đổi sau vụ ám sát Tổng thống Kenned...
Chó cắn chết chủ
Cố vấn An ninh Quốc gia trình bày ưu tiên của Mỹ ở...
Liên Danh Hợp Nhất
Trung Cộng: cường quốc trị giá 100 ngàn đô la
Tòa ra lệnh bắt giữ ông Giang Trạch Dân
Con gái cố Tổng thống Kennedy gặp Nhật hoàng Akihi...
Giáo dục VN: Đập bỏ và xây mới?
Thoát y để thiền
Video hướng dẫn download setup Unikey & VPS and mo...
Thầy Năm Chén
18 món ăn kinh dị trên thế giới
Cờ bạc trên mạng tạo được thế đứng ở Mỹ
Ảnh người nghèo Việt Nam được giải nhất
Vì sao người Mỹ thần tượng JFK?
Xả lũ giết dân_Hội An chìm trong lũ
Báo chí nước ngoài ở TQ: Ai cần ai?
Philippines đối mặt với nguy cơ khủng hoảng nhân đ...
Không có Đảng đâu được như ngày hôm nay
Nghệ thuật bỏ đói

Dạy trẻ em như thế này sao?

image
“Ở với ai? Với bà. Bà gì? Bà ngoại. Ngoại gì? Ngoại xâm. Xâm gì? Xâm lăng. Lăng gì? Lăng bác. Bác gì? Bác Hồ. Hồ gì? Hồ ao. Ao gì? Ao cá. Cá gì? Cá quả. Quả gì? Quả đấm.”
Ðây không phải là những câu đồng dao vớ vẩn trẻ con hát nghêu ngao ngoài đường nữa mà đã được đưa vào cuốn “Ðồng dao dành cho trẻ mầm non” tập 6, do nhà xuất bản Mỹ Thuật và công ty Văn Hóa Ðình Tị phát hành.

Còn nữa, một bài khác:

image
Những bài đồng dao vô văn hóa, phản cảm này đã bị dư luận phát hiện ra và phản ứng mạnh, nhà xuất bản Mỹ Thuật phải ra công văn yêu cầu đơn vị liên kết phát hành là nhà sách Ðinh Tị thu hồi cuốn sách.
Nhưng phải chăng chỉ đơn giản thu hồi là xong, khi những sự việc tương tự đã xảy ra không chỉ một lần, trong lĩnh vực xuất bản sách giáo khoa, sách truyện... dành cho lứa tuổi mầm non, nhi đồng cho đến thiếu niên lâu nay?

Riêng sách giáo khoa từ lớp 1 đến lớp 12, báo chí đã nhiều lần viết về những sai sót như những hột sạn khổng lồ mà từ ban biên soạn, biên tập, kiểm duyệt... chẳng ai nhận ra, cho tới khi phụ huynh, thầy cô hoặc báo chí lên tiếng.

image
Chỉ cần gõ google cụm chữ “sách giáo khoa sai sót” chẳng hạn, sẽ có vô số kết quả, bài báo hiện ra.
Ví dụ: “Những sai sót trầm kha trong sách tiếng Việt lớp 1” (VTC News), “Hầu hết sách giáo khoa đều có sai sót” (Gia Ðình), “Kiến thức sách lịch sử sai lâu mặc nhiên thành đúng” (Người đưa tin), “Quá nhiều lỗi sai nghiêm trọng trong sách học sinh” (Kiến Thức)...

Bên cạnh bộ sách giáo khoa chính thức được dạy ở trường, có rất nhiều sách tham khảo, sách tập viết chữ đẹp, sách hướng dẫn làm bài tập thêm của các môn học v.v... Những loại sách này lỗi sai càng nhiều do các nhà xuất bản thường liên kết hoặc đứng tên với các cá nhân hoặc nhóm làm sách tư nhân, và chỉ chịu trách nhiệm ban kiểm duyệt, nhưng nhiều khi ban này lại bỏ sót, không nhận ra!
Có khi sai lỗi chính tả trong sách tập đánh vần, có khi đề toán sai, có khi sai trong kiến thức văn học, lịch sử, khoa học xã hội, khoa học xã tự nhiên ở những lớp lớn hơn...

