Văn bản chính quyền
cho phép nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa dự hôn lễ con trai.
|
Nhà văn Nguyễn Xuân
Nghĩa một tù nhân lương tâm, sau khi ra tù được một năm, một tuần ông tổ chức
đám cưới cho con trai đầu vào ngày 25/9. Tối ngày 23/9 an ninh đã đến hỏi tôi:
Anh có được mời không, anh có đi không… Tất nhiên tôi không trả lời, bởi họ không
thể giấu nổi cái thứ tình cảm quỷ ám và nghiệp vụ vô duyên để dò hỏi thông tin
cho những kẻ chỉ huy cấp cao thực hiện mưu hèn kế bẩn. Ngày 24/9 an ninh liên tục
đến nhà không thấy tôi ở nhà, họ hỏi người nhà, tôi đi chơi gần hay đi chơi xa.
Tôi hỏi một số anh chị em thì cũng được an ninh quan tâm như thế.
Mặc cho sự quan tâm
của AN, hầu hết số người được mời rất nhiệt tình đều sẵn sàng đi dự đám cưới
(trừ một số người bận không thể đi được). Vì anh chị em ai cũng hiểu, ngoài
tình cảm con người với con người, còn một thứ tình cảm đặc biệt cao quý. Đó là
tình cảm đối với những người dám hy sinh dấn thân tranh đấu cho sự thật công
lý, cho dân chủ nhân quyền, cho một xã hội văn minh, cho sự toàn vẹn lãnh thổ -
lãnh hải của Tổ quốc. Tình cảm đặc biệt đó vượt lên trên sự sợ hãi và nó trở
nên nhạy cảm đối với chế độ độc tài đảng trị.
Sáng 25/9, một số
anh em ở Hà Nội đi xe buýt, một số anh chị em đi xe con, có 3 xe mỗi xe có 5 chỗ
ngồi (kể cả lái xe) đến Hải Phòng lúc 11h30. Vì phải chờ nhau và bị lạc đường khoảng
12h30 chúng tôi mới tìm đến được nơi tổ chức đám cưới. Mọi chiêu độc, mưu hèn kế
bẩn của công an thực hiện đối với đám cưới đã được nhà văn Nguyễn Tường Thụy tường
thuật và nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa bổ sung chi tiết qua việc đối thoại với chủ
nhà hàng Bùi Xuân Chiến. Nên ở đây tôi chỉ bàn đến sự nhạy cảm của đám cưới.
Các đám cưới bình
thường không có vấn đề nhạy cảm XHCN thì chỉ sau khi khách đến ăn cỗ xong gần
như ít ai nhắc đến. Đàng này đối với đám cưới con trai nhà văn Nguyễn Xuân
Nghĩa ở Hải Phòng đã một tuần trôi qua vẫn được dư luận bàn tán xôn xao và dư
âm chắc còn dài dài.
Nhiều người chưa từng
biết ông Nghĩa, hỏi thăm: Ông là ai và tại sao đám cưới con trai ông lại được đảng
nhà nước quan tâm đến thế.
Nhìn bề ngoài đám cưới
không ít người dân nghĩ ông là người có chức quyền cao trong giới cầm quyền của
chế độ. Có lẽ sự nhìn nhận của người dân bình thường ít quan tâm đến thế sự họ
thấy không có một đám cưới nào từ trước đến nay lại có hàng trăm công an, cả
thường phục và sắc phục, trật tự, dân phòng vòng trong vòng ngoài đông như quân
Nguyên, thậm chí mặc cả áo nhân viên nhà hàng đóng vai tiếp tân áp sát từng mâm
cỗ, (chưa kể những viên an ninh mặc thường phục lợi dụng khi khách của hai họ đến
đông đúc len lỏi ngồi vào các mâm). Mặt khác, đám cười lại có rất nhiều khách,
nhiều thành phần từ mọi miền đến dự (cả nhà sư, mục sư, nhà văn, nhà báo, nghệ
sĩ ưu tú…). Khách đi đến đâu được bộ phận
an ninh bám sát "bảo vệ" đến đó.
