Friday, December 20, 2013

Từ chuyện phạt vạ của cơ quan lao động đến nạn thưa kiện của thợ Nail

image
Sau hàng mấy chục năm làm ăn kiếm tiền thật suôn sẻ, nghề làm chủ tiệm Nail của người Việt tại Hoa Kỳ hiện đang đối diện với hai vấn đề khó khăn mà lâu nay chưa từng thấy xảy ra: Thứ nhất là những đợt kiểm tra của cơ quan lao động khắp nơi trên nước Mỹ, khiến hàng loạt chủ tiệm lớn nhỏ đã và đang bị phạt vạ nặng nề do vi phạm luật lao động. Thứ hai, là những vụ thợ Nail hợp nhau kiện chủ ra tòa để đòi bồi thường, cũng vì những vi phạm liên quan đến luật lệ lao động. Trước những thử thách này, nghề Nail của người Việt ở Mỹ quả thật đang trong một giai đoạn vô cùng cam go mà giới chủ tiệm cần phải chuẩn bị về mọi mặt để có thể sống còn.

Những vụ phạt vạ của cơ quan lao động

image
Năm 2012 vừa qua, Bộ Lao Ðộng liên bang Hoa Kỳ đã phát động chiến dịch mở những cuộc kiểm tra không báo trước nhắm vào các tiệm Nail trên nước Mỹ, và chọn vùng Seattle của tiểu bang Washington làm nơi xuất phát. Tiếp theo đó, cơ quan lao động tại hầu hết các tiểu bang cũng đã và đang liên tục kiểm tra việc thi hành luật lệ lao động tại các tiệm Nail. Bên cạnh rất nhiều tiệm Nail đã bị phạt vạ vì dùng mẫu 1099-Misc để trả lương cho thợ không phải thật sự là “independent contractor,” một số chủ tiệm Nail cũng bị phạt vì không làm bảng chiết tính mức lương và giờ làm việc (itemized wage statements) theo đúng luật lao động mỗi khi chia tiền hoặc trả lương cho thợ làm trong tiệm. Ðây cũng là vi phạm mà rất nhiều cơ sở tiểu thương có thuê người làm công như tiệm Nail, nhà hàng, tiệm massage, tiệm may, v.v... thường mắc phải do sự phức tạp của luật lệ lao động mà kể cả những chuyên viên phụ trách thuế vụ hay kế toán cho các cơ sở tiểu thương cũng không hiểu rõ, bởi vì luật lao động không nằm trong lãnh vực chuyên môn của giới này. Số tiền phạt từ vi phạm vừa kể trên có thể rất nặng, được cơ quan lao động ấn định dựa trên tổng số lần mà cơ sở tiểu thương đó đã trả tiền công cho mỗi nhân viên mà không có bảng chiết tính lương bổng theo đúng luật lệ hiện hành, tính chung cho đến ngày bị phạt. Một trường hợp điển hình là vào năm 2009, tiệm massage “New Life Acupuncture” tại thành phố Arcadia miền Nam California đã bị cơ quan lao động phạt $1.83 triệu Mỹ kim cũng vì không làm bảng chiết tính mỗi khi chia tiền cho những người thợ làm công việc massage trong tiệm!

Ngoài việc kiểm tra việc thi hành luật lệ lao động, Bộ Lao Ðộng liên bang Hoa Kỳ và cơ quan lao động tại các tiểu bang cũng thường xuyên kêu gọi người làm công hãy khiếu nại khi chủ nhân vi phạm luật lao động, và sẽ được giúp đòi lại tiền lương mà chủ đã không trả theo đúng luật định. Vì vậy, nhiều tiệm Nail sở dĩ bị cơ quan lao động kiểm tra và phạt vạ trong thời gian gần đây là vì bị thợ làm trong tiệm khiếu nại, đặc biệt là khi có chuyện bất hòa với chủ tiệm. Và nguyên nhân của hầu hết những vụ khiếu nại cũng là do chủ tiệm không hiểu rõ luật lệ lao động mà ra.

Hiện tượng thợ Nail kiện chủ tiệm

image
Tại Hoa Kỳ, các doanh nghiệp dầu lớn hay nhỏ có thuê mướn người làm công đều bị ràng buộc bởi nhiều thứ luật lệ lao động rất phức tạp, mà chủ yếu là các điều khoản liên quan đến vấn đề lương bổng và phúc lợi của người làm công quy định bởi Ðạo luật Tiêu Chuẩn Lao Ðộng Công Bằng “The Fair Labor Standards Act” và luật lao động của tiểu bang sở tại. Chủ nhân các doanh nghiệp nếu không hiểu rõ luật lệ trong vấn đề này, ngoài việc bị phạt vạ hay bị truy tố bởi cơ quan lao động, còn có thể bị những người làm công khiếu nại với cơ quan lao động, hay thậm chí thưa kiện ra tòa để đòi bồi thường.

Trên thực tế thì các doanh nghiệp lớn với phương tiện tài chánh dồi dào, thường được sự cố vấn chuyên môn của những luật sư am tường luật lệ lao động nên ít khi có sự vi phạm. Thêm vào đó, để ngăn ngừa và đối phó những vụ thưa kiện của người làm công liên quan đến luật lao động, mỗi doanh nghiệp lớn cũng đều có soạn thảo những quy định cụ thể về điều kiện, thời giờ làm việc, lương bổng và phúc lợi của người làm công, và đôi bên cũng thường có những thỏa thuận để xác nhận rõ ràng mọi thứ trên giấy trắng mực đen. Hơn nữa, nếu có bị người làm công thưa kiện thì các doanh nghiệp lớn cũng sẽ dư thừa tiền bạc để thuê những tổ hợp luật sư hùng hậu mà chống đỡ hay trấn áp phía đi kiện. Vì lẽ trên đây, chủ những doanh nghiệp nhỏ có thuê người làm công, do thiếu sự hiểu biết chính xác về các luật lệ phức tạp nên thường bị phạt vạ trong những vụ kiểm tra của cơ quan lao động, và cũng rất dễ bị người làm khiếu nại hoặc thưa kiện, nhất là khi có xảy ra chuyện bất hòa.