image
Sai lỗi chính tả như trong bài báo “Giật mình sách giáo dục mắc lỗi sai ‘ngớ ngẩn’” (Xã Luận) nêu ra hai cuốn sách “Vở luyện tập Tiếng Việt 1, NXB Ðà Nẵng” viết chữ “thước đo” thành “thướt đo” cho trẻ em tập viết theo. Cuốn “Bài tập thực hành tiếng Việt 2” của nhà xuất bản ÐH Sư phạm, đã dùng sai từ “năn nỉ” thành “năng nỉ”, “giỗ tổ” thành “dỗ tổ”, “cây nêu” thành “cây lêu”...

image
Có những cái sai ngô nghê, phi lý, làm ảnh hưởng không tốt đến nhận thức của trẻ như bài toán mà theo báo Tuổi Trẻ, vẫn chưa xác minh được nguồn gốc: “Hiện nay Nam 4 tuổi, tuổi của bố gấp 4 lần tuổi Nam. Tuổi của mẹ gấp 3 lần tuổi Nam. Hỏi: Bố Nam bao nhiêu tuổi? Mẹ Nam bao nhiêu tuổi?”
Hoặc bài toán rợn người trong cuốn “Phép cộng trừ phạm vi 100”:

“Hai bàn tay em có 10 ngón, do đùa nghịch dao, nên bị cụt mất đi 2 ngón tay. Hỏi em còn lại mấy ngón tay?” Thậm chí còn có cả hình vẽ minh họa!

image
Cuốn sách được ghi là của NXB Trẻ nhưng cũng theo báo Tuổi Trẻ, NXB Trẻ đã lên tiếng thông báo đó chỉ là sự mạo danh. (Bài “Truy tìm bài toán rợn người”- Tuổi Trẻ)

Trong chương trình “Dân Hỏi - Bộ Trưởng Trả Lời” của đài truyền hình Việt Nam (phát sóng tối 24 tháng 11), Bộ Trưởng Bộ Giáo Dục Ðào Tạo Phạm Vũ Luận lý giải: “Có thể nói đây là biểu hiện của tác động tiêu cực của kinh tế thị trường vào giáo dục... Những tài liệu này do những người viết không đủ kiến thức về khoa học giáo dục, không có những kiến thức thực tiễn và thiếu trách nhiệm, các nhà xuất bản nhà in chạy theo đồng tiền đơn thuần đã đưa ra thị trường và xâm nhập mức nhất định vào các nhà trường” (“Ðề toán phi nhân tính: Bộ trưởng GD-ÐT nói gì?”, Tạp chí Gia Ðình)
Nghĩa là tội lỗi là do ham tiền, do nền kinh tế thị trường mà ra cả! Nhưng còn những sai sót đầy dẫy trong những bộ sách giáo khoa do chính Bộ GD-ÐT biên soạn và xuất bản thì bộ trưởng nghĩ sao?

Báo chí, những người có trách nhiệm trong ngành giáo dục, các nhân sĩ trí thức... đã từng bàn luận nhiều về nguyên nhân dẫn đến tình trạng sai sót trong sách giáo khoa.
Bài “Sách giáo khoa sai nhiều do đẻ ngược” (báo Phụ Nữ) trích dẫn ý kiến của người trong ngành rằng sự sai sót do thực hiện quy trình làm sách ngược.
“GS Nguyễn Xuân Hãn, ÐHQG Hà Nội, cho rằng vì cách làm sách hiện nay không mang tính khoa học, cách thẩm định chương trình-SGK cũng sai quy trình khoa học. Ðáng lý chương trình-SGK phải làm xong trước, từ lớp 1 đến lớp 12, rồi mới tiến hành thẩm định. Việc thẩm định kiểu du kích, “vừa chạy vừa xếp hàng”, biên soạn đến đâu thẩm định đến đó rồi áp dụng vào trường học không thể đem tới một bộ sách tốt...

image
Trong một lần phát biểu về SGK hiện nay, ông Ngô Trần Ái, tổng giám đốc NXB Giáo Dục, cũng thừa nhận đây là quy trình ngược. Theo ông, ban đầu chỉ mới có chương trình khung, các tác giả SGK đã đắp “xương thịt” cho nó. Sau khi SGK ra đời, những người làm chương trình mới dựa vào đó để xây dựng chương trình SGK hoàn thiện và chuẩn. Chính vì quy trình ngược này nên thường xuyên có sự bất đồng quan điểm giữa tác giả viết sách với tác giả chương trình”...

