Pages

BM

Báo Mai đã di v trang web mi: www.báomai.com

Dư lun Video Bnh Nhc Images English

" " # A B C D E-F G H IJ K L M N O P Q R S T U V W-X-Y

Monday, October 13, 2014

Bàn tay nhuốm máu của Hồ Chí Minh

image
Lời người Viết : Bài trình bày dưới đây đã được Hubbell viết và đăng trên tạp chí Reader’s Digest số tháng 11/1968 cùng với lời giới thiệu của Trung Tướng TCLC Lewis W Walt , Quân Đoàn I , Nam Việt Nam ( 1966-1967 ) 


Trung Tướng Walt viết :

image
« Bài tường thuật nầy đã diễn tả một cách trung thực bản chất thực sự của kẻ thù tại Nam Việt Nam . Tôi đã chứng kiến cảnh một em bé trai 2 tay bị chặt đứt . Tôi đã nhìn những chiếc đầu người bị bêu trên đầu cọc và những thân hình bụng bị mổ toang ra . Trong 2 năm phục vụ tại Nam Việt Nam, cùng sát cánh chiến đấu và làm việc với lực lượng của miền Nam , tôi học hỏi được rằng các sự khủng bố của cộng sản trong bài nầy không phải là các biến cố tai nạn chiến tranh lẻ tẻ mà là do một chương trình tàn sát có chủ định sẵn , và đó là lý do khiến chúng tôi đã đáp ứng lại lời kêu gọi trợ giúp của Nam Việt Nam mà chúng tôi tin những nổ lực cứu giúp quốc gia nầy của chúng tôi rất đáng giá , cần thiết , và chủ yếu » .

Viên Xã Trưởng cùng với bà vợ như người điên cuồng , một trong các đứa con của 2 người , một bé trai mới 7 tuổi , đã bị mất tích từ 4 ngày , họ tìm đến Trung Tướng Lewis W Walt để cầu cứu vì tin rằng đứa bé đã bị Việt Cộng bắt cóc , rồi thì đột nhiên , thằng bé thoát ra khỏi rừng , chạy băng qua các đồng lúa để trở về làng . Thằng bé vừa chạy vừa khóc . Mẹ nó chạy vội ra , ôm lấy nó vào lòng . Cả 2 bàn tay đứa nhỏ bị chặt đứt và trên cổ có đeo một cái bảng có ghi những dòng chữ cảnh cáo cho cha nó . Nếu ông ta hay bất kỳ người nào trong làng cả gan đi bỏ phiếu trong kỳ bầu cử tới sẻ chịu những điều tệ hại hơn nữa cho các đứa con còn lại của ông ta .

image
Tại một xã khác không cách xa Đà Nẳng là bao , Việt Cộng cũng đưa ra lời cảnh cáo tương tự . Tất cả những người dân được tập trung lại trước nhà viên Xã Trưởng , kể cả người vợ của ông ta đang bụng mang dạ chửa và 4 đứa con để chứng kiến cảnh khủng bố dã man của bọn chúng . Lưỡi ông Xã trưởng bị cắt , và hạ bộ cũa ông ta cũng bị thiến rời ra , đem nhét vào trong mồm trầy trụa máu rồi khâu lại . Trong khi ông ta chết , bọn VC xoay ra hành hạ bà vợ bằng cách dùng dao rạch bụng bà ta ra . Đứa trẻ 9 tuổi bị chúng dùng một que nhọn xuyên qua từ tai bên này sang tai bên kia . Hai đứa kia cũng bị giết chết một cách tương tự . Chỉ còn đứa bé gái 5 tuổi được bọn chúng cho thoát chết , rồi nó chỉ còn biết cầm tay người mẹ đã chết mà gào khóc .

