Sunday, January 12, 2014

Việt Dzũng: đã "đi rồi" mà vẫn nhớ vẫn thương

image

image

image


image
http://www.youtube.com/watch?v=1mm9ybRO9A8


Jan 03, 2014
image
Hầu hết người Việt tị nạn cộng sản trên toàn thế giới, từ Úc Châu, qua Âu Châu, đến Mỹ Châu, ai ai cũng bàng hoàng thương tiếc khi nghe tin ca nhạc sĩ Việt Dzũng vừa đột ngột giã từ trần thế ở tuổi 55, sau một cơn trụy tim ...

Dec 31, 2013
image
Việt Dzũng sử dụng tây ban cầm và cùng người bạn Mỹ đi trình diễn khắp nơi ở vùng Trung Mỹ, kể cả các club nhạc của dân địa phương. Nhiều người Mỹ đã tỏ ra rất ngạc nhiên khi thấy một thanh niên Á châu hát nhạc đồng ...

Feb 14, 2012
image
Việt Dzũng sử dụng tây ban cầm và cùng người bạn Mỹ đi trình diễn khắp nơi ở vùng Trung Mỹ, kể cả các club nhạc của dân địa phương. Nhiều người Mỹ đã tỏ ra rất ngạc nhiên khi thấy một thanh niên Á châu hát nhạc đồng ...

Dec 27, 2013
image
Chúng ta không hình dung là sẽ có thể tái diễn một đợt thuyền nhân mới, một đợt đói kém mới để cần gửi quà cứu nguy, một đợt những người yêu nước tìm về biên giới Thái Lan và Cam Bốt để đột nhập vũ trang nữa... image.

Dec 30, 2013
image
Nhạc sĩ, ca sĩ Việt Dzũng, tên thật là Nguyễn Ngọc Hùng Dũng qua đời hôm thứ Sáu 20/12/2013 sau một cơn trụy tim, theo báo Người Việt đưa tin. Ông đã sáng tác ít nhất 400 ca khúc, trong đó có những bài được biết đến ...

Dec 20, 2013
image
Việt Dzũng là tác giả của nhiều ca khúc được đồng bào hải ngoại yêu mến, như “Chút Quà Cho Quê Hương,” “Lời Kinh Ðêm,” “Mời Em Về”… ... http://baomai.blogspot.com/2012/02/viet-dzung-mot-nghe-si-voi-tai-nang.html.

Dec 21, 2013
image
Phản ứng về việc ông Việt Dzũng ra đi, hôm 21/12, nhạc sỹ Nam Lộc, một thành viên từ Trung tâm Asia nhận xét ông Dzũng là 'một thiên tài', một người sống và làm việc cần mẫn, chăm chỉ suốt đời 'vì lý tưởng tự do cho cộng đồng, cho tha nhân và dân tộc'. image. Theo ông Nam Lộc, nhạc sỹ Việt Dzũng chỉ có một mục đích sống đó ..... Nhạc sĩ Việt Dzũng qua đời tại California · image · http://baomai.blogspot.com/2013/12/nhac-si-viet-dzung-qua-oi-tai-california.html ...

Jan 02, 2014
image
Tôi định không viết gì về anh, mặc dù những ca từ Chút Quà Cho Quê Hương , Lời Kinh Đêm hay Mời Em Về của anh đọng sâu sắc trong tôi lúc tôi chỉ mười mấy tuổi. Lúc tôi không ý thức nhiều về chính trị, nhưng thân phận ...

Jan 02, 2014
image
Ủ con chim thương tích trong vạt áo, tôi mong hơi ấm giúp nó hồi tỉnh nhưng thân thể nhỏ bé của nó bỗng giật từng hồi. Tôi biết nó sắp chết. Tiếng kêu thảm thiết của loài cu đất chợt vang động trên cao, Thì ra, con chim mất ...

Mar 08, 2012
image

Do sự hưởng ứng ồ ạt và rộng khắp của đồng hương, đặc biệt của lớp trẻ quen sử dụng kỹ thuật tin học, mỗi người một tay tập thể người Việt ở Hoa Kỳ không những đạt mà còn vượt xa con số 25 ngàn ấy. Chúng ta có thể ...


