Pages

BM

Báo Mai đã di v trang web mi: www.báomai.com

Dư lun Video Bnh Nhc Images English

" " # A B C D E-F G H IJ K L M N O P Q R S T U V W-X-Y

Wednesday, October 14, 2015

Nỗi khát khao chính đáng và cần kíp

image
Tác giả đặt dấu hỏi về hành động của báo chí, truyền thông chính thức Việt Nam trong sự kiện bị can, vị thành niên Đỗ Đăng Dư bị đánh chết trong trại giam.

Thời gian anh Đỗ Đăng Dư nằm hôn mê suốt 5 ngày ở bệnh viện Bạch Mai, trong khi cộng đồng Facebook xôn xao thì cả nền báo chí cách mạng im lặng như mắc hội chứng câm điếc tập thể.

Thế nhưng khi anh vừa qua đời, đồng loạt các báo bỗng ào lên như bị cùng tiêm một loại thuốc động kinh, cùng đưa một nội dung, có chăng chỉ khác vài câu chữ không quan trọng và tên tác giả bên dưới.

image
Điều lạ nữa là không báo nào đưa ảnh về vụ việc, không dẫn lời người nào cung cấp thông tin và tệ hơn cả là tuyệt nhiên không có một lời phỏng vấn những người đang đau khổ nhất trong sự việc này, đấy là cha mẹ, anh chị của Đỗ Đăng Dư.

Nếu vậy thì chúng ta cần bao nhiêu tờ báo làm gì cho tốn kém, sao không chỉ có một tờ báo cho dễ kiểm soát? Cứ tác nghiệp kiểu này thì phóng viên cần gì xuống hiện trường cho mệt xác, sao không nhận bài viết của ban tuyên giáo, của bộ 4 T rồi đăng lên cho đơn giản, lại tránh được sơ sẩy?

image
Tất cả như một hài kịch được đạo diễn thô thiển vụng về. Những người hiểu biết thì không hề ngạc nhiên, chỉ đáng buồn là người dân do sống lâu dưới sự kiểm duyệt thông tin nên tin ngay vào những gì báo chí đưa.

Ở đây, tôi không có ý trách các bạn phóng viên, biên tập viên bởi cả nền báo chí Việt Nam chỉ là công cụ tuyên truyền của Đảng và Nhà Nước. Đây chính là điều đáng buồn nhất, đáng nói nhất, bởi lẽ tự do báo chí là cơ sở cho phát triển xã hội. Chúng ta chứng kiến bao cuộc cải cách trong giáo dục, giờ lại thêm trong báo chí nhưng tất cả chỉ là một sự loay hoay chạy loanh quanh vỏ ngoài khi vấn đề cốt lõi không được giải quyết.

Các vị lãnh đạo đã bao giờ tự hỏi một đất nước như Hàn Quốc lại có thể bỏ xa tít mù tắp người anh em Bắc Hàn của họ chưa?

http://baomai.blogspot.com/

Cùng một dòng giống nên không thể nói người Nam Hàn thông minh hơn người Bắc Hàn để giải thích cho sự chênh lệch này. Tạo được sự phát triển thần kỳ ấy chính là nhờ tư tưởng khoáng đạt, kiến thức, trí sáng tạo của mỗi con người trong xã hội và quan trọng là tự do báo chí, bởi báo chí là công cụ tốt để kiểm soát những việc làm sai trái của xã hội.

image
Bà Đỗ Thị Mai, mẹ đẻ của nạn nhân, bị can vị thành niên Đỗ Đăng Dư, đau khổ trước cái chết của người con trai 17 tuổi.
Và hơn nữa, các vị có tự hỏi tại sao cùng một quãng thời gian mà Hàn Quốc bỏ xa Việt Nam đến vậy, đến nỗi mà giờ đây người dân chúng ta nhìn Hàn Quốc như một biểu tượng lộng lẫy và kiêu hãnh của văn minh Châu Á, sản phẩm các loại và văn hoá Hàn Quốc tràn ngập thị trường và trên màn hình ti vi của chúng ta.

Nỗi khát khao chính đáng

Dân tộc Việt Nam không thiếu trí thông minh, cần cù nhưng họ cần một sự lãnh đạo sáng suốt, sáng suốt thật qua những cải tổ táo bạo và thông minh chứ không phải trên những khẩu hiệu đỏ loè đỏ loẹt mà rỗng toếch chán ngán.

image
Thôi mà, các vị hãy thức tỉnh đi cho người dân được nhờ mà cả con cháu các vị cũng được nhờ. Giá như Viêt Nam đừng tụt hậu quá xa so với Hàn Quốc thì có phải các vị, con cháu các vị sẽ cùng hàng triệu người dân Việt Nam cùng được hưởng sự thịnh vượng, văn minh không? Xin đừng chần chừ nữa, đừng múa may hoen hoen ngoài rìa bản chất sự việc nữa, hãy thực tâm đi vào cốt lõi.

image
Tự do ngôn luận, tự do báo chí đồng nghĩa với minh bạch về thông tin, đấy sẽ như một thứ ánh sáng văn minh soi rọi vào mọi ngõ ngách, sẽ lật tẩy những ổ vi trùng, sẽ dần từng bước làm sạch xã hội, sẽ góp phần khiến xã hội phát triển.