Trung Tướng Walt đã đến trụ sở một quận lỵ , một ngày sau khi quận này bị VC và bộ đội miền Bắc tràn ngập . Một số binh sĩ VNCH không bị chết trên chiến trường đã bị bắt . Chúng trói những binh sĩ này lại rồi bắn vào mồm hay vào sau gáy họ . Vợ con của họ và trẻ em mới 2 hay 3 tuổi , bị bọn chúng đưa đi diễu hành trên đường phố trần truồng trước khi bị chúng đưa ra hành quyết . Có người cổ họng bị cắt đứt , có người bị chặt đầu hay bị mổ bụng , xác họ được đem bêu trên các hàng rào kèm theo với những tấm bảng cảnh cáo dân làng , nếu tiếp tục ủng hộ chính quyền Sài Gòn , cũng sẽ bị chung một số phận tương tự . Những hành động khủng bố như vậy không phải là những hành động lẻ tẻ mà là do một chính sách có chủ định sẵn của chúng .

image
Trong khi đó , có những người thơ ngây và chống đối Hoa Kỳ trên khắp thế giới , vì bị mê hoặc bởi những luận điệu tuyên truyền của Cộng Sản , nên đã đánh trống khua chiêng , rêu rao chống lại cái họ gọi là tính chất vô luân của Hoa Kỳ trong cuộc chiến tại Nam Việt Nam như oanh tạc bằng không quân hay xử dụng tới bom Napalm ( thực ra rất hạn chế cho những truờng hợp thật cần thiết mà thôi ) gây ra nhiều thiệt hại cho dân chúng , ngày cũng như đêm , trong nhiều năm chinh chiến . Cộng Sản đã chỉ nêu nhiều hành động mà chúng cho là tàn bạo , dã man của miền Nam Việt Nam nhưng đã quên rằng chính chúng đã phạm vào những tội ác kinh tởm ghê gớm . Tính tới cuối năm 1967 , chúng đã phạm vào khoảng 100 ngàn trường hợp khủng bố , chống lại người dân miền Nam Việt Nam qua những chuỗi dài hành động bạo tàn vô tận như tra tấn , sát hại chẳng khác gì dưới thời đại của Đức Quốc Xã .

image
Những hành động khủng bố được bắt đầu từ khi lãnh tụ độc tài Hồ Chí Minh củng cố được quyền lực tại miền Bắc , trước ngày lịch sử 1954 chiến thắng Pháp tại Điện Biên Phủ , Hồ đã cho thi hành một chiến dịch tàn bạo đối với chính nhân dân của y .

Hầu hết tại các làng mạc miền Bắc , những đoàn cán bộ võ trang điều động dân chúng tới để chứng kiến những vụ tự thú của các địa chủ mà chúng cho là cường hào ác bá . Rồi thì tới lượt các nhà trí thức , các giáo viên , nói tóm lại tất cả những ai có thể là nguồn chống đối mai sau này , cũng được chúng gom lại để làm bản tự thú về những tư tưởng lầm lẫn trong quá khứ .

image
Tiếp theo là những toà án nhân dân được thiết lập để xét xử họ . Có nhiều trường hợp các nạn nhân đã bị hành quyết , bị chặt đầu hay bị hành hạ , trói tay , trói chân thẩy xuống các hố tập thể và vùi đất , đá lên cho tới chết .

image
Hồ lại còn tái diễn những hành động khủng bố này từng định kỳ một . Có khoảng từ 50 ngàn và 100 ngàn người được coi như đã bị giết chết một cách tàn nhẫn trong các cuộc tắm máu như vừa kể trên . Trong thập niên 1950 , Hồ cũng đã dẹp tan những cuộc nổi dậy tại Bắc Việt Nam , đặc biệt nhất là vụ nổi dậy của nhân dân Quỳnh Lưu , tỉnh Nghệ An tháng 11/1956 , và ngay cả tại Nam Ðàn là nơi sinh quán của họ Hồ . Vì dân chúng nổi lên chống lại sưu cao thuế nặng , nên Hồ phải đưa quân đội tới đàn áp . Khoảng 6 ngàn nông dân , không võ trang , đã bị tàn sát .