Một nguyên nhân khác mà những nhà chuyên môn cũng đã chỉ ra, đó là lâu nay trong nhà trường chỉ có một bộ sách giáo khoa chính thức, do Bộ GD-ÐT tổ chức biên soạn và xuất bản. Ðây là một quy định không giống ai so vói nhiều quốc gia khác có mấy bộ sách giáo khoa, thầy cô giáo được quyền chọn lựa sách nào hay hơn để dạy. Dần dần, qua cạnh tranh thực tế các sách giáo khoa sẽ được cải tiến, sửa chữa những sai sót, để nâng cao về phẩm chất.

Trong khi đó, vì giao độc quyền cho Bộ GD-ÐT biên soạn nên cứ thấy cải tiến hoài, vài năm lại thay đổi mà phẩm chất vẫn không khá hơn. Chỉ tội cho gia đình nào có mấy anh em cùng đi học thì anh chị chẳng để lại sách cho các em dùng được, vì em lại phải mua bộ sách mới. Nhà nào có một con thì cũng không thể bán rẻ lại cho những học sinh nghèo dùng. Ðất nước còn nghèo mà sử dụng sách giáo khoa quá sức lãng phí.

image
Những sai sót kể trên hoặc do làm sách ẩu tả, dốt nát, hoặc vô ý thức (như trường hợp mấy bài đồng dao vớ vẩn hoặc mấy bài toán “tảo hôn, “cụt tay”). Nhưng lắm khi, sự vô ý thức còn ở mức độ cao hơn, như trong trường hợp những cuốn sách có in hình cờ TC, hoặc đưa hình 12 con giáp của TC để dạy cho trẻ em...

Và không chỉ một lần. Theo báo Tuổi Trẻ, “Như vậy, đến nay đã có bốn tập sách dành cho các em mầm non Việt Nam có in cờ TC: Phát triển toàn diện trí thông minh cho trẻ (công ty văn hóa Hương Thủy và NXB Dân Trí), Bé làm quen với chữ cái (hành trang cho bé chuẩn bị vào lớp 1, công ty cổ phần dịch vụ văn hóa sư phạm và NXB Ðại Học Sư Phạm), 10 phút cho bé trước giờ đi ngủ (tập 2: Bồi dưỡng tình cảm) và Trắc nghiệm trí tuệ toàn diện cho trẻ (Công ty Ðinh Tị và NXB Mỹ Thuật)”. (Bài “Lại dùng cờ TC dạy trẻ Việt”)

image
Ðáng nói là có cuốn do chính người Việt biên soạn chứ không phải mua bản quyền từ nước ngoài.
Còn sách có in hình 12 con giáp của TC là từ tập Cầu Vồng, loại ấn phẩm ra từng kỳ do NXB Dân Trí cấp phép, phát hành tháng 2, 2013, với phần hướng dẫn tô màu 12 con giáp được in sẵn là con thỏ thay cho con mèo... Rồi thì “Sách của Lê Quý Ðôn lại minh họa hình Nguyễn Trãi,” “Sách quên Hoàng Sa, Trường Sa: Bộ trưởng Luận trần tình” v.v...

image
Các ông lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam lâu nay cứ suốt ngày hù dọa mình, hù dọa nhân dân về cái gọi là “âm mưu diễn biến hòa bình” của các nước Mỹ và phương Tây, thực chất là họ sợ hãi những ảnh hưởng tự do dân chủ tiến bộ từ các nước này.

image
Trong khi đó thì “âm mưu diễn biến hòa bình” đáng nguy hại hơn lại đến từ nước láng giềng phương Bắc theo chiến lược thâm sâu “không đánh mà thắng,” đang từ từ Hán hóa Việt Nam trên mọi lĩnh vực, kể cả giáo dục, trong đó phải kể đến sự tiếp tay của những con người biên soạn, xuất bản sách cho trẻ em mà lại vô ý thức đến vậy.



