Pages

BM

Báo Mai đã di v trang web mi: www.báomai.com

Dư lun Video Bnh Nhc Images English

" " # A B C D E-F G H IJ K L M N O P Q R S T U V W-X-Y

Friday, September 12, 2014

Tại sao phải bắt Đặng Chí Hùng?

image
Tại sao công an Việt Nam ráo riết bắt cho bằng được Phạm Mạnh Hùng (bút danh Đặng Chí Hùng)? Câu trả lời có lẽ ai cũng biết. Do đó bài viết này chỉ góp phần nói rõ thêm.

Phải bắt Đặng Chí Hùng

Ngoài những bài viết Đặng Chí Hùng tấn công trực diện một cách hiệu quả vào chế độ cộng sản, nhất định điều làm họ tột cùng hoảng sợ để truy lùng bắt anh, do hai điểm chính:

1. Tuổi trẻ quốc nội với quan điểm, thái độ và việc làm chống cộng ôn hòa, thông minh, rạch ròi, không cực đoan và không bạo lực.

2. Gia đình của Đặng Chí Hùng cũng là gia đình cộng sản nòi và đã... bỏ rơi anh, như thông tin trong mấy ngày qua trên các diễn đàn.
Nếu cộng sản sợ Nguyễn Chí Đức một phần thì họ sợ Đặng Chí Hùng nhiều hơn thế. Có lẽ một số bạn đọc thắc mắc với câu hỏi "tại sao"? Xin thưa, ngoài yếu tố anh Đức không bị gia đình hắt hủi, anh vẫn còn thiếu tinh tế, sâu sắc như Đặng Chí Hùng.

image
So sánh để nhận chân là điều nên làm và chỉ rõ cho thế hệ trẻ trong cuộc đấu tranh hiện nay, điều này cũng nhằm chia sẻ với những ai còn mơ hồ hoặc vọng tưởng về người cộng sản, có thêm cái nhìn dứt khoát với chế độ "mãi quốc cầu vinh" núp dưới vỏ bọc gọi là ĐCSVN.

image
Hầu như ai cũng biết Nguyễn Chí Đức bắt đầu tỉnh ngộ sau cú đạp mặt trong lần đi biểu tình chống bành trướng Bắc Kinh. Tuy nhiên, với thái độ bảo thủ, khinh thị, chính cộng sản đã đẩy Nguyễn Chí Đức ngày càng xa dần tổ chức, vì từ trong tổn thương khi bị xúc phạm nhân phẩm, anh Đức ngày càng nhận rõ bản thân sai lầm khi đã trao trọn niềm tin cùng sự nhiệt tình của tuổi trẻ vào một tổ chức đáng tủi hổ.

image
Bài viết mới đây của anh Đức về việc ông Lê Hiếu Đằng rời bỏ đảng, có đoạn
[1]: "Theo thiển ý của tôi, ông Đằng nên viết lại cho chỉnh chu và gửi cho cơ sở đảng nơi ông gần đây từng sinh hoạt cho dù có thể lâu rồi ông khi đi hội họp nữa!? Chứ không nên viết như tờ giấy nhắn nhủ gấp gáp và đôi chỗ còn viết tắt, thiếu dấu"...
"...Vì khi chúng ta xin vào thì chúng ta đã tự nguyện phấn đấu và cũng đã tuyên thệ trung thành trước đảng kỳ, chân dung Hồ chủ tịch thì nay cảm thấy không phù hợp, không còn tình cảm với ĐCSVN nữa thì khi ra cũng nên “li dị” cho đàng hoàng và giữ lại những kỷ niệm một thời mình đã từng chiến đấu, hi sinh và trưởng thành khi gắn bó với ĐCS".