Sau khi đã củng cố được Miền Bắc rồi , Trung Ương đảng Bộ Ðảng Cộng Sản Việt Nam họp tại Hà nội ngày 13/03/1959 đưa ra quyết định phải có hành động chống lại Miền Nam Việt Nam , hợp lực với những cán binh nằm vùng đã ở lại Miền Nam sau khi Pháp thất trận năm 1954 . Nhiệm vụ loại bỏ các nhà lãnh đạo tại Miền Nam , thanh toán tất cả những ai có thân nhân phục vụ , trong quân lực VNCH , các nhân viên dân chính , cảnh sát , hoặc tất cả những ai không chịu đóng thuế cho chúng .

Một du kích quân VC bị bắt đã cho biết các hoạt động của nhóm 8 người của y tại các làng mạc miền Nam như sau : Lần đầu tiên chúng tôi vào làng này , chúng tôi đã hạ sát 4 người đàn ông mà huyện uỷ của chúng tôi nói họ là những phần tử phản động rất nguy hiểm đối với chúng tôi . Một người đã theo Pháp , tham gia vào trận chiến chống lại chúng tôi và rồi bây giờ lại ủng hộ chính quyền miền Nam . Một người khác đã có cảm tình với quân đội chính phủ và 2 người khác là địa chủ và họ đã bị chặt đầu .

image
Trung Tướng Walt cũng cho biết về chính sách cách mạng của Việt Cộng khi chúng vào 2 ngôi làng khác . Trong một trường hợp , một em bé gái 15 tuổi đã cung cấp tin tức của Việt Cộng cho toán TCLC của Tướng Walt , em đó sau này bị VC bắt cóc đem vào rừng , hành hạ , tra tấn trước khi chặt đầu em , như để cảnh cáo cho những người khác trong làng . Những kẻ sát nhân kia không ai khác là người anh ruột của em bé gái nạn nhân , cùng với 2 đồng chí của y .



John Hubbell  & Nguyễn Hữu Nguyên

*****

C Máu Là Tt C Kh Đau!

Vi
t Nam đi giết Vit Nam
C
ũng vì C Máu đã làm sc sôi
Th
ương cho dân nước Vit tôi
L
i nghe li Hán, đt nhà Vit Nam!

C
kia, c ca điêu tàn
C
kia Phúc Kiến, ti sao tôn th?
C
gì t quc, đng mơ?!?
Ngàn l
n không phi màu c quê hương!

C
này, c ca tang thương
C
a bao ti li, đng kia mang v
Vi
t Nam tan nát não n
Ch
vào C Máu: gi tên là Mày!!!

Hoàng Hạc

*****

The Blood-Red Hands of Ho Chi Minh 


Readers Digest,
November 1968 John G.Hubbell

The village chief and his wife were distraught. One of their children, a seven-year-old boy, had been missing for four days. They were terrified, they explained to Marine Lt. Gen. Lewis W. Walt, because they believed he had been captured by the Vietcong.

Suddenly, the boy came out of the jungle and ran across the rice paddies toward the village. He was crying. His mother ran to him and swept him up in her arms. Both of his hands had been cut off, and there was a sign around his neck, a message to his father: if he or any one else in the village dared go to the polls during the upcoming elections, something worse would happen to the rest of his children.

The VC delivered a similar warning to the residents of a hamlet not far from Danang. All were herded before the home of their chief. While they and the chief’s pregnant wife and four children were forced to look on, the chief’s tongue was cut out. Then his genital organs were sliced off and sewn inside his bloody mouth. As he died, the VC went to work on his wife, slashing open her womb. Then, the nine-year-old son: a bamboo lance was rammed through one ear and out the other. Two more of the chief’s children were murdered the same way. The VC did not harm the five-year-old daughter — not physically: they simply left her crying, holding her dead mother’s hand.

