Pages

BM

Báo Mai đã di v trang web mi: www.báomai.com

Dư lun Video Bnh Nhc Images English

" " # A B C D E-F G H IJ K L M N O P Q R S T U V W-X-Y

Monday, February 16, 2015

6 giờ trong động quỷ

http://baomai.blogspot.com/
Xin mượn lời nhận xét của Ngô Duy Quyền để đặt tên cho loạt bài viết này. Khi công an phường Trần Hưng Đạo đe chúng tôi: “Ở đây là đồn công an”, Ngô Duy Quyền nói luôn: “Động quỷ chứ công an gì”. Và cũng xin mượn câu nói “nổi tiếng” của ông Giám đốc Công an Tp Hải Phòng để đặt cho kỳ đầu này.

Quả vậy, anh em chúng tôi đã đi nhiều địa phương từ Bắc vào Nam, đã từng bị khủng bố nhưng chưa ở đâu thể hiện sự vô luật như ở Thái Bình. Từ những lời cảnh cáo: “Ở đây là tỉnh lẻ chứ không phải Hà Nội chúng mày đâu”, “Tao có thể cắt cổ mày ngay tại đây con chó nhé”, những câu chửi bới, xưng hô mày tao bất chấp cả người già 70, 80 tuổi của đám lưu manh cho đến những trận đòn máu chảy thành vũng, mặt mũi sưng húp đã chứng minh nhận xét của Ngô Duy Quyền là không ngoa. Lối hành xử của công an Thái Bình mang tính chất cát cứ, bản chất rừng rú, không cần biết đến pháp luật mà chỉ hành động theo ý thích.

image
Đoàn 13 người chúng tôi đến thăm Trần Anh Kim sau khi anh ra tù được 12 ngày. Trước đó, chúng tôi đã biết có đoàn của tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Túc (Tiền Hải) gồm 4 người đến thăm anh Kim đều bị bắt. Người thì bị bắt ngay đầu phố khi chưa kịp gặp người cần thăm, người bị bắt ngay tại nhà anh Kim rồi giam giữ tại công an phường. Giam chán thì giải về công an huyện, xã. Túc cũng cho biết trước nhà anh Kim, công an địa phương lập một cái chốt canh anh ngày đêm.

Tôi kể chuyện với vợ rồi nhận định:
-Ngày mai chắc chắn sẽ bị khủng bố. Không khác được.
-Vậy thì cho em đi với.
-Đi làm gì?
-Để bảo vệ anh.

Trời ơi, tôi bảo vệ tôi còn không nổi. Tôi phải lấy giọng gia trưởng:
-Bảo vệ hay chỉ vướng chân. Rồi cả hai đứa nằm viện, ai trông. Thôi ở nhà trực tin.
10 giờ tới nhà Trần Anh Kim. Nhà khóa cửa. Một người đàn ông bên kia đường chạy sang hỏi rồi bảo anh Kim vào bệnh viện. Ngô Duy Quyền gọi điện cho anh Kim rồi chúng tôi đứng chờ. Bảo lái xe đánh sẽ đi chỗ khác rồi vừa đợi anh Kim, chúng tôi vừa quan sát. Xung quanh có nhiều người rất khả nghi, vừa gọi điện đi đâu đó, vừa theo dõi chúng tôi.

Chờ chừng 10 phút thì anh Kim về. Anh vui lắm. Chúng tôi bảo chụp ảnh đã rồi đưa lên mạng ngay phòng mất vì sợ thăm nhau xong sẽ xảy ra lộn xộn.

image
Nói chuyện, hỏi han cũng chỉ 15 phút thôi rồi chia tay anh. Xe đến đón. Lúc này thì đã thấy rất đông quân bao vây chúng tôi. Người mặc trang phục dân phòng, người thì thường phục. Nói chúng ai cũng to khỏe. Tôi nghĩ, đám này mà cho lên biên giới bảo vệ Tổ quốc thì đảm bảo thể lực đây.

Họ bắt đầu gây chuyện, yêu cầu chúng tôi về phường. Hỏi các anh là ai? Trả lời: chúng tôi là dân” “Dân sao lại có quyền bắt chúng tôi về phường?” Cứ thế cù nhầy mãi.