Thơ Điếu 

Nh
c Sĩ đu tranh Vit Dzũng
T
trn ngày 20 tháng 12 năm 2013
Vi
t Dzũng ơi ! Sao anh ra đi quá vi ?
B
ước đu tranh còn nng ni chinh yên,
Gi
c cng còn thng tr khp ba min,
Còn gieo r
c ách đc tài đng tr.

Vi
t Dzũng ơi! Dù anh không là chiến sĩ,
Không súng g
ươm, không đi bác, xe tăng,
Không s
quân, không hàng ngũ quân trang,
Nh
ưng anh li là người tiên phương phá gic.

Đ
n ca anh là li ca khúc nhc,
Súng c
a anh là khu lc vô biên,
Bao năm qua làm nh
c nhi nhng con tim,
C
a bè lũ, bn cu vinh bán nưc.

Vì t
c khí chúng đưa anh ra, x trước,
Án t
hình khiếm din khp nhân dân,
Qu
trò đùa ca mt lũ tà thn,
Nh
ưng anh vn hiên ngang không nao núng.

Nh
c ca anh càng ct cao li hùng dũng,
Làm xoáy tim, làm nh
c nhi nhng k thù,
Dù cho anh có đi vào cõi thiên thu,
Nh
ưng nhc anh, là nhng li ca bt t.

S
mãi mãi không bao gi b trit th,
Trong con tim c
a hng triu đng bào,
Nhìn linh c
u, tôi cúi mt nghn ngào,
Xin đ
ưa tin anh vào cõi Bình Yên Nước Chúa !!!

Vân Trang



TIẾC THƯƠNG NS VIỆT DŨNG

Ti
ếc thương Vit Dũng vi ra đi,
Nh
c sĩ tài ba ít k bì.
Đ
li trn gian nhiu luyến tiếc,
Gia đình bè b
n l hoen mi.

Nhi
u bn nhc hay đ li đi,
Ng
ười người cm phc khp muôn nơi.
Năm châu chia x
nim nhung nh,
Ngh
sĩ ngi khen quá tuyt vi.

Ti
ếng nhc li ca vng bn phương,
M.C. n
i tiếng vượt trùng dương.
Đ
u tranh chng cng vang tên tui,
Đ
phá Tàu phù gi c hương.

Ước nguyn chưa thành n cách xa,
Linh thiêng phù h
chn quê nhà.
Nhân dân thoát kh
i vòng oan trái,
Dân ch
t do hưởng thái hoà.

V
i chút thành tâm khn đt tri,
H
ương linh Vit Dũng chóng an vui.
T
nay thanh thn min tiên cnh,
B
mc chuyn đi do rong chơi.

Nguyên Vũ

Mississauga Canada


Bạn Bè thương nhớ Việt Dzũng

image
Từ trái qua: Ngọc Hoài Phương, Trương Trọng Trác, Việt Dzũng
Đúng như lời nhà báo Phạm Trần đã nói: “Tạp chí Hồn Việt là một phần đời của Việt Dzũng.” Quả như vậy, Việt Dzũng đã chính thức làm việc với tạp chí Hồn Việt từ 1989, tính đến nay, cũng đã ngót nghét một phần tư thế kỷ. Trong vai trò của một thư ký tòa soạn, Việt Dzũng hầu như bao dàn về bài vở và layout. Tôi còn nhớ rất rõ, hồi đó tòa soạn Hồn Việt nằm trên đường Brookhurst cùng chung với hai tờ báo khác là tuần báo Diễm của chị Trần Thị Diễm Phúc và tuần báo Diễn Đàn Chủ Nhật của các ông Đinh Lưu Nhã và Vũ Quang Ninh. Cả ba tờ báo đều do Việt Dzũng chăm sóc cả về đánh máy bài vở, layout. Ngoài ra, Việt Dzũng còn nhận thực hiện những cuốn sách cho các tác giả khác. Nói như vậy để thấy rằng, ngay từ mấy chục năm trước, Việt Dzũng đã làm việc không ngưng nghỉ, bận rộn suốt ngày.