Ðiều đáng quan ngại là trong thời gian gần đây, cùng với sự kiện cơ quan lao động gia tăng kiểm tra việc thi hành luật lệ lao động tại các tiệm Nail, những vụ thợ Nail kiện chủ tiệm liên quan đến luật lao động cũng đã và đang xảy ra ngày càng thêm nhiều.

image
Hiện tượng thợ Nail kiện chủ tiệm có lẽ bắt nguồn từ vụ bà Susan Kim kiện tiệm Nail “167 Nail Plaza” tại New York hồi năm 2007 đòi bồi thường tiền lương giờ phụ trội (overtime pay), và do đã sa thải bà vì yêu cầu được giờ nghỉ để ăn trưa. Trong vụ kiện nói trên, bà Kim chỉ đòi bồi thường $150,000 nhưng tòa án đã buộc chủ tiệm phải trả cho bà Kim đến $182,000. Tiếp theo thắng lợi của bà Kim, những tổ chức chuyên cung cấp dịch vụ pháp lý cho người thiểu số tại nhiều nơi ở Mỹ đã liên tiếp giúp cho thợ Nail khởi kiện rất nhiều chủ tiệm phạm luật lao động để đòi tiền bồi thường. Và từ đó đến nay, những vụ thợ Nail kiện chủ tiệm liên quan đến vấn đề lương bổng và quyền lợi lao động đã lan rộng khắp Hoa Kỳ, đặc biệt là trong thời gian mấy năm gần đây.

Một vài điển hình là trong năm 2012, tiệm Nail “Cindy's Total Care” tại New York đã bị tòa buộc bồi thường $235,920 cho một số thợ Nail vì đã vi phạm luật lệ trong vấn đề lương bổng. Cũng tại New York, chủ các tiệm “Babi Nails” bị 6 người thợ Nail là di dân gốc Á Châu kiện ra tòa vì không trả lương đúng luật lao động, và cũng phải bồi thường gần $250,000. Vừa qua, hệ thống các tiệm Nail “Natalie Salon” tại vùng vịnh San Francisco, California do người Việt làm chủ đã bị nhiều thợ Nail kiện ra tòa vì có sự tranh chấp về lương bổng và quyền lợi lao động. Mặc dầu không nhận lỗi, “Natalie Salon” vào mùa Hè năm 2013 đã phải trả $750,000 cho các thợ Nail để dàn xếp vụ kiện kéo dài quá tốn kém.

image
Từ vài năm qua, do phần đông thợ Nail là phụ nữ gốc thiểu số không rành Anh ngữ, nhiều tổ chức bênh vực quyền lợi lao động cho thợ Nail cũng đã lần lượt được hình thành tại một số tiểu bang. Thêm vào đó, ngày càng có nhiều tổ hợp luật sư cũng sẵn sàng giúp người làm công kiện chủ nhân các cơ sở tiểu thương phạm luật lao động, mà đặc biệt là tiệm Nail hay nhà hàng, và chỉ lấy thù lao sau khi đòi được tiền bồi thường. Theo sự tìm hiểu riêng của chúng tôi, tại các nơi ở khắp Hoa Kỳ hiện có nhiều vụ thợ Nail kiện chủ tiệm vì phạm luật lao động còn đang trong vòng tranh tụng tại tòa án.

Vì đâu nên nỗi?

image
Trước đây, phần đông chủ tiệm Nail người Việt do ít bị kiểm tra nên rất lơ là và thậm chí không hề quan tâm tìm hiểu các luật lệ lao động áp dụng trong ngành nghề của mình. Kể từ khi hàng loạt chủ tiệm tại các tiểu bang bị phạt vạ nặng nề qua những đợt kiểm tra ồ ạt của cơ quan lao động nhắm vào tiệm Nail trong mấy năm vừa qua, một số chủ tiệm đã bắt đầu cảnh giác và tìm cách để tránh bị phạt vạ. Tuy nhiên, vì nghề Nail bị chi phối cùng lúc bởi nhiều thứ luật lệ khác nhau, và do tính phức tạp của các luật lệ này cùng với những lắt léo trong vấn đề ăn chia và cách thức trả tiền cho thợ, muốn hợp lệ với luật lao động trong vấn đề lương bổng của thợ Nail là một việc không đơn giản như một số chủ tiệm vẫn thường chủ quan.

Gần đây nhiều chủ tiệm Nail tại các tiểu bang có liên lạc với chúng tôi để tìm hiểu thông tin. Qua đó, chúng tôi nhận thấy hầu hết đều có những hiểu biết sai lệch trong vấn đề lương bổng của thợ Nail. Ðiều vô cùng đáng tiếc và nguy hại là phần đông chủ tiệm Nail đều lo bận rộn kiếm tiền, và chỉ thấy cái lợi nhỏ trước mắt chứ không cần biết đến cái hại lớn đi kèm. Rất ít có ai hiểu rằng phải tìm hiểu luật lệ để sớm sửa đổi và có sự chuẩn bị, bởi nếu tình trạng vi phạm càng kéo dài, chủ tiệm sẽ càng bị phạt nặng hơn khi bị kiểm tra, và cũng khó mà đối phó khi bị thợ thưa kiện.

image
Trong tình hình như vừa kể trên, và do sự hiểu biết sai lệch về các luật lệ lao động cùng với sự chủ quan hay tánh thụ động của nhiều người trong giới chủ tiệm Nail, người ta sẽ không ngạc nhiên khi thấy các vụ phạt vạ của cơ quan lao động, cũng như những vụ khiếu nại hoặc thưa kiện trong vấn đề lương bổng và quyền lợi lao động của thợ Nail, rồi đây sẽ còn xảy ra nhiều hơn nữa trong thời gian sắp đến.

image
Ðể có sự hiểu biết về các luật lệ hiện hành liên quan đến nghề Nail ở Mỹ, hãy tìm đọc sách “Luật Pháp & Nghề Nail tại Hoa Kỳ” biên soạn bởi Tiến Sĩ Luật Khoa Tom Huỳnh, là người đã được đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (Voice of America) phỏng vấn về các luật lệ liên quan đến nghề làm Nail tại Mỹ.