Dẫn chứng đoạn văn trên không phải chê trách Đức hay đòi Đức hoặc bất kỳ ai, khi bỏ đảng phải phỉ báng, mạ lỵ ĐCSVN mà cần chỉ rõ Nguyễn Chí Đức vẫn thiếu hẳn sự tinh tế và thiếu cả thực tế, khi anh không đặt trong hoàn cảnh ông Đằng đang bệnh rất nặng. Ông Đằng hoàn toàn có thể nhờ người khác đánh máy đẹp đẽ theo đúng nội dung ông muốn và ông chỉ cần ký tên là đủ, tuy nhiên ông đã không làm như thế. Việc ông Đằng trong cơn bệnh "thập tử nhất sinh" vẫn còn gắng sức tự tay viết lời tuyến bố bỏ đảng, cho thấy một hành động dứt khoát nhất mà tôi chưa gặp người cộng sản nào trước đây đã làm.

image
Ngoài ra, người ta thấy thấp thoáng sự bịn rịn của anh Đức qua bài "Câu chuyện về đảng cũ và ước mơ về đảng mới của tôi trong tương lai" [2]. Chỉ ra bài này cũng không nhằm phê phán, thay vào đó người ta nhận thấy Đức có tình yêu thật sự đối với ĐCSVN, không phải loại cơ hội, trở cờ hiện nay nhan nhản. Tình yêu đối với ĐCSVN của Nguyễn Chí Đức cũng như của những ai băn khoăn, ray rứt khi rời bỏ nó mới đáng tin về nhân cách và tư cách của họ. Đừng tin những ai ráo hoảnh tuyên bố bỏ đảng "cái rụp". Bởi tình yêu thật sự, khi phải lìa bỏ mà không chút đắn đo buồn đau đó chỉ là loại "tình yêu qua đường". Đó là cốt lõi để xứng đáng chia sẻ và cảm thông với Nguyễn Chí Đức cũng như những người có tâm trạng giống anh, trước khi lìa bỏ thân phận làm người cộng sản. Tôi hiểu sâu sắc điều này, vì chính cha tôi, trong những năm cuối đời, ông ân hận và hối tiếc về sai lầm của mình nhưng ông không đủ can đảm làm như ông Đằng và nhiều người khác.

Trong khi Nguyễn Chí Đức hoài niệm dĩ vãng, kèm đôi chút ủy mị và câu nệ những "râu ria" thì Đặng Chí Hùng hào sảng, nhân bản, lại rất thực tế. Đặng Chí Hùng biết bỏ qua những tiểu tiết. Hùng viết [3]:
"...Câu đầu tiên phải nói là quyết định bỏ đảng của ông Lê Hiếu Đằng và một số người là hết sức đúng đắn và có thể là đáng cổ vũ. Mặc dù nó không có quá nhiều ý nghĩa như cái cách bỏ đảng của những người trước đây như cụ Tô Hải, nhà báo Bùi Tín, Hữu Loan vv… vì ông Đằng và nhiều người khác cũng thừa hiểu đảng cộng sản sắp chết ở thời điểm này. Ra khỏi đảng là một quyết định khôn ngoan và đúng đắn của ông Lê Hiếu Đằng nếu không muốn sống chung với con tàu sắp chìm hẳn...

Câu thứ hai tôi muốn gửi tới bạn đọc là quan điểm của chúng ta không hẹp hòi và luôn mở rộng vòng tay đối với những ai bỏ đảng về với dân tộc.

Lý do thứ nhất là chúng ta đánh kẻ chạy đi chứ không đánh kẻ chạy lại.

Lý do thứhai là cá nhân người viết bài này mặc dù chưa một ngày nào là đảng viên, nhưng gia đình của người viết thì gần như toàn bộ liên quan đến cộng sản. Chẳng có lý do gì mà người viết “cực đoan” và “hẹp hòi” đến độ không cho kể cả những người máu mủ của mình một con đường lùi về với nhân dân.

