Pages

BM

Báo Mai đã di v trang web mi: www.báomai.com

Dư lun Video Bnh Nhc Images English

" " # A B C D E-F G H IJ K L M N O P Q R S T U V W-X-Y

Thursday, September 4, 2014

Chỉ có trộm mới hiểu, tiền quan 'găm' chốn nào?

image
Siêu trộm Đặng Ngọc Tân ở Đà Nẵng đã đột nhập vào 45 nhà quan chức, đại gia.
Trộm nhà quan, quan thương, mất nhiều thì quan báo thành ít, mà mất ít thì quan ỉm luôn hộ đi cho “Chỉ có trộm mới hiểu, tiền quan găm chốn nào, chỉ có trộm mới biết, quan giấu vàng ở đâu…” có người đã mượn lời thơ “Thuyền và biển” của nữ sĩ Xuân Quỳnh để nói về chuyện “trộm và quan” thời nay như vậy.

Mới đây nhất là vụ mất trộm 1,6 tỷ đồng của ông Đào Anh Kiệt- Giám đốc Sở Tài nguyên Môi trường TP HCH, khi sự việc vỡ ra, ông Kiệt cho biết: “Đó là tiền mồ hôi nước mắt dành dụm để mua nhà cho con trai”.

image
Có lẽ chúng ta cũng dễ dàng đồng ý với ông Kiệt rằng tiền nào cũng là tiền mồ hôi nước mắt cả, nó không phải từ trên trời rơi xuống. Nhưng vụ mất trộm của ông Kiệt, ở cơ quan, tiền để trong hộc tủ với một số lượng lớn như vậy khiến cho người dân nghe thấy không tránh khỏi sự bán tín bán nghi. Sao lại để một số tiền lớn như vậy hớ hênh ở cơ quan được nhỉ?

Mà cái sự quan chức mất trộm ngày nay, nó muôn hình muôn vẻ lắm. Hồi năm 2013, một nhóm trộm đột nhập vào nhà ông Đặng Xuân Thọ - Giám đốc Sở Tài chính tỉnh Kon Tum và bà Trần Thị Xuân Lan - Trưởng phòng tổ chức Cục thuế tỉnh Gia Lai khóa cửa ngoài. Dưới gầm giường nhà ông bà có một vali đã bị bọn chúng nẫng đi với tổng cộng 65 cây vàng.

image
Lê Đình Đạt, một tên trộm đã khoắng đồ ở nhà "quan" bị bắt
Ngặt một nỗi, trộm thì lấy đi 65 lượng vàng, nhưng thoạt đầu gia chủ đi báo lên Công an phường Yên Đổ (TP. Pleiku) là bị trộm đột nhập nhà, nhưng không bị mất tài sản. Khoảng một tuần sau, bà Lan lại có đơn trình báo gửi Công an TP. Pleiku, nhà bà bị kẻ trộm đột nhập lấy cắp 5 cây vàng.
Các chú trộm biết tin mừng quá, bèn hối hả lấy vàng ra tiêu, vì 65 cây vàng mà gia chủ chỉ dám thừa nhận mất có 5 thì 60 cây kia chả phải đã “kính biếu” không cho trộm rồi chứ còn gì nữa? Và vì quá tự tin với món quà trời cho, nên trộm sa lưới.

Tháng 6-2013, ba tên trộm đã đột nhập vào nhà một nữ cán bộ văn phòng UBND tỉnh Nghệ An và lấy đi 57 lượng vàng cùng 50 triệu đồng tiền mặt. Chồng nạn nhân là cảnh sát giao thông thuộc Công an tỉnh Nghệ An, đã về hưu.

Mới hồi tháng 5-2014 vừa qua, nhà riêng của ông Lăng Văn Hòa - Giám đốc sở Giao thông Vận tải (GTVT) tỉnh Bắc Kạn bị trộm đột nhập, lấy đi 40.000 USD, 5 cây vàng SJC, 1 lắc tay, 1 cặp nhẫn cưới và 100 triệu đồng.