Thấy một đứa nữ mặc trang phục công an (sau biết tên là Thúy Quỳnh), JB Nguyễn Hữu Vinh hỏi:
-Công an gì mà ăn mặc thế này? Biển tên đâu? Mũ đâu? Lại còn dép thời trang nữa.
Nó không trả lời được, lảng đi chỗ khác.
Chúng tôi lại xuống xe. Khi quay phim, một tay dân phòng bảo:
-Không được chụp.
Tôi hỏi:
-Anh làm nhiệm vụ ở đây phải không”
-Vâng.
-Vậy chúng tôi có quyền chụp để giám sát việc làm của các anh.
Một thằng vẻ dặt dẹo luôn bán sát tôi, tìm mọi cách huých, đẩy…

image
Bên cạnh, mấy tên khác đang quát tháo đe dọa những người trong đoàn:
-Tao là dân. Tao không cho phép chúng mày chụp tao.
-Anh là dân thì đi chỗ khác. Chỗ này địa phương đang làm việc với chúng tôi. Chúng tôi có quyền ghi lại hình để giám sát, làm bằng chứng.
Chúng tôi lên xe đi. Nhưng xe không thể di chuyển vì có mấy đứa đứng chắn trước đầu xe. Sau tôi biết, một đứa nữa trong đám này là trưởng công an Phường Trần Hưng Đạo, Thành phố Thái Bình.

image
Người phụ nữ chắn trước đầu xe và đang gọi điện huy động "đồng chí" đến. Sau về đồn công an thì mặc trang phục cảnh sát, xưng thiếu tá trưởng đồn Cao Thị Minh Toàn.

Bao giờ cũng vậy. Đầu tiên cãi lý đã. Lý thua thì mới tiếp đến màn bạo lực. Tất nhiên, lẽ phải thuộc về chúng tôi. Chúng bắt đầu hành động.

Màn khủng bố đầu tiên- clip Trương Văn Dũng

image
Cao Thị Minh Toàn trong vai côn đồ và vai trưởng công an phường

image
Cao Thị Minh Toàn (bên phải) trực tiếp chỉ đạo quân khủng bố đoàn thăm anh Trần Anh Kim
Năm bảy thằng quây vào JB Nguyễn Hữu Vinh, chắc vì máy ảnh của anh to nhất và anh cũng giảng giải cho chúng nhiều nhất. Trên khoảng trống trước nhà anh Kim bắt đầu náo loạn. Chúng tôi có 13 người. Bọn chúng đông bao nhiêu, thật khó ước lượng, chỉ biết hơn chúng tôi rất nhiều lần và chúng còn có lợi thế là đang “thi hành công vụ”, được công an bảo kê. Chúng quần thảo, lôi người này, túm người kia. Toàn những lời chửi bới tục tĩu và sặc mùi bạo lực. Tôi tìm cách lọt vào giữa, ôm chặt lấy Vinh, vừa giữ không cho chúng bắt anh đi, vừa lo chúng cướp máy ảnh của anh. Đẩy được Vinh vào phía cửa nhà rồi, tôi thấy mấy đứa đang to tiếng với anh Lê Hùng, tôi chạy đến canh chừng. Những người khác trong đoàn bị đánh ra sao thì ngoài tầm quan sát của tôi.
Rồi xe cảnh sát giao thông đến. Chúng yêu cầu lái xe đưa mọi người về phường vì “can tội” dừng xe cho người lên.
Lên hết xe rồi, ba bốn thằng mặt đầy sát khí, nhảy lên đòi đánh người này người khác làm cho xe không thể đóng cửa được cứ thế chạy. Tôi bảo tay CS giao thông ngồi ghế trước:
-Anh là cảnh sát, anh để cho chúng làm thế à? Tại sao anh lại ngơ trước những hành động như thế này chứ.

Nhưng anh ta vẫn ngồi im, không biểu hiện thái độ gì.

Tôi ngồi hàng ghế ngay sau lái xe. Chúng nhằm vào tôi hô đánh. Lúc này phía ngoài tôi là Tiến sĩ Thanh Giang, phía trong là Trương Dũng. Mỗi lần đánh tôi, JB NHV ngồi ghế sau gạt tay ra. Tôi luôn trong tư thế hai tay ngang phía trước để đỡ. Thấy khó tìm kẻ hở để đánh thẳng, một tên đánh vòng bên trái, sạt qua mặt bác Thanh Giang. Kính bác văng ra.