Trên stt FB của Đào
Tu Non ghi rõ: "Hình ảnh những vị khách không công an, an ninh Tp Hải
Phòng, côn an, an ninh Tp Hà Nội, cùng công an, an ninh bộ công an khách không
mời mà đến cũng tham gia dự tiệc ngồi cạnh biển hiệu nhà hàng tình chiến bên
ngoài có 2 an ninh công an đứng mặc áo thun lâu, viền cổ đỏ trà trộn giả làm
nhân viên phục vụ nhà để theo dõi nghe ngóng bà con dân oan cùng các nhà hoạt động
dân chủ”.
Sự thật thì chỉ những
người quan tâm đến thế sự, nhất là những người đang tranh đấu cho tự do dân chủ
và nhân quyền mới biết rõ bản chất sự quan tâm đặc biệt của đảng nhà nước CSVN đối
với đám cưới có một không hai từ trước tới nay. Bởi đám cưới đó là đám cưới con
trai của một tù nhân lương tâm.
Vì sao gọi là tù
nhân lương tâm?
Bản thân ông Nguyễn
Xuân Nghĩa trước đây đã từng là văn, nhà thơ, nhà báo quốc doanh ở đất cảng. Vì
yêu công lý và sự thật, không chấp nhận ngòi bút của mình bị bẻ cong trước cường
quyền đen tối ông đã từ bỏ môi trường bút nô để được độc lập viết lên những suy
nghĩ, chính kiến của mình. Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa luôn bày tỏ lương tâm của
mình đối với những bất công trong xã hội, ông đã từng tham gia nhiều cuộc biểu
tình chống Trung Quốc xâm lược và là người viết và treo khẩu hiệu có nội dung: "Bảo
vệ toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải cho Việt Nam – Tự do dân chủ cho nhân dân Việt
Nam – Đa nguyên, đa đảng cho Việt Nam” ở cầu vượt Lạch Chay Hải Phòng và cầu
Lai Cách Hải Dương. Ông bị công an nhà nước Cộng sản Việt Nam bắt giam và tòa
án của nhà cầm quyền nhân danh nhà nước CHXHVN xét xử ông về tội “Tuyên
truyền chống phá nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” với bản án 6
năm tù giam và 3 năm quản chế.
Gia đình ông và bản
thân ông vẫn khẳng định ông không có tôi. Việc bắt giam, xét xử ông không công
khai rồi bỏ tù ông một cách phi lý, nhưng còn tồi tệ hơn từ khi ông Nghĩa bị bỏ
tù, liên tục bị công an trại thi hành công vụ đối xử với ông một cách dã man
tàn bạo. Ông bị chuyển từ nhà tù này sang nhà tù khác làm khó cho gia đình người
thân thăm nuôi.
Chỉ cần suy nghĩ một
chút, người bình thường ai cũng có thể thấy những người cầm quyền của chế độ
không thực chất được nhân dân bầu chọn ra, họ không có tính chính danh, họ luôn
luôn đặt quyền lợi của cá nhân, phe nhóm, đảng phái lên trên quyền lợi của Tổ
quốc và Nhân dân. Nhưng họ lại luôn luôn nấp vào Tổ quốc, nấp vào Nhân dân để tồn
tại. Họ không có tâm, không có tầm, sợ mất quyền lực không chính danh, mất những
đặc quyền đặc lợi bất chính, mất sự cai trị độc tài độc tôn. Chính vì lẽ đó họ
rất sợ những người có chính kiến khác, sợ bản chất của họ bị phơi bày trước số
đông, sợ sự thật, sợ các tổ chức độc lập, đối lập hình thành.