General Walt tells of his arrival at a district headquarters the day after it had been overrun by VC and North Vietnamese army troops. Those South Vietnamese soldiers not killed in the battle had been tied up and shot through their mouths or the backs of their heads. Then their wives and children, including a number of two- and three-year-olds, had been brought into the street, disrobed, tortured and finally executed: their throats were cut; they were shot, beheaded, disemboweled. The mutilated bodies were draped on fences and hung with signs telling the rest of the community that if they continued to support the Saigon government and allied forces, they could look forward to the same fate.

These atrocities are not isolated cases; they are typical. For this is the enemy’s way of warfare, clearly expressed in his combat policy in Vietnam. While the naive and anti-American throughout the world, cued by communist propaganda; have trumpeted against American “immorality” in the Vietnam war — aerial bombing, the use of napalm, casualties caused by American combat action — daily and nightly for years, the communists have systematically authored history’s grisliest catalogue of barbarism. By the end of 1967, they had committed at least 100,000 acts of terror against the South Vietnamese people. The record is an endless litany of tortures, mutilations and murders that would have been instructive even to such as Adolf Hitler.

Perhaps because until recently the terrorism has been waged mainly in remote places, this aspect of the war has received scant attention from the press. Hence the enemy has largely succeeded in casting himself in the role of noble revolutionary. It is long past time for Americans, who are sick and tired of being vilified for trying to help South Vietnam stay free, to take a hard look at the nature of this enemy.

Bloodbath Discipline.

The terror had its real beginning when Red dictator Ho Chi Minh consolidated his power in the North. More than a year before his 1954 victory over the French, he launched a savage campaign against his own people. In virtually every North Vietnamese village, strong-arm squads assembled the populace to witness the “confessions” of landowners. As time went on, businessmen, intellectuals, school teachers, civic leaders — all who represented a potential source of future opposition — were also rounded up and forced to “confess” to “errors of thought.” There followed public “trials,” conviction and, in many cases, execution. People were shot, beheaded, beaten to death; some were tied up, thrown into open graves and covered with stones until they were crushed to death, Ho has renewed his terror in North Vietnam periodically. Between 50,000 and 100,000 are believed to have died in these blood-baths — in a coldly calculated effort to discipline the party and the masses. To be sure, few who escape Ho’s terror now seem likely to tempt his wrath. During the 1950s, however, he had to quell some sizeable uprisings in North Vietnam — most notably one that occurred in early November 1956, in the An province, which included Ho’s birthplace village of Nam Dan. So heavily had he taxed the region that the inhabitants finally banded together and refused to meet his price. Ho sent troops to collect, and then sent in an army division, shooting. About 6,000 unarmed villagers were killed. The survivors scattered, some escaping to the South. The slaughter went largely unnoticed by a world then preoccupied with the Soviet Union’s rape of Hungary.

With North Vietnam tightly in hand, the central committee of the North Vietnamese communist party met in Hanoi on March 13, 1959, and decided it was time to move against South Vietnam. Soon, large numbers of Ho’s guerrillas were infiltrating to join cadres that had remained there after the French defeat in 1954. Their mission: to eliminate South Vietnam’s leadership, including elected officials, “natural” leaders, anyone and everyone to whom people might turn for advice. Also to be liquidated were any South Vietnamese who had relatives in their country’s armed forces, civil, services or police; any who failed to pay communist taxes promptly; any with five or more years of education.

A captured VC guerrilla explained how his eight-man team moved against a particular target village: “The first time we entered the village, we arrested and executed on the spot four men who had been pointed out to us by the party’s district headquarters as our most dangerous opponents. One, who had fought in the war against the French was now a known supporter of the South Vietnamese government. Another had been seen fraternizing with government troops. These two were shot. The others, the village’s principal landowners, were beheaded.”

General Walt tells of the “revolutionary purity” of Vietcong who came home to two other villages. In one case, a 15-year-old girl who had given Walt’s Marines information on VC activities was taken into the jungle and tortured for hours, then beheaded. As a warning to other villagers, her head was placed on a pole in front of her home. Her murderers were her brother and two of his VC comrades. In the other case, when a VC learned that his wife and two young children had cooperated with Marines who had befriended them, he himself cut out their tongues.