Lý do thứ ba là tôi cũng chẳng có gì liên quan đến Việt Nam cộng hòa mà một số người tự nhận ra khỏi đảng nói rằng có thể chúng tôi thẳng thắn là “liên quan đến VNCH” với tấm lòng “nặng thù hận”.* Tôi chỉ viết ra những quan điểm của mình với một tấm lòng: Dân tộc Việt Nam mà thôi!*

Câu thứ ba, tôi chỉ muốn nói đến những người bỏ đảng một vài suy nghĩ của cá nhân tôi. Mặc dù những nỗ lực để tuyên bố ra khỏi đảng thật sự đáng hoan nghênh nhưng mà theo tôi nghĩ đọc những lời “tâm sự” ra khỏi đảng của các cá nhân tôi thật sự còn một chút chưa đủ..."
Chưa đủ điều gì? Xin mời độc giả nào quan tâm, tiếp tục đọc trong bài viết của anh để thấy tính khoa học, logic của Đặng Chí Hùng.

image
Không còn yêu thương khác hẳn với khinh bỉ. Khinh bỉ có ý nghĩa riêng đặc trưng không lẫn lộn đâu được. Đó là động lực mạnh mẽ để người ta dứt khoát tránh xa không chút bịn rịn, không còn hoài niệm với dĩ vãng đối với những tổ chức không có tính chính danh và chính nghĩa. Sự khác biệt rất lớn giữa Nguyễn Chí Đức và Đặng Chí Hùng là chỗ đó, dù cả hai anh đều sinh trưởng sau 1975 và lớn lên trong gia đình cộng sản.
Bằng quan điểm rõ ràng, thái độ dứt khoát với ĐCSVN qua nhiều bài viết và việc làm của Đặng Chí Hùng, cộng sản không hoảng sợ và không quyết bắt anh cho bằng được mới đáng lạ!

Còn những người khác...

Người cộng sản không nhận ra yếu tố "khinh bỉ" quan trọng như thế nào khi nó tác động vào tư tưởng và quan điểm chính trị của con người. Có lẽ bởi vậy, họ làm cho tính chất này trở nên "đậm đà" hơn sau cuộc đấu tố hèn hạ đối với ông Phạm Chí Dũng. Trong những lời bộc bạch của ông Dũng, người đọc nhận thấy rõ tính chất "khinh bỉ", đặc biệt dành cho Phan Xuân Biên (còn gọi là Tư Biên), một "ông quan cộng sản" từng nắm chức "tuyên giáo" - người và cơ quan tưởng chừng như rất có "văn hóa" (!).
Tuy vậy, người cộng sản khá tinh vi khi đánh giá và nhận định "đối tượng", không như một số người tưởng họ ngu ngơ.

image
Nhiều người cũng biết ông Phạm Văn Điệp, một người ở Nga và có vẻ cũng chống cộng, vài lần bị chặn và bị đuổi một cách phi pháp, bất chấp ông Điệp vẫn còn quốc tịch Việt Nam. Câu hỏi đặt ra, một người từ nước ngoài về, có tư tưởng tạm coi là "dân chủ" và có thể xem là chấp nhận "chui đầu vào rọ" cho nhà chức trách bắt, tại sao họ không bắt, trong khi lại phải cử người lặn lội qua tận Thái Lan để truy lùng và bắt cho bằng được Đặng Chí Hùng?

Câu trả lời cũng thật dễ hiểu: Đặng Chí Hùng hoàn toàn là một người có đầu óc tự do, dân chủ, trong khi Phạm Văn Điệp vẫn mang một "trái tim ngục tù"

- Hình tượng Hồ Chí Minh.

Chỉ với hình tượng Hồ Chí Minh choáng chỗ rất lớn trong tim và chiếm một vị trí vững chắc trong tư tưởng của ông Điệp, quá đủ làm người cộng sản yên tâm để không cần thiết phải bắt ông. Tuy nhiên, điều đó không đồng nghĩa ông Điệp được đi lại tự do tại Việt Nam. Họ thừa khôn ngoan để không bao giờ chấp nhận một "tiền lệ" như thế. Nói bình dân: không để cho "tụi nó" lờn mặt, cũng như qua đó "đề phòng" nhiều người khác "lợi dụng" việc tự do đi lại của ông Điệp (nếu có), rồi dần dần trở thành làn sóng người Việt hải ngoại ào ạt đổ về, lúc đó e rằng hết kiểm soát.