Mặc dù họ đã áp đặt
được những điều luật mù mờ và có cả một bộ máy cảnh sát tư tưởng, kiểm soát bất
đồng chính kiến nhưng họ vẫn luôn luôn lo sợ. Bởi họ không thể áp đặt hoàn toàn
ý muốn của họ bằng luật pháp phi lý (như cấm các quyền tự do sinh hoạt cá nhân,
đi lại thăm hỏi, chia sẻ niềm vui nỗi buồn, giúp đỡ, động viên nhau lúc khó
khăn hoạn nạn) để hạn chế, cô lập triệt hạ tư tưởng đối lập. Không có lý lẽ cho
sự cai trị đen tối, nhà cầm quyền phải sử dụng một hệ thống công cụ bạo lực đã được
súc vật hóa, côn đồ hóa bất chấp luật pháp, chà đạp lên luật pháp của chính
mình để thực hiện cho được những mưu hèn kế bẩn.
Đây cũng chính là một
trong những lý do nhà cầm quyền cộng sản không bao giờ muốn thay đổi chương
trình giáo dục, không muốn đất nước có một luật pháp văn minh, để sánh vai với
các cường quốc năm châu. Mặc dù con cái họ thì hầu hết đều cho đi học ở các nước
dân chủ văn minh, con cái của dân nghèo phải học chương trình giáo dục bất hợp
lý do nhà cầm quyền áp đặt trong nước để thực hiện chính sách ngu dân.
Thật đau lòng cho những
người cha, người mẹ có lương tri nếu biết, có hiểu vì sao con mình sinh ra nuôi
dạy, có ăn có học lại trở thành những kẻ côn đồ, phải đi làm những điều bất
nhân như thế!
Đối với những người
hiểu biết và có lương tri thì hành động của những công cụ bị súc vật hóa, côn đồ
hóa thật đáng thương hại.
Xin trích Facebook của
anh Hải Thanh Nguyễn:
“Các cháu An ninh,
Công an, Côn đồ, Dư luận viên… yêu mến!
Các cháu, bác biết lắm,
các cháu phần lớn con nhà lao động, chỉ vì miếng ăn mà chấp nhận làm bất cứ việc
gì.
Bác thông cảm.
Nhưng các cháu ạ, những
đứa tội ác ngập đầu, chúng lót ổ ở nước ngoài cả rồi, nguy cơ mới lấp ló ở chân
trời thì cả nhà chúng đã tìm đường trốn hết.
Các cháu thì sao? Liệu
có bao nhiêu cháu đủ tiền, đủ thế lực để kiếm một chỗ trú thân, và còn gia
đình, bố mẹ, vợ con, anh chị em… nữa.
Làm gì cũng nên nhìn
trước nhìn sau, giữ cho mình một chỗ lùi, các cháu ạ.
Lòng dân… ai biết thế
nào.”
Đám cưới đã một tuần
trôi qua nhưng dư luận cư dân mạng cũng như quán nước, vỉa hè… vẫn không ngớt
bàn tán xôn xao. Có người nói “bố mẹ những viên công an làm chuyện thất đức,
vô phúc thì chúng nó mới làm những chuyện bất nhân như thế”; người thì “đến
trùm xã hội đen như Khánh Trắng còn biết dạy con, đừng làm những việc như bố”;
Người thì nói “cái đám công cụ ấy nó thể hiện văn hóa của giới cầm quyền,
văn hóa đảng chứ gia đình ông bà, cha mẹ có ai đi dạy con làm những điều như thế”…
Càng nói thì càng buồn,
càng chán ngán, càng thật vọng về cái văn hóa cai trị dân của “đỉnh cao trí tuệ”
được gọi là lãnh đạo. Nhưng tôi vẫn tin tưởng rằng với thời đại thông tin thì
chính cái văn hóa đó nó không đạt mục đích làm cho người dân sợ hãi khi đa số
hiểu biết sự thật và cũng chính nó thôi thúc nhanh quá trình tự diễn biến. Đồng
thời tôi cũng tin chắc rằng trong đám công cụ không phải ai cũng u mê, cũng bị
súc vật hóa và đến một lúc nào đó người ta cũng khát khao quyền làm người.
Hà Nội, ngày
2/10/2015.
Vũ Mạnh Hùng
No comments:
Post a Comment
Note: Only a member of this blog may post a comment.