Genocide.

In such fashion did the storm of terror break over South Vietnam. In 1960, some 1,500 South Vietnamese civilians were killed and 700 abducted. By early 1965, the communists’ Radio Hanoi and Radio Liberation were able to boast that the VC had destroyed 7,559 South Vietnamese hamlets. By the end of last year, 15,138 South Vietnamese civilians had been killed, 45,929 kidnaped. Few of the kidnaped are ever seen again.

Ho’s assault on South Vietnam’s leadership class has, in fact, been a form of genocide — and all too efficient. Thus, if South Vietnam survives in freedom, it will take the country a generation to fully replace this vital element of its society. But the grand design of terror involves other objectives, too. It hopes to force the attacked government into excessively repressive anti-terrorist actions, which tend to earn the government the contempt and hatred of the people. It also seeks valuable propaganda in the form of well-publicized counter-atrocities certain to occur at the individual level — for South Vietnamese soldiers whose families have suffered at communists’ hands are not likely to deal gently with captured VC and North Vietnamese troops.

Dr. A. W. Wylie, an Australian physician serving in a Mekong Delta hospital, points out that a hamlet or village need not cooperate with the Saigon government or allied forces to mark itself for butchery; it need only be neutral, a political condition not acceptable to the communists. After a place has been worked over, its people of responsibility are always identifiable by the particularly hideous nature of their wounds. He cites some cases he has seen:

— When the VC finished with one pregnant woman, both of her legs were dangling by ribbons of flesh and had to be amputated. Her husband, a hamlet chief, had just been strangled before her eyes, and she also had seen her three-year-old child machine-gunned to death. Four hours after her legs were amputated, she aborted the child she was carrying. But perhaps the worst thing that happened to her that day was that she survived.

— A village policeman was held in place while a VC gunman shot off his nose and fired bullets through his cheekbones so close to his eyes that they were reduced to bloody shreds. He later died from uncontrollable hemorrhages.

— A 20-year-old schoolteacher had knelt in a corner trying to protect herself with her arms while a VC flailed at her with a machete. She had been unsuccessful; the back of her head was cut so deeply that the brain was exposed. She died from brain damage and loss of blood.

Flamethrowers at Work.

Last December 5, communists perpetrated what must rank among history’s most monstrous blasphemies at Dak Son, a central highlands village of some 2,000. Montagnards — a tribe of gentle but fiercely independent mountain people. They had moved away from their old village in VC-controlled territory, ignored several VC orders to return and refused to furnish male recruits to the VC.

Two VC battalions struck in the earliest hours, when the village was asleep. Quickly killing the sentries, the communists swarmed among the rows of tidy, thatch-roofed homes, putting the torch to them. The first knowledge that many of the villagers had of the attack was when VC troops turned flamethrowers on them in their beds. Some families awoke in time to escape into nearby jungle. Some men stood and fought, giving their wives and children time to crawl into trenches dug beneath their homes as protection against mortar and rifle fire. But when every building was ablaze, the communists took their flamethrowers to the mouth of each trench and poured in a long, searing hell of fire — and, for good measure, tossed grenades into many. Methodical and thorough, they stayed at it until daybreak, then left in the direction of the Cambodian border.

Morning revealed a scene of unbelievable horror. The village now was only a smoldering, corpse-littered patch on the lush green countryside. The bodies of 252 people, mostly mothers and children, lay blistered, charred, burned to the bone. Survivors, many of them horribly burned, wandered aimlessly about or stayed close to the incinerated bodies of loved ones, crying. Some 500 were missing; scores were later found in the jungle, dead of burns and other wounds; many have not been found.

The massacre at Dak Son was a warning to other Montagnard Settlements to cooperate. But many of the tribesmen now fight with the allies.

