Pages

BM

Báo Mai đã di v trang web mi: www.báomai.com

Dư lun Video Bnh Nhc Images English

" " # A B C D E-F G H IJ K L M N O P Q R S T U V W-X-Y

Friday, September 18, 2015

Hổ chết để da - Hồ chết di họa

http://baomai.blogspot.com/
Nhìn ở nhiều góc độ, tất cả loài vật dù hung dữ tới đâu, độc hại đến cỡ nào, suy cho cùng cũng có ích cho con người nếu biết sử dụng đúng lúc và đúng chỗ, kể cả thực vật tưởng chừng nguy hiểm như loài hoa Anh Túc (Cây thuốc phiện) cũng được khoa học chế biến phục vụ con người trị bệnh và xoa dịu nỗi đau thể xác, chỉ có cộng sản là từ ngày có mặt nó trong thế giới loài người, chỉ mang đến thảm họa nghèo đói, đau buồn, chết chóc vì bản chất khát máu, và sở trường hận thù giai cấp của nó. Điều đó có thể lý giải vì sao người Nhật dựng tượng Nghĩa Khuyển để ghi nhận lòng trung thành của loài chó, thì tại Nga người dân kéo đổ sập tượng Lênin. Dù hắn cũng mang hình dáng con người nhưng ẩn bên trong là một tâm hồn què quặt, đui mù chân lý, hết sức hoang tưởng và tàn bạo, một thời là pháo đài của đảng cộng sản tại VN, đứng đầu là Hồ Chí Minh.

*

Từ ngàn xưa, ông bà người Việt Nam đã biết dùng hình tượng con vật để răn bảo nhau sống sao cho có nhân nghĩa ở đời. Có những vị Vua bảo quốc an dân thì cũng có những bạo chúa vô cùng tàn ác, điều đó cho thấy con người dù ở bất cứ địa vị, hoàn cảnh nào cũng không hoàn hảo, phải biết tự răn mình để làm người tử tế. Không biết có phải vì vậy, nên khi cần bày tỏ lòng biết ơn, người đời thường nói Kiếp sau xin làm thân khuyển mã đền đáp công ơn này. Nghĩ cũng lạ (sao kỳ dzậy, mấy cha?), tạo hóa ban tặng loài người có trí khôn vẫn tốt hơn cho việc đền ơn, sao lại muốn trả ơn theo cách loài vật? Dạ thưa, vì con vật không bao giờ phản chủ, đặc biệt là loài chó, loài trung thành bậc nhất, ngay trên hình tinh của con người "khét tiếng" văn minh, dù thủy tổ của đủ các loại chó Nga, chó Tàu, chó cộng sản hay chó tư bản trên thế giới ngày nay, chính là loài Sói hoang dã, hung hãn từ hàng triệu năm trước. Sự tiến hóa của loài sói cùng với sự hướng dẫn của con người, theo thời gian, loài chó trở nên người bạn thân thiết, thậm chí còn được xem như thành viên trong gia đình. 

Con người có thể cười nhạo đồng loại, nhưng có thể họ sẽ khóc khi mất đi "người bạn" không biết nói tiếng người. Và khi người bạn chó mất đi, để ghi nhận lòng trung thành, người ta đôi khi còn dựng tượng Nghĩa Khuyển để ngợi ca sự trung thành của nó. Vì chó, không biết lừa Thầy, phản bạn như Hồ Chí Minh cùng đám thuộc hạ đảng cộng sản.

Chú chó Hachiko - Inou ở tận bên Nhật. Câu chuyện có thể khiến nhiều người suy nghĩ về lòng trung thành của loài vật đối với con người, các nhà đạo diễn còn dựng thành phim chú chó Hachiko sống và chết như thế nào đối với chủ của nó, như lời nhắn gửi hãy sống như một người tử tế, để có lòng biết ơn người đã cưu mang giúp đỡ mình.

Thật mỉa mai, cộng sản thường tự hào là động vật cấp cao, với biện chứng "vật chất quyết định ý thức" để bào chữa cho nhau bằng những lời hoa mỹ nhất nhằm lấp liếm tội ác, tung hê những điều giả trá nhất, nhưng đến tận ngày nay, bài bào chữa hay nhất từ ngàn năm trước, không dành cho con người, mà dành cho một chú chó, sự trung thành của nó làm rúng động lòng người. 