Song Chi

image

Lãnh đạo và quản trị_Đóng tuồng vụng để tồn tại
Người già nên về VN hay ở nước ngoài?
Chứng tiểu đêm ở người già
Giảm bớt nghèo khó bảo vệ được các trẻ gái khỏi lâ...
Người cao niên sử dụng computer
Cô nàng gốc Việt trở thành nữ DJ sexy
Bắc Kỳ 9 nút_Bắc Kỳ 2 nút
Lễ tang buồn thảm của kẻ ám sát TT Kennedy
Làm gì xóa đói nghèo ở Miền Tây?
Mrs. World: "Mrs. VietNem" cầm ngược cờ
Showbiz Việt và quảng cáo...
Từ Hà Nội đến Sài Gòn 1954 1975
Từ cầu cúng giết mổ tới ngoại cảm
Chiến thắng của Pacquiao động viên tinh thần Phili...
Thủy Cuba và người dân nghèo bán hàng rong
Các loại quyền lực
Món nợ không thể quịt
Nhìn anh Phi_mình bị nhột
Tại sao gái mại dâm không dùng bao?
Theo dõi các chuyến bay trên thế giới
Mật vụ Mỹ thay đổi sau vụ ám sát Tổng thống Kenned...
Chó cắn chết chủ
Cố vấn An ninh Quốc gia trình bày ưu tiên của Mỹ ở...
Liên Danh Hợp Nhất
Trung Cộng: cường quốc trị giá 100 ngàn đô la
Tòa ra lệnh bắt giữ ông Giang Trạch Dân
Con gái cố Tổng thống Kennedy gặp Nhật hoàng Akihi...
Giáo dục VN: Đập bỏ và xây mới?
Thoát y để thiền
Video hướng dẫn download setup Unikey & VPS and mo...
Thầy Năm Chén
18 món ăn kinh dị trên thế giới
Cờ bạc trên mạng tạo được thế đứng ở Mỹ
Ảnh người nghèo Việt Nam được giải nhất
Vì sao người Mỹ thần tượng JFK?
Xả lũ giết dân_Hội An chìm trong lũ
Báo chí nước ngoài ở TQ: Ai cần ai?
Philippines đối mặt với nguy cơ khủng hoảng nhân đ...
Không có Đảng đâu được như ngày hôm nay
Nghệ thuật bỏ đói

Lãnh đạo và quản trị_Đóng tuồng vụng để tồn tại

image
Lãnh đạo và quản trị
Vì điều 4 hiến pháp và sự thiếu vắng cạnh tranh chính trị, CSVN chỉ biết cai trị độc tài và chưa bao giờ biết thật sự lãnh đạo đất nước và đưa dân tộc đi lên. Mời quý thính giả nghe phần Bình Luận của Nguyễn Hưng Quốc với tựa đề: "Lãnh đạo và quản trị" sẽ được Hương Dương trình bày để kết thúc chương trình phát thanh tối hôm nay.

Trong cuộc tiếp xúc với cử tri Quận 1 và Quận 3 thuộc Sài Gòn vào đầu tháng 10 vừa rồi, để biện bạch cho những thất bại trong nỗ lực chống tham nhũng của đảng cầm quyền cũng như của bản thân mình, Trương Tấn Sang, Chủ tịch nước, giải thích:
"Với tư cách của tôi là một đồng chí chủ chốt trong Đảng, trong Nhà nước thì phải tham gia chủ trương chính sách. Cái đó dứt khoát rồi, phải làm, rất tích cực; nhưng không thể làm trực tiếp được, tôi không thể thay quyền điều tra được. Cái gì tôi phát hiện, về tôi kêu mấy ông chức năng, giao ngay. Tôi theo dõi, chứ không thể bỏ qua được. Làm sao với cương vị tôi mà dẫn quân đi làm điều tra được. Anh đội trưởng đội điều tra quận làm được, chứ tôi không làm được việc đó đâu, phải đôn đốc anh em thôi."

image
Đúng là với cương vị Chủ tịch nước, không thể đóng vai trò của một đội trưởng đội tuần tra quận để theo dõi, phát hiện và bắt bớ những người tham nhũng được. Không ai chối cãi điều đó cả. Tuy nhiên, có phải vì vậy mà ông có thể thoái thác trách nhiệm của mình với tư cách một trong vài người lãnh đạo cao nhất trong hệ thống đảng và nhà nước không?