image
Nữ công an bị JB Nguyễn Hữu Vinh nhắc nhở về trang phục Người đeo băng đỏ là kẻ chửi bới, đe dọa và kêu gào đánh tôi trên xe


image
Quần chúng tích cực nhất trong màn phủ đầu. Sau vụ này chắc được "đồng chí" cấp trên khen thưởng
Đồn công an phường cũng gần, chừng 1 km. Xe dừng trước cổng đồn. Một đám đông vây quanh xe. Tôi bảo mọi người không được xuống và yêu cầu mở cổng cho xe chạy thẳng vào trong sân. Nhưng một đứa bảo chìa khóa cổng ai đó cầm đi rồi. Tay cảnh sát giao thông ngồi ghế trên nhảy xuống. Rồi chẳng hiểu sao, cửa ngang (loại cửa chuyển động dọc) mở toang ra. Lúc này, chúng nhao nhao lên xe lôi từng người chúng tôi xuống, vừa lôi vừa đánh. JB NHV là đối tượng đầu tiên. Chúng lôi anh ra khỏi ghế đánh đấm đạp túi bụi.

Tốp khác nhảy lên xông vào chỗ trong cùng hàng ghế phía sau tôi quát:
-Con này láo nhất. Lôi nó xuống.
Tôi tưởng là Mai Thanh. Nhưng không phải, đấy là nghệ sĩ Kim Chi, năm nay 73 tuổi. Tôi lại tưởng mình nghe nhầm. Nhưng không, tôi nghe tới 3 lần:
-Con này láo nhất. Lôi nó xuống.

Tôi đi với NS Kim Chi nhiều lần, hiểu tính chị. Chị có thể nói, có thể giải thích một cách ôn tồn chứ không có chuyện cãi vã, to tiếng với ai. Không hiểu sao mấy thằng lại bảo là chị “láo” mặc dù chị đáng bậc bà chúng.


image
Chúng cứ thế, vừa giật túi của nghệ sĩ Kim Chi, vừa lôi xềnh xệch xuống, mặc chị kêu la.
Lôi xong bác Thanh Giang xuống, chúng tính đến Trương Dũng. Anh ngồi trong, sát cửa kính, phía ngoài là tôi. Tôi nhất định không chịu ra để che đỡ cho anh. Tôi gạt tay chúng nó ra bảo chúng mày xuống đi, không được đánh người rồi nhất định cứ ngồi đấy.
Đó là những phản ứng tự nhiên, chứ làm sao tôi có thể bảo vệ được anh trước một bầy đang say máu. Rồi chúng lôi thốc tôi xuống để lấy chỗ đánh Trương Dũng. Tất cả đều bị áp giải vào tận đồn công an, vừa lôi đi vừa đánh.

Như vậy, toàn bộ đám côn đồ và công an mặc thường phục phối hợp với nhau rất chặt chẽ để đánh và bắt chúng tôi về đồn. Nếu Đỗ Hữu Ca, giám đốc Công an Tp Hải Phòng chứng kiến, thế nào ông ta cũng khen “đây là trận đánh đẹp, có thể viết thành sách”.


Nguyễn Tường Thụy - Sun, 01/25/2015

Chúc Tết nhng Tù Nhân Lương Tâm

T
ết tù, Tết thm, Tết tri giam
Yêu n
ước, yêu dân, chp nhn làm
Tù s
ĩ lương tâm, không bn án
Xót xa, u
t hn, nát tâm can!

C
ũng giòng máu đ, cũng da vàng
Giàu sang quy
n quý, ging Vit gian
Bán buôn t
quc, thân khuyn mã
Nh
c ging Rng Tiên, lũ Vm vàng!

Áo tù không b
n, ai biết chăng?
Trong đêm t
ăm ti, hi Minh Hng
Vi
t Khang nhc sĩ, thân cô thế
Ch
ng li đng gian, khúc hn ca!

T
Phong Tn hi, Đinh Nguyên Kha
Và còn bao n
a, bao nhiêu na
Trái tim máu đ
, nước Vit Nam
C
t lên tiếng nói, chng tham tàn!

Xuân tù, Xuân th
m, s mau qua
Chúc cho dân trí, h
ết mù loà
Nhân Quy
n, Dân Ch, mau thăng tiến
Ng
c sĩ T Do, hế
t can qua!