image

Ông Mao là gì với Trung Quốc hôm nay?
Việt kiều bán vé số nhận được 1 triệu đô
Tâm thư từ bỏ đảng của Nhà báo Phạm Chí Dũng
Trung úy trẻ tuổi gốc Việt đậu Thủ Khoa tại Học vi...
Vì sao trẻ em bị bạo hành?
Tấm vé số ở VN và 'sự vô cảm'
Photos: The Pacific in WWII
Vì sao đàn ông thích nhìn và sờ ngực phụ nữ?
Ai làm cho Huế đau thương?
Tuổi hưu và phúc lợi ở Mỹ
Thay đổi nhân sự cấp cao Bắc Hàn
Chữ nghĩa vi-xi
Các Mác & Việt Nam hôm nay
Nỗi đau cuối đời của ông Lê Hiếu Đằng
Nấu bánh chưng ở Mỹ
Em Việt Nam bí ẩn
Tham nhũng vì người hay thể chế?
Hải quân Mỹ cung cấp nước sạch cho người dân Phili...
Sông Mekong không phải của riêng ai
Ngoại trưởng Kerry thăm vùng đồng bằng sông Cửu Lo...
Tổ Quốc - Danh Dự - Trách Nhiệm
Báo cáo về những vụ đàn áp blogger nhân Ngày Nhân ...
Ông Lê Hiếu Đằng 'trong cơn nguy kịch'
Chuyến thăm của Kerry và tương lai của Việt Nam
Phụ huynh ba nhà hoạt động bị giam cầm sang Mỹ vận...
Rồi sẽ đến Biển Đông
Gia đình họ Kim và những ẩn số
Những hình ảnh để đời năm 2013
Obama "mất điểm" với vợ
Quán cafe Pháp thưởng khách hàng lịch sự
THỜI TRANG DÂN OAN
Kim Jong Un làm Bắc Kinh nhức đầu
Con gái Ngoại trưởng Mỹ: ‘Việt Nam là một phần cuộ...
Thói hôi của và sự xuống cấp đạo đức
Viết blog từ trong nước, ai, thế nào?
Diễn biến ghê rợn từ móng tay
Những lời tiên tri bị coi là “điên rồ” trở thành s...
Nhà thực vật Anh mất tích ở Sapa
Ðức Giáo Hoàng Phanxicô được bình chọn là Nhân vật...
Mỹ phát hành 'tiền hên' nhân dịp Tết Nguyên đán

Thursday, December 19, 2013

Ông Mao là gì với Trung Quốc hôm nay?

image
Giống như mọi thứ khác ở Trung Quốc, vai trò của Mao ngày nay mang nhiều nét đối nghịch. Ông vừa lớn hơn, lại vừa nhỏ hơn so với bức chân dung khổng lồ đặt tại Thiên An Môn—tấm hình chắc sẽ không dễ bị dỡ bỏ nay mai.

Lớn hơn, bởi Mao là một nhân vật kiểu George Washington.
Ông là người sáng lập Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, thống nhất được một quốc gia giàu truyền thống nhưng có nhiều khác biệt và dàn trải trên một lãnh thổ rộng lớn.

image
Nhỏ hơn, bởi giới trẻ Trung Quốc hiện nay, gồm cả những đảng viên cộng sản, hầu như không biết gì về những bài viết, học thuyết, thành công và cả những sai lầm khủng khiếp của ông.

Tập Cận Bình và ban lãnh đạo mới của Trung Quốc đã cảnh báo rằng sự đi xuống của chủ nghĩa Mao, tương tự như ở Liên Xô, sẽ dẫn tới sự hỗn loạn và làm suy yếu chế độ hiện tại-chế độ vốn coi sự ổn định là yếu tố tiên quyết trên con đường cải cách đầy chông gai.

Tuy vậy, họ cũng không ngần ngại khi chỉ ra những thảm họa dưới thời Mao Trạch Đông như “Đại Nhảy Vọt” thời cuối thập niên 1950 và thời Cách Mạng Văn Hóa giai đoạn 1966-1976.
Những cuộc thử nghiệm xã hội đầy hoang tưởng đó đã cướp đi mạng sống của hàng chục triệu người vô tội.

Thử nghiệm xã hội

image
Giới trẻ Trung Quốc hiện nay hầu như không biết gì về các học thuyết của Mao
Không giống như Stalin, Mao không trừng phạt ai và chắc chắn không muốn tạo ra nạn đói khủng khiếp.

Nhưng ông không hiểu rằng mình đã bị cuốn theo những cuộc thử nghiệm xã hội-vốn làm rối loạn cuộc sống của vô số người dân- và cũng không biết những thí nghiệm kiểu vậy sẽ đi về đâu.
Mao đã thừa nhận điều này với nhà văn cánh tả người Mỹ Anna Louise Strong vào năm 1958, khi bà định viết một cuốn sách về chương trình “Đại Nhảy Vọt” của Mao.

“Hãy chờ 5 năm nữa rồi hẵng viết,” Mao nói và giải thích với Louise Strong rằng ông không chắc chắn về kết quả đạt được sẽ là gì.

image
Liệu ông Tập có định làm sống lại chủ nghĩa Mao hay không? Liệu cựu bí thư Trùng Khánh nay đã thất sủng, Bạc Hy Lai, đã từng muốn làm vậy? Câu trả là “không” cho cả hai trường hợp.
Ông Bạc đơn giản là lợi dụng những khẩu hiện mị dân để thu hút đám đông quần chúng nghèo khổ.
Thế còn chính sách cải cách của ông Tập đang trái ngược hoàn toàn với kinh tế kiểu Mao, nhưng ông đã khéo léo sử dụng logic biện chứng của chủ nghĩa Mao để phân tích các vấn đề của Trung Quốc, và từ đó đưa ra những giải pháp thích hợp. Ông cũng thường ca ngợi những thành tựu tích cực của thời đại Mao Trạch Đông.

Điều này dẫn đến một quan điểm rất thú vị, vốn được hầu hết các học giả thừa nhận, ngoại trừ một số nhân vật như Peter Nolan của trường Đại học Cambridge: học thuyết phân tích và tổng hợp của Mao là vũ khí bí mật của Trung Quốc, dù nó đang bị bỏ quên tại thời điểm hiện tại, ngay cả ở chính Trung Quốc.

Hãy nhìn vào hoàn cảnh Trung Quốc lúc tôi đến đây hồi tháng 9, 1945.

Tư duy khoa học?

image
Rittenberg từng được Mao Trạch Đông ký tặng Mao tuyển tại Thiên An Môn
Hai phái kình chống nhau, Quốc Dân Đảng và Cộng sản, khi đó đang chuẩn bị lực lượng để tranh giành quyền lực trong một cuộc nội chiến đẫm máu.
Quốc Dân Đảng được chuẩn bị tốt hơn, binh lính quy củ hơn, được hỗ trợ bằng máy bay, xe tăng, pháo hạng nặng, hệ thống vận chuyển được cơ giới hóa, và đông gấp nhiều lần so với phe Cộng sản.
Quốc Dân Đảng kiểm soát hầu hết những đường dây liên hệ chính, tất cả những thành phố lớn ở bên ngoài Mãn Châu. Họ cũng nhận được sự trợ giúp khổng lồ bằng cả tiền bạc lẫn vũ khí từ Hoa Kỳ. Họ thực sự vượt trội về mọi mặt.

image
Phe Cộng sản thì sao? Vào tháng 11, 1946, tôi đã đi bộ 40km từ Diên An để gặp lữ đoàn 359, mà vị chỉ huy Vương Chấn là bạn của tôi.
Lữ đoàn này từng trải qua cuộc Vạn lý Trường Chinh huyền thoại và đã mở con đường máu xuống phía nam Quảng Đông để giúp xây dựng căn cứ hàng không cho quân đội Hoa Kỳ trong Thế Chiến đệ nhị.

