Tuesday, June 21, 2011

Ăn giỗ đi trước lội nước đi sau

image



Chiều nay Cậu Bảy đi ăn giỗ ở nhà anh Tư thợ điện, mà lại đi trễ. Đi trễ cũng là cái tật của người Việt Nam mình như câu diễu:

"không lái xe ẩu không phải Mễ, không đi trễ không phải Việt Nam !"

Một tay ôm hộp vịt quay, tay kia xách thùng bia, Cậu Bảy dùng cái cùi chỏ nhấn chuông nhà anh Tư. Vừa định bấm lần thứ hai thì đã thấy anh Tư mở cửa, miệng cười toe toét:

- Chèn ơi! Anh Bảy! "Ăn giỗ đi trước, lội nước đi sau," sao anh tới trễ quá dậy? Chị Bảy đâu rồi?

- Xin lỗi anh Tư, tui mới ở bển về, việc nhà cửa vườn tược lung tung quá. Tui với bả "hai đứa" dọn ngày dọn đêm mấy bữa liền nên mệt muốn đứt hơi! Bả gởi lời xin lỗi anh chị Tư, ở nhà nghĩ cho phẻ, tui đi có một mình.

- Thiệt là bất nhơn! Thôi dô dô, bá quan văn võ đang chờ anh nãy giờ!

Cậu Bảy lại bàn thờ thắp nén nhang cho ông cụ rồi bước ra nhập tiệc. Thì cũng là mấy khuôn mặt quen thuộc chớ có ai lạ? Anh Ba Lumping, chị Chín Riu tơ, hôm nay có thêm cô Út dũa, anh Tám sơn… cũng là người quen cả. Cả bọn hồ hỡi, vẫy tay kêu réo Cậu Bảy. Anh Bảy mới dìa? Phẻ không anh? Bên bển có gì lạ hôn? Người khen khỏe, kê chê già, chê ốm, chê đen. Ừ! Thì ở bển nó nắng khét da, lại bụi mù trời thì nó dậy chớ sao! Lo gì, dìa đây chị Bảy "take care" cho vài bữa là trắng da mát thịt ngay! Kẻ cười người nói phẩm bình inh cả lên. Vui thiệt là vui! Gặp bạn bè trong bàn nhậu mà không vui thì phải chờ lên niết bàn mới vui hả má sắp nhỏ?
Qua vài tuần bia, anh Ba Lumping hỏi:

- Chú Bảy dìa bển đợt này lâu đậm nghen, có chi hay nói tui nghe coi.

-Anh muốn hỏi chuyện gì? Nhậu nhẹt, em út các cái?

-Bậy nào! Chuyện nước mình, dân mình lóng rày mần ăn ra sao thôi chớ.

-Anh Ba hỏi có một câu ngắn ngủn mà nó bao la như tấm lòng bác Hồ với miền Nam , tui trả lời cho hết có khi đến sớm mơi cũng chưa xong.

Có lẽ biết tính Cậu Bảy kỵ Bác Hồ, không khéo "thằng chả" nói sa đà không dứt, cả bàn tiệc khoát tay lia lịa:
- Thôi anh Bảy, bữa nay đang vui, không nói chuyện bác Hồ. Anh tóm tắt sơ sơ vài điểm chính cho tụi tui an lòng về bà con mình ở bển thôi.

-Vậy thì dễ ợt. So với năm ngoái thì năm nay cái gì cũng hơn.

-Mừng quá hén anh!

-Lạm phát tăng hơn, tham nhũng nhiều hơn, giao thông tệ hơn, mối trường ô nhiễm hơn, công nhân đói hơn, nông dân nghèo hơn, đạo đức suy đồi hơn...