Thưa quý ngài hội thẩm, 

Người bạn tốt nhất mà con người có được trên thế giới này có thể một ngày nào đó hóa ra kẻ thù chống lại chúng ta. Con cái mà ta nuôi dưỡng với tình yêu thương hết mực rồi cũng có thể sẽ là một lũ vô ơn.

Những người gần gũi, thân thiết nhất mà người ta gửi gắm hạnh phúc và danh dự có thể trở thành kẻ phản bội, phụ bạc lòng tin cậy và sự trung thành. Tiền bạc mà con người có được rồi sẽ mất đi, thậm chí còn luôn mất đi đúng vào lúc ta cần nó nhất.

Tiếng tăm của con người cũng có thể tiêu tan trong phút chốc bởi một hành động dại dột. Những kẻ phủ phục tôn vinh ta khi ta thành đạt, có thể sẽ là những kẻ ném đá vào ta khi ta sa cơ lỡ vận. Duy có một người bạn không vụ lợi mà con người có thể có trong thế giới ích kỷ này, người bạn không bao giờ bỏ rơi ta, không bao giờ vô ơn hay tráo trở, đó là chú chó của ta.

Nó luôn ở bên cạnh ta trong những lúc phú quý cũng như bần hàn, khi khỏe mạnh cũng như lúc đau ốm. Nó ngủ yên trên nền đất lạnh dù gió đông giá rét hay bão tuyết vùi lấp, miễn sao được cận kề bên chủ. Nó hôn bàn tay ta dù khi ta không còn thức ăn cho nó.

Nó liếm vết thương của ta và những vết trầy xước mà ta phải hứng chịu khi va chạm với cuộc đời bạo tàn này. Nó canh giấc ngủ của ta như thể ta là một ông hoàng, dù ta có là một gã ăn mày. Dù khi ta đã tán gia bại sản, thân tàn danh liệt thì vẫn còn chú chó trung thành với tình yêu nó dành cho ta như thái dương trên bầu trời. Nếu chẳng may số phận hắt ta ngoài rìa xã hội, không bạn bè, không nơi ở thì chú chó trung thành chỉ xin ta một ân huệ là cho nó được đồng hành, cho nó được bảo vệ ta trước nguy hiểm, giúp ta chống lại kẻ thù...

Và khi trò đời hạ màn, thần chết đến rước phần hồn ta đi, để lại thân xác ta trong lòng đất lạnh, thì khi ấy, lúc tất cả thân bằng gia quyến đã phủi tay sau nắm đất cuối cùng và quay đi để sống tiếp cuộc đời của họ, vẫn còn bên nấm mồ của ta - chú chó cao thượng nằm gục mõm giữa hai chân trước, đôi mắt ướt buồn vẫn mở to cảnh giác, trung thành và trung thực ngay cả khi ta đã đi vào cõi hư vô!" 

Cảm ơn bạn nhậu và mấy cha nội mẹ ngoại, thật may mắn và vui mừng (hết biết) khi không thấy trên bàn nhậu có "rựa mận", trong tủ rượu của "dân chơi cầu ba cẳng" không có món "cao cẩu cốt".

Chúa sơn lâm, loài thú hung dữ nhất cũng có truyền thuyết kể rằng, Cọp đôi khi cũng biết trả ơn vì nhớ người đã cứu mạng đồng loại nó. 

Chuyện kể rằng: "Ở xóm làng heo hút, có bà Mụ vườn, thường đỡ đẻ làm phước, ở xứ nghèo chỉ nhận được hai tiếng cảm ơn, họa hoằn lắm mới có tí quà. Đêm nọ đang ngon giấc, bà mụ nghe tiếng cào trên liếp cửa, ngỡ rằng có ai cần mình, bà lên tiếng hỏi nhiều lần, nhưng không nghe đáp trả, tiếng cào cấu càng lớn và dai dẳng, bà mụ chống cửa lên. Tá hóa, sững sờ, trước mặt là con cọp to như con bò! Nhờ dấu hiệu hiền lành, phủ phục dưới chân, làm bà cũng định thần đôi chút, thoáng bàng hoàng chưa qua, con cọp xốc bà lên lưng, cõng thẳng vào núi, nó thả bà xuống bên con cọp cái, đang rên xiết, với cái bụng lớn chềnh ềnh. Vốn thạo nghề, nhanh trí, bà biết mình phải làm gì. Sau một hồi đem hết khả năng thi triển, chú cọp con chào đời, cọp mẹ ngủ thiếp... cọp bố cõng bà về lại nhà.