Trên hai mươi năm cùng làm việc, chúng tôi đã sát cánh bên nhau trong nhiều vấn đề, chia xẻ biết bao ngọt bùi cay đắng, cư xử với nhau như anh em ruột thịt. Với tôi, Việt Dzũng là một người rất thông minh và đa tài, có sức làm việc đáng kính nể. Về nghiệp vụ báo chí, Việt Dzũng tỏ ra rất nhạy bén. Một vấn đề nào được tôi gợi ý, Việt Dzũng nhanh nhạy nắm bắt ngay, không cần thảo luận dài dòng. Cùng một lúc, Việt Dzũng có thể làm hai ba việc, vừa đánh máy, vừa giao tiếp bằng điện thoại, mắt vẫn không rời màn hình, dịch tin một cách thoải mái, tường thuật cho đài y như có mặt ngay tại hiện trường. Khả năng sáng tác âm nhạc của Việt Dzũng gần như bẩm sinh. Chỉ cần có cảm xúc thoáng qua, Việt Dzũng cầm đàn guitar lên, dạo một vài giai điệu, là có thể khởi lên ý nhạc, và, chừng vài ba mươi phút, đã hoàn tất một bản nhạc. Do đam mê công việc, Việt Dzũng không kể giờ giấc, quên cả chuyện ăn uống. Có những lần bất ngờ, Việt Dzũng gọi phone cho tôi: “Anh đang ở đâu đó? Làm ơn mua cho em khúc bánh mì. Từ sáng tới giờ, em chỉ có cà phê thuốc lá. Đói quá!” Nhớ có lần, trong ngày lễ Tạ Ơn, gia đình tôi đang tụ họp ăm uống, chợt nhớ tới Việt Dzũng, nhìn đồng hồ đã trên 10 giờ đêm, tôi bấm phone gọi Dzũng: “Em đang làm gì đấy? Ăn uống gì chưa?” Câu trả lời bên kia rất gọn: “Em đang làm việc, chưa ăn gì cả.” Tôi hỏi tiếp: “Thế mẹ em và Bé Bé đâu?” – “Mẹ em đến nhà bác Đồng, còn Bé Bé qua anh chị Quốc Toản ăn cơm rồi.” – “Chờ đấy! Khoảng 15 phút nữa, anh mang đồ ăn đến cho em.” Nhắc lại chuyện nầy, để thấy, đối với Việt Dzũng, công việc và công việc là nguồn đam mê lớn của con người đầy nhiệt huyết.

Việt Dzũng bị bệnh tim đã lâu. Người thân trong gia đình và bằng hữu đều khuyến cáo Dzũng nên giảm bớt công việc, dành thời gian tập trung chữa bệnh. Nhớ lại vài năm trước đây, có lần Dzũng phải nhập viện để thông tim, mặc dù có nhiều người muốn vào thăm, nhưng Dzũng đều từ chối, chỉ có mẹ, vợ của Dzũng và tôi vào thăm. Lý do, Dzũng không muốn người khác đến đông, vì còn phải làm việc ngay sau khi ra khỏi phòng hồi sức.

Sự ra đi quá đột ngột của Việt Dzũng là một cú “sốc” lớn, không những đối với riêng tôi mà cả với cộng đồng người Việt tị nạn. Riêng tôi, đã mất một người bạn, người em vô cùng thân thiết suốt mấy chục năm qua. Hôm ấy, sau khi tôi ngồi uống cà phê sáng với nhà thơ Du Tử Lê và một số bằng hữu trên đường trở về nhà, thì được hung tin Việt Dzũng đã trút hơi thở cuối cùng ngay trên đường đưa đến đến bệnh viện cấp cứu. Một cảm giác hụt hẫng, sửng sờ gần như tê dại đã ập đến trong tâm thức tôi. Tiếc thương cho một người đầy nhiệt huyết và tài năng nhưng mệnh yểu. Tôi biết, Việt Dzũng đang có nhiều dự tính cho công việc chung và cho tác phẩm âm nhạc của mình. Sự ra đi của Việt Dzũng là một tổn thất lớn đối với cộng đồng người Việt hải ngoại trong công cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ tại quê nhà.