Làm trai đứng ở trong trời đất
Phải có danh gì với núi sông
(Nguyễn Công Trứ)

Bất kỳ ai không thoát khỏi tư tưởng Nguyễn Công Trứ trong cuộc đấu tranh dân chủ hiện nay, cho đến lúc đấy, người đó vẫn chưa thật sự trở thành "hiểm họa" đối với cộng sản. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa họ không bị xách nhiễu, không bị quấy rầy, không bị cô lập bằng mọi cách. Tinh kiên trì và tấm lòng trong sáng dành cho dân tộc thật dễ hiểu như Nelson Mandela hay Aun Sang Suu Kyi. Cũng như Trần Huỳnh Duy Thức từng bày tỏ:
"Ai coi thường dân, nghĩ dân không hiểu biết nên muốn nói gì cũng được thì chắc chắn sẽ phải trả giá".

image
Trần Huỳnh Duy Thức đang được xem là một trong các tù nhân lương tâm "đáng sợ" nhất bởi tư tưởng như anh bày tỏ. Cũng như thế, Đặng Chí Hùng sở hữu tấm lòng dành cho dân tộc thật rõ ràng và giản dị qua hàng chục bài viết và việc làm của anh.
Nhắc về cá nhân ông Phạm Văn Điệp bị cấm nhập cảnh để càng hiểu thấu tác hại ghê gớm của chủ nghĩa "sùng bái cá nhân" - "lá chắn thành đồng" có vẻ còn nguyên giá trị cho người cộng sản tiếp tục sử dụng? Đó cũng lý giải thêm, "chất thần thánh" từ Võ Nguyên Giáp được cộng sản đẩy lên tối đa, như bài của [4] ông Nguyễn Duy Xuân "dụ khị" rằng: người Việt Nam thoát được kiếp nạn từ siêu bão Haiyan là nhờ ông Võ Nguyên Giáp "hiển thánh" nên...đẩy lui cơn bão ra ngoài ven biển (!). Có thể nó cũng "xí gạt" được nhiều người, nếu sau vụ "nhà ngoại cảm" lừa đảo trong việc tìm hài cốt gọi là "liệt sĩ", họ vẫn chưa tỉnh ra.

image
Trong bài "Bàn về tẩy não", ông Trần Trung Đạo có viết [5]:
"Mức độ bị tẩy não cũng có mức trầm trọng khác nhau. Một người bị tẩy não hoàn toàn sẽ không còn khả năng để đánh giá sự thật. Sự kiện và bằng chứng không có nghĩa gì với họ. Yuri Alexandrovich Bezmenov phát biểu từ kinh nghiệm ở Liên Xô “Ngay cả mang anh ta tới tận Liên Xô và chỉ cho anh ta thấy trại tập trung, anh ta cũng không tin… cho đến lúc anh ta bị đá ngay vào đít, khi giày đinh đạp lên anh, rồi anh ta mới hiểu. Nhưng không phải trước đó. Đó là thảm kịch của trình trạng bị băng hoại về đạo đức trong con người.” Nhiều người Việt Nam hiện nay vẫn chịu đựng mức độ tẩy não trầm trọng như vậy".

Tôi e rằng ông Đạo không hoàn toàn đúng trong quan điểm "cho đến lúc [...] bị đá ngay vào đít" mới hiểu về "tẩy não". Bởi sau "cú đá đít" vẫn còn những người, cho đến khi chết họ vẫn không nhận ra, vì dụ như Trần Xuân Bách, chẳng hạn. Phàng Sao Vàng cũng còn đó như là nhân chứng sống động.
Do đó, "bàn về tẩy não", có lẽ người ta dễ dàng đồng thuận khi biết nó phải được tiến hành từ khá sớm và liên tục, không loại trừ lúc "bầy chim non" nghêu ngao hát "có sách mới áo hoa đây là nhờ ơn đảng ta" hay "ai yêu bác Hồ Chí Minh hơn thiếu niên nhi đồng" v.v... Đó là điều tối quan trọng cho một cuộc "tổng tẩy não" dân tộc "trường kỳ", đồng loạt và khốc liệt mà các thế hệ đi qua, cho đến nay, nhiều người trong đó vẫn tiếp tục u mê và ôm ấp hình tượng lòe mị mới từ Võ Nguyên Giáp.