-Úi cha, anh Bảy bỏ tật giỡn dai cho tui nhờ chút! Tưởng gì chớ ba cái "hơn" đó thì tụi tui biết rồi. Kể cũng tội,nhưng dân mình chịu khổ cực quen rồi, chắc hổng sao.
Cậu Bảy tợp ngụm bia rồi tiếp:

- Kể ra về kinh tế cùng lắm thì mấy ảnh đón đầu chú Bắc Hàn. Lại bo bo củ mì, ngửa tay ăn mày, miễn là giữ được cái truyền thống nói trạng thì “ta” vẫn cứ anh hùng, quang vinh, cần cù, sáng tạo như thường. Nhưng nghèo đói là chuyện nhỏ, có vài cái "hơn” mà tui cho là đáng ngại lắm!

- Ủa, bộ chưa đụng đáy sao mà còn có cái tệ hơn nữa anh Bảy?

- Ừa! Tệ lắm, nguy lắm. Để tui báo cáo sơ cho bà con nghe.

Bọn Tàu độ rày đang tràn qua xứ mình, ngày càng đông hơn. Ngoài những nơi như Tây Nguyên, Quảng Nam , mà nhiều người cho rằng trong tương lai tụi nó sẽ lập khu tự trị, khắp cả nước bọn khựa đi lại, cư trú tự do, bởi chúng không cần visa, không bị kiểm soát. Bọn Hán cẩu đó đông như giòi mà lại đói, đàn ông kiếm không ra vợ nên được đi Việt Nam tụi nó mừng như lên thiên đàng! Tuy vậy, đó là mối nguy… tiệm tiến, như căn bịnh cùi, người bịnh không chết liền mà bị sứt mẻ rồi chết từ từ. Nhưng trầm trọng hơn là mối nguy đột biến mới xảy ra.

image
Những hàng quán dành cho người Trung Quốc ở Ninh Bình

Anh Tư nóng ruột:

-Trời! Chuyện gì kể lẹ nghe coi anh Bảy.

image

- Gần đây bọn Tàu ra mặt ức hiếp, xâm phạm trắng trợn chủ quyền lãnh hải Việt Nam . Nó cho tàu tuần ngang nhiên lấn sâu vào trong vùng biển của mình. Từ mức độ xua đuổi, bắt giết ngư dân trước đây, nay nó lấn tới phá hoại, ngăn cản các hoạt động kinh tế. Đó là các vụ cắt cáp tàu thăm dò dầu khí Bình Minh 2 và Viking II mới đây.

- Nó ăn cứớp ngang chành như vậy mà mình vẫn im hay sao?

image

- Bên phía nhà cầm quyền Việt Nam , Bộ Ngoại giao cũng có... gởi thư đến sứ quán Trung quốc ở Hà nội để phản đối.
Anh Tám sơn ra vẻ rành luật:

-Sao không gọi thằng đại sứ Chệt tới văn phòng Bộ Ngoại giao của mình để mắng cho nó một trận mà lại gởi thư?

-Lối ứng xử anh Tám nói đó là dựa trên nguyên tắc bình đẳng giữa các quốc gia. Đằng này quan hệ giữa Hà Nội và Bắc Kinh là quan hệ anh em, đồng chí, mà thực chất là quan hệ chủ tớ. Nói xin lỗi mấy chị, đ.m., thằng bác tụi nó có sống dậy cũng chả dám kêu réo gì...

image

Chị Chín Riu-tơ cười:
- Anh Bảy bữa nay ăn nói lịch sự quá hén, chắc trời sắp mưa. Nhưng hễ nói đúng thì nghe êm tai, việc gì phải xin lỗi...

- Nói riêng cho chị Chín nghe. Tui nhắm gởi thư đến chỉ tổ cho bọn Chệt đó gom bán giấy vụn. Đụng đến chuyện giấy tờ lôi thôi lắm, không khéo tụi nó lôi cái công hàm mà ông bạn agent "Đồng Phạm" của chị ký năm 1958 ra thì ngọng cả lũ

Cô Út dũa nói vào:
- Em nghe nhỏ bạn nói ca sĩ Phương Hồng Nga có ca bài phản đối, hổng biết cổ ca có đúng “tông” không anh Bảy?