Tự do ngôn luận, tự do báo chí là nỗi khát khao chính đáng và cần thiết. Trong ảnh là bà Đỗ Thị Mai, mẹ anh Dư bên ngoài nhà xác. Người phụ nữ khốn khổ này khóc cả đêm vì con trai bị đánh chết sau hai tháng tạm giam.

image
Câu chuyện này nếu vào một nước văn minh, có tự do báo chí sẽ được đăng tràn ngập trên các mặt báo, và điều ấy sẽ ngăn chặn những bi kịch tương tự trong tương lai.
Và tôi tin rằng vào một nước văn minh, thì ít ra chị Mai và gia đình, người thân không phải ngồi vạ vật như những kẻ ăn mày khốn khổ khốn nạn trước nhà xác cả đêm như thế này.

image
Một số quan chức cảnh sát đã bị ra tòa ở Việt Nam vì liên quan cái chết của nghi phạm, bị can ở nơi giam giữ.

image
Hội phụ nữ các cấp đâu, chả lẽ nỗi đau người phụ nữ này không đáng cho các vị quan tâm? Hay các vị cũng chỉ là những con rối được giật ở đâu thì nhúc nhích ở đó?

Lẽ nào không phẫn nộ?

image
Trong đêm ấy, tôi thấy quý vô cùng những người đến chia sẻ nỗi đau, an ủi bà Mai.
Có những người tôi chưa bao giờ gặp, nhưng tôi coi họ như người thân.

Tôi không khóc khi chụp những tấm hình này, nhưng tôi khóc khi về chọn ảnh để dùng cho bài viết trên FB, khi tâm được tĩnh lặng, bởi tôi thấy thân phận người dân trong xã hội chúng ta khốn khổ quá, tăm tối quá.

Tôi không xấu hổ vì sự đa cảm của mình trong trường hợp này, mà ngược lại tôi khinh bỉ kẻ nào cười tôi vì điều đó.

image
Rồi vài ngày nữa, câu chuyện về anh Đỗ Đăng Dư sẽ dịu đi, chúng ta sẽ phải quan tâm những câu chuyện khác, nhưng người cha, người mẹ của anh sẽ còn mang nỗi đau đớn mất mát này nhiều năm nữa.

Thưa các bạn trên cộng đồng Facebook, chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nói ông ta rất phẫn nộ, rất xúc động khi biết trong 3 năm, Việt Nam có 260 người bị chết trong thời gian tạm giam, tạm giữ, lẽ nào chúng ta không phẫn nộ cùng với cảm xúc của ông, và nếu các bạn xót xa cho người phụ nữ này hay bao nạn nhân khác thì các bạn cũng nên có hành động nào đấy.

image
Để xã hội tiến bộ, mỗi người trong chúng ta cần cất lên tiếng nói của mình, đừng thờ ơ với việc đau lòng của người khác nữa, bởi những vấn đề chung của xã hội như những cơn lũ, nếu ai cũng thờ ơ, không chung tay ngăn, những cơn lũ ấy sẽ cuốn trôi tất cả, không trừ một ai.



Đoàn Bảo Châu

image
image
https://www.youtube.com/watch?v=Q_g5SV6i7nk

Nếu hỏi một người dân ở Việt Nam điều gì khiến họ phiền hà nhất khi ra đường tham gia giao thông, có lẽ câu trả lời chung sẽ là khi bị Cảnh sát Giao thông thổi phạt: "Ở Việt Nam, khi mà nghe nhắc tới cảnh sát giao thông thì chỉ một từ Trời Ơi thôi. Nói chung là không hài lòng, không vui".
image
https://youtu.be/45FdFJ8e0cE

image

Tàu ngầm, đồ chơi đắt tiền của tỷ phú
Nhà máy Fukushima: thảm họa hạt nhân năm 2011
Trung Cộng khánh thành hải đăng ở Trường Sa
Thống đốc California phê chuẩn dự luật về quyền đư...
Sống trong sợ hãi
Phim kinh dị về sư Thái bị kiểm duyệt
Hà Lan điều tra: MH17 bị hỏa tiễn bắn
Cuộc phiêu lưu của Putin tại Syria
Đối sách điệu hổ ly sơn của nhà cầm quyền Việt Nam...
Chiến thuật trấn áp sự phản kháng trong nước
Du lịch Việt Nam: Không chỉ ăn và uống
Rượu trước bia sau là mau say xỉn?
Làn khói shisha và những điều ít ai biết
Mỹ đẩy mạnh viện trợ thực thi luật hàng hải cho Vi...
20 nước dễ bị tổn hại vì biến đổi khí hậu lập liên...
Ghế lãnh đạo và cán cân Trung-Mỹ
Bờ biển Việt Nam đang rơi dần vào tay Trung Cộng
Bắc Hàn chầm chậm đổi thay
Khi mèo trải qua cú sốc tâm lý
Những ảo tưởng về TPP
Ta mang trong mình cơ thể người khác?
Ở Hà Nội sống bằng ‘đường’ nào?
Cây bút 'can đảm' được giải Nobel 2015
Đâu là nơi ẩm ướt nhất hành tinh?
Bác sĩ bỏ đảng, khám chữa bệnh cho Thương Phế Binh...
Thần dược
Hai con vào đại học là cha mẹ 'cháy túi'?
Bác vu khống cháu la làng
Obama: ‘Không để TC viết luật chơi mậu dịch’
Nhân ngày giỗ Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu
Phó Tế Nguyễn Mạnh San: Luật Pháp Hoa Kỳ
Tâm sự người về hưu
Bà Đồ U U và 'thuốc chữa bộ đội VN'
Giải thích hiệp định đối tác mậu dịch xuyên Thái B...
Chụp ảnh tràn lan gây hại trí nhớ?
Nick Ut và Em bé Napalm
MOL 2015 Love without Borders Gala - Saturday Dec....
Nick Ut ác ghê
Tập Cận Bình phát biểu tương tự Hitler
Đừng sợ mất lương hưu

No comments:

Post a Comment