Wednesday, May 8, 2019

Chống văn hoá vận CS

BM
  
Chống CS xâm nhập cộng đồng người Việt Quốc Gia hải ngoại mà để trống mặt trận chống văn hoá vận của Cộng Sản là một khiếm khuyết lớn. Một khiếm khuyết có thể dẫn đến thất bại di hại cho lớp trẻ là tiền đồ của người Việt Quốc Gia hải ngoại. Một thất bại rất khó sửa chữa vì chữ nghĩa, ngôn ngữ, văn hoá là phạm trù tối quan trọng đối với cá nhân, gia đình, cộng đồng và xã hội.

Nếu cứ lơ là để cho CS xuất cảng chữ nghĩa CS gọi là ‘từ CS’ vào các cộng đồng người Việt của Việt Nam hải ngoại, nếu cứ coi thường ảnh hưởng của việc coi phim ảnh, đọc báo trên Internet, nghe “phát biểu” của người trong nước nói nhanh như nuốt chữ, cướp lời người khác, rồi quen miệng, quen tai, suông miệng  dùng “từ CS” như “bức xúc, nhất trí, đồng tình, vô tư vượt đèn đỏ,” thì CS không cần tuyên vận, CS không cần tuyên truyền quốc ngoại, người Việt hải ngoại sẽ bị nhuộm đỏ, bị Nghị Quyết 36 chi phối hồi nào không hay.

BM

Lúc đó CS không cần tuyên truyền đen và xám ở hải ngoại (tiêu biểu như ở Mỹ có một cộng đồng người Việt lớn nhất thế giới) để chiêu dụ “Việt Kiều”, rằng người Việt ở Mỹ bây giờ thành “Việt Kiều” Mỹ, theo văn hoá Mỹ, ở xa nước nhà nửa vòng trái đất cần về coi những tiến bộ ở VN. Đó là  một luận điệu hồ đồ, chính người nói cũng không thể minh định thế nào là văn hoá Mỹ.

Thực tế nước Mỹ là một xã hội đa nguyên, đa văn hoá, đa sắc tộc, không người Mỹ chánh trực nào muốn người Mỹ gốc các sắc tộc khác như người Mỹ gốc Việt phải từ bỏ bản chất, bản sắc, ngôn ngữ là văn hoá của sắc tộc nguồn cội mình. Không ai muốn người Mỹ gốc Việt thành những người Mỹ Da Vàng mất gốc Việt cả. Từ văn hoá, chánh trị đến xã hội học của Mỹ đều gọi người Việt công dân hay thường trú nhân hợp pháp của Mỹ là người “Mỹ gốc Việt” (Vietnamese Americans).

BM

Ai cũng biết chỉ có Loài Người là linh vật tự làm ra văn hoá cho mình để xã hội mình cùng sống chung theo chuẩn mực, giá trị đó. Loài thú như con ong, kiến, mối hạ đẳng nhưng cũng có lối sống có tổ chức: mối chúa chỉ đẻ, kiến thợ chỉ xây, ong lính chỉ tác chiến. 

Nhưng lối tổ chức đó là phản xạ muôn đời, đó không phải là văn hoá, mà là phản xạ lưu truyền riết thành bản năng. Trái lại văn hoá của Con Người không phải là phản xạ, bản năng, không do di truyền, mà do bắt chước và học hỏi nên có nhiều thay đổi.


Ngay trong lịch sử văn hoá ngắn ngủi có mấy trăm năm của Mỹ, tiến trình cũng thay đổi nhiếu lần. Từ thuở khởi thủy di dân từ Âu châu qua, mũi lõ, mắt xanh, tóc vàng là thành phần trội yếu với sự tiếp sức của Thực dân Anh, buộc các sắc tộc khác phải “đồng hoá” với họ. Tiếng Anh thành chuyển ngữ (vehicle language). Nhưng qua thời kỳ độc lập quan niệm đồng hoá theo kiểu nấu chảy thành khuôn văn hoá Mỹ (melting pot) chẳng ai theo. Các sắc tộc chỉ “hoà nhập” biến văn hoá Mỹ như là một tô salad (salad bowl) trong đó rau quả, đường, muối giữ bản chất của mình để xã hội Mỹ gốc đa nguyên thành một, out of many, one.