- Phương Nga, hổng có hồng có chuyên gì đâu cô Út. Ca sĩ này như con két mới học nói nên ngọng lắm, hổng trơn tru ngọt ngào như mấy em "Phương Hồng" bên trung tâm Asia của cô đâu.

image

Anh Tư hỏi tiếp:
- Tụi Tàu nó dùng vũ lực như vậy thì "bộ đội” Hải quân Nhân dân anh hùng của mình ở đâu?

- Đã là bộ đội thì núp trên bờ chớ đâu. Mới nghe nói họ đang tập bắn đạn thật, chừng nào tập xong rồi hẳn tính, còn bây giờ thì cho ngư dân trang bị vũ khí để mần du kích biển đi... tiên phuông.

- Nói nghe chướng vậy anh Bảy, ba cái ghe cào làm sao chơi lại tàu chiến. Bộ thời này vẫn còn chiến thuật gậy tầm vông đâm lủng chiến xa sao?

- Dám lắm chớ, bởi "lãnh đạo" vẫn còn bám vào suy nghĩ của hơn trăm năm trước!

Anh Tám sơn lại ra vẻ rành thời cuộc:
- Tui nghe nói trong kỳ họp về an ninh ở Singapore vừa rồi Bộ trưởng Bộ quốc phòng Việt Nam có phát biểu, không biết thằng giả nói chi anh Bảy?

- Thì vẫn yếu xìu, úp úp mở mở chớ có dám chỉ mặt nêu tên thằng ăn cướp đâu. Nực nhất là gã vẫn một mực ca tụng "tình hữu nghị và thề tăng cường hợp tác quốc phòng với Trung quốc." Bà con nghĩ coi, ai đời bọn Tàu bành trướng nó xâm lăng mình mà mình vẫn hợp tác quốc phòng với nó. Vậy thì "phòng" ở đây là phòng ai chứ không phải phòng thằng giặc. Kẻ cướp vào nhà mình, mình không la làng lên, không huy động cả nhà đánh đuổi nó, mà còn bắt tay hợp tác với nó là hợp tác làm sao?

- Chắc thằng cha đó hơi bị khùng đó anh Bảy.

- Nó hèn chớ khùng gì! Khùng làm sao nó leo lên tới chức đại tướng.

- Thế còn bên chính phủ?

image

- Ba Dũng mới đây tuyên bố nghe ngon lắm, khẳng định chủ quyền của ta trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, nhưng tin giả thì có nước bán lúa giống. Lời nói và việc làm của anh ta xưa nay chưa hề đi đôi với nhau. Ai rước Tàu vào Tây nguyên? Nghe nói sắp tới đây sẽ có China Town lớn nhất Đông Nam Á tại Bình Dương nữa! Không nhận ra Tàu là giặc mà còn rước thêm vào thì làm sao giữ nước?

- Thằng chả nghe nói là luật sư hồi nhỏ được học luật ở trong rừng mà sao ngu quá dậy hổng biết?

- Đó là tên xảo quyệt, chỉ lo vinh thân phì gia, tranh quyền đoạt lợi chớ đâu có ngu. Ngu làm sao nó trèo lên tới chức thủ tướng!

Cậu Bảy lâu nay ấm ức mà chẳng có chỗ xả, nay đuợc chửi một bữa thì cũng hạ hỏa đôi phần, dẫu biết chửi trong bàn nhậu thì cũng chẳng thay đổi được... hòa bình thế giới, thế nhưng với bọn bán nước hại dân thì bịnh gì mà cử!

Anh Ba Lumping lên tiếng, giọng chậm chậm:
- Nãy giờ chú Bảy nói chuyện chánh quyền. Thế còn bên đảng Cộng sản, họ có nói chi không?