Thâm độc cần lên tiếng.

image
Cũng vì lẽ đó, đối với ý kiến cho rằng ông Trương Duy Nhất khó có thể có án nhẹ, có vẻ lo lắng hơi quá một chút, đối với người mong ngóng: "Để thay chuyển tình thế đất nước, Việt Nam cần có một Hồ Chí Minh 2, hay chí ít cũng phải một nhân vật cỡ Lê Duẩn 2". Không hẳn vì mong ngóng về "Hồ Chí Minh 2" hay "Lê Duẩn 2" làm án ông Nhất nhẹ đi, thực tế hơn, bản án sắp xảy ra, nó còn phản ánh "trọng lượng" của ông Nguyễn Bá Thanh. Án càng cao, "sức nặng" của ông Thanh càng nhẹ.

Hãy chờ xem vụ án bắt tại Đà Nẵng - di lý và điều tra tại Hà Nội - xét xử quay về lại Đà Nẵng (như trên các diễn đàn tự do cho hay). Đó không là chỉ dấu thỏa hiệp cần có mà lợi thế vẫn thuộc về bên bị cáo, với khái niệm "rừng nào cọp đó" cùng sự xuất hiện lặng lẽ của ông Trưởng ban Nội chính Trung ương tại phiên tòa xử Dương Chí Dũng? Án treo hoặc bằng với số tháng tạm giam dành cho ông Nhất là điều có thể nghĩ tới, dù sơ thẩm hay phúc thẩm. Nhất định không có trắng án. Tại sao? Người cộng sản không bao giờ cho phép người dân thấy hình ảnh bất lực của họ - một biểu hiện nguy hiểm cho sự suy vi chế độ, dù không thể ngăn cản hình ảnh đó ngày càng rõ dần, điểm xuất phát lại từ nền kinh tế đang "ngáp" những hơi thở cuối. Cũng có thể đó là một sự trớ trêu và đầy tính bất ngờ? Điều nhiều người vui mừng cho ông Nhất, đã không có sự tra tấn hay ép cung xảy ra? Một chỉ dấu tốt đẹp khi có điểm tựa vững chắc.

image
Đa số người cộng sản xuất thân từ thành phần "vô sản" kể từ ngày thành lập. Cùng với bản chất "vô sản", nên phần lớn họ tiếp nhận "di sản văn hóa" ông cha để lại hoàn toàn méo mó, nghĩa là cái hay, cái nhân bản họ không học, nhưng lại học nhanh và đầy đủ những thủ đoạn và tính tiểu nhân, "dụng công vi tư" từ tiền nhân mà Nguyễn Trãi, Bùi Thị Xuân, Lê Văn Duyệt, Nguyễn Hộ v.v... gánh chịu dưới những trò trả thù tàn độc và thâm hiểm. Đó là điều rất đáng buồn cho người Việt hôm nay.
Bỗng nhiên tôi nghĩ: phải chăng vì phần lớn người cộng sản "đời mới" cùng với ông cha trước đây của họ sẵn sàng bỏ rơi và đoạn tuyệt với gia đình thân thuộc, do đó ngày nay họ cũng muốn "dĩ độc trị độc" để đảm bảo..."công bằng" cho bất kỳ ai đang đòi tự do dân chủ? Hình như những ánh mắt rực lửa cùng cái nghiến răng, bặm môi của họ thấp thoáng ẩn hiện?

Kết

Lý giải thế nào đây về hiện tượng Đặng Chí Hùng - một người sinh ra trong một gia đình cộng sản và lớn lên trong "cái nôi XHCN", nơi những dòng sữa mẹ đầu đời bị nhiễm độc rất nặng thói dối trá, ích kỷ, lại làm nhiều người tưởng như anh được nuôi dạy trong môi trường hoàn toàn tự do, dân chủ và nhân ái? Lý giải thế nào đây về hiện tượng "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn"? Có thể nói điều giản dị và mộc mạc mang tên số phận: Cha mẹ sinh con trời sinh tính? Tôi tin điều đó.
Đặng Chí Hùng đang ở trong nhà tù Thái Lan, nhưng tôi tin anh sẽ sớm đọc trực tiếp bài viết này như một lời tri ân và mến mộ của tôi dành cho tuổi trẻ.