Nói chung những vụ mất trộm của nhà quan chức, chỉ cần bạn đọc  chịu khó ngồi tỉ mẩn ngồi tìm kiếm thông tin trên mạng một lúc là ra cả đống. Vụ nào mất cũng cỡ tiền tỷ trở lên cả.

image
Đặng Ngọc Tân và Nguyễn Hữu Phước 
Một “siêu trộm” tên là Đặng Ngọc Tân sinh năm 1982 tại Đà Nẵng đã 45 lần đột nhập tư gia nhà các doanh nhân, quan chức và thành công 36 vụ, chiếm đoạt hơn 10 tỷ đồng. “Siêu trộm” từng lấy đi 110 cây vàng miếng SJC ở nhà một vị giám đốc sở này tâm sự rất thật trước tòa: “Nhà đại gia, quan chức mới lắm tiền nhiều của chứ nhà dân thường lấy đâu ra tiền mà đột nhập vào cho mất công”.

Đấy, chân lý thật là dễ hiểu, cứ đột nhập vào nhà đại gia, quan chức thì chắc chắn thành công, chứ ngu gì chui vào nhà dân thường, vừa xôi hỏng bỏng không có khi lại còn bị đánh cho gần chết. Lấy của quan, không những quan thương, mất nhiều thì quan báo thành ít, mà mất ít thì quan ỉm luôn hộ đi cho. Thật là sung sướng không biết đâu mà kể.

Mối quan hệ giữa “trộm và quan” thật khăng khít gắn bó chẳng khác gì “thuyền và biển” và trong bài thơ tình nổi tiếng của nhà thơ Xuân Quỳnh. “Chỉ có trộm mới hiểu, tiền quan găm chốn nào, chỉ có trộm mới biết, quan giấu vàng ở đâu…” Bí mật của quan không ai biết rõ ngoài trộm, mà cũng không ai “thương” trộm hơn quan, vì quan có lu loa mất của lên thì dại mặt quan, nên nhiều vụ quan đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

image
Một thống kê cho thấy, trong giai đoạn 2007 - 2013, các cơ quan chức năng đã truy tố gần 2.200 vụ án về tham nhũng với gần 5.300 bị can, nhưng chưa có vụ án tham nhũng nào được phát hiện thông qua việc kê khai tài sản, thu nhập của cán bộ, công chức.
Còn thống kê của Thanh tra Chính phủ cho biết, trong năm 2011 chỉ phát hiện 2 trường hợp được xác định kê khai không trung thực và năm 2012 là 3 trường hợp.  
Đọc những con số thống kê này, có người nói vui là sao không nhờ đến các chú trộm và “siêu trộm” kiểm tra, đối chiếu giúp cho bản kê khai tài sản của các cán bộ, công chức xem có thực đúng với những gì họ đang cất giữ trong gầm giường, hộc tủ nhỉ? Đơn giản lắm, chỉ cần một ông “siêu trộm” như ông Tân ở Đà Nẵng, 45 vụ đột nhập và thành công tới 36 vụ đủ biết trình độ cất giấu của chìm của nổi của các quan chức nước mình còn non lắm.

Nhưng nói cho vui vậy thôi, chứ ai dại gì mà dùng trộm vào việc kiểm tra tính xác thực trong việc kê khai tài sản của công chức, cán bộ, quá bằng “lậy ông tôi ở bụi này” cho các vị quan chưa bị trộm viếng thăm.

Trộm hay quan, quan hay trộm, trong cái thời buổi nhập nhèm này, trộm là một thứ quan trong bóng đêm, còn có khi quan lại là một thứ trộm giữa ban ngày ban mặt cũng nên. Ai mà biết được.

Chê dân gian, tham nhũng thì sao?

Lớp thảm bêtông nhựa nóng hổi vừa rải ra chưa kịp lu lèn đã bị nhiều người dân dùng xẻng kéo vào đường dân sinh...

image
Người dân dùng cuốc xẻng để lấy vật liệu làm đường quốc lộ 1A đoạn qua Lệ Thủy
Những người dân Lệ Thủy, (Quảng Bỉnh) ào ra công trình xây dựng đường Quốc lộ 1A lấy vật liệu về làm đường trước cửa nhà mình, tấn công cả công nhân. Nghe chuyện này, nhiều người trách họ: “Đúng là dân gian”.
Bài báo “Dân lấy vật tư thi công Quốc lộ 1A để làm đường dẫn vào nhà mình” trên báo điện tử Vnexpress làm chúng ta nhớ lại vụ hôi bia ầm ĩ ở Biên Hòa (Đồng Nai) hồi năm 2013. Bởi bản chất vụ việc này cũng không có gì khác cả.
Bài báo cho biết: “Nhiều nhà thầu thi công Quốc lộ 1A đoạn qua huyện Lệ Thủy và Quảng Ninh (Quảng Bình) bị thất thoát lượng lớn vật tư gồm đất, đá, bêtông nhựa… do người dân ngang nhiên lấy đưa vào nhà, hoặc dùng ngay làm đường dân sinh.