Nhớ, trong mấy năm vừa qua, ở Úc, Liên đảng đối lập không ngừng chỉ trích chính phủ Lao Động là đã thất bại trong việc ngăn chận làn sóng di dân bất hợp pháp tràn vào lãnh thổ của họ, chủ yếu trên các chiếc tàu xuất phát từ Indonesia. Năm 2012, có cả thảy 17.000 người đến Úc bằng đường biển như thế (trong đó có khoảng 6.500 người Sri Lanka và một số người Việt Nam).

Trước những sự phê phán ấy, Thủ tướng Lao Động lúc ấy, bà Julia Gillard, cũng như Bộ trưởng Di trú Chris Bowen, tìm đủ mọi cách để biện hộ. Tuy nhiên, không có lời biện hộ nào giống Trương Tấn Sang cả. Không ai nói, chẳng hạn, họ không thể đóng vai các chủ tàu ở Indonesia để từ chối việc chở người di dân lậu sang Úc hoặc họ cũng không thể đóng vai các thuyền trưởng các đội tuần duyên để hoặc buộc các tàu vượt biên ấy không được nhập vào lãnh hải Úc hoặc kịp thời cứu vớt những tàu bị đắm. Không. Bất chấp việc các nhân viên thừa hành làm việc ra sao, lỗi vẫn thuộc về giới lãnh đạo cao nhất trong chính phủ.

image
Trở lại với trường hợp của Việt Nam. Dường như nhiều người, ngay cả những người thuộc giới lãnh đạo, cho công việc lãnh đạo chỉ khoanh tròn trong phạm vi chính sách. Đã đành chính sách chiếm một vị trí quan trọng, có khi là quan trọng nhất trong nghệ thuật lãnh đạo. Nhưng bên cạnh chính sách, các nhà lãnh đạo cần một tài năng khác nữa: tài quản trị (governance). Có thể nói nghệ thuật lãnh đạo bao gồm hai khía cạnh chính: chính sách và quản trị. Có chính sách tốt: chưa đủ. Cần có khả năng quản trị để các chính sách đúng và hay ấy được thực hiện như ý muốn.

Lâu nay, hầu như mọi người đều thấy rõ là giới lãnh đạo Việt Nam không có khả năng hoạch định các chính sách rõ ràng đối với những vấn đề quan trọng nhất của đất nước. Trước nguy cơ xâm lấn lãnh thổ, lãnh hải và âm mưu lũng đoạn kinh tế cũng như văn hóa Việt Nam của Trung Quốc, giới lãnh đạo Việt Nam vẫn loanh quanh với những ứng phó vụn vặt và bất nhất. Trước những suy thoái về mọi mặt, từ kinh tế đến xã hội, giáo dục và đạo đức, giới lãnh đạo vẫn chỉ nói suông. Trước nạn tham nhũng đang hoành hành và tàn phá đất nước, giới lãnh đạo vẫn không hề đưa ra được một chính sách nào đàng hoàng và có tính khả thi.

Thiếu chính sách, giới lãnh đạo Việt Nam hiện nay cũng thiếu cả khả năng quản trị. Nói đến khả năng quản trị là nói đến việc xây dựng cơ chế và hoạch định tiến trình thực thi chính sách. Cơ chế và tiến trình ấy bao gồm cả việc cai trị (rule), quản lý (management) và kiểm soát (control). Cả ba công việc này, để có hiệu quả, cần có ba điều kiện chính: tính khả kiểm (accountability), sự minh bạch (transparency) và sự linh hoạt. Thiếu hai điều kiện đầu, người ta không thể làm việc hiệu quả, hơn nữa, không thể biết là mình làm việc không hiệu quả, hoặc nếu biết, không thể biết nguyên nhân của cái không-hiệu-quả ấy nằm ở đâu để sửa chữa. Có hai điều kiện ấy, nhưng nếu bộ máy quá nặng nề, cồng kềnh và cứng nhắc, thiếu sự linh hoạt, người ta cũng không thể đối phó với các tình thế và khó khăn bất ngờ được.