Nguyễn Ngọc Già
Việt Nam 23-12-2013


*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA
http://danlambaovn.blogspot.com/2013/12/suy-nghi-xung-quanh-viec-ong-le-hieu.html#.UrWUufvKgm8
[1] http://danlambaovn.blogspot.ca/2013/12/cau-chuyen-ve-ang-cu-va-uoc-mo-ve-ang.html#.UrWUffvKgm8
[2] http://danlambaovn.blogspot.com/2013/12/ung-nhung-chua-u.html#.UrWTZPvKgm8
[3] http://nguyenduyxuan.net/vn/tn-vn/4600-sc-mnh-vo-hinh-nao-a-khut-phc-haiyan-

[4] http://www.trantrungdao.com/?p=2474 [5]


Đặng Chí Hùng đến bến Tự Do

image

Vào ngày 10 tháng 9, 2014 Đặng Chí Hùng đã rời Thái Lan lúc 6:50 giờ Bangkok. Chuyến bay của anh là AC 6230, quá cảnh tại Tokyo và chuyến bay AC002 từ phi trường Narita sẽ mang Đặng Chí Hùng đến Canada, đất nước của tự do vào lúc 17:00 ngày 10/9/2014, giờ địa phương Toronto. 

Anh Đặng Chí Hùng là tác giả được nhiều người biết đến qua loạt bài "Những Sự Thật Không Thể Chối Bỏ" và "Những Sự Thật Cần Phải Biết" được khởi đăng trên Dân Làm Báo.

Anh sinh ngày 16/8/1982, học Đại học Bách Khoa. Bố mẹ anh là cán bộ của nhà nước. Bên cạnh công việc khảo cứu, bình luận anh là một doanh nhân buôn bán và sửa máy vi tính, điện thoại.


Là một sinh viên sinh ra và lớn lên trong một mái nhà mà bố mẹ là cán bộ nhưng Đặng Chí Hùng đọc rất nhiều sách, từ sách Cộng sản đến sách Cộng Hòa. Dần dần anh nhận ra sự dối trá của chế độ và bắt đầu viết những loạt bài vạch trần tội ác và làm lung lay những thần tượng của chế độ cộng sản.

Về lãnh vực hoạt động, Đặng Chí Hùng tham gia Ủy Ban bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam (là một thành viên của Liên Đoàn Lao Động Việt). Cùng với những công dân Việt Nam yêu nước anh tham gia các cuộc biểu tình chống Trung cộng xâm lược vào những năm 2007, 2008.

Năm 2013 Đặng Chí Hùng đào thoát khỏi Việt Nam, đến Campuchia và từ đó đi Thái Lan. Tại Thái Lan, Đặng Chí Hùng tiếp tục viết bài và chính thức cộng tác với đài Đáp Lời Sông Núi (ĐLSN).

Vào ngày 12/12/2013 anh bị an ninh CSVN kết hợp với cảnh sát Thái Lan bắt giam với tội danh “trốn thuế”. Sự việc này đã làm nhiều người, nhất là các bạn đọc của anh quan tâm và lo lắng đến an nguy của anh. Nhiều tổ chức, cá nhân đã lên tiếng vận động tự do cho Đặng Chí Hùng. Nỗ lực mạnh mẽ và kiên trì nhất cho Đặng Chí Hùng đến từ đài ĐLSN và Lao Động Việt.

image
Qua yêu cầu hỗ trợ của Lao Động Việt, Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải tại Canada đã can thiệp với Cao Ủy LHQ, chính phủ Thái Lan và vận động để Đặng Chí Hùng được định cư tại Canada.

