Pages

October

Bảo Mai xin kính chào quý vị. Cám ơn quý vị đã ghé thăm trang blog của Bảo Mai.
Hy vọng quý vị sẽ được hài lòng với những tin tức BM sưu tầm và chia sẻ trong trang blog này.
Đừng phí phạm thời gian chơi game, TV, bóng đá, nhậu... Hãy đọc những tài liệu Blog Bảo Mai để thêm kiến thức.

Người Việt Nam theo ai ?: http://www.google.com/reviews/polls/display/-1785566938104638294/blogger_template/vote?hideq=true&lnkclr=%23c30&chrtclr=%23c30&purl=baomai.blogspot.com&font=normal+normal+14px+Arial,+Tahoma,+Helvetica,+FreeSans,+sans-serif&txtclr=%23300

Friday, December 21, 2012

Tâm sự sau ngày ... tận thế !

image


Hôm nay có thể đã là tận thế (như người ta dự đoán – cũng có căn cứ khoa học một phần), nhưng hình như Thượng Đế còn thương, muốn con người thêm chút cơ hội, để làm hòa với anh em, để sửa chữa bớt những lỗi lầm, trả thêm vài món nợ, kịp hoàn thành vài bước nữa những dự định tốt đẹp…, nên thế giới giờ này hãy đang còn... sống! 

Cảm ơn Thượng Đế đã ban thêm thời gian cho loài người chúng con, cho riêng bản thân con. 

Hôm qua tôi thử đi khảo sát vài người, hỏi nghe nói ngày mai tận thế, có sợ không, mẹ tôi thì bảo, ôi! chết đi cho nó …khỏe! (chẳng là mẹ tôi đang mang trên người nhiều chứng bệnh, tim mạch, huyết áp, đường huyết cao, loét bao tử, đau nhức khớp gối…, con cái thì đông nhưng chúng bận lo cho con cái của chúng, lo đi làm, lo việc riêng… chẳng mấy khi kề bên an ủi, mẹ lại còn đang giận ba tôi…thành ra chẳng còn thiết sống trên đời làm gì nữa!), tôi nói: “con cũng thấy thế nữa là mẹ!” Mẹ nhìn tôi đầy thương cảm nhưng chẳng hỏi thêm gì. Tôi hỏi con tôi, nó nhún vai thay cho câu trả lời (hỗn hết sức! Tôi thật chẳng biết dạy con!) ý nó nói tôi sao hay tin vào những thứ vớ vẩn như thế! Tôi hỏi một đồng nghiệp bên phòng Kế toán Công ty, bạn ấy toét miệng cười hết sức hồn nhiên: đi đông lắm chứ đâu phải mình mình đâu mà sợ, chị! Thấy hắn ta lạc quan …không đúng chỗ, tôi liền đế thêm: Nhưng mà đâu phải ai cũng được đi lên hết đâu em! Vậy mà hắn vẫn không thay đổi: Ôi, lên xuống gì cũng đông lắm, lo gì!

image
Hóa ra tên này chỉ sợ mỗi…cô đơn! 


Tôi nhớ lại mấy bạn trên mạng, chắc thấy tính tôi hay lo, nên gửi cho tôi bài này: “Cớ sao bạn phải lo lắng? Chỉ có hai điều trong cuộc sống này là đáng lo: bạn khỏe mạnh hay bạn bị ốm đau. Nếu bạn khỏe mạnh thì không có gì phải lo rồi, còn nếu ốm thì chỉ có hai điều phải lo: bạn sẽ hồi phục hay bạn sẽ chết. Nếu bạn hồi phục lại, thì còn gì phải lo? Còn nếu bạn chết, chỉ còn hai điều phải lo: bạn sẽ lên thiên đàng hay xuống địa ngục. Nếu được lên thiên đàng thì đương nhiên không phải lo. Nhưng nếu bạn xuống địa ngục, bạn sẽ bận rộn bắt tay tíu tít với bao nhiêu là bạn bè! Lúc đó còn thời giờ đâu mà lo với lắng. Vậy thì bạn còn lo cái nỗi gì nữa! Hãy vui sống đi chứ!” Trời ạ, đọc cũng mấy bận rồi, thấy cũng….có lý quá chớ, vậy mà tôi vẫn chưa bỏ được cái tính lo Trời cho! Biết làm sao!

