Pages

BM

Báo Mai đã di v trang web mi: www.báomai.com

Dư lun Video Bnh Nhc Images English

" " # A B C D E-F G H IJ K L M N O P Q R S T U V W-X-Y

Friday, August 7, 2015

Truyền thông dưới các chế độ độc tài

http://baomai.blogspot.com/
Một trong những khác biệt lớn nhất giữa dân chủ và độc tài là ở phương diện truyền thông. Nói một cách vắn tắt, khác với các chế độ dân chủ, dưới các chế độ độc tài, truyền thông có hai đặc điểm chính: độc quyền và kiểm duyệt. Mức độ độc quyền và kiểm duyệt tùy thuộc vào mức độ độc tài. Tất cả các chế độ độc tài đều áp dụng, dưới những hình thức khác nhau, chính sách kiểm duyệt đối với các phương tiện truyền thông đại chúng. Nhưng chỉ có các chế độ độc tài toàn trị (totalitarianism) mới áp dụng chính sách độc quyền một cách triệt để.

image
Việt Nam là một chế độ độc tài toàn trị như thế: Với truyền thông, họ áp dụng cả phương thức độc quyền lẫn phương thức kiểm duyệt.

Ở miền Bắc, trong những năm đầu sau Hiệp định Geneva, ngoài báo chí nhà nước còn có báo chí tư nhân. Nhờ sự tồn tại của báo chí và nhà xuất bản tư nhân ấy, phong trào Nhân Văn Giải Phẩm mới được hình thành. Nhưng khi phong trào Nhân Văn Giai Phẩm bị đánh, tất cả các tờ báo và nhà xuất bản tư nhân đều bị bóp chết. Từ đó về sau, nhà nước hoàn toàn độc quyền trong lãnh vực truyền thông. Đến giữa thập niên 1980, với phong trào đổi mới, nhà nước cho phép tư nhân hoá kinh tế, nhưng cho đến tận bây giờ, họ vẫn từ khước việc tư nhân hoá báo chí và xuất bản. Tất cả các tờ báo, các đài phát thanh và truyền hình, cũng như tất cả các nhà xuất bản tại Việt Nam hiện nay đều hoàn toàn nằm trong tay nhà nước.

http://baomai.blogspot.com/
Độc quyền báo chí và xuất bản, giới lãnh đạo vẫn chưa an tâm. Cả báo chí lẫn xuất bản đều bị kiểm duyệt ngặt nghèo. Mọi bài báo cũng như mọi cuốn sách đều được dò xét từng câu từng chữ. Nhưng kiểm duyệt không vẫn chưa đủ. Bên cạnh việc kiểm duyệt chính thức, ở Việt Nam cũng như ở dưới mọi chế độ độc tài khác, đều có hai hình thức kiểm duyệt khác: hậu kiểm duyệt và tự kiểm duyệt.

Hậu kiểm duyệt là hình thức kiểm duyệt sau khi tờ báo hay cuốn sách đã được in và được phát hành. 

Khi phát hiện ra một chi tiết có vấn đề về chính trị, người ta áp dụng biện pháp thu hồi ấn phẩm và trừng phạt tác giả. Ghê sợ trước những biện pháp trừng phạt như thế, hầu hết các tác giả đều tự đặt mình ở thế tự kiểm duyệt, nghĩa là tự mình cắt bỏ những chỗ gai góc, có thể bị xem như có vấn đề trong quá trình sáng tác.

Trong bài “Hãy đọc lời ai điếu cho một giai đoạn văn nghệ minh hoạ” viết năm 1987, nhà văn Nguyễn Minh Châu có nói đến cái thảm cảnh tự kiểm duyệt ấy: lúc nào cũng giấu giếm, cũng rào đón, cũng che chắn, vừa viết một câu trung đã phải vội vã chêm ngay vào một câu nịnh cho… an toàn dù phải trả giá bằng chính tác phẩm của mình, những tác phẩm chỉ có giá trị minh hoạ nhất thời.

Nhưng độc quyền và kiểm duyệt như vậy để làm gì?

image
Có hai mục tiêu chính mà tất cả các chế độ độc tài và độc tài toàn trị nhắm tới là: nhồi sọ và lừa dối. 