Mấy hôm sau, vào buổi sáng tinh mơ, vừa chống cửa lên, bà mụ thấy con heo rừng nằm dưới thềm nhà, bà biết ngay cọp đền ơn, rồi thỉnh thoảng lúc nhím, nai v.v... đó là những món quà, cọp đền ơn cho bà mụ, miền thôn dã."

Khi Cọp chết đi, hoặc bị con người "đuổi tận giết tuyệt - giết lầm hơn bỏ sót" giống chủ trương của HCM trong CCRĐ, chỉ để lấy bộ da trưng bày ở phòng khách cho nó có vẻ "hùng vĩ" và sang trọng. Xương cọp thì nấu cao hổ cốt để tráng dương bổ thận. v.v... Nếu có trí khôn, chắc Cọp cũng buồn cho "Nhân tình thế thái...". 

Chuyện Cọp trả ơn không biết có thật không, nhưng cũng đáng để suy ngẫm, sao cho xứng đáng với ân nhân của mình, nếu không trung thành được như loài chó, ít ra cũng không làm hại người mà mình đã thọ ơn như loài cọp. 

Một chuyện có thật về loài thú dữ, ai không may chạm mặt nó trong rừng, chắc chắn sẽ hồn phi phách táng, đó là sư tử. Nó hung dữ và đáng sợ đến độ con người dùng hình tượng đó để chỉ..."Sư tử Hà Đông". (Không phải ám chỉ "con mẹ lựu đạn" nha, mấy cha) 

"Năm 1969, Anthony và John Rendall, hai công dân Úc cư ngụ tại London thấy một con sư tử nhỏ nặng 35 cân nằm một cách tội nghiệp trong cũi tại một tiệm tạp hóa. Anthony và John đặt tên cho nó là Christian.

Một năm sau, chú sư sử Christian bắt đầu tăng vọt lên tới 185 cân, chủ của nó phải bỏ ra tới 30 bảng Anh một tuần để mua lương thực cho nó. Họ biết rõ là không thể nuôi nó mãi được, nhưng không biết phải làm sao. Họ được khuyên đưa chú sư tử đến Kenya (Châu Phi), đây được khẳng định là môi trường thích hợp cho chú sư tử cưng, Anthony và John đáp máy bay cùng với Christian về nhà mới của nó ở Kenya. Tuy sống tại London, họ vẫn ghé thăm Kenya vài lần để ngắm nhìn con sư tử yêu quý của mình từ xa.

Năm 1974, Adamson cho họ biết rằng Christian đã trở thành thủ lĩnh của đàn sư tử và ông ta không còn thấy nó xuất hiện suốt ba tháng nay, Anthony và John quyết định quay lại Kenya, mong sao có thể chào vĩnh biệt Christian lần cuối, mặc dù người ta khẳng định rằng để leo lên tới cương vị thủ lĩnh kia, Christian phải trở về với bản tính hoang dại của loài sư tử và cho dù họ có tìm ra nó thì nó cũng sẽ chẳng nhận ra họ. Lạ thay, đêm trước khi chuyến bay hạ cánh, chú sư tử Christian bỗng dưng xuất hiện và ngồi đợi ngoài doanh trại của các nhà tự nhiên học, cứ như là linh cảm cho nó biết rằng hai ông chủ cũ sắp đến thăm nó lần cuối cùng.

Đó cũng là lần cuối cùng mà người ta nhìn thấy nó. Tuy nhiên, sau khi đoạn video cảm động kia được upload lên YouTube, chắc chắn chú sư tử Christian sẽ không bao giờ bị lãng quên. 