image
Khi có cả ba điều kiện nói trên, guồng máy cai trị, quản lý và kiểm soát sẽ tự vận động và tự điều chỉnh, không cần những người lãnh đạo cấp cao nhất phải bận tâm để mắt theo dõi đến từng chi tiết.
Ông Trương Tấn Sang không cần phải đóng vai đội trưởng đội tuần tra tham nhũng nhưng nếu ông có khả năng quản trị tốt, ông sẽ xây dựng được những cơ chế và tiến trình chống tham nhũng tốt để mọi nhân viên chống tham nhũng phải làm việc nghiêm túc; nếu không, họ sẽ bị kỷ luật hoặc bị thay thế. Đó là điều ở Tây phương người ta đều làm được. Bởi vậy, việc một hay vài đội trưởng đội tuần tra tham nhũng bất lực có thể là lỗi cá nhân của họ: Lỗi cá nhân, trách nhiệm cũng thuộc về cá nhân; nhưng việc tất cả hoặc, nhẹ nhàng hơn, hầu hết các đội trưởng đội tuần tra đều bất lực thì lại phải được xem là lỗi ở quản trị: Lỗi quản trị, trách nhiệm thuộc về giới lãnh đạo.

Thiếu khả năng hoạch định chính sách và cũng thiếu cả khả năng quản trị, giới lãnh đạo Việt Nam hiện nay làm được gì? Theo hai nhà nghiên cứu về Việt Nam, Adam Fforde và Jorg Wischermann, họ chỉ biết cai trị (rule)! Cai trị là hình thức thao tác quyền lực xưa cũ nhất của nhân loại: chỉ dùng quyền lực để bảo vệ quyền lực bằng cách bắt buộc mọi người làm theo ý mình. Vậy thôi.

Đóng tuồng vụng để tồn tại

image
Cuộc vận động sửa đổi Hiến pháp tại Việt Nam kéo dài suốt năm 2013 đã kết thúc sau cuộc bỏ phiếu của Quốc Hội vào ngày 28/11 với 486 trên tổng số 488 đại biểu tán thành. Về phương diện hành chính, cuộc vận động chính trị thuộc loại lớn nhất trong năm đã kết thúc, nhưng về phương diện chính trị, ảnh hưởng của nó chắc sẽ còn lâu dài từ cả phía nhà cầm quyền đến giới trí thức độc lập và những người bất đồng chính kiến.

Nhìn lại, hình ảnh chính xác nhất để mô tả cả cuộc vận động sửa đổi Hiến pháp 2013, theo tôi, là hình ảnh của một vở tuồng vụng.
image
Tuồng, vì tất cả đều diễn ra đúng theo kịch bản đã hoạch định sẵn. Kịch bản: Chỉ thay đổi một số chi tiết nho nhỏ lặt vặt để, một, củng cố quyền lực của một số người; và hai, để chứng tỏ chế độ của họ là dân chủ, biết quan tâm đến không những quyền của công dân mà còn quyền của con người, không những sự ổn định hay phát triển của xã hội mà còn cả vấn đề môi trường vốn được xem là ưu tiên số một của thế giới. Tuy nhiên, bên cạnh những sự thay đổi ấy, những vấn đề lớn gắn liền với sự độc quyền lãnh đạo cũng như độc quyền kiểm soát và phân phối tài sản quốc gia vẫn tiếp tục nằm trong tay của đảng.

Những kiểu tuồng như vậy chả có gì lạ. Chế độ độc tài nào cũng diễn tuồng như vậy. Từ năm 1945, đặc biệt từ năm 1954, ở miền Bắc và từ năm 1975, trong cả nước, đảng Cộng sản vẫn thường xuyên đóng tuồng như vậy.


image
Cái khác ở lần này không phải ở tính tuồng mà ở sự vụng về của vở tuồng. Vụng ở hai điểm chính. Thứ nhất, nó được mở đầu một cách rầm rộ và to tát, cuối cùng, lại kết thúc một cách vô duyên và lãng nhách khiến giới quan sát đều chưng hửng. Thứ hai, nó mở đầu bằng lời hứa hẹn “không có vùng cấm trong thảo luận” có vẻ rất dân chủ, nhưng ngay sau đó, lại cấm hết chuyện này sang chuyện khác, không những cấm, họ còn lên án hết nhóm này đến nhóm khác trong cái gọi là “âm mưu diễn tiến hòa bình”.