image
Mà chẳng phải lần này, tôi còn nhớ cái sự cố Y2K vào năm 2000, hồi đó đi ngủ tôi còn nhớ mình đã hồi hộp lắm (dù đã cầu nguyện, đã ăn năn tội và quyết tâm dốc lòng chừa...), đến khi thiếp đi tỉnh dậy thì thấy đã có ánh mặt trời!, tôi mỉm cười cảm ơn Thượng Đế, thấy lòng khoan khoái nhẹ nhàng, y như mình lại được ban thêm một lần sự sống! Tôi còn nhớ, lần ấy mình đã quyết tâm nhiều, nếu mà được còn sống, tôi sẽ năng cầu nguyện, chăm lo cha mẹ nhiều hơn, bớt la mắng khi các con có lỗi (mà chủ yếu chỉ luôn cho chúng thấy tôi yêu chúng thế nào!), tử tế với mọi người, nghiêm khắc, kỷ luật hơn với bản thân, kìm chế tính nóng nảy, siêng năng làm việc, giúp đỡ, nhường nhịn, ăn kiêng… nói chung là những gì tốt đẹp nhất mà tôi có thể nghĩ đến. Nhưng rồi thời gian trôi nhanh, cuốn theo những quyết tâm của tôi đi mất… thậm chí lúc nào tôi cũng không hay!

image
Nghĩ đến bản thân, tôi thường rất buồn vì sao mình lại dễ quên đến thế, chẳng kiên trì nhẫn nại được, lần nào quyết tâm cũng chẳng được bao lâu…, nhưng khi giữ lòng tĩnh lặng, nghĩ về những mầu nhiệm, những sự kỳ diệu trên đời, hồng ân Cứu chuộc Thiên Chúa dành cho loài người, kết hợp với những điều thấy cứ như “nghịch lý” trong cuộc sống…, tôi như phần nào hiểu ra được tính tương quan giữa Thượng Đế, Vũ trụ và Con người… (dù chỉ phần nào thôi), tôi nhận thức được trách nhiệm của bản thân tôi trên từng suy nghĩ, hành động, lời nói, thái độ sống, cách sử dụng thời gian... của tôi mỗi ngày, bởi nó có sự liên đới, tương quan với Thế giới này, Vũ trụ này...như quy luật cân bằng trong cuộc sống, nó có thể góp phần như một mắc xích, dù nhỏ bé, nhưng sẽ cùng với muôn ngàn mắc xích, để giữ được mọi thứ cơ bản của cuộc sống được ổn định, vững vàng... hay ngược lại, là nguyên nhân làm gãy đứt đi mạch sống tốt đẹp...và tôi hiểu, trong cái tương quan lớn lao này, mình hoàn toàn không thể nào được quyền tùy tiện!

Giả như hôm nay, cả thế giới này tàn lụi, trái đất nổ tung vì sự va quẹt với các hành tinh trong vũ trụ, không biết giờ này tôi đang ở đâu nhỉ? Lơ lửng trên các tầng không, ngắm vũ trụ mênh mông lạnh giá, khám phá những bí ẩn hấp dẫn đến quyến rũ của thiên văn học, những điều mà con người chẳng làm sao hiểu nổi, gặp Thượng Đế để được ‘chất vấn’ về sứ mệnh mà Ngài đã trao cho tôi trên đời...Chết rồi, những nén vàng Cha trao làm vốn, con đã chẳng sinh được lời, mà còn làm hao hụt đi nhiều quá…

image
Hôm nay, Chúa lại trao ban cho tôi thêm vốn thời gian, mong tôi có thêm cơ hội để sống tử tế hơn, tốt đẹp hơn. Mà Chúa ơi, con nói thật, khả năng con quả kém cỏi quá, nên con cứ hay lo lắng nhiều! Nay con xin dâng Ngài tất cả, với những cố gắng liên lỉ hàng ngày, con xin Chúa giúp con với! Khi 'chất vấn' con, Chúa làm ơn tính gộp chung của con với anh chị em, những Tông Đồ của Chúa, và đặc biệt, Mùa Giáng Sinh đang đến, nhắc con về Hồng Ân Cứu Độ Chúa ban, Đấng con Thiên Chúa Làm Người đã xuống trần, Ngài đã hiểu nỗi lo của chúng con, nên đã hết lòng trợ giúp, Ngài đến gia cố cho những mắc xích yếu ớt, dễ vỡ... Ngài đến để phục hồi lại và thêm sinh khí vào nguồn mạch sự sống cho chúng con, và Ngài đến, giải thoát thực sự nỗi lo trong lòng con! Con xin chân thành tạ ơn Cha!


Read more: click on text


No comments:

Post a Comment