Cuộc gặp gỡ của Christian và hai người bạn cũ đã làm rung động trái tim của hàng triệu người trên thế giới. Trái với suy đoán của nhiều người, khi thấy bóng dáng 2 người chủ cũ, Christian chạy nhanh đến và ôm chầm lấy họ. Chú sư tử chồm cả người lên, dùng hai chân trước ôm lấy từng người một, rúc vào họ như vẫn làm trong những ngày tháng thơ ấu... Không chỉ thế, Christian còn giới thiệu cho 2 người bạn cũ vợ của mình... Và trong khoảnh khắc đấy, không chỉ có tiếng cười mà còn có cả những giọt nước mắt vui sướng..." 

Nhìn ở nhiều góc độ, tất cả loài vật dù hung dữ tới đâu, độc hại đến cỡ nào, suy cho cùng cũng có ích cho con người nếu biết sử dụng đúng lúc và đúng chỗ, kể cả thực vật tưởng chừng nguy hiểm như loài hoa Anh Túc (Cây thuốc phiện) cũng được khoa học chế biến phục vụ con người trị bệnh và xoa dịu nỗi đau thể xác, chỉ có cộng sản là từ ngày có mặt nó trong thế giới loài người, chỉ mang đến thảm họa nghèo đói, đau buồn, chết chóc vì bản chất khát máu, và sở trường hận thù giai cấp của nó. Điều đó có thể lý giải vì sao người Nhật dựng tượng Nghĩa Khuyển để ghi nhận lòng trung thành của loài chó, thì tại Nga người dân kéo đổ sập tượng Lênin. Dù hắn cũng mang hình dáng con người nhưng ẩn bên trong là một tâm hồn què quặt, đui mù chân lý, hết sức hoang tưởng và tàn bạo, một thời là pháo đài của đảng cộng sản tại VN, đứng đầu là Hồ Chí Minh.

Hồ Chí Minh khi sống cũng như khi đã chết vẫn là tai họa hàng đầu đối với dân tộc Việt Nam.

Người xưa dạy: Ngọc bất trác bất thành khí - Nhân bất học bất tri lý. Thật vậy, ngày xưa con người muốn nên danh phận phải lều chõng đi thi - không thành công thì cũng thành nhân. Muốn công thành danh toại, thì phải miệt mài "sôi kinh nấu sử". Làm gì có chuyện ngọc bất trác bất thành khí, nhỏ không học lớn làm đại úy (mấy cha?). Vậy mà, không cần học nhiều, cứ theo cộng sản, cứ bắn giết dân lành, đặt mìn xe đò, gài bom khủng bố, giết người càng nhiều sẽ được làm quan to, thậm chí còn leo lên tới chức chủ tịch nước, thủ tướng, tổng bí thư, rồi nào là bộ trưởng quốc phòng tá lả, mà không cần học hành gì ráo trọi, điển hình như tên cộng sản Nguyễn Tấn Dũng với thành tích 51 năm "đi theo đảng", trở thành nhân vật bất khả xâm phạm, khi cả nước ai cũng biết hắn là trùm tham nhũng, làm nghèo đất nước, cộng sản cấp cao như chủ tịch nước, tổng bí thư cũng không dám chỉ đích danh, chỉ dám gọi gọi là đồng chí X?. Thiệt ngán ngẩm cho miền Nam khi bị cộng sản dùng vũ lực buộc phải nối gót miền Bắc, tiến nhanh, tiến mạnh, tiến (ớn lạnh) lên thiên đàng xã nghĩa, mà theo lời Nguyễn Phú Trọng đến hết thế kỷ này không biết có hay chưa. 

Hơn 40 năm trôi qua từ khi chấm dứt chiến tranh bom đạn, đồng minh phản bội, VNCH bị bức tử, thì cuộc chiến ý thức hệ vẫn còn đó, giữa quốc gia và cộng sản, lòng người ly tán, đất nước bị tàn phá nặng nề, Tàu cộng tha Hồ vào, ra VN như vào nhà thổ có sẵn những tên điếm chính trị hết lòng phục vụ bằng mồm. Nhìn thành tựu phát triển đến tởm lợm, dưới sự lãnh đạo tồi tệ của đảng, sức phát triển, thu nhập bình quân đầu người, còn thua cả Kampuchea và Lào, đến người Mẹ khi thay tã cho con, dù muốn hay không, phải buộc luôn vô tã lót của con số tiền 26 triệu đồng nợ công, xem như quà tặng của bác & đảng chúc mừng bé cất tiếng "cười thầm" thay cho tiếng khóc chào đời. Lãng mạn chút xíu thì cứ xem như "gia tài của mẹ" cộng sản để lại cho con dân. Chính những nghịch lý đến cây cột đèn mà biết đi, nó cũng chạy trốn cộng sản. 