If the communists’ “persuasion” techniques spawn deep and enduring hatred, Ho could not care less; the first necessity is the utter, subjugation, of the people. Ho was disturbed by the rapid expansion of South Vietnam’s educational system: between 1954 and 1959, the number of schools had tripled and the number of students had quadrupled. An educated populace, especially one educated to democratic ideals, does not fit into the communist scheme. Hence, the country’s school system was one of Ho’s first targets. So efficiently did he move against it that the World Confederation of Organizations of the Teaching Profession soon sent a commission, chaired by India’s Shri S. Natarajan, to investigate.

Typical of the commission’s findings is what happened in the jungle province of An Xuyen. During the 1954-55 academic year, 3,096 children attended 32 schools in the province; by the end of the 1960-61 school year, 27,953 were attending 189 schools. Then the communists moved in. Parents were advised not to send their children to school.

Teachers were warned to stop providing civic education, and to stop teaching children to honor their country, flag and president. Teachers who failed to comply were shot or beheaded or had their throats cut, and the reasons for the executions were pinned or nailed to their bodies.

The Natarajan commission reported how the VC stopped one school bus and told the children not to attend school anymore. When the children continued for another week, the communists stopped the bus again, selected a six-year-old passenger and cut off her fingers. The other children were told, “This is what will happen to you if you continue to go to that school.” The school closed.

In one year, in An Xuyen province alone, Ho’s agents closed 150 schools, killed or kidnapped more than five dozen teachers, and cut school enrollment by nearly 20,000. By the end of the 1961-62 school year, 636 South Vietnamese schools were closed, and enrollment had decreased by nearly 80,000.

But, in the face of this attack, South Vietnam’s education system has staged a strong comeback. Schools destroyed by the communists have been rebuilt, destroyed, and rebuilt again. Many teachers have given up their own homes and move each night into a different student’s home so the communists can’t find them, or commute from nearby cities, where they leave their families.

Against such determination, the size of Ho’s failure can be measured: in 1954, there were approximately 400,000 pupils in school in North and South Vietnam together; today South Vietnam alone has some two million in school. About 35,000 — four times as many as in 1962 — now attend five South Vietnamese universities, while 42,000 more attend night college.

A South Vietnamese government official explains: “A war shatters many traditional values. But the idea of education has an absolute hold on our people’s imagination.”

Bar of Justice.

The pitch of communist terrorism keeps rising. After the Tet carnage at Hue early this year, 19 mass graves yielded more than 1,000 bodies, mostly civilians — old men and women, young girls, schoolboys, priests, nuns, doctors (including three Germans who had been medical-school faculty members at Hue University). About half had been buried alive, and many were found bound together with barbed wire, with dirt or cloth stuffed into their mouths and throats, and their eyes wide open. The communists came to Hue with a long list of names for liquidation — people who worked for the South Vietnamese or for the US government, or who had relatives who did. But as their military situation grew increasingly desperate, they began grabbing people at random, out of their homes and off the streets, condemned them at drumhead courts as “reactionaries” or for “opposing the revolution” and killed them.

“The Tet offensive represented a drastic change in tactics,” says General Walt. “This is a war to take over the South Vietnamese people. Ho launched the Tet offensive because he knew he was losing the people. But his troops didn’t know it; they were told that they didn’t need any withdrawal plans because the people would rise and fight with them to drive out the Americans. What happened was just the opposite. Many fought against them like tigers.” Some of the Tet offensive’s explosion of atrocities probably can be attributed to sheer vengeful frustration on the part of Ho’s terror squads — which Ho may well have foreseen, and counted on.

The full record of communist barbarism in Vietnam would fill volumes. If South Vietnam falls to the communists, millions more are certain to die, large numbers of them at the hands of Ho’s imaginative tortures. That is a primary reason why, at election times, more than 80 percent of eligible South Vietnamese defy every communist threat and go to the polls, and why, after mortar attacks, voting lines always form anew. It is why the South Vietnamese pray that their allies will stick the fight through with them. It is why the vast majority of American troops in Vietnam are convinced that the war is worth fighting. It is why those who prance about even in our own country — waving Vietcong flags and decrying our “unjust” and “immoral” war should be paid the contempt they deserve.