Trong thời gian anh bị giam giữ ở trại IDC vì tình trạng cư trú bất hợp pháp trên đất Thái, Cộng sản Việt Nam đưa Interpol vào cuộc để tìm cách dẫn độ Đặng Chí Hùng về nước với tội danh trốn thuế và tội đào ngũ - mặc dù anh chưa hề đi lính. Tuy nhiên, qua Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải, chính phủ Canada đã can thiệp kịp thời để Interpol không can thiệp vào vấn đề của Đặng Chí Hùng.

Theo tin từ Lao Động Việt cho Dân Làm Báo biết thì lẽ ra Đặng Chí Hùng đã được đi định cư vào ngày 27/5/2014, vé máy bay đã mua xong, nhưng tại Bangkok xảy ra cuộc đảo chánh, tình hình chính trị tại Thái Lan không ổn định nên chuyến đi của anh đã bị hoãn lại. Sau đó, Đặng Chí Hùng đã bị tiếp tục giữ lại trong IDC vì trong tình hình chính trị tại Thái Lan bất ổn, không có cơ quan nào ở Bangkok có đủ thẩm quyền để ký giấy xuất cảnh mặc dù Bộ di trú ở Canada đã sẵn sàng cho Đặng Chí Hùng định cư.

Ngày 6/9 chính phủ Thái ký giấy xuất cảnh cho Đặng Chí Hùng và anh thực sự trở thành con người Tự Do.

image
Dân Làm Báo cùng các bạn trong thôn xin chào đón anh Đặng Chí Hùng và chúc anh nhiều thành công hơn nữa trên con đường anh đã vạch sẵn.



image

Hãy xứng đáng với sự hy sing của những Anh Hùng, T...
Peter Tân Hoàng bị bắn chết ở Australia
Bí mật Thành Đô đã được Trung Cộng bật mí
Triển lãm CCRĐ: Khoét thêm vết thương để bao che t...
Giáo dục học sinh căm thù điền chủ Nguyễn Thị Năm
10 đặc điểm của Gmail
Hà Nội hay Sài Gòn, ở đâu 'dễ sống' hơn?
Nhà hoạt động Nguyễn Xuân Nghĩa ra tù
Triển lãm "cải cách ruộng đất" đóng cửa vì "thiếu ...
Tầm quan trọng của Đảo Thị Tứ
Tại sao không hòa hợp hòa giải?
Vai trò của các mạng truyền thông xã hội
Hà Nội hốt hoảng tung nhiều tư liệu để tuyên truyề...
Tin tức liên quan đến tên công an Nguyễn Đức Chươn...
Câu chuyện cái đũa
Đảng ta triển lãm: “cải cách ruộng đất”
Trung Cộng làm gì ở Trường Sa?
Nỗi oan cô Phượng
Dân: biết không được cấm_Đảng: cấm không được biết...
Vai trò của HCM trong Cải cách ruộng đất
Nhiều người Việt từng bị lừa...
Binh nhất Mỹ và Đại tướng Việt
Chuyện tình cảm động của bà Aung San Suu Kyi
Đài Loan: Hàng trăm tấn dầu ăn từ rác thải
Mùa na tai chợ Đồng Bành_Chi Lăng, Lạng Sơn
Xì xầm rất nhiều về chuyện ông Nguyễn Bá Thanh
Lao động TC ở VN: vấn đề hay cơ hội?
Bên trong cỗ máy truyền thông của Việt Nam
Vì sao Hoa Kỳ chưa có chiến lược ngoại giao?
Tuổi già là thời sung sướng nhất
Trần Đĩnh: Lúc đầu tôi cũng rất mến ông Hồ
Những bãi biển kỳ lạ nhất thế giới
Tôi nghĩ Việt Nam là thuộc địa của Trung Cộng
Những món ngon hấp dẫn ở Vũng Tàu
Tướng Mỹ gốc Việt đầu tiên trả lời báo Mỹ
Đặc Nhiệm Đen sẽ tiêu diệt ISIS
Võ sĩ Cung Lê bị đánh nốc ao ở Ma Cao
9 Thị trấn kỳ lạ nhất Thế Giới
Lãnh đạo VN cần biết rõ bạn và thù
Số người tự vẫn cao hơn con số chết vì chiến tranh...

No comments:

Post a Comment