Gặp họ trên đường hành quân đến Diên An, tôi thấy kinh ngạc với những gì được chứng kiến. Một lữ đoàn ăn xin thì đúng hơn.
Hầu hết trông như thiếu niên, một số được đi giày khâu, còn hầu hết xỏ những đôi dép cỏ tự chế. Cứ một đội 10 người thì chừng 5 hay 6 người mang súng trường lấy của quân Nhật, còn lại mang trùy gỗ hay giáo mác buộc dây màu đỏ.

Tôi thấy tim mình chùng xuống: làm sao mà họ thắng được?
Nhưng rồi họ vẫn thắng, thắng dễ dàng là đằng khác.
Tại sao? Bởi vì họ có tư duy khoa học và vượt trội hơn, vốn dẫn tới những chính sách thông minh và được ủng hộ rộng rãi (như Cải cách Thổ địa), và họ thay đổi chiến thuật liên tục để đánh bại đội quân Quốc Đân Đảng có sức ỳ quá lớn.

Triết học kiểu Mao

image
Mao đã vận động hàng triệu nông dân Trung Quốc tham gia kháng chiến
Mao luôn tự gọi mình là “giáo viên tiểu học.” Trên thực tế, ông có lẽ là giáo viên triết học dạy nhiều học trò nhất trong lịch sử loài người.

Một trong những giáo lý quan trọng nhất của Mao là tìm ra sự thật từ thực tế. Tìm hiểu hoàn cảnh thực tế và đưa ra chính sách dựa trên điều đó.

Không thể bắt đầu từ “sự thật hiển nhiên” và gom lại thực tế để chứng minh mình đúng, làm ngơ trước những thực tế đi ngược lại với kết luận của mình.

Vào năm 1947, tôi dịch một bộ 40 bài báo giải thích về cách thi hành Cải cách Ruộng đất. Bài số 40 được Mao đích thân viết bằng cây bút lông sói nổi tiếng của mình.

image
Bài báo nói rằng nếu bất cứ thành viên Cải cách Thổ địa nào bất đồng với điều 40 và muốn phá hoại nó, thì cách tốt nhất để phá hoại chính là thực hiện chính xác điều 40 đó tại làng quê của mình.
Không tìm hiểu tình hình địa phương, không ra các quyết đinh phù hợp với nhu cầu địa phương thì sẽ không thay đổi được gì cả, và tất yếu sẽ thất bại. “Không làm thì đừng có mà nói,” Mao tuyên bố.
“Một biến thành hai,” tất cả mọi thứ đều có nhiều mặt, đều nằm trong một dòng chảy, không có gì là đơn giản và thuần chất. Nếu không phân tích, không đặt ra câu hỏi, giả định rằng “cái anh nhìn thấy là cái anh nhận được” chính là nguyên do dẫn tới sự đơn giản hóa quá mức và thảm họa.

Một vị chỉ huy Quốc Dân Đảng có thể chống Cộng, nhưng cô con gái yêu của ông lại tham gia phong trào sinh viên và gây ảnh hưởng tới người cha; ông ta có thể bất đồng sâu sắc với Tưởng Giới Thạch, hay thư kí của ông ta có thể là một người cộng sản ngầm.

Con người luôn phức tạp và có nhiều mặt, phải tìm ra được nút thắt và tháo gỡ nó.
Kẻ thù vượt trội về lực lượng và vũ khí? Vậy thì hãy đánh bại chúng trong những chiến dịch nhỏ, ở những địa phương nơi mà mình có nhiều quân và nhiều lợi thế hơn; không bao giờ đánh khi không chắc thắng.

image
Vị trí chiến lược lúc đầu sẽ là phòng ngự, nhưng trong mỗi trận chiến riêng lẻ phải là thế tấn công, để thay đổi tương quan lực lượng và giành thắng lợi sau cùng.
Mao áp dụng tư tưởng Con đường Quần chúng “từ dân và vì dân.”
Giới lãnh đạo phải là một trạm xử lý, tổng hợp dữ liệu dựa trên nhu cầu và đòi hỏi của quần chúng, tạo ra những chính sách phù hợp với những nhu cầu đó, và đưa lại cho quần chúng quyền giám sát các quyết định, tạo ra những sửa đổi phù hợp.
Lãnh đạo phải là một quá trình “dưới lên-trên xuống-dưới lên” như vậy. Tái tạo lại lối suy nghĩ này là một trong những nỗ lực lớn của ông Tập Cận Bình.

Các sử gia Trung Quốc cũng như quốc tế sẽ tiếp tục tìm hiểu vai trò của Mao trong hàng thế kỷ tới, nhưng nhân vật đa tài này, với cả những điều thiện và điều ác khủng khiếp mà ông ta đưa ra, sẽ không dễ bị gạt ra bên lề trong xã hội Trung Quốc hiện đại.


Sidney Rittenberg là người Mỹ, năm nay 89 tuổi. Ông là đảng viên cộng sản với thời gian 35 năm sống ở Trung Quốc, từng đứng cạnh Chủ tịch Mao Trạch Đông và được Mao yêu mến. Bài này được ông viết cho BBC nhân dịp Trung Quốc kỷ niệm 120 năm ngày sinh nhật Mao, 26/12/2013.


image

Việt kiều bán vé số nhận được 1 triệu đô
Tâm thư từ bỏ đảng của Nhà báo Phạm Chí Dũng
Trung úy trẻ tuổi gốc Việt đậu Thủ Khoa tại Học vi...
Vì sao trẻ em bị bạo hành?
Tấm vé số ở VN và 'sự vô cảm'
Photos: The Pacific in WWII
Vì sao đàn ông thích nhìn và sờ ngực phụ nữ?
Ai làm cho Huế đau thương?
Tuổi hưu và phúc lợi ở Mỹ
Thay đổi nhân sự cấp cao Bắc Hàn
Chữ nghĩa vi-xi
Các Mác & Việt Nam hôm nay
Nỗi đau cuối đời của ông Lê Hiếu Đằng
Nấu bánh chưng ở Mỹ
Em Việt Nam bí ẩn
Tham nhũng vì người hay thể chế?
Hải quân Mỹ cung cấp nước sạch cho người dân Phili...
Sông Mekong không phải của riêng ai
Ngoại trưởng Kerry thăm vùng đồng bằng sông Cửu Lo...
Tổ Quốc - Danh Dự - Trách Nhiệm
Báo cáo về những vụ đàn áp blogger nhân Ngày Nhân ...
Ông Lê Hiếu Đằng 'trong cơn nguy kịch'
Chuyến thăm của Kerry và tương lai của Việt Nam
Phụ huynh ba nhà hoạt động bị giam cầm sang Mỹ vận...
Rồi sẽ đến Biển Đông
Gia đình họ Kim và những ẩn số
Những hình ảnh để đời năm 2013
Obama "mất điểm" với vợ
Quán cafe Pháp thưởng khách hàng lịch sự
THỜI TRANG DÂN OAN
Kim Jong Un làm Bắc Kinh nhức đầu
Con gái Ngoại trưởng Mỹ: ‘Việt Nam là một phần cuộ...
Thói hôi của và sự xuống cấp đạo đức
Viết blog từ trong nước, ai, thế nào?
Diễn biến ghê rợn từ móng tay
Những lời tiên tri bị coi là “điên rồ” trở thành s...
Nhà thực vật Anh mất tích ở Sapa
Ðức Giáo Hoàng Phanxicô được bình chọn là Nhân vật...
Mỹ phát hành 'tiền hên' nhân dịp Tết Nguyên đán
Hà Giang 'xử lý người tố cáo'
Loạn thờ cúng do đâu?