* Ngọc Hoài Phương
Westminster, 23.12.2013 


image
Anh ơi, bên đó bình an không Anh? Anh biết không, mấy hôm nay bên này không khí ngột ngạt, ảm đạm ghê lắm. Ai cũng nhớ anh. Em không dám mở facebook và xem news nữa. Anh biết không, mọi người quá đau đớn vì chuyện Anh đi. Những người thân, bằng hữu, và kể cả những người chưa từng một lần gặp Anh. Vậy mà khi nghe tin anh ra đi, mọi người bàng hoàng, thất lạc.

Nhưng em chỉ báo vậy thôi, Anh đừng bận tâm nghe, Anh đừng như anh vẫn thường như vậy, sẽ thấy thương, tội và dằng vặt nếu như vì mình mà làm đau người khác… (mà số người đau vì tin anh không còn, nhiều quá anh ơi!)

Em nhớ những ngày đầu em chập chửng làm quen với sân khấu. Vì biết rõ con đường đầy gai nhọn, Anh đã bằng mọi cách, chống đỡ, để em bớt đau được chừng nào, hay chừng nấy. Anh đã dỗ dành, khi nó gặp điều bất ưng. Anh đã chỉ dạy tỉ mỉ, khi nó còn ngu ngơ quá, mua cho nó thức ăn, khi nó đói meo ở phi trường sau giờ diễn. Và kể cho nó nghe chuyện tình của anh (và của cả những người khác) trên những chuyến bay dài, hai anh em lại cười khúc khích với nhau. Rồi khi em từ giã sân khấu một cách đột ngột, Anh vẫn bên cạnh em, trìu mến, bao dung. Đến ngày nó lấy chồng, nó vẫn bắt Anh lo hết mọi chuyện.

Anh ơi, ngày Anh đi, thật khủng khiếp! Em không biết làm gì. Em có cho mình hàng trăm câu hỏi: “Rồi chị Bebe sẽ ra sao? Ai sẽ lo cho Bà? Chị Minh Phượng sẽ ra sao, khi bên chị không còn Anh, mỗi buổi sáng? Anh Trúc Hồ sẽ đau ghê lắm! Rồi Asia sẽ ra sao, SBTN sẽ ra sao, em sẽ ra sao…?”

Và rồi em chợt nhận ra, em đã quá ích kỷ! Em toàn lo mọi người sẽ ra sao mà không hề quan tâm đến anh đang thế nào? Em chỉ nghĩ đến cái đau của em khi mất, mà không nghĩ đến anh sẽ hạnh phúc hay khổ đau khi còn và mất. Em chỉ muốn anh còn để bình an, mà không hề nghĩ anh đi, anh sẽ bình an hơn. Giờ thì em tĩnh lại và hiểu ra, ngay chính lúc tim Anh ngừng đập là lúc Anh có một đời sống mới, đời sống cho riêng Anh. Cả đời, Anh đã sống cho gia đình, cho bằng hữu, cho khán thính giả, cho quê hương, đất nước! Cuối cùng, khi tim Anh ngừng đập, là lúc Anh được sống cho chính mình.
Anh an tâm mà sống nghe Anh, lần này phải sống chỉ-cho-mình-anh.
Và nó sẽ vẫn tiếp tục text cho Anh:
Cho anh xin số phone của Bố - 714...mà anh có còn yêu em không? - Đồ quỷ! - Anh ra sao rồi? - Anh chết rồi! - Chết rồi làm sao yêu em - Chết rồi vẫn còn yêu - Đồ quỷ!


Orchid Lâm Quỳnh


image
Từ trái qua: Trọng Nghĩa, Mộng Lan, Việt Dzũng
Tin Việt Dzũng đột ngột qua đời làm nhiều người choáng váng, bàng hoàng. Đồng nghiệp, bạn bè, anh chị em nghệ sĩ, và có thể rất nhiều thính giả của Radio Bolsa, có lẽ đều ở trong trạng thái bàng hoàng này, vào buổi sáng thứ sáu 20 tháng 12, lúc gần 11 giờ, khi anh Phú của đài Radio Bolsa loan báo tin nghệ sĩ Việt Dzũng đã trút hơi thở cuối cùng vào lúc 10 giờ 35 phút tại bệnh viện Fountain Valley, hưởng dương 55 tuổi, sau một cơn trụy tim.