Cậu Bảy nghe nhắc tới "đảng Cộng sản" thì máu muốn trào ra họng, bèn nâng ly nhấp một ngụm bia để dằn lại, ngồi im một lúc rồi thở dài, nhắc lại lời chào ban chiều của anh Tư thợ điện:

- Ăn giỗ đi trước lội nước đi sau!

- Chú có mệt thì vô sofa nằm nghỉ, tui nhắm chú tới chỉ rồi đó. Tui hỏi một đường, chú trả lời một nẻo.

- Đâu có anh Ba, lâu lâu gặp anh em vui tui uống tới sáng chớ. Tui nói đảng Cộng sản Việt Nam là lũ "ăn giỗ đi trước, lội nước đi sau" là có cái ý chớ đâu có say sưa gì.

- Chưa say thì giảng tui nghe thử, hễ có lý mới tin.

-Tuy bà con ở đây đều là bậc thông thái cả, tui cũng mạn phép nói sơ về câu châm ngôn không mấy gì hay này. Không biết tự đâu mà người Việt ta lại truyền nhau lời khuyên hết sức quấy này; đó là hễ cái gì lợi, ngon thì nên giành trước cho mình, cái gì khó khăn thì lùi đằng sau, đẩy cho người khác. Đó là thói ích kỷ hại nhân.

Anh Tư thợ điện phân bua:
- Ý tui chỉ mong anh đến sớm để nói dóc cho vui chớ đâu có ý khuyên anh nên tham ăn.

Cậu Bảy cười:
- Tui đâu có ý nói xía anh. Nhưng cái câu “xử thế” này nó hợp với bọn cộng sản lắm, nên tui mượn đỡ để trình bày cho bà con đây dễ hiểu, xin anh chớ hiểu lầm.

image

-Vậy nổ nghe chơi anh Bảy.

- Nó như vầy. Xưa nay đảng Cộng sản Việt Nam cứ một mực giữ độc quyền lãnh đạo đất nước. Lãnh đạo chỉ là mỹ từ, thực chất là cai trị, cưỡi đầu cưỡi cổ nhân dân. Khi bình thời thì Đảng giành hết các miếng ngon. Nhà cao cửa rộng, chức vụ quan trọng trong chính quyền đều chia cho đảng viên . Nhưng khi nguy khốn thì Đảng núp kỹ, đùn đẩy khó khăn cho kẻ khác, là cả tập thể nhân dân. Nhìn lại lịch sử ta thấy mọi hy sinh, mà đến nay nhiều người còn cho là của Đảng, thực chất đều là của nhân dân. Lãnh đạo, đảng viên nòng cốt núp đằng sau, con cái thì cho ra nước ngoài, xúi giục hoặc khủng bố giai cấp bần cùng xông ra trước lãnh đạn. Xong việc thì Đảng chường mặt ra, ngồi xổm một mình một mâm để hưởng mà đách chia phần cho ai ráo trọi.

Mặt khác, từ khi xuất hiện, đảng Cộng sản Việt Nam đã liên kết với đảng Cộng sản Trung quốc và xưng là anh em. Ngày nay người anh em đó lòi dã tâm xâm lược, đảng Cộng sản Việt Nam đã né tránh, không hề lên tiếng về hành vi xấu xa của thằng anh em khốn nạn đó.

Anh Tám sơn lại lý sự:
- Nhưng đây là việc của quốc gia thì phải do nhà nước lên tiếng chớ anh Bảy? Thí dụ nước Mỹ bị xâm lăng thì chính phủ Mỹ đối phó, chứ đâu phải đảng của ông Obama?