Việt kiều bán vé số nhận được 1 triệu đô

image
Ông Thuy Nguyen bỗng chốc trở thành triệu phú
Ông Thuy Nguyen, một Việt kiều Mỹ kinh doanh cửa hàng quà tặng và quần áo trẻ em Jennifer’s Gift Shop ở San Jose, sẽ được thưởng một triệu Mỹ kim vì đã bán một trong hai vé số trúng độc đắc giả siêu xổ số của Mỹ, các quan chức xổ số ở tiểu bang California cho biết.

image
Tổng cộng có hai vé trúng giải độc đắc trị giá 636 triệu đô la của chương trình Xổ số Mega Millions. 

Hai vé trúng giải này sẽ chia đôi phần thưởng.
Một trong hai vé này do tiệm của ông Thuy Nguyen bán ra nhưng người trúng giải chưa thấy xuất đầu lộ diện.

image
Theo luật thì người trúng độc đắc có thời hạn một năm để lãnh giải.
“Khi mọi người nghe tin vé số trúng thưởng được mua ở đây, ai cũng muốn tới xem,” Thuy Nguyen được AP dẫn lời nói.

‘Thần tài’

image
“Họ gọi tiệm của tôi là Thần Tài,” ông nói.
Cửa tiệm của ông Thuy bán rất nhiều thứ, từ tượng Phật, đĩa ca nhạc Việt Nam, đồng hồ cho đến dép lê.
Ông Thuy vốn là thợ uốn tóc. Ông mua lại cửa tiệm này bốn tháng trước sau khi ông từ Việt Nam sang định cư ở Hoa Kỳ vào đầu những năm 1990.

image
Bãi đậu xe trước tiệm của ông Thuy giữa một đám đông hàng người Việt và người Hoa là gần chục xe đưa tin của các đài truyền hình. Trong tiệm, ông Thuy đang đạt doanh thu bán vé số cao ngất từ dòng khách hàng không dứt. Nhiều người trong số này chúc mừng ông.
“Tôi cảm thấy rất phấn chấn và vui sướng,” ông nói.
Giải Siêu Xổ số bắt đầu từ ngày 4/10. Đã 22 lần vé số được bán ra và quay số nhưng đều không có người trúng thưởng.
Riêng lần mở thưởng hôm thứ Ba ngày 17/12, tổng cộng số vé bán ra có trị giá 336 triệu đô la.

image
Người trúng độc đắc còn lại là một phụ nữ ở bang Georgia mà giới chức ban này xác định là bà Ira Curry cư trú ở Stone Mountain, phía đông thành phố Atlanta.
Bà chỉ mua có một vé và chọn số giống như ngày sinh nhật gia đình bà cùng với số 7 mà bà cho là may mắn.
Bà Curry cùng chồng và người thân đã đến trụ sở xổ số để nhận giải.

image
Gateway Newsstand owner Young Soolee
Vé trúng thưởng được bà Curry mua tạp một sạp báo ở Buckhead, trung tâm tài chính của Altanta cách Stone Moutain khoảng 10 dặm.



image

Tâm thư từ bỏ đảng của Nhà báo Phạm Chí Dũng
Trung úy trẻ tuổi gốc Việt đậu Thủ Khoa tại Học vi...
Vì sao trẻ em bị bạo hành?
Tấm vé số ở VN và 'sự vô cảm'
Photos: The Pacific in WWII
Vì sao đàn ông thích nhìn và sờ ngực phụ nữ?
Ai làm cho Huế đau thương?
Tuổi hưu và phúc lợi ở Mỹ
Thay đổi nhân sự cấp cao Bắc Hàn
Chữ nghĩa vi-xi
Các Mác & Việt Nam hôm nay
Nỗi đau cuối đời của ông Lê Hiếu Đằng
Nấu bánh chưng ở Mỹ
Em Việt Nam bí ẩn
Tham nhũng vì người hay thể chế?
Hải quân Mỹ cung cấp nước sạch cho người dân Phili...
Sông Mekong không phải của riêng ai
Ngoại trưởng Kerry thăm vùng đồng bằng sông Cửu Lo...
Tổ Quốc - Danh Dự - Trách Nhiệm
Báo cáo về những vụ đàn áp blogger nhân Ngày Nhân ...
Ông Lê Hiếu Đằng 'trong cơn nguy kịch'
Chuyến thăm của Kerry và tương lai của Việt Nam
Phụ huynh ba nhà hoạt động bị giam cầm sang Mỹ vận...
Rồi sẽ đến Biển Đông
Gia đình họ Kim và những ẩn số
Những hình ảnh để đời năm 2013
Obama "mất điểm" với vợ
Quán cafe Pháp thưởng khách hàng lịch sự
THỜI TRANG DÂN OAN
Kim Jong Un làm Bắc Kinh nhức đầu
Con gái Ngoại trưởng Mỹ: ‘Việt Nam là một phần cuộ...
Thói hôi của và sự xuống cấp đạo đức
Viết blog từ trong nước, ai, thế nào?
Diễn biến ghê rợn từ móng tay
Những lời tiên tri bị coi là “điên rồ” trở thành s...
Nhà thực vật Anh mất tích ở Sapa
Ðức Giáo Hoàng Phanxicô được bình chọn là Nhân vật...
Mỹ phát hành 'tiền hên' nhân dịp Tết Nguyên đán
Hà Giang 'xử lý người tố cáo'
Loạn thờ cúng do đâu?
Gửi người cán bộ Thành Đoàn, thạc sĩ Nguyễn Tuấn A...
Những người đi theo lương tâm mình
36 hình chụp đúng lúc

Tâm thư từ bỏ đảng của Nhà báo Phạm Chí Dũng

image
Nhà báo Phạm Chí Dũng, cây bút bình luận sắc bén đồng thời là tiến sĩ kinh tế, hôm nay 05/11/2013 vừa viết lá tâm thư chính thức từ bỏ đảng Cộng sản Việt Nam. Thụy My xin giới thiệu với bạn đọc ở đây :

TÂM THƯ TỪ BỎ ĐẢNG

image
Thành phố Hồ Chí Minh ngày 5 tháng 12 năm 2013
Tôi là nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng, đảng viên từ năm 1993, viết tâm thư này nhằm khẳng định một quyết định khó khăn trong đời mình:

Tôi chính thức từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam.