Tôi vừa pha ly cà-phê buổi sáng xong, với tay vặn radio để nghe 103.5FM trước khi ngồi vào bàn ăn sáng, theo thói quen thường lệ. Nhưng hôm nay, không hiểu sao tự nhiên, có điều gì đó khiến tôi lại đổi qua làn sóng 106.3FM, và đúng lúc ấy, tôi nghe giọng anh Phú của Radio Bolsa đầy xúc động xác nhận tin Việt Dzũng đã qua đời. Lúc ấy, tôi cũng thật sự xúc động, có cảm giác như bị ngộp thở, và tim đập thật nhanh. Tôi tiếp tục nghe Radio Bolsa phát Việt Dzũng hát bài ca do chính anh sáng tác: “Một chút quà cho quê hương” thêm vài phút nữa, và chạy lên lầu cho Mộng Lan hay hung tin. Mộng Lan lúc ấy đang make-up để chuẩn bị đi làm ở Đài SET TV. Đến phiên Mộng Lan cũng bàng hoàng và xúc động trào dâng. Mộng Lan cứ tiếp tục hỏi tôi: “Có thật không anh? Trời ơi! Sao mau quá vậy?” Tôi cũng không biết trả lời thế nào, chỉ bật thêm cái Radio cho Mộng Lan nghe tin tức của Radio Bolsa…

Tôi quen Việt Dzũng từ khi còn sống bên Montreal, Canada, và có nhiều dịp sinh hoạt với Việt Dzũng và 1 số anh chị em khác như Nguyễn Hữu Nghĩa, Nguyệt Ánh, Đào Trường Phúc, Khúc Minh, Khúc Lan, Huỳnh Công Ánh, Vũ Dũng, Phan Ni Tấn, Tuấn Minh, Tuyết Mai, v…v…, khi còn sinh hoạt trong phong trào Hưng Ca. Cả nhóm đi hát chung trong nhiều năm, qua nhiều thành phố như Montreal, Toronto, Ottawa, San Diego, Houston, San Jose, Washington D.C. và ngay tại Nam Cali. Trong những lúc anh em Hưng Ca tập họp trước hay sau giờ trình diễn, Việt Dzũng hay bắt tôi chọc cười cả nhóm, vì tôi có cái biệt tài là “nhái giọng” và bắt chước điệu bộ người này, người kia, rất giống. Tôi nhớ Việt Dzũng đã đặt cho tôi biệt hiệu là “Cây hề Trọng Nghĩa, đến từ xứ lạnh tình nồng Canada!”…

Ngoài ra, lúc tôi rời Montreal, Canada qua Mỹ thử thời vận, Việt Dzũng đã viết 1 bài báo, đăng trên tuần san “Diễm” của nhà báo Trần Thị Diễm Phúc vào mùa hè năm 1988, để giới thiệu cuộn băng cassette đầu tay của tôi thực hiện tại Mỹ, mang chủ đề: “Mùa Thu Xa Em”, do trung tâm Diễm Xưa của chị Thái Xuân sản xuất và phát hành. Tôi có “nợ ân tình” sâu đậm với bài viết này của Việt Dzũng, vì đây là 1 bài viết dài 2 trang, và Việt Dzũng có cho tôi biết là anh đã bỏ rất nhiều tâm huyết và suy tư khi viết nó. Tôi vẫn còn giữ copy của tờ báo Diễm có đăng bài viết này, và hy vọng, nếu đủ duyên, sẽ có dịp cho đăng lại trên 1 tờ báo nào đó, để độc giả có thể thưởng ngoạn lại 1 lần nữa bài viết của Việt Dzũng…

Trong nhiều năm sau này, Việt Dzũng và vợ chồng chúng tôi chỉ thỉnh thoảng gặp nhau trong những buổi sinh hoạt văn nghệ, hay một vài lần đụng đầu nhau trước cửa Đài SBTN và Đài SET, và lần gặp nhau cuối cùng của vợ chồng tôi với Việt Dzũng, là chiều thứ Bảy 2 tháng 11, 2013 vừa qua, nhân dịp lễ Thôi Nôi ba đứa con của vợ chồng Đỗ Tân Khoa – Hồng Ngọc.