- Mới nghe thì tưởng là như vậy. Cái khác là các đảng cầm quyền ở các nước dân chủ không ngồi xổm lên chính quyền, tức là chính quyền thực sự lãnh đạo đất nước. Trong khi ở các nước cộng sản, thì đảng lãnh đạo tất cả, về đường lối, chính sách, nhân lực và ngay cả quốc hội là cơ quan dân cử mà Đảng cũng chỉ định luôn. Chính quyền chỉ là kẻ thừa hành, không phải là lãnh đạo tối cao của quốc gia. Mở miệng là "Đảng và Nhà nước." Nói gọn, Đảng là chủ nhà; nhà bị ăn cướp, chủ nhà phải ra mặt và không đùn đẩy cho ai được.

image

Hiện nay giặc Tàu xâm lấn nước ta, Đảng vẫn làm ngơ, vẫn dày mặt ca tụng tình anh em với giặc. Mọi khó khăn nguy hiểm đều đùn đẩy cho nhân dân, trước mắt là ngư dân. Trong trang web của Đảng Cộng sản Việt Nam , không hề có một bài nào phê phán hành vi của giặc Tàu. Đã thế, lại có một bản tin xuyên tạc sự thật các cuộc biểu tình chống giặc Tàu xâm lược của nhân dân hai thành phố Hà Nội và Sài Gòn là “việc tụ tập của một ít người trước sứ quán Trung quốc” do TTXVN loan đi. Lẽ ra người nắm quyền nước Việt Nam hiện nay, chính là ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam, phải lên tiếng mạnh mẽ phản đối phía Trung quốc, ít nhất là lên tiếng với lãnh tụ đảng Cộng sản Trung quốc, và mọi sự phải minh bạch, công khai, vì đây là việc quốc gia chứ không phải nội bộ của bất cứ tổ chức nào.
Tóm lại, Đảng Cộng sản Việt Nam là bọn "ăn giỗ đi trước, lội nước đi sau." Một lũ người tham lam mà thiếu trách nhiệm; bởi thế mới có câu:

“mất mùa là tại thiên tai, được mùa là bởi thiên tài đảng ta”

Cậu Bảy nói một hồi, khi ngưng thì trời vừa sẩm tối, bà con đã đứng lên chuẩn bị cáo từ. Anh Tư thợ điện tiễn khách ra cửa. Khi bắt tay Cậu Bảy, anh an ủi:

- Anh Bảy nói nghe có lý lắm. Câu "ăn giỗ đi trước, lội nước đi sau" nghĩ cũng sái thiệt, vậy tui xin sửa lại "ăn giỗ đi đúng giờ." anh coi có được không? Hễ có giỗ quảy cưới xin thì xin bà con mình chịu khó nên đi sớm sớm cho đúng giờ kẻo tội gia chủ, ở xứ này chẳng có ai tham ăn như bọn cộng sản mà anh ngại tiếng đời thị phi. Ngoài ra, tui bất tài chẳng biết làm gì giúp nước, chỉ nguyện tránh xa bọn "lội biển Đông đi sau" đó, thề cả đời không tiếp tay làm lợi cho nó, vậy được không anh Bảy?

Cậu Bảy cười

-Cám ơn anh. Tui cũng nói cho sướng miệng rồi dìa ngủ một giấc, mai đi cắt cỏ tiếp, chứ có giúp gì được cho nước cho non đâu anh Tư. Mấy người đang tranh đấu ở bên nhà kia…