Sáng 29/7, công nhân của nhà thầu Phúc Lộc tiến hành rải thảm bêtông nhựa, lớp cuối cùng để hoàn thành tuyến Quốc lộ 1A đoạn qua xã Hồng Thủy, huyện Lệ Thủy, Quảng Bình. Tuy nhiên, công việc luôn bị gián đoạn vì người dân ra chặn xe rải thảm để lấy bêtông nhựa.
Lớp thảm bêtông nhựa nóng hổi vừa rải ra chưa kịp lu lèn đã bị nhiều người dân ở đây dùng xẻng kéo vào đường dân sinh, tạo nên hố rộng gần 2 m nham nhở. Cách đó khoảng 50 mét, hàng chục người chuẩn bị sẵn cuốc, cào, xẻng chờ chiếc xe chở bêtông đến, rồi lao vào tranh nhau xúc. Một người đàn ông dùng xe cút kít xúc bê tông nhựa và lặng lẽ chở đi từng xe đầy ắp”.

image
Người dân dùng cuốc xẻng để lấy vật liệu làm đường quốc lộ 1A đoạn qua Lệ Thủy
Còn nữa, trước đó, do ngăn cản dân, một công nhân khác đã bị đánh đến nhập viện. Không chỉ tự ý lấy vật tư để làm đường nối dân sinh, người dân còn lấy đất, đá cấp phối… trữ thành đống ở trước sân, trong vườn. Thậm chí, nhiều đoạn đá cấp phối được rải hoàn chỉnh bị người dân dùng cuốc xẻng đào xúc đi.
Lý lẽ người dân ở Quảng Bình đưa ra là: “Chúng tôi chỉ lấy một vài xẻng để đắp đường đi vào nhà. Quốc lộ hoàn thành rồi, nếu không làm đường dân sinh ngay thì làm sao chắc chắn sau này họ sẽ thi công đường nối cho chúng tôi”.
Câu chuyện là thế đấy. Về bản chất hành vi cũng chẳng khác gì vụ hôi bia, đổ xô ra đường lấy của người khác về nhà mình, lấy cho xóm mình. Hẳn nhiên, đó là một việc cần lên án, rất đáng trách, thậm chí là vi phạm pháp luật.
Rất đông người đọc xong bài báo đã lên án họ, “đúng là dân gian”, có người đã kết luận như vậy. Có người quy kết vùng miền cho dân miền Trung. Đọc những lời lẽ ấy, chắc ai cũng cảm thấy buồn cho người Việt mình.

Nhưng rất ít người đặt ra câu hỏi: “Vì sao mà dân lại gian?” và lý giải nó cặn kẽ. Cũng những người dân ấy, trong chiến tranh đã không tiếc gì hết, tháo cả cánh cửa nhà mình ra bắc làm đường cho xe bộ đội đi qua hố bom. Cũng những người dân miền Trung ấy, họ đã từng không tiếc mạng người, sức của cho cái chung lớn lao của dân tộc. Tại sao giờ họ lại trở nên như vậy?
Tôi nghĩ, phải chăng họ phần nào đã không còn tin vào lẽ phải và sự công bằng, đến nỗi xóa nhòa luôn ranh giới đúng, sai; tốt, xấu và dần dần trở nên ích kỷ, vụ lợi.

Hãy nghĩ mà xem, liệu có giống như cảnh “Mèo tha miếng thịt xôn xao” không? Những đại án tham nhũng càng ngày càng vỡ ra đem đến cho người dân một cảm giác bức xúc. Những con số ngàn tỷ, trăm tỷ bị thất thoát trong những công trình, dự án, những “ông lớn” đã ra tòa thời gian qua và nhiều “ông lớn” còn chưa bị lộ. Những dinh thự bề thế như lâu đài của các cựu quan chức mà không thể giải thích lý do vì sao đang hàng ngày xuất hiện nhan nhản trên truyền thông. Có thể trong đầu họ xuất hiện ý nghĩ ích kỷ, vụ lợi: “Thôi thì, giờ đến lúc này rồi, phải nhanh chân giành giật cho bản thân, gia đình được tý nào hay tý ấy? ”.
Tôi nghĩ một tâm lý như thế, nếu có này sinh cũng là điều không khó hiểu. 
Quan lại ngày xưa có trách nhiệm “giáo dân”, triều đình phong kiến luôn nhắc họ vai trò “phụ mẫu”, tức là cha mẹ dân để làm gương cho dân. Cha mẹ mà hư thân đốn đời, trộm cắp tham nhũng thì làm sao con cái nên người?