Nguyên tắc ở đây là, nói theo Hitler, cứ nói dối, nói dối đi nói dối lại mãi, một cách thật giản dị, đến lúc nào đó, người ta sẽ tin là thật. Và khi đã tin rồi thì mọi người dần dần trở thành những con chó của Ivan Pavlov: Cả tư tưởng lẫn cảm xúc, hành vi và mọi phản ứng của họ đều bị điều kiện hoá. 

image
Trong bài “Authoritarian regimes retool their media-control strategy”, Robert Orttung và Christopher Walker cho trong cái gọi là “mọi người” ở đây, có bốn đối tượng chính: Một là những thành phần “ưu tú” trong chế độ, tức các đảng viên và cán bộ các cấp trong hệ thống cầm quyền, để họ tiếp tục trung thành với chế độ.

Hai là dân chúng nói chung để họ vừa kính trọng lại vừa sợ hãi, không dám chống lại chế độ.

Ba là các thành phần đối lập cũng như các tổ chức dân sự: Với cả hai, hệ thống truyền thông độc quyền của nhà nước luôn luôn tìm cách bôi nhọ và cô lập, để dưới mắt dân chúng, họ hiện hình như những thế lực đen tối đe doạ đến sự ổn định và phát triển kinh tế.

Bốn là với những người thường xuyên sử dụng internet, chính quyền sẽ sử dụng nhiều cách khác nhau để hoặc dựng tường lửa và / hoặc kiểm duyệt để không phải ai cũng có thể tiếp cận được với những thông tin bất lợi cho chế độ.

http://baomai.blogspot.com/
Tuy nhiên, ngoài mục tiêu lừa dối và nhồi sọ, bất cứ hệ thống truyền thông nào của các chế độ độc tài cũng đều nhắm tới một mục tiêu khác nữa: định hướng dư luận. Công việc định hướng này bao gồm hai khía cạnh chính: Một là “giáo hoá” và hai là làm lạc hướng.

image
Tạo nên những con người sùng bái một cách mê tín đối với giới lãnh đạo cũng như đảng lãnh đạo cũng là một cách “giáo hoá”. Tuy nhiên, đối với dân chúng nói chung, hình thức “giáo hoá” phổ biến nhất, nói theo Robert Orttung và Christopher Walker trong bài dẫn trên, là làm cho mọi người trở thành thụ động và vô cảm, không quan tâm đến chính trị cũng như đến số phận của đất nước nói chung: “Để duy trì quyền lực, các chế độ độc tài đều giữ đại đa số quần chúng ở ngoài chính trị.”

Một khía cạnh khác của truyền thông dưới các chế độ độc tài mà người ta dễ quên lãng là đánh lạc hướng sự quan tâm của quần chúng. Áp dụng cách thức này, khi chính quyền gặp vấn đề rắc rối, người ta bèn tung ra một sự kiện hay một tin đồn vu vơ nào đó nhằm khêu gợi sự tò mò của mọi người khiến mọi người đuổi theo sự kiện hoặc tin đồn ấy mà quên bẵng đi vấn đề chính của chính quyền.

image
Nhớ, cách đây mấy năm, khi kinh tế gặp khó khăn với hiện tượng nhiều đại công ty nhà nước, nổi bật nhất là tập đoàn doanh nghiệp Vinashin, bị phá sản để lại những món nợ khổng lồ, dẫn đến các cuộc tranh luận gay gắt về vấn đề trách nhiệm không những của cá nhân mà còn của các cơ quan nhà nước. Mấy tháng sau, khi không khí vẫn còn nóng hổi, các cơ quan truyền thông xúm vào loan tải tin tức về bệnh tình của “cụ” rùa ở hồ Hoàn Kiếm. Chính quyền lập “khu điều dưỡng” cho rùa. Các nhà “rùa học” ở Hà Nội liên tục lên ti vi nói chuyện về rùa. Dân chúng rình rập quanh hồ Hoàn Kiếm để cố chụp hình rùa. Mọi người đều quan tâm đến rùa và quên phắt đi chuyện kinh tế của đất nước.

Những chuyện như thế chắc đã, đang và sẽ lặp đi lặp lại nhiều lần…



Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc

*****

thằng già Minh


Từ ngày Đảng giả vờ cởi trói cho người dân, lắm người cũng giả vờ tưởng thật, lâu lâu kiếm cớ chửi đổng vài câu cho đỡ ấm ức trong lòng.
 Có một thanh niên Ngụy đứng trước cửa chợ Bến Thành bắc ghế chửi đổng:

 - Tiên sư cha nó! Chỉ vì một thằng già khốn nạn mà cả nước khổ sở, lầm than.
 Anh ta bị Công an điệu ngay về đồn.