Buộc người dân phải nghĩ đến vai trò của HCM và đảng cộng sản trong cái gọi là "giải phóng dân tộc và thống nhất đất nước". Theo các tài liệu khả tín, kể cả tài liệu do người từng theo cộng sản viết ra thì HCM là bậc thầy lưu manh chính trị, tay sai QTCS do chính Hồ thú nhận, truyền bá CNCS với tham vọng cuồng xuẩn rằng sẽ có một thế giới đại đồng, Hồ thích làm anh hùng trên lưng dân tộc, kể cả bán đứng cụ Phan Bội Châu cho thực dân Pháp, người từng cưu mang giúp đỡ Hồ khi mới đến Pháp, Hồ thích thân xác phụ nữ nhưng không muốn trách nhiệm, sẵn sàng từ bỏ và sát hại sau khi Hồ đã thỏa mãn thú tính. 

Khi cướp chính phủ Trần Trọng Kim xong, Hồ lập tức thanh trừng các đảng phái không theo cộng sản, kể cả đồng chí, đồng đảng, đồng bọn nếu ai dám trái ý Hồ để giành quyền lực tuyệt đối, nắm quyền sinh sát toàn dân với sự hỗ trợ của cộng sản Nga - Tàu, thực hiện một chuỗi tội ác tày trời, mỗi khi nghĩ đến phải rùng mình vì sự dã man của nó, thật khó tin Hồ cũng là một con người. 

Làm sao có thể tưởng tượng một ông chủ tịch nước cộng sản Hồ Chí Minh, mới có 58 tuổi đầu, gặp ai cũng tự xưng là "Bác", kể cả với những người đáng tuổi ông bà, cha mẹ của nó, còn phạm thượng khi thăm đến Kiếp Bạc, chỉ mặt Vua Hùng "bác anh hùng, tôi cũng anh hùng"!?. Làm sao có thể tưởng tượng trên thế gian này, có kẻ vô ơn đến độ lấy bút danh CB, viết báo đấu tố bằng những lời kết án nặng nề kiểu ngậm máu phun người, để có cớ ra lệnh xử bắn chính đại ân nhân của nó và đồng bọn? Vô đạo hơn, Hồ còn bịt râu đến xem thuộc hạ bắn ân nhân của nó ra sao, Chắc Hồ sẽ vui thích khi thấy thuộc hạ cộng sản dùng chân đạp xác bà Nguyễn Thị Nam (Cát Hanh Long) vào quan tài vì quá chật so với xác người xấu số.

Trong bài viết trước, Hồ Chí Minh là thế đấy! Kẻ viết bài này đã mượn ý của các tác giả để chỉ ra sự cùng hung cực ác của Hồ, ngày nào còn thở sẽ phải còn nhắc lại, cũng như nguyền rủa Hồ cùng đồng bọn của hắn. Phải lưu truyền tội ác cộng sản vào sử sách, để đời đời con cháu người VN luôn nhớ, đã có một thời người VN sống còn thua con vật dưới sự độc tài toàn trị của đảng cộng sản, không được phép quên giống như tội ác của giặc Tàu, một ngàn năm Bắc thuộc, phải luôn ghi nhớ mà xa lánh loài quỷ dữ cộng sản khát máu, dù chúng cũng mang hình dáng con người.