Xuất thân trong một gia đình có truyền thống cách mạng, được đào tạo từ môi trường quân đội và nhiều năm công tác trong hệ thống chính quyền, đảng cùng nhiệm vụ bảo vệ an ninh, tôi đã từng tràn đầy nhiệt huyết đóng góp cho một đất nước xã hội chủ nghĩa công bằng và bác ái. Với trách nhiệm của một đảng viên, tôi đã chưa từng tham nhũng hoặc bị sa đọa lối sống.

Song tất cả những gì mà Đảng Cộng sản thể hiện vai trò “lãnh đạo toàn diện” trong ít nhất một phần tư thế kỷ qua đã khiến cho tôi, cũng như nhiều đảng viên khác, đi từ thất vọng đến tuyệt vọng về lý trí lẫn tình cảm.

Kết quả của cơ chế “lãnh đạo toàn diện” của Đảng Cộng sản, mà thực chất là tư tưởng một đảng cố hữu, chính là nguồn cơn sâu xa và nguồn dẫn trực tiếp khiến cho xã hội Việt Nam rơi vào tình trạng không thể khác hơn là thảm cảnh như ngày hôm nay.

Chưa bao giờ tham nhũng lại trở thành một quốc nạn ngập ngụa từ cấp trung ương đến tận cơ sở, từ trắng trợn đến vô liêm sỉ và dã man đến thế. Chưa bao giờ các nhóm lợi ích kinh tế và nhóm thân hữu chính trị, cũng như sự cấu kết giữa hai nhóm này lại biện chứng và sâu đậm đến mức bất chấp dân tình đến như vậy. Cũng chưa bao giờ hố phân hóa giàu nghèo trong xã hội ta lại thê thiết và tàn nhẫn như hiện thời.

Những độc đoán về chính trị đã tất yếu dẫn đến hậu quả nạn độc quyền, đặc quyền và đặc lợi, trục lợi. Hậu quả ấy đã đẩy nền kinh tế vào thế vong tồn và cạn kiệt hầu hết các nguồn tài nguyên của đất nước. Cuộc trục lợi không thương tiếc đó đã, đang và sẽ dồn ép hậu quả khủng khiếp của nó lên đầu 90 triệu người dân Việt và toàn bộ lực lượng vũ trang.

Chính vào lúc này, nền kinh tế Việt Nam đang đặt một chân vào vực thẳm khủng hoảng, và chỉ cần thêm ít năm nữa thôi, cơn ung hoại sẽ lan ra toàn thân để không thể một liều thuốc đặc trị nào còn tác dụng.

Ung hoại kinh tế lại đang phá nát cơ thể đạo đức xã hội. Xã hội suy đồi toàn diện. Chưa bao giờ đạo lý và văn hóa người Việt, dân tộc Việt lại trở nên thảm thương và bĩ cực như giờ đây. Tình người và mối dây ràng buộc lỏng lẻo còn lại giữa con người với nhau luôn và sẽ phải đối mặt với nguy cơ cắn xé lẫn nhau.

Ai và cơ chế nào đã gây ra thảm cảnh không thể cứu vãn như thế? Trong tâm trạng tuyệt vọng của một đảng viên, những người như tôi đã phải nhận chân rằng điều được xem là sự “lãnh đạo toàn diện” của Đảng Cộng sản đã thất bại, thất bại một cách cố ý và quá cay đắng. Không những không hướng đến tinh thần công bằng và bác ái, làm tròn nghĩa vụ một nhà nước “của dân, do dân và vì dân”, Đảng Cộng sản hiện thời chỉ còn mang bóng hình và hơi thở của các nhóm lợi ích.

Lời thề trung thành với Đảng Cộng sản của tôi đã bị thực tế đau đớn thẳng thừng phủ nhận.

Đảng và những người như tôi, tất cả đều sinh ra từ nhân dân và vì nhân dân. Nhưng một khi Đảng đã không còn đại diện cho quyền lợi của đại đa số người dân, vì sao chúng tôi phải tiếp tục trung thành với Đảng?

Có sinh có diệt, những người lãnh đạo Đảng Cộng sản ắt phải thấy quy luật trời đất đó đang ứng nghiệm vào chính họ. Bởi thái độ vô cảm, vô trách nhiệm và tư tưởng tư hữu bất chấp dân sinh, rất nhiều đảng viên cao cấp đã đẩy xã hội vào tâm thế phản lại ý nghĩa thiêng liêng của Tổ quốc.

Đã đến lúc những người như tôi cần nhận chân rằng vai trò của Đảng Cộng sản không phải là vĩnh viễn. Cũng không thể gìn giữ lòng trung thành tuyệt đối với một lý tưởng chỉ còn là câu chữ cửa miệng.

Không nhằm mục đích chống Đảng, tôi thành tâm cho rằng thái độ từ bỏ Đảng Cộng sản là một trong những con đường ngắn nhất để gần gũi hơn với nhân dân và quyền lợi người nghèo.

Trong tận cùng tâm thức, một công dân tốt có ý nghĩa hơn nhiều so với một đảng viên tồi.


image
Nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng



        ĐƠN XIN RA ĐẢNG

Kính gửi:     Đảng ủy Viện Nghiên cứu phát triển TP.HCM

Tôi là Phạm Chí Dũng, đảng viên từ năm 1993, hiện công tác và sinh hoạt đảng tại Viện Nghiên cứu phát triển, trực thuộc Ủy ban nhân dân TP.HCM.

Tôi làm đơn này đề nghị Đảng ủy Viện Nghiên cứu phát triển TP.HCM hướng dẫn thủ tục và giải quyết cho tôi được ra khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam.

Lý do: Tôi tự nhận thấy Đảng Cộng sản không còn đại diện và phục vụ cho quyền lợi của đại đa số nhân dân, và điều đó đi ngược với tôn chỉ mục tiêu ban đầu của Đảng cùng lời thề của tôi khi vào Đảng. Do vậy tôi không còn phù hợp với vai trò và nghĩa vụ một đảng viên trong Đảng Cộng sản.

Trân trọng.