Finally, it is why the communists should be driven once and for all from South Vietnam — and why, if possible, the monsters who presently rule North Vietnam should be brought before the bar of justice.

*****

Sep 18, 2014
image
Dù nhà cầm quyền CS vẫn cố tình che giấu, xuyên tạc cuộc nổi dậy của nhân dân Quỳnh Lưu cho đến ngày hôm nay, dù họ đã dùng bạo lực đàn áp, giết chóc và đày ải hơn 6.000 nông dân trong biến cố Quỳnh Lưu, nhưng ...

image

Ðớp phải bả chó!
6 địa điểm trên thế giới cấm phụ nữ
Malala: ‘Giải Nobel Hòa Bình của tôi dành cho tất ...
Malala Yousafzai: nguồn cảm hứng của giới trẻ
Trước cổng mộ..
Lãnh đạo đảng phát ngôn đần độn
Các điểm yếu của quân đội Trung Cộng và ván cờ Đôn...
Ai là chuột và ai là bình?
Vụ Hồng Kông là khủng hoảng về bản sắc của Trung C...
Bệnh sốt xuất huyết Ebola
Ban Tuyên giáo TW tung tài liệu Hội nghị Thành Đô
Nhiệm vụ của nhà phê bình văn học
Đường vào thiên thu!
Khi các ứng cử viên người Việt hạ thủ . . . chẳng ...
Khi Trung Cộng chuyển lửa Cách Mạng Văn Hoá vào Hồ...
Mỹ sẽ không vồ vập như Việt Nam tưởng tượng
Favic: tốp ca không có người Việt chuyên hát nhạc ...
Ngủ Đò
Did You Know?
Mạng xã hội là nguồn tin chính ở VN
Hoa quả TC và quan ngại 'nhúng hóa chất'
Bộ não: điều khiển biểu tình ở Hồng Kông, qua lời ...
Hồ Chí Minh là thế đấy!!!
Người nghiện ma túy tăng, cướp giật lộng hành ở Sà...
Tranh cãi vụ giết chó vì chủ bị Ebola
Người Việt ít cần 'món ăn tinh thần'?
Những điều người trẻ VN nên làm
Tàu Sunrise 689 đã mất tích một cách bí ẩn
Đèn đường không dây ở Mỹ
Khi vợ chồng bị lú lẫn_bệnh Alzheimer
Chống khủng bố hay tránh khủng bố?
Những sản phẩm mới của Nhật
Võ sĩ Lê Cung bị cấm thi đấu 12 tháng
Đánh chuột giữ bình hay giữ mình?
Đèn LED là gì ?
Hai cuốn phim, hai thái độ
Tỉ phú truyền thông Hồng Kông Jimmy Lai nhắn nhủ p...
Mỹ cần một đối tác mạnh chống lại Trung Cộng
Học được gì từ Hàn Quốc?
Giới hoạt động nhân quyền nêu nghi vấn về việc Mỹ ...

1 comment:

  1. Cờ Máu Là Tất Cả Khổ Đau!

    Việt Nam đi giết Việt Nam
    Cũng vì Cờ Máu đã làm sục sôi
    Thương cho dân nước Việt tôi
    Lại nghe lời Hán, đốt nhà Việt Nam!

    Cờ kia, cờ của điêu tàn
    Cờ kia Phúc Kiến, tại sao tôn thờ?
    Cờ gì tổ quốc, đảng mơ?!?
    Ngàn lần không phải màu cờ quê hương!

    Cờ này, cờ của tang thương
    Của bao tội lỗi, đảng kia mang về
    Việt Nam tan nát não nề
    Chỉ vào Cờ Máu: gọi tên là Mày!!!

    Hoàng Hạc

    ReplyDelete