Tội ác Hồ Chí Minh sát hại 172.008 dân lành trong CCRĐ là câu chuyện có thật. Hồ công khai khóc xin lỗi đồng bào miền Bắc, tuyên giáo cộng sản không thể chối cãi và đã thừa thừa nhận vì nhân chứng sống còn đó, bằng chứng còn đầy. Thế quý ông bà tuyên giáo cộng sản moi móc ở đâu ra thứ gọi là "tấm gương đạo đức" nơi một tên giết người hàng loạt để tung hê và nhồi sọ người dân? Nhìn ở góc độ rộng, hàng hàng, lớp lớp giáo $ư. tiến $ĩ, $ử gia bị cộng sản nhồi sọ từ lúc còn ngồi bô thì có thể hiểu được vì sao họ u mê và ngu muội đến vậy. 

Thước đo của mức độ bị tẩy não

Mức độ bị tẩy não cũng có mức trầm trọng khác nhau. Một người bị tẩy não hoàn toàn sẽ không còn khả năng để đánh giá sự thật. Sự kiện và bằng chứng không có nghĩa gì với họ. Yuri Alexandrovich Bezmenov phát biểu từ kinh nghiệm ở Liên Xô “Ngay cả mang anh ta tới tận Liên Xô và chỉ cho anh ta thấy trại tập trung, anh ta cũng không tin... cho đến lúc anh ta bị đá ngay vào đít, khi giày đinh đạp lên anh, rồi anh ta mới hiểu. Nhưng không phải trước đó. Đó là thảm kịch của trình trạng bị băng hoại về đạo đức trong con người.” Nhiều người Việt Nam hiện nay vẫn chịu đựng mức độ tẩy não trầm trọng như vậy.

Tuy nhiên, cũng có những người bị tẩy não ở mức độ thấp hơn. Họ thấy được những hiện tượng sai trái, những bất công, tiêu cực của chế độ nhưng vẫn “chấp nhận đặc ân để sau đó tuân hành”, vẫn cho rằng “chống lại chỉ là hành động vô ích”, vẫn “trải qua nhiều chục năm tuân phục thành một thói quen”, và vẫn nghĩ rằng “phản kháng chỉ làm thiệt hại cho lòng tự trọng hơn là việc đầu hàng có điều kiện” đúng như các điểm mà nhà xã hội học Albert D. Biderman đã liệt kê. Điều đó cho thấy, trên thế giới, chủ nghĩa CS chỉ là một bóng ma hãi hùng của quá khứ, các dân tộc từng bị CS cai trị từ Âu sang Á đã thức tỉnh sau bảy mươi năm chịu đựng chủ nghĩa tàn bạo nhất lịch sử loài người nhưng tại Việt Nam vẫn còn nhiều người bị tẩy não. Giống như đảng CS không bao giờ thừa nhận đã và đang tẩy não cả dân tộc, không ai muốn thừa nhận mình bị CS tẩy não." (Bàn về tẩy não - Trần Trung Đạo)

Đáng trách và cũng đáng lên án nhất, và cũng đừng bao giờ quên, chính là những tên ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản. Được chính thể miền Nam VNCH cưu mang, cho ăn học thành tài. Làm ông này bà nọ, có địa vị cao trong xã hội, không biết ơn thì thôi, lại tráo trở, lật lọng, ngậm máu phun người, phản bội mảnh đất cưu mang chúng và gia đình với đầy đủ tất cả quyền làm người mà chúng được thụ hưởng, nhẫn tâm rước giặc cộng sản tàn phá miền Nam, giết hại đồng bào vô tội. Để sau cùng khi thấy sự thật phũ phàng, cũng không dám lên tiếng nói ra rằng mình bị cộng sản lừa, thì làm sao có can đảm tố cáo tội ác cộng sản. Còn nỗi nhục nào lớn hơn đối với những người được xã hội trọng vọng một thời? 

Tương tự như vậy, những kẻ chạy trốn cộng sản sau 1975 bằng tất cả mọi ngã đường, mấy chục năm sau vì cái bả phù vân, tiếp tục ăn cơm cờ hoa (Hoa Kỳ) để thờ quỷ đỏ Ba Đình. Thật khó hiểu, cần sống bao lâu để trưởng thành nhân cách? Cần học tới đâu để xứng đáng và không xấu hổ khi dạy con cháu rằng không được nói láo, không làm chứng gian, phải luôn sống tử tế với mọi người? 