 Cán ngố vi xi thẩm vấn:
 - Anh chửi ai là thằng già khốn nạn?

 - Thưa cán bộ, tôi chửi....Dương văn Minh !

 Cán ngố vi xi không vừa:
 - Ý anh bảo vì Dương văn Minh đầu hàng nên cả nước mới khổ, phải không?
 Anh chành thanh niên Ngụy thuộc loại lỳ đòn nên cũng bai bãi:

 - Không phải. Tôi chửi vì thằng chả giết Ngô Đình Diệm nên cả nước khổ.
 Cán ngố cười gằn:

 - Anh cho rằng Ngô Đình Diệm với giải pháp Ấp Chiến Lược đủ sức trấn áp lực lượng giải phóng chứ gì? Hay anh cho rằng Ngô Đình Ngu với chính sách Bắc tiến có thể đánh thắng miền Bắc?

 Anh thanh niên lắc đầu:
 - Không phải vậy. Vì Dương văn Minh giết Ngô Đình Diệm khiến Mỹ đổ quân vào làm cả nước khổ sở.

 Cán ngố khe khẽ gật gù:
 - Nghe tạm được! Cả nước tuy gian khổ nhưng rồi cũng chiến thắng vinh quang. Thôi tha cho anh về. Đừng làm ồn chỗ công cộng nữa. Tôi biết nhiều người cũng ghét Dương văn Minh nhưng chả cần phải làm náo loạn như thế. Vả lại muốn chửi ai phải nêu rõ tên người ấy ra mà chửi kẻo lại có chuyện hiểu lầm lôi thôi. Anh nghe rõ chưa?

 Anh thanh niên lễ phép đứng lên:
 - Dạ tôi xin nghe lời cán bộ từ nay tôi sẽ chửi rõ là "Địt Mẹ thằng già Minh khốn nạn làm cho dân khổ"

 Cán ngố vỗ bàn:
 - Anh kia ! anh lại vừa chửi ai thế?

 - Thằng già Minh. Dương văn Minh!


 Cán ngố bực quá, gầm lên:
 - Anh mang ngay cái thằng già Minh khốn nạn xéo ngay ! Xéo mau!


http://baomai.blogspot.com/

Stalin là anh hùng dân tộc hay đồ tể?
Có nhất thiết phải có một lãnh tụ?
Những động vật có khả năng dự báo thiên tai
Mỹ từ chối dẫn độ em trai Lệnh Kế Hoạch
Viagra cho nữ và những điều cần biết
Thần kinh khốn nạn
Nghệ thuật tương ớt
Cậu bé Thổ Nhĩ kỳ và tục cắt bao quy đầu
Mảnh cánh máy bay 'là của MH370'
15 cựu sinh viên Harvard nổi danh nhất thế giới
Hà Nội 'mua ảnh hưởng' ở Washington thế nào
Những từ dùng sai trong ngôn ngữ tiếng Việt
Người Chăm và văn hóa Chăm ở Việt Nam
Hãy phá đổ bức tường này!
Chuyện Jeep Cherokee bị cướp quyền điều khiển
Cuộc tấn công của đồng đôla Mỹ
Những cuộc điện thoại không mong muốn
Tâm sự hai người Công giáo vừa ra tù
Người Việt không phải là Người Việt
Trung Cộng: thêm một bằng chứng suy sụp
Hải quân Nhật sẽ đối phó với TC trên biển Đông
Tâm tình với ca sĩ Ái Vân
Tính chính trị của tin đồn
Con người có thể cao đến đâu?
Đường hầm giúp trùm ma túy Mexico vượt ngục
Báo chí, truyền thông tự do - 'quyền lực thứ hai'
Bí ẩn của một ông tướng
Virgin Mary in Long Beach & Làng A Di Đà_Texas
Đồng cảm và Hy vọng
10 kiểu xe đạp đầu bảng năm 2015
Người đồng tính 'không ngoại tình'?
Khi chúng ta có thể quen cả với nỗi nhục
Lấy chồng Mỹ
Poster: Tìm người đi lạc
Đồng bằng Nam Bộ đang lâm nguy?
5 nước cờ giúp Mỹ "chiếu bí" Trung Cộng trên Biển ...
Hồ - Phùng thật & Hồ - Phùng giả
Bốn nguyên nhân có thể dẫn đến chiến tranh Việt Na...
Nếu Việt Cộng chọn Hoa Kỳ làm đồng minh ?
Mại dâm: nạn nhân đấu tranh suốt đời

No comments:

Post a Comment