Ngày 5 tháng 12 năm 2013
Người làm đơn

image
PhạmChíDũng




TS Phạm Chí Dũng : Đảng làm sao có thể “hạ cánh mềm”?
image
Đôi lời : Sáng nay 18/12/2013, một cuộc « đấu tố » đã diễn ra đối với Tiến sĩ Phạm Chí Dũng – người đã viết Tâm thư từ bỏ đảng, tại Viện Nghiên cứu Phát triển Thành phố HCM, nơi anh làm việc. Trước đó, Đảng ủy Viện và Đảng ủy cấp trên đã cố gắng vận động anh rút đơn « ở lại trong đảng để đấu tranh » nhưng không thành công, nên đã chỉ thị cho các đảng viên « đấu tố » anh. Tuy nhiên có đến 60% đảng viên không đồng ý khai trừ đảng TS Phạm Chí Dũng !

Xin phép được giới thiệu đến bạn đọc bài viết của Tiến sĩ Phạm Chí Dũng về sự kiện này :
Cuộc họp kiểm điểm tôi xảy đến vào buổi sáng ngày 18/12/2013, hai tuần sau khi tôi viết Tâm thư từ bỏ đảng và đơn xin ra đảng, được đảng ủy Viện Nghiên cứu Phát triển – một cơ quan trực thuộc Ủy ban Nhân dân TP.HCM nhưng chịu sự lãnh đạo của Đảng ủy khối dân chính đảng – triệu tập như một hội nghị bất thường.

Vào buổi sáng này, thời tiết Sài Gòn lại se lạnh bất thường không kém và là một trong những ngày đẹp nhất trong năm để kỷ niệm Chúa Giêsu ra đời. Không biết có phải vì cảm hứng đột ngột đó hay không mà ông Phan Xuân Biên, nguyên trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh, một đảng viên cao cấp cùng sinh hoạt trong đảng ủy Viện Nghiên cứu Phát triển, đã mở đầu cuộc “đấu tố” tôi bằng đánh giá cho rằng bức tâm tư từ bỏ đảng mà tôi đã “phát tán” lên mạng Internet và báo đài phương Tây là “lăng nhăng lít nhít”. Tất nhiên, ngay sau đó tôi đã phải đề nghị vị đảng viên có bình phẩm bất thường đó càng cần phát biểu có văn hóa hơn, nhất là khi không còn giữ chức trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy, đúng với mặt bằng văn hóa tối thiểu về góp ý và dân chủ cơ sở trong đảng.

Một chi tiết đáng chú ý liên quan đến văn hóa phản biện trong đảng là chi bộ nơi tôi sinh hoạt đã nêu ra một “gợi ý” để tôi làm bản kiểm điểm, là hành động tán phát tâm thư từ bỏ đảng và đơn xin ra đảng của tôi đã vi phạm điều lệ đảng và quyết định số 47 của trung ương về 19 điều đảng viên không được làm. Trong đó có những nội dung “Nói, làm trái hoặc không thực hiện cương lĩnh chính trị, điều lệ đảng, nghị quyết, chỉ thị, quy định, quyết định, kết luận của đảng”, và “…tuyên truyền, tán phát thông tin, tài liệu dưới mọi hình thức để truyền bá những quan điểm trái với đường lối của đảng, pháp luật của nhà nước”.

Sự hiện diện không tránh khỏi của hai cơ quan Đảng ủy khối dân chính đảng và Ủy ban Kiểm tra Thành ủy trong cuộc họp này cũng như  cuộc họp trước đó với tôi đã không thể tránh cho tôi cảm giác về một sự hiện diện khác, tuy không lộ diện, của Thành ủy Thành phố HCM, đối với toàn bộ chỉ đạo về quy trình tổ chức kiểm điểm và có thể khai trừ đảng với tôi.

Khuynh hướng và kỹ thuật tổ chức kiểm điểm đối với tôi cũng khiến tôi nhớ lại trường hợp của đại tá, nhà văn quân đội Phạm Đình Trọng. Vào năm 2009, ông Phạm Đình Trọng làm đơn xin ra khỏi đảng. Tuy nhiên người ta đã tổ chức “đấu tố” ông ở địa phương, để 5 tháng sau ông phải nhận quyết định khai trừ đảng. Mục đích của giới cấp ủy là người bỏ đảng phải bị mất danh dự và răn đe các đảng viên khác không được bỏ đảng theo.
Có nghĩa là mặc dù theo điều lệ đảng thì việc xin vào đảng và xin ra đảng là hoàn toàn bình thường, nhiều cấp ủy đảng vẫn sẵn sàng coi hành động ra đảng là bất thường. Họ sẵn sàng quy chụp về thái độ chính trị, kể cả thái độ và hành vi “chống đảng”, và thay vì cho người xin ra đảng “hạ cánh mềm”, họ bắt buộc những người này phải “hạ cánh cứng”.

Tôi tự hỏi với lối tư duy và hành xử vẫn quá nặng về độc đoán và áp đặt như thế, liệu đảng có thể “hạ cánh mềm” trước sự phẫn nộ rất có thể xảy ra của dân chúng trong 4 hay 5 năm tới?
Cũng như với ông Phạm Đình Trọng, tổ chức đảng Viện Nghiên cứu Phát triển tìm cách thuyết phục tôi “tiếp tục ở trong đảng để có đấu tranh với các hiện tượng tiêu cực”, hoặc nhắc lại “lời thề” của tôi khi xin vào đảng. Nhưng khi nhận ra quyết định ra đảng của tôi là không thể thay đổi, một số ý kiến khác đã cho rằng tôi phủ nhận tất cả thành tựu của Đảng Cộng sản Việt Nam và ít nhất tôi đã vi phạm điều lệ đảng khi tán phát đơn xin ra đảng lên mạng Internet.

Còn với tôi, đã đến lúc phải bày tỏ quan điểm tách bạch và kiên quyết hơn đối với thái độ quy chụp chính trị của các cơ quan đảng tại Thành phố HCM. Tôi đã thề trung thành với Đảng khi xin vào, nhưng lời thề đó chỉ còn giá trị một khi Đảng vẫn còn trung thành với những người đã sinh ra đảng và đóng thuế cho giới quan chức đảng sinh nhai và ngự trị trên cái ghế dán nhãn “lãnh đạo toàn diện”. Chứ không phải như hình ảnh hiện thân đầy rẫy và tàn bạo của các nhóm lợi ích trong đảng như ngày nay, với một bản Hiến pháp 2013 phản bác lại mọi phản biện của đại đa số nhân dân. Và vì thế, lời thề duy nhất còn lại với một người từng là sĩ quan quân đội và bảo vệ an ninh như tôi chỉ là “trung với nước, hiếu với dân”.