Và, cần học tới đâu để có thể phân biệt giữa con người và con vật? Tuy là thường dân lao động nghèo ít học, nhưng chúng tôi đã và sẽ còn quyết tâm vạch mặt chỉ tên bất kỳ kẻ nào nói láo, bưng bô bằng miệng cho cộng sản để nói điều xằng bậy. Sự thật phải được đặt về đúng vị trí lịch sử của nó, dù cái giá có thể phải trả bằng máu. 



Người Đưa Tin
________________________________________

Tài liệu tham khảo:

- Những lừa đảo lịch sử của Hồ Chí Minh và Đảng cộng sản Việt Nam. Tác giả Cao-Đắc Tuấn.

- Hồ Chí Minh Tự Thú: Tôi Là Nhân Viên Lãnh Lương Của Quốc Tế Cộng Sản - Thực Hiện Các Công Tác Bành Trướng Chủ Nghĩa Cộng Sản Do Quốc Tế CS Giao Phó Với Lương Công Tác: 100 Mỹ Kim/tháng. (năm 1924). Hồ Chí Minh Toàn Tập - tập 2.

- T.T. Tưởng Giới Thạch của Đài Loan nói : “Việt nam phải mất 100 năm nữa mới có được người như ông Diệm”.
Nguồn:

- Duyệt lại sự thật lịch sử. Luật Sư Nguyễn Hữu Thống. 

- Sự Thật cuối cùng đến quá trễ!. Tác giả Phan Nhật Nam. 

- Những lời phát biểu của Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Tác giả Trần Quốc Việt.

- Trong cuốn ‘Cold War Mandarin. T/g Jacobs Không ưa Diệm vẫn khen Ông là người vô vị Lợi. 

- Đọc Lại Di Chúc Hồ chí Minh! Tác giả Nguyễn Thái Hoàng.

- Cựu chiến binh Mỹ tố cáo tội ác của cộng sản. Tác Giả: Bill Laurie.

- Văn Hóa Đạo Đức Hồ Chí Minh. Văn hóa viết láo, nói láo. Tác giả Bút Sử.

HCM đã từng dạy đảng viên, cán bộ rằng “cứ nói láo mãi rồi cũng có người tin là như vậy!” (Tôi Bỏ Đảng, Hoàng Hữu Quýnh, 2002, trang 251).

- Chân dung của một tên bồi bút. Tác giả Trần An Lộc.

- Bà Cát Hanh Long Nguyễn Thị Năm và ông Hồ chí Minh. Tác giả: Nguyễn Quang Duy.http://www.danchimviet.info/archives/12664/ba-cat-hanh-long-nguy%E1%BB%85n-th%E1%BB%8B-nam-va-ong-h%E1%BB%93-chi-minh-2/2010/07

- Hồ Chí Minh Và Cái Chết Của Nông Thị Xuân . Bức Thư Mật liên quan đến cuộc đời của Hồ Chí Minh (Lưu giữ tại văn phòng Chủ Tịch Quốc Hội Việt Nam).

- Thư Tố Cáo Nguyễn Tấn Dũng Tham Nhũng, Giàu Nhất Châu Á. Một đảng viên CSVN mang tên Phan Văn Trung.

- Khủng bố: Xưa và nay. Tác giả Nguyễn Hội.

- Tôi ám sát người sắp làm thủ tướng Sài Gòn. Vũ Quang Hùng. 

- Những sự thật cần phải biết: "THỐNG NHẤT" - Xin đừng xảo ngôn! Tác giả Đặng Chí Hùng.

- Hậu Quả Của Việc Hoa Kỳ Bỏ Rơi Đông Dương. Tác giả Giáo sư Robert F. Turner. Trung tâm an Ninh Luật Pháp Quốc Gia. Đại Học Luật Khoa Virginia & Học Viện Hải Quân. (Trích trong “những sự thật về Chiến Tranh Việt Nam)

- Cựu chiến binh tranh luận về chiến tranh Việt nam. Kính Hòa, phóng viên RFA.

"Ông Turner kết luận rằng sự bỏ rơi miền Nam Việt nam của Hoa kỳ là một sự xấu hổ trong lịch sử."

- HCM Bán Đứng Phan Bội Châu Cho Thực Dân Pháp Trên Đất Trung Hoa Năm 1925. Tác giả Mường Giang.