Do vậy rất hợp tình, hợp lý khi thấy văn hoá hay lối sống chung của người Việt Quốc Gia gốc t
 nạn CS trên đất Mỹ có những sắc thái khác văn hoá VNCS trong nước. Người Việt Quốc gia có biểu tình chống Cộng sản bán đất dâng biển, quốc tế vận ủng hộ các tôn giáo và đồng bào đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN. Có vận động hạ lá cờ máu của CS và giương cao quốc kỳ VN nền vàng ba sọc đỏ lên để chánh quyền các nước có người Việt định cư thừa nhận, v.v.. và v.v... Ngần ấy việc biểu tình, đấu tranh, vận động rất qui mô, rầm rộ, bền bỉ suốt thời gian tỵ nạn CS mấy chục năm qua; đó là lối sống, là văn hoá đấu tranh, chớ không gì khác hơn. 

BM
  
Người Việt t
 nạn CS không sống được với CS ở VN, di tản mang hồn thiêng sông núi VN theo mình. Đã thuyết phục nhân dân và chánh quyền Mỹ của hàng chục tiểu bang, hàng trăm quận hạt, thành phố công nhận quốc kỳ VNCH là biểu tượng văn hoá, niềm tin thiêng liêng của người Mỹ gốc Việt.  Quốc kỳ ấy được người Việt đấu tranh cho tự do, dân chủ nhân quyền VN, kính trọng thiêng liêng gần như biểu tượng tôn giáo; đó là biểu tượng văn hoá của người Việt Quốc gia chống CS.

Còn cây cờ máu của CSVN dù có bang giao với Mỹ nhưng chỉ ru rú như con gián ngày trong khuôn viên 1 toà đại sứ và hai toà tổng lãnh sự  và ăn theo ở trụ sở Liên Hiệp Quốc thôi.

BM

Sở dĩ như thế là vì một biểu tượng chỉ được xem là văn hoá khi được nhiều người chấp nhận là “của mình, của chúng ta” và đồng ý sống theo chuẩn mực ấy. Cây cờ của CS Hà nội người Mỹ gốc Việt đa số gọi là cờ máu, là “phản văn hoá”, không ai treo, trừ CS.

Bên cạnh những hoạt động qui mô và rầm rộ để bảo tồn và phát huy văn hoá Việt ấy của tập thể người Việt Hải Ngoại, còn nhiều cố gắng âm thầm, kiên nhẫn và can đảm, đòi hỏi nhiều chuyên môn. Mục đích tối hậu cuả những chiến sĩ văn hoá âm thầm này là, mặt này để bảo tồn  bản chất và bản sắc văn hóa Việt Nam trong môi sinh mới lạ cách nước nhà nửa vòng Trái Đất. Và mặt khác là để phát huy văn hóa cho lớp trẻ hậu duệ sanh ra, lớn lên, ăn học nơi quê hương mới. Làm việc ấy là những thầy cô giáo tình nguyện dạy tiếng Việt ở tại các trung tâm Việt ngữ, chùa, nhà thờ, trụ sở hội đoàn và trên báo chí nữa. Tiếng Việt là con thuyền chánh chuyên chở văn hóa VN. Không có tiếng Việt thì hồn Việt, tâm Việt, đạo Việt, sử Việt, cộng đồng Việt, xã hội Việt, người Việt, dân Việt, nước Việt khó còn.

BM
  
Và CSVN muốn nhuộm đỏ các cộng đồng người Việt Quốc Gia ở hải ngoại cũng dùng văn hoá vận để tấn công bằng quyền lực mềm và cứng. Mềm qua lời ca tiếng hát, đưa sách báo, phim ảnh qua Mỹ, khai thác tình tự quê hương. Cứng như âm mưu dùng tiền lũng đoạn cộng đồng, báo chí, hề hoá các cuộc đấu tranh. Mà Nghị quyết 36 của CS Hà nội là sách lược.



Vi Anh
***

BM

No comments:

Post a Comment

Note: Only a member of this blog may post a comment.