Cũng vì thế, trong bản giải trình tôi đã nêu rõ:
 “Trong trường hợp Thành ủy, Đảng ủy khối Dân chính đảng, Ủy ban Kiểm tra Thành ủy và Đảng ủy Viện Nghiên cứu Phát triển vẫn bảo lưu quan điểm cho rằng tôi vi phạm điều lệ đảng, tôi buộc lòng phải bảo lưu quyền công dân được khiếu nại tới các cấp thẩm quyền và quyền thông tin trên các phương tiện thông tin đại chúng trong nước và quốc tế”.

Thâm tâm tôi không hề ngạc nhiên về những động thái mà tổ chức đảng đã áp đặt có chủ ý đối với tôi, bởi đơn giản là tôi không sai trong toàn bộ các bài viết và phát ngôn về cái thực trạng khó có lối thoát của Đảng Cộng sản hiện nay. Nếu Đảng không tự thay đổi bằng cách tự làm sạch mình và ngó ngàng tới dân chúng, người nghèo nhiều hơn, không chấp nhận những tiếng nói và chính kiến đa chiều, trái chiều, Đảng sẽ bị chính dân chúng phủ nhận và thay đổi trong không bao lâu nữa.

Tâm tư này không chỉ là của tôi, mà còn thuộc về tâm tưởng của rất nhiều đảng viên khác – những người đương chức trong khu vực nhà nước, lực lượng vũ trang và giới đảng viên hưu trí.

Có lẽ vì tính phổ biến của tâm tư ấy mà đã phát sinh một chi tiết đáng lưu tâm không kém trong cuộc họp kỷ luật tôi: chỉ có khoảng 40% đảng viên có mặt bỏ phiếu khai trừ đảng (10/24 người), trong khi khoảng 60% còn lại bỏ phiếu mức độ khiển trách, cảnh cáo đảng và không bỏ phiếu. Trong khi trước cuộc họp xét kỷ luật này, một số người quen của tôi nhận định rằng với bức tâm thư từ bỏ đảng được “tán phát” lên mạng của tôi, đó là một “tội” rất nặng trong con mắt của Đảng và chắc chắn đảng ủy, chi bộ nơi tôi sinh hoạt sẽ phải chịu sức ép rất lớn để có được 100% hoặc gần như thế phiếu khai trừ đảng tôi.

60% không đồng ý khai trừ đảng có lẽ cũng là một tỉ lệ xã hội học đảng viên đáng quan tâm trong hiện tình tư tưởng ngổn ngang của đảng viên hiện thời. Tỉ lệ này cho thấy những đánh giá gần đây về khả năng có đến 60-80% đảng viên ở vào thế “trung lập” hoặc có nhận thức và hành động tiến bộ là có cơ sở. Tỉ lệ này lại hoàn toàn trái ngược với một tỉ lệ khác – khoảng 20% số đảng viên bị gắn bó quá hữu cơ bởi các quyền lợi và chức vụ, hoặc là những người theo quan điểm “còn đảng còn mình” như một triết lý dân gian đương đại.

Tôi cũng tự hỏi là với tỉ lệ mang tính “cách mạng” đang trở thành một xu thế không thể đảo ngược ngay trong nội bộ đảng như thế, một hệ quả mà hoàn toàn có thể dẫn đến một làn sóng thoái đảng và bỏ đảng công khai trong những năm tới, Đảng sẽ làm sao có thể “hạ cánh mềm” nếu họ không tự thay đổi, và hơn nữa phải “thay máu” một cách ghê gớm. Mà thời gian để tự đổi thay lại không còn nhiều, chỉ có thể được tính theo năm…



Thụy My RFI


image

Trung úy trẻ tuổi gốc Việt đậu Thủ Khoa tại Học vi...
Vì sao trẻ em bị bạo hành?
Tấm vé số ở VN và 'sự vô cảm'
Photos: The Pacific in WWII
Vì sao đàn ông thích nhìn và sờ ngực phụ nữ?
Ai làm cho Huế đau thương?
Tuổi hưu và phúc lợi ở Mỹ
Thay đổi nhân sự cấp cao Bắc Hàn
Chữ nghĩa vi-xi
Các Mác & Việt Nam hôm nay
Nỗi đau cuối đời của ông Lê Hiếu Đằng
Nấu bánh chưng ở Mỹ
Em Việt Nam bí ẩn
Tham nhũng vì người hay thể chế?
Hải quân Mỹ cung cấp nước sạch cho người dân Phili...
Sông Mekong không phải của riêng ai
Ngoại trưởng Kerry thăm vùng đồng bằng sông Cửu Lo...
Tổ Quốc - Danh Dự - Trách Nhiệm
Báo cáo về những vụ đàn áp blogger nhân Ngày Nhân ...
Ông Lê Hiếu Đằng 'trong cơn nguy kịch'
Chuyến thăm của Kerry và tương lai của Việt Nam
Phụ huynh ba nhà hoạt động bị giam cầm sang Mỹ vận...
Rồi sẽ đến Biển Đông
Gia đình họ Kim và những ẩn số
Những hình ảnh để đời năm 2013
Obama "mất điểm" với vợ
Quán cafe Pháp thưởng khách hàng lịch sự
THỜI TRANG DÂN OAN
Kim Jong Un làm Bắc Kinh nhức đầu
Con gái Ngoại trưởng Mỹ: ‘Việt Nam là một phần cuộ...
Thói hôi của và sự xuống cấp đạo đức
Viết blog từ trong nước, ai, thế nào?
Diễn biến ghê rợn từ móng tay
Những lời tiên tri bị coi là “điên rồ” trở thành s...
Nhà thực vật Anh mất tích ở Sapa
Ðức Giáo Hoàng Phanxicô được bình chọn là Nhân vật...
Mỹ phát hành 'tiền hên' nhân dịp Tết Nguyên đán
Hà Giang 'xử lý người tố cáo'
Loạn thờ cúng do đâu?
Gửi người cán bộ Thành Đoàn, thạc sĩ Nguyễn Tuấn A...
Những người đi theo lương tâm mình
36 hình chụp đúng lúc
Chạy Trời không khỏi nắng!
Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền
Khăn choàng nữ và Cà vạt nam
Biểu tình ở Kiev lật nhào tượng Lenin
Sinh hoạt kỷ niệm Ngày Quốc tế Nhân quyền tại Việt...
Phỏng vấn cô Huỳnh Thục Vy về tuyên cáo thành lập ...
Bị thôi học, Phương Uyên không lùi bước
6 món ăn ngon nhưng nguy hiểm
Vĩnh biệt Nelson Mandela
Nước mắt của rượu
Phản ứng việc ông Lê Hiếu Đằng bỏ đảng
Công ty xe lửa Indonesia
Bông súng mắm kho
Đặc sản thịt chuột ở Việt Nam