Mới cách đây có vài ngày, Hòa Thượng Thích Viên Lý còn gọi, mời tôi hát cho Đêm Giao Thừa 2014, sẽ được tổ chức tại chùa Điều Ngự. Thầy Viên Lý nói: “Anh Việt Dzũng phụ trách phần MC và mời ca sĩ, Trọng Nghĩa và Mộng Lan nhớ đến giúp cho Thầy một tay nha!”

Nay thì Việt Dzũng đã không còn nữa, để có thể làm MC cho bất cứ 1 chương trình văn nghệ hay gây quỹ nào, hay để có thể tiếp tục đưa tin, và thỉnh thoảng đùa vui trên làn sóng 106.3FM vào mỗi buổi sáng, như Dzũng đã từng làm từ mười mấy năm qua, hoặc để sáng tác những bài ca hay bài viết làm cả chế độ Cộng Sản phải nhức nhối, đau đầu… Cơn gió vô thường đã đến rước Dzũng đi, nhưng những gì tốt đẹp Dzũng đã thực hiện lúc còn sanh thời, tinh thần đấu tranh bất khuất, sẽ còn mãi đó, sẽ tồn tại lâu dài, và sẽ ở mãi trong tim những người thân, bạn bè đồng nghiệp, anh chị em nghệ sĩ, và những người thương mến cũng như ngưỡng mộ Dzũng…