Caubay − Truyện phiếm


Ông McCain kêu gọi ủng hộ cho Asean

image

Thượng nghị sỹ John McCain vừa lên tiếng kêu gọi Hoa Kỳ tăng hỗ trợ về cả quân sự và chính trị cho các nước Asean để khối này đối chọi lại với Trung Quốc trong các tranh chấp về Biển Đông.
Ông McCain đã có mặt và phát biểu tại bữa tiệc tối trong khuôn khổ Hội nghị về An ninh Biển Đông tổ chức hôm thứ Hai 20/06 tại Washington D.C.
Trong bài phát biểu quan trọng, nhân vật cao cấp trong đảng Cộng hòa nói Hoa Kỳ cần giúp các nước Đông Nam Á phát triển một cơ chế cảnh báo sớm cũng như triển khai hạm đội tàu bè tại các vùng biển tranh chấp.
Ông McCain cũng nói Hoa Kỳ cần dùng ngoại giao để giúp các nước Asean giải quyết bất đồng và tăng đoàn kết.
Ông ca ngợi một thỏa thuận mới rồi giữa Malaysia và Brunei như thí dụ cho việc xóa bỏ bất đồng giữa các quốc gia Asean.
"Trung Quốc đang tìm cách lợi dụng sự chia rẽ giữa các nước Asean, khiến họ đối đầu với nhau, để thủ lợi cho riêng mình."
Ông thượng nghị sỹ đảng Cộng hòa hoan nghênh việc chính phủ Obama bảo vệ quyền tự do lưu thông hàng hải tại Biển Đông, nhưng nói Nhà Trắng cần đi xa hơn nữa.
Ông tuyên bố: "Hoa Kỳ khi có thể cần cho các nước khác biết rằng Mỹ có thể chấp nhận các tuyên bố chủ quyền nào, cái nào là không chấp nhận được và có thể sẵn sàng ủng hộ các hành động nào".

Căng thẳng đang gia tăng ở các vùng Biển Đông và Đông Hải, nơi Trung Quốc đang tham gia tranh chấp lãnh thổ với nhiều quốc gia trong khu vực.

Gây quan ngại

image

Thượng nghị sỹ John McCain thường lên tiếng về các chủ đề châu Á liên quan tới Miến Điện, Việt Nam và cả Trung Quốc
Trước ông McCain, một thượng nghị sỹ khác theo đảng Dân chủ là Jim Webb cũng từng phát biểu rằng các động thái của Bắc Kinh tại khu vực Biển Đông đang "gây quan ngại".

Ông Webb cũng kêu gọi Mỹ phải cứng rắn hơn trong vấn đề Biển Đông.
Ngoài đồng minh chiến lược lâu năm của Mỹ là Philippines, Việt Nam cũng đang đối diện các hoạt động mà nước này cho là "Trung Quốc gây hấn trong vùng biển chủ quyền của Việt Nam".

Thượng nghị sỹ McCain nói ông hoan nghênh quan hệ hợp tác giữa Mỹ và Trung Quốc, và không mong muốn xung đột, thế nhưng đổ lỗi cho "thái độ hung hăng" và "các tuyên bố chủ quyền không có cơ sở" của Trung Quốc, nói đó là nguyên nhân gây căng thẳng gần đây.
Cả hai thượng nghị sỹ John McCain và Jim Webb đều là cựu binh Mỹ có thời gian tham chiến tại Việt Nam.
Tuần trước, Trung Quốc tuyên bố sẽ không sử dụng vũ lực ở Biển Đông và cũng kêu gọi các nước khác nỗ lực hơn vì hòa bình và ổn định trong khu vực.

Liệu Hoa Kỳ có kiềm chế được Trung Quốc?

image

Việt Nam cho phép biểu tình chống Trung Quốc trong mấy tuần qua
Hai người viết của phương Tây bất đồng về chuyện liệu Hoa Kỳ có thể kiểm soát được Trung Quốc tại Thái Bình Dương.

Thạc sỹ Eleni Ekmektsioglou, hiện là chuyên viên của Diễn đàn Thái Bình Dương thuộc Viện Nghiên cứu Quốc tế và Chiến lược ở Washington, hôm 20/6 có Bấm bài viết tới tựa đề: "Tại sao Hoa Kỳ Không thể Kiềm chế Trung Quốc?"
Trong khi đó một ngày trước đó cây viết Arthur Herman, có sách vào chung khảo giải Pulitzer 2009, lại Bấm có bài với dòng tít "Sự Ngang ngạnh của Bắc Kinh - Tại sao Việt Nam muốn chúng ta trở lại" nói về vai trò mà Hoa Kỳ có thể đảm đương ở Thái Bình Dương.