Không ai hiểu tại sao, lúc đầu, giới lãnh đạo lại dám tuyên bố một cách ồn ào về chuyện không có vùng cấm trong thảo luận về Hiến pháp như vậy. Chả lẽ họ không biết dân tình bất mãn ra sao? Hơn nữa, người ta càng không hiểu tại sao họ lại vận động sửa đổi Hiến pháp để tạo cơ hội cho dân chúng, hoặc ít nhất, giới trí thức, đặt lại vấn đề vai trò lãnh đạo của đảng và vấn đề sở hữu toàn dân về đất đai như vậy? Họ sợ những vấn đề “nhạy cảm”, nhưng tại sao họ, chính họ, lại nêu những vấn đề “nhạy cảm” ấy ra cho mọi người bàn luận?


image
Dân oan xuống đường - Đường Nguyễn Trãi - Thanh Xuân HN

Có cảm tưởng giới lãnh đạo Việt Nam, một, nói mà không biết mình nói gì; hai, không hiểu được tâm lý bất mãn của quần chúng, do đó, không tiên liệu được các phản ứng ngược khi tung ra cuộc vận động sửa đổi Hiến pháp.

Cả hai đều có một đặc điểm chung: dại dột. Nguyên nhân của sự dại dột ấy có khi không phải vì ngu đần. Mà vì hoang tưởng. Tên độc tài nào cũng hoang tưởng. Các nhà độc tài đều sống bằng sự lừa đối người khác và nạn nhân cuối cùng của sự lừa dối ấy là chính họ: Họ cũng tin vào sự dối trá của mình. Họ cũng tưởng là mọi người đều tin tưởng và ủng hộ họ.

Vở tuồng, thoạt đầu, tưởng hoành tráng, sau, biến thành tuồng hài là vì vậy.

Nhưng có khi chính cái tuồng hài ấy cũng nằm trong một âm mưu nào đó. Nói cách khác, có khi nhà cầm quyền Việt Nam đem chính sự dại dột và lố bịch của họ ra làm một thứ vũ khí để duy trì chế độ.

Ngỡ như nghịch lý. Nhưng không phải. Để duy trì quyền lực, từ xưa đến nay, có ba thứ vũ khí tối ưu: được yêu mến, được kính phục và bị sợ hãi. Nếu chỉ có hai, ưu tiên sẽ là: được kính phục và bị sợ hãi. Nếu chỉ có một: bị sợ hãi. Ngay từ khi được thành lập, đảng Cộng sản đã sử dụng cả hai biện pháp tuyên truyền và bạo lực để dân chúng yêu mến, kính phục và sợ hãi. Bây giờ, trong xu hướng toàn cầu hóa và sự phát triển vượt bậc của các phương tiện truyền thông xã hội, mọi âm mưu tuyên truyền đều thất bại, nhà cầm quyền, nói chung, không còn được yêu mến và kính trọng nữa, họ chỉ giữ lại một yếu tố duy nhất: duy trì sự sợ hãi.
image
Nhưng chỉ có sự sợ hãi không không đủ. Người ta đẩy sự thiếu yêu mến và thiếu kính trọng đến một cực khác: sự rẻ rúng. Rẻ rúng đến độ khinh bỉ và không thèm nghĩ, không thèm chấp nữa: Lúc ấy, sự rẻ rúng biến thành một sự vô cảm. Chính sự vô cảm ấy trở thành một thứ vũ khí cho nhà cầm quyền.