Hoàng Hạc

***


http://baomai.blogspot.com/
Trong suốt thời gian từ khi bắt đầu khủng bố đến khi đưa chúng tôi vào đồn công an, đều có công an chỉ đạo tham gia cùng bọn côn đồ được chúng huy động. Lẽ ra, là nạn nhân, chúng tôi mới là người cần đưa chúng vào đồn công an thì ngược lại, chúng lôi xềnh xệch nạn nhân, vừa đánh vừa lôi vào đồn mà không hề lo sợ bị công an bắt giữ lại về tội hành hung người lương thiện. Đây là một nghịch lý, xảy ra không chỉ ở Thái Bình mà rất nhiều địa phương khác trên đất nước này. Trước cảnh đó, có rất nhiều công an sắc phục xanh và vàng thản nhiên đứng nhìn, mặc cho chúng tôi lớn tiếng yêu cầu can thiệp.

Qua cổng đồn rồi, tai họa vẫn chưa hết. Thúy Nga và 1 số người tiếp tục bị đánh nữa. Một thằng chỉ vào tôi vừa đe dọa vừa chửi. Nó nhảy thách lên, vung tay loạn xạ, gào: “Tao ghét bọn phản động chúng mày, cứ đứa nào phản động là tao ghét. Tao đập chết hết”. Tôi bình tĩnh bảo: “Cậu có biết như thế nào là phản động không? Cậu nói cho tôi biết chúng tôi phản động ở chỗ nào, hay là nghe người khác nói rồi nói theo? Cậu phải có đầu óc tự chủ của mình chứ, đừng để cho người khác sai khiến”.

Cũng có đứa xoa dịu: “Vào đến đây rồi thì yên tâm. Không có ai đánh nữa đâu”. Anh em chúng tôi, đã có nhiều trường hợp bị đánh trong đồn công an rồi. Làm sao mà tin được chúng. Mặt khác, chúng tôi đều đã xác định từ trước, có chi phải trấn an. Hoặc: “Nếu ban đầu, người ta mời về, các bác nghe theo đừng cãi lại thì đâu đến nỗi”. Tôi bảo: “Chúng tôi chỉ làm theo cái đúng. Sai phải chống”.
Lúc này, chúng mới mở cổng yêu cầu lái xe chở chúng tôi đưa vào sân đồn. Trước đó, chúng không để xe chạy thẳng vào theo yêu cầu của chúng tôi là nhằm lôi chúng tôi xuống từ ngoài đường để đánh.

image
JB Nguyễn Hữu Vinh bên vũng máu vừa lau
Tôi vừa nhìn kỹ, vừa hỏi vừa xem vết thương của từng người, thấy JB NHV bị đau hơn cả. Anh bị 5, 6 đứa lực lưỡng xúm vào đánh, đấm, lên gối. Tiếp theo là Trương Dũng, rồi đến Ngô Duy Quyền. Trương Dũng bơ phờ, mặt mũi nhàu nát, quần áo xộc xệch. Ngô Duy Quyền bị chúng quay đánh vào đầu, mặt và cổ. Bạch Hồng Quyền khi vào đến đồn rồi còn bị 4-5 tên côn đồ đánh tới tấp vào đầu.

Một tên cướp cả 2 máy điện thoại của Bạch Hồng Quyền đưa cho một tên nữ, sau xác định được nó tên Toàn, trưởng CA phường Trần Hưng Đạo.
JB NHV ngồi gục vào tay vắt dọc theo thành ghế đá, nói rất khó nhọc. Máu mồm, máu mũi anh ộc ra, thành vũng trên ghế đá. Vũng máu được ai đó lau đi ngay lập tức. Mồm mũi anh đỏ lòm, các vết rách ngang dọc trên mặt. Tôi nhìn anh, xa xót. Mặc dù, các vết đánh tôi từ phía sau lúc này cũng đã thấm đau nhưng tôi vẫn ước giá được chia sẻ cho anh một phần. Sau đó, chúng đưa JB Nguyễn Hữu Vinh, Trương Văn Dũng vào 2 phòng. Trần Thị Nga, Trương Minh Tam, bác Thanh Giang, Nguyễn Thanh Hà, chúng đã đưa thẳng vào các phòng từ trước. Còn lại 6 người chúng tôi ngoài sân.