- Chúng Nó Giết Nhau hay việt cộng thanh trừng nội bộ do tác giả Đỗ Thông Minh biên khảo.

- Hồ Chí Minh là thế đấy!!!

- Binh bài thơ xấc xược của Hồ trước vị anh hùng kiệt xuất của Dân tộc Việt Nam - Thánh nhân Hưng Đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn. Tác giả Phan Châu Thành.

Đèn Cù. Số Phận Việt Nam Dưới Chế Độ Cộng Sản. Tự Truyện Của Người Từng Viết Tiểu Sử Hồ Chí Minh. Tác giả Trần Đĩnh.

- iBook Cải cách ruộng đất. "Vài năm sau ngày lên nắm chính quyền tại miền Bắc, đảng cộng sản Việt Nam đã cho thực hiện một cuộc cách mạng được chính những người phát động mô tả là “long trời lở đất”. Đó là cuộc cải cách ruộng đất. Thống kê chính thức cho biết là đã có 172.008 người bị quy vào thành phần địa chủ và phú nông, bị “đào tận gốc, trốc tận rễ” nghĩa là không bị xử bắn tại chỗ thì cũng bị lãnh án tù rồi chết trong nhà giam, rồi con cái bị truy bức đến ba đời sau."

- Trò chuyện với một nhân chứng sống của Cải cách Ruộng đất. Nhà văn Trần Mạnh Hảo.

- Bàn về tẩy não. Tác giả Trần Tring Đạo.

- Việt Nam chính thức bị Lào, Campuchia vượt mặt. 

- Chú Chó Trung Thành HaChiKo

- Tượng Lê nin lớn nhất Liên Xô đã bị giật sập

- Câu chuyện cảm động về chú sư tử christian.


- Mỗi người Việt đang gánh hơn 26 triệu đồng nợ công.

http://baomai.blogspot.com/

Mùa mưa trên thành phố HCM
Khi lãnh tụ đảng không hát quốc ca
Quốc khánh 2/9: Lòng yêu nước có nên bị cưỡng ép?
Sao không thấy bia căm thù "Tàu Khựa" ?
Mưa ngập lòng dân
Hối tiếc việc trao giải Nobel cho Obama
Chuyện phiếm với ông bạn chậm tiến
Trách nhiệm của người cầm bút
Một nhà sư gốc Việt ở Mỹ bị bắt vì biển thủ 150.00...
Rác
Magic: bấm trên hình coi ảo thuật
Chú viết báo tếu quá dám mó chúng nó
Về-đi-đi-về
Triệu phú: vườn rau Việt giữa thủ đô nước Mỹ
Cuộc chiến truyền thông Nga và Phương Tây
Nhạc sĩ Lê Thương và Hòn Vọng Phu
Triệt hạ thánh giá ở Trung Cộng
Nhật Bản: 'Kính thưa các kiểu cúi’
Làm sao để chôn hai chế độ?
Bảo Đại trao kiếm giả cho 'cách mạng'?
Chuyện cây cầu Ba Cẳng
Dân chơi cầu Ba Cẳng
Sáng kiến của một ‘Con Vẹt’
Tiến sĩ Alan Phan và làm ăn ở Việt Nam
Viet Focus: Từ tị nạn đến cộng đồng năng động
Du khách Trung Cộng chôm kim cương và nuốt vào bụn...
Blogger Phạm Thanh Nghiên phát biểu trên Washingto...
Việt Nam cần học gì từ quân sự Nhật?
Có thể học được tới 30 ngoại ngữ không?
Tranh cãi về loa phường
Văn hóa giáo dục Việt Cộng dạy con người tàn ác, m...
Ai đã ‘rước’ một công ty TC trá hình vào cắm chốt ...
Bí mật về sự phản bội của đôi mắt
Việt Nam: 'ngã tư nghệ thuật' của Đông Nam Á
Campuchia và đặc sản côn trùng chiên giòn
Hình rõ hơn lời
Người Mỹ gốc Á hứng thú với các khu nhà nghỉ dưỡng...
Đi Tây có sướng như Tây?
Giúp đỡ người khác là giúp đỡ chính mình
Nam Cực bí ẩn

No comments:

Post a Comment