image
Buồn thay, ngày càng nhiều những đại án tham nhũng bị đưa ra xét xử. Những công trình bị rút ruột, kém phẩm chất vì kinh phí thực hiện đã bị chia chác. Dân trông thấy cả, biết hết cả, mà không biết làm thế nào để “dạy lại” cho những kẻ tham nhũng những bài học sơ khai làm người.
Thì hậu quả nhãn tiền là những vụ hôi của, ăn trộm tập thể bất chấp pháp luật đã xảy ra. Ý thức người dân kém, nhận thức của họ yếu, đúng vậy, nhưng họ có đáng trách nhiều hơn những kẻ có quyền lực, có trọng trách, có trình độ mà vẫn không thắng được những dục vọng trong mình, vẫn ăn bẩn của công, thu vén cá nhân?

Làm sao bắt người dân phải đạo đức, ngoan ngoãn, nghiêm chỉnh tuân thủ pháp luật nếu có một bộ phận những người làm gương cho họ lại bê bết, gian tham, bất chấp đạo lý?  
Vì vậy, dù có thế nào, chúng ta cũng đừng vội trách dân, đừng đổ hết mọi tội lỗi lên đầu họ. Ở đời mọi sự đều “có vay có trả” cả đấy, bạn đọc ạ.



Mi An


image

Những điều người Mỹ ngưỡng mộ người Việt Nam
Ông Lê Văn Hiếu: tuyên thệ nhậm chức South Austral...
Bi kịch của các bà mẹ VN: chồng đánh vợ
Chính quyền VN 'cố đấm ăn xôi' với yêu cầu 'viết đ...
Steven Sotloff: Nhà báo dũng cảm
Chúng tôi muốn biết
Top 24 quán cà phê nổi tiếng
Một vụ lường gạt đầu tư lớn nhất trong cộng đồng n...
60 năm Sài Gòn trong tôi
Đám mổ bò
Hiểm họa của tổ chức ISIS
Mười cô gái Đồng Lộc, hồn ở đâu bây giờ ?
Những sinh hoạt Sài Gòn qua tranh vẽ của họa sĩ Sa...
TT Ngô Đình Diệm đã từng giúp gạo cho dân Tây Tạng...
VN: vi phạm quyền tự do đi lại
Thân phận lưu vong: Sống ở giữa
Tập Cận Bình đã “tiêu diệt” 3 “môn sinh” nguy hiểm...
Gorbachev: Anh hùng bất đắc dĩ
Của Thiên Trả Địa
Nghề Vợ Chồng
Người Mỹ gốc Việt kiện chủ sở hữu Eden Center
Bức tượng “Thương Tiếc”
Cái bắt tay của lãnh đạo Việt Nam
Chặn máy bay Mỹ trên Biển Đông, TC đã dính đòn gậy...
Người dân Indonesia leo cột mỡ kiếm xe đạp
Gặp mưa to khi lái xe chúng ta phải làm sao ?
Nhân viên bưu điện gốc Việt bị buộc tội ăn cắp thu...
Những con chó trung thành của chủ Bắc Kinh
Sài Gòn: những món ăn vặt ở lề đường
Đi câu cá nơi lãnh hải Mỹ - Mexico
Lý do gì khiến đàn ông mua dâm?
Hãy cám ơn Trung Cộng
Lan Cao: The Lotus and the Storm
Nghĩ về di chúc của cụ Hồ
Người TC thích nhà cao cấp ở New York
Giỡn mặt với Obama, TC sẽ mất CSVN và Phi Châu.
Vụ thảm sát: Thế Giới chưa từng biết đến
Tình dục ở người tuổi cao
Những bức tranh xã hội trong ca khúc của Phạm Duy
Thông điệp McCain: 5-3-1

No comments:

Post a Comment