Viết để nhớ về Việt Dzũng,
Stanton, đêm 23 tháng 12, 2013



Trọng Nghĩa

image

Ariel Sharon để lại di sản phức tạp
Người Việt 'quen sống cùng tham nhũng'
Joseph Phạm nhận tội trong vụ bắn hàng xóm
Mỹ chỉ trích TQ về Biển Đông
Những trò lừa đảo dễ mắc bẫy nhất
Người Việt trúng số 324 triệu đôla
TT_NTD tuyên bố chuẩn bị kỷ niệm cuộc hải chiến Ho...
Paris By Night 109
Để dân kỷ niệm cuộc chiến 1979
Phép màu giá bao nhiêu?
TQ không cho tàu cá nước ngoài hoạt động ở phần lớ...
Người cô ruột của Kim Jong Un đã qua đời
Thủ tướng và ngọn cờ dân chủ
Khi đảng CS: nắm chắc ngọn cờ dân chủ
Hoa Kỳ có nữ chủ tịch Quỹ Dự trữ Liên bang lần đầu...
Thông báo: Lịch Tam Tông Miếu năm 2014
Có cấm được vợ sếp nhận quà?
Ai là con nợ?
Tiếp bước cha ông
Hộ chiếu của nhà văn
Hà Thanh, đoá Hương Ca xanh ngát
Những tin đồn rùng rợn về Bắc Hàn
Thư cảnh báo: Lm Giuse Nguyễn Thanh Sơn DCCT
Thánh Lễ Cầu Nguyện và Buổi Tưởng Nhớ Việt Dzũng t...
Những ngôi nhà của một đời người
Xứ sở của Ngọc Trai Đen
Giấc mơ trăng và đá
Biểu tình tại Sài Gòn trong ngày đầu năm 2014
Nhưng chim đã gãy cánh
Nhìn lại năm 2013: Buồn
Căng thẳng Mỹ-Trung làm lu mờ nỗ lực xây dựng quan...
VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC VIỆT DZŨNG
Lễ tưởng niệm nhạc sĩ Việt Dzũng
Những cô gái bán chim..!
Chuyện buồn người hôi bia
Khách sạn Trung Quốc tại bờ biển Đà Nẵng
Nhà báo Việt Dzũng
BM: Merry Christmas 2013
Truyền thống cây đàn dương cầm Steinway
Nhà sáng chế khẩu AK-47 qua đời
Cảnh báo 'rượu giả' trong mùa Giáng sinh
Việt Dzũng: Những sáng tác đầu tay tại Omaha
Nhạc sĩ Việt Dzũng qua đời tại California
Từ chuyện phạt vạ của cơ quan lao động đến nạn thư...
Ông Mao là gì với Trung Quốc hôm nay?
Việt kiều bán vé số nhận được 1 triệu đô
Tâm thư từ bỏ đảng của Nhà báo Phạm Chí Dũng
Trung úy trẻ tuổi gốc Việt đậu Thủ Khoa tại Học vi...
Vì sao trẻ em bị bạo hành?
Tấm vé số ở VN và 'sự vô cảm'
Photos: The Pacific in WWII
Vì sao đàn ông thích nhìn và sờ ngực phụ nữ?
Ai làm cho Huế đau thương?
Tuổi hưu và phúc lợi ở Mỹ
Thay đổi nhân sự cấp cao Bắc Hàn
Chữ nghĩa vi-xi
Các Mác & Việt Nam hôm nay
Nỗi đau cuối đời của ông Lê Hiếu Đằng
Em Việt Nam bí ẩn
Tham nhũng vì người hay thể chế?
Hải quân Mỹ cung cấp nước sạch cho người dân Phili...
Sông Mekong không phải của riêng ai
Ngoại trưởng Kerry thăm vùng đồng bằng sông Cửu Lo...
Tổ Quốc - Danh Dự - Trách Nhiệm
Báo cáo về những vụ đàn áp blogger nhân Ngày Nhân ...
Ông Lê Hiếu Đằng 'trong cơn nguy kịch'
Chuyến thăm của Kerry và tương lai của Việt Nam
Phụ huynh ba nhà hoạt động bị giam cầm sang Mỹ vận...
Rồi sẽ đến Biển Đông
Gia đình họ Kim và những ẩn số
Những hình ảnh để đời năm 2013
Obama "mất điểm" với vợ
Quán cafe Pháp thưởng khách hàng lịch sự
THỜI TRANG DÂN OAN
Kim Jong Un làm Bắc Kinh nhức đầu
Con gái Ngoại trưởng Mỹ: ‘Việt Nam là một phần cuộ...
Thói hôi của và sự xuống cấp đạo đức
Viết blog từ trong nước, ai, thế nào?
Diễn biến ghê rợn từ móng tay
Những lời tiên tri bị coi là “điên rồ” trở thành s...
Nhà thực vật Anh mất tích ở Sapa
Ðức Giáo Hoàng Phanxicô được bình chọn là Nhân vật...
Mỹ phát hành 'tiền hên' nhân dịp Tết Nguyên đán
Hà Giang 'xử lý người tố cáo'
Loạn thờ cúng do đâu?
Gửi người cán bộ Thành Đoàn, thạc sĩ Nguyễn Tuấn A...
Những người đi theo lương tâm mình
36 hình chụp đúng lúc
Chạy Trời không khỏi nắng!
Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền
Khăn choàng nữ và Cà vạt nam
Biểu tình ở Kiev lật nhào tượng Lenin
Sinh hoạt kỷ niệm Ngày Quốc tế Nhân quyền tại Việt...
Phỏng vấn cô Huỳnh Thục Vy về tuyên cáo thành lập ...
Bị thôi học, Phương Uyên không lùi bước
6 món ăn ngon nhưng nguy hiểm
Vĩnh biệt Nelson Mandela
Nước mắt của rượu
Phản ứng việc ông Lê Hiếu Đằng bỏ đảng
Công ty xe lửa Indonesia
Bông súng mắm kho
Đặc sản thịt chuột ở Việt Nam
Philippines cảm ơn người Việt tị nạn
Chuyện 1000 viên bi
Ngồi trên tài năng của mình
Những hình ảnh về giáo dục miền Nam trước 1975
Ngao khổng lồ nặng 300kg
Nghĩa trang quân đội Hoa Kỳ tại Normandie
Sự khác biệt giữa phương Tây và phương Đông
Vì sao phái đẹp không thích lấy chồng
Nhọc nhằn người khuyết tật VN
VN nằm đâu trong xếp hạng tham nhũng?
Cụ ông để lại gia tài $188 triệu cho từ thiện
Khi Mỹ bóp cò thì ngân hàng Trung Quốc sụp đổ
Cộng đồng không quan tâm mức phạt mới
Những điều chúng ta cần làm
Dạy trẻ em như thế này sao?
Lãnh đạo và quản trị_Đóng tuồng vụng để tồn tại

No comments:

Post a Comment