Phòng chúng đưa Vinh vào có rất nhiều tên vừa sắc phục vừa thường phục vây quanh anh. Sau anh kể, khi đó, anh yêu cầu tất cả người mặc thường phục trong đám côn đồ đã đánh anh em chúng tôi ra khỏi thì chúng tra lời chúng tôi là công an. Như vậy, số mặc thường phục đánh chúng tôi có nhiều đứa là công an nhưng chúng giả danh côn đồ.


image
Blogger JB Nguyễn Hữu Vinh và một số thành viên đoàn thăm ông Trần Anh Kim sau khi bị 'trấn áp' ở Thái Bình.
Tôi ngoài sân nghe chúng nó quát tháo, dọa nạt anh ầm ầm. Không nghe tiếng anh cãi cự. Tôi hiểu, anh đau lắm, không thể nói được hoặc chỉ nói được nhỏ. Thỉnh thoảng, anh ra ngoài hành lang, nhổ máu ra. Anh vẫy tôi đến, bảo đưa anh đi cấp cứu nhưng chúng không cho.

Thúy Nga kể cô bị đưa vào một phòng có 3 côn đồ và 1 nữ trong trang phục công an tên Thúy Quỳnh như đã nói ở kỳ 1. Có một điều lạ là công an Quỳnh lại chấp hành sự chỉ đạo của côn đồ. Chúng quát tháo nạt nộ Nga nhưng Nga không nói gì. Quỳnh đi ra gọi tên côn đồ trong nhóm vừa tấn công chúng tôi vào thì hắn ta đã khoác lên người bộ sắc phục công an với biển tên Nguyễn Ngọc Thịnh số hiệu 085-588 giới thiệu là Phó công an Phường. Điều này giải thích tại sao, công an Quỳnh lại chấp hành sự chỉ đạo của côn đồ. Khi bị Nga căn vặn tỏ ra bất hợp tác thì hai côn đồ khác vào để cho Thịnh và Quỳnh là 2 người trong sắc phục công an đi ra. Côn đồ quay một đoạn phim rồi quát:
“ĐM con chó, làm người không thích mày thích làm vật hả? ở đây chúng tao không thiếu những cái bạt tai nhé” . Nói xong nó tát Nga một cái. Nga vẫn im lặng. Cô mỉm cười, nụ cười của người nắm chắc trong tay lẽ phải và coi thường bạo lực. Chúng đe tiếp: “Nói cho mày biết là dân xã hội chúng tao có thể cắt cổ mày ngay tại đây nhé con chó. ĐM cái lũ phản động chúng mày, mày có tin bố mày gọi anh em vào cắt cổ mày ngay tại đây không? Chúng nói đi nói lại nhiều lần câu “cắt cổ”, vừa đe vừa sờ nắn trên người Nga, tước điện thoại và máy tính bảng của cô. Sau đó, Nga tiếp tục bị cướp nốt chiếc điện thoại còn lại. Thấy Nga vẫn không chịu làm việc với chúng, chúng lại đe: “Con chó, khôn hồn thì hợp tác làm việc, chúng tao là tỉnh lẻ, đéo phải như chỗ chúng mày đâu nhé”.

image
Nguyễn Thúy Quỳnh, kẻ cướp điện thoại của Trần Thị Nga
Tách riêng chán, chúng dồn tất cả chúng tôi vào một phòng lớn hơn để “làm việc” chung. JB NHV ngồi ghế được một lúc, không chịu được, chúng tôi phải đỡ anh nằm lên chiếc giường cá nhân kê sát tường sau. Lúc sau, chúng gọi một nhân viên y tế khám cho anh. Khi Vinh và chúng tôi không đồng ý, chúng bảo đưa anh đi bệnh viện nhưng Vinh chỉ đồng ý đi khi có chúng tôi đi cùng. Cuối cùng anh cứ vẫn nằm đấy, có Trương Minh Tam luôn bên cạnh hỗ trợ.
Một nữ công an mang hàm thiếu tá đến giới thiệu là trưởng công an phường sẽ làm việc với chúng tôi. Mọi người nhanh chóng nhận ra nó trước đó mặc thường phục đứng chắn không cho chúng tôi đi và chỉ đạo cho côn đồ đánh chúng tôi. Nó đeo biển tên Cao Thị Minh Toàn. Nó nói chuyện xưng hô tôi với các anh chị. Bác Thanh Giang nêu ý kiến gì đó, nó xoay người về phía bác Thanh Giang giải thích, cũng anh anh, tôi tôi. Bác Giang nói:
-Tôi bằng tuổi ông chị, chị không được phép xưng hô với tôi như thế.
Nó câng câng, vẻ tự tin:
-Tôi lúc này làm việc với tư cách chính quyền, tôi xưng hô thế là đúng.