Eleni Ekmektsioglou nói môi trường chiến lược ở Đông Nam Á là "cực kỳ phức tạp" và bởi vậy không phù hợp với các chiến lược kiềm chế quy ước.
Một trong các lý do là tầm quan trọng của Trung Quốc về mặt kinh tế đối với Đông Nam Á. Bắc Kinh và khối các nước ASEAN thậm chí đã ký Hiệp ước Thương mại Tự do, vốn có hiệu lực từ đầu năm nay.
Bà Ekmektsioglou viết: "Đối với hầu hết các nước ASEAN, Trung Quốc thuộc nhóm năm bạn hàng lớn nhất. Còn đối với Trung Quốc, khối ASEAN là đối tác thương mại lớn thứ tư".
Phân tích gia Ekmektsioglou cũng đưa ra một lý do mà bà cho là quan trọng hơn:
"Rào cản lớn nhất đối với bất kỳ cố gắng nào của Hoa Kỳ nhằm kiềm chế Trung Quốc là quan điểm khá nước đôi của các nước Đông Nam Á về sự hiện diện của Hoa Kỳ trong khu vực".
Ví dụ bà đưa ra là tuyên bố của Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton hồi tháng Bảy năm ngoái ở Hà Nội không chỉ bị Bắc Kinh phản đối mà cả một số nước Đông Nam Á.
Các nước ASEAN, theo Eleni Ekmektsioglou, không muốn bị kẹt vào tình huống giống thời chiến tranh lạnh khi họ phải chọn giữa hai siêu cường thế giới.
'Mạnh và tự tin'
Trong khi đó cây viết Arthur Herman nói các vấn đề trong nội bộ Trung Quốc đã khiến nước này "mạo hiểm và ngạo mạn" với thế giới bên ngoài.
Ông nhận định: "Bắc Kinh đã phô trương cơ bắp quân sự mới và các tham vọng địa chính trị đối với các nước láng giềng."
"Cùng với các vụ tin tặc toàn cầu, Trung Quốc trông không giống một siêu cường đang lên mà giống như một kẻ bắt nạt mất kiểm soát."
Arthur Herman nói thái độ của Việt Nam tạo cho Hoa Kỳ một cơ hội để khép lại cuộc chiến gây chia rẽ nhất và tìm cách tiếp cận thực tế hơn đối với các nhà lãnh đạo Trung Quốc.
Theo ông Herman, bản thân Trung Quốc đang có những vấn đề của họ với một loạt các vụ bạo lực, thậm chí cả các vụ nổ bom chống lại chính quyền trong thời gian gần đây.
Một Hoa Kỳ mạnh và tự tin có thể buộc Bắc Kinh thôi thói bắt nạt và tập trung vào cải cách ở trong nước trước khi kinh tế sụt giảm và bất ổn lan rộng.
Arthur Herman

Tổng số các vụ lộn xộn mà chính quyền gọi là "sự cố hàng loạt" đã tăng nhanh và chỉ riêng trong năm 2008 đã có 127.000 vụ như vậy.
Arthur Herman nhận định giá dầu tăng cao và lạm phát đang xóa đi nhiều thành tựu kinh tế của Trung Quốc sau giai đoạn tăng trưởng trung bình hơn 6% một năm về tổng sản phẩm quốc nội trong giai đoạn 1978-2003.

Người dân Trung Quốc, ông nói, hiện đang muốn sống theo cách của họ sau những năm tự do kinh tế.
Tác giả nói thêm: "Cuối cùng thì [Hoa Kỳ] đương đầu với Trung Quốc có thể là điều tốt nhất cho chính người Trung Quốc."
"Một Hoa Kỳ mạnh và tự tin có thể buộc Bắc Kinh thôi thói bắt nạt và tập trung vào cải cách ở trong nước trước khi kinh tế sụt giảm và bất ổn lan rộng. Đó là điều người Trung Quốc không muốn và chúng ta không cáng đáng nổi."

No comments:

Post a Comment