Một ví dụ: Mới đây, tôi gặp một người quen cũ từ Việt Nam sang. Là một giáo sư đại học, ngành Khoa học, anh thông minh, biết nhiều và nhận xét tinh tế. Thế nhưng, điều khiến tôi ngạc nhiên là khi được hỏi về đợt vận động sửa đổi Hiến pháp tại Việt Nam vừa rồi, anh không biết gì cả. Sau, anh thú nhận là anh không hề để ý đến chuyện ấy. Lúc ở Việt Nam, bật ti vi, thấy bàn chuyện Hiến pháp, anh đổi ngay sang kênh khác; mở tờ báo, thấy bàn chuyện Hiến pháp, anh lật sang trang khác.

Hỏi tại sao, anh đáp: Vì chán. Anh biết tỏng tòng tong đó chỉ là một trò hề để bịp dân và bịp dư luận quốc tế. Nó sẽ chả đi đến đâu cả. Rồi rốt cuộc, đâu lại hoàn đấy. Đã biết vậy, còn theo dõi làm gì chứ? Anh kết luận: Mất công vô ích.

Tôi kiên nhẫn hỏi tiếp: Những người có thái độ như anh có nhiều không? Anh đáp: Nhiều. Tất cả bạn bè và người quen của anh đều nghĩ vậy và phản ứng như vậy. Họ khinh thường. Họ tuyệt vọng. Họ chán. Và cuối cùng, họ thành dửng dưng vô cảm.

Ngoài việc gây ra sợ hãi, tất cả những kẻ gây ra tội ác đều mong nhất một điều: sự vô cảm trước cái ác. Điều đó, hầu như ai cũng biết. Cái “mới” của giới lãnh đạo Việt Nam hiện nay là họ duy trì và củng cố sự vô cảm ấy bằng cách tự biến mình thành lố bịch.

image
Như những thằng hề cầm súng.


image
Nguyễn Hưng Quốc


image

Người già nên về VN hay ở nước ngoài?
Chứng tiểu đêm ở người già
Giảm bớt nghèo khó bảo vệ được các trẻ gái khỏi lâ...
Người cao niên sử dụng computer
Cô nàng gốc Việt trở thành nữ DJ sexy
Bắc Kỳ 9 nút_Bắc Kỳ 2 nút
Lễ tang buồn thảm của kẻ ám sát TT Kennedy
Làm gì xóa đói nghèo ở Miền Tây?
Mrs. World: "Mrs. VietNem" cầm ngược cờ
Showbiz Việt và quảng cáo...
Từ Hà Nội đến Sài Gòn 1954 1975
Từ cầu cúng giết mổ tới ngoại cảm
Chiến thắng của Pacquiao động viên tinh thần Phili...
Thủy Cuba và người dân nghèo bán hàng rong
Các loại quyền lực
Món nợ không thể quịt
Nhìn anh Phi_mình bị nhột
Tại sao gái mại dâm không dùng bao?
Theo dõi các chuyến bay trên thế giới
Mật vụ Mỹ thay đổi sau vụ ám sát Tổng thống Kenned...
Chó cắn chết chủ
Cố vấn An ninh Quốc gia trình bày ưu tiên của Mỹ ở...
Liên Danh Hợp Nhất
Trung Cộng: cường quốc trị giá 100 ngàn đô la
Tòa ra lệnh bắt giữ ông Giang Trạch Dân
Con gái cố Tổng thống Kennedy gặp Nhật hoàng Akihi...
Giáo dục VN: Đập bỏ và xây mới?
Thoát y để thiền
Video hướng dẫn download setup Unikey & VPS and mo...
Thầy Năm Chén
18 món ăn kinh dị trên thế giới
Cờ bạc trên mạng tạo được thế đứng ở Mỹ
Ảnh người nghèo Việt Nam được giải nhất
Vì sao người Mỹ thần tượng JFK?
Xả lũ giết dân_Hội An chìm trong lũ
Báo chí nước ngoài ở TQ: Ai cần ai?
Philippines đối mặt với nguy cơ khủng hoảng nhân đ...
Không có Đảng đâu được như ngày hôm nay
Nghệ thuật bỏ đói
Lòng tốt của người lạ
Tôi thích Chợ Vườn
Liên hệ giữa ly hôn và luật di trú
Việt Nam cần chứng minh bằng hành động.
Quyền lực là gì?