Bác Giang giận run người, đập bàn:
-Hỗn!
Liệu có qui định nào của ngành công an cho phép nó xưng hô như thế với những người cao tuổi? Nếu là tôi/ các bác, tôi/các ông bà thì chắc bác Giang sẽ không phản ứng. Sau về, tôi trêu bác Thanh Giang: “Bác được gái trẻ gọi bằng anh. Sướng nhé”.

image
Cao Thị Minh Toàn đang chỉ đạo côn đồ hành hung chúng tôi
Một đứa mang tờ biên bản ghi sẵn vào để làm việc tiếp với chúng tôi. Biên bản ghi đại ý là chúng tôi đến thăm Trần Anh Kim là một đối tượng đang bị quản chế ở địa phương, công an phường mời về làm việc. Các anh đến thăm Trần Anh Kim phải xin ý kiến của chúng tôi. Bây giờ sự việc xảy ra như thế nào thì các bác khai tiếp.

Chúng tôi phản đối:
-Chúng tôi không chấp nhận biên bản như thế. Biên bản phải được lập trước mặt chúng tôi. Phải ghi đầy đủ ý kiến của chúng tôi. Phải lập thành 2 bản, chúng tôi phải giữ 1 bản. Các anh quản chế ông Trần Anh Kim không có nghĩa quản chế cả người đến thăm ông ấy. Việc chúng tôi thăm ông Trần Anh Kim là hoàn toàn chính đáng. Yêu cầu các anh đưa văn bản qui định đến thăm ông Kim phải xin phép các anh.


Dĩ nhiên là chúng không có.

Một đứa, dáng cấp trên của công an phường vào, giải thích cho chúng tôi về việc “mời” chúng tôi vào đây... JB NHV đang đau, nhưng vẫn bật dậy:
-Anh là ai?
-Tôi là công an.
- Anh tên là gì? Công an thì biển tên đâu?
Hắn không nói.
Vinh bảo:
-Chúng tôi đóng thuế để trả lương cho các anh, mua sắm trang phục trang bị cho các anh mà các anh ăn mặc thế này à.
Tay này nghĩ Vinh nói hớ, hắn phản ứng rất nhanh, chỉ vào anh:
-Anh đóng được đồng thuế nào chưa?
Mọi người cười ồ vì thấy câu hỏi quá ngớ ngẩn.
Tôi chỉ chai nước trước mặt:
-Đây này, trong giá chai nước này có thuế đó.

JB NHV lại phải giảng cho hắn rằng, mua bất cứ sản phẩm nào tức là đã đóng thuế rồi đó. Đi vệ sinh, giật cái cần nước là đã có thuế trong tiền nước đấy v.v…
Có lẽ hắn nghĩ, cứ cầm tiền đóng thuế mới gọi là đóng thuế, ví dụ như các doanh nghiệp. Qua việc giảng giải khá tận tình của Vinh, chắc hắn đã hiểu ra.
Không biết nói sao nữa, hắn lùi ra đứng phía giáp cửa ra vào. Rồi hắn đút tay túi quần, nhìn chúng tôi. Nga đứng dậy chỉ tay:
-Bỏ tay trong túi quần ra. Tác phong công an như thế à?

Hắn không nói được câu nào đành bỏ ra ngoài. Một lúc, đã thấy hắn thay thường phục, đi ngang qua cửa. Nga vẫn không tha:
-Kìa kìa, cái anh kia, vừa mặc quần áo công an, giờ lại thay ngay thường phục. Công an làm việc như thế à?
Chuyện một người, lúc công an, lúc côn đồ, lúc lại là quần chúng tự phát chưa hết.
Còn lại Cao Thị Minh Toàn với mấy dân phòng. Hình như bây giờ không còn đủ ý chí đe dọa chúng tôi nữa. Mọi người tiếp tục tố cáo chúng về chuyện đánh đập, cướp tài sản. Nó tìm cách chối tội:
-Lực lượng chúng tôi mỏng, không kiểm soát được tình hình…

Tôi đứng phắt dậy:
-Tôi hỏi chị, chị trả lời ra sao về việc trong đám đánh chúng tôi, có cả những gương mặt sau chúng tôi nhận ra là công an? Tại sao khi trên xe, khi chúng tôi bị côn đồ đánh, công an ngồi đó không can thiệp? Tại sao về đến cổng, không mở cổng cho xe vào mà lại để côn đồ lôi chúng tôi xuống đánh trước mặt rất nhiều người mặc sắc phục công an? Chị trả lời thế nào về việc này? Quan sát từ đầu đến giờ, tôi khẳng định là vụ khủng bố này là do công an tổ chức.
Cả hai lần tôi nhắc lại ý này, nó đều im không trả lời được. Rồi nữ tặc thiếu tá Cao Thị Minh Toàn cũng chuồn nốt, để lại hai dân phòng.


Nguyễn Tường Thụy 8/2/2015

image

Đại dương ô nhiễm vì rác nhựa
Bí ẩn của đôi môi
Chiếc nhẫn rơi giữa đời
Ai là người kiểm soát thị trường dầu mỏ?
Điện thoại của bạn dễ lộ thông tin gì?
Tại sao có những trái cây khổng lồ?
Blogger Đoan Trang: Cô gái thách thức những thử th...
Bao giờ chế độ độc tài tại Việt Nam sụp đổ?
Chiếc cầu thang kỳ diệu
Theo Đảng mất lương tâm
Chém giết có phải là 'văn hóa'?
Ai thay ông Bá Thanh sẽ bị bẻ nanh
Người vợ đơn độc tìm chồng bị bắt ở Donetsk
Chó có thể nhận biết những cảm xúc của con người
Tác giả Mỹ: Việt Nam muốn kiểm soát quá khứ
Đại sứ Mỹ học nấu bún bò Huế
Thực hư Đảng viên CS không thể nhập tịch Mỹ?
Vì sao người đánh bạc chẳng hơn khỉ
Nam và nữ, ai dê hơn ai
Iran: Phẫu thuật vì trinh tiết?
Vietnam Airline: bị bắt giữ tại Hàn Quốc vì buôn l...
Giả bán nội thất, bên trong trồng cần sa
Trung Nam Hải đang toan tính gì với con bài Nguyễn...
Xuân, Hạ, Thu, Đông ... rồi Xuân
Thầy nào trò nấy
23 điều vô lý chỉ có ở Việt Nam
Little Saigon và Little Havana
Tại sao không kháng chiến?
Ai đã giả Nguyễn Bá Thanh?
Chợ TẾT Mộng-Lệ-An
Chuẩn bị cho xung đột quân sự ở Biển Đông
Có thể béo mà vẫn đẹp không?
Câu chuyện đằng sau những ngôi mộ
Làng Versailles, New Orleans
Xưng Tội
Phút cuối của phi công Jordan bị thiêu sống
Người đàn ông Mỹ: bật khóc khi nhận được ô tô
DỊCH: Một nghề nhàn nhã
Đảng viên Cộng sản bị cấm nhập tịch Mỹ?
Mánh Mung

3 comments:

  1. Chúc Tết những Tù Nhân Lương Tâm

    Tết tù, Tết thảm, Tết trại giam
    Yêu nước, yêu dân, chấp nhận làm
    Tù sĩ lương tâm, không bản án
    Xót xa, uất hận, nát tâm can!

    Cũng giòng máu đỏ, cũng da vàng
    Giàu sang quyền quý, giống Việt gian
    Bán buôn tổ quốc, thân khuyển mã
    Nhục giống Rồng Tiên, lũ Vẹm vàng!

    Áo tù không bận, ai biết chăng?
    Trong đêm tăm tối, hỡi Minh Hằng
    Việt Khang nhạc sĩ, thân cô thế
    Chống lại đảng gian, khúc hận ca!

    Tạ Phong Tần hỡi, Đinh Nguyên Kha
    Và còn bao nữa, bao nhiêu nữa
    Trái tim máu đỏ, nước Việt Nam
    Cất lên tiếng nói, chống tham tàn!

    Xuân tù, Xuân thảm, sẽ mau qua
    Chúc cho dân trí, hết mù loà
    Nhân Quyền, Dân Chủ, mau thăng tiến
    Ngục sĩ Tự Do, hết can qua!

    Hoàng Hạc

    ReplyDelete
  2. N B Thanh a ete assassiné au polonium car son sang a ete contaminé de maniere anormalement mortelle . Malgré les soins americains , il est mort
    d'un "cancer du sang" . L'heure du deces est sans importance . L'important c'est la cause .

    ReplyDelete